Chương 56
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 56: 56: Cút Về Đi

Một cái thân ảnh nho nhỏ không biết làm sao mà đi tới phía trước Miêu Quế Ngân, tựa như muốn xác nhận điều gì.
Miêu Quế Ngân phản ứng rất nhanh, cô căn bản không nghe thấy bóng dáng nho nhỏ này đang nói cái gì, đột nhiên bùng phát muốn bắt lấy bóng dáng nhỏ, sau đó nương nó đào tẩu!
Nhưng Miêu Quế Ngân rất nhanh, Đầu Trâu Mặt Ngựa phản ứng càng nhanh.
Ngay lúc Miêu Quế Ngân chụp vào bóng dáng nhỏ kia, đồng thời, các cô đã ấn xuống Miêu Quế Ngân một lần nữa!
Mặt Miêu Quế Ngân dán trên đất, chật vật vô cùng.
Lưu Thụ Căn ở một bên gặp được tất cả tình cảnh trước sau, trong lòng không khỏi càng thêm sợ hãi.
Cái gương kia thật là đáng sợ, may là gã chưa nói dối, bằng không, bằng không……
·
Kỳ thật sau khi Miêu Quế Ngân tiến vào, Nguyễn Tiêu liền nhìn thoáng qua Miêu Tiểu Hằng, phát hiện bé không có phản ứng đặc biệt gì.

Sau đó cậu mới đem tinh lực tập trung vào thẩm vấn Miêu Quế Ngân.

Nhưng cậu không nghĩ tới, rốt cuộc đã cách mười năm, đứa nhỏ trước kia nhìn mẹ hơn phân nửa là ở video và ảnh chụp, sau khi nhìn thấy Miêu Quế Ngân không có lập tức nhận ra, mới có vẻ không có phản ứng.
Nhưng chậm rãi, Miêu Tiểu Hằng vẫn là nhận ra được…… Bé cảm thấy hẳn là đúng rồi, nhưng nghe được ca ca Tiểu Thành Hoàng thẩm vấn, bé lại không thể tin được người phụ nữ giống mẹ như đúc này chính là người xấu l*m t*nh nhân kia!
Bé rõ ràng nhớ rõ, mẹ ngoại trừ thời gian dài không ở nhà ra, đối xử với bé rất tốt, mua cho bé rất nhiều quần áo đẹp, rất nhiều món đồ chơi, mời thầy cô dạy bé học tập, bé vì làm mẹ khích lệ cũng rất nghiêm túc, cũng sẽ ngoan ngoãn nghe lời.

Chính là, tại sao mẹ lại như vậy? Mẹ thật sự là tình nhân sao, thật sự làm nhiều chuyện xấu như vậy sao?
Miêu Tiểu Hằng không thể tin được, bé lén lút buông góc áo ca ca Tiểu Thành Hoàng ra, lén lút đi qua, muốn nghiêm túc nhìn một cái xem người phụ nữ xấu này có phải thật là mẹ bé hay không.
Nguyễn Tiêu vẫn luôn chú ý Miêu Quế Ngân phản ứng trước gương, cũng không phát hiện động tác của Miêu Tiểu Hằng, thẳng đến Miêu Tiểu Hằng đột nhiên xuất hiện bên cạnh Miêu Quế Ngân, kêu một tiếng "Mẹ" kia, mới trực giác thấy không ổn.
Miêu Quế Ngân cũng không biết nghe thấy Miêu Tiểu Hằng gọi hay không, nhưng cô lại trải về hướng Miêu Tiểu Hằng, Nguyễn Tiêu động tác rất nhanh, lập tức dùng ra thần lực, càng nhanh chóng kéo Miêu Tiểu Hằng về ôm vào trong ngực.

Đầu Trâu Mặt Ngựa bên kia cũng đồng dạng gắt gao ngăn chặn Miêu Quế Ngân, cũng không làm Miêu Tiểu Hằng bị thương tổn gì.

Hốc mắt Miêu Tiểu Hằng phiếm xanh, lẩm bẩm nói: "Mẹ ơi……"
Lần này Miêu Quế Ngân nghe thấy được, cô đột nhiên ngẩng đầu, thấy rõ bộ dáng Miêu Tiểu Hằng.
Giờ phút này, Miêu Quế Ngân gần như là mừng rỡ như điên.
Là một tiểu quỷ? Không sai, xem gương mặt này, giống kim chủ của cô như vậy, là đứa con trai đã chết mười năm trước của cô!
Thật là con trai ngoan của mẹ! Năm đó cô tính kế lão tổng*, lão tổng vốn là không cao hứng, may mắn cô một phát trúng đích có thai đứa nhỏ này, mới làm lão tổng thuận thế bao dưỡng cô lâu dài.

Chỉ tiếc lão tổng có con trai, lại không muốn để đứa nhỏ này bị bà già ở nhà phát hiện, cô mới không thể không đem đứa nhỏ nuôi ở quê.

Vốn dĩ cô nghĩ, cứ cung cấp nuôi dưỡng đứa nhỏ, sau này nói không chừng có trọng dụng thì sao? Ai ngờ đứa nhỏ này mạng không tốt, bị thứ rác rưởi hại, chỉ sống đến năm tuổi.

Nhưng không sao, đã chết cũng côc dụng, cô nương theo đứa nhỏ này chết tìm lão tổng đòi không ít chỗ tốt, sau khi về quê chôn nó, quay đầu lại tìm lão tổng khóc lóc kể lể, lão tổng không phải càng áy náy sao? Cũng nên áy náy, nếu không phải lão tổng cứ không cho cô nuôi con bên người, đứa con ngoan của cô có thể bị một bảo mẫu hại chết à? Áy náy làm lão tổng vẫn luôn giữ cô lại bên người, cô nhân cơ hội lại có thai thêm đứa sau, sinh nó ra.

Nhưng đứa sau không thông minh khỏe mạnh bằng đứa trước, lão tổng không quá thích, nhưng này lại có quan hệ gì? Thân thể yếu đuối có thai đều là chỗ tốt.

Bệnh nhiều thêm vài lần, làm lão tổng nhìn một cái cô không dễ dàng, không phải lại để cô ở lại lâu dài hay sao? Cũng chỉ có cô thông minh mới có thể giữa những cô tình nhân khác giết ra khỏi vòng vây, làm Nhị phu nhân của lão tổng.
(*lão tổng giám đốc hoặc chủ tịch tập đoàn gì đó, chức vụ chung chung không rõ nên mình không dịch mà để nguyên luôn)
Nghĩ đến đây, Miêu Quế Ngân nghiến răng nghiến lợi.
Lưu Thụ Căn cái đồ rùa rụt cổ sống, chính mình vô dụng lãng phí tiền của cô, không g**t ch*t bà già kia không nói, còn bại lộ ra chuyện này! May mắn cô còn có thằng con ngoan, đang đi theo bên bên cạnh đám người xen vào việc người khác kia, người làm mẹ như cô nhất thời đã làm sai, con trai ngoan như vậy, chung quy có thể cầu xin giùm mẹ, không phải à?
Cô ấy à, đời này lên xuống phập phồng, nhưng dù gặp được chuyện lớn nhường này cũng có quý nhân trợ giúp.
Không sai, cô chính là mạng phú quý! Có con trai ngoan ở đây, có cái gì không thể thương lượng cơ chứ? Thương lượng được hết.
Trong lòng Miêu Quế Ngân trăm xoay ngàn chuyển vô số ý tưởng, trên mặt lại nháy mắt lộ ra biểu cảm từ ái, nhìn Miêu Tiểu Hằng dịu dàng mà mở miệng, dường như lo lắng làm bé sợ vậy, nói: "Là Tiểu Hằng sao? Mẹ là mẹ con nè, con là Tiểu Hằng —— Tiểu Hằng của mẹ, mẹ rất nhớ con, nhiều năm như vậy vẫn luôn đều nhớ con —— Tiểu Hằng mau tới đây, cho mẹ ôm một cái được không?"
Miêu Tiểu Hằng giật giật cái miệng nhỏ, không nói chuyện.

Miêu Quế Ngân tươi cười càng thêm dịu dàng, nói: "Tiểu Hằng, hóa ra con vẫn còn ở, sau khi con chết, mẹ sinh cho con một đứa em trai, vừa nhìn thấy nó liền nhớ tới Tiểu Hằng đáng thương của mẹ, liền nghĩ, này nhất định là Tiểu Hằng đã trở lại.

Đáng tiếc, em trai con thân mình không tốt, mẹ lại nghĩ, đã mất đi Tiểu Hằng một lần, sao có thể mất đi lần thứ hai kia chứ? Nghĩ nghĩ lâu rồi, liền chui rúc vào sừng trâu…… Sau đó mẹ gặp phải cái chú người xấu này, nói có thể làm em trai con sống sót, trong lúc nhất thời mẹ không nghĩ thông suốt nên đã làm chuyện sai lầm…… Nhưng Tiểu Hằng à, mẹ có thể lại liếc mắt nhìn con một cái thật sự là quá tốt, con… con nhất định phải tha thứ cho mẹ, mẹ làm hết thảy, đều là bởi vì quá yêu Tiểu Hằng thôi!"
Nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, một bộ một bộ……
Nguyễn Tiêu nghe được đến mức ghê tởm, nhưng cậu lại không thể không nói, cho dù bên trong rất nhiều logic rắm chó không kêu, nhưng dùng tư thế như vậy bày ra, lừa gạt con nít vậy là đủ rồi.
Cậu có chút lo lắng Miêu Tiểu Hằng, không khỏi cúi đầu nhìn về phía bé tiểu quỷ trong lòng ngực.
Miêu Tiểu Hằng vẫn không nói chuyện.
Miêu Quế Ngân cũng không nhụt chí, cô chỉ là mắt rưng rưng, vô cùng chờ mong mà nhìn Miêu Tiểu Hằng.
Cuối cùng, Miêu Tiểu Hằng mở miệng.
Bé hỏi: "Mẹ, mẹ nói mẹ là vì con mà hại người…… Nhưng sao nhiều năm như vậy, mẹ cũng không đi nhìn xem con?" Đôi mắt bé trợn to hơn một chút, tròng mắt đen như mực, gần như chiếm cứ hơn phân nửa khuôn mặt, tức khắc liền trở nên dị thường khiếp người.
Nụ cười của Miêu Quế Ngân cứng đờ, trong mắt cũng hiện lên một tia sợ hãi dung mạo Miêu Tiểu Hằng giờ phút này.
Nhưng miệng cô lại nói: "Bởi vì mẹ cận hương tình khiếp*, mẹ rất áy náy.

Tiểu Hằng của mẹ đáng thương như vậy, chính là vào thời điểm Tiểu Hằng bất lực nhất, mẹ không làm được một chút gì, mẹ cảm thấy, đây đều là mẹ sai…… Cho nên mẹ không dám đến nhìn Tiểu Hằng, chỉ dám nhìn em trai Tiểu Hằng, coi nó trở thành Tiểu Hằng, đối xử tốt muôn vàn.

Tựa như mẹ đối xử với Tiểu Hằng vậy."
(*Cận hương tình khiếp: lâu không trở về quê, đến gần quê nhà lại cảm thấy hồi hộp lo lắng.

Ở đây dùng cho người luôn cũng được)
Miêu Tiểu Hằng trầm mặc, trên khuôn mặt nhỏ tựa hồ có chút xúc động.

Bé thấp giọng mà nói: "Nhưng mẹ ơi, hồn của em trai bị cái chú người xấu này đánh tan rồi."
Trên mặt Miêu Quế Ngân hiển lộ ra tức giận, muốn chửi ầm lên, nhưng rất nhanh, sự tức giận này lại biến thành dịu dàng.

Cô nhẹ giọng nói: "Chú người xấu sẽ có báo ứng, mẹ nghĩ, Tiểu Hằng có thể trở lại bên cạnh mẹ được không? Bằng không, Tiểu Hằng đi… sống lại được không? Mẹ sẽ yêu thương Tiểu Hằng."
Tất cả mọi người biết Miêu Quế Ngân là có ý gì.
Cô ta đang có ý đồ khiến bọn Nguyễn Tiêu đồng ý, để Miêu Tiểu Hằng đi đoạt xá.
Vuốt quỷ của Nguyễn Tiêu run nhè nhẹ.

Miêu Quế Ngân này lại một lần đổi mới giới hạn cuối.
Tiểu Hằng…… Tiểu Hằng nghĩ như thế nào?
Đầu Trâu Mặt Ngựa, còn có những nữ quỷ cùng Miêu Tiểu Hằng ở chung một đoạn thời gian ngắn đã thích bé, tất cả đều động tác nhất trí mà nhìn về phía Miêu Tiểu Hằng —— các cô rất lo lắng, đã lo lắng bé sẽ đau lòng, lại lo lắng bé bị Miêu Quế Ngân lừa gạt, do đó chọc giận Thành Hoàng gia.
Miêu Tiểu Hằng lại trầm mặc trong chốc lát.
Giọng bé rất nhẹ rất nhẹ: "Mẹ, em trai không còn nữa, sao mẹ không đau lòng một chút nào vậy? A, con nhớ ra rồi.

Chú người xấu nói, là mẹ tự tay giết chết em trai, vì để em cướp đoạt thân thể của ca ca." Bé nghiêng đầu, nước mắt theo hốc mắt rơi xuống từng giọt từng giọt to, "Em trai còn nhỏ như vậy, sao mẹ lại nhẫn tâm đến thế? Ca ca cũng là người thân của chúng ta, sao mẹ lại nhẫn tâm đi hại anh ấy? Bởi vì mẹ là người thứ ba… Cho nên, mẹ chán ghét ca ca, mẹ cũng mặc kệ em trai có muốn đột nhiên biến thành người khác hay không, mẹ chỉ muốn bắt em trai đi cướp lấy tất cả của anh, sau đó đem hết thảy cho mẹ, đúng hay không?"
Miêu Tiểu Hằng khóc đến lợi hại.
"Mẹ khi dễ con còn nhỏ, mẹ gạt con, mẹ cho rằng con không hiểu.

Nhưng là con biết, mẹ là người phụ nữ hư, mẹ luôn muốn cướp đoạt đồ của người khác, không phải thiệt tình yêu con, cũng không yêu em trai, mẹ không yêu bất luận kẻ nào, mẹ chỉ yêu chính mẹ thôi! Hiện giờ mẹ cũng gạt con, mẹ làm bộ rất thích con, làm bộ đều là vì con, nhưng kỳ thật là mẹ muốn Tiểu Thành Hoàng ca ca buông tha cho mẹ, còn muốn lợi dụng con!"
Bé đứt quãng khụt khịt:
"Nếu mẹ là nghĩ cho con, mẹ sẽ không nói như vậy……"
"Mẹ rõ ràng biết cướp đoạt đồ của người khác là không tốt, mẹ còn muốn con cùng đi cướp……"
"Dì là người tốt, làm rất nhiều chuyện tốt, mẹ còn muốn hại dì……"
"Cái gì mẹ cũng muốn cướp, cái gì mẹ cũng không cướp được đâu!"
Đây là lời trẻ con nói, nhưng trẻ con không phải thật sự cái gì cũng không hiểu.
Nụ cười của Miêu Quế Ngân khi Miêu Tiểu Hằng nói tới đây, chậm rãi biến mất.

Nguyễn Tiêu nhanh chóng quyết định, đưa mắt ra hiệu với một nữ quỷ.
Nữ quỷ kia là một nữ quỷ rất thông minh trong số mấy con quỷ hiện đại, sau khi nhận được ám chỉ thì lại đây bế lên Miêu Tiểu Hằng, xuyên tường ra khỏi phòng, vỗ lưng bé chậm rãi dỗ dành.

Miêu Tiểu Hằng cũng không giãy giụa, bé không bao giờ chịu liếc mắt nhìn Miêu Quế Ngân một cái —— cho dù đây là chấp niệm của bé sau khi chết, cho dù ngay từ đầu bé đi theo Nguyễn Tiêu chính là vì đến đế đô nhìn mẹ một lần.
Miêu Quế Ngân tức khắc luống cuống, cô hiểu rõ, nếu Miêu Tiểu Hằng không chịu giúp cô, vậy tất cả ý tưởng vừa rồi của cô cũng vô dụng!
Nguyễn Tiêu không muốn nhìn bé tiểu quỷ lại bị cái thứ không xứng làm mẹ này thương tổn, cậu lạnh mặt nói: "Chứng cứ vô cùng xác thực, phán quyết như sau, Miêu Quế Ngân đả thương người sát hại tính mệnh, không xứng làm người, bởi vậy tước đi dương thọ……" Cậu nhìn Miêu Quế Ngân một cái, "…… 40 năm, sau khi chung thọ chung, quỷ hồn bị giam giữ, khi địa ngục mở ra đưa vào địa ngục Thiết Thụ, Rút Lưỡi, Núi Băng, Chảo Dầu, Đá Đè chịu hình!"
Miêu Quế Ngân phản ứng lại đây, vị này chỉ sợ không phải cái quỷ gì, mà là thần.
Nhưng dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì thẩm phán cô như vậy! Cô không phục!
Miêu Quế Ngân lớn tiếng kêu lên: "Tôi không nhận tội! Tôi không nhận tội sao ông có thể phán tôi? Tôi không phục! Miêu Tiểu Hằng là con trai tôi! Các người đi phạt nó đi! Con trai chịu tội cho mẹ là chuyện thiên kinh địa nghĩa!"
Nguyễn Tiêu từ trước cảm thấy La Hạo vô sỉ, hôm nay lại cảm thấy, Miêu Quế Ngân càng vô sỉ hơn cả La Hạo.
Cậu phẩy tay áo một cái, Miêu Quế Ngân đã bị chụp bay sang một bên, sinh hồn không ngừng run rẩy.
"Còn dám nói hươu nói vượn!" Nguyễn Tiêu tức giận mắng, "Bằng ngươi cũng xứng làm mẹ của người khác? Tiểu Hằng tâm tâm niệm niệm gặp ngươi một lần, ngươi lại đối xử với một đứa trẻ như vậy! Ta nói cho ngươi, nay đã khác xưa, không có cách nói con thay mẹ gánh nữa.

Cút về đi!"
Đầu Trâu Mặt Ngựa cũng chịu đủ rồi sắc mặt của Miêu Quế Ngân, các cô nhanh chóng xách Miêu Quế Ngân lên, đưa cô ta về thân thể.
Dù sao dương thọ của cô ta cũng chỉ còn lại 40 năm, không đến bảy ngày là sẽ chết thôi.
Nguyễn Tiêu chậm rãi phun ra một ngụm quỷ khí.
Cậu lại nói: "Còn lại bảy ngày, phán cô ta nằm trên giường bệnh, đau đớn quấn thân, bệnh nan y mà chết."
—— Người phụ nữ như vậy, chết đột ngột quá tiện nghi cho cô ta rồi.
Sau đó, Nguyễn Tiêu nhìn Lưu Thụ Căn cùng Lưu Cát một cái, trước thu Lưu Thụ Căn thu vào Ấn Thành Hoàng.

Ngay sau đó cậu kéo qua Lưu Cát, một bàn tay c*m v** trong quỷ thể của hắn, chậm rãi rút từ bên trong ra vài sợi hồn, mới thu Lưu Cát vào.
Ngay sau đó, Nguyễn Tiêu buông tay ra.
Những sợi hồn này thuận lợi tiến vào cơ thể người trẻ tuổi kia..

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (258)
Chương 1: Chương 1: 1: Không Trâu Bắt Chó Đi Cày Chương 2: Chương 2: 2: Đi Nhậm Chức Chương 3: Chương 3: 3: Thành Hoàng Nghèo Chương 4: Chương 4: 4: Đêm Hồi Hồn Chương 5: Chương 5: 5: Đêm Thẩm Án Chương 6: Chương 6: 6: Báo Thù Chương 7: Chương 7: 7: Giàu Tín Ngưỡng Chương 8: Chương 8: 8: Cầu Bao Nuôi! Chương 9: Chương 9: 9: Đại Ma Vương Chương 10.11: Chương 10-11 Chương 12: Chương 12: 12: Thần Lực Biến Mất Chương 13: Chương 13: 13: Hoa Khôi Của Trường Chương 14.15: Chương 14-15 Chương 16: Chương 16: 16: Quỷ Gay Chương 17: Chương 17: 17: Đàm Tố Đã Chết Chương 18: Chương 18: 18: Tôi Không Cam Lòng Chương 19: Chương 19: 19: Lời Ngon Tiếng Ngọt Chương 20: Chương 20: 20: Lão Thần Tiên Chương 21: Chương 21: 21: Nghĩ Quá Nhiều Chương 22: Chương 22: 22: Quỷ Vương Chương 23: Chương 23: 23: Cỏ Lau Tiếng Quỷ Chương 24.25: Chương 24-25 Chương 26: Chương 26: 26: Lỗ Đen Chương 27: Chương 27: 27: Tôi Có Bệnh Chương 28: Chương 28: 28: Gió Xoáy Nhỏ Thành Hoàng Chương 29: Chương 29: 29: Cọng Rơm Cứu Mạng Chương 30: Chương 30: 30: Khá Là Xấu Hổ Chương 31: Chương 31: 31: Nắn Cái Tượng Chương 32: Chương 32: 32: Đạo Sĩ Thật Chương 33: Chương 33: 33: Lập Đàn Làm Phép Chương 34: Chương 34: Chương 34 Chương 35.36: Chương 35-36 Chương 37.38: Chương 37-38 Chương 39: Chương 39: 39: Quỷ Thiếp Chương 40: Chương 40: 40: Thiên Địa Làm Chứng Chương 41: Chương 41: 41: Hẳn Là Hắn Ta Chương 42: Chương 42: 42: Trần Tình Tạ Tội Chương 43: Chương 43: 43: Quỷ Tướng Quân Chương 44.45: Chương 44-45: 44: Nuốt Ăn Vô Thường - 45: Lũ quỷ binh Chương 46: Chương 46: 46: Giới Huyền Môn Suy Đoán Chương 47: Chương 47: 47: Ba Pho Tượng Thần Chương 48: Chương 48: 48: Trận Bóng Rổ Chương 49: Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51: 51: Một Trăm Vạn! Chương 52: Chương 52: 52: Ký Hợp Đồng Chương 53: Chương 53: 53: Bùa Máu Chương 54: Chương 54: 54: Lưu Thụ Căn Chương 55: Chương 55: 55: Miêu Quế Trân Chương 56: Chương 56: 56: Cút Về Đi Chương 57: Chương 57: 57: Lại Sắc Phong Quỷ Thần Chương 58: Chương 58: 58: Thiện Nhân Vương Thục Trân Chương 59: Chương 59: 59: Muốn Làm Nghệ Sĩ Chương 60: Chương 60: 60: Trả Hết Cho Ngươi Chương 61: Chương 61: 61: Bị Chặn Tiền Lương Chương 62: Chương 62: 62: Lỗ Tử Huyên Chương 63: Chương 63: 63: Quỷ Theo Đuôi Chương 64: Chương 64: 64: Bác Dương Và Mập Mạp Chương 65: Chương 65: 65: Nam Quỷ Đinh Hải Chương 66: Chương 66: 66: Thế Thân Chương 67: Chương 67: 67: Ngày Âm Tháng Âm Năm Âm Chương 68: Chương 68: 68: Lách Chỗ Trống Thiên Địa Chương 69: Chương 69: 69: Nữ Quỷ Thôi Oánh Chương 70: Chương 70: 70: Gặp Phiền Toái Chương 71: Chương 71: 71: Thẩm Phán Liên Tục Chương 72: Chương 72: 72: Đi Lấy Bình Chương 73: Chương 73: 73: Đặt Ở Thần Đường Chương 74: Chương 74: 74: Nghẹn Khuất Muốn Chết! Chương 75: Chương 75: 75: Tước Đoạt Công Đức Chương 76: Chương 76: 76: Ba Ngày Chết Bất Đắc Kỳ Tử Chương 77: Chương 77: 77: Quyên Góp Nhiều Hơn Chương 78: Chương 78: 78: Đến Huyền Hoàng Chương 79: Chương 79: 79: Mục Triết Chương 80: Chương 80: 80: Những Chuyện Mục Triết Trải Qua Chương 81: Chương 81: 81: Tiểu Học Đệ Thèm Ăn Chương 82: Chương 82: 82: Bị Hiểu Lầm Chương 83: Chương 83: C83: Xe quỷ u linh Chương 84: Chương 84: C84: Thu lấy sinh hồn Chương 85: Chương 85: C85: Mở mắt Chương 86: Chương 86: C86: Gặp lại xe buýt u linh Chương 87: Chương 87: C87: Cây hòe lớn Chương 88: Chương 88: C88: Tào hạc Chương 89: Chương 89: C89: Chuyện hằng ngày ở chợ quỷ Chương 90: Chương 90: C90: Chọn quà Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261: hoàn chính văn Chương 262: Chương 262: Phiên ngoại 1 Chương 263: Chương 263: Phiên ngoại 2 Chương 264: Chương 264: Phiên ngoại 3 (toàn văn hoàn)