Chương 56
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 56: Có thể thấy người là được

***

 

Chương 56: Có thể thấy người là được

 

Hôm sau trời vừa sáng, thuyền đến bến cảng Biện thành, có xe đặc biệt đến đón thương nhân xuống thuyền, bên lề đường đỗ một hàng xe màu đen trông thật khoa trương, khiến người qua lại đều phải ngoái nhìn.

 

Cậu Phó cũng là một trong số người ngoái nhìn, hắn tự hạ mình cải trang một chút, giả làm một người thọt chân. Hắn chống một cây gậy gỗ không biết tháo được từ đâu, tập tễnh nấp trong đám người lui tới ở bến cảng.

 

Thương Vân Tú bận nói chuyện với một người khác, lúc quay đầu đã không thấy hắn đâu. Hồng Tề Bách giả mù sa mưa tới hỏi y hôm qua ngủ có ngon không, vết thương sau lưng có còn đau không.

 

Thương Vân Tú cũng dùng giọng điệu tương tự cảm ơn ý tốt của gã, sắp xếp cho Lâm Uyển Quân về.

 

"Ông chủ Thương, tôi muốn đi theo ngài, ngài có thể dẫn tôi theo không, tôi tuyệt đối không gây thêm rắc rối cho ngài đâu. Một mình trở về..." Cô nhỏ giọng lúng túng, không dám liếc nhìn Hồng Tề Bách một chút nào: "Tôi sợ..."

 

Cô sợ Hồng Tề Bách.

 

"Không cần sợ, tôi sẽ gọi thêm hai người bảo vệ cô, cô thấy thế nào?" Thương Vân Tú dừng lại một chút, nhìn vào góc khác của bến cảng, mặt trời đang lặn, đại dương bao la sóng nước lấp lánh. Y híp mắt tìm bóng dáng con thuyền trở về, xác định nó còn ở đó mới quay lại nói với cô: "Cô ra ngoài cả đêm rồi, Tam Cảnh viên không thấy cô, ông Phó sẽ sốt ruột."

 

"Nhưng trừ ngài tôi không tin ai cả, lỡ như thật sự như lời cậu Hồng nói, cái mạng quèn này của tôi, bị ném xuống biển chết cũng không ai biết..."

 

"Lâm Uyển Quân, cô đang yên lành thì cứ nói chuyện bình thường, nhắc đến tôi làm gì? Mẹ nó, ông đây trêu chọc gì cô?" Hồng Tề Bách liếc cô, quát lên, gã chắp tay sau lưng nghênh ngang ngồi lên xe, tức giận nhô đầu ra: "Con mẹ nó, sớm muộn gì cô cũng bị tôi ném xuống biển cho chết đuối."

 

Lâm Uyển Quân nghe xong càng hốt hoảng.

 

Nét mặt và động tác của cô không có chút sơ hở nào, nếu như không phải tối qua đã nghe được điều đó, có lẽ hiện tại Thương Vân Tú sẽ cảm thấy cô đáng thương. Nhưng mà nghĩ đến việc tối qua cô không kiên quyết mang ly nước kia vào, Thương Vân Tú tạm thời có thể nhẫn nhịn.

 

"Vậy thế này đi, tôi thuê một căn phòng ở đây cho cô, cô ở đó chờ tôi, xong việc chúng ta cùng nhau về Bình Dương?"

 

"Được. Cảm ơn ông chủ Thương, cảm ơn ngài." Lâm Uyển Quân nắm lấy gấu váy, lại muốn dập đầu. Từ khi rời khỏi Tường Nhạc Hối, gặp chút chuyện cô đều muốn dập đầu cảm ơn, nhìn có vẻ hèn mọn, yếu đuối, khác xa tính cách ngang bướng trước kia của cô.

 

Thương Vân Tú không rảnh để nghĩ sâu hơn, quyết định lên chiếc xe phía sau Hồng Tề Bách, khi người ngồi ở ghế phụ quay lại, Thương Vân Tú hơi sững sờ: "Ngài Colin?"

 

"Đã lâu rồi chúng ta mới gặp lại, ông chủ Thương." Ngài Colin mở cửa xuống xe, bảo vệ ở bên cạnh đã giúp mở cửa ghế sau, anh ta xoay người ngồi vào, lấy ra một điếu thuốc và đưa cho Thương Vân Tú: "Ông chủ Hồng nói cậu không khỏe, tôi còn tưởng lần này cậu sẽ không tới."

 

Thương Vân Tú: "Vốn là không tới được nhưng nghe ông chủ Hồng nói ngài Colin cố ý mời, tôi cũng không thể khiến ngài mất thể diện."

 

"Khách sáo rồi, ông chủ Thương thật khách sáo quá." Ngài Colin không đợi ai nên bảo tài xế lái xe, anh ta nói tiếp: "Tôi đã đến Biện thành từ hai ngày trước, hôm qua có việc phải quay về một chuyến, thuyền của tôi đến sớm hơn các cậu một tiếng."

 

"Vậy ngài..."

 

"Tôi cố ý ở đây chờ cậu. Ông chủ Thương, cậu có còn nhớ lần trước tôi đã nói từ đầu đến cuối tôi cảm thấy nếu hợp tác với cậu sẽ rất vui vẻ không?"

 

"Ngài Colin quá khen."

 

"Tôi nhớ không phải người Trung Quốc hay có câu trước lạ sau quen sao? Tôi thấy cũng không cần gọi ngài này ngài kia đâu, so với cái này thì tôi thích người khác gọi tên của tôi hơn, Beite."

 

"Vậy không được, mọi người đều gọi ngài Colin, nếu tôi gọi tên ngài thì không lịch sự lắm." Thương Vân Tú cảm ơn ý tốt của anh ta: "Lần này sao không thấy Tân Miêu đi cùng ngài?"

 

"Em ấy à, lại giận dỗi rồi, còn đang ở Bình Dương."

 

Xe chạy vào cổng lớn Đường Sâm Công quán, nơi này không thuộc về cá nhân. Thông thường, có buổi tụ họp hay cuộc họp quan trọng nào đều sẽ lựa chọn nơi này, không chỉ lớn mà còn yên tĩnh.

 

Sau khi nhóm người ăn sáng xong, thời gian rất gấp, họ bắt đầu cuộc họp đầu tiên. Thương Vân Tú được xếp ngồi bên trái ngài Colin, vị trí gần đằng trước, ngay cả Hồng Cẩm Văn cũng ngồi ở phía sau y. Thương Vân Tú giống như mới nhìn thấy Hồng Cẩm Văn, khẽ gật đầu với vẻ thong dong, tiếp tục nghe bài phát biểu của người phương Tây ngồi ở ghế chính.

 

Cuộc họp này có thể tóm tắt làm hai điểm: Nửa đầu phân tích tình hình kinh tế của Bình Dương hiện nay, nửa sau thảo luận về tỷ lệ chiếm giữ tổng kinh tế Bình Dương của mỗi người.

 

Theo quy tắc trong giới kinh doanh, người có đủ thực lực mới có nhiều tiếng nói hơn. Mà trong bốn gia tộc lớn, nhà họ Phó trải rộng nhất, phục vụ nhiều đối tượng, từ ăn mặc đi lại của quý tộc cho đến dân thường, gần như xâm nhập vào tất cả các ngành nghề. Hiển nhiên, quyền lên tiếng nằm trên tay nhà họ Phó.

 

Nghe bọn họ phân tích, cuối cùng Thương Vân Tú cũng đã hiểu ra vì sao Bình Dương có nhiều thương nhân như vậy nhưng hết lần này đến lần khác lại muốn liên kết chèn ép nhà họ Phó.

 

Việc phân tích và tháo gỡ này kéo dài một ngày, mục đích chính là phá hoại sản nghiệp của nhà họ Phó, cứ thế, các thương nhân tầng dưới cũng có thể kiếm được chút lợi.

 

Thương Vân Tú không tin nhà tư bản lại có lòng tốt như vậy, chẳng qua là tay không vẽ lợi nhuận, ai tin người đó ngu.

 

Buổi tối có tiệc, trong thời gian đó có hai tiếng rảnh rỗi, Thương Vân Tú muốn xem thử Phó Nhị gia ở đâu, y tìm trong Công quán hồi lâu cũng không thấy người. Yến hội tiến hành được một nửa, Thương Vân Tú đột nhiên phát hiện người đánh đàn dương cầm trên sân khấu có mấy phần giống Phó Vinh Khanh, y cầm ly rượu thong thả đi qua, nghiêng đầu nhìn một chút.

 

Hắn không chỉ đeo tóc giả màu trắng mà người phương Tây hay dùng mà còn hóa trang, râu quai nón cá tính càng làm hắn thêm buồn cười, buồn cười nhưng lại không mất đi sự tao nhã.

 

"Quý ngài đây muốn nghe khúc nhạc nào, tôi đàn cho em nhé?" Khẩu âm của Phó Vinh Khanh rất kỳ quái, giống như một người nước ngoài cố ý nói tiếng Trung Quốc, mỗi từ đều nhấn ở chỗ không ngờ tới.

 

Lần này Thương Vân Tú đã hoàn toàn nhận ra người nhưng y không ngờ Phó Vinh Khanh lại to gan như vậy. Sợ bị người ta chú ý nên y chỉ nhìn hắn một cái, mỉm cười tán dương rồi đi chỗ khác.

 

Có thể thấy người là được, chỉ sợ Phó Nhị gia làm chuyện dại dột, cho dù là lo lắng dư thừa nhưng Thương Vân Tú vẫn sợ.

 

Ngày hôm sau còn có thêm mấy bữa tiệc vô nghĩa nữa. Nội dung hội nghị gần giống như hôm qua, họ cố ý sắp xếp nhiều buổi họp mặt để giao lưu hơn...

 

Thương Vân Tú vừa nghĩ tới là hiểu ngay, có lẽ có cố ý muốn xây dựng không khí vui vẻ hòa thuận, âm thầm chiếm cảm tình của mọi người.

 

Lâm Uyển Quân trung thực đợi ở bến tàu hai ngày. Đến ngày thứ ba cô gặp Hồng Tề Bách, hai người xảy ra tranh cãi ở phòng khách, Lâm Uyển Quân không đủ sức nên bị đối phương đánh ngã xuống đất. Lúc gặp lại Thương Vân Tú, cô nghẹn ngào rơi nước mắt.

 

Mà Thương Vân Tú bị Hồng Cẩm Văn gọi lại, không nói nhiều lời, lúc đi ngang qua còn ngấm ngầm khen gã thật có bản lĩnh.

 

Người không thể đắc tội mãi được, Thương Vân Tú lùi một bước, không ép Hồng Cẩm Văn quá sát, chọn một chiếc thuyền khác để rời đi.

 

Hồng Tề Bách bước nhanh tới, chạy theo sau giải thích: "Thương Vân Tú, tao không làm gì cô ta cả, con đàn bà này chỉ biết khóc, phiền muốn chết."

 

"Cậu Hồng à, với thân phận của anh thì hẳn nên lên thuyền bên kia." Thương Vân Tú dừng bước, lại trông thấy chiếc thuyền toàn những nhân vật lớn chuẩn bị rời bến.

 

Y không nói gì, tiếp tục bước đi.

 

Tình cảm trước kia có thể chỉ khiến y giúp Lâm Uyển Quân một lần cuối này, sau đó sẽ không còn nữa. Bởi vì phải chăm sóc cô nên Thương Vân Tú không có thời gian quan sát xem Phó Vinh Khanh đã lên thuyền nào...

 

Y đang lo lắng, mặc kệ Hồng Tề Bách nói mãi không ngừng, không lên tiếng nữa.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (85)
Chương 1: Chương 1: Có một không hai Chương 2: Chương 2: Nhị gia là người rất chu đáo Chương 3: Chương 3: Tú Tú Chương 4: Chương 4: Không giống nói dối Chương 5: Chương 5: Mặt đỏ như máu Chương 6: Chương 6: Đoạn tử tuyệt tôn Chương 7: Chương 7: Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi Chương 8: Chương 8: Nhị gia đừng nói đùa Chương 9: Chương 9: Nào nỡ bỏ Chương 10: Chương 10: Hắn là người tốt bụng Chương 11: Chương 11: Không sợ em thì tránh làm gì? Chương 12: Chương 12: Hắn đang theo đuổi cậu à? Chương 13: Chương 13: Kém một bậc Chương 14: Chương 14: Nó không dám Chương 15: Chương 15: Tú Tú, em có giận không? Chương 16: Chương 16: Em thích đàn ông Chương 17: Chương 17: Trải đời Chương 18: Chương 18: Nhị gia có phúc lớn Chương 19: Chương 19: Tôi không rảnh Chương 20: Chương 20: Hôm nay em có nhớ tôi không? Chương 21: Chương 21: Sao phải ức hiếp người ta như thế? Chương 22: Chương 22: Thương Vân Tú đi rồi? Chương 23: Chương 23: Nhớ ra chưa? Chương 24: Chương 24: Rất nhiều ấm ức Chương 25: Chương 25: Nhị gia chửi hay lắm Chương 26: Chương 26: Vừa rồi tôi đánh có đau không? Chương 27: Chương 27: Hùng hổ dọa người Chương 28: Chương 28: Tôi không thể sống thiếu em Chương 29: Chương 29: Là Nhị gia đang giúp tôi sao? Chương 30: Chương 30: Hôn thêm chút nữa Chương 31: Chương 31: Em xem tôi là gì? Chương 32: Chương 32: Chịu thua Chương 33: Chương 33: Hắn sẽ có người mình thật sự thích Chương 34: Chương 34: Em dám bước một bước thử xem Chương 35: Chương 35: Mày đã hiểu chưa? Chương 36: Chương 36: Gọi Nhị gia cũng vô dụng Chương 37: Chương 37: Em muốn tôi làm sao? Chương 38: Chương 38: Y là vợ tương lai của con Chương 39: Chương 39: Chỉ sợ hơi khó... Chương 40: Chương 40: Có qua có lại Chương 41: Chương 41: Em cũng muốn đúng không? Chương 42: Chương 42: Địa điểm tùy anh chọn Chương 43: Chương 43: Để tôi xem em có khóc không nào Chương 44: Chương 44: Nhóc câm Chương 45: Chương 45: Sao tôi thấy em không vui lắm? Chương 46: Chương 46: Vợ ngốc Chương 47: Chương 47: Không nhìn không nhìn Chương 48: Chương 48: Một nỗi chua xót xộc lên não Chương 49: Chương 49: Có mắt nhìn Chương 50: Chương 50: Ở lại cũng không có ý nghĩa Chương 51: Chương 51: Không hề cố kỵ mới có thể nói thẳng Chương 52: Chương 52: Thật ra tôi là như vậy Chương 53: Chương 53: Em còn muốn ở lại sao? Chương 54: Chương 54: Tôi mới muốn em khóc cho đã đời đấy Chương 55: Chương 55: Nhị gia là ngôi sao may mắn của em Chương 56: Chương 56: Có thể thấy người là được Chương 57: Chương 57: Phó Vinh Khanh bị cản lại Chương 58: Chương 58: Tôi và hắn không hợp Chương 59: Chương 59: Thương Vân Tú, chúng ta chưa xong đâu Chương 60: Chương 60: Thời gian chuộc tội Chương 61: Chương 61: Y lại làm gì nữa? Chương 62: Chương 62: Tôi và anh ta... Không có gì khác nhau? Chương 63: Chương 63: Quả hồng giả Chương 64: Chương 64: Em nhớ tôi, đúng không? Chương 65: Chương 65: Ở cùng em một đêm Chương 66: Chương 66: Y yêu Phó Vinh Khanh Chương 67: Chương 67: Phó Vinh Khanh nhất định sẽ tới Chương 68: Chương 68: Bỏ súng xuống Chương 69: Chương 69: Y không còn nữa Chương 70: Chương 70: Thương Vân Tú vẫn lắc đầu từ chối Chương 71: Chương 71: Cả người hắn đều kháng cự Chương 72: Chương 72: Gửi người thân yêu của tôi Chương 73: Chương 73: Cậu chủ nhà họ Phó kết hôn rồi ư? Chương 74: Chương 74: Cậu út nhà họ Tiền Chương 75: Chương 75: Tú Tú? Chương 76: Chương 76: Tôi quỵt tiền của cậu à? Chương 77: Chương 77: Tôi chỉ hát cho Nhị gia nghe Chương 78: Chương 78: Tôi sắp phát điên rồi Chương 79: Chương 79: Cắn đau... Chương 80: Chương 80: Phó Vinh Khanh cúi đầu hôn một cái Chương 81: Chương 81: Vậy em muốn ngủ Chương 82: Chương 82: Hắn nói như bản thân rất ấm ức Chương 83: Chương 83: Nhị gia, nghe em giải thích Chương 84: Chương 84: Vinh Khanh, em ôm được mặt trăng rồi Chương 85: Chương 85: Ngoại truyện: Sách nát