Chương 572: Đồng Mưu
Chuyện trong nước tạm gác lại, ông ta cũng lo lắng Lục gia làm gì đó với ông ta, cho nên quyết định ra nước ngoài trốn trước, trở lại địa bàn của mình, ông ta mới có chút cảm giác an toàn.
Ông ta thuận lợi xuất cảnh, từ Hương Giang rời đi.“Lúc trước ông ta muốn ép chị kết hôn với ông ta, hiện giờ ông ta còn chưa biết bọn chị đều đã về nước, nên nhân lúc ông ta còn chưa biết, chị kết hôn với ông ta là được. Hướng Dương, cháu để ông ta xuất cảnh, tốt nhất là đến Hương Giang, dì sắp xếp một chút đến Hương Giang gặp mặt ông ta, khiến ông ta đạt thành mong muốn, sau đó có thể ra tay.”
“Đúng rồi, chuyện này dì và Mạnh Phồn tự tay làm, nhưng mà bọn dì không có nhân mạch gì ở bên Hương Giang, cần cháu sắp xếp.”
Lục Hướng Dương đã hiểu, gật đầu nói: “Không thành vấn đề, để cháu sắp xếp cho.”Lâm Phong gặp hạn lớn té ngã như vậy, đương nhiên sẽ cẩn thận hơn nhiều.
Trong nước ông ta không đấu lại được Lục gia, nhiều người chống lưng cho Cố Thanh Thanh như thế, ông ta có chút lo lắng tương lai không có biện pháp khống chế tài phú của mình, làm giá áo cho Cố Thanh Thanh.
Lúc này ông ta vô cùng rối rắm.Cố Tích Nguyệt lại gật đầu nói:
“Chị biết em nghĩ gì, nhưng mà chị đã nhiều tuổi, không để bụng mấy hư danh đó, biện pháp này là biện pháp đơn giản nhất lấy được tài sản của Lâm Phong, vậy vì sao không làm?”
Cố Tích Nguyệt tương đối thiết thực, bà ấy chỉ để ý kết quả, sẽ không làm ra vẻ như vậy.Mọi người sửng sốt, Mạnh Phồn nhíu mày nói: “Chị, chị thật sự muốn kết hôn với ông ta sao?”
Anh rể cả là Lâm Phong hại chết, mấy năm nay Lâm Phong đã làm rất nhiều chuyện uy h**p Cố gia, anh ta biết trong lòng chị cả rất hận Lâm Phong, sao có thể kết hôn với ông ta?
Có lẽ có một chút quan hệ, Cố Tích Nguyệt cũng cảm thấy ghê tởm.Nhưng mà ở Hương Giang, ông ta thấy được Cố Tích Nguyệt.Hơn nữa dù sao cũng là dì cả của Cố Thanh Thanh, có Cố Tích Nguyệt trong tay, khi ông ta đối đầu với Lục gia cũng coi như là một lợi thế.Ông ta đã sớm muốn kết hôn với Cố Tích Nguyệt, nếu người này đưa tới cửa, vậy ông ta không khách sáo nữa.Một khi kết hôn, quan hệ giữa Cố gia và Lâm Thị chặt chẽ hơn nhiều, đợi ông ta từng bước khống chế tập đoàn tài chính Cố Thị, Cố Tích Nguyệt chỉ có thể đi gặp Diêm Vương.
Lúc này nhìn thấy Cố Tích Nguyệt, đương nhiên là lá gan của ông ta lớn hơn nhiều, bởi vì ông ta biết Cố Tích Nguyệt không có nhân mạch bên Hương Giang, còn không phải mặc ông ta xâu xé?Lâm Phong ở khách sạn tốt nhất, bảo thuộc hạ đi điều tra tình hình của Cố Tích Nguyệt.Thuộc hạ này không phải là người khác, chính là người đàn ông mặc âu phục lúc trước Cố Thanh Thanh từng gặp nhiều lần.“Lâm tổng, đã điều tra xong, lần này Cố tổng tới một mình, dẫn theo mấy nhân viên, còn đặc biệt mời mấy bảo vệ. Bà ta tới Hương Giang bàn chuyện làm ăn, Cố gia cũng cảm thấy có hứng thú với thị trường đại lục, nhưng không về thẳng nước mà tới bên Hương Giang tìm đối tác, Cố tổng tới từ ba ngày trước.”Đó là một trong những nhà giàu số một, ở Hương Giang gần như một tay che trời, nếu Cố Tích Nguyệt có thể hợp tác với Đỗ gia, vậy thì như hổ mọc thêm cánh.
Chẳng qua đáng tiếc, Đỗ gia không dễ dàng đồng ý với bà ấy như vậy.
Đỗ gia muốn tới nội địa phát triển, có rất nhiều biện pháp, căn bản không cần Cố gia.
Lâm Phong cho rằng Đỗ gia căn bản không để ý tới Cố Tích Nguyệt, nhưng khiến ông ta không nghĩ tới chính là, hai ngày sau bên Cố Tích Nguyệt truyền tới tin tức mới, bên Đỗ gia nể mặt.Lâm Phong cười nói:
“Lúc trước cả nhà bọn họ chạy trốn ra nước ngoài, có lẽ đến bây giờ còn lo lắng trở về sẽ gặp xui xẻo! Nhát như chuột, không có phán đoán rõ ràng với tình thế trong nước, khó làm nên trò trống.”
Lâm Phong chỉ cần nhớ tới năm đó Cố gia hoảng hốt chạy trốn như thế nào, lập tức muốn cười.
Nhà tư bản lớn số một số hai Thượng Hải, lúc trước ở Thượng Hải vẻ vang cỡ nào, sau này chật vật chạy trốn như thế.Quả nhiên Lâm Phong nghe xong rất vui, nhớ tới thành công trong mấy năm nay của ông ta, ông ta rất kiêu ngạo.
“Bà ta tìm đồng bọn hợp tác là ai?”
“Mới đầu là Đỗ gia, nhưng mà không thành công, bà ta đang tìm người khác.”
Lâm Phong nhướng mày: “Đỗ gia sao? Khẩu vị không nhỏ.”Tất cả đều là của ông ta.