Chương 581: Đừng Khổ Sở
Lục Hướng Dương không phải người không biết nhìn hàng, đương nhiên biết nhà ở ở nơi này thật sự rất tốt, cho nên cố gắng lưu trữ giá trị của nhà lầu cổ.
Cửa hàng ở đoạn đường tốt cũng lấy về, quyền tài sản xác định xong, sau này tiền thuê sẽ trực tiếp giao cho Cố gia.Nhân khẩu ở đây dày đặc, điều kiện nhà ở càng thêm khó khăn, nhà ở có thể nói chia năm xẻ bảy, đã bị tách ra cho mấy chục hộ gia đình cư trú, các nơi đều thấy được dấu vết cải tạo.
Trong sân cũng như vậy, bị mọi người làm nơi trồng rau, hoa cỏ vốn có đã sớm không thấy bóng dáng, thậm chí còn nuôi gà nuôi vịt.
Đã biến thành đại tạp viện!Mấy nhà chính cũng là người có thân phận, lúc này đã dọn đi, nhà nhỏ xung quanh còn có rất nhiều người vừa hùng hùng hổ hổ vừa dọn hành lý, còn có một số người thậm chí la lối khóc lóc trên đất không muốn đi.Lục Hướng Dương nhìn bốn phía một lát, nói với Cố Thanh Thanh:“Em và ông bà ngoại đến nhà chính nhìn xem trước, bên đó đã quét sạch, dư lại để anh xử lý cho.”
Cho dù như vậy, vẫn không thể so được với lúc đó.Ông ngoại nhìn thấy nhà mình biến thành như thế, có chút trầm mặc.Đây là nhà ông ta sống khi nhỏ, đã không thấy được dáng vẻ năm đó.“Đừng khổ sở, ít nhất nhà ở đã lấy lại được, sau này chúng ta thu dọn chút, sẽ biến trở về như ban đầu.”Lục Hướng Dương cười kéo cô sang một bên, không để ông bà nghe được: “Chuyện này rất đơn giản, cho nhiều tiền chút là bọn họ sẽ đi.”
“Ông bà ngoại khác biệt, khổ sở hơn nửa đời, xa rời quê hương cuối cùng bây giờ cũng trở lại, không đến mức vì việc nhỏ như thế mà kéo dài. Đám người bên ngoài không muốn đi, có một phần nguyên nhân là vì điều kiện không được tốt lắm, tốn chút tiền sẽ bớt được nhiều việc, không cần thiết kéo dài.”Ông ngoại thở dài, cũng chỉ có thể tiếp nhận hiện thực.
Mấy người đi xung quanh nhìn một lát, nếu tu sửa hết lại, tuyệt đối là công trình lớn.Đã tới thời gian, Cố Thanh Thanh chuẩn bị dẫn ông bà ngoại đi ăn.
Mấy người mới ra khỏi sân chính thì thấy trong sân có một cô gái nhỏ mười mấy tuổi vẻ mặt tức giận nhìn mình.Đám Cố Thanh Thanh đi dạo một vòng, Lục Hướng Dương trở về, tiếng ầm ĩ bên ngoài đã không còn, Cố Thanh Thanh có chút bất ngờ:
“Xử lý xong rồi ư? Nhanh như vậy à?”Khá tốt!
Toàn bộ sân hai tiếng sau quét sạch, sân trống rỗng còn có chút rách nát hiện ra trước mắt, đống rau trong vườn rau đều bị chủ nhân dọn sạch, ngay cả một cọng hành cũng không để lại.Cố Thanh Thanh gật đầu.
Chuyện có thể dùng tiền giải quyết thì dùng tiền giải quyết cho xong!Cố Thanh Thanh nhướng mày, cô gái nhỏ này có chút quen mắt!…Cố Thanh Thanh nhìn cô gái nhỏ trước mắt, không nói chuyện.Cô gái nhỏ này càng tức giận: “Tôi đang hỏi cô đấy, vì sao cô không nói lời nào, chột dạ sao?”
“Chẳng qua… Chẳng qua các người căn bản không ở hết nhà ở như vậy mà! Trước đây nhiều người ở chung với nhau như thế, rõ ràng có thể ở rất nhiều người…”
“Điềm Điềm!”Giọng nói của cô gái nhỏ càng nhỏ, cuối cùng khi đứng ở đó không biết nên nói gì, giọng một ông cụ truyền tới, giọng điệu có chút không vui còn kèm theo quát lớn.Ông ta đi tới gần đứng bên cạnh cô gái nhỏ, trên mặt là áy náy nói với Cố Thanh Thanh:“Cô nhóc này còn ít tuổi nên không hiểu chuyện, bỗng nhiên chuyển nhà có chút không thích ứng mà thôi, mong mọi người không lấy làm phiền lòng.”
“Xin hỏi cô là người Cố gia sao? Vậy chủ nhân cũ của nhà này, trưởng bối nhà cô có đến cùng cô hay không?”
Ông già kia nhìn thấy ông ngoại bà ngoại, cẩn thận nhìn một lát đôi mắt lập tức ửng đỏ:“Quả nhiên là hai vị, từ biệt ba mươi mấy năm, không nghĩ tới còn có cơ hội gặp lại.”Rõ ràng là ông bà ngoại cũng nhận ra ông cụ này: “Ông là… Lão Hà?”