Chương 59
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai

Chương 59: Công thức mới

Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, Dương thị đã gõ cửa nhà Tiểu Quả, trên tay ôm một tay nải chứa đầy khăn tay.
“Đến đây!” Tiểu Quả đáp lại, rồi quay người giục Tiểu Tráng đi đánh răng. Nàng bước ra mở cửa.
“Dương tỷ, tỷ đến rồi à? Vào nhà ngồi chờ một chút, ta sẽ đi chuẩn bị xe lừa.”
“Ấy, thôi cùng làm luôn cho nhanh.”
Có Dương thị giúp, chiếc xe lừa rất nhanh đã được chuẩn bị xong. Tiểu Quả đánh xe ra cửa, gọi to:
“Tráng Tráng, đi thôi!”
“Vâng, con ra ngay!” Trong nhà vọng ra giọng cậu bé.
Dương thị bỗng ngăn lại:
“Tiểu Quả, muội cũng mang cả Tráng Tráng theo sao?” Thị lo lắng, chợ phiên đông người, dẫn trẻ con theo thật không an toàn.
Tiểu Quả hiểu nỗi lo của nàng, bèn quay lại trấn an:
“Không sao đâu, lần trước ta cũng đã đưa nó đi rồi. Đến nơi ta sẽ bế nó, không lo lạc đâu.”
“Ừm... được rồi.” Dương thị vẫn chưa yên tâm, nhắc nhở thêm:
“Nhớ coi chừng nó cẩn thận, đừng để tuột tay nhé.”
“Ta biết rồi, tỷ cứ yên tâm!” Tiểu Quả mỉm cười trấn an.
Đúng lúc này, Tráng Tráng cũng chạy ra, thuần thục khóa cửa rồi đưa chìa cho mẹ. Tiểu Quả nhận lấy, bỏ vào túi áo, sau đó cúi người bế con lên.
“Dương tỷ, tỷ ngồi cho vững nhé, chúng ta đi nào!”
“Đi thôi!” Dương thị bám lấy thành xe, bật cười:
“Khởi hành nào!”
Tráng Tráng nghe thấy liền hớn hở giơ nắm tay lên cao:
“Xuất phát!”
Tiểu Quả bật cười, rồi dùng roi quật vào người lừa, quát lên:
“Đi nào!”
Nghe tiếng quát, con lừa lập tức kéo xe lọc cọc tiến về phía huyện thành.
Trans và edit: Little Jasmine
Đầu tiên, xe dừng ở ngã ba đường Thanh Khê. Dương thị xuống xe, Tiểu Quả đưa tay nải cho nàng:
“Dương tỷ, lúc nào thì tỷ bán xong?”
Dương thị ngẩng đầu nhìn trời, thấy mặt trời mới lên chưa được bao lâu, chắc chưa quá giờ Thìn. Thị tính toán:
“Chậm nhất là khoảng giữa trưa. Ta sẽ đứng đợi muội ở chỗ này.”
Tiểu Quả gật đầu:
“Được, vậy đến lúc đó ta sẽ tới đón tỷ.”
Tiểu Quả tiếp tục đánh xe, rẽ qua mấy con đường thì đến cửa quán mì Như Ý. Từ xa đã thấy một hàng dài người xếp hàng chờ. Nàng bèn đánh xe vòng sang bên kia, tìm chỗ cột xe lừa, để ở đây thì từ trong quán nhìn ra vẫn thấy rõ, nên không lo mất.
Người đông quá, Tiểu Quả không dám để Tráng Tráng xuống đất, cứ thế bế con vào quán. Vừa bước chân vào liền có một bé gái chặn lại:
“Xin chào, cô nương muốn ăn tại quán hay mua mang về ạ?” Vừa nói, bé vừa chỉ vào tấm bảng gỗ to đặt trước cửa. Bé chừng mười tuổi, tóc cột hai búi tròn, mỗi bên thắt nơ đỏ, khuôn mặt ngây thơ nở nụ cười trong sáng.
Tiểu Quả nhìn theo hướng bé chỉ, lúc này mới để ý tấm bảng:
“Món đặc biệt của quán mì Như Ý: Mì khoai tây cá viên, có hai loại nước dùng – canh nấm hoặc canh xương heo, mười đồng tiền một tô. Mang về vui lòng tự mang bát.”
Tiểu Quả cười, nói với bé gái:
“Cho ta hai tô canh nấm, ăn tại quán nhé.”
Nghe vậy, bé vui vẻ dẫn nàng vào trong. Đúng lúc ấy, Từ thúc thấy Tiểu Quả, vội vàng gọi to:
“Chủ tiệm Tần!”
Tiểu Quả còn chưa kịp phản ứng, cứ tưởng gọi ai khác nên không quay đầu. Ngược lại, Tráng Tráng nhìn thấy Từ thúc liền reo lên:
“Mẹ, Từ thúc kìa!”
Cô bé đón khách cũng nghe thấy, thoáng sững người. Vừa nãy Từ thúc còn gọi người phụ nữ này là... Chủ tiệm Tần?
Nghe con nhắc, Tiểu Quả mới biết thúc ấy gọi mình. Nàng vừa buồn cười vừa bất ngờ: “Thúc gọi ta là... chủ tiệm Tần ư?”
Nàng quay sang bé gái, mỉm cười:
“Thôi, ta không gọi món nữa đâu, cảm ơn cháu nhé.”
Nói rồi, nàng bế Tráng Tráng đi về phía quầy thu ngân. Cô bé cũng đã hiểu ra, liền mỉm cười rồi quay lại tiếp khách.
“Từ thúc, đừng gọi ta là chủ tiệm nữa, chủ tiệm là Như Ý cơ mà!” Tiểu Quả nói thẳng, bản thân nàng chỉ là một cổ đông nhỏ góp công thức thôi.
“Là bà chủ Từ dặn bọn ta gọi như thế.” Lão Từ đáp. Bình thường trước mặt người ngoài ông gọi Như Ý là bà chủ Từ, nhưng những lúc riêng tư vẫn gọi tên thân mật.
Lúc này, Từ Như Ý bưng khay ra từ trong bếp, trên đó có ba tô mì lớn. Thấy nàng loạng choạng, Tiểu Quả vội đặt Tráng Tráng xuống, dặn con ở yên một chỗ, rồi bước nhanh tới đỡ.
Như Ý thấy khay mì bỗng nhẹ bẫng, ngẩng đầu nhìn, hóa ra là Tiểu Quả.
“Tỷ tới rồi à!” Nàng mừng rỡ. Lần gặp trước cũng đã hơn mười ngày rồi.
“Ừ, để ta đem đến bàn cho.” Tiểu Quả hỏi số bàn, rồi nhanh chóng mang thức ăn tới. Như Ý lại quay vào bếp.
Có mặt ở đây, Tiểu Quả cũng không nỡ đứng yên, bèn phụ giúp đủ việc.
Đến gần trưa, Như Ý mới có thời gian ngồi nói chuyện. Nàng còn giới thiệu hai tiểu nha hoàn trong quán: bé gái tiếp khách khi nãy tên Linh Lung, còn cô gái làm mì trong bếp tên Phúc Nhi.
Như Ý kể sơ về lai lịch của họ, Tiểu Quả vừa nghe vừa gật gù, khen:
“Như Ý, muội thật giỏi, phân công đâu ra đấy, gọn gàng ngăn nắp. Giỏi lắm!”
Mặt Như Ý đỏ bừng:
“Tỷ đừng khen nữa, muội ngại lắm.”
Nói rồi, nàng vội cắt ngang, hỏi Từ thúc đã tính sổ sách chưa. Ông lấy cuốn sổ ra, gảy bàn tính một hồi, rồi báo con số.
“Tổng cộng ba mươi lượng bạc và sáu mươi đồng tiền!”
Tiểu Quả nghe mà ngạc nhiên, không ngờ lại nhiều đến thế. Như Ý thì hãnh diện cười:
“Tỷ thấy thế nào?”
Tiểu Quả cũng cười, đùa theo:
“Rất ấn tượng!”
Hai người nhìn nhau cười vui vẻ.
Thấy thời gian không còn nhiều, còn phải đón Dương thị, Tiểu Quả liền lấy một tờ giấy đưa cho Như Ý.
“Cái này là gì vậy?” Như Ý mở ra, vừa nhìn đã sững người:
“Đây... đây là công thức món mới sao?!”
Tiểu Quả gật đầu:
“Muội đã xem tỷ như người nhà, thì ta cũng chẳng giấu làm gì. Tỷ đã viết rõ từng bước, muội chỉ cần làm theo là được.”
Hóa ra tối qua nàng đã dùng bút mực của Tráng Tráng viết ra công thức mới – canh chua cà chua.
Như Ý xúc động đến muốn khóc:
“Tiểu Quả tỷ...”
“Nếu muội đã gọi ta một tiếng tỷ, thì ta cũng không thể phụ lòng muội được.” Tiểu Quả nắm tay nàng, dặn dò thêm vài chi tiết.
Do không còn nhiều thời gian, nàng từ chối khéo lời mời ở lại ăn cơm, nhận bạc xong thì dẫn Tráng Tráng tới đường Thanh Khê.
Đúng lúc ấy, Dương thị cũng vừa bán xong. Thấy tay nải của Dương thị trống không, cười tươi, Tiểu Quả biết ngay là thị đã bán sạch đống khăn tay rồi. Trên đường về, thị vui vẻ kể chuyện, hai người trò chuyện rôm rả, chẳng mấy chốc đã về đến nhà.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (144)
Chương 1: Chương 1: Mẹ của nhóc là ai? Chương 2: Chương 2: Mẹ ơi? - 1 Chương 3: Chương 3: Mẹ ơi? - 2 Chương 4: Chương 4: Cháo rau Chương 5: Chương 5: Lại xuyên về rồi sao? Chương 6: Chương 6: Không gian trong nhẫn Chương 7: Chương 7: Canh hoành thánh Chương 8: Chương 8: Khởi đầu mới Chương 9: Chương 9: Cùng nhau làm ruộng nào! Chương 10: Chương 10: Gieo hạt Chương 11: Chương 11: Mì cà chua trứng Chương 12: Chương 12: Hứa không được lên núi Chương 13: Chương 13: Canh sườn hầm khoai tây Chương 14: Chương 14: Kể chuyện Chương 15: Chương 15: Lên núi Chương 16: Chương 16: Chợ phiên Chương 17: Chương 17: Vội vã Chương 18: Chương 18: Mua bê Chương 19: Chương 19: Gieo hạt Chương 20: Chương 20: Chuẩn bị lẩu gà Chương 21: Chương 21: Thôn chài nhỏ Chương 22: Chương 22: Canh gà hầm nước dừa Chương 23: Chương 23: Cá viên Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Ba ngày mưa to Chương 26: Chương 26: Trồng ngô Chương 27: Chương 27: Xương hầm Chương 28: Chương 28: Dắt Tiểu Tráng lên núi Chương 29: Chương 29: Đây là... Chương 30: Chương 30: Phá tổ ong Chương 31: Chương 31: Bột khoai tây Chương 32: Chương 32: Tích góp tiền bạc Chương 33: Chương 33: Lên núi hái nấm Chương 34: Chương 34: Cứu người không mong báo đáp Chương 35: Chương 35: Làm nước dùng Chương 36: Chương 36: Chuẩn bị xong Chương 37: Chương 37: Đi bán thôi! Chương 38: Chương 38: Không kịp ngơi tay Chương 39: Chương 39: Đi mua đồ Chương 40: Chương 40: Đi mua sắm (2) Chương 41: Chương 41: Làm hàng rào Chương 42: Chương 42: Làm tóp mỡ Chương 43: Chương 43: Viết chữ Chương 44: Chương 44: Cây bồ kết Chương 45: Chương 45: Đừng trách ta Chương 46: Chương 46: Cá chua ngọt Chương 47: Chương 47: Đi chợ Chương 48: Chương 48: Vương gia Chương 49: Chương 49: Bàn chuyện làm ăn Chương 50: Chương 50: Kí khế ước Chương 51: Chương 51: Kẻ thù chung Chương 52: Chương 52: Hết nước rửa chén Chương 53: Chương 53: Dẫn con vào trấn Chương 54: Chương 54: Tiểu Quả tỷ Chương 55: Chương 55: Là nàng sao? Chương 56: Chương 56: Làm xà phòng Chương 57: Chương 57: Người đẹp và quái vật Chương 58: Chương 58: Quần áo mới Chương 59: Chương 59: Công thức mới Chương 60: Chương 60: Quay về Tần gia Chương 61: Chương 61: Con trưởng Tần gia Chương 62: Chương 62: Quyết định hệ trọng Chương 63: Chương 63: Đón ca ca về Chương 64: Chương 64: Trở về nhà Chương 65: Chương 65: Lên huyện mua gỗ Chương 66: Chương 66: Sắp xếp nội thất Chương 67: Chương 67: Uống thuốc Chương 68: Chương 68: Nỗi phiền muộn của Giang Đan Hà Chương 69: Chương 69: Mẫu tử đồng tâm Chương 70: Chương 70: Lần đầu ăn thử ruột heo Chương 71: Chương 71: Đóa hoa tặng mẹ Chương 72: Chương 72: Tu sửa tiệm mỳ Như Ý Chương 73: Chương 73: Cổ đông mới Chương 74: Chương 74: Vôi Chương 75: Chương 75: Tiễn biệt Tần An Minh Chương 76: Chương 76: Bạn mới Chương 77: Chương 77: Trứng bắc thảo Chương 78: Chương 78: Tái khai trương Chương 79: Chương 79: Malatang - Ý Quả Minh Chương 80: Chương 80: Cùng nhau thu hoạch nào! (1) Chương 81: Chương 81: Cùng nhau thu hoạch nào! (2) Chương 82: Chương 82: Cùng nhau thu hoạch nào(3) Chương 83: Chương 83: Bắp rang bơ Chương 84: Chương 84: Rượu hoa quế Chương 85: Chương 85: Bánh trung thu Chương 86: Chương 86: Tự làm lò nướng bánh (1) Chương 87: Chương 87: Tự làm lò nướng bánh (2) Chương 88: Chương 88: Tự làm lò nướng (3) Chương 89: Chương 89: Đi thăm cữu cữu Chương 90: Chương 90: Doanh thu Chương 91: Chương 91: Lời mời ăn tết Trung Thu Chương 92: Chương 92: Hóa giải lo âu Chương 93: Chương 93: Ta có một đứa con gái Chương 94: Chương 94: Bánh nướng Chương 95: Chương 95: Ướp thịt để làm lạp xưởng Chương 96: Chương 96: Làm lạp xưởng Chương 97: Chương 97: Giọng hát của Tiểu Tráng Chương 98: Chương 98: Chuẩn bị làm bánh Trung thu nào! Chương 99: Chương 99: Bánh Trung thu nhân đậu đỏ trứng muối Chương 100: Chương 100: Bánh chín rồi! Chương 101: Chương 101: Canh mận chua(1) Chương 102: Chương 102: Canh mận chua (2) Chương 103: Chương 103: Dọn nhà Chương 104: Chương 104: Tết trung thu - Tết đoàn viên Chương 105: Chương 105: Triều đại mới Chương 106: Chương 106: Thông báo mới Chương 107: Chương 107: Lý Triệu Địch - Người đàn bà lắm điều Chương 108: Chương 108: Một bài học Chương 109: Chương 109: Ai dừng lại trước là thua Chương 110: Chương 110: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (1) Chương 111: Chương 111: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 112: Chương 112: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 113: Chương 113: Nhanh lên nào mẹ ơi! Chương 114: Chương 114: Về nhà thôi! Chương 115: Chương 115: Trong cái rủi có cái may Chương 116: Chương 116: Một chọi hai Chương 117: Chương 117: Công việc mới Chương 118: Chương 118: Người cùng sở thích Chương 119: Chương 119: Muốn về nhà Chương 120: Chương 120: Độc thân thì sao chứ? Chương 121: Chương 121: May giày Chương 122: Chương 122: BMW ở thời cổ đại Chương 123: Chương 123: Dời mộ về kinh thành Chương 124: Chương 124: Tìm người giúp đỡ Chương 125: Chương 125: Chuẩn bị Chương 126: Chương 126: Giờ lành Chương 127: Chương 127: 7 ngày nữa Chương 128: Chương 128: Phong Thành Chương 129: Chương 129: Đưa Tráng Tráng vào không gian Chương 130: Chương 130: Không thể làm gì khác Chương 131: Chương 131: Tắm nước nóng Chương 132: Chương 132: Ta sẽ theo huynh Chương 133: Chương 133: Kinh thành Chương 134: Chương 134: Nơi này là chỗ nào vậy? Chương 135: Chương 135: Nghỉ ngơi trong cung Chương 136: Chương 136: Báo tin Chương 137: Chương 137: Người quen Chương 138: Chương 138: Người cha trong tưởng tượng Chương 139: Chương 139: Song sinh Chương 140: Chương 140: Cuối cùng cũng gặp nhau Chương 141: Chương 141: Khóc Chương 142: Chương 142: Bí mật lớn Chương 143: Chương 143: Gần quá rồi! Chương 144: Chương 144: Không quen