Chương 59
Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số

Chương 59: Chương kết (5)

“Sói xám và thỏ trắng ở bên nhau? Sói và thỏ có cách biệt sinh học, hơn nữa sói còn ăn thịt thỏ, khẩn thiết yêu cầu tác giả sáng tác dựa trên sự thật, và đặc biệt chú trọng nâng cao ý thức phòng ngừa động vật hoang dã lớn cho thiếu nhi!”

“Làm bác sĩ rất tốt, bán khoai lang cũng rất tốt? Mỗi ngày đều được ăn củ khoai to và ngọt nhất? Đọc tới đây thật sự cạn lời, hy vọng tác giả có thể thiết lập giá trị quan đúng đắn, lấy việc bồi dưỡng tinh thần phấn đấu và ý thức khủng hoảng cho thiếu nhi làm trách nhiệm của mình!”

Ánh nắng buổi trưa chiếu qua cửa sổ sáng loáng rọi vào trong, rọi lên cuốn truyện tranh đang mở, cũng rọi lên gương mặt người phụ nữ đang mỉm cười bên bàn học. Trong cuốn truyện tranh cô đang xem, gần như mỗi trang đều bị bút đỏ vẽ đầy dấu chấm hỏi, độc giả này không dễ đối phó chút nào, không có lấy một lời khen, còn lời chê thì chi chít, lấp đầy mọi khoảng trống của từng trang.

Cô v**t v* những nét chữ rồng bay phượng múa ấy, như thể thông qua chúng chạm vào được đôi tay có khớp xương rõ ràng đang viết hăng say kia, như thể nhìn thấy anh trong ánh đèn vàng mờ cúi đầu trên bàn với vẻ mặt cau có đầy khinh bỉ.

Cô lật đến trang cuối, một dấu chấm hỏi đỏ to tướng, còn đặc biệt gập góc lại. Cô sững người, mãi đến khi nhìn thấy một hàng chữ nhỏ ở góc trên bên trái: “Chu chó là đồ khốn,” cô bật cười thành tiếng. Đó là dòng cô viết trong cơn tức giận vào ngày anh tìm thấy cô, ban đầu viết là “Chu chó đi chết đi,” sau nghĩ lại, lại xóa đi, sửa thành “Chu chó là đồ khốn.”

Cô khép cuốn truyện tranh lại, tựa người vào lưng ghế mây, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy những chiếc lá xanh biếc trên cây đa già từng mảng từng mảng ngả vàng, xuân qua thu đến, thời gian trôi thật nhanh, thoắt cái đã sắp đến Tết Trung Thu rồi. Tiểu Bảo không mấy hứng thú với bánh trung thu, giờ thằng bé không thích ăn đồ ngọt nữa. Mấy năm trước vì sợ sâu răng, cô chỉ cắt cho con miếng bánh bé bằng đầu ngón tay cái, năm nay nhà trẻ phát bánh trung thu để trong bếp, Tiểu Bảo đi qua đi lại cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn.

“Tiểu Bảo? Mẹ đi sang nhà ba con cho Tể Tể ăn nha! Con ở nhà ngoan ngoãn được không?” Cô tháo kính ra đứng dậy, đi từ ban công băng qua phòng khách đến cửa phòng ngủ của Tiểu Bảo, thằng bé đang luyện viết chữ, đầu bút khựng lại một chút, nhưng nhanh chóng trở lại nhịp điệu ban đầu.

“Tiểu Bảo? Mẹ đi đây! Không chào mẹ một tiếng sao?” Cô cố tỏ ra nhẹ nhàng vui vẻ, nhưng mỗi lần nhắc đến ba, phản ứng của Tiểu Bảo đều khiến cô thấy nặng nề.

Tiểu Bảo đặt bút xuống, quay đầu lại mỉm cười với cô: “Mẹ đi đường cẩn thận.” Rồi nhìn cô thêm một lát, “Tết Trung Thu chú Trần có đến không mẹ?”

“Hả? Chú Trần? Mẹ cũng không biết nữa… Tiểu Bảo muốn đi bảo tàng với chú Trần sao?” Triệu Tiểu Nhu không ngờ Tiểu Bảo lại đột nhiên nhắc đến Trần Phong, nhớ ra lần trước Trần Phong từng nói muốn dẫn Tiểu Bảo đi bảo tàng, chắc lại muốn xem tranh tường Đôn Hoàng rồi, Tiểu Bảo thích nhìn đôi mắt của phượng hoàng trong bức vẽ.

Tiểu Bảo quay lưng lại tiếp tục viết, nói: “Dạ muốn.”

“Ừ ừ được rồi, mẹ sẽ nói với chú Trần nhé!”

Nhìn con trai vui Triệu Tiểu Nhu cũng cảm thấy nhẹ lòng, nghĩ lát nữa ngồi trên xe sẽ nhắn Trần Phong, nếu rảnh thì dẫn Tiểu Bảo đi bảo tàng chơi một ngày, trẻ con mà suốt ngày ru rú ở nhà cũng không tốt.

Cô xõa tóc xuống, chải cẩn thận rồi búi lại. Từ Tết đến giờ cô chưa đi cắt tóc, ban đầu định cắt lại kiểu cũ, nhưng nghĩ lại ở tuổi này để đầu nấm cũng không hợp nữa, nên cứ để dài vậy.

Cô kiểm tra lại xem bếp ga đã tắt chưa, rồi nhìn bóng lưng con trai đang chăm chú, dặn dò con không được mở cửa cho người lạ, sau đó xách túi đi ra ngoài.

Ra khỏi khu dân cư, một luồng gió lạnh thổi tới, cô kéo chặt cổ áo khoác len xám. Ánh nắng mùa thu dịu dàng, cây hoè hai bên đường vẫn tươi tốt, một cơn gió lướt qua, những chiếc lá nhọn nhẹ nhàng bay múa, nơi chóp mũi phảng phất hương cỏ khô và lá cây, ấm áp lạ thường. Cô chợt nhớ sáng nay xem dự báo thời tiết nói tuần này Thượng Hải có bão lớn, nhắc nhở người dân chú ý an toàn.

Bên tai là tiếng cười đùa vui vẻ của lũ trẻ, cô đứng cạnh trạm xe buýt, lấy điện thoại mở WeChat, lướt chậm rãi qua danh bạ, ngón tay dừng lại ở một ảnh đại diện – đó là bức ảnh một người đàn ông và một bé gái. Bé gái ngồi trên xe lăn, đội tóc giả kiểu đầu nấm ngắn ngang cằm, gương mặt tái nhợt, gầy guộc như tinh linh đến từ thế giới khác, như thể có thể tan biến bất cứ lúc nào, nhưng đôi mắt lại rất sáng, đầy hạnh phúc và vui sướng, cười tít mắt. Phía sau cô bé là một người đàn ông cao lớn mặc áo blouse trắng, đầu húi cua, đuôi mắt sắc lẹm kéo dài cùng với vết sẹo cũng cong lên như vầng trăng non dịu dàng.

Tin nhắn giữa họ dừng lại ở một loạt cuộc gọi nhỡ từ anh, sau đó mỗi tin nhắn cô gửi đi đều hiện dấu chấm than đỏ, tin cuối cùng có dấu chấm than đỏ là vào đêm tuyết rơi dày trước Tết năm nay.

Một khi anh đã quyết định, sẽ không bao giờ thay đổi.

Cô ngẩng đầu nhìn dòng xe cộ tấp nập, bên kia đường có một gia đình ba người đang đi dưới gốc cây hoè, cô bé con nắm tay ba bằng tay trái, tay phải nắm tay mẹ, mượn lực từ cả hai, bật người lên không trung, hai chân lơ lửng, đung đưa như đang chơi xích đu.

Triệu Tiểu Nhu khẽ thở dài, lại một lần nữa gõ vào khung trò chuyện quen thuộc dòng chữ: “Anh vẫn ổn chứ? Thượng Hải có bão, nhớ chú ý an toàn.” Rồi lại một lần nữa xóa sạch từ đầu đến cuối.

Xe đến, cô quét mã lên xe. Cô đã đổi điện thoại mới, tín hiệu mạnh, phản ứng nhạy, không còn phải lo lắng bỏ lỡ cuộc gọi khẩn cấp, nhưng dường như cũng chẳng còn cuộc gọi khẩn cấp nào nữa.

“Vui lòng quét lại.” Cô bối rối nhìn màn hình, thì ra là một tin nhắn WeChat vừa hiện lên che mất mã xe buýt, cô nhanh tay gạt đi, cười gượng với bác tài đeo kính râm đang nhìn mình đầy cảnh giác, quét lại lần nữa thì thành công.

Cô tìm được chỗ ngồi, cửa sổ đang mở, gió nhẹ khẽ lướt qua, mang theo hương hoa hoè thanh mát xộc thẳng vào mũi. Làm sao có người không yêu nơi này được chứ? Bốn mùa rõ rệt, thời tiết dứt khoát. Mùa hè mưa là mưa như trút nước, đổ ào ào xua tan cái oi bức, mang đến sự mát mẻ dễ chịu. Mùa đông thì tuyết rơi trắng xoá như lông ngỗng. Hồi nhỏ cứ đến đông là cô lại sốt và ho, nhưng chỉ cần một trận tuyết lớn là khỏi hẳn. Ngay cả bão cát mùa xuân thu cũng đến như vũ bão, rồi lại được một cơn mưa xối xả rửa sạch mọi thứ…

Không dây dưa, đến là đến, đi là đi, thời tiết là vậy, con người cũng vậy, ai cũng nóng tính, ai cũng gấp gáp, nhưng ai cũng nặng tình nặng nghĩa. Dù có chịu thiệt hay bị lừa cũng không buông bỏ cán cân lương tâm ấy. Họ không thể phất lên dưới quy luật của xã hội này, nhưng không sao, vì đó là bản chất, là sắc màu gốc rễ của họ, là sắc màu của thành phố cổ ngàn năm này, cũng là sắc màu của những con người sinh ra từ mảnh đất này.

Anh đến từ nơi này, lênh đênh ở Thượng Hải hơn chục năm, chỉ vì một lá đơn tố cáo mà chôn vùi cả con đường công danh, vì cô, vì lương tâm, chứ không phải vì danh lợi.

Giờ anh đã đi xa rồi, nhưng càng đi xa cô lại càng thấy diễn xuất của anh thật vụng về.

Ha, mưu cầu danh lợi ư? Cô từng kết hôn với Lạc Bình Niên, từng làm trong ngân hàng, mắt thấy tai nghe mỗi ngày toàn là những kẻ thực sự mưu cầu danh lợi, chẳng ai giống anh – từ chối làm con rể viện trưởng, lại cứ dây dưa với một người phụ nữ bị mẹ ruột vắt kiệt đến cạn kiệt giá trị, bị thương nhân giàu có bỏ rơi.

“Ai mà đi cưới một người phụ nữ đã một đời chồng, nhan sắc và trí tuệ đều chẳng có gì nổi bật chứ?”

Là anh đấy, ngoài anh ra còn ai ngốc đến vậy? Ngốc, lại còn cố chấp.

Việc anh đã quyết, đến chín con trâu cũng không kéo lại được.

Anh thật sự đã đi Thượng Hải rồi sao? Nhưng dù sao đi nữa, việc anh rời đi là sự thật, đó là lựa chọn của anh, tuyệt đối sẽ không quay đầu lại.

Triệu Tiểu Nhu nhìn ánh nắng rạng rỡ và bóng cây đổ loang lổ, nhìn một lúc thì bắt đầu thấy buồn ngủ. Mấy ngày nay cô lại hay mộng mị, trong mơ là những trận bão cát mù trời, cây khô bị gió quật gãy ngang thân, những căn nhà gạch thấp bé lung lay sắp đổ trong cơn cuồng phong gào thét. Cô chẳng thể ngủ yên, mở mắt ra là mồ hôi đầm đìa, nên ban ngày cứ mơ mơ màng màng. Cô nhớ lại tin nhắn khi nãy, ngáp một cái rồi mở khoá điện thoại, mở WeChat lên.

Bên cạnh ảnh đại diện của người đàn ông và cô bé kia có một chấm đỏ.

“Tết Trung Thu vui vẻ.”

Triệu Tiểu Nhụy cảm thấy điện thoại trong tay lại rung lên.

“Em vẫn ổn chứ?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (61)
Chương 1: Chương 1: Gặp lại. Chương 2: Chương 2: Chu Vinh. Chương 3: Chương 3: Lời mời. Chương 4: Chương 4: Qua đêm. Chương 5: Chương 5: Bức tranh máu. Chương 6: Chương 6: Lý do. Chương 7: Chương 7: Buông thả. Chương 8: Chương 8: Sáng sớm sau chuyện ấy. Chương 9: Chương 9: Bỏ đi không từ biệt. Chương 10: Chương 10: Từ chối. Chương 11: Chương 11: Án mạng. Chương 12: Chương 12: Lạc Bình Niên. Chương 13: Chương 13: Cảm ơn. Chương 14: Chương 14: Cứu rỗi. Chương 15: Chương 15: Câu trả lời. Chương 16: Chương 16: Cáo biệt. Chương 17: Chương 17: Vé máy bay một chiều đi Đạo Thành. Chương 18: Chương 18: Khách quý Thượng Hải. Chương 19: Chương 19: Hy sinh. Chương 20: Chương 20: Tôi đã gặp cô ấy ở Cam Tư. Chương 21: Chương 21: Ý trời. Chương 22: Chương 22: Tiểu Bảo. Chương 23: Chương 23: Ba năm. Chương 24: Chương 24: Mẹ. Chương 25: Chương 25: Bác sĩ Chu, bệnh nhân giường 58 đang đợi anh. Chương 26: Chương 26: Đã lâu không gặp. Chương 27: Chương 27: Về nhà. Chương 28: Chương 28: Chạy trối chết. Chương 29: Chương 29: Món quà. Chương 30: Chương 30: Bệnh nhân. Chương 31: Chương 31: Thất bại. Chương 32: Chương 32: Chú đẹp trai và chú sói xám. Chương 33: Chương 33: Ba. Chương 34: Chương 34: Thời Dự. Chương 35: Chương 35: Lệch nhịp. Chương 36: Chương 36: Kẹo. Chương 37: Chương 37: Không uổng một đời. Chương 38: Chương 38: Quà. Chương 39: Chương 39: Sự nghiệp. Chương 40: Chương 40: Tự mình đa tình. Chương 41: Chương 41: Thinking out loud. Chương 42: Chương 42: Vết sẹo. Chương 43: Chương 43: Hồ ly tinh. Chương 44: Chương 44: Sói mắt trắng. Chương 45: Chương 45: Bà Hoa. Chương 46: Chương 46: Màu gốc. Chương 47: Chương 47: Trần Phong (1) Chương 48: Chương 48: Trần Phong (2) Chương 49: Chương 49: Đường núi. Chương 50: Chương 50: Vết sẹo sâu nhất. Chương 51: Chương 51: Điều ước. Chương 52: Chương 52: Tấm lòng. Chương 53: Chương 53: Cuộc gọi nhỡ. Chương 54: Chương 54: Tuyệt tình. Chương 55: Chương 55: Chương kết (1) Chương 56: Chương 56: Chương kết (2) Chương 57: Chương 57: Chương kết (3) Chương 58: Chương 58: Chương kết (4) Chương 59: Chương 59: Chương kết (5) Chương 60: Chương 60: Chương kết (6) Chương 61: Chương 61: Gặp lại.