Chương 6
Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 6

Chử Yến hơi nghiêng đầu: "Cô cho ngươi thêm một cơ hội lựa chọn."

Toàn thân Ngụy Niên cứng đờ không dám nhúc nhích.

Hắn cách nàng quá gần.

Gần đến mức nàng có thể cảm nhận được hơi thở của hắn phả vào mặt, có thể ngửi thấy mùi long tiên hương thoang thoảng trên người hắn.

Nàng đã rất cố gắng kìm nén, nhưng trái tim vẫn đập vừa nhanh vừa loạn.

Không chỉ vì Chử Yến cách nàng quá gần.

Mà là vì hắn có thể đoán ra được việc có người muốn hãm hại nàng từ trong những lời nói nửa thật nửa giả đó, vậy thì có phải ngay từ đầu cũng đã biết rõ là nàng muốn lợi dụng hắn để thoát thân không?

Nếu tên điên này biết nàng lợi dụng hắn, nàng có còn sống nổi không?

Dường như Chử Yến nhận ra suy nghĩ trong lòng Ngụy Niên, đúng lúc lên tiếng hứa hẹn: "Đừng sợ, Cô tha thứ cho ngươi."

Hàng mi đang rung của Ngụy Niên dừng lại trong một giây.

Quả nhiên là hắn biết!

Nàng vô thức mím chặt môi, trước kia nàng chỉ từng nghe tiếng xấu của Thái tử, nhưng chưa từng biết liệu hắn có phong thái quân tử, nhất ngôn cửu đỉnh hay không.

"Yên tâm, Cô nhất ngôn cửu đỉnh."

Giọng điệu của Chử Yến thấp thoáng ý cười.

Ngụy Niên: "..."

Nàng chỉ cảm thấy trái tim đột nhiên ngừng đập trong một thoáng, sau đó như thể vò đã mẻ chẳng sợ nứt, hít sâu một hơi dưới cái nhìn chăm chú của Chử Yến rồi nhắm mắt lại.

Hắn là yêu quái biết thuật đọc tâm à?!

Hiển nhiên phản ứng của nàng đã lấy lòng Chử Yến, hắn khẽ cười một tiếng rồi lại ngồi xuống, sau đó không nói gì nữa mà chờ đáp án của Ngụy Niên.

Trong khoảng thời gian ngắn, vườn hoa im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Cuối cùng Ngụy Niên hơi bình tĩnh lại, cúi người cung kính nói: "Làm phiền Thái tử điện hạ."

Chử Yến hơi nhíu mày, ánh mắt lướt qua một tia thâm trầm.

Rõ ràng nàng đã dao động, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ cơ hội phản kích, là gì có tính toán khác? Hay là nàng biết rất rõ có điều gì đang chờ mình trên đình Hòe Sơn, hoặc là, nàng đang bảo vệ ai?

Chử Yến: "Có cần người của Cô đưa Tề Vân Hàm xuống núi không?"

Ngụy Niên vội vàng cảm ơn: "Cảm ơn điện hạ."

Trong lòng Chử Yến đã hiểu rõ.

Nàng đang bảo vệ Tề Vân Hàm.

Sát ý chậm rãi rút đi, Chử Yến nâng tay, bốn phía bỗng vang lên tiếng gió mạnh thoảng qua, rồi nhanh chóng trở lại tĩnh lặng.

Trường Phúc liếc nhìn vết máu trên cổ Ngụy Niên, lại nhìn vị điện hạ nhà mình ngồi cách đó không xa, nhỏ giọng hỏi thử: "Nô tài sai người xử lý vết thương cho Ngụy cô nương nhé?"

Hắn ta hỏi Ngụy Niên, nhưng lại nhìn Chử Yến.

Chử Yến liếc hắn ta một cái, không lên tiếng.

Trường Phúc hiểu ý, vội vàng quay người rời đi, chẳng mấy chốc đã dẫn một cung nữ tới.

Lúc cung nữ run rẩy vắt khăn lau cổ cho mình, Ngụy Niên vô thức nhìn sang Chử Yến, lại đúng lúc chạm phải ánh mắt của hắn.

Chử Yến cong môi đầy ẩn ý, nghiêng đầu chống cằm nhìn về phía cây trúc đã vỡ làm đôi kia.

Ngụy Niên: "..."

Hắn còn chưa hoàn toàn từ bỏ suy nghĩ muốn giết nàng.

Cung nữ xử lý xong vết thương cho Ngụy Niên, ngay cả vết máu bị bôi lên cằm cũng đã lau sạch.

Tấm băng vải trắng mịn quấn quanh cổ nàng, thoạt nhìn như thể trên cổ nàng có thêm một dải lụa trắng.

Vết thương không sâu lắm, nhưng máu chảy không ít, thấm đỏ cả vạt áo trước ngực.

Trường Phúc vốn định nhắc nhở Ngụy Niên đi thay y phục, nhưng sau đó lại nghĩ, ở đây lại không có bộ nữ trang nào thích hợp, cũng không thể để cô nương nhà người ta mặc đồ cũ của cung nữ được, thế là hắn ta không nhắc tới nữa.

Lại không biết lúc này Ngụy Niên đang vô cùng chờ mong hắn ta có thể nói câu này.

Dù gì đây cũng là y phục của cung nữ trong biệt viện của Chử Yến đấy, nàng muốn còn chẳng được nữa là.

Chỉ cần thay bộ y phục đó về phủ là đã đủ để chứng minh việc nàng có quan hệ với Thái tử, những kẻ muốn ra tay với nàng ắt sẽ phải dè chừng vài phần.

Nhưng mà Trường Phúc không có bản lĩnh nhìn thấu lòng người như Chử Yến, hắn ta không hề nhận ra ý muốn này của Ngụy Niên.

Sau khi cung nữ rời đi, Chử Yến quay đầu nhìn chằm chằm vào nữ tử xinh đẹp dịu dàng bên cạnh một lúc, vẫn luôn cảm thấy thiếu gì đó, không vừa mắt như vừa rồi.

Đúng lúc này, có ám vệ trở về.

"Điện hạ, trên đường lên Hương Sơn thật sự có người mai phục, một người tự sát sau khi bị bắt, một người đã chạy thoát." Ám vệ cung kính bẩm báo.

Đồng tử Ngụy Niên khẽ chấn động.

Nàng vậy mà đoán đúng rồi! Quả nhiên trên đường lên Hương Sơn còn có người đi theo nàng!

Nếu vừa rồi nàng chọn xuống núi, vậy thì lúc này nàng đã rơi vào bẫy của bọn họ lần nữa.

Chử Yến nhìn thấy rõ từng biểu cảm trên mặt nàng, hắn xua tay, ám vệ lại ẩn mình vào bóng tối.

Chử Yến lại sai người kéo Xuân Lai vào, nói với Ngụy Niên: "Ngươi biết kẻ phản bội chủ, phải nên có kết cục như thế nào không?"

Hắn biết trên người nàng thiếu gì rồi.

Nàng quá đoan trang tao nhã, quá sạch sẽ, phải nhuộm chút gì đó lên mới đẹp.

Tốt nhất, là màu đỏ.

Thứ màu đỏ thẫm như máu tươi.

Ngụy Niên nhất thời không biết hắn có ý gì, không dám đáp lời, lại nghe Chử Yến nói tiếp: "Nếu không biết, Cô dạy ngươi nhé."

Ngụy Niên ngước mắt nghi ngờ nhìn Chử Yến.

Không biết Chử Yến lấy từ đâu ra một con dao găm, thong thả xoay trong tay, giọng điệu nhẹ bẫng: "Con dao găm này chém sắt như chém bùn, hoặc là cắt gân mạch, chậm rãi thưởng thức ả ta chảy máu đến chết, hoặc là đâm một nhát vào tim, không để ả ta sống lâu thêm một giây."

Sống lưng Ngụy Niên cứng đờ, đáy lòng lạnh toát.

"Ngươi vốn đã muốn giết ả ta, không phải sao?" Thấy Ngụy Niên không nói lời nào, Chử Yến càng thêm hứng thú.

"Cô biết, ngươi sợ quay về không biết ăn nói thế nào, chuyện này đơn giản thôi, Cô có nuôi vài con chó săn trong biệt viện, vừa hay hôm nay còn chưa cho chúng ăn, chỉ cần ném thi thể vào đó là sẽ không để lại chút dấu vết nào hết." Chử Yến cầm dao găm, chỉ vào Xuân Lai đang quỳ bên cạnh: "Ngươi về nhà chỉ cần nói là ả bị sói hoang cắn chết, cho dù Đại lý tự có đến cũng không tra ra được dấu vết."

"Ngụy nhị cô nương, ngươi chọn cách nào?"

Lúc này Xuân Lai đã sợ đến mức run như cầy sấy, nhưng ả ta bị điểm huyệt câm, không kêu được, lại bị ám vệ giữ, giãy giụa thế nào cũng không thoát, chỉ có thể liều mạng lắc đầu với Ngụy Niên.

Ngụy Niên không nhìn ả ta, cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi, sau đó cúi người dập đầu: "Thần nữ có tội, xin điện hạ trách phạt."

Không phải hắn đang dạy nàng xử lý Xuân Lai, rõ ràng là hắn đang nói cho nàng biết, nàng dám lợi dụng hắn thì hắn có thể khiến nàng biến mất không để lại một dấu vết.

Nha hoàn mất tích sao có thể quấy rầy đến Đại lý tự phải đi điều tra.

Nụ cười bên môi Chử Yến dần thu lại, trong mắt hắn lóe lên một tia sắc lạnh.

Hộ bộ Thị lang có thể dạy ra được một cô nương thông minh như vậy?

Một lúc lâu sau hắn vẫn không nói lời nào, dao găm chậm rãi xoay quanh đầu ngón tay hắn.

Thời gian chậm rãi trôi qua, chẳng biết từ khi nào lưng Ngụy Niên đã lấm tấm mồ hôi.

Cuối cùng trong vườn hoa cũng có động tĩnh.

Ám vệ tới đình Hòe Sơn đã quay về.

"Bẩm điện hạ, Tề cô nương và Ngụy tam cô nương đều ở đình Hòe Sơn."

Chử Yến ngước mắt: "Không có người khác?"

Ám vệ: "Trong chỗ tối còn có một người cực giỏi khinh công, sau khi hắn phát hiện thuộc hạ thì lập tức xuống núi."

Sâu trong mắt Ngụy Niên nổi lên một tầng sương lạnh.

Điều này gần như trùng khớp với suy đoán của nàng.

Ngụy Ngưng vẫn luôn ở bên cạnh Tề Vân Hàm, chỉ đợi nàng xuất hiện là nàng ta sẽ lập tức giết Tề Vân Hàm, rồi lặng lẽ quay về phòng bao ở quán trà trong thành cùng người kia, lợi dụng tiểu nhị và khách trong quán trà làm chứng cho việc nàng ta không có mặt ở nơi xảy ra vụ án.

Sau khi cho ám vệ lui ra, Chử Yến nhìn về phía Ngụy Niên bằng ánh mắt với ánh mắt đầy ẩn ý.

Hắn chậm rãi đứng dậy, giơ dao găm tới trước mặt Ngụy Niên.

Ngụy Niên quỳ rạp trên mặt đất, nhìn con dao găm gần trong gang tấc kia, cũng không dám nhận lấy.

Chử Yến khẽ cười, dùng dao găm nâng cánh tay nàng lên, ép nàng phải ngẩng đầu thẳng lưng. Hắn nhét dao găm vào tay nàng, giọng nói trầm thấp như rắn độc dụ dỗ: "Ngươi biết rõ, ả ta không thể sống sót trở về, đúng không?"

Xuân Lai còn sống trở về, chắc chắn sẽ nói chuyện xảy ra ở biệt viện hôm nay cho chủ nhân sau lưng.

Khi đó, tình cảnh của Ngụy Niên sẽ càng thêm nguy hiểm.

Đương nhiên là Ngụy Niên biết rõ đạo lý này, nàng cũng ý thức được Chử Yến muốn làm gì.

Nhưng... Nàng chưa từng giết người.

Ngón tay đang bị ép cầm dao găm của Ngụy Niên không tự chủ được mà run rẩy, nàng từng nghĩ tới việc b*p ch*t Xuân Lai hàng trăm hàng nghìn lần, nhưng nghĩ là một chuyện, thật sự ra tay lại là chuyện khác.

Thật sự bảo nàng đâm con dao găm này vào tim ả ta, nàng không dám.

Chử Yến nhìn thấy vẻ bối rối trong mắt nàng, ý cười càng sâu.

Hắn giơ tay nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của nàng, kéo nàng về phía trước: "Chưa từng giết người, sợ?"

"Không sao, Cô dạy ngươi."

Ngụy Niên bị hắn kéo xoay người, vừa ngẩng đầu đã đối diện với khuôn mặt hoảng sợ của Xuân Lai.

Trên gương mặt Xuân Lai lúc này đầm đìa những giọt nước mắt tuyệt vọng, ả điên cuồng giãy giụa lắc đầu, nhìn Ngụy Niên với ánh mắt van nài.

Nhưng hiện tại Ngụy Niên tự lo cho mình còn chưa xong, ả ta có cầu xin nữa cũng vô dụng.

Huống hồ Chử Yến nói rất đúng, Ngụy Niên vốn đã muốn giết ả.

Chử Yến nhìn Ngụy Niên chằm chằm, bất ngờ đẩy tay ra phía trước.

Ngụy Niên trơ mắt nhìn con dao găm trong tay đâm vào người Xuân Lai. Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc nàng hoàn toàn trống rỗng.

Vậy mà Chử Yến còn nói: "Ồ, đâm lệch rồi."

Chử Yến dứt lời, lại cầm tay nàng chọc một nhát nữa, máu nóng bắn lên tay nàng, lên mặt nàng, vương cả trên làn váy lụa.

Cả người Ngụy Niên run rẩy, hàng mi dài đang treo một giọt máu càng run rẩy kịch liệt hơn.

"Keng."

Chử Yến buông tay, dao găm trong tay nàng rơi xuống, phát ra âm thanh chói tai.

Xuân Lai nằm trên mặt đất, trong đôi mắt đang trợn tròn mắt vẫn còn đầy vẻ sợ hãi.

Ngụy Niên chậm rãi cụp mắt, nhìn hai tay dính đầy máu tươi, đờ đẫn chết lặng.

Ban đầu khi nàng tỉnh lại rồi nhìn thấy khuôn mặt của Xuân Lai, nàng đã muốn giết ả ta, hiện tại, ả ta thật sự đã chết trong tay nàng.

Đây là lần đầu tiên nàng giết người, nàng rất sợ hãi, trái tim như thể sắp nhảy ra ngoài.

Nhưng không thể phủ nhận rằng, sâu trong lòng nàng cảm thấy rất sảng khoái.

Xuân Lai là gián điệp Ngụy phu nhân sắp xếp bên cạnh nàng, sau khi lừa nàng mười sáu năm thì hoàn toàn đẩy nàng vào địa ngục.

Đối với loại người này, nàng không có lí do gì để nương tay.

Ngụy Niên mấp máy môi, chậm rãi cúi người, dùng bàn tay dính máu vuốt mắt đôi mắt đang trợn trừng của Xuân Lai nhắm lại.

Chử Yến nhìn hết tất cả hành động của nàng, trên mặt thoáng qua vẻ bất ngờ.

Nhưng rất nhanh, hắn lại cảm thấy hẳn phải nên vậy.

Ngay từ ban đầu biểu hiện của nàng đã rất bình tĩnh. Hắn rạch một đường trên cổ nàng, nàng không kêu lấy một tiếng, lúc cung nữ xử lý vết thương cho nàng nàng cũng không hề hé môi than đau.

Quả nhiên, nàng không giống với bất kỳ nữ tử nào hắn từng gặp.

Nếu vậy, giữ lại cho nàng một mạng thì có sao.

Dù sao thì hắn cũng nhất ngôn cửu đỉnh mà.

Chử Yến chậm rãi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống nữ tử đang vô cùng chật vật ngồi bệt dưới đất: "Nhớ kỹ cái giá của ngày hôm nay."

Lúc đi ngang qua Trường Phúc, Chử Yến cũng không quay đầu lại, chỉ hờ hững nói: "Đưa cho nàng một bộ y phục của cung nữ."

Coi như là, ban thưởng cho lựa chọn chính xác của nàng.

-------

Tác giả có lời muốn nói:

Chử Yến: Ừm, hôm nay lại là một ngày phát điên ổn định.

Ngụy Niên: ...

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (247)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155: Hoàn chính văn Chương 156: Chương 156: Ngoại truyện: Thắng ta, ta trả lại lệnh phù Quân Lãng. Chương 157: Chương 157: Trăn Trăn Chương 158: Chương 158: Trăn Trăn Chương 159: Chương 159: Trăn Trăn Chương 160: Chương 160: Trăn Trăn Chương 161: Chương 161: Trăn Trăn và Tô Vãn Đường Chương 162: Chương 162: Tô Vãn Đường / Tề Vân Mộc Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164: Tô Vãn Đường / Tề Vân Mộc Chương 165: Chương 165: Tô Vãn Đường / Tề Vân Mộc Chương 166: Chương 166: Tề Vân Hàm, Tống Hoài đại hôn. Chương 167: Chương 167: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 168: Chương 168: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 169: Chương 169: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 170: Chương 170: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 171: Chương 171: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 172: Chương 172: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 173: Chương 173: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 174: Chương 174: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 175: Chương 175: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 176: Chương 176: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 177: Chương 177: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 178: Chương 178: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 179: Chương 179: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 180: Chương 180: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 181: Chương 181: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 182: Chương 182: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 183: Chương 183: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 184: Chương 184: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 185: Chương 185: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 186: Chương 186: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 187: Chương 187: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 188: Chương 188: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 189: Chương 189: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 190: Chương 190: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 191: Chương 191: Chuyến đi đến Đông Nhữ (Cuối) Chương 192: Chương 192: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 193: Chương 193: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 194: Chương 194: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 195: Chương 195: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 196: Chương 196: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 197: Chương 197: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 198: Chương 198: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 199: Chương 199: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 200: Chương 200: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 201: Chương 201: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 202: Chương 202: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 203: Chương 203: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 204: Chương 204: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 205: Chương 205: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 206: Chương 206: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 207: Chương 207: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 208: Chương 208: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 209: Chương 209: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 210: Chương 210: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 211: Chương 211: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 212: Chương 212: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 213: Chương 213: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 214: Chương 214: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 215: Chương 215: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 216: Chương 216: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 217: Chương 217: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 218: Chương 218: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 219: Chương 219: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 220: Chương 220: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 221: Chương 221: Tô Vãn Đường, Chử Vân Chương 222: Chương 222: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 223: Chương 223: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 224: Chương 224: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 225: Chương 225: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc (phần cuối) Chương 226: Chương 226: Rất nhiều người Chương 227: Chương 227: Rất nhiều người Chương 228: Chương 228: Tô Chẩm Đường, Chử Vân Chương 229: Chương 229: Rất nhiều người Chương 230: Chương 230: Rất nhiều người Chương 231: Chương 231: Biệt ly Chương 232: Chương 232: Tiểu thái tôn Chương 233: Chương 233: Tiểu quận chúa ra đời Chương 234: Chương 234: Gặp lại nhau Chương 235: Chương 235: Tiệc trà nhỏ ở Đông cung Chương 236: Chương 236: Lần đầu gặp gỡ Chương 237: Chương 237: A huynh/a đệ của ngươi không đẹp bằng a đệ/ a huynh của ta Chương 238: Chương 238: Tiểu thái tôn, Vương thế tử Chương 239: Chương 239: Bắt cá Chương 240: Chương 240: Tạm biệt Chương 241: Chương 241: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 242: Chương 242: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 243: Chương 243: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 244: Chương 244: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 245: Chương 245: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 246: Chương 246: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 247: Chương 247: Trăn Trăn thuở nhỏ (Hoàn toàn văn)