Chương 6
Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy

Chương 6

Thiệu Dã gật đầu liên tục, hùa theo lời Tịch Quan Minh, “Bọn họ cứ chờ lúc hội trưởng không có mặt để làm loạn, chứng tỏ là chả coi hội trưởng ra gì! Hội trưởng nhất định phải trừng phạt thật nặng vào! Đúng rồi, em còn thấy cả người của hội học sinh tham gia nữa, lần này chắc chắn sẽ bị đuổi khỏi hội nhỉ?”
Trong lòng cậu vui như mở hội, nghĩ bụng lần này mình coi như lập công rồi, liệu có thể được mở một cái cửa sau nho nhỏ để vào hội học sinh không nhỉ? Cậu thực sự rất muốn dốc lòng dốc sức phục vụ hội trưởng!
Nhưng Tịch Quan Minh lại đáp, “Chuyện này không phải mình tôi quyết định được, còn phải đợi hội đồng kỷ luật bỏ phiếu.”
Thiệu Dã chớp chớp mắt, khó hiểu hỏi, “Nhưng vừa nãy thầy hiệu trưởng bảo hội trưởng xử lý mà?”
Tịch Quan Minh cười nhẹ, “Thầy nói thế thôi, chứ làm sao mà không quản chứ? Tôi chủ yếu phụ trách điều tra nguyên nhân và diễn biến sự việc thôi.”
Thiệu Dã à một tiếng, trong lòng thầm nghĩ hội trưởng vất vả quá đi mất.
Tịch Quan Minh thu dọn giấy bút trên bàn, ngẩng đầu nhìn cậu, “Nhưng mà, bạn học Thiệu Dã, muộn thế này rồi, sao cậu lại ở đây?”
Thiệu Dã không ngờ hội trưởng lại hỏi chuyện này, nhất thời không biết trả lời sao. Chẳng lẽ lại nói thật là do trong tiết tự học tối ngủ quá ngon, sợ về ký túc xá rồi không ngủ được nữa, nên trốn luôn phần còn lại, chạy ra nhà thể chất xả năng lượng?
Cậu cười gượng ha ha, đầu óc xoay nhanh như chong chóng, nhưng đáng tiếc là chong chóng này lại không có cánh quạt, quay mãi cũng không ra được tí gió nào.
“À… cái này…”
Tịch Quan Minh thấy cậu trả lời không nổi, lại hỏi tiếp, “Còn ăn mặc kiểu này? Sao không mặc đồng phục? Đồng phục của cậu đâu?”
“Ở phòng dụng cụ bên cạnh.” Cậu chột dạ đáp.
“Sau này đừng như vậy nữa.” Tịch Quan Minh đứng dậy chuẩn bị rời đi.
“Dạ, hội trưởng.”
Hành lang tối om, đèn trần theo từng bước chân mà lần lượt sáng lên. Thiệu Dã theo sau Tịch Quan Minh, tò mò hỏi, “Hội trưởng, em gọi điện cho anh sao không ai nghe máy vậy?”
Tịch Quan Minh giải thích, “Tôi để quên điện thoại trong văn phòng.”
“Vậy để em đi lấy giúp anh nhé.”
“Không cần, tôi tự lấy, tiện thể nhập danh sách vào máy luôn.”
“Vậy để em đi cùng hội trưởng nha.” Cậu tận dụng từng cơ hội nhỏ nhất để lấy lòng Tịch Quan Minh.
“Đi cùng cái gì?”
“Bên ngoài trời tối lắm rồi, mấy người trong hội học sinh chắc cũng về ký túc cả rồi, em đi với hội trưởng một chuyến, tiện xem có gì cần giúp không.”
Tôi đâu phải,  Tịch Quan Minh nói được nửa câu thì bỗng dưng dừng lại, không biết nghĩ gì mà lại quay sang nhìn cậu, cuối cùng phất tay bất lực, Thôi kệ, tùy cậu.
Thiệu Dã hí hửng theo đuôi Tịch Quan Minh vào văn phòng. Thực ra hội trưởng cũng chả có gì cần cậu giúp, thế là cậu ngoan ngoãn ngồi yên trên sofa bên ngoài, hai tay ôm cốc nước, mắt mở to tò mò quan sát xung quanh.
Thì ra đây chính là nơi hội trưởng làm việc, không biết bao giờ mình mới có thể đường hoàng ra vào nhỉ?
Khoan đã, hôm nay mình cũng đâu có lén lút đâu!
So với việc trước đây chỉ có thể đứng từ xa nhìn hội trưởng, thì bây giờ đúng là một bước nhảy vọt mang tính đột phá. Chỉ cần tiếp tục cố gắng, sớm muộn gì cũng có ngày cậu nắm được hội trưởng trong tay, hoặc là hội trưởng nắm cậu trong tay.
Thiệu Dã ngồi đó tự mình ảo tưởng, nhìn sang phía Tịch Quan Minh đang chăm chú làm việc. Trước mặt hội trưởng đặt một chiếc laptop, đôi tay thon dài lướt nhanh trên bàn phím, tiếng gõ lách cách vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Còn về vụ ẩu đả tập thể bị hai cây chổi hù dọa ngay từ lúc mới chớm, ngoại trừ việc đám học sinh tham gia nhận thêm một vết nhơ trong hồ sơ kỷ luật, thì cũng chẳng gây ra ảnh hưởng gì khác. Đứa nào đáng bị đuổi thì bị đuổi, đáng bị ghi sổ thì bị ghi sổ. Tịch Quan Minh chỉ mất một buổi sáng để xử lý xong gọn lẹ, không chút nhân nhượng. Hội đồng kỷ luật cũng gật đầu thông qua ngay lập tức.
Để ngăn chặn mấy vụ việc tệ hại như vậy tái diễn, hội học sinh tổ chức một chuỗi tọa đàm tư tưởng dài tận nửa tháng, đảm bảo nhồi nhét tinh thần tuân thủ nội quy vào đầu từng học sinh Kim Tước Hoa. Thầy hiệu trưởng già ngồi trên khán đài, lặp đi lặp lại câu, đây là trường Kim Tước Hoa, không phải sàn đấu quyền anh, trước khi động tay động chân thì nghĩ tới thân phận mình, nghĩ tới bố mẹ mình, nghĩ tới tương lai của mình.
Đám học sinh bên dưới ngáp lên ngáp xuống, thậm chí còn bàn nhau trong group chat về cách đánh nhau sao cho tránh được ánh mắt của nhà trường.
Thứ sáu tuần này có một nhân vật chính trị lớn đến trường diễn thuyết, hội học sinh đã lên kế hoạch chào đón từ nửa tháng trước, đến lúc đó Khương Nghiên sẽ đại diện học sinh phát biểu trên sân khấu.
Trong văn phòng, Tịch Quan Minh lặng lẽ nhìn màn hình máy tính, theo dõi đoạn ghi hình sự kiện.
Bài diễn thuyết diễn ra suôn sẻ từ đầu đến cuối, không có bất cứ sự cố nào. Không lâu trước hiệu trưởng còn gửi tin nhắn khen ngợi công tác chuẩn bị của anh.
Thiệu Dã đứng đối diện hội trưởng, tự hào hất mặt, “Sáng nay lúc chạy bộ trên sân, em đã thấy thằng nhóc Triệu Hách lén la lén lút, có vẻ đáng ngờ, thế là em bám theo, phát hiện nó định giở trò chơi xấu với Khương Nghiên khi cô ấy lên sân khấu.”
Dù hội trưởng có vẻ không còn thích Khương Nghiên nữa, nhưng sự kiện này là do hội học sinh tổ chức, có người làm loạn ở đây thì chẳng phải vả thẳng vào mặt hội trưởng sao?! Hơn nữa, Triệu Hách lại là người của Tư Húc, bất kể thế nào, Thiệu Dã cũng không thể để hắn đạt được mục đích.
“May mà em kịp thời phát hiện âm mưu của chúng, b*p ch*t từ trong trứng nước.” Nói đến đây, Thiệu Dã dừng lại một chút, rồi tiếp tục tranh công, “Lúc bị em bắt, hắn còn tức tối lắm, hỏi em lấy quyền gì mà xen vào, em bảo là hội trưởng bảo em đi, thế là hắn lập tức ngoan ngoãn ngay!”
Tịch Quan Minh lắng nghe câu chuyện của cậu, vừa đúng lúc đoạn ghi hình trên màn hình cũng kết thúc. Anh đưa tay gập laptop lại, cầm lấy chiếc cốc bên cạnh, nhưng bên trong đã cạn từ lúc nào. Thiệu Dã nhanh nhẹn nhận ra ngay, lập tức bê cốc chạy đi rót đầy nước.
Tịch Quan Minh nhận cốc nước nhưng chỉ đặt sang một bên, rồi tán thưởng, “Bạn học Thiệu Dã, cậu làm rất tốt, hội học sinh nên có phần thưởng dành cho những học sinh như cậu.”
“Vậy em có được vào hội học sinh không?” Cậu vội hỏi.
Tịch Quan Minh cười cười, “Để một thời gian nữa đi, tôi sẽ bàn bạc với mấy người trong hội.”
Mặc dù vẫn chưa có câu trả lời chắc chắn, nhưng ít nhất cũng cho cậu chút hy vọng. Cậu chân thành nói, “Hội trưởng, anh tốt thật đó.”
Tịch Quan Minh nhìn vào đôi mắt sáng rực chân thành của cậu, nụ cười trên môi càng đậm hơn, “Tất cả đều là nhờ sự nỗ lực của cậu thôi.”
Thằng quỷ nhỏ trong lòng Thiệu Dã nhảy múa ăn mừng. Đây là gì chứ? Đây chính là thiên đạo trả công! Cố gắng quả nhiên sẽ được báo đáp!
Buổi chiều không có tiết, Tịch Quan Minh bận họp, Thiệu Dã chẳng có việc gì làm nên ăn xong liền lên tầng thượng nhà thể chất bơi lội.
Cậu vừa thay quần bơi xong bước ra khỏi phòng thay đồ thì đã thấy có người chia sẻ vị trí của mình lên group chat.
Chuyện hôm đó trong nhà thể chất, bọn họ vẫn chưa tính sổ với cậu đâu!
Chưa bàn đến chuyện cậu cầm hai cây chổi giữ chân họ suốt hơn nửa tiếng, chỉ riêng việc cậu quay video rồi đăng lên story cũng đủ khiến cậu uống đủ một bình rồi!
Mặc dù danh sách bạn bè WeChat của Thiệu Dã không nhiều lắm, chỉ tầm bốn, năm trăm người, nhưng số lượt thả tim cho cậu đã vượt quá ba trăm. Mà chuyện đâu chỉ dừng lại ở đó, đám người này còn share ầm ầm vào đủ các group, từ group lớp, group hội hóng hớt, đến cả group ‘Những tâm hồn tổn thương vì điểm kém’ cũng không tha. Một truyền mười, mười truyền trăm, đến sáng hôm sau, nguyên trường Kim Tước Hoa ai ai cũng biết vụ đánh nhau hoành tráng hôm qua. Càng đau lòng hơn, ai cũng rõ rành rành cách tụi nó bị hai cây chổi thần thánh trấn áp, sĩ diện thì rơi rụng hết, chỉ còn lại một bãi tro tàn.
Cộng thêm hôm nay lại xảy ra vụ của Triệu Hách, nếu còn không xử lý tên Thiệu Dã này thì đám kia chắc tức đến nổ phổi. Lần này, chúng đã khôn ra, thuê hẳn cao thủ che toàn bộ camera an ninh khu vực, cử người canh gác ở các lối ra vào. Nếu có ai đến gần, bọn gác cửa sẽ tìm cách cản lại, cản không được thì lập tức báo động để bọn bên trong chạy nhanh hết tốc lực, đảm bảo không bị bắt tại trận.
Lúc lên kế hoạch trả thù, cũng có đứa đề xuất lấy cây chổi trong nhà vệ sinh để cân bằng thế trận, nhưng nghĩ đến khả năng ta đánh địch, địch đánh ta, ta tự vả chính mình thì cuối cùng đành ngậm ngùi bỏ qua.
Thiệu Dã bơi sảng khoái hai vòng trong hồ, đang định quay về thì phát hiện toàn bộ bể bơi đã bị dọn sạch người. Mười mấy nam sinh đứng kín trên bờ, ánh mắt hừng hực chiến ý, nhìn cậu như hổ đói rình mồi.
Thiệu Dã bình tĩnh tháo kính bơi, lướt qua bọn họ một lượt, hỏi, “Mấy người muốn đánh nhau?”
Có kẻ nhếch mép đáp, “Không, là muốn đánh cậu.”
Thiệu Dã phì cười, hai tay vịn chặt thành hồ, dùng sức nhảy một phát từ dưới nước lên, đứng vững trên bờ, xoay cổ tay thả lỏng, “Vậy thì đánh đi.”
Đánh không lại thì chạy thôi, chứ giờ mà cầu xin tha mạng chắc tụi nó còn đánh hăng hơn.
Chỉ tiếc là đám này chẳng nói đạo lý, cậu vừa dứt lời, cả bầy đã lao lên. Tụi nó không cần thắng, chỉ cần cho Thiệu Dã một trận nhừ tử là được.
Có điều, không ai ngờ rằng, dù đông gấp mười lần, nhưng chúng vẫn không thể làm gì nổi cậu. Phải biết là đám này không phải hội chưa đánh đã thua đâu nhé, trong số chúng có cả cao thủ Taekwondo, Judo, thậm chí cả vài tên từng tập võ thiếu lâm. Ấy vậy mà đấu với Thiệu Dã vẫn cứ rơi vào thế yếu.
Cuối cùng, trận chiến kết thúc bằng màn chạy vì mạng sống của hơn chục người.
Thiệu Dã cũng không phải dạng vừa nhưng đánh xong cũng bầm dập không ít. Dù gì thì đối phương đông quá, một mình cậu chống trả cũng khó khăn lắm chứ bộ.
Hết sức, cậu phịch người xuống sàn đá cẩm thạch, chân tay dang rộng, nhắm mắt th* d*c. Lúc này, điều cậu muốn nhất chính là nằm đây ngủ một giấc đã đời.
Nhưng chưa được bao lâu, bên tai cậu vang lên tiếng bước chân. Tiếng bước chân ngày càng gần, gần hơn, gần hơn nữa ,
Rồi một chiếc giày da lạnh buốt thẳng thừng dẫm lên ngực cậu.
Là cái đứa nào mù đường vậy?! Đi đứng không có mắt à?!
Thiệu Dã giận tím người, vừa thở mạnh một hơi vừa mở mắt ra đầy bực bội. Cậu đang định mở miệng chửi um lên thì khi thấy rõ người đứng trước mặt, sắc mặt lập tức thay đổi.
Mới giây trước còn trông như thể cả thế giới này đang nợ cậu mấy trăm triệu, giây sau đã nở nụ cười nịnh nọt, chuyển biến mượt mà đến mức các cao thủ đổi mặt cũng phải cúi đầu bái phục.
Thiệu Dã cúi đầu nhìn đôi giày da, rồi lại ngước lên nhìn Tịch Quan Minh. Hội trưởng đứng đó, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía bể bơi. Từ góc này, cậu chỉ có thể thấy đường viền hàm sắc nét của anh.
Cậu nuốt nước bọt, rón rén nhắc nhở, “Hội trưởng à, anh đang giẫm lên em đấy.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (206)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (1) Chương 189: Chương 189: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (2) Chương 190: Chương 190: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (3) Chương 191: Chương 191: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (4) Chương 192: Chương 192: Ngoại truyện: Tuyến if (1) Chương 193: Chương 193: Ngoại truyện: Tuyến if (2) Chương 194: Chương 194: Ngoại truyện: Tuyến if (3) Chương 195: Chương 195: Ngoại truyện: Tuyến if (4) Chương 196: Chương 196: Ngoại truyện: Tuyến if (5) Chương 197: Chương 197: Ngoại truyện: Tuyến if (6) Chương 198: Chương 198: Ngoại truyện: Tuyến if (7) Chương 199: Chương 199: Ngoại truyện: Tuyến if (8) Chương 200: Chương 200: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! Chương 201: Chương 201: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (2) Chương 202: Chương 202: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (3) Chương 203: Chương 203: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (4) Chương 204: Chương 204: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (5) Chương 205: Chương 205: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (6) Chương 206: Chương 206: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (7)