Chương 6
Sổ Tay An Toàn Lao Động

Chương 6: Về chuyện thay đổi hành tinh

Phó Lê cầm một cây gậy phát sáng màu hồng nhạt biến hình —— cái được gọi là gậy phép thuật, anh ta mặc một chiếc váy ngắn, nhanh nhẹn né đòn công kích của quái vật, sau đó đứng tại chỗ vừa nhảy vừa hát, một giọng nam trầm cất lên: “Thiếu nữ ma pháp Dâu tây Tiểu Lê, thay mặt dâu tây, ta sẽ trừng trị ngươi ——” Tiếp đó, cây gậy liền phát ra ánh sáng hào quang rực rỡ hướng về phía bọn quái vật, quái vật bị chiếu trúng liền phát ra tiếng kêu chói tai, rồi hóa thành màn sương đen, biến mất trong nháy mắt.

Lâm Chiếu Hạc hiện tại chỉ muốn biến mất cùng bọn quái vật, không biết là do ánh sáng quá chói mắt hay là tạo hình của Phó Lê quá lòe loẹt mà cậu cảm thấy con mắt mình sắp mù rồi.

Những cô gái xinh xắn và đáng yêu khác đều nở nụ cười chúc mừng chiến thắng, chỉ có Lâm Chiếu Hạc và Trang Lạc đang núp trong bóng tối là mang vẻ mặt đau khổ.

Vào lúc bọn họ đang ăn mừng, màn sương đen đã tan biến lại tụ tập trên không trung, kèm theo tiếng sấm sét, mây đen vờn quanh tản ra từng đợt khói đậm, che phủ ánh trăng trên cao.

Nhóm thiếu nữ ma pháp ý thức được có gì đó không ổn liền ngừng cười, nhìn lên không trung.

“Không ổn! Quái vật đang tập hợp sức mạnh!” Phó Lê thông báo bằng một giọng nam trầm thấp.

Các thiếu nữ khác nhao nhao lên sẵn sàng tiếp đón quân địch, cầm gậy phép của mình lên.

Lâm Chiếu Hạc thấy tình hình không ổn, đang nghĩ muốn lôi Trang Lạc chuồn đi nhưng lúc này đã muộn, xung quanh bọn họ sương đen dày đặc giống như một bức tường dày, vây hai người tại chỗ, xem ra bọn họ phải ở lại đây xem cuộc chiến 2D.

Sương mù đen kịt xoay quanh, cuối cùng ngưng tụ lại thành một mũi tên màu đen sẫm, bắn về phía các thiếu nữ, cùng với đó là vô số con chim đen khổng lồ. Các thiếu nữ giơ gậy phép thuật lên, nỗ lực hát nhảy chiến đấu với thế lực tà ác.

Lâm Chiếu Hạc cảm thấy không được lắm, dù cậu không xem anime nhiều nhưng cũng có thể nhìn ra được hiện tại phe tà ác đang chiếm thế thượng phong, mũi tên đen ngày càng lớn, gần như sắp bao phủ hết những thiếu nữ, mà ánh sáng phát ra từ bọn họ cũng ngày càng yếu ớt, giống như ngọn nến lung lay trước gió dữ.

Lâm Chiếu Hạc bi thương nói: “Sớm biết như này thì đã xem anime nhiều hơn.” Chí ít cậu có thể biết đây là thiếu nữ ma pháp ở kênh thiếu nhi hay là thiếu nữ ma pháp đầu rơi máu chảy.

Trang Lạc bên cạnh không nói một lời, dường như đang suy tư điều gì.

Sương đen càng túa ra dày đặc, ánh sáng của nhóm thiếu nữ ma pháp dần trở nên yếu ớt, mà đám quái vật chim đen cũng đã phát hiện Lâm Chiếu Hạc và Trang Lạc trốn trong góc, bắt đầu cố gắng tấn công hai người. Lâm Chiếu Hạc trực tiếp rút một con dao gấp trong túi ra đâm bừa bãi vào con chim đen, đám quái vật bị đâm phát ra tiếng kêu thảm thiết, hóa thành sương đen từ từ tiêu tán. Lâm Chiếu Hạc vẫn chưa hết thỏa mãn, nói lẩm bẩm, tạo dáng như Lý Tiểu Long rồi hét lên, sau đó mới để ý Trang Lạc vẫn đang đứng bên cạnh, lập tức lộ ra vẻ lúng túng: “Sếp, anh nghe tôi giải thích…”

Trang Lạc nhìn cấp dưới của mình bình thường ngây thơ mềm mại như một con rái cá, lúc này lại giống như truyền nhân võ thuật liền im lặng một lúc lâu.

Trang Lạc: “Cậu còn mang theo dao phòng thân à?”

Lâm Chiếu Hạc: “Sợ hãi bắt nguồn từ sức lực không đủ…”

Trang Lạc: “… Cũng đúng.”

Lâm Chiếu Hạc bên này đang giết những con chim quái vật, bên kia các thiếu nữ ma pháp gần như đã không chịu nổi, sắp không thể nhìn thấy ánh sáng mà họ phát ra, từ góc nhìn khác, có thể thấy một màn sương đen đáng sợ, như đã hoàn toàn nuốt chửng bọn họ. Lâm Chiếu Hạc nhìn mà trong lòng cũng lo lắng, cậu cảm thấy mình không thể cứ tiếp tục như vậy, nếu không cậu và Trang Lạc biết giải thích thế nào đây. Vậy nên cậu cắn môi, giậm chân một cái, bắt chước quần chúng trong anime để cổ vũ nhân vật chính: “Các thiếu nữ ma pháp!!! Cố lên!! Thế giới này cần mọi người giải cứu! Mọi người không thể gục ngã!!”

Tiếng gầm của công lý vang vọng trên những con phố vắng “Ngã xuống… xuống… A…” giống như đoạn nhạc nền truyền cảm hứng trong anime.

“Đúng vậy!! Chúng ta không thể gục ngã!!” Đột nhiên giọng nói của Phó Lê vang lên.

“Dâu tây, cậu nói đúng, chúng ta không thể gục ngã!” Các thiếu nữ khác cũng nói theo.

Lâm Chiếu Hạc nghe mà cảm động, thầm nghĩ nếu không thêm từ dâu tây thì cậu sẽ gia nhập vào luôn.

“Nhưng hiện tại chúng ta vẫn chưa tìm được vì sao thứ sáu!” Phó Lê kêu lên, “Không có vì sao thứ sáu thì không cách nào làm được! Không thể đối phó với quái vật!”

“Vì sao thứ sáu sẽ bị chúng ta thu hút rồi đến!” Một thiếu nữ ma pháp kêu lên, “Tớ cảm nhận được hơi thở của cô ấy, nhất định cô ấy đang ở gần đây!”

“Tớ cũng cảm nhận được!!” Phó Lê mừng rỡ, đột nhiên giọng nói lại lớn gấp bội.

Lâm Chiếu Hạc cũng vì đó mà kích động: “Không sai!! Nhất định là cô ấy đang ở gần đây, tìm cô ấy, đánh bại quái vật!!”

Cậu cầm dao gấp ngăn trước mặt Trang Lạc, như kỵ sĩ bảo vệ công chúa, trong lòng vui sướng vì nghĩ cuối cùng mình cũng được cứu rồi, nhưng đột nhiên xuất hiện một chùm ánh sáng rực rỡ chiếu vào người mình.

Lâm Chiếu Hạc: “?”

Trang Lạc đứng sau lưng cậu như nhận ra điều gì, thầm thở dài, vỗ vỗ vai cấp dưới của mình, nói: “Yên tâm đi.”

Lâm Chiếu Hạc cuối cùng cũng nhận thức được chuyện kinh khủng gì sắp xảy ra, mặt mũi nhăn nhó, hét to: “Không ————”

Nhưng tất cả đã quá muộn, lực hút kinh khủng kéo cậu lên giữa không trung, cậu cảm giác như mình bị biến thành quần áo mà bỏ vào máy giặt, lăn qua lăn lại, trong cơn hỗn loạn, có một thứ gì đó đột ngột quấn quanh người cậu, tay cũng bị nhét vào một cây gậy.

Đợi đến khi đáp xuống đất, Lâm Chiếu Hạc đã vô cùng hoảng hốt, cậu cảm thấy giờ khắc này cơ thể không còn thuộc về mình nữa, không tự chủ được mà hô lên một câu: “Thiếu nữ Chuối vàng, thay mặt chuối vàng ta sẽ trừng trị ngươi!”

Có người ở phía sau cười thành tiếng, Lâm Chiếu Hạc ngỡ ngàng quay đầu, trông thấy sếp nhà mình nở nụ cười rạng rỡ chưa từng thấy, điện thoại trong tay nháy đèn flash liên tục: “Qiézi*.”

*Cà tím (qiézi): Người Trung Quốc sẽ mỉm cười bằng cách nói “cà tím” (qiézi) khi chụp ảnh, tương tự với người nước ngoài chụp ảnh sẽ nói “cheese”.

Cũng không biết thế nào mà Lâm Chiếu Hạc lại nhếch môi cười khờ.

Trang Lạc muốn nhịn nhưng không được, hắn nhìn Lâm Chiếu Hạc như thể người đi đường lạc lối bị ép đổi một bộ váy ngắn màu vàng, trên mặt còn rõ sự ngỡ ngàng và đau khổ, làm hắn cười đến độ bụng có hơi đau, hắn dứt khoát lấy điện thoại di động ra, chụp một vài bức ảnh kinh điển lần này.

Còn Lâm Chiếu Hạc bị ép gia nhập cốt truyện, nội tâm vô cùng tuyệt vọng và đau khổ, cậu đã bắt đầu nghiêm túc cân nhắc xem nên chuyển đến tinh cầu nào để sống.

Phó Lê nói: “Cuối cùng chúng ta cũng đã tập hợp đủ sáu vì sao! Chuối Vàng, mau lên đón đầu!”

Lâm Chiếu Hạc: “…” Mẹ nó tình thế đã thay đổi rồi, có thể biến thành quả khác được không, chuối vàng là cái mẹ gì chứ, thứ này có nổi tiếng với mấy em học tiểu học không?

Sương đen trước mặt lần nữa đánh tới, Lâm Chiếu Hạc như vò đã mẻ không sợ rơi, quyết định debut thành thiếu nữ ma pháp. Cậu cầm gậy phép mà như cầm một cây gậy lửa, nổi giận đùng đùng cùng nhóm Phó Lê hợp thành một ngôi sao sáu cánh.

Như cốt truyện đã định, sương đen một lần nữa bị đẩy lùi, ánh sáng chiếu rọi khắp thế gian, quái vật bị phong ấn, phong ấn với sự xấu hổ của Lâm Chiếu Hạc.

Lúc những thiếu nữ ma pháp khác vỗ tay ôm nhau thì cậu đứng ở bên cạnh, giống như một thanh niên b**n th** mới bước ra từ triển lãm anime 2D.

“Thật ra cũng rất đáng yêu.” Giọng nói của ai đó vang lên không đúng lúc lắm, như lại cứa thêm nhát dao vào tâm hồn yếu đuối của Lâm Chiếu Hạc, nhắc nhở cậu rằng có một con người bình thường đã chứng kiến hết tất cả.

Lâm Chiếu Hạc thống khổ nói: “Sếp, anh có thể im lặng được không.”

“Tôi nói thật mà.” Trang Lạc chớp mắt, tỏ vẻ vô tội, “Thật sự rất đáng yêu.” Lâm Chiếu Hạc không cao lớn như Phó Lê, xương cũng nhỏ, lại thêm gương mặt thanh tú đang xấu hổ, trông cũng rất dễ thương.

Lâm Chiếu Hạc u ám: “Chắc là anh thích ăn chuối vàng lắm.”

“Ha ha.” Trang Lạc lại nở nụ cười.

Nguy cơ đã bị giải trừ, các thiếu nữ ma pháp ai về nhà nấy với mẹ mình.
Phó Lê rất ân cần chỉ bảo Lâm Chiếu Hạc làm cách nào để trở lại bình thường, cũng như cách biến hình trở lại, Lâm Chiếu Hạc vô cảm lắng nghe, như một trái chuối vàng mất hồn.

Chỉ dạy xong rồi mọi người mới bàn vào chính sự.

“Tại sao hai người lại xuất hiện ở đây?” Phó Lê là một người vô cùng ấm áp, nói chuyện cũng khéo léo, “Đã trễ như vậy, người bình thường sẽ không đến một nơi vắng vẻ như này.”

“Có người nhờ vả.” Trang Lạc cũng không có ý định giấu giếm, chậm rãi trả lời.

“Hả?” Phó Lê nhíu mày, “Nguyên Lương?”

Trang Lạc không đáp, nhưng nét mặt đã rất rõ ràng.

“Chắc là em ấy nghi tôi ngoại tình rồi.” Dường như Phó Lê rất hiểu người yêu của mình.

“Ngày nào cũng ra ngoài như vậy, ai mà không nghi ngờ.” Lâm Chiếu Hạc buồn bã nói, “Không nghi ngờ anh ngoại tình, lẽ nào nghi ngờ anh ra đây làm thiếu nữ ma pháp?”

Phó Lê mỉm cười: “Không phải tôi, mà là nhóm chúng ta.”

Lâm Chiếu Hạc: “…” Anh thật độc ác.

“Thật ra làm thiếu nữ ma pháp cũng không có gì, mặc dù lúc ban đầu tôi cũng kháng cự, nhưng sau đó lại thành thói quen.” Phó Lê an ủi, “Với lại tôi đi xem nguyên tác, mức độ nổi tiếng của Chuối vàng quá thấp, diễn chưa được bao nhiêu đã đổi người.”

Lâm Chiếu Hạc: “…”

Phó Lê: “Không như Dâu tây hay là nhân vật chính.”

Lâm Chiếu Hạc: “…”

“Vậy chúng tôi đi trước.” Trang Lạc nhìn đồng hồ đeo tay, “Đã muộn rồi.” Sự việc xem như đã rõ.

Phó Lê gật đầu, anh ta cũng không định ngăn cản, nhưng lúc hai người chuẩn bị rời đi thì chợt nói: “Cái đó…”

Lâm Chiếu Hạc quay đầu.

“Hay là mấy người nói với Nguyên Lương là tôi đã ngoại tình đi.” Dù nét mặt không hề thay đổi, nhưng Lâm Chiếu Hạc cảm nhận được sự đau xót tột cùng từ trong đôi mắt của Phó Lê.

Lâm Chiếu Hạc: “…” Thì ra anh cũng biết cái hi sinh vì nghĩa??

Phó Lê nói: “Ngoại tình kiếm bạn trai còn tốt hơn việc làm thiếu nữ ma pháp.”

Lâm Chiếu Hạc: “…”

Trang Lạc: “…”

Anh nói rất có lý, chúng tôi không thể nào phản bác.

———————————————–

Tác giả có lời muốn nói:

Trang Lạc: Qiézi!

Lâm Chiếu Hạc: Anh muốn trở thành thiếu nữ Cà tím không?

Trang Lạc: …

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (131)
Chương 1: Chương 1: Thế giới mới Chương 2: Chương 2: Khó khăn sinh tồn Chương 3: Chương 3: Nội dung công việc Chương 4: Chương 4: Lý do nên đọc một cuốn tiểu thuyết hai lần Chương 5: Chương 5: Rốt cuộc anh ta có ngoại tình hay không? Chương 6: Chương 6: Về chuyện thay đổi hành tinh Chương 7: Chương 7: Sổ ghi chép gặp ma của thiếu nữ ma pháp Chương 8: Chương 8: Người sắp chết Chương 9: Chương 9: Thôn Ngu Sơn Chương 10: Chương 10: Có tăng lương không? Chương 11: Chương 11: Chư thần rút lui Chương 12: Chương 12: Cơ thể ô uế này Chương 13: Chương 13: Bữa ăn cuối cùng Chương 14: Chương 14: Người đọc sách không nói chuyện yêu ma quỷ quái Chương 15: Chương 15: Hạ táng Chương 16: Chương 16: Tà vật Chương 17: Chương 17: Phẫn nộ Chương 18: Chương 18: Thế giới rộng lớn Chương 19: Chương 19: Mừng về nhà Chương 20: Chương 20: Tâm sự chị gái Chương 21: Chương 21: Người giết tôi Chương 22: Chương 22: Nhân sinh chính là lên xuống như vậy Chương 23: Chương 23: Thình lình bị bệnh Chương 24: Chương 24: Đúng là anh ta có tất cả Chương 25: Chương 25: Những thứ không thể từ bỏ chính là cuộc sống Chương 26: Chương 26: Biên giới Chương 27: Chương 27: Tôi đã chơi trò chơi này từ khi tôi được sinh ra Chương 28: Chương 28: Lúc đầu vào Biên Giới Chương 29: Chương 29: Có một số người một khi mất đi thì không còn nữa Chương 30: Chương 30: Cùng là con người như nhau Chương 31: Chương 31: Tầng 3 Biên Giới Chương 32: Chương 32: Giết chết đồng đội Chương 33: Chương 33: Trang nhật ký thứ 4 Chương 34: Chương 34: Giết Joseph Chương 35: Chương 35: Cố Tu Du Chương 36: Chương 36: Xảy ra chuyện gì thế? Chương 37: Chương 37: Mã số G (1) Chương 38: Chương 38: Mã số G (2) Chương 39: Chương 39: Mã số G (3) Chương 40: Chương 40: Mã số G (4) Chương 41: Chương 41: Mã số G (5) Chương 42: Chương 42: Mã số G (6) Chương 43: Chương 43: Cố Tuyệt Dục Chương 44: Chương 44: Cảm ơn món ăn tinh thần của cô Chương 45: Chương 45: Khoa học quyết đấu với huyền học Chương 46: Chương 46: Hai thái cực Chương 47: Chương 47: Thật giả Chương 48: Chương 48: Hàng xóm mới đến Chương 49: Chương 49: Luận về tính nguy hiểm của việc một chân đạp n thuyền Chương 50: Chương 50: Ngày hội trường Chương 51: Chương 51: Ở đâu có ma nữ ớ đó có chị em tốt Chương 52: Chương 52: Tầng một và tầng hai Chương 53: Chương 53: Trở thành tên ngốc Chương 54: Chương 54: Vài ba chuyện của bé cún Chương 55: Chương 55: Khu dung hợp S Chương 56: Chương 56: Tranh tài tranh tài tranh tài Chương 57: Chương 57: Không biết nấu ăn Chương 58: Chương 58: Một món ăn dự bị ưu tú Chương 59: Chương 59: Trong sơn động Chương 60: Chương 60: Thôn giả kim nhỏ Chương 61: Chương 61: Cánh bướm Mặt Trời Chương 62: Chương 62: Cướp ngục Chương 63: Chương 63: Câu đố của bướm Chương 64: Chương 64: Mua bán bằng tình yêu Chương 65: Chương 65: Những ký ức đã bị niêm phong giấu kín Chương 66: Chương 66: Người có khả năng ghi nhớ Chương 67: Chương 67: Về nhà rồi Chương 68: Chương 68: Nhanh chóng lan rộng (1) Chương 69: Chương 69: Nhanh chóng lan rộng (2) Chương 70: Chương 70: Nhanh chóng lan rộng (3) Chương 71: Chương 71: Nhanh chóng lan rộng (4) Chương 72: Chương 72: Nhanh chóng lan rộng (5) Chương 73: Chương 73: Nhanh chóng lan rộng (6) Chương 74: Chương 74: Nhanh chóng lan rộng (7) Chương 75: Chương 75: Nhanh chóng lan rộng (8) Chương 76: Chương 76: Nhanh chóng lan rộng (9) Chương 77: Chương 77: Nhanh chóng lan rộng (10) Chương 78: Chương 78: Nhanh chóng lan rộng (11) Chương 79: Chương 79: Nhanh chóng lan rộng (12) Chương 80: Chương 80: Nhanh chóng lan rộng (13) Chương 81: Chương 81: Nhanh chóng lan rộng (14) Chương 82: Chương 82: Việc lớn Chương 83: Chương 83: Trò chơi độc nhất vô nhị (1) Chương 84: Chương 84: Trò chơi độc nhất vô nhị (2) Chương 85: Chương 85: Trò chơi độc nhất vô nhị (3) Chương 86: Chương 86: Trò chơi độc nhất vô nhị (4) Chương 87: Chương 87: Trò chơi độc nhất vô nhị (5) Chương 88: Chương 88: Trò chơi độc nhất vô nhị (6) Chương 89: Chương 89: Trò chơi độc nhất vô nhị (7) Chương 90: Chương 90: Trò chơi độc nhất vô nhị (8) Chương 91: Chương 91: Trò chơi độc nhất vô nhị (9) Chương 92: Chương 92: Trò chơi độc nhất vô nhị (10) Chương 93: Chương 93: rò chơi độc nhất vô nhị (11) Chương 94: Chương 94: rò chơi độc nhất vô nhị (12) Chương 95: Chương 95: Trò chơi độc nhất vô nhị (12) Chương 96: Chương 96: Bí mật vĩ đại Chương 97: Chương 97: Thành công lẻn vào Chương 98: Chương 98: Anh là ai? Chương 99: Chương 99: Những bí mật đó Chương 100: Chương 100: Chân tướng Chương 101: Chương 101: Anh vậy mà lại lừa em Chương 102: Chương 102: Nguyện vọng của thần linh Chương 103: Chương 103: Anh ấy là thần linh Chương 104: Chương 104: Cuồn cuộn như thủy triều Chương 105: Chương 105: Là ai? Chương 106: Chương 106: Thần giả Chương 107: Chương 107: Quá khứ và hiện tại Chương 108: Chương 108: Những chuyện đã qua ấy Chương 109: Chương 109: Giết thần Chương 110: Chương 110: Thăm dò ranh giới tử vong Chương 111: Chương 111: Một vụ mưu sát vô cùng nổi tiếng Chương 112: Chương 112: Cái chết hoành tráng Chương 113: Chương 113: Chúc mừng năm mới Chương 114: Chương 114: Sàn đấu khốc liệt* Chương 115: Chương 115: Đạt được mong ước Chương 116: Chương 116: Cầu được ước thấy (Hoàn chính văn) Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện: Vị thần của thế giới ấy (1) Chương 118: Chương 118: Vị thần của thế giới ấy (2) Chương 119: Chương 119: Vị thần của thế giới ấy (3) Chương 120: Chương 120: Vị thần của thế giới ấy (4) Chương 121: Chương 121: Vị thần của thế giới ấy (5) Chương 122: Chương 122: Vị thần của thế giới ấy (6) Chương 123: Chương 123: Vị thần của thế giới ấy (7) Chương 124: Chương 124: Vị thần của thế giới ấy (8) Chương 125: Chương 125: Vị thần của thế giới ấy (9) Chương 126: Chương 126: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 127: Chương 127: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 128: Chương 128: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 129: Chương 129: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 130: Chương 130: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 131: Chương 131: Lâm Yên vs Lâm Yên (Hoàn toàn văn)