Chương 6
Đỉnh Cấp Chó Điên Alpha Liều Mạng Đánh Dấu Tôi

Chương 6: Lục Thừa An phớt lờ Cảnh Thượng

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Làm gì có con cái nào mà không giống cha mẹ, anh Cảnh nói gì cũng đúng hết."

 

Đây là câu cuối cùng mà trong suốt hai tuần sau đó, Cảnh Thượng nghe được từ miệng Lục Thừa An.

 

Lúc nói câu ấy, cậu nở nụ cười rạng rỡ, hai tay trả lại cặp sách cho Cảnh Thượng, rồi bước lên phía trước hai bước.

 

Dáng vẻ vẫn lười nhác bất cần đời, nhưng khoảng cách kéo ra lại có vẻ dứt khoát lạ thường.

 

Ý đồ rất rõ ràng, Lục Thừa An hôm nay sẽ về nhà muộn, không đi theo Cảnh Thượng nữa. Cậu có chuyện quan trọng phải xử lý.

 

Lông mày Cảnh Thượng cau chặt, giữa trán in sâu một vết nhăn dữ dội, hoàn toàn không hợp với một thiếu niên.

 

"Sao? Muốn chết ở đây à?"

 

Người đứng trước mặt ít nhất cũng có 10 tên, vừa nhìn đã thấy toàn là loại chẳng hiền lành gì. Có Cảnh Thượng ở đây nên bọn chúng không dám làm gì, chỉ dám khẩu nghiệp cho đã mồm.

 

Lục Thừa An không trả lời, cúi đầu móc thuốc lá trong túi ra. Hộp thuốc móp méo, bên trong chỉ còn lại một điếu.

 

Một điếu thuốc cao cấp được châm bằng một chiếc bật lửa chỉ đáng giá một đồng liên minh, không hề tương xứng. Lưỡi lửa màu đỏ xen lẫn xanh l**m vào đầu thuốc, tàn thuốc lập lòe, rồi tối sầm như máu.

 

Động tác hút thuốc vô cùng điêu luyện, như một lão già nghiện thuốc hàng chục năm, khiến Lục Thừa An trông già dặn hơn 10 tuổi. Ánh mắt cậu lạnh lùng sắc sảo, khi mí mắt cụp xuống theo đuôi mắt cụp xuống một cách hết sức, lại càng tăng thêm vẻ bạo lực.

 

Một Alpha thấp kém như vậy mà cũng có thể bộc phát ra một luồng khí xâm lược đáng sợ.

 

Thấy cậu ta thật sự định ở lại, cuối cùng Cảnh Thượng nhếch mép, nói một chữ "tùy", rồi sải bước rời đi.

 

Trên đường về nhà, Cao Mộc Tê nói: "Ba của Lục Thừa An tên Kỷ Mạc đúng không, chả phải rất ph*ng đ*ng à? Ngủ với ai cũng không từ chối, người ta nói thật thì cậu ta tức giận cái gì? Còn muốn một mình đấu với cả đống người kia, cậu ta điên rồi hả."

 

"Mày tận mắt thấy rồi à?" Nguyên Tầm đột nhiên lên tiếng.

 

Cao Mộc Tê: "Ờ thì..."

 

Giang Đoan đi một cách vững vàng, không chú ý đến dưới chân, đột nhiên bị vấp, theo phản xạ chổng đầu về phía trước. Hắn ta kịp thời nắm lấy cánh tay của Cao Mộc Tê nên mới tránh được thảm họa ngã cắm đầu, như tỉnh cơn mơ mà giật mình.

 

"Mẹ nó, không ngờ đấy, thằng nhóc này cứng lên cũng đẹp trai thế cơ à?" Hắn ta cảm thán một cách chân thành.

 

Lời này không sai, Cao Mộc Tê định phụ họa một câu, lại bị Nguyên Tầm nhanh chân hơn, khinh bỉ: "Đồ ngu."

 

"Mày tự dưng chửi tao làm gì?" Giang Đoan trợn mắt nói, "Dạo này sao mày cứ chửi tao hoài thế?"

 

"Tên đó vốn vẫn luôn như vậy mà." Nguyên Tầm liếc nhìn Cảnh Thượng, nhún vai.

 

Giang Đoan: "Ai? À, cái tên rác rưởi nhỏ ấy hả."

 

Chuyện hồi nhỏ đã quên gần hết, Giang Đoan không có ấn tượng gì. Dù sao thì tính tình của Lục Thừa An không tốt.

 

Chỉ là mấy năm nay cậu ta yêu Cảnh Thượng đến chết đi sống lại, không có chút tôn nghiêm nào. Dù bị Giang Đoan và bọn họ châm chọc, chỉ cần Lục Thừa An dám phản kháng, Cảnh Thượng chỉ cần một ánh mắt là có thể khiến cậu ta im miệng và còn tự chửi ngược lại mình.

 

Cuộc sống mà thiếu đi cậu ta, chắc chắn sẽ mất đi hơn nửa niềm vui.

 

Toàn thể giáo viên và học sinh trường cấp ba Liên minh đều biết Lục Thừa An là một cái gai, một tuần bảy ngày, năm ngày cậu ta đều đi đánh nhau.

 

Hai ngày còn lại là thứ bảy, chủ nhật, cậu ta ngủ ở nhà, không có thời gian.

 

Cũng hợp lý thôi, người có sức sống dồi dào đến mấy cũng cần phải nghỉ ngơi mà.

 

Mấy trò ngu xuẩn mà Lục Thừa An từng làm trước mặt Cảnh Thượng nhiều vô kể, kể một ngày cũng không hết chuyện cười.

 

Vì vậy Giang Đoan thừa biết tính tình của cậu ta tệ như chó dại, mỗi ngày xuất hiện còn mang theo những vết bầm tím từ mất trận ẩu đả, nhìn kiểu gì cũng không phải là người dễ chọc.

 

Nhưng với tư cách là người theo đuổi Cảnh Thượng, Lục Thừa An lại quá dễ chọc, Giang Đoan trong tiềm thức đã gán cho cậu ta cái mác "Alpha phế vật."

 

.....

 

"Một đám Alpha phế vật tụi mày lại dám động thủ với ông đây, hừ."

 

Lục Thừa An khinh bỉnh buông ra một tiếng cười lạnh, sau trận chiến mệt mỏi, ngồi dựa vào tường nghỉ ngơi.

 

Tường bong tróc từng mảng, lộ ra lớp gạch xám đen bên trong, dưới hoàng hôn càng thêm tiêu điều. Cậu duỗi một chân, co một chân, khuỷu tay chống gối, hai ngón tay dính máu kẹp hờ nửa điếu thuốc cháy dở.

 

Điếu thuốc ban nãy còn chưa kịp hút xong thì bị một Alpha gần như cấp S nhảy vào phá ngang. Lục Thừa An vốn quý trọng mọi thứ, đều coi là của trời cho.

 

Khi đó cậu nghiêng đầu né cú đấm sượt qua mặt, sau đó thản nhiên phả khói mù mịt vào đối phương, rồi bất thình lình dí thẳng điếu thuốc đang cháy vào khóe mắt hắn.

 

Động tác nhanh gọn, hung ác, hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt bất cần vô hại mà cậu vẫn thường mang.

 

Mùi thịt khét lẹt tỏa ra, kêu xèo xèo, thơm đến mức lạ lùng.

 

Lục Thừa An đói rồi, không ăn được, chỉ đành chép miệng, "chậc" một tiếng thật mạnh, cố gắng phớt lờ mùi thịt nồng nặc đang xộc tới, nói: "Gạt tàn hình người, cũng khá tiện dụng."

 

Quá nhiều người, không thể phân biệt được máu của ai, điếu thuốc còn lại rất ít bị ngấm máu đen đỏ, không châm lửa được nữa. Lục Thừa An thở dài, thấy tiếc, vẫn giữ nguyên tư thế hút thuốc để nó thể hiện giá trị cuối cùng của mình.

 

Lục Thừa An giơ cánh tay lên, trước tiên chỉ vào kẻ đã phá hoại tài sản của mình. Tư thế tùy tiện, nhưng ngón tay đó giống như một khẩu súng máy, lạnh lẽo không có chút tình cảm.

 

Tên Alpha bị chỉ nằm trên mặt đất không thể nhúc nhích, một cánh tay vặn vẹo duỗi ra, run rẩy như đã bị kết án tử hình.

 

Nhưng Lục Thừa An không phải muốn trả thù lần nữa, chỉ là đang thưởng thức chiến tích mà mình đã tạo ra trong nửa tiếng vừa rồi: "Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười... cũng được."

 

Ban đầu không có nhiều người như vậy, số còn lại là tham gia vào giữa chừng.

 

"À, bên này còn nữa, mấy thằng Beta vô dụng." Lục Thừa An tiếp tục đếm, "Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy... Beta không có sức chiến đấu, đánh gục tụi bây không có cảm giác thành tựu gì cả."

 

Cậu lẩm bẩm: "Một đám Alpha ưu tú, mỗi tên đều gần cấp S, còn có ba tên vốn dĩ là cấp S. Vậy mà bị một Alpha chỉ cấp B đánh cho tơi tả, quỳ gối xin tha." Cậu gật đầu, an ủi, vô cùng công nhận bản thân, "Ừ! Như vậy mới có cảm giác thành tựu chứ."

 

Omega thì yếu đuối, được nâng niu chiều chuộng, mấy chuyện thô bạo này vốn không nên dính vào.

 

Lục Thừa An nhìn lại điếu thuốc, máu trên đó đã khô, không còn ướt. Cậu tiện tay chùi sạch vết máu vào ống quần, rồi lấy bật lửa, bàn tay khum lại che gió châm lửa.

 

Ô hô, lần này châm được rồi.

 

Đánh nhau dùng sức quá độ, lúc bấm bật lửa thì cổ tay mỏi nhừ run run. Lục Thừa An vung tay vài cái, cũng chẳng thèm để tâm.

 

Để tránh bị vây xem, khi đánh nhau bọn họ đã tự nguyện di chuyển đến một nơi khác, đỡ cho mấy kẻ nhiều chuyện báo cảnh sát.

 

Trong con hẻm nhỏ hẹp, đủ loại mùi tin tức tố của các Alpha, mang theo những cấp độ công kích khác nhau, hòa quyện vào nhau, nồng nặc kinh khủng.

 

Trong đó chỉ có một làn hương thơm ngát, mang theo sức mạnh dẻo dai của gió lùa qua núi đá, san bằng nhiều loại pheromone xa lạ khác.

 

Nồng đậm nhưng không gắt mũi, ngọt ngào nhưng không mất đi sự cay nồng đầy công kích.

 

Vừa dễ chịu, vừa khiến người ta không dám xem thường.

 

Pheromone của Lục Thừa An có một cái tên rất quê mùa - Hồng Song Hỷ (*)

 

Một loại hoa hồng.

 

Giống hệt chính bản thân Lục Thừa An, quê mùa không chịu nổi.

 

Hoa hồng được dùng để bày tỏ tình yêu, cũng được dùng để ngụy trang, chà đạp lên tình yêu.

 

Giả ý thì đầy, chân tình thì vơi.

 

Đây là câu nói nhảm nhí đột nhiên xuất hiện trong đầu Lục Thừa An khi cậu về đến nhà, nhìn thấy những cánh hoa hồng rơi rải rác trên sàn phòng khách trống rỗng.

 

Chẳng có chút giá trị nào.

 

Nhưng điều này không ngăn được cậu làm nũng với Kỷ Mạc: "Ba, đây là hoa con tặng ba mà, sao ba lại chà đạp chúng chứ."

 

Tám giờ tối, chỉ một lát nữa là đến giờ đi ngủ, nhưng Kỷ Mạc rõ ràng vừa mới ngủ dậy. Áo ngủ của ông bung hai cúc, cổ áo trễ thấp, để lộ lấp ló lồng ngực.

 

Tạo hiệu ứng cổ chữ V sâu hút.

 

Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, ánh mắt mơ màng, ngáp một cái.

 

Cứ như không hề nhận ra con trai mình đã về.

 

Dù là cha con thì A và O cũng phải khác biệt, Lục Thừa An cúi mắt, lẳng lặng thu dọn những cánh hoa nát dưới đất.

 

Lúc cậu mang về, Kỷ Mạc thích lắm, còn hôn cậu một cái.

 

Trồng trong lon nước ngọt được mấy ngày, do Lục Thừa An siêng thay nước nên hoa hồng không héo đi nhiều. Ghé sát vào vẫn ngửi thấy hương thơm thoang thoảng.

 

Tâm trạng của Omega giống như thời tiết, nói thay đổi là thay đổi. Phải chiều thôi.

 

"Con thu lại pheromone của con đi, hơi nồng đấy con trai." Kỷ Mạc khẽ hắt xì một cái, mùi Hồng Song Hỷ làm ông thấy khó chịu.

 

"A? Ồ ồ." Lục Thừa An giơ tay lên, kéo vạt áo lên ngửi kỹ, chỉ có mùi máu đã khô khốc.

 

Áo khoác và áo thun đều là màu sẫm nên vết máu không rõ lắm. Thường ngày Lục Thừa An đều về nhà khá sớm, hôm nay cũng không ngoại lệ. Vì sợ Kỷ Mạc lo lắng nên cậu chạy về, đương nhiên là chưa kịp tắm rửa.

 

Cả người cậu bẩn thỉu, mặt và tay lấm tấm vết máu, một bên chân đi khập khiễng. Nhưng vì vết máu đã đông lại, oxy hóa thành màu nâu đỏ, trông như đất sét trộn với gỉ sắt.

 

Lục Thừa An quyết định nói thật: "Ba, hôm nay con đánh nhau, một mình con chấp 17 người đấy. Oách lắm."

 

"Ba khát nước, con trai." Kỷ Mạc nói.

 

Lục Thừa An vừa rót nước vừa nói: "Con chẳng hiểu nổi mấy tên đó phân hóa thành Alpha cấp S hay cận S để làm gì, chẳng phải vẫn là đồ bỏ đi sao. Nhưng mà đúng là xử lý bọn chúng cũng khá phiền phức, làm tay con đau chết."

 

"Con vẫn đang theo đuổi Cảnh Thượng à? Quan hệ của hai đứa thế nào rồi?"

 

Nước trong ly vừa đủ ấm, Kỷ Mạc uống hai ngụm. Ông thỏa mãn nheo mắt lại, như thể thứ uống vào miệng là nước cam lồ.

 

"Đương nhiên là vẫn đang theo đuổi ạ." Lục Thừa An lo lắng hỏi, "Ba bị cảm à? Con thấy hình như cổ họng ba không được khỏe."

 

Hơi khàn.

 

Kỷ Mạc hắng giọng, nói: "Quan hệ hai đứa thế nào rồi? Cảnh Thượng có thích con chưa? Nó có đồng ý với con không?"

 

"Ừm... chắc là... sắp rồi... ạ." Lục Thừa An thở dài, tự thôi miên bản thân mình: "Ừ ừ, sắp rồi sắp rồi sắp rồi."

 

Kỷ Mạc gật đầu, rồi sờ lên chóp mũi, trách yêu: "Mùi hoa hồng nồng quá, thu pheromone của con lại đi con trai. Ba chỉ là một Omega thôi, nồng thế này không chịu nổi đâu."

 

.....

 

"Pheromone trên người thiếu gia hơi nồng, mà còn không phải là của cậu."

 

Chú Điền mở cửa xe cho Cảnh Thượng, ngay khoảnh khắc người nọ khom lưng ngồi vào ghế sau, khứu giác nhạy bén của Alpha đã ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng.

 

Ngửi thấy khá quen, cảm giác như mùi của một loài hoa nào đó, ông tập trung rồi nói: "Hôm nay cậu về cũng hơi muộn, Thượng tướng đã hỏi mấy lần rồi. Thiếu gia đã đi đâu vậy? Lúc đó đến cả thiết bị liên lạc cũng không kết nối được."

 

"Thiếu gia có thể nói trước với tôi, đến lúc đó tôi sẽ giải thích với Thượng tướng, để ngài ấy không bực mình. Nếu không thì đến cả phu nhân cũng không khuyên được đâu ạ."

 

Tối nay nhà họ Mục có tiệc tối, Cảnh Thượng là nhân vật chính của buổi tiệc, cần phải về chuẩn bị trước.

 

Hôm qua chú Điền nói sẽ đón anh tan học, Cảnh Thượng lấy lý do chưa bao giờ có kiểu phô trương như vậy để từ chối, và còn nói sẽ không làm lỡ thời gian.

 

Nhưng Cảnh Thượng lại đến muộn. Tám giờ tối mới xuất hiện ở cửa nhà.

 

Thượng tướng trong điện thoại đã ở bên bờ vực nổi giận.

 

Cảnh Thượng ngước mắt, ánh mắt nhàn nhạt, bình tĩnh nhưng lại mang theo sự uy h**p nhất định rơi trên mặt chú Điền: "Đó là cha tôi, tôi có thể tự mình giải thích với ông ấy."

 

"..."

 

Chú Điền không làm gì được Cảnh Thượng, một bên là Mục Thượng tướng, một bên là con trai ruột của Mục Thượng tướng, làm không khéo sẽ khó xử cả đôi đường.

 

Tên nhóc này lúc nhỏ còn đỡ, lớn lên rồi lại khó bảo.

 

Càng lớn Cảnh Thượng càng cho người ta một cảm giác nguy hiểm, rằng sau này chắc chắn sẽ còn tàn nhẫn độc ác hơn cả Mục Hàn Vân cha mình. Khiến người khác vô cớ run rẩy.

 

Chú Điền: "Vâng."

 

Chiếc xe chống đạn được cải tiến từ xe Lexus từ từ chạy về phía trước, nhà họ Lục hàng xóm chỉ có cái vỏ bọc biệt thự, bên trong thì nghèo rớt mồng tơi.

 

Chú Điền không nhìn nghiêng ngó dọc mà lái xe qua, trong khóe mắt nhìn thấy một bóng dáng thiếu niên đang ngồi trước cổng rào sắt nhà họ Lục.

 

Đang hấp thụ tinh hoa đất trời đây mà.

 

Đứa trẻ này, tối nào cũng phải ra đây ngồi một lúc. Cảnh Thượng không phải người bình thường, việc đi học chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong cuộc sống của hắn, mỗi ngày đều có những buổi xã giao tham gia không xuể.

 

Nói cách khác, ngày nào Cảnh Thượng cũng sẽ đi ngang qua cửa nhà họ Lục.

 

Chú Điền lắc đầu cười nhạo, liếc mắt một cái đã nhìn thấu trò vặt vãnh của Lục Thừa An.

 

Quá dễ đoán, quá trẻ con.

 

Giây tiếp theo, đứa trẻ này lại định xông tới gào lên "Anh Cảnh nhìn em này" như mọi khi cho mà xem, không thu hút sự chú ý là cả người khó chịu.

 

Phải công nhận là cũng thú vị thật.

 

Nhưng giây tiếp theo, sự việc lại diễn ra ngoài dự liệu của ông. Chỉ thấy Lục Thừa An nhận ra xe nhà họ Mục đang đến gần, liền lập tức đứng dậy phủi bụi trên mông rồi quay người bỏ đi.

 

Một tiếng "Anh Cảnh" cũng không thèm gọi.

 

"Hở...?" Chú Điền thốt lên đầy khó hiểu.

 

"Nhìn gì, lái xe đi." Cảnh Thượng đột nhiên lạnh lùng nói.

 

Trong xe đột nhiên tràn ngập một luồng khí tức áp bức không hề che giấu, cho thấy cảm xúc của chủ nhân đang cuộn trào.

 

Đây là pheromone của Cảnh Thượng, chú Điền kinh hãi nghĩ.

 

Hắn đang tức giận.

 

______________

 

(*) Hồng Song Hỷ, pheromone của Lục Thừa An

 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Hôm nay là lễ tình nhân, cực kỳ thích hợp để chúng ta ở bên nhau Chương 2: Chương 2: Đàn anh, mình hẹn hò đi Chương 3: Chương 3: Đê tiện, thấp hèn, bẩn thỉu Chương 4: Chương 4: Chó cậy gần nhà Chương 5: Chương 5: Cậu đúng là giống ba cậu Chương 6: Chương 6: Lục Thừa An phớt lờ Cảnh Thượng Chương 7: Chương 7: Họ cùng một huyết thống, cùng một dòng chảy kiêu ngạo Chương 8: Chương 8: Thứ mà hắn cực kỳ căm ghét, chỉ có thể do chính tay hắn huỷ đi Chương 9: Chương 9: Lần đầu tiên đã vô thức dừng bước Chương 10: Chương 10: Lúc đó sao không thấy cậu lắm lời như bây giờ? Chương 11: Chương 11: Pheromone của Cảnh Thượng... chỉ duy nhất không tấn công Lục Thừa An Chương 12: Chương 12: Alpha không thể bị đánh dấu? Chương 13: Chương 13: Mình mà cũng có Omega thích ư? Chương 14: Chương 14: Lục Thừa An, cậu đi chết đi Chương 15: Chương 15: Nó có thể đụ chết cậu trên giường Chương 16: Chương 16: Đồ lẳng lơ Chương 17: Chương 17: Con muốn Lục Thừa An? Chương 18: Chương 18: Cậu có biết trên người cậu có tin tức tố của Alpha khác không? Chương 19: Chương 19: Đi, mang cậu ta về đây cho tôi Chương 20: Chương 20: Hắn nghe được từng câu từng chữ trong lòng của Lục Thừa An Chương 21: Chương 21: Như gặp phải ma Chương 22: Chương 22: Đôi mắt lam khói xinh đẹp kia lại đang nhìn một người đàn ông khác Chương 23: Chương 23: Cậu sẽ được tự mình cảm nhận như thế nào là bị tôi đ* đến chết Chương 24: Chương 24: Cậu về rồi Chương 25: Chương 25: Lục Thừa An, lại đây với tôi Chương 26: Chương 26: Không tỏ tình nữa, không theo đuổi nữa Chương 27: Chương 27: Chó Cảnh chắc chắn là điên rồi Chương 28: Chương 28: Sao anh lại cắn em Chương 29: Chương 29: Nằm sấp xuống, tôi muốn cắn cậu Chương 30: Chương 30: Đây không phải là điều Lục Thừa An muốn Chương 31: Chương 31: Đàn anh, chúng ta làm tình đi Chương 32: Chương 32: Cảnh Thượng thật sự dám giết người Chương 33: Chương 33: Lục Thừa An không tàn phế thì cũng phải liệt 10 ngày Chương 34: Chương 34: Lục Thừa An, thành niên vui vẻ Chương 35: Chương 35: Lục Thừa An, có muốn không? Chương 36: Chương 36: Năm ngày bốn đêm Chương 37: Chương 37: Là kỳ phát tình của cậu ta Chương 38: Chương 38: Anh không phải là đang ghen đó chứ? Chương 39: Chương 39: Thừa An, em về rồi Chương 40: Chương 40: Anh Cảnh không cho phép đâu ạ Chương 41: Chương 41: Nó là con trai em, cũng là con trai tôi Chương 42: Chương 42: Em sợ lắm Chương 43: Chương 43: Đời này kiếp này đều phải dây dưa với hắn Chương 44: Chương 44: Anh đã bị tôi quyến rũ rồi Chương 45: Chương 45: Ngoan Chương 46: Chương 46: Dạy nhảy lầu Chương 47: Chương 47: Chữ An trong bình an Chương 48: Chương 48: Mưa rào gió giật đến quá nhanh, quần áo ắt sẽ bị ướt Chương 49: Chương 49: Hôn một cái Chương 50: Chương 50: Về nhà cậu chết chắc Chương 51: Chương 51: 297 đoá hồng lửa Chương 52: Chương 52: Bị phát hiện Chương 53: Chương 53: Có người nghe con nói chuyện rồi Chương 54: Chương 54: Em và hoa hồng Chương 55: Chương 55: Mầm mống xấu xa Chương 56: Chương 56: Dạy bắn súng Chương 57: Chương 57: Cậu không muốn Cảnh Thượng yêu cậu... Chương 58: Chương 58: Cũng đáng yêu phết Chương 59: Chương 59: Alpha có thể thắt nút Chương 60: Chương 60: Em dạng chân ra cưỡi lên người anh được không Chương 61: Chương 61: Máy nghe lén, máy giám sát, máy định vị Chương 62: Chương 62: Đề nghị ly hôn với bạn đời Chương 63: Chương 63: Lục Thừa An, cậu rất rất tốt Chương 64: Chương 64: Tim của tôi ở bên phải Chương 65: Chương 65: Chết vì nghẹn Chương 66: Chương 66: ... Yêu tôi đi Chương 67: Chương 67: Tôi cố tình hôn anh Chương 68: Chương 68: Giao ước lúc nhỏ Chương 69: Chương 69: Lương thiện quá mức chính là ngu ngốc Chương 70: Chương 70: Anh đã giết tôi rồi Chương 71: Chương 71: Đứa trẻ đoản mệnh Chương 72: Chương 72: Cảnh Thượng, em sẽ chết trước anh Chương 73: Chương 73: Ngày 7 tháng 7, trời âm u Chương 74: Chương 74: Ngày mai và tương lai Chương 76: Chương 76: Lục Thừa An là một kẻ lừa đảo Chương 77: Chương 77: Nguyên Tầm Chương 78: Chương 78: Trẻ con đúng là trẻ con Chương 80: Chương 80: Khi đứa con của những kẻ thối nát có được ý thức tự chủ Chương 81: Chương 81: Con của tôi còn sống Chương 82: Chương 82: Người đàn ông của tôi còn sống Chương 83: Chương 83: Một Kỷ Mạc bình thường Chương 86: Chương 86: Rất nhớ rất nhớ rất nhớ rất nhớ rất nhớ Chương 87: Chương 87: Trung tướng Cảnh Thượng Chương 88: Chương 88: Tái sinh Chương 89: Chương 89: Nguyên soái Cảnh Thượng Chương 90: Chương 90: Hỡi thế gian, xin đừng ca tụng tôi Chương 92: Chương 92: Tôi rất nhớ em Chương 93: Chương 93: Lục Thừa An... ôm được Cảnh Thượng rồi Chương 94: Chương 94: Em không nhớ anh sao? Chương 95: Chương 95: Chứng rối loạn lo âu chia ly Chương 96: Chương 96: Rất, rất, rất, rất muốn làm Lục Thừa An Chương 97: Chương 97: Sự dịu dàng không thể chữa lành tôi, chỉ có tàn bạo mới có thể Chương 98: Chương 98: Vẫn là Nguyên soái, vẫn là phu nhân Chương 99: Chương 99: Tôi hận chính tôi Chương 100: Chương 100: Chào mừng họ trở về nhà Chương 101: Chương 101: CHÍNH VĂN HOÀN Chương 102: Chương 102: Phiên ngoại 1: Cuộc sống hàng ngày ngọt ngào (1) Chương 103: Chương 103: Phiên ngoại 1: Cuộc sống hàng ngày ngọt ngào (2) Chương 104: Chương 104: Phiên ngoại 1: Cuộc sống hàng ngày ngọt ngào (kết thúc) Chương 105: Chương 105: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (1) Chương 106: Chương 106: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (2) Chương 107: Chương 107: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (3) Chương 108: Chương 108: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (4) Chương 109: Chương 109: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (5) Chương 110: Chương 110: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Thượng Cảnh (kết thúc) Chương 111: Chương 111: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (1) Chương 112: Chương 112: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (2) Chương 113: Chương 113: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (3) Chương 114: Chương 114: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (4) Chương 115: Chương 115: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (5) Chương 116: Chương 116: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (6) Chương 117: Chương 117: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (kết thúc) Chương 118: Chương 118: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (1) Chương 119: Chương 119: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (2) Chương 120: Chương 120: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (3) Chương 121: Chương 121: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (4) Chương 122: Chương 122: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (kết thúc)