Chương 61
Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù

Chương 61: Thì ra đây là A Huỳnh của hắn

Yến Tuyết Thôi nghe vậy vẫn chưa động, chỉ thong thả nói trước: "Không giấu gì, lúc mới mù, bản vương cũng từng tìm khắp danh y. Ở vùng Hạc Bắc này có một vị danh y tên là Kinh Lạc Thánh, không biết Thiệu thần y có từng nghe qua chưa?"

Thiệu Thọ Viên trầm ngâm chốc lát: "Thảo dân hành y tứ xứ, quả thực chưa từng nghe danh vị Kinh thần y này."

Yến Tuyết Thôi khẽ cong môi: "Không sao."

Xem ra kẻ này quả nhiên có chuẩn bị mà đến. Kinh Lạc Thánh là cái tên hắn thuận miệng bịa ra, vậy mà đối phương cũng không mắc bẫy.

Khánh Vương thấy hắn không vội chẩn trị, cũng không biết là thật sự nghi ngờ thân phận thần y hay cố ý kéo dài thời gian, trong lòng không khỏi sốt ruột: "Chuyện không nên chậm trễ, mau để Thiệu thần y xem thử đi. Nếu có thể chữa khỏi căn bệnh này, thất đệ cũng sớm ngày khôi phục thị lực."

Yến Tuyết Thôi giọng điềm tĩnh: "Nếu vậy, chi bằng mời các Thái y từng chẩn trị cho bản vương trước đây cùng tới hội chẩn, cũng tiện trao đổi với Thiệu thần y."

Thiệu Thọ Viên ngước mắt nhìn Yến Tuyết Thôi.

Không hiểu vì sao, Trì Huỳnh lại cảm thấy trong ánh mắt người này ẩn chứa một tia sắc lạnh dữ dằn, hoàn toàn không giống ánh nhìn nhân hậu của một y giả cứu người. Trong lòng nàng bỗng dưng dâng lên chút bất an.

Vĩnh Thành Đế nghe Chiêu Vương nói vậy, cũng thấy có lý.

Trước đó khi Khánh Vương bẩm báo, vô tình nhắc tới lời đồn bên ngoài rằng Chiêu Vương đã hồi phục thị lực, thật giả chưa rõ, trong lòng Vĩnh Thành Đế đã thêm phần cảnh giác.

Từ đáy lòng, ông không mong Chiêu Vương có ý che giấu, dùng mưu tính âm thầm nhắm vào hoàng vị. Nếu quả thật hắn vẫn chưa hồi phục, thì màn hôm nay chẳng khác nào ép người trước mặt mọi người, khiến Chiêu Vương khó xử. Vì vậy, khi Chiêu Vương đề nghị mời Thái y viện cùng hội chẩn, Vĩnh Thành Đế vẫn gật đầu đồng ý.

Trên yến tiệc, mọi người đều chẳng còn tâm trạng ăn uống. Mấy vị phi tần vốn định hồi cung cũng dứt khoát ở lại, chờ kết quả chẩn trị, xem Chiêu Vương còn cơ hội chữa khỏi hay không.

Chốc lát sau, một đoàn Thái y do Viện sứ Phương Gia Ngọc và Lâm Viện phán Nam Sơn dẫn đầu vội vàng vào điện.

Thiệu Thọ Viên chắp tay hành lễ với mọi người, rồi mời Yến Tuyết Thôi ngồi yên, ngón tay đặt lên mạch cổ tay. Hắn phát hiện kinh mạch của Chiêu Vương quả thực vẫn còn dư độc chưa tan, lại cẩn thận quan sát đôi mắt, trong lòng sinh nghi, cố ý hỏi: "Chiêu Vương điện hạ hiện giờ có thể nhìn thấy được bao nhiêu?"

Câu hỏi này rất có dụng ý, ngầm ám chỉ rằng hắn đã có thể nhìn thấy một phần, chứ không hoàn toàn chìm trong bóng tối.

Lời vừa dứt, trong điện lập tức rộ lên những ánh mắt nhìn nhau. Trì Huỳnh ngây người nhìn Yến Tuyết Thôi, Vĩnh Thành Đế càng trực tiếp đứng bật dậy.

Yến Tuyết Thôi chỉ thản nhiên đáp: "Hai mắt mờ mịt, chỉ là một mảnh ánh sáng trắng hỗn độn."

Vĩnh Thành Đế chăm chăm nhìn vào mắt hắn, Khánh Vương, Duệ Vương cùng những người khác cũng dồn hết tinh thần lắng nghe.

Thực ra Thiệu Thọ Viên cũng không dám chắc hắn có nhìn thấy hay không. Một là trong cơ thể vẫn còn dư độc, hai là lời nói của hắn thật giả khó phân.

Nhưng Vĩnh Thành Đế đã không nhịn được mà hỏi: "Có thể chữa không?"

Thiệu Thọ Viên suy nghĩ một lúc rồi nói: "Điện hạ mù lòa là do trúng độc, thảo dân có thể dùng châm cứu giúp khơi thônh kinh mạch, thúc đẩy độc huyết bài xuất."

Lâm Viện phán bẩm với Vĩnh Thành Đế: "Vi thần vẫn luôn châm cứu giải độc cho điện hạ, chỉ là hiệu quả rất nhỏ. Dây thần kinh ở mắt tinh vi lại mong manh, chỉ cần sơ sẩy một chút là tổn thương không thể cứu vãn, vi thần không dám mạo hiểm."

Thiệu Thọ Viên nói: "Lời Lâm Thái y rất đúng, nhưng nếu dư độc không trừ, không chỉ mắt khó chữa, lâu dài còn ảnh hưởng đến não và tim phổi. Theo ý thảo dân, không nên tiếp tục trì hoãn."

Vĩnh Thành Đế cũng hiểu, Thái y viện làm việc quá thận trọng, sợ xảy ra sơ suất liên lụy thân gia tính mạng. Nhưng ông cũng lo vị "thần y dân gian" này ham công liều lĩnh, lỡ xảy ra chuyện thì hậu quả khó lường.

Vì vậy hỏi: "Không biết thần y có mấy phần nắm chắc?"

Thiệu Thọ Viên chắp tay: "Thảo dân nhất định lấy an nguy của Chiêu Vương điện hạ làm đầu, dốc hết khả năng."

Vĩnh Thành Đế nhìn sang Yến Tuyết Thôi: "Thất lang, không bằng thử một lần?"

Yến Tuyết Thôi trầm ngâm chốc lát, khóe môi nhếch lên: "Được."

Thiệu Thọ Viên mở hòm thuốc, lấy ra túi kim.

Lâm Viện phán đoán kẻ này lai giả bất thiện, có lẽ sẽ gây bất lợi cho điện hạ, bằng không Chiêu Vương đâu cần cố ý xin Hoàng thượng triệu Thái y viện tới hội chẩn.

Lâm Viện phán càng thêm cẩn trọng, trước khi châm kim liền dò hỏi: "Thiệu thần y định châm vào những huyệt vị nào?"

Thiệu Thọ Viên bình thản đáp: "Trước tiên là huyệt ở tay: Hợp Cốc, Dưỡng Lão, Minh Nhãn để thúc đẩy kinh mạch lưu thông; sau đó là quanh mắt: Tình Minh, Thừa Khấp, Phong Trì, Ty Trúc Không... các huyệt này có thể dưỡng khí huyết, trừ tà sáng mắt. Không biết thảo dân nói có sai chỗ nào không?"

Viện sứ Phương Gia Ngọc gật đầu: "Quả đúng như vậy."

Người này hiểu rất rõ y lý, xem ra đã chuẩn bị kỹ càng. Lâm Viện phán vẫn không dám lơi lỏng, chăm chú nhìn từng động tác của hắn.

Trì Huỳnh nhìn cây kim bạc mảnh dài kia, theo bản năng siết chặt khăn lụa trong tay, tim cũng theo đó mà căng lên.

Thiệu Thọ Viên vừa định mời Chiêu Vương đưa tay, lại nghe Yến Tuyết Thôi nói: "Bắt đầu từ quanh mắt đi."

Thiệu Thọ Viên khẽ sững lại, rồi lập tức đáp lời. Hắn cầm kim bạc tiến tới trước mặt Yến Tuyết Thôi, chần chừ trong chớp mắt, từ vị trí huyệt Tình Minh chuyển sang thái dương. Ánh mắt Thiệu Thọ Viên bỗng lạnh lẽo, ngón tay dùng lực, nhưng mũi kim còn chưa kịp chạm da, cổ tay đã bị người ta siết chặt. Ngay sau đó, Yến Tuyết Thôi đứng bật dậy, nhấc chân đá một cước, đá văng người kia ngã lăn xuống đất.

Trong điện mọi người còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Khang Phúc lập tức che chắn Vĩnh Thành Đế lùi lại, lớn tiếng hô: "Người đâu! Hộ giá!"

Thiệu Thọ Viên không ngờ Chiêu Vương cảnh giác đến vậy. Việc bảo châm vào huyệt quanh mắt vốn là để ép hắn ra tay. Nhưng chuyện đã đến nước này, không còn đường lui. Hôm nay hắn vào cung là để xác nhận Chiêu Vương có mù hay không, nhưng bất kể hắn đã hồi phục hay chưa, hắn cũng phải nhân cơ hội này lấy mạng Chiêu Vương!

Nhân lúc trong điện hỗn loạn, mọi người còn chưa kịp hoàn hồn, ánh lạnh lóe lên nơi đầu ngón tay hắn, ngay sau đó mấy cây kim bạc bắn thẳng về những chỗ yếu hại trên người Yến Tuyết Thôi.

Trì Huỳnh thấy hắn dùng ám khí, hoảng hốt kêu lên: "Điện hạ, cẩn thận!"

Yến Tuyết Thôi còn đang dựa vào thính giác phân biệt phương hướng kim bay, thì cô nương được hắn che chở phía sau lại lao lên chắn trước người hắn. Sắc mặt Yến Tuyết Thôi lập tức thay đổi, siết chặt eo nàng, xoay người né tránh. Tay áo rộng vung lên, toàn bộ kim bạc bay tới đều bị hất rơi xuống đất.

Cùng lúc đó, hắn nghe thấy tiếng kim nhọn rạch qua vải vóc, tiếp theo là một tiếng rên khẽ. Yến Tuyết Thôi đứng vững lại, cau mày hỏi: "Bị thương rồi?"

Chưa kịp để nàng trả lời, hắn đã gấp giọng hỏi tiếp: "Bị thương ở đâu?"

Trì Huỳnh cúi đầu, lúc này mới thấy nơi vai bị kim lướt qua, vải áo rách một đường dài chừng hai tấc, thấm ra một vệt máu đỏ. Nàng khẽ hít một hơi: "Ở vai, không sao, chỉ trầy da một chút..."

Bên kia, Thiệu Thọ Viên thấy kim bạc thất bại, lại định tung ám khí. Lần này bị Trình Hoài mắt nhanh tay lẹ đá bay túi kim, một kiếm xuyên thẳng vào lòng bàn tay hắn, máu tươi bắn tung tóe khắp nơi.

Các phi tần nào từng thấy cảnh tượng đẫm máu như vậy, đều hoảng sợ che mặt kêu lên. Thị vệ ngoài điện lập tức xông vào, khống chế Thiệu Thọ Viên xuống đất.

Lâm Viện phán chú ý thấy vết máu trên vai Trì Huỳnh từ đỏ chuyển sang đen, lập tức tiến lên nói: "Kim bạc e rằng đã tẩm độc, xin Vương phi lập tức sang điện bên, để vi thần cầm máu giải độc."

Sắc mặt Yến Tuyết Thôi lúc này khó coi đến cực điểm. Hắn gần như kìm nén cơn thịnh nộ, nói với Vĩnh Thành Đế: "Nhi thần xin cáo lui trước."

Vĩnh Thành Đế trong lúc rối ren còn chưa kịp hỏi han, Yến Tuyết Thôi đã bế ngang Trì Huỳnh, theo sự dẫn đường của hộ vệ, bước nhanh ra khỏi đại điện.

Thiệu Thọ Viên bị ghì chặt dưới đất, bàn tay máu thịt bầy nhầy, độc nang trong miệng còn chưa kịp cắn nát đã bị Trình Hoài đá một cước, đánh vỡ cả hàm răng. Độc nang trộn lẫn với bọt máu bị phun ra ngoài.

Vĩnh Thành Đế giận dữ chỉ thẳng vào Khánh Vương: "Rốt cuộc là chuyện gì? Người ngươi tìm ở đâu ra?"

Khánh Vương cũng không ngờ vị "thần y" do Tuyên Vương tiến cử này lại ra tay sát hại Chiêu Vương. Trước đó, Tuyên Vương từng lén phái người gặp hắn, nói rằng Chiêu Vương che giấu việc hồi phục, muốn một lưới bắt hết đám huynh đệ bọn họ. Trước là Vinh Vương và hắn, tiếp theo sẽ đến lượt mình. Chỉ cần ra tay trước trước mặt mọi người, vạch trần lời dối trá của Chiêu Vương, phụ hoàng tự khắc xử lý. Hắn không ngờ, kẻ này lại có ý định ám sát!

Nghĩ đến đây, Khánh Vương chân mềm nhũn, "bịch" một tiếng quỳ xuống: "Phụ hoàng, nhi thần bị người ta lừa rồi! Nhi thần vốn chỉ muốn chữa mắt cho thất đệ. Người này là do Tuyên Vương huynh tiến cử cho nhi thần. Tuyên Vương huynh muốn ám sát thất đệ, lại hãm nhi thần vào cảnh bất nghĩa..."

Vĩnh Thành Đế nhíu chặt mày: "Tuyên Vương?"

Lúc này Khánh Vương cũng chẳng còn bận tâm việc Vĩnh Thành Đế biết mình qua lại riêng với Tuyên Vương. Để cầu thoát tội, hắn chỉ có thể đổ hết tội lỗi lên đầu Tuyên Vương, tự nhận mình chỉ nhất thời bị che mắt, còn Tuyên Vương mới là kẻ chủ mưu.

Vĩnh Thành Đế ra lệnh áp giải Thiệu Thọ Viên vào Chiếu Ngục, nghiêm hình khảo vấn, rồi quay sang Khánh Vương: "Chuyện này ngươi cũng không thoát khỏi liên quan. Đợi xem thương thế của Chiêu Vương phi thế nào, trẫm sẽ xử trí ngươi sau!"

Khánh Vương run như sàng, dập đầu lĩnh mệnh.

Điện bên.

Trì Huỳnh ban đầu chưa thấy đau mấy, nhưng khi được Yến Tuyết Thôi bế đặt lên giường mềm trong điện bên, nàng lập tức cảm thấy vai vừa đau vừa lạnh. Trán nàng rịn mồ hôi mịn, môi cắn chặt.

Yến Tuyết Thôi nghe thấy hơi thở nàng rối loạn, tim hắn như bị ai đó nắm chặt, dâng lên từng cơn đau âm ỉ.

Lâm Viện phán theo sát phía sau, vừa đặt nàng xuống đã lập tức tiến lên: "Vương phi, vi thần đắc tội."

Trì Huỳnh cắn răng gật đầu.

Lâm Viện phán cắt bỏ phần vải áo ở vai nàng, vết thương đã rỉ ra máu độc sẫm màu. Ông dùng gạc ấn sạch, nhưng lập tức lại có máu độc mới thấm ra.

Yến Tuyết Thôi trầm giọng hỏi: "Rốt cuộc thế nào?"

Lâm Viện phán vội đáp: "Vết thương không sâu, nhưng kim bạc có độc. May là độc chưa ngấm vào kinh mạch, cần lập tức rạch vết thương, nặn độc huyết ra, nếu không..."

"Vậy còn chờ gì nữa!" Lời chưa dứt đã bị Yến Tuyết Thôi cắt ngang.

Trì Huỳnh đau đến mặt tái nhợt, nhìn thấy giữa mày hắn sát khí cuồn cuộn, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh, lại bị bàn tay ấm áp của hắn nắm chặt: "Điện hạ, ta..."

Yến Tuyết Thôi nhẹ nhàng v**t v* đầu ngón tay nàng, giọng trầm thấp an ủi: "Đừng sợ, chỉ đau một chút thôi là xong."

Trì Huỳnh gật đầu, mặt vùi vào ngực hắn, nghiến chặt răng, nắm lấy tay hắn.

Lâm Viện phán mồ hôi đầm đìa, tay run bần bật. Dù biết Chiêu Vương chưa hồi phục, nhưng ông vẫn có cảm giác ánh nhìn của hắn rơi xuống như lưỡi dao tẩm băng, sắc bén lạnh thấu xương.

Trước kia ông luôn thấy Chiêu Vương cười lên rất đáng sợ, nhưng lúc không cười, gương mặt hắn càng âm u đến rợn người, khiến kẻ khác lạnh tận xương sống.

Lâm Viện phán nín thở tập trung, gắng ổn định tay.

Khoảnh khắc dao nhỏ rạch vào da thịt, Trì Huỳnh siết chặt tay Yến Tuyết Thôi, mồ hôi lạnh túa ra. Ngay sau đó, cơn đau dữ dội do nặn vết thương khiến nàng run rẩy toàn thân, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

Yến Tuyết Thôi cảm nhận ngực áo ướt đẫm, hận ý trong mắt cuộn trào. Hắn chăm chăm nhìn vai nàng, làn da trắng như tuyết liên tục bị ép ra dòng máu độc chói mắt, sắc đỏ ấy càng lúc càng rõ, gần như thiêu đốt đôi mắt hắn.

Sau mấy lần nặn ép, màu máu sẫm cuối cùng cũng chuyển sang đỏ tươi. Lâm Viện phán thở phào nhẹ nhõm, bôi kim sang dược lên vết thương, cẩn thận băng bó.

Lúc này Yến Tuyết Thôi mới hậu tri hậu giác nhận ra, không chỉ vết thương đang chảy máu ban nãy hắn nhìn rõ mồn một, mà cả màu hổ phách của kim sang dược, đường vân trên băng vải, thậm chí từng hạt mã não đỏ li ti dưới d** tai nàng, hắn đều thấy rõ ràng.

Sóng gió trong lòng dâng trào. Đúng lúc này, người trong ngực ngẩng đầu lên, một gương mặt trắng ngần như ngọc hiện ra trước mắt hắn.

Ánh mắt long lanh ướt át, đuôi mắt đỏ ửng, đôi môi đỏ mọng bị nàng cắn đến sẫm màu, nơi cằm còn treo một giọt nước mắt chưa kịp rơi.

Hắn đưa ngón tay lên, lau đi giọt lệ ấy, rồi chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt nàng.

Có lẽ vì vừa khóc xong, làn da nàng trắng hồng lên, hàng mi dài cong vút, mày đen mắt hạnh, mũi cao môi hồng. Hắn nhìn nàng thật rõ ràng, từ từng sợi lông tơ mềm mịn trên mặt, đến hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đôi mắt nàng.

Hóa ra, đây chính là A Huỳnh của hắn.

Trì Huỳnh sợ hắn giận mình, lại sợ hắn lo lắng, môi run run cất tiếng: "Điện hạ, ta... ta không sao rồi."

Lời vừa dứt, vẫn không thấy hắn phản ứng.

Trì Huỳnh nhận ra ánh mắt hắn khóa chặt trên người mình. Cái nhìn ấy quá dài, như thể từ đáy sâu u tối kia, nàng nhìn thấy rất nhiều thứ khác lạ, chỉ là nàng không nói rõ được đó là gì.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (102)
Chương 1: Chương 1: Thế gả Chương 2: Chương 2: Chiêu Vương Chương 3: Chương 3: Vương phi đang nhìn bổn vương? Chương 4: Chương 4: Xúc cảm nhẹ nhàng tinh tế Chương 5: Chương 5: Hương ngọt ngào Chương 6: Chương 6: Tay vững chút, bản vương không đau Chương 7: Chương 7: Tâm loạn thần mê Chương 8: Chương 8: Muốn nắm chặt chẽ ở trong tay Chương 9: Chương 9: Đan xen cùng nhịp tim gấp gáp hỗn loạn của nàng Chương 10: Chương 10: Trì hoãn được nhất thời, không thể kéo dài cả đời Chương 11: Chương 11: Sao nàng lại thẹn thùng đến vậy Chương 12: Chương 12: Có thể ôm một chút không? Chương 13: Chương 13: Chôn thật sâu ở bên cổ nàng Chương 14: Chương 14: Trong lòng điện hạ nghi ngờ vương phi có vấn đề? Chương 15: Chương 15: Điện hạ oan uổng ta Chương 16: Chương 16: Lòng bàn tay hắn chạm vào nơi mắt cá chân bị thương Chương 17: Chương 17: Bàn tay miêu tả ngũ quan nàng Chương 18: Chương 18: Gò má nhẹ nhàng tựa vào hõm vai hắn Chương 19: Chương 19: Vết đỏ bên gáy Chương 20: Chương 20: Nhị tỷ tỷ không đổi lại? Chương 21: Chương 21: Bí mật của Vương phi Chương 22: Chương 22: Trừng phạt Chương 23: Chương 23: Hắn hôn đến mức rơi lệ Chương 24: Chương 24: Nàng có bằng lòng không? Chương 25: Chương 25: Vết sẹo cũ Chương 26: Chương 26: Hắn ôm thật chặt Chương 27: Chương 27: Ta rất thích Chương 28: Chương 28: Chúng ta là phu thê Chương 29: Chương 29: Hắn gọi "A Dĩnh", hay là "A Huỳnh"? Chương 30: Chương 30: Làm nũng Chương 31: Chương 31: A Huỳnh, rốt cuộc nàng muốn gì? Chương 32: Chương 32: Thay ta nhìn đường Chương 33: Chương 33: Chiêu Vương có lẽ sẽ rất thích nàng Chương 34: Chương 34: Đột nhiên rất nhớ nàng Chương 35: Chương 35: Đã không dứt được, vậy thì không dứt nữa Chương 36: Chương 36: Vội vội vàng vàng Chương 37: Chương 37: "Lên xe." Chương 38: Chương 38: Phạt ta bồi tội cho nàng Chương 39: Chương 39: Khó xử Chương 40: Chương 40: Nàng luôn không thích chủ động Chương 41: Chương 41: "Đẹp không?" Chương 42: Chương 42: Đôi mắt hắn Chương 43: Chương 43: Vương phi và Tuyên Vương xưa nay không quen biết Chương 44: Chương 44: Ta bồi tội với nàng Chương 45: Chương 45: Mơ hồ thấy đôi mắt nàng Chương 46: Chương 46: Sao ở ngay trong lòng bàn tay người Chương 47: Chương 47: Hắn phảng phất đã "nhìn" nàng hồi lâu Chương 48: Chương 48: Ta sẽ không để nàng gặp chuyện Chương 49: Chương 49: "Phải là nàng." Chương 50: Chương 50: Hiểm cảnh Chương 51: Chương 51: Nước mắt rơi xuống lòng bàn tay hắn Chương 52: Chương 52: Nàng coi ta là loại người gì chứ? Chương 53: Chương 53: A Huỳnh, gọi ta là phu quân Chương 54: Chương 54: Bởi vì thích, rất thích Chương 55: Chương 55: Trên đời này không có ai dính người hơn hắn Chương 56: Chương 56: Nếu nàng đã thành tâm mời, vậy cùng đi Chương 57: Chương 57: Chỉ thích nàng Chương 58: Chương 58: Ta chọn trâm cài cho phu nhân Chương 59: Chương 59: Ta sẽ tiếp tục thích điện hạ Chương 60: Chương 60: Chẳng lẽ hắn đã hồi phục thị lực? Chương 61: Chương 61: Thì ra đây là A Huỳnh của hắn Chương 62: Chương 62: Ý cười mềm mại bên môi nàng Chương 63: Chương 63: Nàng đang làm nũng với ta sao? Chương 64: Chương 64: Cả đời ta sẽ trân trọng nàng, bảo vệ nàng Chương 65: Chương 65: Chờ chàng trở về, ta có chuyện muốn nói với chàng Chương 66: Chương 66: Tham Thần đều đã lặn, từ đây vĩnh biệt Chương 67: Chương 67: Nàng ta không giống A Huỳnh, càng không phải A Huỳnh Chương 68: Chương 68: Thẩm vấn Chương 69: Chương 69: "Là ta sai." Chương 70: Chương 70: "Nhi thần, cung thỉnh phụ hoàng long ngự thăng thiên." Chương 71: Chương 71: Hắn đau đến vậy, cũng phải kiếm chút niềm vui Chương 72: Chương 72: Tuyên Vương phi bại lộ Chương 73: Chương 73: Đêm mưa gặp lại Chương 74: Chương 74: "Ôm chặt ta." Chương 75: Chương 75: Đời này trong lòng thiếp cũng sẽ không còn người khác Chương 76: Chương 76: Chàng... cáo già xảo quyệt Chương 77: Chương 77: "A Huỳnh, làm Hoàng hậu của ta." Chương 78: Chương 78: Hung dữ vậy sao Chương 79: Chương 79: Có tiền có quyền, có phu quân là Hoàng đế Chương 80: Chương 80: Phu quân dính người Chương 81: Chương 81: Đế Hậu đại hôn Chương 82: Chương 82: Hỉ mạch Chương 83: Chương 83: Món quà này, ta rất thích Chương 84: Chương 84: Sinh nở Chương 85: Chương 85: Sinh hoạt nuôi con hằng ngày Chương 86: Chương 86: Sinh hoạt nuôi con hằng ngày Chương 87: Chương 87: Ngọt ngào thường nhật Chương 88: Chương 88: NT1: (Nếu như) Mỗi ngày một việc thiện Chương 89: Chương 89: NT2: (Nếu như) Giấc mộng tiên tri Chương 90: Chương 90: NT3: (Nếu như) Hẹn gặp lại, Trì Tam cô nương Chương 91: Chương 91: NT4: (Nếu như) Ta lại nợ Trì Tam cô nương một lần nữa Chương 92: Chương 92: NT5: (Nếu như) Mai mối Chương 93: Chương 93: NT6: (Nếu như) Hắn đến cưới nàng, thì có gì là không thể Chương 94: Chương 94: NT7: (Nếu như) Hôn đi những giọt lệ nơi gò má nàng Chương 95: Chương 95: NT8: (Nếu như) Hắn lại muốn hôn nàng Chương 96: Chương 96: NT9: (Nếu như) "A Huỳnh dạy ta, có được không?" Chương 97: Chương 97: NT10: (Nếu như) Điện hạ chẳng tốt chút nào! Chương 98: Chương 98: NT11: (Nếu như) Thích Chương 99: Chương 99: NT12: (Nếu như) A Huỳnh thật đáng yêu Chương 100: Chương 100: NT13: (Nếu như) Say rượu Chương 101: Chương 101: NT14: (Nếu như) Người trong tim hắn Chương 102: Chương 102: NT15: (Nếu như) Phu quân