Chương 61
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 61: Bỏ rơi

Em nghĩ về anh như vậy, anh rất đau lòng.

______________________

Hơi thở của Lục Vũ bỗng trở nên dồn dập: “Anh… đều biết hết rồi à?”

Minh Yến khẽ gật đầu: “Phần lớn.”

Lồng ngực Lục Vũ phập phồng dữ dội, trong gian phòng nhỏ yên tĩnh chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp của cậu, khàn khàn, đứt quãng, giống như hơi run rẩy trong gió lạnh.

Ngay khi sắp chạm đến sự thật, một nỗi sợ hãi mơ hồ lại trỗi dậy trong lòng cậu. Cậu sợ, nếu biết hết rồi, mình cũng sẽ không chịu nổi, giống như Lục Đại Vũ, vỡ nát ngay tại chỗ.

Nhưng cậu lại bắt buộc phải biết. Nếu không, hạnh phúc trước mắt chỉ là ảo ảnh trong gương, chạm một cái là tan.

Lục Vũ khẽ cười, nụ cười đau khổ: “Anh Yến, mình đi đến chỗ nào ấm hơn đi… Em thấy lạnh quá.”

Thực ra gian phòng nhỏ này còn ấm hơn cả phòng khách, nhưng ngồi đối diện khung cửa sổ trơ trọi với cảnh gió lạnh ngoài kia, trên chiếc ghế đơn chỉ vừa đủ cho một người, lại khiến lòng cậu dâng lên nỗi bất an sâu sắc.

Minh Yến không nói gì, chỉ nắm lấy tay cậu, kéo đi. Anh dẫn Lục Vũ bước vào phòng ngủ, đi sâu vào trong, đẩy ra một cánh cửa mà từ khi xuyên đến đây Lục Vũ vẫn chưa từng mở, đó là thư phòng nhỏ kề bên phòng ngủ.

Hai phòng ngủ chính đều có thư phòng riêng: phòng của Lục Vũ là thư phòng lớn, còn ở đây là thư phòng nhỏ.

“Anh không có nhiều sách để bày, nên chọn phòng nhỏ hơn.” Minh Yến giải thích.

Lục Vũ gật đầu tỏ ý đã hiểu, trong lòng lại rất rõ ràng: ngoài lý do ấy, còn có một nguyên nhân khác. Căn nhà này là do Lục Đại Vũ mua, dù giấy tờ có tên Minh Yến nhưng khi ấy, quan hệ của hai người không đủ để anh cảm thấy an lòng. Anh không thể thật sự thản nhiên mà chọn căn phòng lớn kia.

Thư phòng nhỏ được bài trí vô cùng ấm cúng, diện tích chỉ bằng một phần ba thư phòng lớn, lại có hình lục giác hiếm thấy. Ngoài bức tường có cửa ra vào, ba mặt còn lại đều là cửa sổ kính sát sàn. Nhưng khác với gian phòng nhỏ khi nãy, nơi đây có khung cửa chia ô vuông trắng tinh, mỗi ô như những thanh chắn an toàn của cũi trẻ con.

Bên trong treo rèm voan mỏng màu nhạt, ánh sáng lạnh ngoài trời xuyên qua tấm vải, trở nên dịu dàng ấm áp.

Giữa phòng đặt một tấm thảm tròn màu xám dày dặn, trông vừa mềm vừa ấm. Dọc theo tường là bàn làm việc và giá vẽ, còn một phía tường khác có xây lò sưởi giả.

Minh Yến bật công tắc, ngọn lửa nhân tạo lập tức bùng lên, ánh đỏ chập chờn, thỉnh thoảng còn phát ra những tiếng “tách tách” như tiếng gỗ cháy thật. Anh kéo Lục Vũ ngồi xuống thảm, hỏi khẽ: “Giờ em thấy ấm hơn chưa?”

Dưới sàn có hệ thống sưởi, vậy nên ngồi trên sàn thực ra là lựa chọn ấm áp nhất, giống như ngồi cạnh lò sưởi vậy.

Lục Vũ ngẩn ra, rồi gật đầu. Cậu tò mò quan sát xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Minh Yến đang ngồi đối diện. Cậu khẽ dịch lại gần, tựa vào anh. Hơi ấm cơ thể hai người hòa quyện qua lớp áo ngủ mỏng manh, ấm áp hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Lặng lẽ nghe tiếng lò sưởi kêu lách tách một lúc, Lục Vũ cất giọng khàn khàn: “Em muốn biết, trước khi chia tay… nhà họ Lục đã nói gì với Lục Đại Vũ.”

Minh Yến mím môi. Anh vốn không giỏi dùng lời nói để diễn đạt, những chuyện làm ăn có thể nói rành mạch, nhưng liên quan đến Lục Vũ, lại luôn vụng về. Sau một lúc cân nhắc, anh bắt đầu từ một chuyện tưởng như chẳng liên quan: “Trước khi ra nước ngoài du học, anh từng hỏi em, sau khi tốt nghiệp muốn làm gì.”

Lục Vũ lặng yên nghe, không ngắt lời.

“Em nói, em không muốn đi làm, chỉ muốn ở nhà viết tiểu thuyết, còn hỏi anh có chê em lười không.”

Lục Vũ khẽ cười, gật đầu. Đúng là kiểu lời cậu sẽ nói. Sau khi 《Ngư Vương》 nổi tiếng, số tiền cậu nhận được mỗi tháng đã cao hơn mức lương của nhân viên văn phòng nhiều năm kinh nghiệm, vậy nên đi làm ngược lại còn phí thời gian.

Minh Yến nhớ lại khi ấy, khóe môi cũng cong lên:“Lúc đó anh rất vui. Nếu em chọn viết tiểu thuyết, vậy thì sống ở đâu cũng được. Cho nên… anh yên tâm nộp đơn đi du học.”

Nói đến đây, Minh Yến đứng dậy, lấy xuống tấm ảnh nhỏ treo bằng dây đay mảnh trên lò sưởi. Là ảnh chụp từ chiếc máy chụp lấy liền cổ điển, hình vuông, sắc màu hơi ố vàng.

“Anh đã thuê một căn hộ riêng, không ở chung với bạn học, để… đợi em tốt nghiệp qua tìm anh.” Giọng anh thấp xuống, có vẻ hơi lúng túng.

Lục Vũ đón lấy tấm ảnh, bức ảnh là hình chụp căn hộ ở nước F: một căn phòng ấm cúng với khung cửa sổ ô trắng, bên ngoài là một khu vườn nhỏ với thảm cỏ xanh mướt và những hàng cây thấp.

Khi ấy, Minh Yến vẫn là cậu ấm giàu có, có thể dễ dàng thuê căn hộ sang trọng có cả sân vườn, chỉ để đón người yêu đến sống cùng, để người ấy ngồi bên cửa sổ viết truyện, rồi tặng anh một nụ hôn dịu dàng mỗi khi anh tan làm trở về.

Lục Vũ nhìn tấm ảnh đã ngả màu ấy, mắt dần đỏ lên.

Những lời này, chắc hẳn Minh Yến chưa từng nói với Lục Đại Vũ, có lẽ đó là món quà bất ngờ chưa kịp trao, đã lặng lẽ héo tàn như đoá hồng trong hộp kín.

Ngón tay Minh Yến khẽ chạm lên ngón tay cậu đang cầm ảnh: “Em… hiểu rồi chứ?”

Tất cả đều nói lên một điều, Minh Yến chưa bao giờ vứt bỏ cậu, anh vẫn luôn đợi cậu.

Lục Vũ hiểu. Ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy Thất Hải, cậu đã hiểu rồi.

Lục Vũ khẽ véo ngón tay đang chạm vào mình, nhẹ nhàng gật đầu

“Em không phải bị bỏ rơi đâu,” Minh Yến khẽ nói, bàn tay nâng khuôn mặt Lục Vũ lên, ngón cái khẽ vuốt trên gò má, mỉm cười,

“Dù là theo cái tư tưởng phong kiến sai lệch mà vẫn tồn tại đến giờ, cũng chẳng có nhà nào lại vứt bỏ một đứa bé trai khỏe mạnh cả… Huống hồ, còn là một đứa xinh đẹp thế này.”

Lục Vũ cong mắt cười: “Dĩ nhiên em biết mình đẹp trai rồi, nên từng đoán chắc là mình bị bắt cóc.”

Minh Yến khẽ lắc đầu: “Cũng không phải bị bắt cóc. Mẹ ruột em… là một nữ sinh đại học, chưa kết hôn.”

Nụ cười trên mặt Lục Vũ thoáng cứng lại, hơi thở đột nhiên gấp gáp.

“Sau khi sinh em, bà ấy nhận được cơ hội du học quý giá đến một học viện danh tiếng hàng đầu thế giới. Vì thế, bà ấy… đã gửi em cho một đôi vợ chồng họ Lục không có con mà bà ấy quen biết.” Minh Yến nâng mặt Lục Vũ, buộc cậu nhìn thẳng vào mình, giọng dịu đi: “Hôm đó, khi em đến nhà họ Lục, những gì họ nói với em… chính là sự thật ấy.”

Có lẽ lời nói của họ không hoàn toàn như thế, nhưng sự thật chính là như vậy.

Du học…

Môi Lục Vũ run lên. Một lúc lâu sau, cậu khàn giọng nói: “Em hiểu rồi.”

Mẹ ruột đã bỏ rơi cậu để đi du học. Nhà họ Lục, có con riêng, cũng bỏ rơi cậu. Điều này làm cậu nhớ đến Minh Yến, người cũng rời bỏ cậu để đi du học. Cậu cảm thấy mình đang bị cả thế giới ruồng bỏ.

Những chuyện đau lòng chỉ nên xảy ra một lần, cùng lắm hai lần nhưng không thể đến ba lần. Cùng một chuyện tồi tệ mà xảy ra đến ba lần sẽ khiến một người suy sụp.

Hành động của mẹ ruột chứng minh sự nghiệp quan trọng hơn huyết thống; hành động của nhà họ Lục chứng minh huyết thống quan trọng hơn tình cảm; và sự rời đi của Minh Yến lại chứng minh tương lai quan trọng hơn tình cảm.

Một ngõ cụt hoàn hảo, tất cả mọi người đều chối bỏ cậu, mọi thứ đều có thể quan trọng hơn cậu.

“Lục Vũ… Lục Vũ…” Minh Yến buông bàn tay đang nâng mặt cậu, ôm chặt lấy thân thể ngây dại trong lòng, khẽ gọi, “Anh không bỏ rơi em. Anh vẫn luôn đợi em. Em nghĩ anh như thế… anh đau lòng lắm.”

Lục Vũ hoàn hồn, chậm rãi ôm lại anh.

Minh Yến khẽ vuốt dọc sống lưng cậu, dịu giọng:

“Mẹ em… cũng không phải là không cần em. Bà ấy còn trẻ, chắc hẳn có nỗi khổ riêng. Anh từng tra lại, hình như bà ấy quen biết với nhà họ Lục.”

Đến đây, chuyện đã rõ như ban ngày.

Nhưng lúc này Lục Vũ chẳng còn đầu óc đâu mà nghĩ. Minh Yến do dự một chút, rồi nói thêm lời giải thích trực tiếp hơn: “Khi ấy, đôi vợ chồng nhà họ Lục không có con, lại giàu có. Với em mà nói, đó là nơi nương tựa rất tốt. Còn về sau họ sinh được con ruột, đó là chuyện mẹ em không thể đoán trước.”

Cơ thể Lục Vũ run lên, không nói nổi thành lời.

Minh Yến nhẹ nhàng vuốt má cậu, khẽ nói: “Muốn khóc thì cứ khóc đi, anh sẽ không cười em đâu.”

Bị anh trêu một câu, Lục Vũ bật cười, nước mắt liền rơi xuống.

Minh Yến đưa ngón tay cái lau đi giọt lệ ấy: “Đó chính là toàn bộ sự thật. Sau này, dù nhà họ Lục có nói thêm gì, thêu dệt thế nào cũng đừng để ý đến bọn họ.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (133)
Chương 1: Chương 1: Xuyên không Chương 2: Chương 2: Trí não Chương 3: Chương 3: Ly hôn Chương 4: Chương 4: Khuyết Đức Chương 5: Chương 5: Thằng hai Chương 6: Chương 6: Hợp đồng Chương 7: Chương 7: Manh mối Chương 8: Chương 8: Tây Môn Chương 9: Chương 9: Khoản nợ Chương 10: Chương 10: Ngư vương Chương 11: Chương 11: Phỏng đoán Chương 12: Chương 12: Học thuộc lòng Chương 13: Chương 13: Nghiện rượu Chương 14: Chương 14: Thái độ Chương 15: Chương 15: Minh Nhật Chương 16: Chương 16: Thách thức Chương 17: Chương 17: Ở rể Chương 18: Chương 18: Ngủ trưa Chương 19: Chương 19: Giấc mơ trở lại Chương 20: Chương 20: Lười biếng Chương 21: Chương 21: Sấm sét Chương 22: Chương 22: Keo dán chó Chương 23: Chương 23: Cúp điện Chương 24: Chương 24: Thương chiến Chương 25: Chương 25: Nhãn cầu Chương 26: Chương 26: Top tìm kiếm Chương 27: Chương 27: Danh sách Chương 28: Chương 28: Livestream Chương 29: Chương 29: Hy sinh vì nước Chương 30: Chương 30: Gặp mặt Chương 31: Chương 31: Qua mắt Chương 32: Chương 32: Từ hôn Chương 33: Chương 33: Về nhà Chương 34: Chương 34: Mẹ vợ Chương 35: Chương 35: Nói chuyện Chương 36: Chương 36: Tức giận Chương 37: Chương 37: Cải tạo Chương 38: Chương 38: Thanh xuân Chương 39: Chương 39: Lý do Chương 40: Chương 40: Chào hàng Chương 41: Chương 41: Tiền giấy Chương 42: Chương 42: Tiên đan Chương 43: Chương 43: Kiếm tiền Chương 44: Chương 44: Gia sản Chương 45: Chương 45: Anti fan Chương 46: Chương 46: Anh hùng Chương 47: Chương 47: Tạo phản Chương 48: Chương 48: Tiền đề Chương 49: Chương 49: Con nuôi Chương 50: Chương 50: Thêm vào Chương 51: Chương 51: Thẩm Ứng Chương 52: Chương 52: Vai phụ Chương 53: Chương 53: Chết sớm Chương 54: Chương 54: Cuộc hẹn Chương 55: Chương 55: Lãng mạn Chương 56: Chương 56: Tuyết rơi Chương 57: Chương 57: Cảm hứng Chương 58: Chương 58: Mê hoặc Chương 59: Chương 59: Chương trình tạp kỹ Chương 60: Chương 60: Xấu hổ Chương 61: Chương 61: Bỏ rơi Chương 62: Chương 62: Hôn hôn Chương 63: Chương 63: Hồng Tiêu Chương 64: Chương 64: Khoe khoang Chương 65: Chương 65: Bất kỳ ai Chương 66: Chương 66: Chủ tướng Chương 67: Chương 67: Áp lực Chương 68: Chương 68: Học tập Chương 69: Chương 69: Định vị Chương 70: Chương 70: Vô sỉ Chương 71: Chương 71: Chuyên cần Chương 72: Chương 72: Đau họng Chương 73: Chương 73: Chửi rủa Chương 74: Chương 74: Mất mặt Chương 75: Chương 75: Anh hai Chương 76: Chương 76: Đại lang Chương 77: Chương 77: Bùng nổ Chương 78: Chương 78: Cherry Chương 79: Chương 79: Triết học Chương 80: Chương 80: Quan hệ công chúng Chương 81: Chương 81: Thâm ý Chương 82: Chương 82: Phỏng đoán Chương 83: Chương 83: Nhận thưởng Chương 84: Chương 84: Giống chó Chương 85: Chương 85: Không có đề mục Chương 86: Chương 86: Trò chơi Chương 87: Chương 87: Sửa cách xưng hô Chương 88: Chương 88: Mẹ Chương 89: Chương 89: Lừa dối Chương 90: Chương 90: Khuyên hàng Chương 91: Chương 91: Lật bài Chương 92: Chương 92: Tranh chấp Chương 93: Chương 93: Mưu tính Chương 94: Chương 94: Cơ duyên Chương 95: Chương 95: Tri thức Chương 96: Chương 96: Cầu im lặng Chương 97: Chương 97: Lời mời Chương 98: Chương 98: Sảng văn Chương 99: Chương 99: Lễ vật Chương 100: Chương 100: Mẹ ruột Chương 101: Chương 101: Tập thơ Chương 102: Chương 102: Làm nũng Chương 103: Chương 103: Cục cưng Chương 104: Chương 104: Bảo thạch Chương 105: Chương 105: Con rể Chương 106: Chương 106: Bóng bay Chương 107: Chương 107: Vũ khí Chương 108: Chương 108: Hoàng đế Chương 109: Chương 109: Đông Châu Chương 110: Chương 110: Cứu hắn Chương 111: Chương 111: Con ngoan Chương 112: Chương 112: Đầu tư Chương 113: Chương 113: Trai thẳng Chương 114: Chương 114: Đế Vương Chương 115: Chương 115: Ra đời Chương 116: Chương 116: Tạo người Chương 117: Chương 117: Tăng giá Chương 118: Chương 118: Tiền đến Chương 119: Chương 119: Quay phim Chương 120: Chương 120: Show trình diễn lớn Chương 121: Chương 121: Tri kỷ Chương 122: Chương 122: Bận rộn Chương 123: Chương 123: Niên thiếu [Hoàn chính văn] Chương 124: Chương 124: Phiên ngoại 1 - Nợ tiền thì phải trả tiền Chương 125: Chương 125: Phiên ngoại 2 - Quay quảng cáo Chương 126: Chương 126: Phiên ngoại 3 - Ba đời làm thần Chương 127: Chương 127: Phiên ngoại 4 - Trích lời tổng tài bá đạo Chương 128: Chương 128: Phiên ngoại 5 - Con rể Alpha 1 Chương 129: Chương 129: Phiên ngoại 6 - Con rể Alpha 2 Chương 130: Chương 130: Phiên ngoại 7 - Con rể Alpha 3 Chương 131: Chương 131: Phiên ngoại 8 - Con rể Alpha 4 Chương 132: Chương 132: Phiên ngoại 9 - Con rể Alpha 5 Chương 133: Chương 133: Phiên ngoại 10 (TOÀN VĂN HOÀN) - Chuyến đi chơi gia đình