Chương 62
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 62: An bài (1)

Khi trở về Phong Hà Uyển, trời đã phủ đầy sao.

Tề Anh ngủ rất nông, xe vừa dừng đã lập tức tỉnh dậy. Mấy ngày nay chàng lao tâm lao lực, đã lâu chưa được một giấc ngủ trọn vẹn, lúc nãy chỉ chợp mắt chưa đầy một khắc, song tinh thần đã khá hơn nhiều, không còn mỏi mệt như lúc chiều còn ở trong cung.

Vừa bước xuống xe, Tề Anh chợt nhớ đến một việc, nghiêng đầu hỏi Thanh Trúc: “Mấy nha hoàn bên cạnh nàng đã đón về từ phủ bên kia về chưa?”

Chàng hỏi đến Thủy Bội, Phong Thường và Tử Quân. Hôm đó khi Thẩm Tây Linh bị lão thái thái Tề gia đuổi khỏi phủ, nàng chỉ có một thân một mình, ba nha đầu không ở bên. Mấy ngày sau, họ vẫn bị giữ lại trong bản phủ.

Thanh Trúc dĩ nhiên hiểu rõ công tử nói đến ai, nghe vậy liền cúi mình đáp: “Đã cho người đi đón rồi, chắc chừng nửa canh giờ nữa sẽ đến ạ.”

Tề Anh gật đầu, xoay người lên núi.

Chàng còn chưa dùng bữa tối, vừa vào phủ, Thanh Trúc liền sai gia nhân dọn cơm.

Tề Anh ăn uống thanh đạm, món ăn dùng đều không phải thứ quý hiếm gì, chỉ là những nguyên liệu thông thường mà dân dã cũng hay dùng, lại dễ nấu nướng. Bởi vậy chẳng bao lâu sau khi truyền thực, cơm canh đã được bày đầy trên bàn trong hoa sảnh.

Tề Anh ngồi một mình bên bàn, đang chuẩn bị cầm đũa thì ánh mắt dừng lại trên một chén trứng hấp. Chén trứng ấy, chàng từng ăn qua.

Màu sắc tươi tắn bắt mắt, dường như có thêm sữa bò, đáy bát còn lót một lớp đậu phụ non, mặt trên rắc vài cọng hành hoa thái nhỏ, vừa mở nắp chén ra liền ngửi thấy mùi hương ấm áp dậy mùi, còn lượn lờ hơi nóng.

…Là do Thẩm Tây Linh làm.

Trên bàn tuy có không ít món ngon, song Tề Anh vẫn là động vào chén trứng kia trước tiên, xúc một thìa đưa vào miệng. Khi ở Nam Lăng, chàng từng nhớ nhung hương vị này, giờ đây nếm lại vẫn là mùi vị khi xưa, thơm ngậy ấm áp, khiến lòng người dễ chịu lạ thường.

Thanh Trúc đứng bên cạnh, thấy sắc mặt công tử lúc này dịu đi rõ rệt, lại nghe chàng hỏi: “Nàng đâu rồi?”

Thanh Trúc cúi mình, nghiêm trang đáp: “Đã cho người hỏi qua, tiểu thư đã dùng xong bữa tối, hiện đang nghỉ trong phòng.”

Tề Anh khẽ nhướng mày: “Nghỉ sớm thế à?”

Giờ mới chỉ vừa đến giờ Dậu.

Thanh Trúc đáp: “Nghe người trong viện nói, hôm nay thân thể tiểu thư có phần không được khoẻ.”

Tề Anh nghe vậy, tay đang cầm đũa chợt khựng lại. Nàng không khỏe?

Quả nhiên Thẩm Tây Linh hôm nay thân thể khó chịu, nhưng bản thân nàng cũng không biết mình có thực sự mắc bệnh hay không.

Từ sáng đến chiều nàng luôn cảm thấy mỏi mệt, thân thể nặng nề, đến chiều lại mơ hồ đau bụng. Không rõ nguyên do, nàng cũng chẳng quá để tâm. Dù gì từ trước Tết Nguyên Tiêu nàng đã ốm đau liên miên, chưa khi nào thật sự khỏe hẳn, lâu dần cũng thành quen với cảm giác nhức mỏi dai dẳng, bởi thế không lấy làm lạ.

Chỉ là đến chạng vạng, cơn đau bụng bắt đầu rõ rệt, lại thêm mồ hôi lạnh túa ra. Ban đầu nàng định đợi Tề Anh về rồi cùng dùng bữa, nhưng càng lúc càng không chịu nổi, chỉ kịp hâm nóng một chén trứng hấp cho chàng, sau đó quay về phòng nằm nghỉ.

Nàng cuộn mình trong chăn, cảm giác đau lan dần khắp bụng. Đó không phải loại đau sắc bén, mà âm ỉ, nặng nề, không theo từng cơn mà liên tục, khiến nàng chẳng biết trốn vào đâu để giảm bớt.

Tề Anh còn chưa về, Thủy Bội cùng các nha hoàn cũng chưa có mặt ở đây, Thẩm Tây Linh nhất thời không biết tìm ai, cũng không rõ có nên mời đại phu hay không. Nàng nghĩ chỉ cần cố thêm chút nữa là qua, vậy nên cứ cuộn tròn trong chăn, cố nhịn cơn đau đợi nó qua đi.

Khi Tề Anh đến phòng nàng, liền trông thấy tiểu cô nương đang co ro thành một cục trong chăn, trán đẫm mồ hôi lạnh.

Tuy biết nàng vốn ít lời, nhưng chàng chẳng ngờ nàng có thể lặng im đến thế, đau thành ra như vậy mà cũng không hé một tiếng, chỉ một mình cắn răng chịu đựng. Điều đó khiến Tề Anh nhất thời chẳng biết nên lo lắng hay nổi giận.

Chàng vội sai Thanh Trúc đi gọi đại phu, còn mình bước đến ngồi cạnh giường, hỏi: “Là vết thương lại đau sao?”

Hôm nay mẫu thân chàng từng nhắc đến việc nàng chưa khỏe, khiến Tề Anh giờ đây tưởng rằng vết thương nơi tay trái của nàng chưa lành, nay lại phát sốt.

Thẩm Tây Linh trông thấy Tề Anh thì vô cùng kinh ngạc. Nàng không ngờ chàng hôm nay về sớm đến thế, cứ tưởng như trước kia, phải đến tận khuya mới về càng không ngờ chàng lại tự mình tới phòng thăm nàng, giờ còn đang ngồi ngay bên giường. Nàng bỗng thấy ngượng.

Không muốn để chàng nhìn thấy bộ dạng rối bù lôi thôi của mình, nàng theo bản năng kéo chăn che kín nửa mặt, chỉ lộ ra đôi mắt chớp chớp nhìn chàng. Ai ngờ chẳng mấy chốc đã bị chàng kéo lại, mặt lộ ra ngoài, còn bị quở trách một câu: “Đừng kéo chăn.”

Thẩm Tây Linh mím môi, cảm thấy mình lúc này hẳn trông rất xấu xí, mà chàng lại không cho che mặt, càng khiến nàng thêm xấu hổ. Rồi nghe chàng truy hỏi: “Là vết thương đau phải không? Đưa tay ta xem.”

Chàng nghiêm mặt, giọng không có chỗ thương lượng, khiến Thẩm Tây Linh không dám cãi lời, đành ngoan ngoãn đưa tay ra, nhỏ giọng đáp: “Vết thương không đau…”

Giờ Tề Anh chẳng còn hoàn toàn tin lời nàng nữa, tự mình cầm tay nàng kiểm tra, thấy vết roi hôm trước tuy vẫn còn vết, nhưng đã đỡ nhiều, không giống như sưng tấy hay nhiễm trùng. Bàn tay nàng mát lạnh, cũng không có triệu chứng sốt cao.

Chàng thả tay nàng vào lại trong chăn, rồi nhíu mày hỏi tiếp: “Vậy là chỗ nào không khoẻ?”

Ánh mắt nghiêm nghị của chàng khiến Thẩm Tây Linh rụt người lại. Tề Anh thấy vậy, biết mình lỡ lời khiến nàng hoảng, bèn dịu giọng, hỏi lại bằng giọng nhẹ nhàng hơn.

Quả nhiên có hiệu quả. Đôi mắt long lanh của nàng nhìn chàng, chần chừ một chút, rồi rụt rè đáp: “… Đau bụng.”

Tề Anh khẽ gật đầu, im lặng giây lát, lại hỏi tiếp: “Có phải ăn nhầm thứ gì không?”

Thẩm Tây Linh mấy ngày nay hoặc ăn tại bản phủ, hoặc ở Phong Hà Uyển, bữa ăn đều được lo kỹ lưỡng, chẳng thấy điều gì bất thường. Nàng nghĩ một hồi, lại nhìn Tề Anh rồi khẽ lắc đầu.

Tề Anh nhìn nàng, trong lòng lại nhớ đến hai đệ đệ ở nhà. Khi còn nhỏ, mỗi lần đau ốm, người lớn hỏi đau chỗ nào, hai đứa đều mồm năm miệng mười kêu đau bụng. Kỳ thực chẳng phải đau bụng gì, chỉ là trẻ con nhỏ tuổi, chẳng phân biệt được đâu là đau thật, đâu là đau giả, chỉ biết nói theo thói quen mà thôi. Không chừng Thẩm Tây Linh cũng như vậy.

Ánh mắt chàng lại lướt qua nàng một lần, thấy tiểu cô nương lúc này sắc mặt tái nhợt, rúc mình uể oải trong chăn như một con mèo nhỏ mất sức. Trong lòng chàng không khỏi thầm thở dài, mẫu thân quả thực nói chẳng sai, nuôi một đứa trẻ, không hề là chuyện dễ dàng.

Chàng khẽ thở dài, đang định dịu giọng khuyên bảo nàng vài câu thì thấy Thẩm Tây Linh bỗng nhiên mặt mày đỏ ửng, cả người chui rúc vào chăn. Tề Anh chẳng hiểu chuyện gì, theo phản xạ liền nắm lấy cổ tay mảnh mai của nàng: “Văn Văn?”

Thẩm Tây Linh nhìn bàn tay đang nắm chặt cổ tay mình, suýt nữa thì bật khóc.

Nàng… nàng vừa rồi không biết sao lại cảm thấy dưới thân đột nhiên ươn ướt, lòng hoảng hốt, nghĩ đến vài khả năng khiến bản thân cũng thấy kinh hoàng. Mà lúc này Tề Anh lại đang ngồi ngay bên giường nàng… lỡ như bị chành phát hiện…

Thẩm Tây Linh không dám nghĩ tiếp, mặt đỏ bừng rúc trong chăn, tay còn lại, tay không bị nắm cứ ra sức đẩy đẩy chàng, giọng nhỏ xíu như muỗi kêu: “Ngài… ra ngoài, ra ngoài đi…”

Tiểu cô nương thân hình gầy yếu, lực đẩy chẳng khác gì mèo con cào ngứa, tất nhiên không thể đẩy được chàng.

Song Tề Anh vẫn buông cổ tay nàng ra. Thẩm Tây Linh cứ tưởng chàng chịu ra ngoài rồi, ngẩng đầu nhìn lên, lại bắt gặp chàng đang ngẩn người, cúi đầu nhìn chăn nệm.

Nàng theo ánh mắt chàng cúi xuống nhìn, mới thấy trên chăn… xuất hiện một vệt máu đỏ tươi.

Thẩm Tây Linh chết lặng. Chết lặng thật sự.

Vừa rồi nàng chỉ thoáng nghĩ đến, không ngờ lại… đúng thật. Mà lại xảy ra bất ngờ thế này, nàng chưa chuẩn bị gì cả… lại còn là… ngay trước mặt chàng…

Trong lòng nàng như sóng dậy cuồn cuộn, mà Tề Anh bên cạnh cũng không khác gì, hoàn toàn ngẩn ra.

Đau bụng… sao chàng lại không nghĩ đến là kinh nguyệt đầu tiên của một thiếu nữ.

Trong đầu chàng thoáng hiện lên vô số suy nghĩ, nhớ lại mẫu thân từng nói, chàng là nam tử, chẳng biết cách chăm sóc một tiểu cô nương ít lời, khi ấy chàng còn cho rằng dù có chút trắc trở cũng không đến mức phiền phức. Nào ngờ mới có một buổi chiều đã gặp phải việc thế này.

Lại nữa, từ lần đầu tiên gặp Thẩm Tây Linh trong đêm tuyết dài trên phố, chàng luôn coi nàng như một đứa trẻ. Sau này nhiều lần chăm sóc, tuy chẳng thể coi là trưởng bối chính thức, nhưng chí ít cũng xem như nửa sư trưởng. Thế mà giờ đây… chàng mới chợt nhận ra, nàng không còn là một đứa trẻ nữa.

Tề Anh nhất thời lúng túng, không biết phải làm sao. Tuy trong lòng hai người đều nổi lên muôn ngàn sóng gió, nhưng thực ra giây phút ngẩn ngơ ấy chỉ diễn ra rất ngắn ngủi. Sau đó, Thẩm Tây Linh liền cảm thấy một cơn thẹn thùng và lo lắng không thể diễn tả nổi.

Tề Anh lập tức cảm nhận được sự biến hóa trong cảm xúc nàng, liền đứng dậy, lấy thêm một chiếc chăn sạch quấn quanh nàng, sau đó lùi ra xa mấy bước, quay lưng về phía nàng: “… Thanh Trúc đã đi mời đại phu rồi, Thủy Bội và mấy nha đầu cũng sắp về từ bản phủ, sau này sẽ ở bên cạnh chăm sóc ngươi.”

Giọng nói của chàng vẫn như xưa, trầm ổn dễ nghe. Ngày thường nghe thấy giọng chàng, Thẩm Tây Linh còn thấy lòng mình yên ổn, nhưng lúc này lại càng khiến nàng thêm rối loạn. Nàng chỉ thấy mặt mình chưa từng nóng đến thế, trong lòng đầy xấu hổ và tức giận, chỉ hận không thể tìm cái lỗ nào đó chui xuống, cả đời không gặp lại ai nữa.

Nàng chìm đắm trong những cảm xúc ấy, không đáp lời. Tề Anh đứng quay lưng, không thấy được vẻ mặt nàng, nhưng trong đầu lại tưởng tượng ra dáng vẻ nàng co ro như mèo nhỏ.

Không nghe tiếng trả lời, chàng đoán nàng đang lén khóc. Nếu là trước kia, hẳn chàng đã quay đầu lại để xem nàng ra sao, nhưng giờ đây, chàng đã ý thức được nàng không còn là trẻ con, thế nên lại cảm thấy hai người ở chung một phòng thế này thật không hợp lễ, huống chi… nàng còn đang nằm trên giường.

Trên triều đình, tiểu Tề đại nhân có thể hô phong hoán vũ, tay cầm kiếm giết người cũng không chớp mắt. Vậy mà lúc này lại vì không biết có nên quay đầu nhìn một cái hay không mà do dự không thôi.

Đang lưỡng lự, bỗng nghe thấy tiếng người ngoài cửa. Thì ra là Thủy Bội và các nha đầu đã trở về, đi tới trước cửa phòng Thẩm Tây Linh.

Có lẽ họ tưởng trong phòng chỉ có một mình tiểu thư, nên không hề do dự mà đẩy cửa bước vào. Ai ngờ cửa vừa mở đã thấy nhị công tử đứng bên trong, mấy nha đầu đều hoảng hồn mặt trắng bệch, vội vàng cúi đầu hành lễ.

Thẩm Tây Linh thấy các tỷ tỷ về, trong lòng vừa nhẹ nhõm vừa vui mừng, cuối cùng mới nở nụ cười. Rồi nàng nghe Tề Anh nói với các nha đầu: “Ừm, các ngươi ở lại hầu hạ nàng ấy nghỉ ngơi.”

Thủy Bội, Phong Thường và Tử Quân đồng thanh dạ một tiếng. Tuy cảm thấy không khí trong phòng có chút vi diệu, nhưng còn chưa kịp nghĩ sâu, công tử đã đi ra khỏi viện.

Tác giả:

Nghiêu thị: Hài nhi à, để mẫu thân nói nói cho nghe, nuôi con gái là chuyện vô cùng phức tạp. Ta thấy con chắc không xoay sở nổi đâu.

Tề Nhị: Mẫu thân lo xa rồi, con nghĩ con nhất định có thể…

——hai phút sau

Tề Nhị: …Mẫu thân nói đúng.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (225)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Đốt trầm hương Chương 1: Kích cúc* (1) Chương 2: Chương 2: Kích cúc (2) Chương 3: Chương 3: Phía sau bức bình phong Chương 4: Chương 4: Vọng Viên Chương 5: Chương 5: Gặp giữa đường (2) Chương 6: Chương 6: Gặp giữa đường (3) Chương 7: Chương 7: Trà hội (1) Chương 8: Chương 8: Trà hội (2) Chương 9: Chương 9: Trà hội (3) Chương 10: Chương 10: Trà hội (4) Chương 11: Chương 11: Bị bệnh Chương 12: Chương 12: Quyển 2: Lời thì thầm dưới mái hiên Chương 12: Duyên khởi (1) Chương 13: Chương 13: Duyên khởi (2) Chương 14: Chương 14: Lang Gia Chương 15: Chương 15: Trở về Chương 16: Chương 16: Quỳ gối Chương 17: Chương 17: Triệu Dao (1) Chương 18: Chương 18: Triệu Dao (2) Chương 19: Chương 19: Giao phó Chương 20: Chương 20: Lễ Trừ Tịch (1) Chương 21: Chương 21: Lễ Trừ Tịch (2) Chương 22: Chương 22: Lễ Trừ Tịch (3) Chương 23: Chương 23: Thu nhận (1) Chương 24: Chương 24: Thu nhận (2) Chương 25: Chương 25: Thu nhận (3) Chương 26: Chương 26: Đổi tên (1) Chương 27: Chương 27: Đổi tên (2) Chương 28: Chương 28: Đổi tên (3) Chương 29: Chương 29: Tết Nguyên Tiêu (1) Chương 30: Chương 30: Tết Nguyên Tiêu (2) Chương 31: Chương 31: Tết Nguyên Tiêu (3) Chương 32: Chương 32: Tết Nguyên Tiêu (4) Chương 33: Chương 33: Tết Nguyên Tiêu (5) Chương 34: Chương 34: Tết Nguyên Tiêu (6) Chương 35: Chương 35: Nhập phủ (1) Chương 36: Chương 36: Nhập phủ (2) Chương 37: Chương 37: Nhập phủ (3) Chương 38: Chương 38: Bái hội (1) Chương 39: Chương 39: Bái hội (2) Chương 40: Chương 40: Bái hội (3) Chương 41: Chương 41: Khảo thí (1) Chương 42: Chương 42: Khảo thí (2) Chương 43: Chương 43: Khảo thí (3) Chương 44: Chương 44: Tháng hai (1) Chương 45: Chương 45: Tháng hai (2) Chương 46: Chương 46: Nam Lăng (1) Chương 47: Chương 47: Nam Lăng (2) Chương 48: Chương 48: Giao tranh (1) Chương 49: Chương 49: Giao tranh (2) Chương 50: Chương 50: Sinh thần (1) Chương 51: Chương 51: Sinh thần (2) Chương 52: Chương 52: Trôi dạt (1) Chương 53: Chương 53: Trôi dạt (2) Chương 54: Chương 54: Trôi dạt (3) Chương 55: Chương 55: Trở về (1) Chương 56: Chương 56: Trở về (2) Chương 57: Chương 57: Xoay sở (1) Chương 58: Chương 58: Xoay sở (2) Chương 59: Chương 59: Xoay sở (3) Chương 60: Chương 60: Xoay sở (4) Chương 61: Chương 61: Xoay sở (5) Chương 62: Chương 62: An bài (1) Chương 63: Chương 63: An bài (2) Chương 64: Chương 64: An bài (3) Chương 65: Chương 65: Hội hoa (1) Chương 66: Chương 66: Hội hoa (2) Chương 67: Chương 67: Hội hoa (3) Chương 68: Chương 68: Hội hoa (4) Chương 69: Chương 69: Hội hoa (5) Chương 70: Chương 70: Hội hoa (6) Chương 71: Chương 71: Khởi đầu (1) Chương 72: Chương 72: Khởi đầu (2) Chương 73: Chương 73: Khởi đầu (3) Chương 74: Chương 74: Mèo con (1) Chương 75: Chương 75: Mèo con (2) Chương 76: Chương 76: Mèo con (3) Chương 77: Chương 77: Mèo con (4) Chương 78: Chương 78: Mèo con (5) Chương 79: Chương 79: Quyển 3: Mưa đêm đã tạnh Chương 79: Năm tháng (1) Chương 80: Chương 80: Năm tháng (2) Chương 81: Chương 81: Năm tháng (3) Chương 82: Chương 82: Ngà say (1) Chương 83: Chương 83: Ngà say (2) Chương 84: Chương 84: Ngà say (3) Chương 85: Chương 85: Ngà say (4) Chương 86: Chương 86: Manh mối (1) Chương 87: Chương 87: Manh mối (2) Chương 88: Chương 88: Manh mối (3) Chương 89: Chương 89: Chùa phật (1) Chương 90: Chương 90: Chùa phật (2) Chương 91: Chương 91: Chùa phật (3) Chương 92: Chương 92: Chùa phật (4) Chương 93: Chương 93: Mỗi người (1) Chương 94: Chương 94: Mỗi người (2) Chương 95: Chương 95: Mỗi người (3) Chương 96: Chương 96: Vào đông (1) Chương 97: Chương 97: Vào đông (2) Chương 98: Chương 98: Vào đông (3) Chương 99: Chương 99: Năm mới (1) Chương 100: Chương 100: Năm mới (2) Chương 101: Chương 101: Năm mới (3) Chương 102: Chương 102: Năm mới (4) Chương 103: Chương 103: Muốn dừng lại (1) Chương 104: Chương 104: Muốn dừng lại (2) Chương 105: Chương 105: Muốn dừng lại (3) Chương 106: Chương 106: Lễ cập kê (1) Chương 107: Chương 107: Lễ cập kê (2) Chương 108: Chương 108: Lễ cập kê (3) Chương 109: Chương 109: Mưa giông (1) Chương 110: Chương 110: Mưa giông (2) Chương 111: Chương 111: Mưa giông (3) Chương 112: Chương 112: Mưa giông (4) Chương 113: Chương 113: Định tình (1) Chương 114: Chương 114: Định tình (2) Chương 115: Chương 115: Định tình (3) Chương 116: Chương 116: Định tình (4) Chương 117: Chương 117: Định tình (5) Chương 118: Chương 118: Tình đậm (1) Chương 119: Chương 119: Tình đậm (2) Chương 120: Chương 120: Tình đậm (3) Chương 121: Chương 121: Kỳ thi xuân (1) Chương 122: Chương 122: Kỳ thi xuân (2) Chương 123: Chương 123: Kỳ thi xuân (3) Chương 124: Chương 124: Nương tựa (1) Chương 125: Chương 125: Nương tựa (2) Chương 126: Chương 126: Nương tựa (3) Chương 127: Chương 127: Nương tựa (4) Chương 128: Chương 128: Triều dâng (1) Chương 129: Chương 129: Triều dâng (2) Chương 130: Chương 130: Tĩnh động (1) Chương 131: Chương 131: Tĩnh động (2) Chương 132: Chương 132: Tâm tình nhỏ nhặt (1) Chương 133: Chương 133: Tâm tình nhỏ nhặt (2) Chương 134: Chương 134: Tâm tình nhỏ nhặt (3) Chương 135: Chương 135: Phong vân (1) Chương 136: Chương 136: Phong vân (2) Chương 137: Chương 137: Phong Vân (3) Chương 138: Chương 138: Gặp lại nhau (1) Chương 139: Chương 139: Gặp lại nhau (2) Chương 140: Chương 140: Gặp lại nhau (3) Chương 141: Chương 141: Trước lúc lên đường (1) Chương 142: Chương 142: Trước lúc lên đường (2) Chương 143: Chương 143: Trước lúc lên đường (3) Chương 144: Chương 144: Bắc hành (1) Chương 145: Chương 145: Bắc hành (2) Chương 146: Chương 146: Bắc hành (3) Chương 147: Chương 147: Rối ren (1) Chương 148: Chương 148: Rối ren (2) Chương 149: Chương 149: Rối ren (3) Chương 150: Chương 150: Gió đầy (1) Chương 151: Chương 151: Gió đầy (2) Chương 152: Chương 152: Gió đầy (3) Chương 153: Chương 153: Gió đầy (4) Chương 154: Chương 154: Sơn vũ (1) Chương 155: Chương 155: Sơn vũ (2) Chương 156: Chương 156: Sơn vũ (3) Chương 157: Chương 157: Sơn vũ (4) Chương 158: Chương 158: Đối chất (1) Chương 159: Chương 159: Đối chất (2) Chương 160: Chương 160: Đối chất (3) Chương 161: Chương 161: Vô y (1) Chương 162: Chương 162: Vô y (2) Chương 163: Chương 163: Vô y (3) Chương 164: Chương 164: Gương vỡ (1) Chương 165: Chương 165: Gương vỡ (2) Chương 166: Chương 166: Gương vỡ (3) Chương 167: Chương 167: Gương vỡ (4) Chương 168: Chương 168: Quyển 4: Cố hương xa xôi Chương 168: Tỉnh mộng (1) Chương 169: Chương 169: Tỉnh mộng (2) Chương 170: Chương 170: Tỉnh mộng (3) Chương 171: Chương 171: Lễ Dục Phật (1) Chương 172: Chương 172: Lễ Dục Phật (2) Chương 173: Chương 173: Lễ Dục Phật (3) Chương 174: Chương 174: Xuân sơn (1) Chương 175: Chương 175: Xuân sơn (2) Chương 176: Chương 176: Kiên quyết (1) Chương 177: Chương 177: Kiên quyết (2) Chương 178: Chương 178: Kiên quyết (3) Chương 179: Chương 179: Gặp được chàng (1) Chương 180: Chương 180: Gặp được chàng (2) Chương 181: Chương 181: Thắp nến (1) Chương 182: Chương 182: Thắp nến (2) Chương 183: Chương 183: Thắp nến (3) Chương 184: Chương 184: Thay đổi (1) Chương 185: Chương 185: Thay đổi (2) Chương 186: Chương 186: Thay đổi (3) Chương 187: Chương 187: Tái hợp (1) Chương 188: Chương 188: Tái hợp (2) Chương 189: Chương 189: Tái hợp (3) Chương 190: Chương 190: Như xưa (1) Chương 191: Chương 191: Như xưa (2) Chương 192: Chương 192: Như xưa (3) Chương 193: Chương 193: Mây mù (1) Chương 194: Chương 194: Mây mù (2) Chương 195: Chương 195: Mây mù (3) Chương 196: Chương 196: Mây mù (4) Chương 197: Chương 197: Về phương nam (1) Chương 198: Chương 198: Về phương nam (2) Chương 199: Chương 199: Về phương nam (3) Chương 200: Chương 200: Chưa dứt (1) Chương 201: Chương 201: Chưa dứt (2) Chương 202: Chương 202: Núi Hào Sơn (1) Chương 203: Chương 203: Núi Hào Sơn (2) Chương 204: Chương 204: Núi Hào Sơn (3) Chương 205: Chương 205: Ấn định (1) Chương 206: Chương 206: Ấn định (2) Chương 207: Chương 207: Ấn định (3) Chương 208: Chương 208: Ấn định (4) Chương 209: Chương 209: Ấn định (5) Chương 210: Chương 210: Quyển 5: Liệu có nhớ về nhau? Chương 210: Về nhà (1) Chương 211: Chương 211: Về nhà (2) Chương 212: Chương 212: Về nhà (3) Chương 213: Chương 213: Về nhà (4) Chương 214: Chương 214: Hỷ nộ (1) Chương 215: Chương 215: Hỷ nộ (2) Chương 216: Chương 216: Hỷ nộ (3) Chương 217: Chương 217: Phong Hà Chương 218: Chương 218: Quyển 6: Phù dung phổ NT1: Quá khứ Chương 219: Chương 219: NT2: Mừng thọ (1) Chương 220: Chương 220: NT3: Mừng thọ (2) Chương 221: Chương 221: NT4: Mừng thọ (3) Chương 222: Chương 222: NT5: Cẩm tú Chương 223: Chương 223: NT6: Ngày u ám (1) Chương 224: Chương 224: NT7: Ngày u ám (2) Chương 225: Chương 225: NT8: Hành lộ