Chương 62
Ý Xuân Chẳng Muộn - Huyền Cửu Chu

Chương 62

Từ Vi đã hiểu ra, gật đầu, “Ta nghe nói mấy ngày trước Vương Trực vừa tra ra vụ án th*m nh*ng của Ty Lễ Giám câu kết với tri phủ Duyện Châu, giờ xem ra đây chính là khởi đầu cho việc Nội các hôm nay gấp gáp hạch tội Vương Trực!”

“Thuật cân bằng đã bị phá vỡ, đại thế đã định, dù thế nào cũng không thể thay đổi kết cục. Ngô Triết, đồng tri ở phủ Duyện Châu, chính là biểu huynh nhà cữu cữu của Quốc công gia, không chỉ bị liên lụy mà còn lôi ra vụ án giết thê tử của ông ta, mọi việc đều có ý muốn kéo Quốc công gia vào, chỉ sợ Quốc công gia đến lúc đó sẽ rơi vào tình thế trong ngoài đều không phải, Quốc công gia nên sớm chuẩn bị thì hơn.”

Lục Mậu gật đầu, “Ta chưa bao giờ xem thường bất kỳ ai, ván cờ thắng hay bại thường nằm ở một con cờ nhỏ bé, dù là Vương Trực hay Thương Lạc, đều không thể xem nhẹ, huống hồ sau lưng bọn họ e rằng còn có kẻ đứng sau bày cờ….”

Từ Vi cũng gật đầu, “Phải.”

Tối nay Lục Mậu cuối cùng cũng nở nụ cười mãn nguyện, “Hôm nay đa tạ Từ tiên sinh, Lưu tiên sinh… Các vị chính là thầy hiền bạn tốt của ta!”

Từ Vi cười, “Quốc công gia lòng dạ sáng như gương, cần gì đến ta.”

Đám người Lưu tiên sinh cũng vội vàng từ chối không dám nhận.

Lục Mậu ngửa người ra ghế tựa, liếc bọn họ một cái, “Các ngươi tự coi thường bản thân rồi! Ta nói chuyện với các ngươi, thu được nhiều điều bổ ích lắm!”

Cái hay của phụ tá là ở chỗ, họ có thể bổ sung góc nhìn của ngươi về vấn đề từ nhiều khía cạnh, cũng giúp ngươi sắp xếp lại suy nghĩ của mình.

Từ Vi lại cười lớn, rồi lẩm nhẩm những câu thơ của Bố Đại Hòa thượng: “Thủ niết thanh miêu chủng phúc điền, đê đầu tiện kiến thủy trung thiên, lục căn thanh tịnh phương vi đạo, hậu thối nguyên lai thị hướng tiền.”*

*Tay cắm mạ xanh cấy ruộng phúc, cúi đầu chợt thấy trời trong nước; thân tâm thanh tịnh mới thành đạo, lùi về sau hóa ra là tiến lên.

Lục Mậu thật lòng cười, “Ừ, đêm nay chỉ có bài thơ này là hay thôi.”

Đám phụ tá đều cười ha ha.

Từ Vi đứng dậy thong thả rời đi, “Xem ra Quốc công gia không cần tiểu nhân này nữa rồi, vậy ta đi uống rượu đây.”

Lục Mậu cười lắc đầu, phất tay cho hắn ta đi, “Uống ít rượu thôi!”

Từ Vi cười lớn nói, “Ta uống rượu của ta, ngài lo chính sự của ngài, đều là hại thân, ai cũng đừng khuyên ai!”

Đợi đám phụ tá rời đi, Lục Mậu đứng dậy, đẩy cửa sổ ra, gió đêm nhẹ thổi, làm lay động cành cây ngọn cỏ, nhưng chỉ riêng bên hồ ở thư phòng nội viện, không còn mùi thơm của hoa đào phảng phất.

Lại nhớ đến tiểu cô nương ngồi bên hành lang kia, trên mặt hắn nổi lên ý cười, cũng vơi đi một chút phiền muộn trong lòng.

“Ngươi mang tấu chương này trở về chỗ Hoàng thượng, nói rằng ta đã xem qua các tấu chương của Nội các dạo gần đây, không có vấn đề gì nữa, nói rằng ngày mai ta sẽ vào cung.”

Một bóng đen ẩn mình trong bóng tối, hiện ra dưới ánh đèn, “Rõ, Nhị gia, thuộc hạ hiểu được.”

Lục Mậu rời khỏi thư phòng ngoại viện, đợi đến khi hắn trở về thư phòng ở Bắc viện, đã là thời gian lên đèn, Vương ma ma cũng đã đứng đợi ở cửa được nửa ngày, Lục Mậu bước vào thư phòng, Vương ma ma cũng đi theo sau.

Lục Mậu ngồi trước bàn sách.

Sau khi vào cửa, Vương ma ma khom người bước lên, “Thỉnh an Nhị gia.”

Lục Mậu ngẩng đầu nhìn bà ta, “Có phải chỗ cô nương có chuyện gì không?”

“Vâng, Nhị gia, biểu cô nương hỏi nô tỳ, hỏi khi nào ngài rảnh rỗi?”

Trên mặt Lục Mậu hiếm hoi lộ ra vài phần kinh ngạc, “…Nàng ấy muốn gặp ta?”

“Vâng, hẳn là về chuyện của phụ thân biểu cô nương, mấy ngày nay cô nương nghe được chuyện của lão gia Ngô gia, tinh thần có chút buồn bã không vui.”

Lục Mậu gật đầu, “Ừ, ta biết rồi, bà lui xuống đi!” Dứt lời, hắn lại đứng dậy, quay đầu đi về nội trạch.

Mặt hồ như tấm gương trong suốt, mùa xuân sâu thẳm như tấm bình phong bằng gấm, trong rừng đào ba nghìn cây bên bờ hồ, những tia nắng cuối cùng của ánh chiều tà như gom lại hàng bó, dịu dàng kéo dài từng đợt từng đợt như đang tan vào giấc mộng.

Thỉnh thoảng lại có én bay ngang, xuyên qua những cành đào, mang theo một chiếc lá rụng trên cánh, rơi xuống đàn cá vàng trong ao, khơi dậy một mảnh tranh giành nô đùa.

Lục Mậu ngồi một mình trong mía đình giữa hồ, một đứa đồng tử đã đun nóng lò than đỏ, chờ nước sôi pha trà.

Hai bên bờ, nghìn cây đào rủ xuống, gió khẽ thổi mang theo những cành hoa bay tới, Ngô Cẩm Họa nhẹ nhàng bước đi trên thảm cỏ thơm, từ từ đi về phía hắn, tà váy màu xanh nhạt bay bay, lụa áo tung bay, đến cả sắc xanh cũng ghen tị.

Cứ như thể một cành hoa trong số nghìn cây đào phía sau nàng hóa thành hình người, bước đến cùng áng xuân.

Lục Mậu đứng dậy bước ra hai bước nghênh đón, chỉ thấy khóe mắt chân mày của nàng mang theo vẻ e ấp hàm tiếu, khóe miệng anh đào nhỏ nhắn hơi nhếch lên, như đang mời gọi người ta muốn hôn lên làn môi thơm ấy.

Khiến cho dây thần kinh tê liệt của hắn chợt nhảy mạnh, khóe miệng cũng khẽ cong lên một nụ cười, tỏa ra một tia ấm nhàn nhạt, như có thể xua tan mọi u ám trên đời, hắn nói khẽ, “Lại đây.”

Ngô Cẩm Họa từ tốn đi đến, “…Thỉnh an Nhị gia.”

Lục Mậu như có như không, đưa tay che chắn cho nàng, “Ngồi đi.” Lại dịu dàng cười khẽ với nàng, “Nghe Vương ma ma nói nàng tìm ta?”

Ngô Cẩm Họa tỏ ra do dự, nhìn Lục Mậu, “Vâng, Ngô Cẩm Họa muốn đến tận nơi, đích thân cảm tạ Nhị gia đã giúp đỡ và che chở cho ta trong suốt thời gian qua.”

Sự quá khách sáo này lại tỏ ra xa cách.

Lục Mậu khẽ nhíu mày, “Đối với ta sao phải khách sáo đa lễ như vậy, cứ đối xử như trước đây là được, ta biết dạo này nàng vì chuyện của phụ mẫu mà tâm trạng không tốt, buồn rầu không vui, thế nhưng nàng nên hiểu rằng chuyện đời vốn luôn là như vậy, nàng cần phải nghĩ thoáng hơn.”

“Về phía phụ thân nàng, ta không biết ý của nàng thế nào, nếu như nàng mong ông ấy bình an vô sự, ta cũng có thể cố gắng hết sức để bảo vệ ông ấy.”

Câu nói này có sức nặng rất lớn, đặc biệt đối với Anh Quốc công Lục Mậu, người chưa bao giờ cho phép bản thân hay thuộc hạ của mình làm chuyện tư lợi.

Đây là nguyên tắc của hắn.

Ngô Cẩm Họa hiểu điều đó, nên có chút ngẩn người, cũng có chút sợ hãi, “Tạ Nhị gia, nhưng ta mong mọi chuyện đều được thực hiện theo pháp luật, nếu không, đối với dân chúng tuân thủ pháp luật mà nói, đó là một chuyện tàn nhẫn đến cỡ nào.”

Hắn khẽ cười, đưa tay gõ nhẹ lên cái đầu nhỏ của nàng, không nói gì nữa.
 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170: Hoàn