Chương 62
Núi Tiểu Đàm Không Có Đài Thiên Văn

Chương 62: Đường cùng Vịnh Xích.

Qua một buổi chiều, ba bên thương thảo rồi thống nhất thỏa thuận sơ bộ, Uông Tư Mẫn mời Thẩm Tông Niên và Đàm Hựu Minh dùng bữa tối: “Món ghẹ đỏ vừa được đánh bắt trong chuyến cuối trước kỳ cấm biển ở Vịnh Xích. Anh Đàm, anh Thẩm, hai anh nể mặt ở lại dùng bữa nhé? Lần ra khơi tiếp theo chắc phải chờ qua trận bão lớn.”

Đàm Hựu Minh tỏ vẻ thích thú: “Xem ra việc kinh doanh nhà hàng khách sạn các cô cũng phải trông trời mà sống, cạnh tranh cũng gay gắt nhỉ.”

Uông Tư Mẫn hỏi: “Các cô?”

Đàm Hựu Minh nhấp một ngụm trà cho ấm họng: “A Hiên nói có để dành cho tôi ít cá mú chấm đỏ, tôi còn chưa kịp qua ăn, vậy mà lại ăn ghẹ đỏ ở chỗ cô trước rồi. Để cậu ta biết thể nào cũng càm ràm tôi cho xem.”

Xong việc chính, Uông Tư Mẫn thả lỏng hơn nhiều, hiếm khi cô hứng thủ hỏi han về người khác: “Chuyện đàm phán với nhà cung cấp của anh Trác tiến triển đến đâu rồi?”

Trong buổi giao lưu ngày mở cửa khách sạn mới lần trước, Trác Trí Hiên đã hỏi khá nhiều, Uông Tư Mẫn vẫn còn nhớ. Đàm Hựu Minh thay bạn trả lời: “Đâu vào đấy rồi, cậu ta còn bảo lời khuyên của cô rất hữu ích, có dịp nhất định sẽ mời cô ăn một bữa cảm ơn.”

“Có ích là tốt rồi.”

“Khách sạn Trung Đảo cũng là đơn vị đồng tổ chức đợt này, sau này còn gặp nhiều.” Để Trác Trí Hiên theo sát Uông Tư Mẫn hơn cũng không có gì bất lợi.

Uông Tư Mẫn gật đầu, nhìn sang Thẩm Tông Niên: “Anh Thẩm không thích ăn cua à?”

Uông Tư Mẫn quan sát rất kỹ, ngoài giao tiếp công việc ra thì Thẩm Tông Niên rất ít lời, nhưng khí chất và cảm giác hiện diện lại rất mạnh. Cô gần như có thể khẳng định, Thẩm Tông Niên chính là người mà Đàm Hựu Minh đã nhờ cô theo dõi hôm đó.

Mặc dù Đàm Hựu Minh đang nói cười vui vẻ với cô, nhưng ánh mắt và sự chú ý của anh vẫn luôn vô thức bị đối phương chi phối, mối liên kết vô hình cùng những phản ứng tiềm thức giữa hai người có lẽ ngay cả bản thân Đàm Hựu Minh cũng không nhận ra, nhưng Uông Tư Mẫn lại nhìn thấy rất rõ.

Thẩm Tông Niên cầm ly trà lên, vẫn giữ thái độ xa cách trả lời: “Thế nào cũng được, cảm ơn cô.”

Uông Tư Mẫn tỏ lòng hiếu khách: “Thời tiết xấu thế này, hai anh có muốn ở lại khách sạn một đêm không, coi như trải nghiệm thực tế luôn. Lần trước có phụ huynh ở đây nên tôi tiếp đãi không được chu đáo, lần này coi như bù lại.”

“Xin nhận tấm lòng của cô.” Đàm Hựu Minh lắc ly rượu rồi bất đắc dĩ nói, “Nhưng mai tôi còn có cuộc họp phải tham gia, nhiều việc phải chuẩn bị cho Hội chợ Thương mại Hàng hải quá, đợi hết đợt bận này tôi mới dám đến nhờ sếp Uông chỉ giáo.”

Uông Tư Mẫn cũng không ép, chỉ dặn nhân viên đưa xe họ ra ngay trước cửa khách sạn.
*

Mưa tối nay còn nặng hạt hơn lúc chiều họ đến, địa thế ven biển thấp nên nước đọng đầy đường, nhưng đối với người dân Hải Thị đã quen với những cơn bão cấp mười mấy thì chừng này không là gì.

Chiếc Bentley rẽ vào Đại lộ Vịnh Xích, tâm trạng Đàm Hựu Minh khá tốt: “Thuận lợi hơn tôi tưởng, mà sao cậu biết miếng đất ở Bán Đảo của Uông Tư Mẫn được quy hoạch làm khu thương mại?”

Đường sá ban đêm không thuận lợi, Thẩm Tông Niên tập trung lái xe, tranh thủ trả lời anh: “Không treo biển, không đăng ký hồ sơ thì chẳng lẽ để làm khu nhà ở hay khách sạn?”

Đàm Hựu Minh lười biếng gác chân lên, tặc lưỡi trêu: “Thế làm sao cậu biết là không treo biển, không đăng ký hồ sơ, cậu lén điều tra sau lưng tôi từ bao giờ thế?”

Thẩm Tông Niên xin lỗi qua loa: “Lỗi tôi, tôi quên không xin phép cậu.”

Đàm Hựu Minh bĩu môi, quái gở: “Vậy thì cậu giỏi thật đấy.”

Giải quyết xong chuyện của Uông Tư Mẫn, Đàm Hựu Minh chẳng còn kiêng dè gì nữa, anh gửi tin nhắn cho luật sư của gia đình, dặn cô ấy đã đến lúc thêm lửa: “Nhà họ Tằng mà còn dám giả câm giả điếc với tôi…”

Thẩm Tông Niên bỗng nhiên gọi anh: “Đàm Hựu Minh.”

Tai Đàm Hựu Minh khẽ giật, anh ngẩng đầu lên, nhìn hắn qua gương chiếu hậu một cái, khóe miệng lập tức hạ xuống thành đường thẳng, ngầm hiểu ý mà siết chặt dây an toàn.

Thẩm Tông Niên nhanh chóng đánh nửa vòng vô lăng sang trái, đạp hết ga. Động cơ gầm rú, xe đột ngột tăng tốc, lạng qua khúc cua.

Lực đẩy lưng cực lớn khiến Đàm Hựu Minh dán chặt vào ghế ngồi, tim anh cũng vọt lên đến cổ họng. Anh nhìn chằm chằm vào hai chiếc Grand Cherokee lớn đang nhấp nháy trong gương chiếu hậu, xe đã được độ lại, không thể nhìn rõ biển số trong màn mưa đêm.

“Bị bám đuôi bao lâu rồi?”

“Không biết.” Ban đầu chưa thể xác định, chỉ khi vào đoạn đường vắng mới dần lộ đuôi. Sương đêm dày, mưa trơn trượt, Thẩm Tông Niên nghiến chặt quai hàm, đổi làn liên tục, cố tìm lối để cắt đuôi.

“Có đoán được là ai không?”

“Đại khái.” Thẩm Tông Niên không ngờ Thẩm Hiếu Xương đã đến bước đường cùng mà vẫn còn dám vọng tưởng liều một phen: “Cụ thể có bao nhiêu phe thì không chắc.” Vưu Kim Vinh, Bạch Hạc Đường, thậm chí là khu Tân Châu, nếu tính kỹ thì những thế lực mà hắn đắc tội quá nhiều.

Đàm Hựu Minh nhanh chóng mở định vị gửi cho Đàm Trọng Sơn, Triệu Thanh Các và Uông Tư Mẫn đang ở gần khu vực này nhất.

Nhưng tín hiệu trên biển về đêm yếu ớt, tin nhắn vẫn đang xoay vòng. Chiếc Bentley phanh gấp, giảm tốc độ, không biết từ lúc nào, phía trước mặt đường lại xuất hiện một chiếc Jeep giống y hệt.

Trong phút chốc, trước sau bị bao vây, bốn bề gặp địch, không khí trong xe trở nên căng thẳng.

Thẩm Tông Niên dứt khoát khóa ba lớp cửa xe, lùi xe gọn gàng, trầm giọng ra lệnh: “Bám chắc vào tay vịn.”

Thẩm Tông Niên đột ngột khởi động động cơ, chiếc Bentley rú lên, tông mạnh vào chiếc Jeep chặn đầu.

Rầm!

Khối thép khổng lồ bị tông bật lùi, xoẹt tia lửa. Chiếc Bentley lao vọt khỏi vòng vây, phóng nhanh trên đường núi, chiếc Jeep phía sau vẫn ráo riết truy đuổi.

Đàm Hựu Minh nhanh chóng mở bản đồ vệ tinh quan sát tình hình đường sá xung quanh, chỉ đạo đâu ra đấy: “Giảm tốc, sắp đến đoạn đường đá rồi.”

“Phía trước hầm sẽ có đá lở.”

“Rẽ!”

Ngay khi chiếc Bentley lạng xe thoát hiểm thành công, bỗng nhiên phía trước lại xuất hiện thêm hai chiếc Jeep cỡ lớn hơn, ung dung chờ đợi họ bước vào cái bẫy mới.

Đám người đó được huấn luyện bài bản, có chuẩn bị trước, cứ như những con quái vật không ngừng trồi lên, chết đi rồi sống lại, cuộc vây bắt cứ thế rơi vào vòng luẩn quẩn.

Khoảnh khắc bốn khẩu súng trường dài nhô ra, trái tim Thẩm Tông Niên hoàn toàn chùng xuống.

“Đoàng!” Vài viên đạn bắn thẳng xuyên qua kính xe. Thẩm Tông Niên quành gấp sang trái che chắn cho Đàm Hựu Minh, chiếc Bentley va chạm mạnh vào vách núi, ba bốn chiếc Jeep vây lại như một tấm lưới chật hẹp bao vây họ.

Đàm Hựu Minh bị đè dưới cơ thể Thẩm Tông Niên, ôm chặt lấy hắn: “Thẩm Tông Niên! Cậu có sao không!”

Vài giây sau Thẩm Tông Niên mới tỉnh táo lại, khản giọng đáp: “Không sao.”

Đàm Hựu Minh thấy bàn tay tanh mùi máu sền sệt, tim anh co thắt dữ dội, giọng run rẩy: “Cậu chảy máu rồi.”

Cửa xe bị ngoại lực đập tung, vài người trang bị vũ khí đầy đủ lôi họ ra ngoài.

Đàm Hựu Minh chắn trước mặt hắn: “Các người là ai!”

Không ai trả lời, ba người mặc đồ đen giơ súng, những người còn lại thô bạo lột điện thoại, đồng hồ trên người họ rồi thu giữ, sau đó nhanh chóng trói họ lại áp giải vào chiếc xe Jeep.

Hai tay bị trói chặt khiến Đàm Hựu Minh chỉ còn cách dùng trán và má mình áp nhẹ vào Thẩm Tông Niên. Anh dùng chóp mũi để ngửi, cảm nhận thân nhiệt, hơi thở và cả vết thương của hắn, hệt như những con thú bị dồn vào cửa tử dựa vào nhau l**m láp vết thương, đầu cổ quấn quýt, dùng cách nguyên thủy nhất để cố gắng xoa dịu đối phương.

“Cậu có đau không?”

“Không đau.” Thẩm Tông Niên ngửa đầu th* d*c, cố không để máu rơi lên mặt anh, cảm nhận được sự run rẩy của Đàm Hựu Minh, hắn khàn giọng nói, “Lại đây, dựa vào tôi.”

Đàm Hựu Minh rúc vào vai hắn, chui vào lòng hắn, dán sát như sợ hắn lạnh, lại sợ hắn đau. Anh hối hận vì buổi trưa đã không nghe lời mà mang theo thêm một chiếc áo khoác. Vai Thẩm Tông Niên ướt đẫm, Đàm Hựu Minh không dám đoán đó là nước mưa hay máu.

“Cậu nói xem, người nhà và Triệu Thanh Các có tìm được chúng ta không?”

Thẩm Tông Niên dụi má cọ vào đỉnh đầu anh, cố chịu đựng cơn đau buốt từ sống lưng, hiếm hoi để lộ chút dịu dàng: “Sẽ tìm được, nhưng đoạn đường này không có camera giám sát, ngày bão tín hiệu không tốt, có lẽ sẽ không nhanh đâu.”

Đàm Hựu Minh trấn tĩnh lại: “Rốt cuộc bọn họ thuộc bên nào?”

“Cách bắn giống người của Bạch Hạc Đường.” Thẩm Tông Niên đoán chắc cấp trên đã ra lệnh truy nã, tàn binh bại tướng chạy trốn khắp nơi, Thẩm Hiếu Xương kẹt ở nước ngoài cũng khó giữ mạng, đành xúi đám liều chết này bắt hắn làm con tin đổi đường sống, Đàm Hựu Minh vì hắn mà liên lụy: “Xin lỗi…”

“Thẩm Tông Niên.” Đàm Hựu Minh tức giận cảnh cáo hắn.

Thẩm Tông Niên mím môi im lặng, nhắm mắt lại rồi lại cọ nhẹ vào đỉnh đầu anh.

Mưa bên ngoài mỗi lúc một nặng hạt, đêm trên biển đen đặc, thủy triều dâng cao vỗ ầm lên vách đá.

Hai người nhanh chóng bị áp giải lên một con thuyền đen. Thẩm Tông Niên không thấy số hiệu đăng ký hay thiết bị phòng cháy chữa cháy nào, trên boong chất đầy các thùng hàng làm vật che mắt, loại thuyền này thường giả dạng tàu chở hàng, dùng để buôn lậu và vượt biên trái phép.

Thời tiết trên biển hoàn toàn khác biệt so với đất liền, sấm sét xé toạc bầu trời.

“Cháu trai ngoan, lâu rồi không gặp.”

“Thì ra là ông,” Thẩm Tông Niên cố gắng ngẩng đầu lên, nhìn ông ta như nhìn một con kiến, “Thẩm Hiếu Xương đã cho ông lợi lộc gì?”

Thẩm Hiếu Quang cười, tiến lại gần, nhấc chân đạp mạnh vào đầu gối Thẩm Tông Niên: “Mày nghĩ sao? Ngày xưa mày ném quan tài của bố tao ra khỏi nhà tổ có nghĩ đến ngày hôm nay không?”

“Dừng tay!” Đàm Hựu Minh vùng dậy, hai người đàn ông cũng không thể giữ anh lại được, mắt anh như muốn nứt ra, giọng nói đầy căm hận, “Ông dám động vào cậu ấy tôi sẽ giết ông, tôi nhất định sẽ giết ông!”

Thẩm Hiếu Quang quay đầu lại: “Cũng lâu rồi không gặp c** nh* Đàm, lần trước gặp mặt là ở tiệc mừng thọ nhà họ Thẩm nhỉ.” Ông ta xoay khẩu súng trên tay, chĩa vào trán Đàm Hựu Minh, “Cậu Đàm còn nhớ tôi không?”

“Buông cậu ấy ra!” Máu từ trán Thẩm Tông Niên chảy xuống đất, khuôn mặt bầm tím trở nên dữ tợn, hắn điên cuồng nói, “Một đổi một, mục tiêu của bọn ông là tôi, không liên quan đến cậu ấy!”

Thẩm Hiếu Quang thưởng thức sự căng thẳng và giận dữ của hắn: “Vậy thì phải xem biểu hiện của cháu trai ngoan của tao rồi.”

Khẩu súng chĩa vào Đàm Hựu Minh, “cạch” một tiếng, lên đạn.

Thẩm Tông Niên như con thú bị dồn vào đường cùng, ánh mắt vẫn kiêu ngạo, không chịu khuất phục: “Ông dám động vào cậu ấy, nhà họ Đàm tuyệt đối sẽ không tha cho ông. Ông thả cậu ấy đi, tôi sẽ mặc ông xử trí, bất cứ điều kiện nào cũng được.”

“Ông muốn gì, Thẩm Hiếu Xương muốn gì? Cổ phần? Quỹ tín thác? Hay bất động sản? Ông thả cậu ấy đi, Thẩm Hiếu Xương cho ông bao nhiêu, tôi cho ông gấp mười, gấp cả trăm lần.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (78)
Chương 1: Chương 1: Câu lạc bộ đua ngựa. Chương 2: Chương 2: Cây lì xì. Chương 3: Chương 3: Sóng gió hội trường. Chương 4: Chương 4: Hai gương mặt đại diện. Chương 5: Chương 5: Trái tim trong lõi quả. Chương 6: Chương 6: Tây dương tử kinh. Chương 7: Chương 7: Robot thiên văn. Chương 8: Chương 8: Tinh vân không tên. Chương 9: Chương 9: Chúa trời yêu thương thế gian. Chương 10: Chương 10: Chó chăn cừu. Chương 11: Chương 11: Mẫu đơn pháp lam. Chương 12: Chương 12: Tuyết trời Manchester. Chương 13: Chương 13: Tình anh em. Chương 14: Chương 14: Đâu thể oán trách mặt trời. Chương 15: Chương 15: Ải núi tuyết. Chương 16: Chương 16: Cầu phúc tại miếu tổ. Chương 17: Chương 17: Bồ đề lá nhỏ. Chương 18: Chương 18: Khu vực đếm ngược. Chương 19: Chương 19: Tết trên đảo. Chương 20: Chương 20: Mùng 5 Tết. Chương 21: Chương 21: Trái tim của mặt trời. Chương 22: Chương 22: Sương mù trời đông và rêu phong. Chương 23: Chương 23: Cặp bài trùng Xứ Cảng. Chương 24: Chương 24: Êm ấm thuận hòa. Chương 25: Chương 25: Chuông cảnh báo từ địa ngục. Chương 26: Chương 26: Cành lẻ chim côi. Chương 27: Chương 27: Chim sợ cành cong. Chương 28: Chương 28: Sóng điện dưới lòng biển. Chương 29: Chương 29: Đàm phán tại Thủ đô. Chương 30: Chương 30: Bay vào hoàng hôn. Chương 31: Chương 31: Chuyến bay lúc nửa đêm. Chương 32: Chương 32: Lương duyên thật giả. Chương 33: Chương 33: Lỡ hẹn ở Vịnh Xích. Chương 34: Chương 34: Trận bão đầu tiên. Chương 35: Chương 35: Tạm biệt đường Berlin. Chương 36: Chương 36: Oan gia ngõ hẹp. Chương 37: Chương 37: Phúc lộc đầy nhà. Chương 38: Chương 38: 1824 cùng bình minh. Chương 39: Chương 39: Bức tường sắp sụp. Chương 40: Chương 40: Thuận buồm xuôi gió. Chương 41: Chương 41: Đối chọi gay gắt. Chương 42: Chương 42: Đổi ngược quỹ đạo. Chương 43: Chương 43: Kỵ thay đổi. Chương 44: Chương 44: Vì yêu sinh hận. Chương 45: Chương 45: Tính cả đường dài. Chương 46: Chương 46: Ưng Trì ánh trôi. Chương 47: Chương 47: Bãi đỗ xe giữa không gian. Chương 48: Chương 48: Đau đớn tận cùng. Chương 49: Chương 49: Khớp mộng khuyết thiếu. Chương 50: Chương 50: Hệt như xương sườn. Chương 51: Chương 51: Ngôi nhà nhiều niềm vui. Chương 52: Chương 52: Nào biết đủ. Chương 53: Chương 53: Đường Lâm Tiên Lạc. Chương 54: Chương 54: Quả ngọt năm tháng. Chương 55: Chương 55: Chuyến tham quan kiến tập mùa thu. Chương 56: Chương 56: Thách thức luật lệ. Chương 57: Chương 57: Kết đồng tâm hồn. Chương 58: Chương 58: Đập nồi dìm thuyền. Chương 59: Chương 59: Lễ Trung Nguyên. Chương 60: Chương 60: Đèn hoa tỏ mờ. Chương 61: Chương 61: Tình thế biến chuyển. Chương 62: Chương 62: Đường cùng Vịnh Xích. Chương 63: Chương 63: Cái giá của động lòng. Chương 64: Chương 64: Từ biệt cánh bướm. Chương 65: Chương 65: Mùa lũ xám. Chương 66: Chương 66: Hội chợ Thương mại Hàng hải. Chương 67: Chương 67: Lá cành chung cội. Chương 68: Chương 68: Họa tiết bướm đôi. Chương 69: Chương 69: Đảo khu 11. Chương 70: Chương 70: Tôi thích cậu. Chương 71: Chương 71: Nương tựa kết cành. Chương 72: Chương 72: Chim mỏi về tổ. Chương 73: Chương 73: Nhân vật Pixel. Chương 74: Chương 74: Hơn cả tiệc cưới. Chương 75: Chương 75: Một cặp ngốc nghếch. Chương 76: Chương 76: Mầm xanh hy vọng. Chương 77: Chương 77: Đông Chí lại đến. Chương 78: Chương 78: Đài thiên văn lấp lánh.