Chương 62
Quỷ Bí Chi Chủ - Q7: Người Treo Ngược

Chương 62: Bản lĩnh dưới sân khấu

Chuẩn bị giai đoạn đầu cho việc sáng tạo ra thành phố con rối khá buồn chán và lằng nhằng, chí ít Klein cho là vậy.

Trong cung điện cổ xưa rộng lớn, Klein ngồi trên chiếc ghế dựa cao thuộc về "Kẻ Khờ", vừa cầm bút máy, dùng giấy bình thường, biên soạn ra tên tuổi, vận mệnh của từng con rối, vừa để cho các con "Trùng linh hồn" chui ra khỏi thân thể, tổ hợp thành các phân thân ở bên cạnh.

Đám Klein này có người ngồi dưới đất, có người chiếm hai mươi mốt chiếc ghế xung quanh "Kẻ Khờ", có người cụ thể hóa ra giường ngủ, nằm lên trên...

Sau đó, họ lần lượt gọi những quyển sách khác nhau trong đống đồ ra, nghiêm túc đọc.

Những quyển sách kia bao gồm:

"Làm thế nào để sản xuất rượu ngon".

"Điều hành đoàn tàu".

"Bách khoa toàn thư làm điểm tâm ngọt".

"Tu dưỡng bản thân dành cho mục sư".

"Sổ tay sửa chữa các loại máy móc gia đình và công tơ gas, đèn tường khí gas".

"Đồ ăn ngon Desi".

"Nghiệp vụ quản lý cảng khẩu".

"Cơ sở pháp luật".

"Tạp chí "Thẩm mỹ phụ nữ"..."

Những con rối này cần nắm giữ các tri thức chuyên nghiệp, như vậy họ mới có thể sắm vai giống với nhân vật của mình, để các phương diện của người này trở nên chân thật hơn, cho dù có người từ ngoài đến nói chuyện và tương tác với nhau cũng sẽ không để lộ ra sơ hở.

Nếu chỉ đơn thuần là nhớ những tri thức này thì đối với Klein mà nói không có bất cứ khó khăn nào, nhưng anh phải thực sự nắm giữ chúng và ứng dụng, hơn nữa không thể lẫn lộn các nhân vật với nhau, không thể để một công nhân thân hình vạm vỡ, thu nhập thấp lại thốt ra một món mỹ phẩm có hiệu quả cấp ẩm như thế nào, một kiện tơ lụa có thiếu sót ở đâu.

Nếu tình huống như vậy xảy ra trên sân khấu kịch, ca kịch thì có lẽ sẽ tạo hiệu quả thu hút kỳ lạ, nhưng nếu đưa vào hiện thực thì sẽ có sự bất thường, gây bất lợi cho việc thực hiện kế hoạch.

Để tránh những vấn đề cùng loại, Klein chỉ đành khổ công chuẩn bị các giai đoạn đầu, muốn để từng nhân vật trong thành phố con rối đều chân thật, đầy đủ, thỏa đáng.

May mắn là trong một thành phố, người cần phải nắm giữ tri thức chuyên nghiệp một cách sâu sắc cũng không quá nhiều, phần lớn cư dân đều là người nửa mù chữ, thậm chí là thất học, dựa vào kinh nghiệm để sinh tồn, sống rất mù mờ. Đối với những nhân vật này, nội dung mà Klein cần học tập được giảm thiểu rất nhiều, giống như những công nhân được đào tạo cơ bản hoặc là chưa được đào tạo đã bước vào dây chuyền sản xuất vậy.

Không biết qua bao lâu, bản thể Klein bỏ bút máy xuống, day thái dương, thở một hơi thật dài.

Rốt cuộc anh cũng biên soạn xong tư liệu cho năm nghìn cư dân trong thành phố con rối, mà tri thức tương ứng cũng gần dự trữ đủ rồi.

"Việc này giống như đang đạo diễn một bộ phim điện ảnh siêu bom tấn, hơn nữa biên kịch là mình, nhân viên ánh sáng, đạo cụ là mình, thợ trang điểm là mình, toàn bộ diễn viên cũng là mình nốt... Làm tiếp nghi thức này mình sẽ thực sự đứng trước bờ vực mất khống chế, không cẩn thận là bị nhân cách phân liệt, rơi xuống vực sâu điên cuồng... Cũng may mình có bác sĩ tâm lý tận chức trách..."

"Ừm, trong lúc vận hành thành phố con rối mình phải chú ý một vấn đề: tuy bản thân mình là một quý ngài lịch sự của giáo dưỡng, nhưng trong một thành phố mà đại bộ phận cư dân đều ở tầng lớp thấp nhất của xã hội, bất kể nói chuyện hay là hành vi, đều sẽ nghiêng về phía th* t*c... Không thể vừa bắt tay vào sắm vai đã không vượt qua được chướng ngại tâm lý..." Klein thầm cảm thán, để những phân thân xung quanh tan rã thành những con "Trùng linh hồn", rồi lại cho chúng chui trở về cơ thể mình.

Đương nhiên, cũng không phải là tất cả, vẫn còn một "Klein" vẫn đang giữ nguyên trạng thái vừa rồi, chuẩn bị trực luân phiên "Lâu Đài Khởi Nguyên".

Giây tiếp theo, bản thể của Klein trở về hiện thực, đeo "Đói Khát Ngọ Nguậy" vừa lấy từ lỗ hổng lịch sử ra đeo vào tay.

Sau đó, anh "lữ hành" đến một hòn đảo ở Biển Cuồng Bạo nhưng lệch hẳn so với tuyến đường hàng hải an toàn.

Đây là "sân khấu" mà anh đã lựa chọn trước đó.

Nơi đây hàng năm bị gió bão ngăn cách, không có dấu vết của con người, chỉ tồn tại rừng rậm và động vật sống trong đó.

Klein nhìn quanh một vòng, chọn một nơi trống trải, đặt tay phải lên ngực trái, thành kính cầu nguyện:

"Tôi hi vọng nơi này có một thành phố thích hợp cho năm nghìn người sống."

Klein dứt lời, bèn giơ tay phải lên, búng tay một cái.

Bỗng nhiên, cả khu vực này được san phẳng, rừng rậm xung quanh cũng "lùi về sau" một khoảng lớn, cung cấp cây cối, đá và bùn đất.

Gần như cùng lúc đó, những tòa kiến trúc đột nhiên từ dưới đất mọc lên, chúng là loại kết hợp giữa đá và gỗ, nơi cao nhất không vượt quá bốn tầng, phong cách gần với khu vực vịnh Desi vương quốc Loen.

Cũng chỉ mất thời gian hai ba chớp mắt, nhà của dân, thư viện, cục cảnh sát, cục điện báo, hội nghị thị chính, bệnh viện loại nhỏ, nhà xưởng bánh kẹo, hệ thống cung cấp nước, công ty khí than, trạm xe lửa hơn nước, đường ray song song và những đồn điền ngoài thành đều thành hình, đường dưới đất cũng được trải xi măng hoặc đá hoa.

Đến cuối, bên cạnh quảng trường ở giữa trung tâm thành phố mọc lên một tòa giáo đường đỉnh nhọn, sừng sững ngạo nghễ.

Đây là giáo đường thuộc về "Nữ Thần Đêm Tối", bởi vì nó phù hợp với bối cảnh đặt ra cho thành phố này.

"Tôi hi vọng hòn đảo này có một cảng nước sâu." Klein không dừng lại, tiếp tục thực hiện nguyện vọng thứ hai cho bản thân.

Tách!

Anh lại búng ngón tay, thỏa mãn điều ước của mình.

Ở nơi cách thành phố này khoảng ba cây số, một khu cảng có quy mô không lớn lắm nhanh chóng thành hình, có hai bến tàu, năm kho hàng, một khách sạn gần cảng, một nhà ăn đơn sơ, một phân cục cảnh sát, một quán bar, một ngọn hải đăng, một doanh trại thủy quân đóng ở cảng...

"Tôi hi vọng cảng và thành phố có đường giao thông thuận lợi." Klein đáp ứng nguyện vọng thứ ba.

Anh giơ tay phải lên, búng ngón tay đánh tách.

Một con đường quốc lộ bằng bê tông và một đường sắt vận chuyển hàng hóa chớp mắt đã xuất hiện ở giữa cảng và thành phố.

Dựa theo quy hoạch của Klein, cảng là để chuẩn bị cho khách đi từ biển vào, còn thành phố chủ yếu là để ứng phó với người từ lục địa Nam Bắc đến.

Ngắm nhìn thành phố vắng vẻ không người, Klein ấn chiếc mũ trên đỉnh đầu, trực tiếp "lữ hành" đến bên cạnh quảng trường thị chính, đi từng bước vào tòa giáo đường mà anh đặt tên là giáo đường Thánh Arianna.

Tòa giáo đường mở rộng cửa, bên trong u ám.

Không biết qua bao lâu, ba bóng người xuất hiện ở cửa, họ lần lượt là một quý ngài chưa đến ba mươi tuổi mặc âu phục đeo nơ, một người phụ nữ dung mạo bình thường nét mặt ôn hòa và một đứa bé ăn mặc như người lớn.

Người phụ nữ kia đi vài bước với vẻ cứng nhắc, xoay cổ, sau đó nở nụ cười, giơ tay ra khoác lên cánh tay quý ngài bên cạnh.

Quý ngài kia mang theo ý cười nhàn nhạt, để mặc người phụ nữ dựa vào mình, giơ tay phải ra dắt tay đứa bé trai kia.

Đứa bé trai vừa đi vừa nhún nhảy, trông có vẻ hoạt bát.

Động tác của họ lúc đầu có chút trúc trắc, nhưng ngày càng lưu loát, đi vào quảng trường trong năm tháng yên bình.

Đến khi họ rời đi, trong giáo đường Thánh Arianna ngày càng đông người, nơi này có cảnh sát, công nhân sửa chữa, viên chức công ty khí than, đầu bếp nhà hàng, ông cụ tóc hoa râm, nông dân quần áo đơn sơ...

Một tiếng sau, trong tòa giáo đường Đêm Tối này người đổ ra ùn ùn, họ hoặc rẽ vào các con đường khác nhau, quay về những nơi trước khi tới đây, tiến vào các căn nhà khác nhau, hoặc dừng lại ở giữa quảng trường, ngắm nghía phong cảnh còn chưa có bồ câu.

Trong quá trình này, số người đi ra đã vượt quá giới hạn có thể chứa của giáo đường, nhưng bên trong dường như vẫn còn người, giống như nối liền với một thành phố khác vậy.

Qua thêm gần mười lăm phút nữa, giáo đường Thánh Arianna rốt cuộc lấy lại sự yên tĩnh, nhưng những chỗ khác của nó có chuột, gián, bướm, kiến, ruồi nhặng, muỗi, đang ẩn nấp.

Cuối cùng, một cánh cửa thủy tinh hoa văn màu trên chỗ cao của giáo đường mở ra, từng con bồ câu bay ra, đáp xuống giữa quảng trường.

Những người đang dừng lại nơi đây hoàn toàn sống lại, có người chơi đùa với bồ câu, có người tìm quầy hàng rong, có người gảy thất huyền cầm, có người vui vẻ cười nói với bạn bè.

Có một người đàn ông đội mũ dạ mặc áo gió xách gậy chống đi một mạch ra khỏi quảng trường thị chính, đi vào một phía khác của thành phố, đứng trước một tấm biển gỗ.

Anh ta lấy dụng cụ ra, viết tên của thành phố này lên trên biển gỗ:

"Yharnam."

Nghĩ một lúc, người đàn ông này lại xóa chữ "Yharnam" đi, viết ra một cái tên khác:

"Utopia".

...

Backlund, trong biệt thự xa hoa nhà bá tước Hall.

"Alfred đã lên tàu chở khách quay về lục địa Bắc?" Audrey không che giấu sự bất ngờ của mình.

Lúc này đã là tháng 9 năm 1352.

Trong hơn nửa năm qua, Audrey cũng không tốn nhiều sức lực để cha mình từ bỏ ý tưởng quay về quận Đông Chester vào nửa năm trước, bởi vì Backlund và Constant đều đang xây dựng lại, giới chính trị gia của vương quốc cũng cần phải có sự cân bằng mới, bá tước Hall có rất nhiều chuyện để xử lý, không có tâm trạng nghỉ phép.

Cho nên, chỉ cần vào lúc bá tước Hall khó xử, chủ động nhắc một câu muốn ở lại Backlund, đợi nửa năm nữa rồi quay về quận Đông Chester, Audrey có thể khiến sự việc phát triển giống như dự đoán, và cũng khiến bản thân nhận được khen ngợi.

Mà Hội Tâm Lý Luyện Kim cũng không hề thúc giục, từ lúc đó đến giờ, đoàn bình xét Hội Tâm Lý Luyện Kim đã họp tổng cộng ba lần, chủ yếu là trao đổi các thành quả nghiên cứu của các thành viên và các tin tức đủ loại trong khu vực quản lý của mình. Đối với manh mối về con cự long tâm linh kia, chỉ có quý cô "Tham lam" là hỏi qua hai lần.

Thẳng thắn mà nói, nếu không có ngài "Kẻ Khờ" nhắc nhở Audrey phải chú ý đến con thỏ "Nổi giận" và hội trưởng dễ dàng bị quên đi, thì cô chắc chắn cảm thấy đoàn bình xét này rất có ý nghĩa, ngài thỏ có nhiều kiến giải, nhưng hiện giờ cô vẫn luôn cảnh giác.

"Đúng vậy, tàu đã rời cảng rồi." Bá tước Hall mỉm cười gật đầu nói: "Đợi Alfred đến Backlund, hoàn thành xong các cuộc xã giao cần thiết, chúng ta sẽ quay về quận Đông Chester săn cáo."

Mùa thu chính là mùa rất hợp để săn cáo.

Audrey "ừm" một tiếng:

"Vâng."

...

Là thiếu tướng lục quân, Alfred không đến vịnh Desi với hạm đội hải quân, mà dẫn theo sĩ quan phụ tá và tùy tùng lên một con tàu chở khách có động lực kết hợp giữa hơi nước và cánh buồm, đi tới cảng Pritz.

Sau hai ngày đi trên biển, họ gặp phải một cơn bão trên Biển Cuồng Bạo.

Trong lúc con thuyền quay cuồng trong gió bão, thủy thủ trên đài quan sát dùng kính viễn vọng nhìn thấy một tia ánh sáng.

Nó bắt nguồn từ một ngọn hải đăng.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (87)
Chương 1: Chương 1: Chào mừng Chương 2: Chương 2: "Kỳ Tích Sư" Chương 3: Chương 3: Lực "Nguyện vọng" Chương 4: Chương 4: "Đến gặp" Chương 5: Chương 5: Bảy luồng sáng Chương 6: Chương 6: "Mùa xuân" Chương 7: Chương 7: Arrodes đáng thương Chương 8: Chương 8: Thế cục ổn định Chương 9: Chương 9: Lộ trình mới Chương 10: Chương 10: Ma thuật sư lưu lạc Chương 11: Chương 11: Tầng cấp biến hoá Chương 12: Chương 12: Nhắc nhở Chương 13: Chương 13: Cảm giác cấp bách Chương 14: Chương 14: Ngẫu nhiên gặp ở thành phố nhỏ Chương 15: Chương 15: Dị biến Chương 16: Chương 16: Tội danh Chương 17: Chương 17: Từng bước gia tăng Chương 18: Chương 18: Hạn chế cơ sở Chương 19: Chương 19: Ai cũng đừng hòng nghĩ cách rời khỏi Chương 20: Chương 20: Cách cũ dùng mới Chương 21: Chương 21: Dẫn dụ Chương 22: Chương 22: Tin tức then chốt Chương 23: Chương 23: "Lừa gạt" Chương 24: Chương 24: Hoàn thành nguyện vọng Chương 25: Chương 25: Hai nghi thức Chương 26: Chương 26: Mới vào Bayam Chương 27: Chương 27: Bức tranh ác ma Chương 28: Chương 28: Đối thoại Chương 29: Chương 29: Hậu quả chiến tranh ở tiền tuyến Chương 30: Chương 30: Người yêu thiên văn học Chương 31: Chương 31: "Rừng" kỳ tích Chương 32: Chương 32: Rời khỏi Chương 33: Chương 33: Sữa và mật Chương 34: Chương 34: Người thứ tư Chương 35: Chương 35: Cuộc sống mới Chương 36: Chương 36: Cảnh tượng trong lời tiên đoán Chương 37: Chương 37: "Hoạt hóa" Chương 38: Chương 38: Tầm quan trọng của con đường riêng Chương 39: Chương 39: Bóng đen Chương 40: Chương 40: Phong ấn Chương 41: Chương 41: Gặp mặt Chương 42: Chương 42: Gặp lại Chương 43: Chương 43: Đến nhà phụ đạo Chương 44: Chương 44: Sứ giả Chương 45: Chương 45: Nhiệm vụ mới Chương 46: Chương 46: Máy tự động hoàn thành ước nguyện  Chương 47: Chương 47: Nguyện vọng thứ ba Chương 48: Chương 48: Khi kỳ tích chỉ có một Chương 49: Chương 49: Tổng kết báo cáo Chương 50: Chương 50: Thành phố xa lạ Chương 51: Chương 51: "Ngạo mạn" Chương 52: Chương 52: Bảy vị uỷ viên Chương 53: Chương 53: "Thần chú hộ mệnh" Chương 54: Chương 54: Bưu kiện tâm linh Chương 55: Chương 55: Sáu con đường đặc thù Chương 56: Chương 56: Gặp chuyện không quyết, kéo dài thời gian trước Chương 57: Chương 57: Phát triển kế hoạch Chương 58: Chương 58: Sắp xếp Chương 59: Chương 59: Sau hơn nửa năm Chương 60: Chương 60: "Thánh lễ" thành công Chương 61: Chương 61: Ba phương án Chương 62: Chương 62: Bản lĩnh dưới sân khấu Chương 63: Chương 63: Buổi đêm không có sự khác thường Chương 64: Chương 64: Vào ở Chương 65: Chương 65: Giúp người làm niềm vui Chương 66: Chương 66: Nửa đêm kinh hãi Chương 67: Chương 67: Hiện thân Chương 68: Chương 68: Đêm trăng Chương 69: Chương 69: "Tôi" Chương 70: Chương 70: Qua lại Chương 71: Chương 71: Phản ứng dây chuyền Chương 72: Chương 72: Thăm dò Chương 73: Chương 73: Sau cánh cửa Chương 74: Chương 74: Ký sự du lịch Chương 75: Chương 75: Trong mơ Chương 76: Chương 76: Đồng thời Chương 77: Chương 77: Dệt ác mộng Chương 78: Chương 78: Nhân tính Chương 79: Chương 79: Lại gặp mặt Chương 80: Chương 80: Đặc thù của "Nhà Không Tưởng" Chương 81: Chương 81: Trụ cột Chương 82: Chương 82: Chuẩn bị cho nghi thức Chương 83: Chương 83: "Cửa" Chương 84: Chương 84: Nguyện vọng Chương 85: Chương 85: Nắm lấy cơ hội Chương 86: Chương 86: Người Hầu Quỷ Bí Chương 87: Chương 87: Người hi sinh