Chương 62
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân

Chương 62: Cái giá của việc trở thành gay

Người và xe trên đường đều ít, Triệu Lâm Tô lái xe rất nhanh. Gương mặt Thẩm Ngôn nóng bỏng, phải mở cửa sổ xe ra hóng chút gió.

 

Thẩm Ngôn hỏi hắn sao lại quay về đây sớm như vậy.

 

"Trong nhà không có việc gì, hai hôm nữa bố mẹ tao định về Amazon cho nên tao cũng muốn đi sớm một chút". Triệu Lâm Tô trả lời: "Miễn cho người một nhà cùng đi, ông bà thấy lại không vui lòng".

 

Thẩm Ngôn "Ồ" một tiếng.

 

Triệu Lâm Tô hỏi: "Mày còn bận việc gì không?"

 

"Việc gì cơ?" Thẩm Ngôn không hiểu ra sao.

 

"Không bận việc gì thì tiễn tao về tận nhà nhé".

 

"..."

 

Ồ được, cậu ngồi trên ghế phụ lái, tiễn người lái xe về tận nhà.

 

Thẩm Ngôn không nói đồng ý cũng không từ chối, xem như ngầm thừa nhận.

 

Trên đường giăng đèn kết hoa, ánh đèn neon lập lòe lấp lánh, có đám người tốp năm tốp ba kề vai, sát cánh bên nhau nói chuyện vui đùa. Thẩm Ngôn đón cơn gió lạnh thế nhưng nhiệt độ trên mặt vẫn chậm chạp không chịu giảm.

 

Trong bất cứ sự việc gì, một khi ranh giới đã bắt đầu trượt dốc thì khó có thể dừng lại được.

 

Giống như tâm hồn thuần khiết của cậu.

 

Cậu cứ luôn có cảm giác mặt mũi Triệu Lâm Tô tràn đầy hàng chữ ---[Muốn làm chuyện 18+]

 

Người ta thường nói mình muốn cái gì nhìn người khác cũng cảm thấy người ta như thế.

 

Cho nên chẳng lẽ chính cậu mới là người muốn làm chuyện 18+?!

 

Thẩm Ngôn suy ngẫm lung tung, vắt chân lên giả bộ che đậy.

 

Triệu Lâm Tô bật cười một tiếng.

 

Thẩm Ngôn: "..."

 

Cười cái gì mà cười? Chưa từng nhìn thấy trai đẹp ngồi vắt chân bao giờ hả?

 

Cánh cổng lớn khu chung cư gần ngay trước mắt, chiếc SUV đi qua gờ giảm xóc hơi nảy lên, Thẩm Ngôn cảm giác trái tim mình hình như cũng đảo lộn theo nó.

 

Xuống xe, một tay Triệu Lâm Tô kéo vali hành lý, một tay dắt tay Thẩm Ngôn.

 

Trong thang máy rất yên tĩnh, không có một ai. Cả tòa chung cư hình như cũng không có người nào. Có lẽ tất cả mọi người đều đã về quê ăn Tết, một đường đi lên mà họ không hề bắt gặp một người nào khác.

 

Thẩm Ngôn hơi căng thẳng nhưng bề ngoài vẫn rất bình tĩnh. Cậu không chỉ bình tĩnh mà còn tỏ ra mình vô cùng thong dong.

 

Không phải chỉ là chuyện 18+ thôi sao? Cả hai đều là xử nam, cùng đứng trên một vạch xuất phát, có lý nào cậu lại sợ.

 

Cửa thang "tinh" một tiếng mở ra, Thẩm Ngôn như thể đang hoảng hốt, đầu cũng theo đó ngửa về phía sau.

 

Triệu Lâm Tô lại cười cười.

 

Thẩm Ngôn: "..."

 

"Thời tiết lạnh quá", Thẩm Ngôn càng che càng lộ rụt cổ về, ho khẽ một tiếng, bàn tay kéo tay Triệu Lâm Tô đi ra ngoài: "Đi nhanh lên, đừng lề mề nữa".

 

Cánh cửa căn hộ mở ra, hệ thống sưởi ấm bên trong không tắt, căn phòng vẫn rất ấm áp. Bóng đèn bên cửa trước "Tách" bật sáng, vali hành lý xoay tròn dựa vào bên tường. Thẩm Ngôn ra tay trước cướp thế chủ động, quay đầu một cái đã kabedon Triệu Lâm Tô lên trên cửa.

 

Triệu Lâm Tô cười cười hơi nghiêng mặt đi, cố gắng điều chỉnh biểu cảm của mình xong xuôi mới chậm rãi quay lại. Một bên mày kiếm hơi nhướng lên, mắt phượng chớp chớp, rất thản nhiên nhìn thẳng vào Thẩm Ngôn.

 

Mặt Thẩm Ngôn hơi đỏ, cả bụng lời trêu đùa hư hỏng đã từng nghe qua chuẩn bị phát huy bị nghẹn lại, chỉ khô khan bảo: "Tao muốn hôn mày".

 

Ánh mắt Triệu Lâm Tô bày tỏ hiểu rõ, rất phối hợp nhắm mắt lại.

 

Dáng vẻ mặc người tới hái.

 

Khiến Thẩm Ngôn không biết nên ra tay thế nào, chậm chạp mãi mà vẫn chưa hành động.

 

Triệu Lâm Tô yên lặng mở con mắt bên trái ra, nét mặt châm chọc: "Sao còn chưa hôn?"

 

Yết hầu Thẩm Ngôn lăn lăn: "Mày không thể phản kháng một chút hả?"

 

Triệu Lâm Tô lại cười, hắn quay đầu đi cười đến mức lưng cũng hơi cong.

 

Thẩm Ngôn bị hắn cười, đỏ bừng mặt lên: "Mày cười cái lông á".

 

"Khụ khụ", Triệu Lâm Tô hắng giọng, quay về nhìn Thẩm Ngôn, nói: "Tao chỉ không ngờ mày còn có nhiều sở thích đặc biệt như thế".

 

Thẩm Ngôn: "..."

 

Thói xấu thích khịa của thằng này vẫn không thay đổi, rốt cuộc đứa nào mới là thằng h*m m**n sắc dục hơn, dụ dỗ cậu làm ra cái video XX đó, đừng tưởng cậu không rõ nhé!

 

Thẩm Ngôn đang vơ vét từ ngữ trong đầu để tìm lời phản kích, trên thắt lưng đã đột ngột có thêm một sức lực rất mạnh. Triệu Lâm Tô ôm lấy eo cậu, đổi vị trí với cậu.

 

Thẩm Ngôn hơi sững sờ, dán lưng vào cánh cửa: "Mày làm gì thế?"

 

Triệu Lâm Tô cười nhạt: "Phản kháng đó".

 

Bờ môi đè xuống, mềm mại, mang theo một chút sức mạnh. Nhớ nhung là thứ có trọng lượng, toàn bộ trọng lượng của nó đã được tiết lộ trong nụ hôn này.

 

Rõ ràng mới từng hôn mấy lần nhưng bản năng cứ như đã hình thành thói quen, vô cùng thuần thục tiếp nhận. Cảm giác được hơi thở của người này, ngửi được mùi hương trên thân thể hắn liền tự nhiên há miệng hé môi, để hắn quấy nhiễu khoang miệng, nuốt xuống, không hề cảm thấy xấu hổ.

 

Thẩm Ngôn dang hai tay ôm bả vai Triệu Lâm Tô, bờ môi lúc mở lúc khép, liên tục biến đổi cách thức c*n m*t, đầu lưỡi mềm mại, xúc cảm ướt át, thân mật khiến cho người ta run rẩy.

 

Bàn tay Triệu Lâm Tô chậm rãi trượt xuống, trong xoang mũi phát ra âm thanh trầm thấp giống như đang cười. Môi hắn dán trên môi Thẩm Ngôn: "Mặc nhiều đồ thế?"

 

"..."

 

Hơi thở của Thẩm Ngôn lộn xộn, sắc mặt ửng đỏ. Cậu vốn là con người không chú ý tới việc ăn mặc, hôm nay đi họp lớp cũng chỉ nhặt bừa một cái áo phao dáng dài liền đi ngay, cách ăn mặc giống y như đúc thời kỳ còn học cấp ba.

 

Đôi mắt Triệu Lâm Tô lẳng lặng nhìn cậu, nét mặt dịu dàng, không khác gì biểu cảm đêm hôm đó khi hắn dỗ cậu đừng cúp máy.

 

Một bàn tay thon dài xuất hiện trong tầm mắt Thẩm Ngôn, trùm lên khóa kéo chiếc áo phao của cậu.

 

Dưới hàng mi ngắn ngủn dày đặc, con mắt đen nhánh nhìn chằm chằm cậu không nhúc nhích.

 

Khóa kéo chậm rãi đi xuống, âm thanh kim loại va chạm vào nhau vô cùng rõ rệt trong căn phòng yên tĩnh. Hơi thở Thẩm Ngôn hơi nặng nề, cậu căng thẳng nuốt nước bọt, muốn nói gì đó. Nhưng dưới ánh mắt của Triệu Lâm Tô, cậu tựa như bị nghẹn lời nói không ra câu, chỉ có thể trơ mắt nhìn khóa kéo một mực đi xuống tận vị trí cuối cùng, cạch một tiếng, bung ra.

 

Trong mắt Triệu Lâm Tô chứa ý cười như muốn khích lệ, cúi đầu xuống, lại hôn lên.

 

Áo phao bên ngoài bị tháo khóa, bàn tay chui vào từ dưới áo hoodie, nhẹ dán lên thắt lưng. Lòng bàn tay như lửa nóng, sức lực rất mạnh, nặng nề như nụ hôn của Triệu Lâm Tô. Thẩm Ngôn cảm giác chính mình sắp bị hôn đến độ không thể nào thở nổi, bên tai vang lên tiếng hô hấp của cả hai người, trong xoang mũi, trong cổ họng tản ra những tiếng than nhẹ nhỏ vụn.

 

Có gì đó không ổn.

 

Chuông báo động trong đầu Thẩm Ngôn kêu lớn, thế nhưng hôn môi quá thoải mái, làm cho người ta không muốn hô ngừng lại.

 

Bàn tay theo vùng cơ bắp mỏng mà mạnh mẽ bên hông nghiêng nghiêng đi lên phía trên. Bàn tay Triệu Lâm Tô lưu luyến trên đường cong cơ bắp đẹp đẽ đó, từng chút từng chút hôn sâu hơn, hàng mi ngắn dày hé mở, hắn nhìn thấy được khuôn mặt ửng đỏ của Thẩm Ngôn, đôi mắt nhắm rất chặt, hoàn toàn đã chìm vào say mê không hề đề phòng.

 

Lòng bàn tay chậm rãi đi xuống.

 

Dưới eo nhỏ là xương hông cứng cáp hẹp gầy, hơi nhô lên chống đỡ mép chiếc quần jean.

 

Chân dài của Triệu Lâm Tô chen vào, nhẹ nhàng ép lên đùi người trước mặt.

 

Thẩm Ngôn phát ra một âm tiết run rẩy.

 

"Ngôn Ngôn", Triệu Lâm Tô hôn từ môi đến bên má, hôn lên vành tai Thẩm Ngôn, hỏi: "Có cần tao giúp mày không?"

 

Vành tai bị hôn một cái, sức lực cái ôm của Thẩm Ngôn lên bờ vai Triệu Lâm Tô đột ngột gia tăng, cả người cậu dán chặt vào người Triệu Lâm Tô, run rẩy như thể lên cơn bệnh sốt rét.

 

Từng chút từng chút biến đổi giữa hai bên đều được truyền sang cơ thể người còn lại.

 

Triệu Lâm Tô không hỏi thêm nữa.

 

Bàn tay nhẹ nhàng phủ lên.

 

Không giống như cảm giác tự mình chạm tới.

 

Bàn tay quen thuộc, k*ch th*ch xa lạ. Thẩm Ngôn tự cắn đốt ngón trỏ của chính mình, ngửa mặt lên nhìn chiếc đèn tròn màu vàng nhạt treo ở trước cửa. Chiếc đèn đó hẳn là đèn cố định, nhưng trong tầm mắt của Thẩm Ngôn, nó lại như đang lay động không ngừng, xoay tròn, chói mắt, nóng bỏng như muốn hòa tan cậu.

 

Cậu gần như đã không thể đứng vững.

 

Một bàn tay còn lại của Triệu Lâm Tô vẫn đỡ bên thắt lưng cậu mới có thể khiến cậu không tuột từ trên cánh cửa xuống.

 

Âm thanh cố nín nhịn thoát ra thành tiếng hừ nhẹ trong xoang mũi, Thẩm Ngôn thực sự không chịu nổi nữa, xương hông hơi cong về phía trước, vô thức phối hợp với tiết tấu kia.

 

Triệu Lâm Tô sát lại, khẽ hôn lên ngón trỏ bị cậu cắn, hôn từ khớp xương đến đôi môi, đầu lưỡi khẽ l**m vào trong khe hở. Thẩm Ngôn yên lặng buông ngón tay xuống, hé miệng hôn đáp lại Triệu Lâm Tô.

 

Cả trên cả dưới đồng thời bị k*ch th*ch, da đầu cậu tê rần, cảm thấy chính mình như muốn bật khóc. Cậu hừ một tiếng dài như giận dỗi, thất thần nhắm mắt lại, trong đầu vẫn đang ở tình trạng trời đất quay cuồng.

 

Triệu Lâm Tô ôm eo cậu hôn môi không ngừng, Thẩm Ngôn chìm trong một khoảng thời gian vô cùng huyền diệu, một hồi lâu sau mới lấy lại tinh thần, trên người đổ mồ hôi như vừa trải qua cơn sốt. Đầu lưỡi cậu nhẹ nhàng cuốn lấy Triệu Lâm Tô, đẩy lùi hắn ra, thở hồng hộc nhìn về phía hắn. Sắc mặt Triệu Lâm Tô trông qua lại vẫn giữ được sự tỉnh táo, chỉ có ánh mắt không thể khống chế được, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cậu.

 

Yết hầu Thẩm Ngôn lăn lên lộn xuống, chậm chạp phát hiện ra tình huống hiện giờ.

 

Cậu sảng khoái xong rồi, Triệu Lâm Tô thì chưa.

 

"Tao... tao cũng giúp mày..."

 

Cậu lắp bắp lên tiếng, vươn cánh tay đã cứng đờ đang dán lên trên cánh cửa sang, muốn có qua có lại giúp đỡ người ta.

 

"Không cần".

 

Triệu Lâm Tô quả quyết từ chối.

 

Hắn hôn lên môi Thẩm Ngôn một cái thật nặng nề, sau đó đứng thẳng người lên, tránh xa cậu một khoảng cách hơn nửa cánh tay: "Mày vào nhà vệ sinh thu dọn một chút đi".

 

Sắc mặt Thẩm Ngôn đỏ ửng, khóa quần jean của cậu vẫn còn đang hé mở, tầm mắt liếc ngược liếc xuôi, căn bản không rõ mình nên tiếp tục vươn tay hay nên nghe lời Triệu Lâm Tô.

 

"Đi đi".

 

Giọng điệu Triệu Lâm Tô bình tĩnh y như đã có kế hoạch sắp xếp, Thẩm Ngôn thu súng về vội vã chạy vào nhà vệ sinh.

 

Cậu rửa tay trước theo thói quen, rửa hai lần mới nhớ ra tay mình rất sạch sẽ. Thế là cậu lại rút một ít khăn giấy ra lau súng. Trong đầu Thẩm Ngôn không khỏi nhớ lại nhiệt độ và sức mạnh trong lòng bàn tay của Triệu Lâm Tô ban nãy... Kỹ thuật đó... quả xứng danh người ngày nào cũng trầm mê sắc dục...

 

Thẩm Ngôn mặt đỏ tai hồng vứt khăn giấy đi, trong lòng tự nhủ, ranh giới của con người một khi bắt đầu tuột dốc thì thật sự càng lúc càng tuột nhanh đến không ngờ.

 

Hai ngày hôm trước, tối thiểu còn cách nhau một cái màn hình, hôm nay mới gặp đã thẳng thắn bắt đầu ngay.

 

Vậy qua vài ngày nữa, hai người họ chẳng phải sẽ muốn làm cái đó luôn rồi hả?!

 

Thẩm Ngôn hoảng sợ, vươn tay sờ xuống cái mông của mình.

 

Trong đầu đột nhiên nhớ tới cảnh tượng thoáng nhìn qua đã nhớ mãi không quên trong lần ở khách sạn.

 

Mẹ kiếp, đến lúc đó cậu sẽ không vỡ toang đấy chứ?!

 

Thẩm Ngôn hoảng sợ liếc bản thân mình trong gương, giống như đến giờ mới nhận ra cái giá phải trả khi trở thành gay, trong đầu chậm rãi vang lên ca khúc kinh điển "hoa cúc tàn, tổn thương rơi đầy đất..."

 

Dừng lại ——

 

Cậu vừa mới thoải mái xong sao có thể sinh ra ý nghĩ kéo quần bỏ chạy của một thằng đàn ông cặn bã chứ!

 

Thẩm Ngôn giơ hai tay ôm đầu, bắt đầu an ủi bản thân.

 

Còn xa lắm, lúc này mới đi được có đến đây, bọn họ xác định yêu đương chưa được mấy ngày, tính đi tính lại cũng chỉ tầm mười ngày là cùng.

 

Thế nhưng mười ngày trôi qua đã đi được đến tiến độ này, vậy thì cái kia chẳng phải cũng là lửa sém lông mày rồi sao?!

 

Hơn nữa Triệu Lâm Tô vốn là kẻ cuồng sắc dục mỗi ngày, ngày ngày đều ảo tưởng t*nh d*c, nói không chừng hắn đã sớm muốn đem cậu đi làm việc đó rồi.

 

Thẩm Ngôn căng thẳng cắn ngón tay, bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ.

 

Trong đầu bỗng hiện lên gương mặt của Lương Khách Thanh.

 

"Bạn nhỏ này, Làm – Tình với đàn ông đau lắm".

 

"..."

 

Dường như cậu đã trông thấy ánh đèn màu đỏ lam lấp lóe của xe cứu thương 120.

 

Thẩm Ngôn lại ôm đầu thêm lần nữa, hai mắt nhìn vào khoảng không trống rỗng, đứng trong nhà vệ sinh hít vào thở ra một hồi lâu mới lấy lại tỉnh táo, đẩy cửa bước ra ngoài.

 

Phòng khách không bật đèn, chỉ có bóng đèn gần cửa vẫn đang sáng. Thẩm Ngôn bước qua bước lại một hồi, Triệu Lâm Tô không còn ở bên ngoài này. Cậu nhìn quanh một vòng, phát hiện ra khe hở cánh cửa phòng ngủ của hắn lộ ra chút ánh sáng.

 

Vừa rồi trạng thái của Triệu Lâm Tô như thế nào, đương nhiên Thẩm Ngôn hoàn toàn biết rõ. Hai người bọn họ dán sát lấy nhau như thế, chỉ cần cơ thể hắn có sự thay đổi cậu sẽ cảm giác được ngay... ừ thì... xúc cảm rất WOW.

 

Triệu Lâm Tô lại đang tự mình giải quyết hậu quả sao?

 

Thẩm Ngôn đứng ở cửa, do dự có nên gõ hay không.

 

Lúc đang hành sự đột ngột bị quấy rầy, rất có thể để lại bóng ma tâm lý.

 

Thẩm Ngôn tựa vào bức tường cạnh cửa đứng chờ, đợi một hồi lâu, Triệu Lâm Tô vẫn không đi ra.

 

Cậu chần chờ liếc nhìn cánh cửa phòng ngủ không đóng chặt.

 

Nói không chừng hôm đó cậu nhìn nhầm thì sao? Buổi tối ở khách sạn hôm đó cậu ngủ không ngon, sáng sớm cũng không quá tỉnh táo, hai mắt còn không mở ra được.

 

Có khả năng như vậy lắm.

 

Mà đôi khi ký ức của con người sẽ bị vô vàn nhân tố can thiệp xuyên tạc sự thật, biết đâu lần đó chỉ là kết quả những suy nghĩ lung tung của cậu.

 

Thẩm Ngôn lặng lẽ đẩy cánh cửa ra.

 

Triệu Lâm Tô đang ngồi ở trên giường, đối mặt với phương hướng cánh cửa của phòng ngủ.

 

Thẩm Ngôn nhìn được ba giây, lập tức xoay mặt đi.

 

Khuôn mặt – siêu nóng!

 

Triệu Lâm Tô – siêu lớn!

 

Cậu – vô cùng muốn trốn chạy!

 

Thẩm Ngôn không bỏ chạy, cậu kiên cường ngồi xuống chiếc ghế sofa bên ngoài phòng khách, nhất quyết không chịu làm một thằng đàn ông cặn bã.

 

Sau đó ngồi một hồi, đầu óc của cậu lại càng sợ hãi thêm một chút.

 

Cụm câu cảm thán phía trên có thêm một gạch đầu dòng.

 

Triệu Lâm Tô – siêu lâu!

 

Người anh em à, quá lâu là bệnh đó...

 

Khóe miệng Thẩm Ngôn co giật, hận không thể xông vào trong phòng hô lớn một câu: Người anh em à, tao đưa mày đến bệnh viện! Phẫu thuật thẩm mỹ hiện giờ rất phát triển, mày cứ yên tâm thoải mái mà cắt đứt một phần đi!

 

"..."

 

Ý tưởng thật quái lạ.

 

Bả vai bị vỗ nhẹ một cái, suýt chút nữa Thẩm Ngôn đã bắn thẳng dậy từ trên ghế sofa. Cậu quay đầu lại, nhìn thấy Triệu Lâm Tô đang nhìn chính mình, dáng vẻ rất tỉnh táo, ngoại trừ hàng chữ với hình thái tiến hóa kh*ng b* trên đỉnh đầu thì không có bất cứ khác biệt nào khác so với thường ngày.

 

"Muốn đi ăn đồ nướng không?"

 

Thẩm Ngôn: "..."

 

Hai người họ xuống tầng dưới ăn thịt nướng. Ông chủ cửa hàng thịt nướng chăm chỉ cần cù, ngày mùng ba tháng giêng đã mở cửa hàng. Trong buổi họp lớp, Thẩm Ngôn mải suy nghĩ lung tung nên ăn không mấy, lúc này bụng cũng vừa lúc đói meo.

 

"Hôm nay anh Thận cũng đi họp lớp nhỉ". Triệu Lâm Tô nói: "Tao thấy anh ấy đăng bài trên vòng bạn bè."

 

Thẩm Ngôn "Ừ" một tiếng, lại nhớ đến câu chuyện kẻ này đã đem vòng bạn bè của hắn biến thành nhóm chat riêng.

 

"Chắc tầm chín giờ anh ấy sẽ quay về nhà, ăn xong tao đưa mày về nhé".

 

Thẩm Ngôn lại "Ờ" một tiếng, lén lút liếc mắt về phía Triệu Lâm Tô.

 

Áo khoác bên ngoài của Triệu Lâm Tô thẳng tắp, không có một nếp nhăn. Áo sơ mi bên trong cũng là một chiếc áo trắng tinh sạch sẽ, trên tay đeo một chiếc đồng hồ mới, nhìn thế nào cũng giống như một người đứng đắn.

 

Ăn xong đồ nướng, Triệu Lâm Tô thật sự đưa Thẩm Ngôn về nhà.

 

Lòng Thẩm Ngôn thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Đến cửa khu chung cư, xe dừng lại, Triệu Lâm Tô nhìn về phía Thẩm Ngôn, ánh mắt rất dịu dàng: "Hôm nay cảm thấy không thoải mái hả?"

 

Thẩm Ngôn: "..."

 

Nỗi đau nhức vừa thoáng qua gương mặt có ai thấu hiểu nổi?!

 

Thẩm Ngôn cảm giác được từ cổ đến mặt mình đã đỏ lên, vành tai cũng tê dại. Cậu cúi đầu ấp úng đáp: "Có chút quái lạ..."

 

Triệu Lâm Tô lẳng lặng nhìn cậu, ngón tay siết chặt tay lái.

 

"... Nhưng rất thoải mái".

 

Thẩm Ngôn cúi đầu thừa nhận.

 

Thẩm Ngôn còn đang ấp ủ dự định thương lượng với Triệu Lâm Tô về vấn đề tôn trọng cấu tạo cơ thể con người, gương mặt chúi xuống của cậu bỗng lại bị bàn tay đỡ dậy. Triệu Lâm Tô nhẹ nhàng hôn lướt qua bờ môi của cậu, đôi mắt đen nhánh chăm chú dõi theo cậu: "Đừng nghĩ đến những chuyện khác, chỉ cần mày dễ chịu là tốt rồi".
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (95)
Chương 1: Chương 1: Siêu năng lực Chương 2: Chương 2: Người anh em tốt Chương 3: Chương 3: Gay Chương 4: Chương 4: Tình bạn mười năm Chương 5: Chương 5: Lớp học online Chương 6: Chương 6: Tự tiêu hóa Chương 7: Chương 7: Dắt chó đi dạo Chương 8: Chương 8: So sánh Chương 9: Chương 9: Trận thi đấu bóng rổ Chương 10: Chương 10: Bong gân Chương 11: Chương 11: Khả năng chưa bao giờ nghĩ tới Chương 12: Chương 12: Nghi ngờ Chương 13: Chương 13: Đi ngủ Chương 14: Chương 14: Hot search mới Chương 15: Chương 15: Đình chỉ công tác Chương 16: Chương 16: Đánh nhau Chương 17: Chương 17: Ghé thăm Chương 18: Chương 18: Sạch sẽ Chương 19: Chương 19: Cuộc gặp mặt hữu nghị Chương 20: Chương 20: Hình ảnh Chương 21: Chương 21: Phức tạp Chương 22: Chương 22: Phát huy tác dụng Chương 23: Chương 23: Tin đồn Chương 24: Chương 24: Thuyết trình Chương 25: Chương 25: Làm lành Chương 26: Chương 26: Chị dâu Chương 27: Chương 27: Lễ phục Chương 28: Chương 28: Hoàng hôn Chương 29: Chương 29: Đám cưới Chương 30: Chương 30: Có bao nhiêu chuyện cậu không biết Chương 31: Chương 31: Cố vấn tình cảm Chương 32: Chương 32: Đạo trời có luân hồi Chương 33: Chương 33: Hắn muốn làm cậu Chương 34: Chương 34: Hẹn hò Chương 35: Chương 35: Không đời nào bị nấu chín Chương 36: Chương 36: Thằng bạn tồi thân nhất Chương 37: Chương 37: Khách sạn Chương 38: Chương 38: Mơ Chương 39: Chương 39: Xông vào con phố gay Chương 40: Chương 40: Không thể bỏ cuộc Chương 41: Chương 41: Định luật bảo toàn gay Chương 42: Chương 42: Chàng gay nhạy bén Chương 43: Chương 43: Bình tĩnh lại Chương 44: Chương 44: Trở lại lúc trước Chương 45: Chương 45: Thổ lộ Chương 46: Chương 46: Bắt đầu Chương 47: Chương 47: Theo đuổi Chương 48: Chương 48: Nếu như Chương 49: Chương 49: Vẫn còn giằng co Chương 50: Chương 50: So tài Chương 51: Chương 51: Do dự Chương 52: Chương 52: Ừ Chương 53: Chương 53: Yêu đương Chương 54: Chương 54: Cứ từ từ Chương 55: Chương 55: Bảo tàng Chương 56: Chương 56: Xem phim Chương 57: Chương 57: Gió lùa Chương 58: Chương 58: Nụ hôn đầu tiên Chương 59: Chương 59: Gia đình hai bên Chương 60: Chương 60: Đêm Giao Thừa Chương 61: Chương 61: Bài hát Chương 62: Chương 62: Cái giá của việc trở thành gay Chương 63: Chương 63: Suối nước nóng Chương 64: Chương 64: Mối quan hệ đã gần gũi hơn Chương 65: Chương 65: Kỷ niệm Chương 66: Chương 66: Valentine Chương 67: Chương 67: Thoát ế Chương 68: Chương 68: Tiến thêm một bước Chương 69: Chương 69: Tình cờ gặp gỡ Chương 70: Chương 70: Nhận thức chung Chương 71: Chương 71: Tình cảm Chương 72: Chương 72: Chuyển giao Chương 73: Chương 73: Tình yêu cuồng nhiệt Chương 74: Chương 74: Một đôi Chương 75: Chương 75: Đối tượng Chương 76: Chương 76: Ăn ý Chương 77: Chương 77: Ngày lễ Chương 78: Chương 78: Hiện thực Chương 79: Chương 79: Chẳng nỡ Chương 80: Chương 80: Tương lai Chương 81: Chương 81: Dựa dẫm vào nhau Chương 82: Chương 82: Khổ tận cam lai Chương 83: Chương 83: Trở về thành phố Chương 84: Chương 84: Hai anh em Chương 85: Chương 85: Đánh rồi nói sau Chương 86: Chương 86: Đầu hàng Chương 87: Chương 87: Không sợ Chương 88: Chương 88: Yêu Chương 89: Chương 89: Mỗi người bận rộn việc riêng mình Chương 90: Chương 90: Kết thúc nội dung chính Chương 91: Chương 91: Ngoại truyện 1: Mỗi ngày là một ngày lễ Chương 92: Chương 92: Ngoại truyện 2: Soda đào Chương 93: Chương 93: Ngoại truyện 3: Không phải giấc mơ Chương 94: Chương 94: Ngoại truyện 4: Tình yêu xa xứ của Triệu Lâm Tô Chương 95: Chương 95: Ngoại truyện 5: Cả đời