Chương 63
Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp

Chương 63: VẬY MÀ CÁC NGƯƠI LẠI CẤU KẾT HÃM HẠI TA.

"Mẹ, con cũng không muốn chết, là tứ muội cãi nhau với đại tỷ, con chỉ là tới cầu xin thôi" Ngọc Linh lập tức nói rõ lập trường của mình. 

Triệu thị nhìn hai cô con gái của mình bị trường kiếm của một tên thị vệ kề trên cổ, sắc mặt vô cùng xấu xí, lo lắng cực độ. 

"Ngươi là ai, có tư cách gì mà kề kiếm với con gái ta, ở đây là phủ thừa tướng, không chứa kẻ giở thói ngang ngược như ngươi." Triệu thị tức giận, nói. 

"Triệu thị, bà câm miệng cho ta, đây là Long ảnh vệ của thế tử, bà đừng gây thêm phiền phức nữa." Ngọc Hiển ngăn lại. 

Triệu thị vốn ra vẻ ta đây, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi, vô cùng xấu hổ, Long ảnh vệ chính là đệ nhất ảnh vệ của nước Thiên Hòa, là người của thế tử, ngay cả hoàng đế và thái hậu cũng không thể sai khiến. 
 
"Ôi, đây đều là hiểu lầm, ta đây lo lắng quá cho con gái nên mất đi chừng mực, mong thế tử đừng trách móc." Triệu thị lập tức xin lỗi. 

Long Nhị liếc bà ta một cái, khóe miệng cong lên một nụ cười khinh thường: "Hai người con gái ngoan này của bà nhục mạ thế tử, còn nhục mạ phu nhân nhà ta, người làm mẹ như bà cũng thật là biết dạy dỗ." 

Trên đường đến đây, a hoàn đã nói qua những gì đã xảy ra với Triệu thị, lúc này Triệu thị tiến thoái lưỡng nan. 

Mặc kệ vậy, nhưng đó chính là con gái ruột của mình, là hai cục thịt rơi xuống từ trên người mình. Quan tâm vậy, nhưng bà ta lực bất tòng tâm, đối phương chính là Vu thế tử khát máu hung dữ như Diêm Vương địa ngục. 

Triệu thị hạ quyết tâm trong lòng, bà ta bước qua, trực tiếp tát cho Ngọc Ly cùng Ngọc Linh mỗi người một cái: "Hai người các con không biết 
 
chừng mực, sao có thể ăn nói l* m*ng như vậy, đây chính là thế tử và đại tiểu thư đấy, các con lấy gan từ đâu vậy, đều trách ta bình thường quản giáo các con hời hợt, còn không mau nhận lỗi với thế tử và đại tiểu thư." 

Ngọc Ly không dám tin mà nhìn về phía Triệu thị: "Mẹ, sao ngay cả mẹ cũng đánh con?" 

"Ta đánh nha đầu ngu ngốc như con đấy, thế tử là ai chứ, há là người con có thể nhục mạ, con đây không phải tự tìm đường chết sao? Hiện tại ta cũng không cứu nổi các con rồi, mau chóng nhận lỗi, nếu không ngay cả cha con cũng không bảo vệ nổi các con." Triệu thị hận rèn sắt không thành thép mà nói. 

"Thế tử, ta sai rồi, đại tỷ, ta biết lỗi rồi, xin tỷ và thế tử thương tình tha cho ta đi. Đều là do ta không khuyên được tứ muội, đều là do muội ấy ăn nói l* m*ng." Ngọc Linh ngay lập tức dập đầu cầu xin. 

Ngọc Ly thấy vậy cũng hoảng sợ, cha và mẹ cũng không bảo vệ được mình, chẳng lẽ hôm nay mình thật sự xong đời rồi. 

Nghe thấy lời nói của Ngọc Linh, Ngọc Ly càng tức giận: "Nhị tỷ, tỷ đây là muốn đổ thừa cho ta sao, chẳng lẽ không phải là tỷ nói đại tỷ không có lương tâm, vậy mà lại không đưa công thức pha chế trà sữa đáng tiền như thế về nhà mẹ đẻ sao?" 

Ngọc Linh sợ tới mức run lên: "Tứ muội, cơm có thể ăn bừa nhưng lời nói không thể nói lung tung, muội đừng đổ oan cho ta, ta nói như vậy lúc nào chứ?" 

Ngọc Linh trong lòng thầm mắng Ngọc Ly là con heo ngu ngốc, vậy mà lại cắn trả nàng ta vào lúc này. 

"Nhị tỷ, lúc chúng ta thay y phục, chính miệng tỷ đã nói, còn nói bảo ta nghĩ cách tìm đại tỷ đòi công thức, vậy mà lúc này tỷ lại không dám thừa nhận, tỷ là muốn để bản thân ta đi chết sao, nhị tỷ, tỷ thật là độc ác." Ngọc Ly tức giận trừng mắt nhìn về phía nàng ta. 

"Tứ muội, ta biết muội sợ thế tử và đại tỷ trừng phạt muội, nhưng thân là nhị tỷ, ta đã liều mạng cầu xin giúp muội rồi, sao muội có thể kéo ta 

xuống nước, lời ta chưa từng nói, muội bảo ta thừa nhận thế nào." Ngọc Linh uất tức mà bật khóc. 

Ngọc Ly tức giận muốn chết, liếc nhìn tiểu a hoàn bên cạnh: "Ngươi nói đi, vừa rồi lúc thay y phục, nhị tỷ có phải đã nói như vậy không?" 

A hoàn đột nhiên bị gọi tên, sợ tới mức quỳ rạp xuống đất: "Bẩm tứ tiểu thư, nô tỳ giúp nhị tiểu thư thay y phục nhưng không nghe thấy nhị tiểu thư nói như vậy." 

"Ngươi, hay cho một a hoàn đáng chết như ngươi, vậy mà lại cấu kết với nhị tỷ hãm hại ta, xem ta có đánh chết ngươi không." Ngọc Ly đang định xông tới. 

Kiếm trong tay Long Nhị khẽ động, một sợi tóc bên tai nàng ta rơi xuống đất, dọa cho Ngọc Ly sợ hãi quỳ sụp xuống đất, không dám nói gì nữa, chỉ trừng mắt nhìn về phía Ngọc Linh với vẻ phẫn nộ và không cam. 

"Đều yên lặng hết cho ta, cha con còn chưa lên tiếng, các con còn chê chưa đủ loạn sao?" Triệu thị chặn lại, xoay người đi về phía thừa tướng. "Lão gia, xin ông cầu xin giúp, dù sao cũng là người một nhà, đây đều là hiểu lầm?" Triệu thị cầu xin. 

Ngọc Hiển đương nhiên biết nếu sự việc làm ầm ĩ lên thì người mất mặt chính là ông ta, chỉ đành bất chấp nhìn về phía Vu Kì Thiên: "Thế tử, chuyện hôm nay đều là do lão thần không biết cách quản, lão thần dẫn theo hai nghịch nữ này tạ tội với ngài." 

"Nhục mạ bổn thế tử, không phải một câu tạ tội là xong, phu nhân, nàng xem xử lý thế nào?" Vu Kì Thiên nhìn về phía Ngọc Ý. 

Ngọc Ý thấy Ngọc Linh và Ngọc Ly đã trở mặt với nhau, kha khá giống với mong muốn của mình rồi, lúc này mới mở miệng nói: "Ta cũng 

không ngờ muội muội này của ta lại không coi ai ra gì như vậy, còn dám mắng chửi ta là giày rách trước mặt ta, còn nhục mạ thế tử, cái gọi là mẹ nào con nấy, chắc chắn là do mẹ quản giáo không chu đáo. Nếu đã như vậy, vậy thì tước quyền quản gia của mẹ đi." 

Một câu nói giống như một tiếng sét đánh giữa trời quang, nổ vang cả viện. 

"Không được!" Triệu thị không thèm suy nghĩ, trực tiếp từ chối. 

Ngọc Ý không tức giận cũng không sốt ruột, chỉ lạnh lùng như vậy nhìn về phía bà ta: "Mẹ phản đối như vậy là có ý gì, chẳng lẽ không làm tròn bổn phận dạy con gái không phải là lỗi của người?" 

Triệu thị vô cùng xấu hổ, trong mắt phượng lóe lên một tia âm hiểm và căm phẫn, Ngọc Ý đáng chết này trở nên miệng mồm lanh lợi như vậy từ lúc nào thế. 

Chỉ nhìn thấy Triệu thị đầy vẻ ủy khuất: "Đại tiểu thư hiểm lầm rồi, ta không biết cách quản giáo con gái, quả thực là ta không tròn bổn phận, ta tự phạt nửa năm tiền tiêu, nhưng hậu viện phủ thừa tướng lớn như vậy, không thể một ngày không có người tiếp quản được, nếu không há chẳng phải loạn hay sao." 

"Mẹ lo lắng nhiều quá rồi, mấy năm nay mẹ cực nhọc vất vả quản việc cho phủ thừa tướng, cũng nên nghỉ ngơi một chút rồi. Ta thấy Chu di nương cũng không tồi, cha có thể để cho Chu di nương tạm thời tiếp quản quyền quản gia." Ngọc Ý đề nghị. 

Ngọc Hương vẫn luôn không nói gì bên cạnh khẽ cau mày, nhìn về phía Ngọc Ý, có chút không hiểu tại sao cô làm như vậy. 

Chuyện hôm nay nếu không có một lời giải thích thỏa đáng, sợ rằng thế tử và Ngọc Ý đều sẽ không chịu để yên, trong lòng Ngọc Hiển biết rõ. 

Thấy Ngọc Hiển sắp mở miệng nói, Triệu thị càng thêm sợ chết khiếp, những năm qua bà ta đã lợi dùng quyền quản gia này để mưu cầu không ít tư lợi, nếu bị tra ra, há chẳng phải sẽ bị đuổi khỏi nhà sao. 

"Đại tiểu thư, từ nhỏ ta đã đối xử với cô như con gái ruột, vô cùng yêu thương và cưng chiều cô, những năm này cô không ngừng gây rắc rối, lão gia tức đến muốn đánh gãy chân cô, cũng là ta đã ngăn cản lại. Đại tiểu thư, cầu xin cô giúp ta, cứu hai muội muội với." Triệu thị nước mắt nước mũi đầy mặt mà nói. 

Ngọc Ý bừng tỉnh: "Ôi, nếu mẹ không nói, ta suýt chút nữa quên mất, những năm này mẹ quả thực đối xử với ta không tồi, thậm chí còn tốt hơn cả đối xử với nhị muội và tam muội, ta cũng rất cảm kích người, nếu không sao ta lại để Phương Vũ Lệnh mà mẹ ruột ta để lại cho ta ở chỗ người chứ?" 

Trước đây khi nguyên chủ còn nhỏ, Triệu thị ngoan ngoãn phục tùng cô, vô cùng cưng chiều, lúc này mới dụ dỗ lừa lấy Phượng Vũ Lệnh trong tay nguyên chủ, đó chính là đội Thiết Huyết Nữ Tử Quân duy nhất của nước Thiên Hòa, đánh đâu thắng đó, sức mạnh vô địch, là đội quân chỉ đứng sau Long cảnh vệ. 

Ngọc Hiển kinh ngạc nhìn qua: "Ý Nhi, con vừa nói là Phượng Vũ Lệnh?"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (132)
Chương 1: Chương 1: C1: Bị vứt bỏ Chương 2: Chương 2: C2: Cô đã làm gì tôi Chương 3: Chương 3: C3: Mỹ nam ngài thật đẹp trai Chương 4: Chương 4: C4: Thế tử ngài thật sự muốn cưới ngọc ý sao Chương 5: Chương 5: C5: Hay là chúng ta gạo nấu thành cơm đi Chương 6: Chương 6: C6: Muốn cắm sừng bổn vương ngươi cũng xứng Chương 7: Chương 7: C7: Bệ hạ cố ý gây khó dễ Chương 8: Chương 8: C8: Con là phụ nữ không thể dè dặt chút sao Chương 9: Chương 9: C9: Cô thật sự chỉ muốn làm tiểu thiếp sao Chương 10: Chương 10: C10: Thế tử ta cùng ngài đi tắm Chương 11: Chương 11: C11: Hoàng thượng người có muốn nếm thử một chút không Chương 12: Chương 12: C12: Ta thay thế tử đi gửi sính lễ Chương 13: Chương 13: C13: Thế tử người ta rất nhớ ngài Chương 14: Chương 14: C14: Tình yêu sâu đậm tự nhiên sẽ nồng nàn Chương 15: Chương 15: C15: Nàng hôn mình Chương 16: Chương 16: C16: Tự mình bón thuốc cho hắn Chương 17: Chương 17: C17: Sao hắn lại không được chứ Chương 18: Chương 18: C18: Ai dám không khách sáo với nữ nhân của bản thế tử Chương 19: Chương 19: C19: Thế tử thích ta nhất rồi Chương 20: Chương 20: C20: Sao hả cô còn muốn gả cho người khác Chương 21: Chương 21: C21: Hai chúng ta ngủ kiểu gì Chương 22: Chương 22: C22: Tướng ngủ của ta không tốt ngài có thể đẩy ta ra Chương 23: Chương 23: C23: Ai ngờ cô ôm ta cả một đêm Chương 24: Chương 24: C24: Hắn chỉ là đang thăm dò ta Chương 25: Chương 25: C25: Thế tử là t m can bảo bối của ta Chương 26: Chương 26: C26: Bên ngoài đẹp đế bên trong thối nát Chương 27: Chương 27: C27: Cô lại g y chấn động kinh thành rồi Chương 28: Chương 28: C28: Ta nuôi ngài Chương 29: Chương 29: C29: Nếu cô có thể thắng ta thì ta tặng cô Chương 30: Chương 30: C30: Chàng trước kia có phải từng hôn nữ tử khác không Chương 31: Chương 31: C31: Thế tử chàng có muốn vắt sữa không Chương 32: Chương 32: C32: Bản thế tử không thể có chút sản nghiệp của mình sao Chương 33: Chương 33: C33: Cả đời này hắn chỉ nhận định cô Chương 34: Chương 34: C34: Thế tử ta chỉ thích ăn thịt Chương 35: Chương 35: C35: Không phải bất ngờ là kinh sợ Chương 36: Chương 36: C36: Gả cho chàng thật tốt Chương 37: Chương 37: C37: Lẽ nào nha đầu này không nói dối Chương 38: Chương 38: C38: Cô tuyệt đối không thể lộ bất cứ sơ hở nào Chương 39: Chương 39: C39: Thế tử ghen Chương 40: Chương 40: C40: Ngươi có thể bế nổi Chương 41: Chương 41: C41: Thế tử chàng có muốn chọn mấy tiểu thiếp về không Chương 42: Chương 42: C42: Không ngờ ở trong mắt chàng ta đẹp như vậy Chương 43: Chương 43: C43: Ta thích Chương 44: Chương 44: C44: Gương mặt thật sự của ngọc ý bị bại lộ Chương 45: Chương 45: C45: Của ta chính là của nàng Chương 46: Chương 46: C46: Ngươi muốn làm gì phu nh n của bốn thế tử Chương 47: Chương 47: C47: Ngày mai ta còn có thể đến không Chương 48: Chương 48: C48: Long nhị bá đạo dạy dỗ bạch liên hoa Chương 49: Chương 49: C49: Chương 49 Chương 50: Chương 50: C50: Cởi y phục ra Chương 51: Chương 51: C51: Đúng là có cảm giác Chương 52: Chương 52: C52: Ta tưởng là nàng đã ăn no ở phủ ly vương ròi Chương 53: Chương 53: THÊ TỬ MUỐN ĐI RA NGOÀI. Chương 54: Chương 54: CHÀNG LÀ TÂM CAN BẢO BỐI CỦA TA. Chương 55: Chương 55: THẾ TỬ, CHÀNG BẮT NAT TA. Chương 56: Chương 56: CHẲNG PHẢI LÀ DO NÀNG CỐ Ý ĂN VẠ, CỨ ĐÒI PHẢI GẢ CHO TA? Chương 57: Chương 57: THẾ TỬ BÀY TỎ CHÂN TÌNH. Chương 58: Chương 58: PHỦ THỪA TƯỚNG BỊ TRỘM À? Chương 59: Chương 59: THẾ TỬ TỨC GIẬN DẠY DỖ NGƯỜI KHÁC BẢO VỆ VỢ Chương 60: Chương 60: PHU NHÂN QUYẾT ĐỊNH LÀ ĐƯỢC Chương 61: Chương 61: AI BẢO CÔ MẮNG TA LÀ GIÀY HỎNG. Chương 62: Chương 62: LÀM MẤT MẶT CẶN BÃ ĐỘC ÁC. Chương 63: Chương 63: VẬY MÀ CÁC NGƯƠI LẠI CẤU KẾT HÃM HẠI TA. Chương 64: Chương 64: DÁM GIẢ VỜ NGẤT XỈU TRƯỚC MẶT CÔ, MUỐN BỊ NGƯỢC ĐÃI. Chương 65: Chương 65: TA YÊU THƯƠNG CON BÉ, CON CÓ Ý KIẾN SAO? Chương 66: Chương 66: TA ĐÍCH THÂN NƯỚNG KHOAI LANG CHO CHÀNG. Chương 67: Chương 67: CÔ NƯƠNG, CÔNG TỬ NHÀ CÔ ĐỐI XỬ VỚI CÔ THẬT TỐT Chương 68: Chương 68: LẼ NÀO PHỦ THẾ TỬ CÓ NỘI GIÁN Chương 69: Chương 69: VU TIỂU TỬ THÊ TỬ CỦA NGƯƠI CŨNG QUÁ XẤU RỒI Chương 70: Chương 70: BỞI VÌ CÓ ÔNG, TA MỚI KHÔNG YÊN TÂM Chương 71: Chương 71: VU TIỂU TỬ CỨU MẠNG Chương 72: Chương 72: TẠI SAO TA PHẢI ĐI Chương 73: Chương 73: SỨC KHỎE CỦA THẾ TỬ SAO RỒI? Chương 74: Chương 74: TA NGHE NÓI HUYNH BỊ NGƯỜI TA CHƠI XỎ Chương 75: Chương 75: SỢ NÀNG LẠNH, GIÚP NÀNG SƯỞI ẤM Chương 76: Chương 76: CÔ LẠI BỊ THẾ TỬ LỪA Chương 77: Chương 77: TỐI QUA LÀM PHU NHÂN CỦA BẢN THẾ TỬ MỆT RỒI Chương 78: Chương 78: THẾ TỬ, NGƯỜI TA MUỐN CHÀNG ĐÚT CHO TA Chương 79: Chương 79: THẾ TỬ CŨNG BIẾT NẮM TAY CỦA PHU NHÂN RỒI Chương 80: Chương 80: KHÔNG HỔ LÀ PHU QUÂN TA CHỌN Chương 81: Chương 81: LẼ NÀO NHỊ NƯƠNG KHÔNG MUỐN MẶT CỦA TA KHỎI Chương 82: Chương 82: TỶ MUỘI HOA NHỰA Chương 83: Chương 83: Ý CỦA HẮN LÀ NGƯƠI KHÔNG XỨNG Chương 84: Chương 84: NÀNG LÀ NỮ NHÂN CỦA TA Chương 85: Chương 85: TA MUỐN NGỌC Ý ĐỆM NHẠC CHO TA Chương 86: Chương 86: VU KÌ THIÊN ĐỪNG NÓI ĐÂY LÀ PHU NHÂN NGƯỜI Chương 87: Chương 87: NGƯƠI NÓI AI LÀ LOẠI LÊU LỔNG Chương 88: Chương 88: CHẲNG LẼ NHA ĐẦU NÀY CÒN CÓ BẢN LĨNH KHÁC? Chương 89: Chương 89: TA SỦNG PHU NHÂN CỦA TA LÀ CHUYỆN ĐƯƠNG NHIÊN Chương 90: Chương 90: DÙ LỢN NÁI CÓ THỂ TRÈO CÂY, BỔN VƯƠNG CŨNG SẼ KHÔNG THÍCH NGƯỜI Chương 91: Chương 91: KIẾP NÀY CÓ THỂ CƯỚI ĐƯỢC NÀNG LÀ VINH HẠNH CỦA TA Chương 92: Chương 92: CHÀNG MUỐN CẢM TẠ TA, VẬY LẤY THÂN BÁO ĐÁP ĐI Chương 93: Chương 93: NGỌC TIỂU THƯ, CÓ THỂ NHỜ CÔ GIÚP MỘT VIỆC ĐƯỢC KHÔNG? Chương 94: Chương 94: TA THÍCH NGƯỜI CÓ THAM VỌNG Chương 95: Chương 95: AI DÁM LÀM MUỘI BỊ THƯƠNG THÀNH NHƯ THẾ NÀY. Chương 96: Chương 96: PHU NHÂN, NGƯỜI KHÔNG THỂ KHIÊM TỐN MỘT CHÚT ĐƯỢC Ư? Chương 97: Chương 97: ĐẾN CŨNG NHANH ĐÓ. Chương 98: Chương 98: KHÔNG PHẢI CÔ GANH TỊ VỚI SẮC ĐẸP CỦA TA À? Chương 99: Chương 99: VU THẾ TỬ CẦU KIẾN. Chương 100: Chương 100: LY VƯƠNG CHỊU TỘI THAY Chương 101: Chương 101: TAY CÒN ĐAU KHÔNG? Chương 102: Chương 102: NẾU CHÀNG KHÓ CHỊU, NGƯỜI KHỔ VẪN LÀ TA Chương 103: Chương 103: TA ÔM NÀNG ĐẾN ĐÓ Chương 104: Chương 104: CÁCH HẠ ĐỘC NÀY ĐÚNG LÀ TỐT Chương 105: Chương 105: TA NGỒI CÙNG NÀNG Chương 106: Chương 106: NGƯƠI CŨNG BỆNH VỢ NGƯƠI NHỈ Chương 107: Chương 107: HẮN BỊ NGƯỜI TA HẠ ĐỘC Chương 108: Chương 108: KHÔNG LẼ NGỌC Ý CHÍNH LÀ LANG TRUNG GIANG HỒ KIA Chương 109: Chương 109: KHÔNG NGỜ LÀ HẮN Chương 110: Chương 110: NGỌC Ý SAO CÓ THỂ NHÌN TRÚNG NGƯỜI Chương 111: Chương 111: DỰA VÀO TA LÀ PHU QUÂN CỦA NÀNG Chương 112: Chương 112: ĐẠI TỶ NHỚ ĐẾN TA, SAO CÓ THỂ CHỨ Chương 113: Chương 113: VU KÌ THIÊN NGƯỜI LẠI ĐÁNH LÉN TA Chương 114: Chương 114: YÊN TÂM, MỌI THỨ CÓ TA Chương 115: Chương 115: MÀN DIỄN CỦA NGƯỜI DIỄN ĐẾN CẢ THẾ TỬ PHỦ RỒI, THÚ VỊ ĐẤY Chương 116: Chương 116: NGƯỢC TRA VẢ MẶT Chương 117: Chương 117: LÃO GIA SAO NGÀI ĐÁNH TA Chương 118: Chương 118: THẾ TỬ CÁI NÀY LÀ BIKINI. Chương 119: Chương 119: TRÊN THẾ GIỚI CÓ HÀNG NGÀN PHỤ NỮ, NHỮNG CŨNG KHÔNG BẰNG MỘT MÌNH NÀNG. Chương 120: Chương 120: ĐÊM NAY HẮN CÒN CÓ THỂ LÀM CHÍNH NHÂN QUÂN TỬ KHÔNG? Chương 121: Chương 121: SAU NÀY CHỈ CÓ THỂ MẶC Ở TRƯỚC MẶT TA Chương 122: Chương 122: CẢ ĐỜI NÀY TA SẼ YÊU NÀNG THẬT NHIỀU Chương 123: Chương 123: CÓ HÀI LÒNG VỀ BIỂU HIỆN TỐI QUA CỦA TA KHÔNG Chương 124: Chương 124: TA THÍCH MÙI TRÊN NGƯỜI NÀNG Chương 125: Chương 125: THẾ TỬ ĐỘC SỦNG PHU NHÂN BA NGÀY KHÔNG RA KHỎI CỬA Chương 126: Chương 126: NÀNG CHẮC CHẮN MÌNH CÓ THỂ TỰ ĐI? Chương 127: Chương 127: TA CÓ PHẢI LÀM PHIỀN TỚI CÁC NGƯỜI KHÔNG Chương 128: Chương 128: THẬT LÀ OAN GIA NGÕ HẸP Chương 129: Chương 129: TA CHỈ MUỐN LIỀU MỘT LẦN VÌ MÌNH Chương 130: Chương 130: THẬT SƯỚNG KHI NGƯỢC VÀ VẢ MẶT KẺ CẶN BÃ Chương 131: Chương 131: NHỮNG NĂM NAY, ĐỂ NÀNG CHỊU ẤM ỨC RỒI Chương 132: Chương 132: NÀNG CÒN CÓ TA