Chương 64
Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn

Chương 64

Nhóm người Lâm Thanh Thạch không phát hiện dấu vết của một con lợn rừng nào khác, chỉ có thể suy đoán đây là một con lợn rừng, bởi vì nguyên nhân không rõ nào đó mà ngoài ý muốn chạy đến bên ngoài núi.

Loại tình huống này cũng không phải là hiếm thấy.

Chỉ cần không phải lợn rừng ở trong núi phiếm lạm thành tai(*), phải chạy ra ngoài gây họa và phá hoại hoa màu là tốt rồi.

*Phiếm lạm thành tai: Lụt lội thành thảm họa, nó là một ẩn dụ cho một sự việc ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường.

Nhưng mà Lâm Thanh Thạch vẫn quyết định ngăn cản nhóm dân binh gần đây tuần tra dưới chân núi, đồng thời người muốn vào núi lấy củi, cắt cỏ hái rau dại cũng phải đặc biệt chú ý, nhất định phải tạo thành nhóm để đi, hơn nữa không thể đi quá sâu.

Chờ đến khi ông trở về, thì nhìn thấy Vệ Hỉ Nhạc cau mày, vẻ mặt lo lắng mặt mày ủ rũ: "Anh đã trở về."

"Làm sao vậy? Sao lại bày ra dáng vẻ này."

"Hiểu Hiểu phát sốt."

"Anh xem một chút." Lâm Thanh Thạch vào phòng nhìn nhìn, Hiểu Hiểu bị sốt, cũng may cô chỉ bị sốt nhẹ, hiện tại ngủ rất say ở trên giường.

"Anh đi mời người đến xem." Đại đội của bọn họ cũng có thầy lang(*) chuyên xử lý và xem bệnh.

*Thầy lang: nhân viên y tế ở nông thôn vừa là nông dân vừa là bác sĩ.

Một lúc sau thầy lang cũng đến xem bệnh, hỏi xem xảy ra chuyện gì, chỉ nói bọn họ phải chú ý, nếu nhiệt độ lại tăng lên, thì mới cho cô uống thuốc.

Đợt sốt này của Hiểu Hiểu duy trì hết ba ngày mới hết, tuy rằng nhiệt độ không tăng cao, nhưng vẫn không hạ xuống, Lâm Thanh Thạch thậm chí còn mang cô đến bệnh viện xã khám, chờ cô hết sốt, Lâm Thanh Thạch và Vệ Hỉ Nhạc đều tiều tụy không ít.

Ba ngày nay bọn họ không có giây phút nào yên tâm, thẳng đến khi cô hạ sốt, Vệ Hỉ Nhạc mới lộ ra một biểu tình như khóc như cười, lẩm bẩm một câu: "Con cái đều là cục nợ mà."

Hiểu Hiểu nghe được thì chột dạ.

Cô không phải cố ý.

Cơn sốt này cô không thể kiểm soát được.

Hơn nữa, không phải ai cũng có thể thăng cấp thành công, có người trong lúc dị năng thăng cấp bị thất bại, bị nóng rồi biến thành kẻ ngốc.

Lúc này Hiểu Hiểu hỏi con lợn rừng kia sao rồi, cuối cùng con lợn rừng kia cũng không có vào bụng mọi người, Lâm Thanh Thạch cùng mọi người mở cuộc họp, tham khảo ý kiến mọi người, mang con lợn này bán cho trạm thu mua, đến cuối năm, mọi người có thêm một chút tiền.

Một con lợn rừng lớn như vậy, có thể đổi không ít tiền, nếu như muốn ăn thịt, nhiều người như vậy, kỳ thật cũng không ăn được bao nhiêu.

Hiểu Hiểu cứng họng không thốt nên lời: "..." Thịt của cô cứ thế mà bay mất rồi.

Sau khi Hiểu Hiểu từ bệnh viện về nhà, thì cùng Lâm Hoa Khôn tiếp nhận giáo dục "yêu sâu đậm" của Lâm Thanh Thạch, toàn bộ huấn luyện tăng gấp đôi.

Lúc trước huấn luyện đối với cực hạn của bọn họ là lưu lại đường sống, hiện tại một chút sức lực cũng không giữ lại cho bọn họ.

Đối với hai người bọn họ, Lâm Thanh Thạch áp dụng sách lược không giống nhau, con trai nhỏ vẫn phải huấn luyện lá gan nhiều hơn, càng nguy hiểm, càng cần bình tĩnh đưa ra biện pháp ứng đối, còn con gái... Con gái thì muốn dạy cô lượng sức mà làm, một con heo rừng lớn như vậy, nói xông lên liền xông lên, nếu con dao kia không có chém chính xác vào chỗ yếu hại thì sao? Cô đã nghĩ về hậu quả chưa?

Cũng không biết nên khen con gái có dũng khí hay là quá mức bồng bột, nhìn thế nào thì cô con gái ngoan ngoãn nghe lời của ông cũng đều không dính dáng tới từ bồng bột mà.

Lúc trước Lâm Thanh Thạch chỉ dạy dỗ con trai ở phương diện này có chút đau đầu, đúng là, đối với con gái cũng không nên hạ thấp tiêu chuẩn. Nếu lần sau gặp phải nguy hiểm, con gái vẫn tiếp tục xông lên như vậy, thực lực bản thân tiến bộ, còn có thể có thêm vài phần bảo đảm.

Trong khoảng thời gian này Hiểu Hiểu ngoan ngoãn gấp bội, qua một khoảng thời gian, người lớn cũng không gấp gáp nhìn người chằm chằm như vậy nữa, Hiểu Hiểu mới tìm được cơ hội đi trải nghiệm dị năng thăng cấp của cô.

Hiểu Hiểu đứng ở bên mép nước, trong tay cầm viên đá trơn nhẫn mới vừa tìm được, ném đá trên sông, một, hai, ba, bốn, sau khi đá chạm nhẹ bốn cái trên mặt nước thì chìm xuống, cô lại ném hai viên.

Lúc viên đá thứ ba được ném xuống mặt nước, tập trung sự chú ý, tay nhẹ nhàng trượt một cái, phía trước hòn đá liền xuất hiện một đường màu đen, đường màu đen rất ngắn, thẳng tắp, nằm ở giữa tảng đá, hai thứ đó gặp nhau, viên đá lặng yên không một tiếng động bị sợi mảnh màu đen chia làm hai rơi xuống hai bên, đánh ra hai bọt nước khác nhau.

Cảm xúc trên mặt Hiểu Hiểu có chút phức tạp, dường như là đang mừng rỡ, lại tựa hồ là đang khổ não. 

Cô thật sự không ngờ, không gian dị năng của cô lại cứ thế mà tiến hóa thành không gian xé rách có tính công kích, một chiêu này thật sự rất lợi hại, nhìn không đáng chú ý, dùng để đánh lén, giết tang thi lấy tinh thạch lại là một chiêu sát khí lớn, Hiểu Hiểu không nghĩ tới có cái gì có thể né tránh không gian xé rách.

Khi dị năng của cô vừa mới xuất hiện, cô rất được hoan nghênh, bởi vì cô chính là kho hàng di động, sau đó xảy ra sự kiện mấy dị năng giả không gian cất trữ vật tư, đột nhiên có thêm rất nhiều ánh mắt nhìn chăm chú vào những dị năng giả không gian như bọn họ, một chút chuyện khác thường cũng không dám làm. Hơn nữa lực sát thương của cô thật sự có hạn, cô càng đảm nhiệm vai trò của một kho hàng di động nhiều hơn, thân thủ trong đội ngũ là đếm ngược, không có tiếng nói, kết quả, cô từ mạt thế đi tới thời đại hòa bình này.

Dị năng của cô thế mà lại thăng cấp đến một phương hướng hoàn toàn không hòa bình.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (171)
Chương 1: Chương 1: 1: Trở Về Chương 2: Chương 2: 2: Đông Đủ Chương 3: Chương 3: 3: Thiên Vị Chương 4: Chương 4: 4: Nam Phụ Chương 5: Chương 5: 5: Si Tình Chương 6: Chương 6: 6: Quà Tặng Chương 7: Chương 7: 7: Ăn Thịt Hộp Chương 8: Chương 8: 8: Ngượng Ngùng Chương 9: Chương 9: 9: Đồ Bố Thí Chương 10: Chương 10: 10: Trọng Nam Khinh Nữ Chương 11: Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38: 38: Chương 39 Chương 39: Chương 39: 39: Chương 40 Chương 40: Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171