Chương 64
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 64: Ôm em

Cảm nhận được xe đã dừng hẳn, Ôn Duẫn An vẫn cứ ghé vào lòng Hoắc Duật Hoành lười nhác làm nũng, giọng nói mềm mại đến mức khiến tim hắn ngứa ngáy không thôi.

"Ưm...Chồng ơi, có phải mình về đến nhà rồi không anh?"

"Ừ, về đến nhà rồi, em xuống xe nhé?"

Lúc căng thẳng thì không sao, vừa được thả lỏng một cái là cậu lại cảm thấy cả người mệt mỏi rã rời. Ôn Duẫn An nhắm nghiền mắt không chịu mở ra, hai tay bám lấy cà vạt của Hoắc Duật Hoành, hết cuộn tròn lại buông ra, rồi lại cuộn tiếp.

Chiếc cà vạt trị giá cả trăm triệu cứ thế bị cậu vò nghịch trong tay, vậy mà Hoắc Duật Hoành vẫn cực kỳ dung túng.

Cậu bắt đầu nhỏ giọng mè nheo đầy vẻ kiêu kỳ: "Em mệt lắm, buồn ngủ nữa... Em đau lưng, chân không có sức, tay cũng không có sức luôn..."

Hoắc Duật Hoành liếc nhìn những vị trưởng bối đang đứng ngoài cửa xe, rồi lại cúi xuống nhìn "bé dâu tây" trong lòng: "Bé kiêu kì, vậy để chồng ôm em vào nhà nhé?"

Cậu hừ hừ hai tiếng, không nói lời nào nhưng lại chủ động giơ hai tay lên. Ngụ ý đã quá rõ ràng: Muốn Hoắc Duật Hoành ôm mình.

Hoắc Duật Hoành thản nhiên như không có việc gì, bế thốc cậu xuống xe, hành động này khiến Ôn Kỳ Dã và Ôn Kỳ Triết đứng bên cạnh tức đến nổ mắt.

Tám ngày! Tính đi tính lại là tròn tám ngày trời! Xem "cải thìa" nhà bọn họ bị dày vò thành cái dạng gì rồi! Cải thìa chắc phải chín nẫu ra rồi mà Hoắc Duật Hoành vẫn không chịu buông tay!

A a a! Tức chết mất!

Nhưng các trưởng bối đều đang có mặt, hai người anh trai chỉ biết nín nhịn đến đỏ cả mặt chứ không dám hé răng nửa lời.

Các vị phụ huynh cũng có chút lúng túng. Dẫu biết là quan tâm quá nên mới kéo đến, nhưng không ngờ lại tới không đúng lúc thế này, vô tình chứng kiến cảnh tượng "nồng cháy" của đôi trẻ.

Thấy hai đứa nhỏ cứ dính lấy nhau không rời, Hoắc Tu Diệp nhìn con trai mình, hắng giọng thật mạnh một tiếng.

"Khụ khụ! Duật Hoành, Tiểu An, hai đứa về rồi đấy à..."

Dù đang nhắm mắt nhưng Ôn Duẫn An vẫn dỏng tai nghe ngóng động tĩnh xung quanh. Tiếng nói này khiến cậu giật nảy mình, lập tức tỉnh cả ngủ.

Thấy Omega nhỏ trong lòng run lên vì kinh ngạc, Hoắc Duật Hoành khẽ nhíu mày: "Ba, ba làm em ấy sợ rồi."

Được lắm! Cưng chiều bảo bối đến mức này, vừa mới thế đã biết xót vợ, Hoắc Tu Diệp đành im lặng không nói nữa.

Ôn Duẫn An trợn tròn mắt, nhìn theo hướng phát ra âm thanh. Ngay tại bậc thềm biệt thự: một, hai, ba... tận bảy người! Sao cả ba mẹ lẫn các anh trai đều ở đây hết thế này!!

Lại còn bao nhiêu quản gia, sao lại có cả bác sĩ nữa!!

Cậu chỉ định làm nũng với một mình Hoắc Duật Hoành thôi, ai ngờ bị tất cả mọi người bắt quả tang. Đầu óc cậu nóng bừng lên, bộ vi xử lý coi như nổ tung tại chỗ.

Cậu len lén liếc nhìn, sao mấy anh trai trông có vẻ không vui lắm nhỉ? Mặc kệ đi, cậu bắt đầu bài chuồn, đổ hết trách nhiệm lên đầu anh: "Chồng, sao anh không nói với em!"

"Nói gì cơ?"

"Có... có mọi người ở đây, anh mau thả em xuống đi."

Nhưng Hoắc Duật Hoành đã bế cậu đi thẳng tới trước mặt các vị trưởng bối. Diệp Thanh Lam mỉm cười nhìn hai đứa: "Tiểu Bảo sao rồi con, không có chuyện gì chứ?"

Làm gì có chuyện gì cơ chứ...

"Dạ không..." Thật là quá thất lễ, mặt cậu nóng đến mức muốn bốc khói tới nơi.

"Vâng, em ấy bảo mệt quá, buồn ngủ ——" Hoắc Duật Hoành bắt đầu thản nhiên thuật lại y hệt lời cậu vừa nói.

Bé thỏ nhỏ lập tức nổi đóa: "Á á anh đừng nói nữa! Em khỏe lắm luôn á!"

Thấy thỏ nhỏ sắp "phát uy", Hoắc Duật Hoành cuối cùng cũng chịu thả cậu xuống đất.

Cái điệu bộ này của con trai mình còn khoa trương hơn cả mình hồi trẻ, Hoắc Tu Diệp thực sự không nỡ nhìn thẳng, xua xua tay: "Thôi vào nhà rồi nói tiếp."

Trong phòng khách rộng lớn, cậu và Hoắc Duật Hoành ngồi cạnh nhau, đối diện là một hàng trưởng bối đang chăm chú quan sát, cứ như thể họ là đôi vợ chồng mới cưới ngày hôm qua vậy.

Diệp Thanh Lam lên tiếng trước: "Vậy là chứng rối loạn tin tức tố của Tiểu Bảo đã chữa khỏi rồi đúng không?"

Trước đây Ôn Duẫn An còn ngây thơ, chưa trải sự đời nên nói năng không kiêng dè. Nhưng giờ thì khác rồi, cậu đã "biết tuốt" cả rồi, nên khi chuyện này bị đem ra bàn luận công khai, cậu ngượng đến mức chẳng biết nói gì, chỉ biết gật đầu lia lịa.

Hoắc Duật Hoành nắm chặt tay cậu như để trấn an: "Hai ngày nay con đã gọi bác sĩ tới kiểm tra vài lần rồi, mẹ yên tâm, An An không sao cả. Con cũng sẽ luôn ở bên chăm sóc em ấy thật tốt."

Diệp Thanh Lam gật đầu: "Duật Hoành cũng vất vả rồi."

Hắn ngẩng đầu nhìn vào mắt cậu, trong giọng nói mang theo ý cười đậm ý vị: "Nên làm mà mẹ, con là Alpha của em ấy."

Hoắc Duật Hoành bây giờ nói lời đường mật cứ câu này đến câu khác, nghe mà tim cậu đập thình thịch, mắt cứ ngó nghiêng khắp nơi không biết trốn vào đâu cho hết ngượng.

Ôn Kỳ Duệ im lặng nãy giờ rốt cuộc cũng lên tiếng: "Vốn dĩ anh cũng đưa mấy bác sĩ tới đây, nhưng xem ra là không dùng đến rồi."

"Tiểu An trông rất ổn."

"Xem ra là 'làm' rất đúng chỗ."

"Phụt —— Khụ khụ!" Ôn Kỳ Dã vừa định uống ngụm nước cho bớt nóng trong người, nghe anh cả nói câu đó liền phun hết ra ngoài.

Đúng chỗ?! Cái gì đúng chỗ cơ?! Chuyện này mà cũng nói ra được sao?! Anh cả đúng là người ít nói nhưng một khi đã nói là khiến người ta kinh hồn bạt vía mà!

Ôn Đình Yến lộ vẻ ghét bỏ: "Cậu ba, sao thế hả?"

Ôn Kỳ Dã xua tay: "Không có gì... không có gì ạ."

Ôn Duẫn An khẽ khều ngón tay đang bị Hoắc Duật Hoành nắm lấy. Hiểu ý, hắn buông tay ra để cậu đứng dậy. Cậu đi tới trước mặt mọi người, nhẹ nhàng ôm lấy Diệp Thanh Lam.

"Con bây giờ khỏe lắm rồi ạ, từ nay về sau ba mẹ và các anh đừng lo cho con nữa nhé."

Diệp Thanh Lam ôm lại cậu, xoa đầu đầy yêu thương: "Ngoan, vậy Tiểu Bảo ở nhà nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa đi nhé."

"Dạ... không được đâu ạ, con nghỉ ở học viện La Đức lâu quá rồi."

Khương Quân Chi cũng góp lời: "Dạo này học viện đang tổ chức hoạt động mùa xuân, không về cũng không sao, cứ dưỡng sức cho tốt đã, nghe lời đi con."

Hoắc Tu Diệp lập tức tán thành: "Đúng đấy, cứ ở nhà đi, để Duật Hoành ở bên cạnh con thêm."

Còn... còn bên cạnh nữa sao?

"Thôi hai đứa nghỉ ngơi đi, không làm phiền không gian riêng của vợ chồng trẻ nữa, ba mẹ về trước đây." Diệp Thanh Lam xoa tóc cậu, dịu dàng nói: "Tiểu Bảo, mọi người đều rất mừng cho con."

"Nào, anh ba cũng muốn ôm Tiểu An một cái rồi mới về." Ôn Kỳ Dã sán lại gần định ôm cậu, nhưng mùi tin tức tố Alpha nồng nặc trên người cậu khiến anh khựng lại.

Cứ tưởng là Hoắc Duật Hoành không khống chế được mùi, ai dè là do cậu em trai thơm tho mềm mại của họ bị "ám" mùi nặng đến thế!

Chậc chậc! Đúng là đấu không lại cái tên Alpha tâm cơ Hoắc Duật Hoành này mà!

Trong lúc Ôn Kỳ Dã còn đang ngẩn người, Ôn Duẫn An đã bị Hoắc Duật Hoành kéo tuột lại vào lòng.

Hoắc Duật Hoành mặt không đổi sắc: "Bảo bảo, chúng ta cùng ra tiễn ba mẹ và các anh đi."

Tiễn người nhà đi xong, quản gia và người hầu cũng tự khắc tản ra. Đã rời xa nơi này nhiều ngày như vậy, khi trở về và không gian yên tĩnh trở lại, Ôn Duẫn An mới nhận ra mình nhớ nơi này đến nhường nào.

Đây chính là tổ ấm của cậu và Hoắc Duật Hoành.

Hai ngày sau.

Bị Hoắc Duật Hoành nuôi như "bé thỏ quý tộc" trong nhà thêm hai ngày, có lẽ vì không chịu nổi sự nhõng nhẽo nài nỉ của cậu, hôm nay hắn rốt cuộc cũng chịu đưa cậu trở lại học viện tham gia hoạt động mùa xuân.

Nhưng hôm nay, số lần Hoắc Duật Hoành chủ động nhắn tin cho cậu nhiều hơn hẳn, lúc nào cũng muốn xác nhận xem cậu đang làm gì.

Ôn Duẫn An bận rộn với sự kiện, tuy không thấy phiền nhưng trong lòng lại nảy sinh chút tò mò, cảm giác như Hoắc Duật Hoành đang âm mưu chuyện gì đó.

Còn chưa đến giờ hắn tới đón, điện thoại đã vang lên. Giọng nói quen thuộc của Hoắc Duật Hoành truyền đến từ đầu dây bên kia:

"Bảo bảo, anh đang ở cửa rồi, em có muốn ra gặp anh không?"

Một linh cảm mạnh mẽ thúc giục Ôn Duẫn An. Cậu muốn đi gặp Alpha của mình ngay lập tức.

Rời khỏi không gian ồn ào của buổi lễ, cậu nhìn thấy Hoắc Duật Hoành trong bộ vest chỉnh tề, trên tay ôm một bó hoa tươi rực rỡ, đang sải bước vững chãi tiến về phía mình.

Hoắc Duật Hoành vươn tay kéo cậu vào lòng, cúi đầu hôn nhẹ lên vành tai cậu, thì thầm đầy tình tứ:

"Bảo bảo, em muốn cùng anh về nhà không?"

"Anh chờ không nổi nữa, anh muốn nói rằng...Anh yêu em."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (92)
Chương 1: Chương 1: Phân Hóa Chương 2: Chương 2: Thỏ Cụp Tai Chương 3: Chương 3: Độ Tương Hợp Chương 4: Chương 4: Gặp Mặt Chương 5: Chương 5: Không Hứng Thú Chương 6: Chương 6: Đáng Chú Ý Chương 7: Chương 7: Alpha Của Cậu Chương 8: Chương 8: Omega Của Hắn Chương 9: Chương 9: Sự Quan Tâm Của Hắn Chương 10: Chương 10: Nhẫn Đôi Tình Nhân Chương 11: Chương 11: Đi Theo Anh Chương 12: Chương 12: Sẽ Đối Tốt Với Em Chương 13: Chương 13: Hương Tequila Chương 14: Chương 14: Hoa Hồng Trắng Chương 15: Chương 15: Chú Ếch Xanh Nhỏ Chương 16: Chương 16: Hổ To Bự Chương 17: Chương 17: Ôm Thật Chặt Chương 18: Chương 18: Thật Đáng Yêu Chương 19: Chương 19: Chồng Của Cậu Chương 20: Chương 20: Gọi Chồng ơi ~ Chương 21: Chương 21: Quà Cho Chồng Chương 22: Chương 22: Chồng Sợ Vợ Chương 23: Chương 23: Vô Tình Hay Cố Ý Chương 24: Chương 24: Thật Buồn Phiền Chương 25: Chương 25: Không Lễ Phép Chương 26: Chương 26: Rất Hào Phóng Chương 27: Chương 27: Nhóc Kiều Khí Chương 28: Chương 28: Kẹo Ngọt Dính Người Chương 29: Chương 29: Dạy Dỗ Chương 30: Chương 30: Bé Ngoan Bé Bỏng Chương 31: Chương 31: Tin Tốt Lành Chương 32: Chương 32: Tin Xấu Chương 33: Chương 33: Em Thơm Quá Chương 34: Chương 34: Ai Dám Nghe? Chương 35: Chương 35: Không Ngủ Được Chương 36: Chương 36: Ngắm Ánh Trăng Chương 37: Chương 37: Không Thích Chương 38: Chương 38: Tiểu Tổ Tông Chương 39: Chương 39: Xấu xí Chương 40: Chương 40: Thơm Thơm Chương 41: Chương 41: Trống Rỗng Chương 42: Chương 42: Tràn Đầy Chương 43: Chương 43: Nghe Anh Chương 44: Chương 44: Tường Vi Bé Nhỏ Chương 45: Chương 45: Cưng Chiều Lên Tận Trời Chương 46: Chương 46: Anh Thật Tốt Chương 47: Chương 47: Ai Biết Chương 48: Chương 48: Anh Biết Chương 49: Chương 49: Thực Khảng Khái Chương 50: Chương 50: Rất Cưng Chiều Chương 51: Chương 51: Ấm Áp Chương 52: Chương 52: Lạnh Lùng Chương 53: Chương 53: Thơm Ngào Ngạt Chương 54: Chương 54: Ngọt Ngào Say Đắm Chương 55: Chương 55: Chỉ Yêu Em Chương 56: Chương 56: Hôn Em Đi Chương 57: Chương 57: Bị Cắn Rồi Chương 58: Chương 58: Nóng Trong Người Chương 59: Chương 59: Anh Giải Thích Đi Chương 60: Chương 60: Anh Ấy Nóng Nảy Chương 61: Chương 61: Sẽ phải hối hận Chương 62: Chương 62: Không hối hận Chương 63: Chương 63: Thích em Chương 64: Chương 64: Ôm em Chương 65: Chương 65: Anh yêu em Chương 66: Chương 66: Yêu Chồng Chương 67: Chương 67: Đau lòng Chương 68: Chương 68: Ở bên anh Chương 69: Chương 69: Thỏ nhỏ xuất hiện Chương 70: Chương 70: Bé Thỏ Ôn Chương 71: Chương 71: Người nuôi thỏ Chương 72: Chương 72: Lệnh Của Em Chương 73: Chương 73: Nâng lên cao Chương 74: Chương 74: Chú thỏ lười biếng Chương 75: Chương 75: Khoe ân ái Chương 76: Chương 76: Cả đời Chương 77: Chương 77: Dỗ dành bảo bối Chương 78: Chương 78: Em trở lại rồi đây Chương 79: Chương 79: Yêu cầu của anh Chương 80: Chương 80: Khen hay lắm Chương 81: Chương 81: Về nhà chúng ta Chương 82: Chương 82: Trăng nhỏ Chương 83: Chương 83: Kiện bọn họ đi! Chương 84: Chương 84: Đó là huân chương Chương 85: Chương 85: Nghe điện thoại đi mà Chương 86: Chương 86: Đến đón em Chương 87: Chương 87: Mừng anh đã về Chương 88: Chương 88: Thực sự cảm động Chương 89: Chương 89: Cơn mưa vừa dứt Chương 90: Chương 90: Thẻ ước nguyện Chương 91: Chương 91: Tình yêu vĩnh cửu Chương 92: Chương 92: Tình yêu vĩnh hằng 【HOÀN THÀNH】