Chương 64
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 64: Mặt em đỏ quá rồi

Liên tiếp hai câu nói na ná nhau nhưng đều mang cùng một ý nghĩa.

 

Mấy chữ đơn giản lại như gõ mạnh vào tim cô hai lần liên tiếp.

 

Tiếng chuông ngân vang, sâu lắng và trầm bổng.

 

Lần này Kiều Dĩ Miên đã nghe rõ mồn một.

 

Nhưng cô vẫn không dám chắc ý nghĩa đằng sau chữ “nhớ” này có phải là điều cô đang nghĩ hay không.

 

Môi cô mấp máy, hồi lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình: “Lãnh đạo, ngài... ngài...”

 

“Ngài” mãi mà vẫn không dám nói ra nghi hoặc trong lòng.

 

Cô đã từng “phạm sai lầm ngu ngốc” vì suy diễn linh tinh một lần rồi, giờ dù nghe câu nói đầy ám muội của đối phương cũng không dám nghĩ nhiều dù chỉ một chút.

 

Thấy cô thở gấp, vẻ mặt vừa không dám tin vừa rối bời, Lê Diệu bất lực, đành phải bày tỏ lòng mình một cách thẳng thắn hơn.

 

“Chẳng lẽ em không nhận ra, anh rất thích em sao?”

 

Lại một đòn giáng mạnh.

 

Kiều Dĩ Miên: “...”

 

Cái này thì đúng là không nhận ra thật...

 

Cô vẫn luôn cho rằng Lê Diệu đối với cô như lãnh đạo quan tâm đến một nhân viên mới có tiềm năng.

 

Là sự tán thưởng và chiếu cố của cấp trên dành cho cấp dưới.

 

Thậm chí cô còn nghĩ anh mới đến Bắc Giang, muốn xây dựng thế lực của riêng mình nên mới đối xử đặc biệt với cô.

 

Ngay cả chuyện không vui xảy ra ở khách sạn hôm đó, cô cũng chỉ đoán là đối phương thấy cô có chút nhan sắc nên muốn quy tắc ngầm.

 

Chưa bao giờ nghĩ đến chuyện “thích”.

 

Bởi vì đối phương quyền cao chức trọng, không nói một tay che trời nhưng ít nhất ở Bắc Giang cũng là nhân vật đứng trên đỉnh tháp.

 

Người như thế, mắt nhìn người cao đến mức nào?

 

Người được anh thích phải xuất sắc đến mức nào chứ?

 

Cô chỉ là một nhân vật nhỏ bé thỉnh thoảng có chút khôn vặt nhưng khuyết điểm thì cả rổ, sao dám mơ tưởng người ta thích mình?

 

Đúng là “cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga - không biết tự lượng sức mình”.

 

Dường như cảm thấy câu hỏi ngược đó chưa đủ chân thành, Lê Diệu lại nói lại lần nữa.

 

“Kiều Dĩ Miên, anh thích em.”

 

Kiều Dĩ Miên: “...”

 

Sắp không thở nổi rồi.

 

Thấy cô cứ im lặng mãi, ánh mắt cũng vô cùng phức tạp, Lê Diệu theo bản năng nghĩ đến điều gì đó, giọng điệu xen lẫn chút chua chát.

 

“Sao lại làm vẻ mặt này? Là chưa nghe ai tỏ tình bao giờ, hay không muốn người tỏ tình là anh?”

 

Kiều Dĩ Miên lúc này mới hoàn hồn: “Không phải, tôi chỉ... hơi bất ngờ thôi.”

 

“Bất ngờ cái gì?”

 

Giọng Lê Diệu vẫn bình tĩnh nhưng bàn tay buông thõng hai bên quần tây lại lặng lẽ siết chặt.

 

Má Kiều Dĩ Miên nóng ran, không dám nhìn vào ánh mắt quá mức nóng bỏng của anh, trả lời khô khan:

 

“Ngài là lãnh đạo mà.”

 

Lê Diệu bị cô chọc cười: “Lãnh đạo thì không được có người mình thích à?”

 

Anh giơ tay gõ nhẹ lên trán cô: “Cô Kiều, em có khắt khe với lãnh đạo quá không đấy?”

 

“Tôi không có ý đó.”

 

Kiều Dĩ Miên ôm trán lùi lại hai bước, lưng dán vào vách thang máy, trái tim hoảng loạn mới bình ổn lại đôi chút.

 

Cô suy nghĩ nghiêm túc rồi ngước mắt nhìn vào ánh mắt ép người của anh.

 

“Tôi vẫn luôn coi ngài là lãnh đạo, đối với ngài chỉ có sự tôn trọng và ngưỡng mộ. Hôm đó ở khách sạn phản ứng của tôi hơi gay gắt cũng là vì tôi tưởng...

 

Tôi tưởng ngài không quang minh lỗi lạc, phẩm hạnh đoan chính như tôi tưởng tượng, cảm giác như sụp đổ tín ngưỡng vậy... nên lúc đó mới nói những lời cảm tính.”

 

Cô lén l**m môi khô khốc, giọng nhỏ đi nhiều: “Nhưng chưa bao giờ nghĩ ngài sẽ thích tôi.”

 

Lê Diệu từ từ thở hắt ra, trong lồng ngực như có dòng nước ấm chảy qua, tràn đầy như muốn trào ra, giọng nói cũng trở nên dịu dàng quyến luyến.

 

“Quang minh lỗi lạc, phẩm hạnh đoan chính...” Anh lẩm bẩm tám chữ này rồi bật cười.

 

“Không ngờ trong mắt phóng viên Kiều anh lại được đánh giá cao như vậy. Ừm cũng coi như từng có 'nhãn mác tốt'.”

 

Kiều Dĩ Miên nghe ra ý trêu chọc trong lời anh, xấu hổ đỏ mặt tía tai, đỏ như quả chín nẫu.

 

“Vậy nên sau này em muốn nhìn nhận anh thế nào?” Lê Diệu bất ngờ hỏi.

 

“Tiếp tục coi là lãnh đạo, hay... coi như một người theo đuổi bình thường của em?”

 

Câu hỏi trắc nghiệm thẳng thắn như vậy, đáp án chẳng qua chỉ có hai.

 

Kiều Dĩ Miên thở gấp, đầu óc rối bời.

 

Cô vẫn chưa sắp xếp được suy nghĩ của mình, không biết làm sao để hoàn toàn thay đổi thân phận của đối phương trong lòng mình.

 

Càng không biết có nên thay đổi hay không.

 

Bởi vì dù anh có nhấn mạnh thế nào thì anh cũng không phải người bình thường.

 

Thân phận địa vị bày ra đó, dù cô chọn đáp án nào cũng có thể thay đổi vận mệnh và tương lai của cô.

 

Trong lòng bỗng dâng lên một áp lực chưa từng có.

 

Sự xao động khi được tỏ tình dần lắng xuống, lý trí bị kéo về chiếm thế thượng phong.

 

Kiều Dĩ Miên rũ mắt suy nghĩ một lát rồi nói: “Trong lòng tôi hơi rối, hiện tại chưa biết trả lời ngài thế nào.”

 

“Không cần vội trả lời.” Lê Diệu hít sâu, không muốn tạo áp lực cho cô: “Nếu em trả lời ngay bây giờ thì lại có vẻ không coi trọng lời tỏ tình của anh lắm.”

 

Kiều Dĩ Miên thở phào nhẹ nhõm, nhìn khuôn mặt trầm ổn bình tĩnh của anh, cảm thấy dù gặp anh lúc nào cũng thấy dáng vẻ ổn định cảm xúc này.

 

Có một loại sức mạnh khiến người ta an tâm vững dạ.

 

“Nhưng vẫn phải cảm ơn ngài.” Kiều Dĩ Miên đỏ mặt cảm ơn: “Cảm ơn ngài đã thích tôi.”

 

Ánh đèn trên trần thang máy chiếu xuống khuôn mặt trong trẻo sạch sẽ của cô gái nhỏ như phủ lên một lớp hào quang mềm mại.

 

Mèo con thu móng vuốt lại, ngoan ngoãn đáng yêu.

 

Lê Diệu không kìm được bước tới gần cô một bước, thân hình cao lớn che khuất ánh sáng trên đầu cô, khuôn mặt cô chìm vào bóng tối do anh tạo ra.

 

Giọng người đàn ông trầm thấp, vô cùng nghiêm túc và thành khẩn: “Nhưng em phải hiểu rõ, thích mà anh nói không chỉ là muốn yêu đương với em một thời gian. Điều anh muốn là sự hòa hợp về tâm hồn và mỗi ngày trong tương lai.”

 

Lời bày tỏ của anh quá thẳng thắn, ánh mắt lại đủ nóng bỏng, Kiều Dĩ Miên cảm thấy tim như bị bỏng, đập loạn xạ trong lồng ngực.

 

Cô nhìn vào ánh mắt thâm tình nóng bỏng kia, trong đầu chợt lóe lên câu nhắc nhở của Giang Nhiên: “Ánh mắt đàn ông thích một người phụ nữ là không giấu được đâu.”

 

Hóa ra là ánh mắt như thế này.

 

Hóa ra Chấp chính quan... thực sự thích cô?

 

Thang máy bỗng kêu ting một tiếng, cửa từ từ mở ra hai bên.

 

Lê Diệu gần như theo bản năng chắn trước mặt Kiều Dĩ Miên, quay người nhìn ra ngoài.

 

Một người đàn ông trẻ tuổi đứng ở cửa thang máy, thấy cảnh tượng trong thang máy thì sững người.

 

“Hai người không ra à?” Anh ta tò mò hỏi.

 

Lê Diệu vẻ mặt thản nhiên: “Đến tầng một, quên bấm thang máy.”

 

Người đàn ông trẻ cười ha hả: “Tôi cũng hay quên bấm.” Nói rồi giơ tay bấm tầng một.

 

Kiều Dĩ Miên nấp sau lưng Lê Diệu, bị anh che khuất tầm nhìn, muốn thò đầu ra ngoài xem thử nhưng bị anh ấn đầu đẩy trở lại.

 

Cô đành phụng phịu quay về chỗ cũ.

 

Hai người đứng rất gần nhau, cô dường như ngửi thấy mùi hương dễ chịu trên áo sơ mi trắng của anh.

 

Không giống nước hoa, giống mùi nước giặt quần áo lưu hương lâu hơn.

 

Hít nhẹ một cái, có mùi hoa dành dành.

 

Rất nhẹ, rất nhạt.

 

Nếu không đứng gần thế này chắc chắn sẽ không ngửi thấy.

 

Thang máy từ từ đi xuống, hơi nóng trong không khí vẫn đang lan tỏa.

 

Trên đỉnh đầu dường như có ánh mắt nóng rực chiếu xuống.

 

Cô biết Lê Diệu đang nhìn mình nhưng không dám ngẩng đầu, ánh mắt chỉ biết đảo quanh vô định.

 

Vốn định nhìn sang chỗ khác không nhìn anh nữa nhưng anh cao quá, ngực lại rộng, che chắn xung quanh kín mít, cô chẳng tìm được điểm dừng mắt nào.

 

Trước đây cô chỉ biết Lê Diệu rất cao nhưng không cảm thấy cao đến mức này.

 

Cô cao 1m68, không phải thấp nhưng đứng dưới bóng anh lại cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng.

 

Ánh mắt Kiều Dĩ Miên phiêu dạt, thực sự không có chỗ nào để nhìn, đành phải tập trung vào lồng ngực rộng lớn trước mặt.

 

Cơ bắp ẩn dưới lớp vải mỏng hơi gồ lên, làm chiếc áo sơ mi trắng căng ra những nếp nhăn nhỏ, trông đầy sức mạnh.

 

Hơi thở nam tính trưởng thành cận kề gang tấc khiến trái tim vốn đã xao động bất an của cô như được tua nhanh gấp 4 lần.

 

May mà tầng không cao, thang máy nhanh chóng xuống đến tầng một.

 

Kiều Dĩ Miên thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

 

Cửa thang máy mở ra, không khí mát mẻ ùa vào, xua tan bớt chút hơi nóng.

 

Người thanh niên kia đi ra trước, Kiều Dĩ Miên lúc này mới nghiêng người lách ra khỏi bóng của đại lãnh đạo, lầm bầm một câu:

 

“Sao lại chắn tôi?”

 

Cô cũng có làm gì mờ ám đâu, che che giấu giấu làm gì.

 

Lê Diệu cong môi cười: “Sợ em ngại.”

 

“Tôi có gì mà phải ngại?” Kiều Dĩ Miên lí nhí phản bác.

 

Lê Diệu nhìn cô, ý cười lan ra tận đáy mắt: “Mặt em đỏ quá rồi sẽ khiến người ta liên tưởng lung tung đấy.”

 

Kiều Dĩ Miên chớp mắt, muộn màng nhận ra mặt mình càng nóng hơn.

 

Thấy cửa thang máy sắp đóng lại lần nữa, lần này cô nhanh tay lẹ mắt, chiếm ngay vị trí thuận lợi, giữ chặt nút mở cửa.

 

Lê Diệu nhìn động tác vội vàng của cô, ý cười trong mắt càng đậm.

 

“Muốn đuổi anh đi thế cơ à?”

 

Kiều Dĩ Miên mím môi, ngượng ngùng trả lời: “Không phải, chỉ là... không khí trong thang máy không tốt.”

 

Lê Diệu nhìn cô đầy ẩn ý, không vạch trần tâm tư nhỏ của cô.

 

“Được rồi, tin em lần này.”

 

Anh bước ra ngoài, Kiều Dĩ Miên đứng trong góc thang máy, định quẹt thẻ lên lầu luôn nhưng đối phương đi đến cửa thang máy thì nắm lấy cổ tay cô.

 

“Tiễn anh một đoạn.”

 

Kiều Dĩ Miên bị lôi ra khỏi thang máy một cách cưỡng ép.

 

Hai người vừa bước ra khỏi thang máy thì nghe thấy hai người đứng đợi bên cạnh thì thầm:

 

“Ơ? Thang máy này hỏng rồi mà? Lại được rồi à?”

 

Kiều Dĩ Miên không hiểu gì, ngay sau đó nhìn thấy cửa thang máy họ vừa đi ra có đặt một tấm biển “Đang bảo trì”.

 

Còn vị đại lãnh đạo đang nắm tay cô, mặt không biến sắc dùng tay kia nhặt tấm biển đó lên, ung dung đi về phía quầy lễ tân.

 

Nhìn Lê Diệu đưa tấm biển vàng đó cho lễ tân, khóe miệng Kiều Dĩ Miên giật giật.

 

Hèn gì họ ở trong thang máy lâu thế mà dưới lầu không ai bấm thang máy, hóa ra là do anh giở trò...

 

Nếu không phải người thanh niên trên tầng muốn xuống lầu thì không biết cô còn bị nhốt trong thang máy bao lâu nữa!

 

Kiều Dĩ Miên nghiến răng ken két.

 

Lão hồ ly, tâm cơ thật đấy...

 

Lê Diệu không biết cô nhóc đang mắng thầm mình sau lưng, quay lại đi đến trước mặt cô.

 

“Đi thôi, tiễn anh ra ngoài.”

 

Kiều Dĩ Miên buột miệng hỏi: “Ngài không ở khách sạn này ạ?”

 

Lê Diệu cười, hỏi ngược lại: “Em muốn anh ở đây à?”

 

---

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (157)
Chương 1: Chương 1: Chia tay đi Chương 2: Chương 2: Từ bỏ ý định cưới tôi đi Chương 3: Chương 3: Tai nạn xe hơi Chương 4: Chương 4: Lên xe tôi đi Chương 5: Chương 5: Nghe lời Chương 6: Chương 6: Chúng ta gặp nhau một chút được không? Chương 7: Chương 7: Sao em có thể máu lạnh như thế Chương 8: Chương 8: Tình địch gặp nhau, đỏ mắt vì ghen Chương 9: Chương 9: Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi cô à? Chương 10: Chương 10: Chủ xe Hồng Kỳ = Đại lãnh đạo? Chương 11: Chương 11: Miên Miên, gả cho anh nhé Chương 12: Chương 12: Tại sao lại theo đuổi tôi? Chương 13: Chương 13: Nói nghe ấm lòng thật đấy Chương 14: Chương 14: Kể ra cũng biết nghe lời đấy Chương 15: Chương 15: Tôi có hẹn rồi Chương 16: Chương 16: Bạn trai cô đâu? Chương 17: Chương 17: Sợ họ bán em đi Chương 18: Chương 18: Cá cược gì cơ? Chương 19: Chương 19: Lại phải lên xe lãnh đạo... Chương 20: Chương 20: Chân tê hết cả rồi Chương 21: Chương 21: Cô nhóc thật dũng cảm - 1 Chương 22: Chương 22: Cô nhóc thật dũng cảm - 2 Chương 23: Chương 23: Độc thân - 1 Chương 24: Chương 24: Độc thân - 2 Chương 25: Chương 25: Tôi tin tưởng cô - 1 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Không có chấp chính quan, chỉ có lê diệu Chương 28: Chương 28: Lão hồ ly này đúng là... (1/2) Chương 29: Chương 29: Lão hồ ly này đúng là... (2/2) Chương 30: Chương 30: Không sao, đừng sợ Chương 31: Chương 31: Tôi có thể giải quyết giúp cô Chương 32: Chương 32: Vị này là bạn trai cháu phải không? Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Trông ngài chẳng yếu chút nào! (2/2) Chương 35: Chương 35: Đại lãnh đạo chắc chắn giận rồi... Chương 36: Chương 36: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (1/2) Chương 37: Chương 37: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (2/2) Chương 38: Chương 38: Ngài có nhớ em không? Chương 39: Chương 39: Chấp chính quan cũng ở đó... Chương 40: Chương 40: “tiểu kiều” Chương 41: Chương 41: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (1/2) Chương 42: Chương 42: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (2/2) Chương 43: Chương 43: Rượu ngấm rồi (1/2) Chương 44: Chương 44: Rượu ngấm rồi (2/2) Chương 45: Chương 45: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (1/2) Chương 46: Chương 46: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (2/2) Chương 47: Chương 47: Ngài có thể để tôi đi được chưa? Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Động lòng rồi phải không? Chương 50: Chương 50: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (1/2) Chương 51: Chương 51: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (2/2) Chương 52: Chương 52: Bà muốn tôi làm tiểu tam à? Chương 53: Chương 53: Không nhìn thấy vợ, ngủ không được Chương 54: Chương 54: Em... có thể đợi anh không? Chương 55: Chương 55: Ai gọi đấy? (1/2) Chương 56: Chương 56: Ai gọi đấy? (2/2) Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Có phải anh ấy thích em rồi không? (1/2) Chương 59: Chương 59: Có phải anh ấy thích em rồi không? (2/2) Chương 60: Chương 60: Nỗi nhớ như cỏ dại điên cuồng sinh sôi Chương 61: Chương 61: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (1/2) Chương 62: Chương 62: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (2/2) Chương 63: Chương 63: Anh rất nhớ em Chương 64: Chương 64: Mặt em đỏ quá rồi Chương 65: Chương 65: Có chút rung động Chương 66: Chương 66: Tôi làm sai cái gì cơ? (1/2) Chương 67: Chương 67: Tôi làm sai cái gì cơ? (2/2) Chương 68: Chương 68: Ngủ không ngon, không ngủ được Chương 69: Chương 69: Có cần bá đạo thế không? Chương 70: Chương 70: ... đúng là vô lương tâm Chương 71: Chương 71: Ông tổ của sự xéo xắc... Chương 72: Chương 72: Con không thích anh ấy Chương 73: Chương 73: ... điên mất rồi Chương 74: Chương 74: Anh không hiểu cái này, nghe em (1/2) Chương 75: Chương 75: Anh không hiểu cái này, nghe em (2/2) Chương 76: Chương 76: Em không nỡ rời xa... thật ra là anh Chương 77: Chương 77: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (1/2) Chương 78: Chương 78: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (2/2) Chương 79: Chương 79: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (1/2) Chương 80: Chương 80: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (2/2) Chương 81: Chương 81: Còn được tỏ tình nữa cơ đấy... Chương 82: Chương 82: Anh rất thích Chương 83: Chương 83: Có chút nhớ anh ấy Chương 84: Chương 84: Làm rối loạn trái tim anh Chương 85: Chương 85: Gan to thật đấy (1/2) Chương 86: Chương 86: Gan to thật đấy (2/2) Chương 87: Chương 87: Sau này chỉ cho em xem thôi Chương 88: Chương 88: Bắt đầu để ý đến anh ấy rồi Chương 89: Chương 89: Em thích... trai trẻ nhỏ tuổi hơn Chương 90: Chương 90: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (1/2) Chương 91: Chương 91: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (2/2) Chương 92: Chương 92: Hôn một cái không được à? Chương 93: Chương 93: Nào, hôn đi Chương 94: Chương 94: Làm chuyện gì mờ ám à? Chương 95: Chương 95: Cô nam quả nữ còn muốn tránh hiềm nghi? Chương 96: Chương 96: Không giận nữa nhé? Chương 97: Chương 97: Có mệt không? Chương 98: Chương 98: Không thích à? Chương 99: Chương 99: Phóng viên nhỏ hung dữ quá Chương 100: Chương 100: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (1) Chương 101: Chương 101: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (2) Chương 102: Chương 102: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (3) Chương 103: Chương 103: Không thích à? Chương 104: Chương 104: Cô đoán xem, việc quan trọng gì? Chương 105: Chương 105: Không nhận ra Chương 106: Chương 106: Thế thì anh nhắm mắt lại Chương 107: Chương 107: Cần giúp đỡ không? Chương 108: Chương 108: Cô ấy là người phụ nữ anh thích Chương 109: Chương 109: Tim đập nhanh vô cớ Chương 110: Chương 110: Đừng để bản thân vất vả quá Chương 111: Chương 111: Chịu khó ở cùng anh nhé? (1/2) Chương 112: Chương 112: Lại không bảo em hôn Chương 113: Chương 113: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (1/2) Chương 114: Chương 114: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (2/2) Chương 115: Chương 115: Anh chỉ thích ăn... em Chương 116: Chương 116: Em chỉ biết kỳ an toàn Chương 117: Chương 117: Thơm quá, muốn dính lấy anh Chương 118: Chương 118: Tôi ấy à, bao che người nhà lắm Chương 119: Chương 119: Còn hài lòng không? Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (1/2) Chương 122: Chương 122: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (2/2) Chương 123: Chương 123: Nhiệt tình thế cơ à... Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125: Mèo con xấu hổ rồi Chương 126: Chương 126: Dù có giết chết anh cũng không sao Chương 127: Chương 127: Chắc chắn... muốn hôn ở đây à? Chương 128: Chương 128: Đè cả đời cũng được Chương 129: Chương 129: Tôi có bạn trai rồi Chương 130: Chương 130: Mày... mày đừng có qua đây! Chương 131: Chương 131: Có thể hôn thêm lát nữa không? Chương 132: Chương 132: Định lực của bạn gái tốt thật đấy Chương 133: Chương 133: Chấp chính quan sắp bị người ta nẫng tay trên rồi! Chương 134: Chương 134: Đừng sợ, nhanh thôi Chương 135: Chương 135: Ôm trọn không góc chết Chương 136: Chương 136: Đợi em khỏi rồi tính sổ sau Chương 137: Chương 137: Em ra ngoài! Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139: Còn muốn tiếp tục không? Chương 140: Chương 140: Về nhà với anh, hay là anh đưa em về nhà? Chương 141: Chương 141: Chấp chính quan có con rồi (1/2) Chương 142: Chương 142: Chấp chính quan có con rồi (2/2) Chương 143: Chương 143: Anh nhát gan từ bao giờ thế? Chương 144: Chương 144: Phóng viên tiểu kiều cậy được sủng mà kiêu Chương 145: Chương 145: Em giỏi lắm! (1/2) Chương 146: Chương 146: Em giỏi lắm! (2/2) Chương 147: Chương 147: Khéo dụ người thật đấy (1/2) Chương 148: Chương 148: Khéo dụ người thật đấy (2/2) Chương 149: Chương 149: Đừng cọ lung tung Chương 150: Chương 150: Cứ muốn nhổ răng cọp Chương 151: Chương 151: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? Chương 152: Chương 152: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? - 2 Chương 153: Chương 153: Có Đau Không? Chương 154: Chương 154: Có Đau Không? - 2 Chương 155: Chương 155: Có Phải Thích Cậu Rồi Không? Chương 156: Chương 156: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi Chương 157: Chương 157: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi - 2