Chương 65
Ý Xuân Chẳng Muộn - Huyền Cửu Chu

Chương 65

“Nói đến đây, ta cũng giải thích rõ ràng với ông, sính lễ Đại công tử gửi đến nhà gái, ta đương nhiên sẽ xuất một phần, còn lại ta sẽ không can thiệp nữa.” Đại phu nhân nhìn người trượng phu gọi là thân nhất cũng là xa lạ nhất trước mắt này.

Mười mấy năm phu thê, từ quen biết, hiểu rõ, yêu thương đến nay là sự xa cách, nói cho cùng bà ấy cũng đã làm được tất cả những gì có thể làm, cũng không có gì phải than trách hay tiếc nuối nữa!

Không phải sao? Không phải sao?

Lục Trung thở dài, đúng vậy, từ đầu đến cuối đều là ông ta có lỗi với bà ấy, “Phủ Quốc Công không đến nỗi không lo nổi sính lễ hồi môn cho vài tiểu bối trong phủ, bà đúng là lo lắng quá nhiều rồi.”

Đại phu nhân cắn chặt răng, ông ta vĩnh viễn đều như thế, bất kể bà ấy tức giận hay làm ngơ, ông ta vĩnh viễn đều giữ vẻ gió nhẹ mây trôi thế này.

Bà ấy cười lạnh: “Ta là đích mẫu của hắn, đây chỉ là bổn phận ta nên làm, về sau hắn tự nhiên cũng cần phải hiếu thuận và đối đãi với ta như mẫu thân ruột thịt, cũng xem như trọn vẹn tình nghĩa mẫu tử mỏng manh của bọn ta kiếp này.”

Lục Trung thở dài: “Lan Nhược, bà vẫn oán ta!”

Bà ấy nhìn về phía ông ta, “Ta oán ông? Ta oán ông chuyện gì? Lục Trung, ông nói xem! Ta nên oán ông chuyện gì? Mà ta lại không nên oán ông chuyện gì!”

“Năm đó sau khi ta thành hôn thân với ông, một năm vẫn chưa sinh được con nối dòng, trong lòng ta lo lắng biết bao, ta sợ hãi biết bao, ông không biết ư? Ông biết rõ! Nhưng ta chưa từng nghĩ rằng, nguyên nhân ta không có thai nghén là vì ông không muốn ta sinh ra con cái của ông và ta, ông nên nói cho ta biết, nếu ông nói, ta đã không dừng thang thuốc tránh thai ông lén lút cho ta uống, đi uống bí phương cầu con mà mẫu thân ta gửi đến!”

“Phủ Quốc Công quỷ quyệt khôn lường, vì một tước vị mà tranh đấu đến sống chết, ông nên nói cho ta biết, ít nhất để ta có sự phòng bị, mà không đến nỗi bị khuôn mặt giả dối thân thiện của Ngô thị lừa gạt, khiến ta uống phải thuốc phá thai do Ngô thị và Vương Yên đưa tới! Nhưng ông lại không hề quan tâm ta, thậm chí ông còn nhìn ta uống thang thuốc mà đám người Thái phu nhân đưa cho, ông không ngăn cản, ông lại không nói cho ta biết.”

Ông ta ngồi ngay bên cạnh bà ấy, đưa tay muốn nắm lấy tay bà ấy, nhưng bị bà ấy hất ra.

Bà ấy đứng dậy, nhìn thẳng vào ông ta: “Ta biết ông muốn nói gì, ông không có cách nào! Ông cũng không muốn! Nhưng rõ ràng ông đều biết hết, dù ông chỉ nhắc nhở ta một câu thôi! Nhưng ông lại không hề!”

“…” Ông ta im lặng không nói gì.

“Ban đầu khi ta gả tới, tổ mẫu Vương lão Thái phu nhân của ông là người quang minh lỗi lạc, bà ấy đã nói rõ mọi hoàn cảnh của ông cho ta và phụ mẫu ta nghe, ta vui lòng, lúc đó cuộc đời và hôn nhân của Vãn Ý khiến ta sợ hãi, ta không cần tước vị Anh Quốc Công gì cả, ta chỉ muốn một cuộc sống thanh tịnh, không âm mưu tranh chấp, ta khờ dại nghĩ rằng gả cho ông, ta có thể được hạnh phúc.”

“Thế nhưng, sau khi gả cho ông, ông lại trăm phương nghìn kế phòng bị ta, ta lại ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần ta dốc hết lòng thành, rồi sẽ có một ngày, ông sẽ sẵn lòng tin tưởng ta, vậy thì chúng ta có thể bình đạm yên ổn mà nương tựa lẫn nhau qua hết cuộc đời này, một viễn cảnh tốt đẹp biết bao!”

“Thế nhưng ta vốn mang lòng hướng về ánh trăng sáng, nào ngờ trăng sáng lại chiếu xuống rãnh mương!”

Chỉ là bà ấy chưa từng nghĩ tới, mấy bà ta lại có thể trắng trợn không kiêng nể gì mà xóa bỏ đứa con của bà ấy như vậy, lúc đó bà ấy mới gả tới chưa đầy một năm, rõ ràng cả nhà bọn họ đều là bộ dáng mẫu từ tử hiếu!

Lúc đó bà ấy ngây thơ biết bao! Cuối cùng cũng mang thai, liền tuyên bố khắp thiên hạ, rốt cuộc lại cho mấy bà ta có cơ hội hành động!

Sau này, thậm chí bà ấy có thể hiểu được tâm tư Thái phu nhân Ngô thị không muốn Lục Trung có con nối dòng, kiêng kỵ ông giành lại tước vị, không có con thì không có thôi, chỉ cần có thể yên ổn mà sống là được.

Nhưng bà ấy lại làm sao cũng không hiểu, vì sao Lục Trung có thể bảo vệ được con của Lưu di nương, mà lại không chịu bảo vệ con của bà ấy!

Rõ ràng thủ đoạn của Ngô thị vụng về đến thế, chỉ tìm về thuốc giả của lang băm tha phương, nhưng thang thuốc đó lại lợi hại, không chỉ đánh mất con của bà ấy, mà còn làm tổn hại thân thể bà ấy.

Nước mắt bà ấy lập tức trào ra khỏi hốc mắt, thế nên, thế nên bao nhiêu năm nay…

Mà chuyện đáng buồn nhất, ông ta làm vậy chỉ vì muốn lợi dụng bà ấy và Lưu di nương mà thôi.

Thế nên bà ấy và Lưu di nương chỉ vì yêu một nam nhân, mà lại chuốc lấy kết cục một người chết một người bị thương!

Nực cười là, bà ấy thậm chí đã từng ghen tị với Lưu di nương biết bao, khắp nơi gây khó dễ cho bà ta, hận bà ta có thai nghén sớm hơn mình, hận bà ta nhận được sự yêu thương và coi trọng của ông ta.

Đại phu nhân khẽ cười, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống tay ông ta, như nặng ngàn cân, trái tim ông ta trong khoảnh khắc đó, đau như dao cắt.

Ông ta ngây người ngồi một bên, nhìn giọt nước mắt đó, chầm chậm trượt xuống khỏi nắm tay siết chặt, ông ta vẫn bất động, như thể linh hồn đã lìa khỏi xác.

Là lỗi của ông ta, nếu không phải đôi chân tàn phế này, ông ta cùng bà ấy sẽ không rơi vào kết cục này, sẽ không đến mức ngay cả việc đứng dậy lau nước mắt cho bà ấy cũng không làm được.

Nhưng sự việc đã như thế, mà ông ta không muốn nhận mệnh! Thứ vốn nên là của ông ta, cớ gì ông ta không thể đoạt lại!

Thế nên Lưu thị phải chết, ông ta vốn đã lên kế hoạch, lợi dụng hai mạng người là Lưu thị và đứa con trong bụng bà ta, luôn có thể khiến Ngô thị bị đóng trên cột trụ sỉ nhục.

Thế nhưng ông ta không ngờ Lan Nhược cũng có thai, lại còn ngây thơ không chút phòng bị, cho nên khi ông ta biết Ngô thị lên kế hoạch lợi dụng Vương Yên – đối tượng nghị thân lúc bấy giờ của Lục Mậu – để hạ thuốc cho bà ấy và Lưu thị.

Ông ta hiểu rõ, đây là một cơ hội tốt biết bao, thế nên ông ta đã trơ mắt nhìn, ông ta phải nhẫn tâm, nếu không ông ta sẽ không giữ được một đứa con nào.

Cho nên trong tình huống đó, ông ta chỉ có thể chọn một phương án tối ưu nhất, ông ta không nỡ để bà ấy chết, nên ông ta thà không có đích tử, tất cả cái giá này chỉ để đổi lấy việc Ngô thị và Lục Mậu trở mặt, mẫu tử rời tâm.

Cũng để Ngô thị không dám thò tay vào phòng ông ta một chút nào nữa, tất cả những điều này đều là để nằm gai nếm mật, để trưởng tỷ ở trong cung và ông ta ở trong phủ từ từ bồi dưỡng thế lực của bọn họ, chờ đợi ngày sau.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170: Hoàn