Chương 65
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân

Chương 65: Thật ra là em cố tình làm anh bị bẩn đấy.

Trăng lưỡi liềm bạc, trời sắp mưa rồi.
Bữa tiệc tan, Dư Biểu đề nghị đi câu lạc bộ mô tô dạo một vòng cho dễ tiêu, Phó Minh Tùy hỏi ý kiến Hứa Thư thì đồng ý cùng đi.
Trên đường lái xe đến đó, Hứa Thư mới hỏi về chuyện của Phùng thị.
Ở bàn ăn vừa rồi, chắc chắn có nhiều chi tiết anh không tiện nói rõ, cô biết.
Phó Minh Tùy chỉ nói với cô rõ hơn một chút.
Thực ra sau khi trong nội bộ lần lượt có tin đồn về việc cải tạo, Phùng Việt tất nhiên nghĩ rằng anh là người nhận được tin sớm nên mới có thể thâu tóm mua lại tòa nhà của họ với giá thấp, về bản chất là cảm thấy bị “chơi xỏ” nên không phục.
Phó Minh Tùy cười, nói một cách không quan tâm:
“Anh chính là cố ý chơi xỏ họ đó.”
Hứa Thư hơi ngạc nhiên, không khỏi hỏi:
“Anh có phải… là vì em mà làm vậy không?”
Rốt cuộc trong kinh doanh càng ít thù càng tốt, phong cách hành sự trước đây của anh cũng không đến mức cố ý “khiêu khích” như vậy.
“Thư Thư, đừng nghĩ nhiều, kinh doanh là kinh doanh thôi.” Phó Minh Tùy không phủ nhận hoàn toàn, chỉ nói:
“Miễn là quyết định kinh doanh có lợi cho Cảnh Huy, vậy là được rồi.”
Mà còn nhân tiện xử lý luôn Phùng thị, thì có gì phải ngại?
Chỉ là nếu là anh trước đây, dù có biết trước tin tức cũng rất có khả năng không thèm để ý đến hai tòa nhà của Phùng thị, bây giờ… chỉ có thể nói là ai bảo Phùng Việt đụng nhầm người.
Đến nơi câu lạc bộ mô tô, Phó Minh Tùy đỡ eo Hứa Thư, để cô chọn một chiếc xe để lên.
“Em không được đâu, chẳng biết lái nữa.” Cô phản ứng tự nhiên từ chối.
“Không sao, trước đây anh đã dạy em mà.” Phó Minh Tùy mỉm cười khuyên cô thử:
“Cứ thử đi, khá vui đấy.”
Trước khi cãi nhau, có vài cuối tuần Phó Minh Tùy đã dạy Hứa Thư lái xe máy, tuy cô chưa đi thi bằng lái chuyên nghiệp nhưng ít nhiều cũng biết chút ít.
Nhìn ánh mắt khích lệ của anh, trong lòng cô cũng có chút muốn thử.
Nhưng bản năng thận trọng vẫn chi phối, cô do dự.
“Anh sẽ bảo vệ em từ phía sau.” Phó Minh Tùy mỉm cười, cúi xuống giúp cô đội lên chiếc mũ bảo hiểm trắng tinh mới tinh, giữa trời tối dần càng nổi bật, như một mảng tuyết lạnh lẽo— Anh nói: “Bãi xe này không có ai khác đâu, em cứ yên tâm lái đi.”
“Phó tổng.” Hứa Thư không nhịn được cười, giọng bị nghẹn qua lớp mũ bảo hiểm, khẽ nói: “Anh không cho ai khác lái xe nữa sao?”
“Ừ.” Phó Minh Tùy cười nhẹ, mắt hơi cong: “Họ đều lên tầng trên chơi mạt chược rồi.”
“Chỉ còn mình ta thôi.”
Hứa Thư không còn do dự nữa, bám tay lái và lên xe — nếu cô không thử, thật phí công Phó Minh Tùy đã tạo cho cô mọi điều kiện thuận lợi như vậy.
Lúc mới bắt đầu lái còn hơi sợ, nhưng cùng với gió đêm thổi qua mũ bảo hiểm, làm bay mái tóc dài trên vai, chút e ngại kia nhanh chóng được cảm giác “phê” thay thế.
Hứa Thư tăng tốc một chút, nhưng vẫn giữ trong phạm vi kiểm soát được, rồi cứ vòng vòng quanh bãi xe.
Câu lạc bộ có bãi xe rất rộng, chỉ có hai người nên không gian rất thoáng.
Phó Minh Tùy đi theo, xe chạy song song bên cạnh cô, anh không đội mũ bảo hiểm, tóc ngắn bay theo chiều gió, góc nghiêng khuôn mặt tinh tế cùng sống mũi cao trong ánh đèn đường đêm tối gần như tạo thành một đường nét sắc bén.
“Phó Minh Tùy.” Hứa Thư không nhịn được nhắc lớn: “Anh đội mũ bảo hiểm đi.”
“Không cần.” Anh cười: “Tốc độ thế này không có chuyện gì xảy ra đâu.”
“Đội đi.”
“…” Hứa Thư có cảm giác như bị anh bóng gió gì đó, không nhịn được cà khịa: “Vậy sao còn bảo em đội?”
“Em không giống.” Phó Minh Tùy nói nhẹ: “Em là người mới tập.”
Hai người đi vòng vài lần, cho đến khi Hứa Thư cảm thấy đã đủ rồi thì dừng xe nghỉ ở chiếc ghế dài giữa bãi cỏ.
Dù trời nóng bức, nhưng nơi rộng lớn, thoáng đãng, có cây xanh thế này vẫn thấy dễ chịu hơn, hơn nữa chỉ có hai người nên cảm giác rất tốt.
Hứa Thư dựa vào bờ vai rộng của Phó Minh Tùy, ngẩng đầu nhìn trăng: “Đã qua rằm rồi, sao trăng vẫn tròn như thế? Đẹp quá.”
Sau khi nói hết lòng với người mình thích rồi bên nhau, luôn có cảm giác như mới bắt đầu yêu.
Chỉ cần cùng ngắm trăng cũng có thể nhìn rất lâu, nói những câu tẻ nhạt đến đâu cũng thấy ngọt ngào.
Phó Minh Tùy cũng có cảm giác y như thế, khóe môi không kìm được cong lên:
“Rất đẹp.”
“Mặt trăng viền bạc rồi, sắp mưa đấy.”
Hứa Thư kinh ngạc, lập tức ngẩng đầu từ vai anh nhìn thẳng vào anh.
Bởi vì câu này chẳng phải câu danh ngôn gì, chỉ là một lời cảm thán vô thức cô từng viết trong nhật ký… Vậy mà hôm nay lại nghe thấy từ miệng Phó Minh Tùy!
Khi đột nhiên nghe thấy chính câu mình viết, Hứa Thư thật sự có cảm giác toàn thân cứng đờ vì ngạc nhiên.
“Xin lỗi, anh không cố ý.” Phó Minh Tùy nhìn cô, đôi mắt dịu dàng như ngưng tụ ánh trăng, quyến rũ vô cùng:
“Lúc giúp em lấy ba lô để lên ghế sau xe, anh định mở ra bỏ máy tính vào ngăn phụ cho an toàn, không ngờ quyển sổ tay rơi ra.”
Hứa Thư: “……”
Thực ra trước đó cô cũng đã lờ mờ cảm giác ba lô mình bị mở ra, nhưng vì chỉ qua tay Phó Minh Tùy nên cô không quá để ý.
Kết quả là… lại xảy ra đúng chuyện xấu hổ nhất.
“Anh đã lỡ xem rồi thì thôi, sao còn nói ra mấy câu trong đó.” Hứa Thư quay đầu sang chỗ khác, có phần giận dỗi nói nhỏ:
“Quê chết đi được!”
Đó là quyển sổ cô viết từ hồi cấp ba đến giờ.
Bên trong có những điều… ai mà chẳng có thời kỳ “thanh xuân đau thương” chứ? Có những dòng chữ, chính cô nghĩ lại còn thấy muốn độn thổ, vậy mà hết thảy đều bị Phó Minh Tùy nhìn thấy rồi.
“Thật sự xin lỗi, anh không hề cố ý.” Phó Minh Tùy lại một lần nữa xin lỗi, nhấn mạnh điều đó.
Cô giận đến cả vai cũng căng cứng, anh ôm lấy từ phía sau, nhẹ giọng nói:
“Nhưng cuốn sổ ấy giống như… chiếc hộp Pandora vậy, anh lỡ nhìn thấy một chút, thực sự không kiềm được.”
Chỉ là, trong đó không phải thả ra “ác ma”, mà là một cô gái nhỏ cẩn thận, dè dặt, đầy ắp sự yêu thích trong tim.
Cảm xúc ấy ngược lại khơi dậy h*m m**n trong anh, khiến anh dần trở thành một “ác ma” muốn chiếm hữu cô.
Trong ánh mắt ngơ ngác của Hứa Thư, Phó Minh Tùy vuốt nhẹ gò má cô, nghiêm túc nói:
“Câu nói về mặt trăng khi nãy, là vì anh chợt nhớ tới chuyện ở London.”
“Cô gái nhỏ, tuy em từng dùng chiếc áo sơ mi để gợi ý anh, nhưng chúng ta chưa từng thực sự nói rõ về việc đã gặp nhau ở Anh bốn năm trước.”
Cô sau khi bị hiểu lầm, đã rất khéo léo trả lại chiếc sơ mi và khăn lụa cho anh, để anh tự mình đoán lấy. Nhưng thực chất, giữa hai người vẫn chưa có một cuộc nói chuyện chân thành về chuyện năm xưa.
Lý do Phó Minh Tùy nhắc đến chuyện này, cũng vì những dòng chữ trong quyển sổ tay của Hứa Thư để lại ấn tượng rất sâu sắc — “Mặt trăng viền bạc, sắp mưa rồi.”
Đó là câu cô viết sau lần “vô tình gặp” anh ở London bốn năm trước, ngoài ra, không có thêm dòng nào diễn tả tâm trạng của cô lúc đó.
Vậy thì, lúc ấy cô thực sự cảm thấy thế nào?
Lời văn của Hứa Thư vừa lãng mạn vừa thoảng nét u sầu đầy chất thơ, chẳng lẽ thật sự chỉ là đang nói về “cơn mưa”?
London vốn hay mưa, đến chính Phó Minh Tùy cũng không nhớ rõ hôm đi dự buổi nói chuyện chuyên đề ấy có mưa không.
Thế nên anh sợ rằng từ “mưa” cô viết kia là để ám chỉ nội tâm mình.
“Chuyện bốn năm trước… có gì mà nói chứ…” Hứa Thư nhìn đàn kiến bò lặng lẽ dưới ánh đèn đường phản chiếu, vai rũ xuống, khẽ nói:
“Lúc đó em cố tình bay từ Naploli sang London để gặp anh.”
“Giáo sư thấy em đang thu thập bài báo cắt về anh, tưởng em là fan của anh… mà đúng là vậy. Thế là ông ấy cho em mượn thẻ công tác để lẻn vào.”
Trước đây, cô từng nghĩ nếu nói ra những chuyện đó sẽ xấu hổ biết bao, nhưng giờ thì như con thuyền nhẹ đã vượt muôn trùng sóng gió — Giờ nói ra, cô đã có thể dùng một thái độ thẳng thắn mà đối mặt.
Phó Minh Tùy không khỏi khẽ cười khổ:
“Hình như anh thật sự đã quá tệ rồi.”
Chờ đợi, thật sự là một việc vô cùng dày vò.
Nhưng Hứa Thư dường như vẫn luôn kiên nhẫn đợi anh…
Chỉ là cô chưa bao giờ thể hiện sự thất vọng hay bi quan, nên mới bị cho là “đáng đời”.
“Không đâu, khi đó anh còn chẳng biết em là ai, làm sao nói là quá đáng được.”
Hứa Thư ngừng một chút, rồi hơi ngại ngùng nhăn mũi lại:
“Thật ra, người quá đáng là em mới đúng.”
“Cốc cà phê đổ lên người anh hôm đó… là em cố ý làm đấy.”
Phó Minh Tùy mắt hơi mở to.
“Không ngờ đúng không?”
Hứa Thư như từ một giáo viên nghiêm túc biến thành một con mèo nhỏ tinh quái. Cô cúi người, tựa đầu lên đầu gối, mắt cong cong cười:
“Em cũng xấu tính lắm chứ bộ.”
Dưới ánh trăng dịu dàng, khuôn mặt hơi đỏ vì ngượng của cô trông cứ như vừa uống một chút rượu vang đỏ, lặng lẽ say.
Ngoài sự ngại ngùng, cô còn nhớ tới… tủ rượu.
Sau khi dọn về sống lại, cô phát hiện Phó Minh Tùy đã lắp cho cô một tủ rượu mới ở nhà, bên trong toàn là rượu vang Ý được chuyển bay về.
Phó Minh Tùy nhìn vào đôi mắt sáng long lanh đầy ngượng ngùng của cô, cổ họng khẽ chuyển động, giọng khàn đi:
“Cố ý à?”
“Ừm.” Hứa Thư thành thật thừa nhận:
“Hồi đó em chỉ muốn anh chú ý đến em một chút thôi. Giờ nghĩ lại thì thật tệ, anh sắp lên bục phát biểu rồi, mà em vì một chút ích kỷ nhỏ nhoi lại cố tình làm bẩn áo anh…”
Lời còn chưa dứt, môi cô đã bị anh chặn lại.
“Cô gái nhỏ à…”
Phó Minh Tùy áp sát cằm mềm mại của cô, nhẹ giọng nói:
“Em không cần phải cứ mãi tự kiểm điểm bản thân như vậy.”
Con người ai cũng có ích kỷ,
Những người quá có đạo đức lại thường vì một chuyện nhỏ từ nhiều năm trước mà vẫn cứ tự dằn vặt mình.
Hứa Thư bị anh hôn đến nỗi phải th* d*c, mãi một lúc sau mới bình tĩnh lại,
Cô mím môi khẽ “ừ” một tiếng.
Rồi ngẩng đầu lên, cô phát hiện trong mắt Phó Minh Tùy có ánh cười nhẹ nhàng.
“Anh, nói thật đi…” Cô chọc vào chiếc nhẫn trên ngón áp út của anh, cười hỏi:
“Giờ nghe mấy chuyện này, trong lòng anh có thấy… sướng không?”
Lời trêu chọc của Hứa Thư khiến Phó Minh Tùy không nhịn được lại cúi đầu hôn cô tiếp, vừa hôn vừa cười:
“Cũng… hơi hơi đấy.”
Nhưng điều nhiều hơn cả, là xót xa cho cô.
Chỉ là, nếu được làm lại một lần nữa… vào cái thời điểm đó.
Có lẽ anh cũng sẽ chẳng chú ý đến một cô gái chỉ như người qua đường.
“Thế nên, đừng nhắc lại chuyện quá khứ nữa, cũng không cần thấy có lỗi với anh.”
Mối tình thầm lặng kéo dài và vĩ đại này, Hứa Thư là người đã đi qua,
Cô thật lòng cảm thấy đáng để trân trọng và không hề hối hận.
Hứa Thư nhìn Phó Minh Tùy, nghiêm túc nói:
“Mọi thứ bây giờ chính là sự sắp đặt tốt nhất.”
Bởi vì hiện tại họ đã ở bên nhau, mới có đủ trưởng thành để xử lý được những chuyện từng xảy ra trong thời gian chiến tranh lạnh trước đó — Nếu là vài năm trước, còn non nớt, rất có thể họ đã lạc mất nhau rồi.
“Anh biết…” Phó Minh Tùy khựng lại,
Ánh mắt hơi tiếc nuối nhìn lên vầng trăng sáng trên trời.
Chỉ là…
Anh từng muốn được cùng cô ngắm mặt trăng viền bạc, cùng cô đứng dưới cơn mưa năm ấy — Nhưng những chuyện đã qua, vốn dĩ là không thể quay lại nữa.
Mà trong đời, có một chút tiếc nuối…
Hình như cũng chẳng phải điều gì quá tệ.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Làm anh bẩn rồi Chương 2: Chương 2: So với công ty, điều cô hứng thú là người lãnh đạo. Chương 3: Chương 3: Phó Minh Tuỳ: “ Lên xe đi, tôi đưa cô một đoạn.” Chương 4: Chương 4: “Họ lúc nào cũng cần ở bên chiều chuộng, lãng mạn. Không phù hợp làm vợ.” Chương 5: Chương 5: “Cô Hứa, cô thích Tổng giám đốc Phó sao?” Chương 6: Chương 6: “Trong giờ làm việc không nói chuyện riêng.” Chương 7: Chương 7: “Lại sắp xếp cho cậu đi xem mắt à?” Chương 8: Chương 8: “Cô thậm chí còn sợ tiếng tim đập của mình bị Phó Minh Tùy nghe thấy.” Chương 9: Chương 9: “Lén lút nhét vào tay anh một mẩu giấy nhỏ.” Chương 10: Chương 10: Lạy Chúa, xin hãy phù hộ cho ảo mộng nhỏ bé của con. Chương 11: Chương 11: Lần sau mình có thể đổi chỗ hẹn. Chương 12: Chương 12: Nhiều năm trước anh từng gặp Hứa Thư một lần. Chương 13: Chương 13: Trước khi đăng ký kết hôn, để bố mẹ gặp mặt con dâu một chút. Chương 14: Chương 14: Chiếc áo sơ mi nam. Chương 15: Chương 15: Ở mọi giai đoạn của cuộc đời, cô đều rung động vì Phó Minh Tùy. Chương 16: Chương 16: Là vợ anh, phải mạnh mẽ một chút. Chương 17: Chương 17: Bởi vì luôn đứng trên đỉnh cao, nên đã quen với việc "ban ơn". Chương 18: Chương 18: “Ông Phó vào đó lấy tinh dịch, sau đó đưa lại là được.” Chương 19: Chương 19: Chỉ là muốn thử giúp anh. Chương 20: Chương 20: Sao người này cứ coi cô như trẻ con vậy? Chương 21: Chương 21: Bộ dạng lần đầu yêu của một đứa chưa từng hẹn hò như cậu, sao giấu nổi chứ? Chương 22: Chương 22: Thật ra tôi đã định kết thúc sớm công việc hôm nay, để có thể ở bên em. Chương 23: Chương 23: Phó Minh Tuỳ nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng chạm vào môi mình: “Phải hôn ở đây.” Chương 24: Chương 24: “Anh thường đeo ghim cài áo à?” Chương 25: Chương 25: Kiểu giao tiếp thân mật giữa người trưởng thành vào ban đêm. Chương 26: Chương 26: “Nhà cũ” bị cháy. Chương 27: Chương 27: “Mấy ngày tới anh có thể ở bên em” Chương 28: Chương 28: Lúc hôn em, anh chẳng hề kỵ sạch, chỗ nào của em… anh cũng rất thích. Chương 29: Chương 29: Rất hưởng thụ khi thấy cô chủ động nhào đến ôm và hôn anh. Chương 30: Chương 30: Là một cơ hội để cô có thể “vượt ranh giới”, thậm chí là “dựa vào cưng chiều mà kiêu ngạo”. Chương 31: Chương 31: Đúng là tuổi trẻ bồng bột, không biết trân trọng lòng tốt, quá kiêu ngạo. Chương 32: Chương 32: Lần đầu cảm nhận được chút “tổng tài bá đạo” từ anh. Chương 33: Chương 33: Phó Minh Tùy vừa nhìn thấy, cúi đầu liền hôn cô, làm trôi mất lớp son. Chương 34: Chương 34: “Anh chỉ đang … ra oai thôi.” Chương 35: Chương 35: Có phải anh đã bắt đầu thích cô một chút rồi không? Chương 36: Chương 36: Anh đưa tay đặt mặt dây chuyền đang treo trên ngực cô vào giữa môi cô, để cô cắn nó bằng răng. Chương 37: Chương 37: Phó tổng hiếm khi có cảm giác “thất bại” trong đời, vậy mà lúc này lại thấy hơi nản lòng. Chương 38: Chương 38: Anh không muốn cô trở thành mục tiêu của dư luận, bị tất cả mọi người dùng ánh mắt dò xét mà quan sát. Chương 39: Chương 39: Cô quá đáng yêu nên anh đã hôn nhẹ một cái. Chương 40: Chương 40: Tắm là một khâu quá lãng phí thời gian… Chương 41: Chương 41: Vì em quá gầy… nên mới dễ ngất xỉu như vậy. Chương 42: Chương 42: Phó Minh Tùy vẫn đứng nguyên tại chỗ, đôi mắt đen ánh lên nụ cười nhìn cô chăm chú, thật… khiến người ta thấy y Chương 43: Chương 43: Những scandal tình cảm là thứ dễ khiến một người bị cản trở nhất. Chương 44: Chương 44: Con mèo nhớ em đến mức rụng lông rồi. Chương 45: Chương 45: “Anh không dùng biện pháp gì, để vợ phải uống thuốc à?” Chương 46: Chương 46: Vụ tai nạn nhiều năm trước thật sự không đơn giản… Chương 47: Chương 47: Nghĩ mà xem, phụ nữ dù ngoan đến đâu, cũng cần được dỗ dành mà. Chương 48: Chương 48: Phó tổng, áo sơ mi là kích cỡ của anh. Chương 49: Chương 49: Cô là vì yêu anh nên mới muốn lấy anh. Chương 50: Chương 50: Vậy cô mong anh sẽ phản ứng thế nào đây? Chương 51: Chương 51: Đến gặp em - Đối với anh chính là chuyện quan trọng nhất. Chương 52: Chương 52: Anh sẽ không làm thủ tục ly hôn với em đâu. Chương 53: Chương 53: Anh có thể làm người theo đuổi cuồng nhiệt của em không? Chương 54: Chương 54: Anh theo đuổi con gái mà để thư ký giúp gửi hoa, đã thế còn chê bai đủ kiểu. Chương 55: Chương 55: Vậy khi anh bế em áp lên tường thì vẫn ổn đúng không? Chương 56: Chương 56: Chín phần là vì vợ nó đấy… Chương 57: Chương 57: Anh biết, em chỉ đang ghen thôi Chương 58: Chương 58: Anh không nên để em nhìn thấy cô ta. Chương 59: Chương 59: Nhìn thấy ánh mắt sững sờ của Phó Minh Tùy, cô thậm chí còn có cảm giác sảng khoái như đã vỡ bờ. Chương 60: Chương 60: Phó Minh Tùy muốn hủy bỏ thỏa thuận tài sản tiền hôn nhân. Chương 61: Chương 61: Anh không sợ em dùng khối tài sản kếch xù này của anh để nuôi trai bao à? Chương 62: Chương 62: Anh gần như sốt ruột mà hôn lên môi cô Chương 63: Chương 63: Anh luôn có một thứ khó kiềm chế… Chương 64: Chương 64: Hứa Thư và Phó Minh Tuỳ đang tình tứ…. Chương 65: Chương 65: Thật ra là em cố tình làm anh bị bẩn đấy. Chương 66: Chương 66: Anh không muốn có một đứa con sao? Chương 67: Chương 67: Mê hồn đoạt cốt, lại càng khiến người ta không thể dừng lại Chương 68: Chương 68: Kết thúc phần chính của truyện. Chương 69: Chương 69: Ngoại truyện - Chỉ cần có lòng, mỗi ngày đều có thể trôi qua thật lãng mạn. Chương 70: Chương 70: Ngoại truyện - Ghen Chương 71: Chương 71: Về chuyện Phó Minh Tùy mang theo ký ức quay trở về năm 17 tuổi (Nếu gặp nhau lúc trung học) Chương 72: Chương 72: Biết nên dùng thủ đoạn như thế nào để từ từ tiếp cận cô (Nếu gặp nhau lúc trung học) Chương 73: Chương 73: Dù Phó Minh Tùy tuy hay cười, nhưng thật ra rất lạnh lùng (Nếu gặp nhau lúc trung học.) Chương 74: Chương 74: Ở cái tuổi mười bảy mười tám này, có cậu con trai nào chưa từng thích một “khuôn mặt mối tình đầu” như thế đ Chương 75: Chương 75: Thì ra cái kiểu “vụng về mà vẫn thích trêu người” này là khắc sâu trong xương cốt, chẳng thể sửa được. (Kết t Chương 76: Chương 76: Một cái Tết náo loạn – Vị khách không mời mà đến Chương 77: Chương 77: Một cái Tết hỗn loạn – Em thích trẻ con ...vậy tụi mình sinh một đứa nhé? Chương 78: Chương 78: Một cái Tết hỗn loạn như gà bay chó sủa — nhưng lại đang chuẩn bị để mang thai. Chương 79: Chương 79: Một cái Tết “náo nhiệt” Chương 80: Chương 80: Chúng ta đang trong giai đoạn tạo người mà. Chương 81: Chương 81: Phản ứng khi mang thai. Chương 82: Chương 82: Cuộc sống hàng ngày trong thời kì mang thai. Chương 83: Chương 83: Nhật ký nuôi con của Phó tổng.