Chương 65
Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy

Chương 65

Trong đầu Thiệu Dã bắt đầu chiếu cảnh cậu theo chân Đại Tư Tế cùng nhau xây dựng sự nghiệp trên hòn đảo này, từng bước tiến l*n đ*nh cao nhân sinh, tận hưởng cuộc đời như một nhân vật chính trong tiểu thuyết sảng khoái.
Hai cái tín chỉ cỏn con?
Hừ, không đáng bận tâm!
Nhưng đúng lúc này, Đại Tư Tế lại mở miệng nói với cậu, “Trở về đi, mang nó đến đây, ngươi sẽ có được thứ rượu giúp ngươi trường sinh bất lão.”
“Hả?” Thiệu Dã kinh ngạc nhìn Đại Tư Tế.
Rượu này không phải cho không à? Làm cậu mừng hụt nãy giờ!
“Nó?” Thiệu Dã hỏi.
Đại Tư Tế đáp, “Tên ác ma mà ngươi mang khỏi thị trấn.”
“Em ấy không phải ác ma.” Thiệu Dã phản bác ngay lập tức.
“Ngươi đã bị nó che mắt rồi.” Đại Tư Tế khẽ thở dài, giọng nói tràn đầy thương hại. “Thật đáng thương, kẻ ngoại lai à.”
Thiệu Dã chớp mắt, lại nhìn vị Đại Tư Tế trước mặt với chiếc mặt nạ trắng toát.
Cậu cảm thấy nếu giữa hai người bọn họ nhất định phải có một người bị che mắt, thì người đó chắc chắn không phải cậu.
Thiệu Dã không muốn cãi nhau với Đại Tư Tế. Cậu cảm thấy một tín đồ trung thành thì nên vô điều kiện đi theo bước chân của giáo chủ. Nhưng cậu cũng không muốn nghe hắn nói thiếu niên kia là ác ma, càng không muốn nhóc bị đối xử như một con quỷ thật sự.
Cậu có thể tin rằng trên đời có thần linh. Nhưng cậu không tin thiếu niên kia là ác ma.
Đại Tư Tế hơi cúi đầu xuống, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc, “Chỉ cần ngươi mang nó đến đây, vàng bạc, vinh quang, quyền lực, sức mạnh vượt xa người thường, và cả sự sống vĩnh hằng… bất cứ thứ gì ngươi muốn, ta đều có thể cho ngươi.”
Thiệu Dã thực sự rất động lòng. Rồi cậu lắc đầu.
Đại Tư Tế vẫn kiên nhẫn thuyết phục, “Tên ác ma đó sẽ chỉ mang đến tai ương cho các ngươi mà thôi. Ngươi vẫn chưa nhận ra điều đó sao?”
Nói xong, Đại Tư Tế đột nhiên im lặng. Hình như chính hắn cũng nhận ra thật sự chưa thấy có tai họa nào cả. Ban đêm Thiệu Dã ngủ còn ngon hơn ai hết.
Quả nhiên, Thiệu Dã đáp lại với vẻ mặt vô cùng hồn nhiên, “Không mà, em ấy ngoan lắm!”
Bên dưới lớp mặt nạ trắng toát của Đại Tư Tế là một nụ cười mơ hồ, vừa như cười vừa như không. Đêm qua chỉ thì thầm gọi cậu mấy tiếng bên tai, thật sự là quá nhân từ rồi. Đáng lẽ phải cắn lên người cậu mấy lỗ, khiến cậu chảy máu, đau đến mức khóc cũng khóc không nổi. Như vậy, giờ đây cậu sẽ không còn đứng trước mặt mình mà nói ra những lời ngu ngốc này nữa.
Cậu lấy đâu ra nhiều lòng tin vào thiếu niên đến vậy?
Không phải còn muốn trùm bao tải lên người mình à? Sao đến giờ vẫn chưa ra tay?
Đại Tư Tế hỏi Thiệu Dã, “Kẻ ngoại lai, hãy nói cho ta biết, đêm nay ngươi đến đây rốt cuộc là vì điều gì?”
“Tôi…” Đối diện với chiếc mặt nạ trắng muốt của Đại Tư Tế, Thiệu Dã không hiểu sao có cảm giác như mọi suy nghĩ trong đầu mình đều bị nhìn thấu.
Không lẽ hắn đã biết mình đến đây thực ra là để đánh hắn một trận?
Cảm thấy có chút chột dạ, Thiệu Dã cúi đầu, lí nhí đáp, “Tôi muốn biết ai đã làm hại em ấy.”
“Nó không nói cho ngươi sao?” Đại Tư Tế hỏi.
Thiệu Dã hơi mấp máy môi, giọng nhỏ hơn cả lúc nãy, “Em ấy nói là Đại Tư Tế.”
Đại Tư Tế khẽ cười, hỏi, “Vậy ra ngươi đến đây là để báo thù cho nó?”
Thiệu Dã vốn là định vậy. Nhưng bây giờ lại không làm được nữa. Cậu lắc đầu, “Tôi cảm thấy không phải là anh.”
Đại Tư Tế bật cười khẽ, “Không phải ta, thì là ai?”
Thiệu Dã không trả lời được, trong lòng rối rắm vô cùng. Nếu em trai biết mình tối nay chạy đến thị trấn mà chẳng làm gì, thậm chí còn có ý định gia nhập phe của Đại Tư Tế, chắc chắn sẽ vô cùng thất vọng.
Chỉ nghĩ đến cảnh em trai không còn tin tưởng mình nữa, Thiệu Dã liền ủ rũ hẳn.
Mà có vẻ Đại Tư Tế cũng chẳng có ý định thu nhận cậu làm tín đồ. Những thứ hắn hứa hẹn, tất cả đều là để dụ dỗ để lấy em trai cậu.  Nếu mục tiêu là chính cậu … Thiệu Dã không dám tưởng tượng bản thân sẽ trở thành một nam sinh đại học vui vẻ đến nhường nào.
Hầy, tại sao cuộc đời lại khó khăn đến vậy?
Đã khổ thế này rồi, giáo sư của cậu không thể rộng lượng một chút trực tiếp cho luôn hai cái tín chỉ sao? Thiệu Dã thở dài một tiếng đầy nặng nề trong lòng.
Lúc này, Đại Tư Tế lại lên tiếng, giọng điệu trầm lắng đầy thâm ý, “Kẻ ngoại lai, ta chỉ muốn tốt cho ngươi. Nếu cứ giữ ác ma bên cạnh, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ bị nó kéo xuống địa ngục.”
Về chuyện em trai có phải ác ma hay không, hai người họ e là không bao giờ thống nhất được.
Thiệu Dã suy nghĩ một chút, rồi đột nhiên đưa ra một câu hỏi đầy sáng tạo. Đôi mắt cậu sáng rỡ, chân thành nhìn Đại Tư Tế hỏi, “Nếu em ấy là ác ma, vậy ở địa ngục có thể làm đại ca không? “
Nếu có thể làm đại ca, kéo xuống thì kéo xuống thôi. Tiện thể kéo luôn giáo sư của cậu xuống nữa, cảm ơn!
Không có ý gì khác, chỉ là muốn giúp giáo sư mở mang tầm mắt, tìm hiểu thêm về phong cảnh và văn hóa địa phương của địa ngục mà thôi.
Đại Tư Tế: “……”
Thật sự rất muốn xem bên trong cái đầu của cậu rốt cuộc chứa cái gì.
Lắc mạnh một cái có rơi não ra luôn không?
Đại Tư Tế bỏ qua câu hỏi ngớ ngẩn không đầu không đuôi của Thiệu Dã, một lần nữa hỏi, “Kẻ ngoại lai, ngươi vẫn không tin nó là ác ma, đúng không?”
Thiệu Dã mím môi, lén lút ngẩng lên muốn nhìn xem biểu cảm của Đại Tư Tế lúc này thế nào rồi mới trả lời. Thế nhưng khuôn mặt của Đại Tư Tế bị mặt nạ che kín mít, đến cả cửa sổ tâm hồn cũng chẳng thấy đâu.
Không còn cách nào khác, Thiệu Dã đành cúi đầu, lí nhí nói, “Chuyện này… đúng là rất khó tin mà.”
Đại Tư Tế nói với cậu, “Không sao, đây không phải lỗi của ngươi. Đêm nay, ta sẽ đưa ngươi tận mắt chứng kiến con ác ma đó, thế nào?”
Giọng của hắn mềm mỏng đến cực điểm, như một lời sấm truyền vọng xuống từ thiên giới.
Mặt hồ phẳng lặng ở trung tâm hòn đảo phản chiếu vầng trăng tròn, ánh trăng trải dài trên từng ngóc ngách. Trong trại ở phía xa, Đổng Huy bị mọi người túm năm tụm ba lôi vào lều, ép uống một bát canh nóng, tình trạng cuối cùng cũng đỡ hơn đôi chút.
Trần Hồng Dược kéo Trần Lăng Xuyên ra một góc chửi cho một trận tơi bời. Trần Lăng Xuyên không phục định lên tiếng cãi lại, nhưng vừa mở miệng đã bị chặn ngay. Trần Hồng Dược gõ mạnh lên trán hắn ta, mắng, “Đừng tưởng chị không biết trong đầu em đang nghĩ gì! Cút vào lều mà nằm yên cho chị! Đêm nay còn dám ló mặt ra ngoài, ngày mai chị đánh gãy chân em!”
Trần Lăng Xuyên tức tối trở vào lều, bạn gái hắn Đinh Hiểu Linh chần chừ một lát, rồi cũng theo vào.
Lúc này, Đổng Huy đang nằm trong lều của An Phong. Không gian trong lều vốn không lớn, chỉ đủ chỗ cho hai người, An Phong và Trần Hồng Dược đành đứng ngoài trông chừng.
Đổng Huy cuộn mình trong góc lều, ôm chăn run bần bật. Trần Hồng Dược hỏi hắn, “Rốt cuộc cậu ta là ai?”
Khuôn mặt Đổng Huy nhòe nhoẹt nước mắt nước mũi, đôi mắt đỏ ngầu. Hắn ngẩng đầu lên, gào về phía Trần Hồng Dược, “Nó là ác ma! Tôi đã nói nó là ác ma, sao các người không chịu tin?!”
Trần Hồng Dược thở dài. Với tình trạng tinh thần của hắn bây giờ, ai mà tin nổi lời hắn nói?
Cô kiên nhẫn bảo, “Không thể cứ anh nói cậu ta là ác ma thì cậu ta liền là ác ma được. Anh ít nhất cũng phải kể xem cậu ta đã làm gì chứ.”
Nói xong, cô vô thức ngoảnh đầu nhìn về phía lều của Thiệu Dã. Ở đó, bóng dáng thiếu niên đã chẳng thấy đâu. Trần Hồng Dược đoán, có lẽ cậu ta đã nghe theo lời Thiệu Dã, ngoan ngoãn ngủ sớm rồi.
Thu lại ánh mắt, Trần Hồng Dược tiếp tục hỏi Đổng Huy, “Anh có thể kể rõ đầu đuôi câu chuyện được không? Chỉ khi nào chúng tôi hiểu rõ mọi chuyện, mới có thể quyết định bước tiếp theo nên làm gì.”
Đổng Huy ngẩng đầu, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào Trần Hồng Dược. Ánh trăng phủ lên lưng cô, khiến cô trông giống như những con quái vật đáng sợ thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của hắn.
Phải mất một lúc lâu sau, hình ảnh của Trần Hồng Dược trong mắt Đổng Huy mới trở lại bình thường. Nhưng có lẽ chẳng bao lâu nữa, bọn họ cũng sẽ phát điên giống hắn thôi.
Trong lòng Đổng Huy hiếm hoi nảy sinh một chút thương hại đối với những kẻ ngoại lai ngu ngốc này, nhưng nhiều hơn hết là một sự hả hê khó tả.
Cuối cùng hắn cũng lên tiếng, kể lại câu chuyện cũ đã phủ bụi trên đảo Vọng Nguyệt.
Hắn nói, “Chuyện đó xảy ra vào mười sáu năm trước. Năm ấy tôi mười chín tuổi, theo đảo chủ ra khơi đánh cá. Trên đường trở về, chúng tôi gặp một cơn bão chưa từng có. Ba con thuyền chở tổng cộng mười bảy người, cuối cùng chỉ còn mỗi mình tôi sống sót. Tôi quay lại đảo, báo tin dữ cho mọi người, đồng thời, cũng nghe được một tin dữ khác…”
Chính vào đêm cơn bão ập đến ấy, vợ của đảo chủ đang mang thai mười tháng và sắp sinh bị sát hại dã man ngay trong nhà. Phải hai ngày sau người ta mới phát hiện ra.
Chiếc váy trắng trên người bà ta đã bị máu thấm đẫm, dòng máu đỏ tươi từng chảy trong cơ thể giờ đã đông lại thành nâu sẫm. Đôi mắt mở trừng trừng, chết không nhắm mắt.
Dân đảo vây quanh thi thể, gương mặt lộ vẻ bàng hoàng, vừa thương xót vừa kinh hãi. Nhưng đúng lúc ấy, họ tận mắt thấy từ dưới lớp váy vấy máu, một bàn tay bé nhỏ đầm đìa máu me thò ra, sau đó, một đứa trẻ sơ sinh toàn thân dính máu bò ra ngoài.
Nó không khóc cũng chẳng la, chỉ có một đôi mắt đen kịt, sâu hun hút khiến người ta lạnh sống lưng.
Đại Tư Tế nói, đó là con của ác ma.
Chính nó đã mang đến tai họa cho đảo Vọng Nguyệt. Chỉ khi chịu đủ mọi đau khổ, nó mới có thể chuộc lại tội nghiệt và được thanh tẩy.
Dân đảo đã rộng lượng để nó ở lại bên cạnh Đại Tư Tế để chuộc tội. Nhưng đến khi nó biết nói, câu đầu tiên cất lên lại là lời nguyền rủa những người đã giúp nó thanh tẩy.
Nó thực sự là một con quỷ. Mỗi câu nó nói ra đều trở thành sự thật. Thế là nhà thờ đổ sập, bác và các anh em của Đổng Huy bị chôn sống bên dưới. Biển nổi sóng dữ, những ngư dân ra khơi không ai trở về. Con trai của đảo chủ mới cũng chết đuối cùng bạn bè trong hồ nước.
Họ cắt lưỡi nó, giam cầm nó, nhưng tai họa vẫn không dừng lại. Trên đảo, người vẫn tiếp tục ốm đau, tiếp tục chết chóc. Dù có trút bao nhiêu đau đớn lên thân xác nó, có lẽ cũng không thể nào gột sạch tội lỗi mà nó đã mang theo. Cuối cùng, đảo chủ quyết định giết nó.
Nhưng mỗi lần ra tay, đều có sự cố xảy ra. Và nó cứ thế sống sót hết lần này đến lần khác.
Về sau…
“… Về sau, Đại Tư Tế nói với chúng tôi, chỉ cần dâng nó làm tế phẩm cho Nguyệt Thần tối cao, mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp. Nguyệt Thần sẽ ban cho chúng ta thứ rượu của sự bất tử. Khi ấy, con gái tôi sẽ trở về, và chúng tôi sẽ mãi mãi hạnh phúc trên đảo Vọng Nguyệt này.”
Thấy Đổng Huy càng lúc càng kích động, An Phong nhanh tay cầm cuộn băng keo dán thẳng vào miệng hắn, tránh cho lỗ tai của bọn họ phải chịu thêm một trận tra tấn nữa.
An Phong quay sang nhìn Trần Hồng Dược, hai người trao đổi ánh mắt, hoàn toàn không thể xác định những lời Đổng Huy nói là thật hay giả. Gạt bỏ những chi tiết mang màu sắc phi khoa học, thì trong câu chuyện này, cậu thiếu niên kia thực sự rất vô tội.
Vừa sinh ra đã bị hành hạ, sống sót đến tận bây giờ quả thực không dễ dàng gì, mà thần kinh trông vẫn vững hơn Đổng Huy nhiều. Nghĩ đến đây lại thấy hơi đáng sợ…
Trăng đã lên đến đỉnh đầu, lá cây xào xạc. Đám người vừa mới hứa chắc nịch là tối nay sẽ không ra khỏi lều lại một lần nữa mò vào khu rừng mưa gần đó.
Ánh trăng loang lổ rơi xuống đất trông như những bông tuyết tan rải rác. Những linh hồn chết đuối trong hồ lang thang khắp nơi, tìm kiếm máu thịt tươi sống để giải thoát bản thân, mà chỉ cần bới lớp lá khô dưới chân lên, sẽ thấy những bộ xương trắng hếu chồng chất bên dưới.
Trần Lăng Xuyên thì đang đuổi theo cô bạn gái bỗng dưng phát điên của mình. Nhưng không hiểu kiểu gì, sau khi tìm thấy Đinh Hiểu Linh, đầu óc hắn bỗng nhiên nóng lên, thế là cả hai lại ôm nhau thân mật. Chuyện bắt đầu trở nên quái dị khi hắn nâng cằm cô lên định hôn lên đôi môi mềm mại. Nhưng vừa mở mắt ra, bạn gái hắn không còn nữa. Thay vào đó là một cái xác thối rữa, mùi hôi thối nồng nặc, miệng vẫn đang mấp máy, há ngoác ra, lao thẳng đến hắn!
Cách đó không xa, thiếu niên nở một nụ cười kỳ quái, con mắt bên trái trong nháy mắt hóa thành sắc đỏ, những dây leo đen sì từ phía sau cậu ta chầm chậm bò ra.
Còn ở một góc khác, Đại Tư Tế thu hết mọi chuyện vào mắt, rồi hỏi Thiệu Dã, “Thấy chưa?”
“Thấy rồi.” Thiệu Dã đáp.
Thấy rồi mà còn bình tĩnh như vậy á?
Đại Tư Tế quay đầu, phát hiện Thiệu Dã đang dùng hai tay bịt chặt mắt mình.
Cậu thấy cái gì vậy?!
Thiệu Dã la toáng lên, “Tôi biết ngay mà! Tối nay bọn họ đi đào mộ chứ gì, nhưng sao lại đào trúng cả cương thi nữa vậy?!”
Sợ chết đi được! Cậu muốn về nhà!
Đại Tư Tế im lặng nhìn cậu
Một lúc sau, xung quanh yên tĩnh hẳn. Thiệu Dã len lén hé hai ngón tay ra, hé mắt nhìn, Trần Lăng Xuyên và con cương thi kia đều đã biến mất. Cậu cẩn thận buông một tay xuống, xoay đầu nhìn quanh quất,
Ơ, Đại Tư Tế đâu rồi? Vừa rồi vẫn còn đứng đây mà? Không thể nào! Chạy trốn cũng phải báo một tiếng chứ?!
Có ai đó nhẹ nhàng vỗ lên vai Thiệu Dã. Cậu cứ tưởng Đại Tư Tế quay lại liền vô tư quay đầu, nhưng thứ đập vào mắt lại là một sợi dây leo đen sì rủ xuống từ trên cây, trông chẳng khác gì một cái xác treo ngược.
Trái tim Thiệu Dã suýt nữa thì ngừng đập, còn chưa kịp bình ổn hơi thở, xung quanh đã vang lên những tiếng loạt soạt rợn người, như thể có vô số con rắn lạnh lẽo đang bò sát mặt đất trườn về phía cậu
Cậu vội vàng giơ đèn pin quét khắp nơi, tay còn lại siết chặt chiếc búa leo núi, sẵn sàng chiến đấu.
Nhưng đối thủ của cậu không phải là những sinh vật thông thường. Đám dây leo kia dường như có trí tuệ của con người, nhưng lại không hề biết đau đớn. Ngay lúc đó, cậu trông thấy em trai mình lẽ ra giờ này phải đang ngon giấc trong lều đột nhiên xuất hiện trước mặt, vẻ mặt như đang cầu cứu.
Thiệu Dã chỉ mới thất thần trong chốc lát, tay chân đã bị dây leo trói chặt, treo lơ lửng giữa không trung theo tư thế chữ Đại (大).
Giữa những tán lá đan xen, một mảnh trời nhỏ lộ ra, ánh trăng xuyên qua đó, chiếu rọi xuống người Thiệu Dã.  Chiếc áo khoác xanh đậm của cậu đã bị giằng xé trong trận giằng co vừa rồi, giờ chỉ còn lại một chiếc áo ba lỗ đen cùng một chiếc quần short nâu. Cổ áo bị dây leo kéo xộc xệch, để lộ gần nửa bờ ngực rắn chắc, phản chiếu ánh trăng, trông vừa đầy đặn vừa mạnh mẽ.
Từ xa, thiếu niên lặng lẽ bước đến, ánh mắt trầm trầm lướt qua thân hình Thiệu Dã, bỗng nhiên nhớ đến chuyện tối qua bị nhét đầy miệng trong túi ngủ. Nhóc nghiến răng, đáng lẽ lúc đó nên cắn cho cậu một phát mới phải!
Thiệu Dã nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn qua, vừa thấy thiếu niên liền lập tức sáng mắt, hô lên, “Em trai, mau cứu anh!”
Thiếu niên đối diện với ánh mắt của cậu, khóe môi khẽ nhếch lên, phát ra một tiếng cười khẽ.
Thiệu Dã chớp chớp mắt. Tiếng cười đó là vì vui mừng khi gặp lại cậu sao? Sao nghe không giống thế lắm nhỉ.
Khoan đã, nửa đêm nửa hôm không ngủ, sao tự dưng lại xuất hiện ở đây?!
Thiếu niên tiến đến gần Thiệu Dã. Khuôn mặt cậu ta vẫn còn vương chút đỏ ửng, môi hơi hé mở, th* d*c từng hơi, đầu lưỡi hồng nhạt gần như thò cả ra ngoài. Lồng ngực trần phập phồng dữ dội theo nhịp thở, trên làn da rắn rỏi phủ một lớp mồ hôi lấp lánh.
… Đáng lẽ kẻ phạm tội tham dục phải là mình mới đúng.
Thiếu niên nghĩ vậy.
Vậy ai mới là người thích hợp để cùng mình hoàn thành nghi lễ hiến tế đây?
Cậu ta vừa suy tư, vừa không biết từ đâu rút ra một cọng cỏ đuôi chó, chậm rãi quét nhẹ qua lồng ngực Thiệu Dã.
Thiệu Dã: “?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (206)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (1) Chương 189: Chương 189: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (2) Chương 190: Chương 190: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (3) Chương 191: Chương 191: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (4) Chương 192: Chương 192: Ngoại truyện: Tuyến if (1) Chương 193: Chương 193: Ngoại truyện: Tuyến if (2) Chương 194: Chương 194: Ngoại truyện: Tuyến if (3) Chương 195: Chương 195: Ngoại truyện: Tuyến if (4) Chương 196: Chương 196: Ngoại truyện: Tuyến if (5) Chương 197: Chương 197: Ngoại truyện: Tuyến if (6) Chương 198: Chương 198: Ngoại truyện: Tuyến if (7) Chương 199: Chương 199: Ngoại truyện: Tuyến if (8) Chương 200: Chương 200: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! Chương 201: Chương 201: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (2) Chương 202: Chương 202: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (3) Chương 203: Chương 203: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (4) Chương 204: Chương 204: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (5) Chương 205: Chương 205: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (6) Chương 206: Chương 206: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (7)