Chương 66
Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 66: Lại đến nữa.

Tiếng còi vang lên inh ỏi, xe cứu thương lao đi vùn vụt trên đường mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, tầm chừng mười phút đã chạy đến bệnh viện.

Nhóm của Tô Khốn vừa xuống xe, liền theo chân nhân viên y tế đẩy cáng vào trong. Họ băng qua đại sảnh, đi dọc hành lang dài, rẽ một qua góc, cuối cùng cũng đến trước phòng cấp cứu. Họ dừng lại, trơ mắt nhìn Trương Dật vẫn còn mê man, hơi thở yếu ớt bị đẩy vào bên trong.

Đến khi cánh cửa lớn khép lại, đèn đỏ phía trên sáng lên, Tô Khốn vẫn chưa hoàn hồn, cứ đứng ngây người ở cửa phòng cấp cứu.

“Đang mộng du à?” Cảnh Tử Mặc khó hiểu nhìn cậu, nhíu mày hỏi: “Sao như người mất hồn thế?”

Hạng Qua đang định đi làm thủ tục, vừa nghe vậy liền dừng bước, quay đầu nhìn Tô Khốn. Anh không quên mình còn mang cái trách nhiệm “chăm sóc vợ bạn” trên lưng, nếu Tô Khốn xảy ra chuyện gì, anh biết ăn nói sao với Cố Diễm? Thế nên anh quay lại, nhìn Tô Khốn rồi hỏi Cảnh Tử Mặc: “Sao thế?”

“Hả?” Tô Khốn bị Cảnh Tử Mặc thụi cù chỏ vào eo một cái, lúc này mới tỉnh táo lại, cậu gãi đầu: “À, không có gì… Chỉ là đang nhớ lại một số chuyện cũ thôi, nên hơi lơ đãng tí.”

“Không sao thật chứ?” Hạng Qua vẫn không yên tâm.

Tô Khốn vội vẫy tay: “Vâng, không sao thật, tôi vẫn đi theo các anh mà, làm sao có chuyện được.”

Hạng Qua nhìn Tô Khốn thêm vài giây, thấy cậu không có biểu hiện gì bất thường mới gật đầu: “Ừ, vậy tôi đi làm thủ tục. Hai người… Thôi, đi cùng luôn đi.” Anh ta nhìn quanh, cảm thấy không yên tâm lắm, vẫn nên dắt hai “con chim cút” này theo thì hơn.

Đây là một bệnh viện nổi tiếng lâu đời, nên tòa nhà chính có hơi cũ kỹ, dù đã được sửa sang lại, vẫn không thể sáng sủa như các tòa nhà mới. Nhất là mấy khu vực hành lang quanh co gấp khúc, nhìn vào chỉ thấy một màu xám xịt. Hạng tổng trước đây từng kiên định theo chủ nghĩa khoa học, giờ cũng bị dắt vào con đường tà đạo, lúc nào cũng thấy chung quanh có điều huyền bí.

Tuy anh chẳng đọc tiểu thuyết hay bài viết về chuyện ma quái, nhưng cũng từng nghe loáng thoáng vài lời đồn. Những nơi như bệnh viện thường tiềm ẩn những thứ không sạch sẽ.

Theo lời dân mạng kể, kiểu gì cũng có lúc “đi trong hành lang rồi bỗng thấy có thêm đồng bọn đi cùng”. Bản thân Hạng Qua cũng chẳng sợ gì, Cố Diễm từng bảo anh ta dương khí mạnh, ma quỷ bình thường chẳng dám lại gần. Nhưng còn Cảnh Tử Mặc và Tô Khốn lại chưa chắc. Lỡ như anh ta chỉ rời mắt một lúc mà hai “con chim cút” này bị đoạt xá, trở nên ngơ ngơ ngẩn ngẩn thì gây to rồi!

May là hai người kia cũng biết điều. Hạng Qua vừa ngoắc tay vài cái, cả hai đã lật đật chạy theo.

Tới quầy thủ tục ở sảnh lớn, Hạng Qua vừa móc điện thoại vừa gọi đi vừa xếp hàng. May mà chỗ này làm thủ tục nhanh, dù người đông nhưng hàng vẫn không quá dài.

Cảnh Tử Mặc và Tô Khốn không chen vào, mà đứng một bên chờ Hạng Qua.

Nghĩ đến trạng thái kỳ quái của Tô Khốn lúc nãy, Cảnh Tử Mặc không nhịn được hỏi: “Lúc nãy mày nhớ ra chuyện gì à?”

“Ừ.”

Cảnh Tử Mặc nhướng mày nhìn cậu: “Người ta thường chỉ sinh ra sự liên tưởng khi chứng kiến sự việc gì đó giống  hoặc có liên quan đến quá khứ, mày thấy người khác bị đoạt xá mà cũng sinh ra liên tưởng được?”

Họ nói chuyện không lớn tiếng, lại không đứng chen với người nào, nên không ai để ý đến nội dung đối thoại kỳ quặc của họ.

Dù vậy, Tô Khốn vẫn theo bản năng liếc nhìn xung quanh, xác nhận không có ai nhìn bọn họ như hai tên thần kinh rồi mới thở dài đáp: “Bởi, thế nên tao mới thấy kỳ lạ đấy!”

Cảnh Tử Mặc: “…Đừng nhấn mạnh chữ “kỳ” đó nữa được không. Có gì thì nói nhanh đi, úp úp mở mở cái gì?!”

“Chuyện oan hồn chiếm xác cũng đâu có phổ biến, đúng không? Nhưng tao cứ cảm thấy trạng thái của thằng cha Trương Dật này rất quen mắt.”

“…” Cảnh Tử Mặc im lặng nhìn cậu một lúc lâu: “Mày từng bị đoạt xá rồi hả?”

“Cút!”

“Chưa chắc đâu nha…” Cảnh Tử Mặc nhướng cằm, giọng điệu châm chọc: “Ngài đây đâu phải người thường, thể chất đặc biệt, đi đêm lần nào cũng đụng ma, bị đoạt xá một hai lần cũng không lạ.”

“Nhưng tao thấy quen là cái cảnh người ta nằm đó, mê man bất tỉnh, cơ thể không tự chủ được. Nếu mà tao bị đoạt xá thật, tao làm gì thấy được cảnh mình nằm đó?” Tô Khốn lườm Cảnh Tử Mặc một cái.

“Dễ hiểu mà.” Cảnh Tử Mặc nhún vai: “Hồn với xác không khớp, hồn bay ra rồi thì đương nhiên có thể nhìn thấy thân xác của mình.”

Tô Khốn đơ mặt, hừ lạnh hai tiếng: “Không giống nhau được chưa! Mê man là vì hồn vẫn còn trong xác, bất tỉnh hoàn toàn mới là lúc hồn lìa khỏi xác. Vả lại mày đâu thấy được, lúc xe cứu thương vừa tới bệnh viện, hồn của Trương Dật đã trồi ra một nửa rồi. Ngay lúc đó tao mới cảm thấy lạ… Thật sự có cảm giác như mình từng thấy cảnh đó rồi vậy.”

Thấy Tô Khốn đang nghiêm túc, Cảnh Tử Mặc im lặng nghĩ ngợi một chút rồi nói: “Nếu mày nhớ đến cảnh tượng đó, vậy chắc không liên quan trực tiếp đến mày đâu. Có thể là hồi nhỏ mày vô tình nhìn thấy, cũng chưa chắc là bị đoạt xá, biết đâu là cảnh người sắp chết thì sao. Trông cũng không khác mấy.”

Tô Khốn lại cố lục lọi trong đầu, muốn kéo lại hình ảnh mơ hồ lướt qua kia, nhưng thế nào cũng không túm lấy được. Chỉ là trong tiềm thức, cậu vẫn có một cảm giác cảnh tượng mình từng thấy kia, có lẽ không phải là tình trạng một người đang hấp hối bình thường như Cảnh Tử Mặc đoán, mà chính là trạng thái sau khi bị chiếm xác.

Còn về việc đó có liên quan đến mình hay không…

Tô Khốn đang suy nghĩ giữa chừng thì chuông điện thoại reo lên, cắt ngang mạch suy nghĩ của cậu.

Bị dọa cho giật mình, Tô Khốn vội vàng móc điện thoại ra, vừa nhìn thấy người gọi thì nhanh chóng ấn nút nghe: “Alo? Đại sư, ngài xuất phát rồi à?”

“Xuất phát gì? Lão phu đến nơi rồi!” Giọng đại sư đầy khí thế vang lên trong ống nghe.

“Cái gì?!” Tô Khốn cảm giác như có cả bầy tiểu quỷ mặt đơ chạy ào ào qua đầu mình, dẫm nát hết cả não. Cậu như mộng du mà rút điện thoại ra nhìn đồng hồ, rồi lại lặng lẽ áp nó lên tai: “Má ơi–– từ thành phố M đến thành phố H đi tàu cao tốc cũng gần ba tiếng, ngài đi có mười lăm phút đã tới rồi?!”

Đại sư đắc ý hừ một tiếng: “Quả lựu nhà lão phu tuy bình thường lười biếng, nhưng lúc cấp bách thì bay cũng khá nhanh đấy.”

“Giờ ngài đang ở đâu?”

“Sảnh tầng một.” Đại sư bình tĩnh đáp: “À, lão phu thấy cậu rồi.”

Tô Khốn theo phản xạ cúi đầu, tìm từ vị trí tầm thấp: “……”

Đại sư gào lên: “Cúi đầu cái gì?! Lão phu chỉ là vóc người nhỏ chút, chứ không phải người lùn nhé!”

Khóe miệng Tô Khốn giật giật: “Ngài đang ở đâu? Tôi cúi đầu mà vẫn không thấy.”

“Ngay trước mặt cậu.” Đại sư cáu kỉnh.

“Có thấy ai đâu!”

Đại sư giơ tay tát vào lưng cậu một cái,  nói: “Trên người lão phu còn dán bùa ẩn thân, đương nhiên cậu không thấy!”

Tô Khốn sờ chỗ sau lưng vừa bị đánh, thầm nghĩ: Tầm tay chỉ tới cỡ này, tôi cúi đầu tìm ngài thì có gì sai hả?!

Cậu đang nghĩ giữa chừng thì đầu bên kia đã cúp máy. Sau đó, giọng của đại sư vang lên sát bên cánh tay phải của Tô Khốn: “Cậu nhân viên mới gặp chuyện kia đâu rồi?”

“Trong phòng cấp cứu.” Tô Khốn nhìn sang Cảnh Tử Mặc rồi đáp.

Cảnh Tử Mặc: “……”

Đại sư im lặng một lúc, rồi đột ngột hạ giọng, giậm chân nói nhỏ: “Cậu đưa người ta vào phòng cấp cứu rồi thì lão phu còn cứu kiểu gì?!”

Tô Khốn: “……” Quên mất vụ đó luôn.

“Thôi kệ, phòng cấp cứu ở đâu? Lão phu phải đến xem qua trước, chủ hồn nếu hoàn toàn lìa khỏi xác quá lâu sẽ bị hao tổn nhiều, lão phu cũng không cứu nổi.”

Tô Khốn tiếp tục nhìn Cảnh Tử Mặc: “Đi thẳng hành lang phía trước, đến cuối rẽ trái.”

Cảnh Tử Mặc: “……” Giọng của đại sư nhỏ như thì thầm, đến cả cậu đứng sát bên còn nghe không rõ, người khác càng không thể nghe thấy. Trong mắt người ngoài, thì Tô Khốn rõ ràng là đang… tự nói chuyện một mình.

Cảnh Tử Mặc nhác thấy có vài người bắt đầu liếc trộm Tô Khốn, cậu âm thầm né sang chỗ khác hai bước.

Tô Khốn hoàn toàn không biết mình đã bị người ta coi như bệnh nhân trốn trại. Cậu nghe đại sư lẩm bẩm thêm một câu gì đó, sau đó không còn âm thanh gì nữa, chắc là đã đi đến phòng cấp cứu rồi.

Cậu ngẩng đầu lên, định xem Hạng Qua đã làm xong thủ tục chưa, thì thấy Cảnh Tử Mặc đang đau khổ quay mặt đi.

“Mày sao thế—— Moá!!!” Tô Khốn vừa định hỏi sao Cảnh Tử Mặc bày ra vẻ mặt này, thì bị thứ chui ra từ góc tường cách đó năm bước hù cho một trận hồn bay phách lạc.

Cảnh Tử Mặc đưa tay che nửa mặt, định lặng lẽ trốn về phía Hạng tổng đang đứng ở quầy thu ngân. Nhưng vừa nhích một bước thì bị tiếng hét của Tô Khốn làm cứng đờ người, còn chưa kịp bước tiếp đã bị hai cái vuốt của thằng bạn tóm chặt lấy tay áo.

“Mày lại sao nữa?!” Cảnh Tử Mặc giả vờ làm người qua đường thất bại, mặt không cảm xúc quay đầu lại, bóp lấy ngón tay Tô Khốn: “Bỏ móng ra.”

“Góc tường có một con A Kiều chẳng biết từ thời nào……” Tô Khốn sợ đến mức không mở nổi miệng, câu nói kia như rít qua kẽ răng.

Cảnh Tử Mặc: “Cái gì cơ?”

Khóe miệng Tô Khốn giật giật, nhận ra nói gió lọt răng thế này quá bất tiện, bèn quay đầu lại, mặt cứng đờ lặp lại hai chữ cuối: “…Nữ quỷ.”

Cảnh Tử Mặc mất một giây để tiêu hóa, rồi cũng hạ giọng thì thầm: “…Thế mày còn túm tay tao làm gì? Chạy đi chứ!”

Không biết có phải do âm cuối của Cảnh Tử Mặc hơi lớn không, mà đã vô tình thu hút sự chú ý của nữ quỷ kia. Tô Khốn thấy người phụ nữ mặc váy lụa rách nát, mặt mày trắng bệch đang đứng ngẩn ngơ ở góc tường đó bỗng từ từ quay đầu lại.

Mẹ ơi––!!!

Đối diện với đôi mắt đen tuyền to tổ bố của ả, hai chân Tô Khốn mềm nhũn, bệnh cũ lại tái phát, cả người đang dán vào Cảnh Tử Mặc trượt dần xuống…

[Edit by TeiDii]
________________
.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (82)
Chương 1: Chương 1: Linh vật đổi vận. Chương 2: Chương 2: Linh vật tai hại. Chương 3: Chương 3: Linh Vật nguy hiểm. Chương 4: Chương 4: Khai quan đại cát. Chương 5: Chương 5: Quan tài Gacha. Chương 6: Chương 6: Quan tài vẫn còn. Chương 7: Chương 7: Ra cửa thám thính. Chương 8: Chương 8: Mặt bằng kỳ lạ. Chương 9: Chương 9: Âm hồn bất tán. Chương 10: Chương 10: Tiểu quỷ phẫn nộ. Chương 11: Chương 11: Tiểu quỷ im lặng. Chương 12: Chương 12: Chủ Sốp lừa đảo. Chương 13: Chương 13: Bảy phần tương tự. Chương 14: Chương 14: Nguy cơ vẫn còn. Chương 15: Chương 15: Đỉnh chuỗi thức ăn. Chương 16: Chương 16: Giải toả khu cũ. Chương 17: Chương 17: Uống nhầm thuốc rồi. Chương 18: Chương 18: Chạy trối chết. Chương 19: Chương 19: Cháo trộn chao đỏ. Chương 20: Chương 20: Trăng mờ gió lớn. Chương 21: Chương 21: Khối ngọc kỳ lạ. Chương 22: Chương 22: Mười lăm tháng bảy. Chương 23: Chương 23: Lãng phí vàng mã. Chương 24: Chương 24: Tên nhóc chết tiệt. Chương 25: Chương 25: Người sống sờ sờ. Chương 26: Chương 26: Hiệp ước hỗ trợ. Chương 27: Chương 27: Hiệu suất cao ghê. Chương 28: Chương 28: Chủ nhà kỳ quặc. Chương 29: Chương 29: Người kỳ quặc. Chương 30: Chương 30: Mượn dao giết người. Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Nửa tin nửa ngờ. Chương 35: Chương 35: Thay đổi trang phục. Chương 36: Chương 36: Lại xuyên qua rồi. Chương 37: Chương 37: Chủ nhà ghé chơi. Chương 38: Chương 38: Đi lấy chìa khóa. Chương 39: Chương 39: Mời đi uống trà. Chương 40: Chương 40: Đội đặc biệt. Chương 41: Chương 41: Một nhóm quái dị. Chương 42: Chương 42: Quỷ nhi. Chương 43: Chương 43: Tìm kiếm thai linh. Chương 44: Chương 44: Dẫn quỷ nhập hội. Chương 45: Chương 45: Sấm giữa trời quang. Chương 46: Chương 46: Bị bắt quả tang. Chương 47: Chương 47: Quá qua loa rồi. Chương 48: Chương 48: Giấu đầu lòi đuôi. Chương 49: Chương 49: Bị lừa đá. Chương 50: Chương 50: Thân thể tóc da. Chương 51: Chương 51: A-Mi-Tô-Phu. Chương 52: Chương 52: Phá đám chuyện tốt. Chương 53: Chương 53: Nhang muỗi tự nhiên. Chương 54: Chương 54: Phong cách khác biệt. Chương 55: Chương 55: Hồ ly ngàn năm. Chương 56: Chương 56: Thanh lý môn hộ. Chương 57: Chương 57: Đầu quân cho minh chủ khác. Chương 58: Chương 58: Góp tiền sinh hoạt. Chương 59: Chương 59: Nhân viên đột tử. Chương 60: Chương 60: Gần như đoạt xá. Chương 61: Chương 61: Đại sư gọi đến. Chương 62: Chương 62: Sếp kỳ quặc. Chương 63: Chương 63: Quả Nhiên Kỳ Lạ. Chương 64: Chương 64: Hai Nguồn Gốc. Chương 65: Chương 65: Nghĩ mãi chẳng thông. Chương 66: Chương 66: Lại đến nữa. Chương 67: Chương 67: Ổ Quỷ. Chương 68: Chương 68: Điều Khó Nói. Chương 69: Chương 69: Thăm dò tình hình. Chương 70: Chương 70: Ngoài dự liệu. Chương 71: Chương 71: Giết ngay tức khắc. Chương 72: Chương 72: Mọi người Tề Tựu. Chương 73: Chương 73: Quá khứ bị chôn vùi. Chương 74: Chương 74: Cô y tá kỳ quái. Chương 75: Chương 75: Hôn quân đoạt xá. Chương 76: Chương 76: Hai kẻ đối đầu. Chương 77: Chương 77: Kết liễu oán thù. Chương 78: Chương 78: Sự thật quá khứ. Chương 79: Chương 79: Cái gọi là kiếp trước. Chương 80: Chương 80: Bạch tuộc tám chân. Chương 81: Chương 81: Cuối cùng cũng thành. Chương 82: Chương 82: Hồi kết.