Chương 66
Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm

Chương 66: Muốn thơm thơm thì có gì sai

Tạ Kiếm Bạch mà Ngu Duy quen thuộc là một nam nhân đạm bạc, trầm ổn như tùng bách trên núi cao.

Tạ Kiếm Bạch luôn điềm nhiên, dường như không có chuyện gì trên đời có thể lay động được hắn. Hắn luôn cho người ta cảm giác an toàn, sự mạnh mẽ của hắn, sự tuân thủ quy tắc của hắn, dẫu cho Thái Sơn có sụp đổ trước mắt, dường như cũng có thể được Tạ Kiếm Bạch giải quyết một cách lặng lẽ.

Hắn là thần tiên mạnh nhất thế gian nhưng lại tự tay nhốt mình vào lồng giam, dùng giáo điều nghiêm khắc để trói buộc bản thân. Mà giờ đây, cái lồng giam Tạ Kiếm Bạch dùng để trói buộc chính mình dường như đã vang lên tiếng vỡ vụn giòn tan.

Đôi mắt Tạ Kiếm Bạch sâu thẳm như biển, hắn nhìn chằm chằm Ngu Duy, thân hình rắn chắc của kiếm tu dưới lớp đạo bào căng cứng như mãnh thú, bờ lưng phập phồng theo nhịp thở.

Ánh mắt của hắn mang tính xâm chiếm như vậy, khiến cho Ngu Duy lúc này mới muộn màng nhận ra nguy hiểm.

Nàng thử cử động cánh tay, Tạ Kiếm Bạch chỉ dùng một tay đã đủ để kìm chặt hai cổ tay nàng, làm nàng không còn đường lui.

Trạng thái của Tạ Kiếm Bạch có vẻ không ổn. Khác với vẻ điềm nhiên bình tĩnh thường ngày, nam nhân lúc này mang theo hơi thở lạnh lẽo nguy hiểm, như thể mặt nạ của hắn đã vỡ tan, cuối cùng để lộ ra một tia hung bạo và công kích từ sâu trong nội tâm.

Ngu Duy không hiểu đã xảy ra chuyện gì, đương nhiên nàng cũng không hiểu tại sao Tạ Kiếm Bạch lại đột nhiên trở nên không vui như vậy, còn để lộ bộ dáng đáng sợ đến thế.

Bị bóng của nam nhân bao phủ bên dưới, đây là một vị trí yếu thế và bất lợi, nàng giống hệt như một chú mèo con bị hổ dữ đè dưới móng vuốt.

Ngu Duy có chút không thoải mái vì sự xâm lược mà nam nhân thể hiện, hàng mi nàng khẽ run, nhỏ giọng nói: "Tạ Thanh, chàng giận sao? Ưm..."

Nửa câu sau của nàng bị nuốt ngược vào trong, vì Tạ Kiếm Bạch đột ngột rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

Hơi thở nóng rực của Tạ Kiếm Bạch phả lên má nàng, nàng thấy đáy mắt hắn sâu không thấy đáy như đang ấp ủ một cơn bão lớn.

Hắn rũ mắt, chuyên chú nhìn vào cánh môi, cằm và chiếc cổ trắng ngần của nàng như thể đang dùng ánh mắt để đo đạc nàng từng tấc một.

...Không xong rồi, hình như Tạ Kiếm Bạch cũng rất muốn ăn nàng thì phải?

Ngón tay thon dài mạnh mẽ của nam nhân khẽ lướt qua má Ngu Duy, cuối cùng dừng lại trên cổ nàng.

Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng xoa lên mạch đập dưới da, làn da trắng như tuyết của Ngu Duy rất nhanh chóng đã ửng đỏ.

Cổ là một trong những điểm yếu chí mạng của con người, đây không nghi ngờ gì là một hành động rất nguy hiểm, trong hoàn cảnh khác, nó đã có thể xem như một lời đe dọa.

Thế nhưng Ngu Duy lại không hề có cảm giác nguy hiểm, thậm chí nàng không hề giãy giụa phản kháng. Hay nói cách khác, trong tiềm thức, nàng tin rằng Tạ Kiếm Bạch sẽ không làm hại mình.

Hơi thở lạnh lẽo của Tạ Kiếm Bạch bao quanh nàng, lúc đầu Ngu Duy chỉ cảm nhận được sự lạnh lùng và bài xích của hắn, nhưng dần dần, nàng nhận ra trong hơi thở của hắn dường như có một tia... sợ hãi... gần như không thể nhận thấy?

Tại sao hắn lại sợ hãi?

Khi Tạ Kiếm Bạch ngước mắt lên, hắn bắt gặp đôi mắt trong veo sáng ngời của nàng, trong đó không hề có chút sợ hãi nào, chỉ có vài phần nghi hoặc nhìn hắn.

Ngực Ngu Duy khẽ phập phồng theo nhịp thở, nàng hé đôi môi mỏng, dùng giọng điệu mềm mại mơ màng gọi tên giả của Tạ Kiếm Bạch.

Hơi thở nguy hiểm trên người nam nhân tan đi, như thể hắn vừa chìm sâu trong cơn chấn động tinh thần dữ dội của chính mình, đến tận giây phút này mới đột nhiên thanh tỉnh.

Tạ Kiếm Bạch hoàn hồn, hắn sững sờ nhìn nàng, dường như lúc này hắn mới chậm nửa nhịp nhận ra hành động xâm lược của mình và khoảng cách quá gần giữa hai người.

Hắn buông cổ tay nàng ra, thân mình đột ngột lùi về sau, ánh nắng lại rọi lên người Ngu Duy. Tạ Kiếm Bạch ngây ngẩn ngồi bên cạnh Ngu Duy với vẻ mặt mờ mịt và trống rỗng.

"Tạ..."

Ngu Duy chống người dậy, nàng vừa định nói thì thấy Tạ Kiếm Bạch khẽ cau mày, hắn nghiêng người, đột nhiên ho ra một ngụm máu.

Khác với máu tươi mà nàng thường hút, máu Tạ Kiếm Bạch ho ra lại có màu vàng kim. Hắn bịt miệng lại nhưng máu vàng vẫn không ngừng chảy qua kẽ tay rơi xuống đất.

Tạ Kiếm Bạch dường như hoàn toàn không thể kiểm soát phản ứng của cơ thể mình, hắn càng ho càng dữ dội, cho đến khi Ngu Duy thấy tất cả phần da lộ ra bên ngoài của hắn, từ cánh tay đến cổ và má đều hiện lên những đồ đằng chú ấn màu vàng kim.

Đồ đằng tựa như bụi gai quấn chặt lấy Tạ Kiếm Bạch, tỏa ra ánh sáng vàng kim, vẻ thần thánh ấy lại khiến người ta cảm thấy ngạt thở, mãi cho đến khi hắn dần bình phục, chúng mới từ từ tan đi.

Ngu Duy không hiểu về tu sĩ nên nàng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nếu Ngu Thừa Diễn có ở đây, hẳn sẽ ngay lập tức nhận ra đây là biểu hiện đạo tâm bất ổn của Tạ Kiếm Bạch, và ... đây là chuyện rất nghiêm trọng.

Tạ Kiếm Bạch thành tiên vạn năm, ngũ giác đều đã mất hết. Hắn muốn duy trì sự cân bằng tinh thần của bản thân cần phải bỏ ra công sức nhiều hơn người thường rất nhiều.

Đạo tâm của hắn sinh trưởng trong một khuôn khổ được dựng nên bởi kỷ luật sắt thép, trật tự và quy tắc. Ý nghĩa duy nhất mà hắn tìm thấy cho sự tồn tại của mình chính là loại bỏ hết thảy nhân tính và tư tâm, mài giũa bản thân thành một món vũ khí sắc bén, cống hiến cho Thiên Đình và toàn bộ thiên hạ.

Còn Ngu Duy, trong khoảnh khắc rung động, dẫu nàng không hiểu tình yêu là gì vẫn có thể tự do làm theo ý muốn, bị bản năng dẫn lối.

Nàng thậm chí còn không hiểu rõ tình cảm và h*m m**n của mình, không phân biệt được nụ hôn và việc hút máu qua tiếp xúc da thịt nhiều lần trước đây có gì khác biệt, thế nên nàng muốn hôn liền hôn. Đối với nàng, chuyện này chẳng đáng là gì, nàng không hề hay biết hành động đường đột của mình sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến Tạ Kiếm Bạch đến mức nào.

Tạ Kiếm Bạch dù chưa bao giờ nói gì nhưng hành động thực tế trong cuộc sống đã đủ nghiêng về phía Ngu Duy, có điều, hắn có thể tự nhủ rằng đây là chức trách, là trách nhiệm của mình, không liên quan gì đến cảm xúc cá nhân.

Dù sâu trong lòng, hắn vô cùng rõ ràng rằng thái độ của mình khi đối mặt với Ngu Duy có sự khác biệt một trời một vực so với khi hắn xử lý công vụ trước đây.

Hắn có thể lừa mình dối người rất lâu, nhưng Ngu Duy lại hôn hắn, mạnh mẽ xé toạc lớp vỏ tự lừa mình dối người của hắn trong suốt thời gian qua.

Mọi thứ đều đang vượt khỏi tầm kiểm soát, điều đó khiến Tạ Kiếm Bạch cảm thấy sợ hãi.

Lý trí mách bảo hắn rằng, hắn nên kéo mọi thứ đang mất kiểm soát trở lại đúng quỹ đạo, ví như - giải quyết ngọn nguồn khiến hắn mất kiểm soát.

Thế nhưng khi đối mặt với Ngu Duy, trong lòng hắn lại không có lấy một tia sát ý, hắn không thể làm chuyện tổn thương nàng, thậm chí ngay cả ý niệm như vậy cũng không thể nảy sinh!

Hắn có cảm tình với Ngu Duy.

Khi ý nghĩ này xuất hiện trong đầu Tạ Kiếm Bạch, hắn đã mất đi sự cân bằng.

Người vô tâm đã động lòng, đạo tâm Tạ Kiếm Bạch bất ổn, tinh thần hắn chấn động, kéo theo vô số cấm chế trên người hắn phản phệ, dùng nỗi đau khắc vào xương tuỷ này để đổi lấy sự bình tĩnh.

Cơn chấn động mà Tạ Kiếm Bạch phải chịu ở kiếp này còn lớn hơn ở kiếp trước. Kiếp trước hắn và Ngu Duy tự do yêu đương, mọi thứ diễn ra như nước chảy thành sông. Nhưng ở kiếp này, trước khi gặp Ngu Duy, Tạ Kiếm Bạch đã biết được mọi chuyện từ Ngu Thừa Diễn.

Hắn cảm thấy tương lai mình thành thân và có hài tử thật hoang đường và khó tin, ngay từ đầu hắn đã tiếp cận Ngu Duy với thái độ phủ nhận.

Tạ Kiếm Bạch rõ ràng đã nhìn thấy trước vận mệnh của mình nhưng hắn vẫn bước lên con đường tương tự, điều này ảnh hưởng đến đạo tâm của hắn càng nhiều hơn.

Nam nhân thở hổn hển, hắn ngẩng đầu nhìn Ngu Duy đang đứng bên cạnh với vẻ mặt mờ mịt nhưng có chút lo lắng cho hắn. Tạ Kiếm Bạch khẽ mím đôi môi mỏng, ánh mắt hắn lóe lên.

Không thể tiếp tục như vậy nữa.

Đây là cơ hội cuối cùng để đưa mọi thứ trở lại đúng quỹ đạo.

Ngu Duy không hiểu tu sĩ nhưng nàng lần đầu tiên thấy Tạ Kiếm Bạch để lộ vẻ yếu đuối rõ ràng đến như vậy, trong mắt hắn có một tia bi thương bình tĩnh nhưng nhiều hơn cả là sự quyết tuyệt.

Tim nàng đập mạnh một cái. Ngay khoảnh khắc này, Ngu Duy bỗng nhận ra, Tạ Kiếm Bạch lại sắp bỏ trốn, giống như lần ở Tuyết Đảo trước kia!

Chỉ là lần này có gì đó khác lạ, tựa như... nếu để mặc hắn rời đi, nàng sẽ vĩnh viễn mất đi thứ gì đó.

Trước khi Tạ Kiếm Bạch có hành động gì khác, Ngu Duy vươn tay, nắm chặt lấy cổ tay hắn. Nàng thậm chí còn không thầy dạy cũng hiểu, vận dụng sát khí bện thành một sợi dây thừng, quấn chặt cổ tay hai người lại với nhau, chặn đứng khả năng hắn bỏ chạy.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Tạ Kiếm Bạch, Ngu Duy nhíu mày, nàng nhoài người về phía trước, hung hăng nói: "Chàng lại định chạy có phải không!"

"Ngu Duy, buông tay ra." Tạ Kiếm Bạch trầm giọng nói.

"Ta không buông đấy. Chàng đúng là một kẻ kỳ lạ, rốt cuộc chàng đang nghĩ gì vậy, ta chẳng nhìn ra được chút nào." Ngu Duy lẩm bẩm: "Nếu chàng không vui, sao lại không nói thẳng ra? Ta chẳng biết mình đã làm sai điều gì cả..."

Tạ Kiếm Bạch ngước mắt lên, đối diện với đôi mắt mèo của Ngu Duy rồi lại nhanh chóng nhìn đi hướng khác.

"...Tại sao nàng lại làm vậy?" Một hồi lâu sau, Ngu Duy nghe thấy hắn khẽ cất lời.

"Làm gì cơ?" Ngu Duy vô cùng mờ mịt.

Tạ Kiếm Bạch đành phải quay lại nhìn nàng, ánh mắt hắn lướt xuống đôi môi nàng, hắn không nói gì nhưng Ngu Duy đã hiểu.

"Chàng nói cái này à?" Ngu Duy chỉ vào môi mình rồi vô tội nói: "Thấy môi chàng mềm quá, muốn cắn thử một cái, thế là cắn thôi. Ta không phải vẫn hay cắn chàng sao, sao lần này chàng lại nổi giận?"

Tạ Kiếm Bạch nhìn nàng chăm chăm rồi hít một hơi thật sâu.

"Chỉ vì thế thôi sao?" Hắn trầm giọng hỏi: "Nàng luôn muốn làm gì thì làm nấy, nếu nàng muốn cắn người khác thì cũng sẽ làm như vậy ư?"

Tạ Kiếm Bạch dường như đã thật sự nổi giận nhưng Ngu Duy vẫn có chút mờ mịt, nàng thực sự không biết rốt cuộc hắn không vui vì điều gì.

"Ta muốn làm gì với chàng thì liên quan gì đến người khác, người khác là ai chứ?" Nàng thắc mắc hỏi.

"Không biết." Tạ Kiếm Bạch lạnh lùng đáp: "Cũng có thể là Tống Tuyết Thâm."

Cũng rất có thể là Tiêu Dực. Tiêu Thiên tôn ở Thiên giới rất có duyên với nữ giới, phần lớn tiên tử trên Thiên giới đều ái mộ hắn. Có điều Ngu Duy vẫn chưa gặp Tiêu Dực, hình như bây giờ nhắc đến cũng không có ý nghĩa gì.

Vừa nghe lời Tạ Kiếm Bạch, mặt Ngu Duy đã nhăn lại vì khó hiểu.

"Tống Tuyết Thâm? Sao ta phải cắn hắn? Hắn ngửi nhạt nhẽo như vậy, chắc chắn ăn cũng chẳng ngon." Ngu Duy nghi hoặc nói: "Ta chỉ thích chàng thôi, à, còn thích cả Ngu Thừa Diễn nữa. Nhưng hắn lại không thể cắn, những người khác ta cũng chẳng có hứng thú, ta chỉ muốn cắn chàng thôi."

Cái "thích" mà Ngu Duy nói có lẽ chỉ là theo một nghĩa rộng hơn. Thế nhưng nàng vẫn cảm nhận được hơi thở vốn căng chặt của Tạ Kiếm Bạch chợt được thả lỏng, tâm trạng dường như cũng dịu đi.

Nàng vẫn có chút không hiểu, nàng rất chân thành nói: "Chàng không thích bị người khác chạm vào môi à? Nếu không thì tại sao lại tức giận. Ta nghe nói các yêu tộc khác cũng có nhiều nơi không cho chạm vào, yêu tộc ai muốn v**t v* thế nào cũng được như ta là hiếm thấy lắm đó."

"Đừng nói những lời như vậy, ta không có tức giận." Tạ Kiếm Bạch bất đắc dĩ nói: "Chỉ là việc nàng làm quá đường đột, đây là một chuyện rất thân mật, không thể tùy tiện như vậy được."

Tạ Kiếm Bạch nói một tràng như vậy, tai Ngu Duy lại tự động lọc bỏ, chỉ nghe được hắn nói rằng không giận. Còn về thân mật - nàng thấy họ rất thân mật mà.

"Ồ." Nàng nói: "Nếu chàng không giận, vậy chúng ta thơm thơm tiếp có được không?"

Tạ Kiếm Bạch: ...

Hắn thật sự sắp phát điên rồi.

—--

Tác giả có lời muốn nói:

Tiêu Dực: Tôi gửi một lời cảm ơn tới ông nhé, ông bạn già của tôi, bình thường còn chẳng thèm liếc tôi một cái, đến lúc này lại nhớ tới tôi.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (94)
Chương 1: Chương 1: Con mèo này hết cứu nổi rồi Chương 2: Chương 2: Cứu mạng, ta bị mèo cho ăn rồi! Chương 3: Chương 3: Đúng là một chú mèo hoang Chương 4: Chương 4: Ta muốn ngăn cản phụ mẫu yêu nhau Chương 5: Chương 5: Truyền thừa của Kiếm Tôn Chương 6: Chương 6: Ta không thích hắn Chương 7: Chương 7: Tìm thấy rồi Chương 8: Chương 8: Khó hơn nhiều so với làm gậy đánh uyên ương Chương 9: Chương 9: Hắn tuyệt đối không thể để phụ mẫu mình gặp nhau Chương 10: Chương 10: Lẽ nào là nữ nhi ngoài giá thú Chương 11: Chương 11: Ai nỡ lòng nào đánh thức mèo con đang say ngủ chứ Chương 12: Chương 12: Chuyện này ai làm người đó sẽ đắc tội mèo Chương 13: Chương 13: Đúng là hợp ý ta Chương 14: Chương 14: Giống như chó bảo vệ của cừu non Chương 15: Chương 15: Nỗi sợ bị thân mẫu và nghĩa mẫu thống trị Chương 16: Chương 16: Người vô tâm vô tình Chương 17: Chương 17: Túi vải hoa nhí Chương 18: Chương 18: Đừng nói những lời như vậy Chương 19: Chương 19: Là ngươi Chương 20: Chương 20: Mối quan hệ của bọn họ Chương 21: Chương 21: Hình như ta có nhi tử Chương 22: Chương 22: Đây là mẫu thân của ngươi? Chương 23: Chương 23: Nước miếng sắp rớt rồi Chương 24: Chương 24: Pháo hoa ngập trời Chương 25: Chương 25: Tạ Thiên Tôn thất thần Chương 26: Chương 26: Nàng thật hung hăng càn quấy Chương 27: Chương 27: Nghe nói là cắn người đau lắm Chương 28: Chương 28: Lực hấp dẫn Chương 29: Chương 29: Phản ứng cai nghiện Chương 30: Chương 30: Bắt đầu phụ từ tử hiếu Chương 31: Chương 31: Bà ấy chỉ là một chú mèo con mà thôi! Chương 32: Chương 32: Sau này ta muốn sinh một nữ nhi Chương 33: Chương 33: Sinh nam hay nữ đều như nhau Chương 34: Chương 34: Nàng rất đặc biệt Chương 35: Chương 35: Mèo nở ra từ trứng Chương 36: Chương 36: Chó con nức nở Chương 37: Chương 37: Không hổ là nương hắn Chương 38: Chương 38: Cảm giác bọn họ giống nhau y như đúc Chương 39: Chương 39: Mẫu thân ngươi gặp ta khi nào Chương 40: Chương 40: Tạ Kiếm Bạch hoàn toàn đứng hình Chương 41: Chương 41: Buông tay ra cho ta Chương 42: Chương 42: Ánh mắt đưa đẩy Chương 43: Chương 43: Canh phòng phụ mẫu nghiêm ngặt Chương 44: Chương 44: Nhà cây cho mèo còn mềm mại hơn hắn Chương 45: Chương 45: May mà đều không phải người bình thường Chương 46: Chương 46: Y không vượt giới hạn Chương 47: Chương 47: Y còn chưa nói gì cả Chương 48: Chương 48: Nhớ ta rồi sao Chương 49: Chương 49: Thật nhiều đuôi Chương 50: Chương 50: Ta tin tưởng ngươi Chương 51: Chương 51: Một con mèo cũng đừng để lọt vào Chương 52: Chương 52: Để lại một dấu móng vuốt Chương 53: Chương 53: Môn phái là do nhà ngươi mở à? Chương 54: Chương 54: Cơn đau nơi lồng ngực Chương 55: Chương 55: Tế phẩm quá đỗi mạnh mẽ Chương 56: Chương 56: Sao càng nhìn càng thấy y không vừa mắt Chương 57: Chương 57: Có lẽ hơi khó tin Chương 58: Chương 58: Cái gối ôm bạc hà mèo to đùng của nàng đâu rồi Chương 59: Chương 59: Không được gọi ta là di Chương 60: Chương 60: Sao cứ cảm thấy hai người này có gì đó là lạ Chương 61: Chương 61: Quen thuộc một cách khó hiểu Chương 62: Chương 62: Một bài học Chương 63: Chương 63: Buổi đấu giá Chương 64: Chương 64: Hắn vẫn cảm thấy không có khả năng Chương 65: Chương 65: Nàng chưa bao giờ thấy hắn có thần sắc đáng sợ như vậy Chương 66: Chương 66: Muốn thơm thơm thì có gì sai Chương 67: Chương 67: Sự chuyển biến giữa họ Chương 68: Chương 68: Bọn họ rõ ràng là người một nhà Chương 69: Chương 69: Tâm trạng của Kiếm Tôn hình như rất tệ Chương 70: Chương 70: Không để lại bất kỳ biến cố nào Chương 71: Chương 71: Bắt đầu yêu đương lén lút Chương 72: Chương 72: Phụ tử liên thủ Chương 73: Chương 73: Hóa ra nàng đang yêu đương?? Chương 74: Chương 74: Hóa ra chàng cũng biết ngượng Chương 75: Chương 75: Lộ tẩy rồi? Chương 76: Chương 76: Cảm giác như sắp có kế phụ Chương 77: Chương 77: Yêu một người là bản ngã Chương 78: Chương 78: Kẻ điên Chương 79: Chương 79: Chúng ta hợp tác báo thù được không? Chương 80: Chương 80: Vô Tận Chi Hải Chương 81: Chương 81: Vận mệnh chi thư Chương 82: Chương 82: Chân tướng Chương 83: Chương 83: Vì yêu nàng, mà tìm thấy hắn Chương 84: Chương 84: Mèo con mừng như điên Chương 85: Chương 85: Mèo con giá đáo Chương 86: Chương 86: Có Ngu Thừa Diễn là đủ quý giá rồi Chương 87: Chương 87: Ta đã trở về (Hoàn chính văn) Chương 88: Chương 88: Tạ Kiếm Bạch phiên ngoại [Phần 1] - Kiếp trước · Mèo xinh mùa thay lông Chương 89: Chương 89: Phiên ngoại Tạ Kiếm Bạch [Phần 2] - Kiếp trước · Bàn về việc làm thế nào mà một Băng sơn Kiếm Tôn số kiếp cô đ Chương 90: Chương 90: Phiên ngoại Tạ Kiếm Bạch [Phần 3] - Tình yêu và xiềng xích Chương 91: Chương 91: Ngoại truyện tiếp theo [Phần 1] Quản Tạ Kiếm Bạch cho thật tốt! Chương 92: Chương 92: Ngoại truyện tiếp theo [Phần 2] Những ngày rất tốt đẹp Chương 93: Chương 93: Ngoại truyện thế giới song song - Nếu gia đình chưa từng chia xa · Khi Ngu Tiểu Diễn muốn bỏ nhà ra đi Chương 94: Chương 94: Ngoại truyện Cấp ba hiện đại