Chương 67
Trọng Sinh Thành Bệnh Kiều Đầu Quả Tim Sủng

Chương 67: Đến tân đô Lạc Dương

Khi gần tới Lạc Dương, Bùi Ngụ Hành và mọi người liền tách ra với Thôi Lăng. Lúc này, cả nhà Thôi Lăng được Nữ Đế bí mật sắp xếp đưa tới Lạc Dương trước, còn bọn họ giờ này mới đến được tân đô Lạc Dương.

Tân đô Lạc Dương so với cố đô Trường An thì ít đi phần dày dặn lịch sử, nhưng lại nhiều thêm phần sức sống tươi mới. Hai bên đường phố đầy hương đào thoảng thoảng, bóng cây rợp mát che kín ánh mặt trời, so với Việt Châu thì ấm áp hơn nhiều.

Vừa vào cổng thành, Tuyên Nguyệt Ninh liền không nhịn được vén rèm xe lên. Cảnh sắc đã lâu không thấy hiện ra trước mắt, vì đã sống nhiều năm ở Lạc Dương, nàng liền theo bản năng dẫn cả nhà rẽ trái rẽ phải, đi ăn một bát hoành thánh.

Quán hoành thánh này ở Lạc Dương rất nổi tiếng, đời đời đều chỉ thủ một cửa tiệm, tay nghề truyền từ đời này qua đời khác.

Ngươi từng thấy ai nấu hoành thánh bằng trà chưa?

Khéo thay, hoành thánh của nhà họ thật sự được nấu bằng trà. Một bát nhỏ hoành thánh, vừa có hương trà thanh thoát, lại có nhân bánh dày đặc. Cắn một miếng khiến người ta không nhịn được mà rung đùi tán thưởng.

Quán hoành thánh này tọa lạc ở phía tây Thành Bắc của Lạc Dương. Một con sông Lạc Hà chia Lạc Dương thành hai thành nam bắc. Thành Nam có nhiều phường thị, ngoài những lương dân đời đời bám rễ sinh sống tại nơi đây, còn có rất nhiều người từ khắp nơi đổ về với mong muốn kiếm tiền nơi Lạc Dương, khiến cho dân cư trở nên đông đúc hỗn tạp.

Còn Thành Bắc thì một nửa bị Nữ Đế dùng làm cung cấm, phần đất còn lại chia thành hai mươi chín phường. Phía tây Thành Bắc cư ngụ phần lớn là hào môn quý tộc và thương nhân người Hồ, còn phía đông là nơi ở của các trọng thần trong triều. Đất Thành Bắc của Lạc Dương từng tấc đều quý giá, những quan viên chức vụ hơi thấp cũng không có tư cách đặt chân vào, cho nên mới có câu “Tây phú, Đông quý”. 

Thôi gia đã được Nữ Đế sắp xếp ở phía đông Thành Bắc, chỉ cần bước vài bước là có thể thấy cổng vào cung cấm.

Nghĩ lại Việt Châu, tổng cộng mới có tám phường, mà chỉ riêng Bắc Thành của Lạc Dương đã có tới hai mươi chín phường, trong khi đó cung cấm đã chiếm một nửa diện tích. Thế mà Việt Châu vẫn không bằng một góc nhỏ của Lạc Dương.

Cũng may bọn họ đều đã từng trải việc đời ở Trường An, nếu không hẳn cũng giống mấy học trò quê mùa lần đầu vào thành, đầy vẻ kinh ngạc cảm thán, chẳng khác dân quê mùa.

Chẳng mấy chốc, năm bát hoành thánh lớn đã được bê lên. Tuyên Nguyệt Ninh muốn mọi người đều nếm thử hương vị tinh túy nên gọi năm loại nhân khác nhau. Phải biết rằng, ở đây có tới hai mươi tư loại nhân, tương ứng với hai mươi tư tiết khí.

Biết Bùi Ngụ Hành kén ăn, nàng cố ý gọi cho hắn nhân có vị nhạt thanh đạm.

Bàn gỗ ghế tre, xung quanh tiếng người ồn ào, có công tử nhà giàu mặc áo quần lộng lẫy, cũng có dân nghèo áo vải thô tay ngắn, đang ăn nhanh để còn đi làm thuê. Mọi người cùng ngồi chen chúc một chỗ, không ai chê ai, dường như cảnh tượng như thế đã quá quen thuộc.

Vội vàng ăn xong, từ trong ngực móc ra mấy đồng tiền ném lên bàn, gọi một tiếng: “Lão bản, tiền để trên bàn rồi nhé.” Vừa dứt lời liền lau miệng, quay người rời đi. Lập tức có một lang quân trẻ tuổi ngồi vào chỗ, vươn tay đẩy cái bát trước mặt sang bên, nói: “Lão bản, mang lên ba bát hoành thánh nữa.”

Mọi người xung quanh bật cười, nhưng không mang ác ý: “Lang quân, thân thể ngươi vậy mà ăn được ba bát sao? Đừng có lãng phí.”

Lang quân kia đáp: “Khinh thường ta à? Vậy cho các ngươi mở rộng tầm mắt.”

Tuyên Nguyệt Ninh lấy khăn tay lau miệng cho Bùi Cảnh Chiêu đang xuất thần nhìn, nhẹ giọng nhắc: “Mau ăn đi, nguội là không ngon đâu.”

Nhà bọn họ đông người, vừa vặn chiếm trọn một bàn. Bùi Cảnh Chiêu và Bùi Cảnh Ký đặc biệt hứng thú với cảnh người sinh hoạt ở Lạc Dương, hai đứa nhỏ thương lượng tốt với nhau, mỗi đứa ăn nửa bát hoành thánh của nhau, ăn không hết thì đẩy cho Tuyên phu nhân. Rồi chớp mắt sáng lấp lánh, đưa mắt nhìn quanh.

Ghế bên cạnh có mấy học trò đang bàn chuyện khoa khảo lần này, rồi nói tới đệ tử của Thôi Lăng.

“Cái tên Bùi Thuần Nguyên này rốt cuộc là ai mà lại được trở thành đệ tử của nhà quan?”

“Nghe học sinh đến từ Trường An nói, đó là người ngang tài ngang sức với Trịnh Bát lang, gọi là Bùi lang, văn tài xuất chúng, nổi tiếng ở Trường An.”

“Vậy sao hắn lại đến tranh với chúng ta? Nghe đâu là Thôi lão thu nhận hắn khi ở Việt Châu.”

“Hừ, là phụ thân hắn mưu phản, hắn là nhi tử của tội thần, mới phải trốn từ Trường An đến Việt Châu. Không biết dùng cách gì mà lại được Thôi lão thu nhận.”

Bùi Ngụ Hành chỉ lặng lẽ ăn hoành thánh, làm như không nghe thấy. Còn Tuyên Nguyệt Ninh thì trừng mắt liếc mấy tên học trò lắm chuyện kia, rồi từ trong bát mình gắp một chiếc hoành thánh có nhân to nhất bỏ vào bát hắn: “Ngươi nếm thử cái này xem.”

Bình thường hắn chưa bao giờ ăn đồ người khác gắp, nhưng nàng là ngoại lệ. Tuyên phu nhân trơ mắt nhìn nhi tử của mình ăn hết chiếc hoành thánh còn dính lá trà kia.

Cả nhà năm người ăn no, Tuyên Nguyệt Ninh liền trả tiền, rồi bọn họ cùng nhau đến Thôi phủ. Trên đường còn tiếc rẻ nói: “Tiếc là tay nghề hoành thánh này chỉ truyền trong nhà không truyền ra ngoài, nếu con được học thì tốt rồi, có thể nấu cho mọi người ăn.”

Tuyên phu nhân nghe xong liền nói: “Chờ a huynh của con thi đậu công danh, chúng ta liền thuê một đầu bếp nữ, sao có chuyện ngày nào cũng bắt con vào bếp, con còn muốn gả chồng nữa không vậy?”

Tuyên Nguyệt Ninh còn chưa kịp phản bác thì có một học sinh đi ngang xì một tiếng: “Thời buổi này, ai cũng nghĩ mình có thể thi đậu tiến sĩ, không biết nơi nào tới mặt.”

Bùi Ngụ Hành quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng: “Thực lực của ta cho ta mặt. Mẫu thân, chúng ta đi, không đôi co với đám người lắm mồm.”

Tâm trạng vui vẻ khi đến Lạc Dương liền bị mấy tên học trò kia phá hỏng. Tuyên Nguyệt Ninh thầm ghi nhớ dáng vẻ bọn họ, chờ đến ngày yết bảng sẽ xem tên của bọn họ xếp hạng mấy.

“Nguyệt Ninh, đi thôi.”

Phía trước, Bùi Ngụ Hành gọi nàng, nàng chậm một bước, nói châm chọc: “Ta chờ mấy vị lang quân kim bảng đề danh. Đến lúc đó nhớ trợn to mắt ra mà nhìn cho rõ, xem các ngươi cách xa a huynh của ta bao nhiêu.”

Nàng ném lại lời sắc như dao, mặc kệ bọn họ, để coi nếu biết người mà bọn họ đang trào phúng chính là đệ tử của Thôi Lăng, không biết lúc đó bọn họ có hối hận không, liền nhảy chân sáo đuổi theo.

Đám học sinh kia tức đến nghiến răng: “Ngươi xưng tên đi, chúng ta chờ!”

Bùi Ngụ Hành liếc nhìn lạnh lẽo, hỏi: “Ngươi nói gì với bọn họ thế?”

“Không có gì, chỉ là chúc họ thi tốt trước thôi,” nàng ngẩng đầu, mặt đầy vẻ giễu cợt, “Ngươi nhớ phải thi thật tốt, để đến lúc đó đè họ dưới chân, xem họ còn cười nổi không?”

“Vì sao nhất định phải thi đậu?”

“Bởi vì sau khi thi đậu, ngươi có thể nghiền nát họ bất cứ lúc nào. Đến lúc đó họ mới biết hối hận vì ngày hôm nay ăn nói không lựa lời.”

Bùi Ngụ Hành khẽ cười, như là hứa với nàng, cũng như hứa với chính mình: “Sẽ thi tốt. Đi thôi.”

Ở nhờ Thôi phủ, vốn tưởng Thôi Lăng sẽ chỉ điểm cho Bùi Ngụ Hành đôi chút. Nhưng Thôi Lăng sau khi về Lạc Dương thì bận rộn không ngơi nghỉ. Cũng may trên đường từ Việt Châu đến đây đã âm thầm chỉ dạy Bùi Ngụ Hành không ít điều. Nếu không, Tuyên Nguyệt Ninh tuyệt đối không để ông ấy được ăn cơm nàng nấu.

Không ít học sinh đã sớm đến Lạc Dương, thậm chí có người còn đến từ trước tết. So ra, nhóm học sinh đến từ Việt Châu, bởi vì Thôi Lăng, nên là những người đến sau cùng.

Mọi người sau khi vào Lạc Dương đều ngầm hiểu mà không nói ra, không còn thân thiết như lúc cùng nhau mở văn hội ở Việt Châu. Mỗi người đều âm thầm mong muốn vượt qua khoa khảo đầy cam go này.

Cùng với việc Thôi Lăng xuất hiện tại triều đình, các lời đồn về ông, về Bùi Ngụ Hành và cả Nữ Đế cũng dần dần nổi lên mặt nước.

Mọi người đều muốn biết Nữ Đế rốt cuộc có dụng ý gì, còn Bùi Thuần Nguyên – đệ tử của Thôi Lăng – liệu có thể gánh nổi trọng trách.

Trong hai tháng rét lạnh đầu xuân, Bùi Ngụ Hành mang theo mong đợi của mọi người, bước tới trước cửa trường thi. Sau khi trải qua hàng loạt kiểm tra, cuối cùng ngồi vào trường thi khảo tiến sĩ.

Mấy nghìn thí sinh trong trường, học sinh từ Việt Châu bị phân tán khắp nơi, nhưng hắn vừa vào đã thấy Trịnh Tử Duệ. Không sai, chính khí ngời ngời, Trịnh Tử Duệ luôn mang theo hào quang chính trực. Hai người khẽ gật đầu, rồi hắn được dẫn tới chỗ ngồi của mình.

Vị trí của hắn – chính diện dưới ghế giám khảo.

Chỗ ngồi này nếu không vững tâm dễ làm chân tay run rẩy. Như thí sinh ngồi bên hắn, hắn còn nghe rõ tiếng răng va lập cập.

Giữa những học sinh thấp thỏm, sợ hãi, co ro vì lạnh, thì làn môi đỏ thắm của Bùi Ngụ Hành lại bắt trọn ánh mắt tất cả. 

Người khác môi thì trắng, tím hoặc đỏ nhạt, chỉ riêng hắn đỏ rực, khiến người ta chỉ muốn hỏi: ngươi không lạnh sao?

Hắn lại còn tuấn mỹ, môi đỏ tươi càng khiến hắn trở thành tiêu điểm toàn trường thi. Vừa bước vào trường thi đã nhận được vô số ánh nhìn.

Nhưng thấy hắn ngồi ở vị trí ấy, mọi người đều lắc đầu, không dám nhìn nữa. Chỉ mong hắn không bị dọa đến phát khóc.

Giám khảo đã vào vị trí, ngồi đối diện với hắn, ánh mắt dường như lúc nào cũng đặt trên người hắn. Hắn thì như chẳng có chuyện gì, lấy giấy bút mực ra sắp sẵn từng món, lại cẩn thận đặt món ăn do Tuyên Nguyệt Ninh chuẩn bị để bên cạnh, tránh để giám khảo tuần tra giẫm phải.

Thí sinh đã vào bàn đầy đủ, cửa trường thi đóng chặt, cuộc thi bắt đầu. Khi đề thi phát xuống, có học sinh không kìm được mà khẽ rên một tiếng, ai nấy đều thở dài trong lòng.

Đây là đề gì vậy? Luận trị quốc thì còn xoay xở được, đối sách cũng có thể biên ra, nhưng vì sao đề thi kinh văn và thi phú lại khó như vậy?

Nhiều học sinh rất muốn khóc, nhưng cắn răng viết, tiếng bút sàn sạt vang khắp trường thi. Trong âm thanh đó, chỉ có một người ngoại lệ – Bùi Ngụ Hành.

Hắn ngồi yên như một nhà sư nhập định, chỉ nhìn chằm chằm vào đề thi, tay luôn giấu trong tay áo không hề lấy bút ra.

Quan giám khảo đã đi một vòng quanh sân, còn nán lại bên cạnh Trịnh Tử Duệ một lát. Khi trở về lại phát hiện Bùi Ngụ Hành vẫn chưa động bút.

Chưa viết gì sao?

Đệ tử của Thôi Lăng lại bị mấy đề thi này làm khó?

Thời gian trôi đi, đã có thí sinh viết xong phần thi phú và kinh văn. Chủ giám khảo không nhịn được lại liếc về phía hắn, thấy trên bàn vẫn chỉ là tờ giấy trắng.

Ông không thể nhịn được nữa, đi bộ mấy vòng...

Tưởng chừng quay lại sẽ thấy hắn bắt đầu viết, không ngờ lại thấy hắn đang ăn! Còn gọi binh lính mang nước ấm! Đúng là biết chăm sóc bản thân!

Chủ giám khảo vừa mới về chỗ đã tức giận nghĩ thầm: “Thôi Lăng, ông thật là hồ đồ! Đệ tử của ông không thèm cầm bút viết! Vậy mà còn khoe khoang với ta suốt ngày!”

Nhưng đúng lúc đó…

Khi buổi thi đã tới giữa ngày, đây cũng là lúc ấm áp nhất trong ngày, Bùi Ngụ Hành bắt đầu cử động. Tay hắn từ trong tay áo đưa ra – không phải để lấy đồ ăn – mà là cầm lấy bút lông trên bàn.

Quan chủ khảo cười lạnh: “Thời gian đã trôi qua gần một phần tư, giờ mới định viết bản nháp sao? Đủ thời gian sao? Còn mong chờ thắp đèn viết buổi tối à? Không sợ tay đông cứng đến viết không nổi chắc?”

Thôi Lăng, ông đây là tìm được đệ tử kiểu gì vậy?

Ừm?

Hắn không dùng giấy nháp, trực tiếp viết luôn lên bài thi?

Bị quan chủ khảo nhận định là quá mức tự tin vào bản thân, Bùi Ngụ Hành đã sớm viết sẵn bản nháp trong đầu, giờ thì hắn viết từng chữ một lại lên bài thi, mạch lạc trôi chảy, trong vòng vỏn vẹn hai canh giờ, trước khi trời tối đã viết xong toàn bộ bài thi.

Người từng quen biết hắn đều nói, hắn là kiểu người đã nhìn qua thì không quên được, đại não của hắn đủ để thay cho giấy nháp, cho nên cũng chẳng cần duỗi tay ra chi cho thêm đông lạnh.

Khi gần tới Lạc Dương, Bùi Ngụ Hành và mọi người liền tách ra với Thôi Lăng. Lúc này, cả nhà Thôi Lăng được Nữ Đế bí mật sắp xếp đưa tới Lạc Dương trước, còn bọn họ giờ này mới đến được tân đô Lạc Dương.

Tân đô Lạc Dương so với cố đô Trường An thì ít đi phần dày dặn lịch sử, nhưng lại nhiều thêm phần sức sống tươi mới. Hai bên đường phố đầy hương đào thoảng thoảng, bóng cây rợp mát che kín ánh mặt trời, so với Việt Châu thì ấm áp hơn nhiều.

Vừa vào cổng thành, Tuyên Nguyệt Ninh liền không nhịn được vén rèm xe lên. Cảnh sắc đã lâu không thấy hiện ra trước mắt, vì đã sống nhiều năm ở Lạc Dương, nàng liền theo bản năng dẫn cả nhà rẽ trái rẽ phải, đi ăn một bát hoành thánh.

Quán hoành thánh này ở Lạc Dương rất nổi tiếng, đời đời đều chỉ thủ một cửa tiệm, tay nghề truyền từ đời này qua đời khác.

Ngươi từng thấy ai nấu hoành thánh bằng trà chưa?

Khéo thay, hoành thánh của nhà họ thật sự được nấu bằng trà. Một bát nhỏ hoành thánh, vừa có hương trà thanh thoát, lại có nhân bánh dày đặc. Cắn một miếng khiến người ta không nhịn được mà rung đùi tán thưởng.

Quán hoành thánh này tọa lạc ở phía tây Thành Bắc của Lạc Dương. Một con sông Lạc Hà chia Lạc Dương thành hai thành nam bắc. Thành Nam có nhiều phường thị, ngoài những lương dân đời đời bám rễ sinh sống tại nơi đây, còn có rất nhiều người từ khắp nơi đổ về với mong muốn kiếm tiền nơi Lạc Dương, khiến cho dân cư trở nên đông đúc hỗn tạp.

Còn Thành Bắc thì một nửa bị Nữ Đế dùng làm cung cấm, phần đất còn lại chia thành hai mươi chín phường. Phía tây Thành Bắc cư ngụ phần lớn là hào môn quý tộc và thương nhân người Hồ, còn phía đông là nơi ở của các trọng thần trong triều. Đất Thành Bắc của Lạc Dương từng tấc đều quý giá, những quan viên chức vụ hơi thấp cũng không có tư cách đặt chân vào, cho nên mới có câu “Tây phú, Đông quý”. 

Thôi gia đã được Nữ Đế sắp xếp ở phía đông Thành Bắc, chỉ cần bước vài bước là có thể thấy cổng vào cung cấm.

Nghĩ lại Việt Châu, tổng cộng mới có tám phường, mà chỉ riêng Bắc Thành của Lạc Dương đã có tới hai mươi chín phường, trong khi đó cung cấm đã chiếm một nửa diện tích. Thế mà Việt Châu vẫn không bằng một góc nhỏ của Lạc Dương.

Cũng may bọn họ đều đã từng trải việc đời ở Trường An, nếu không hẳn cũng giống mấy học trò quê mùa lần đầu vào thành, đầy vẻ kinh ngạc cảm thán, chẳng khác dân quê mùa.

Chẳng mấy chốc, năm bát hoành thánh lớn đã được bê lên. Tuyên Nguyệt Ninh muốn mọi người đều nếm thử hương vị tinh túy nên gọi năm loại nhân khác nhau. Phải biết rằng, ở đây có tới hai mươi tư loại nhân, tương ứng với hai mươi tư tiết khí.

Biết Bùi Ngụ Hành kén ăn, nàng cố ý gọi cho hắn nhân có vị nhạt thanh đạm.

Bàn gỗ ghế tre, xung quanh tiếng người ồn ào, có công tử nhà giàu mặc áo quần lộng lẫy, cũng có dân nghèo áo vải thô tay ngắn, đang ăn nhanh để còn đi làm thuê. Mọi người cùng ngồi chen chúc một chỗ, không ai chê ai, dường như cảnh tượng như thế đã quá quen thuộc.

Vội vàng ăn xong, từ trong ngực móc ra mấy đồng tiền ném lên bàn, gọi một tiếng: “Lão bản, tiền để trên bàn rồi nhé.” Vừa dứt lời liền lau miệng, quay người rời đi. Lập tức có một lang quân trẻ tuổi ngồi vào chỗ, vươn tay đẩy cái bát trước mặt sang bên, nói: “Lão bản, mang lên ba bát hoành thánh nữa.”

Mọi người xung quanh bật cười, nhưng không mang ác ý: “Lang quân, thân thể ngươi vậy mà ăn được ba bát sao? Đừng có lãng phí.”

Lang quân kia đáp: “Khinh thường ta à? Vậy cho các ngươi mở rộng tầm mắt.”

Tuyên Nguyệt Ninh lấy khăn tay lau miệng cho Bùi Cảnh Chiêu đang xuất thần nhìn, nhẹ giọng nhắc: “Mau ăn đi, nguội là không ngon đâu.”

Nhà bọn họ đông người, vừa vặn chiếm trọn một bàn. Bùi Cảnh Chiêu và Bùi Cảnh Ký đặc biệt hứng thú với cảnh người sinh hoạt ở Lạc Dương, hai đứa nhỏ thương lượng tốt với nhau, mỗi đứa ăn nửa bát hoành thánh của nhau, ăn không hết thì đẩy cho Tuyên phu nhân. Rồi chớp mắt sáng lấp lánh, đưa mắt nhìn quanh.

Ghế bên cạnh có mấy học trò đang bàn chuyện khoa khảo lần này, rồi nói tới đệ tử của Thôi Lăng.

“Cái tên Bùi Thuần Nguyên này rốt cuộc là ai mà lại được trở thành đệ tử của nhà quan?”

“Nghe học sinh đến từ Trường An nói, đó là người ngang tài ngang sức với Trịnh Bát lang, gọi là Bùi lang, văn tài xuất chúng, nổi tiếng ở Trường An.”

“Vậy sao hắn lại đến tranh với chúng ta? Nghe đâu là Thôi lão thu nhận hắn khi ở Việt Châu.”

“Hừ, là phụ thân hắn mưu phản, hắn là nhi tử của tội thần, mới phải trốn từ Trường An đến Việt Châu. Không biết dùng cách gì mà lại được Thôi lão thu nhận.”

Bùi Ngụ Hành chỉ lặng lẽ ăn hoành thánh, làm như không nghe thấy. Còn Tuyên Nguyệt Ninh thì trừng mắt liếc mấy tên học trò lắm chuyện kia, rồi từ trong bát mình gắp một chiếc hoành thánh có nhân to nhất bỏ vào bát hắn: “Ngươi nếm thử cái này xem.”

Bình thường hắn chưa bao giờ ăn đồ người khác gắp, nhưng nàng là ngoại lệ. Tuyên phu nhân trơ mắt nhìn nhi tử của mình ăn hết chiếc hoành thánh còn dính lá trà kia.

Cả nhà năm người ăn no, Tuyên Nguyệt Ninh liền trả tiền, rồi bọn họ cùng nhau đến Thôi phủ. Trên đường còn tiếc rẻ nói: “Tiếc là tay nghề hoành thánh này chỉ truyền trong nhà không truyền ra ngoài, nếu con được học thì tốt rồi, có thể nấu cho mọi người ăn.”

Tuyên phu nhân nghe xong liền nói: “Chờ a huynh của con thi đậu công danh, chúng ta liền thuê một đầu bếp nữ, sao có chuyện ngày nào cũng bắt con vào bếp, con còn muốn gả chồng nữa không vậy?”

Tuyên Nguyệt Ninh còn chưa kịp phản bác thì có một học sinh đi ngang xì một tiếng: “Thời buổi này, ai cũng nghĩ mình có thể thi đậu tiến sĩ, không biết nơi nào tới mặt.”

Bùi Ngụ Hành quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng: “Thực lực của ta cho ta mặt. Mẫu thân, chúng ta đi, không đôi co với đám người lắm mồm.”

Tâm trạng vui vẻ khi đến Lạc Dương liền bị mấy tên học trò kia phá hỏng. Tuyên Nguyệt Ninh thầm ghi nhớ dáng vẻ bọn họ, chờ đến ngày yết bảng sẽ xem tên của bọn họ xếp hạng mấy.

“Nguyệt Ninh, đi thôi.”

Phía trước, Bùi Ngụ Hành gọi nàng, nàng chậm một bước, nói châm chọc: “Ta chờ mấy vị lang quân kim bảng đề danh. Đến lúc đó nhớ trợn to mắt ra mà nhìn cho rõ, xem các ngươi cách xa a huynh của ta bao nhiêu.”

Nàng ném lại lời sắc như dao, mặc kệ bọn họ, để coi nếu biết người mà bọn họ đang trào phúng chính là đệ tử của Thôi Lăng, không biết lúc đó bọn họ có hối hận không, liền nhảy chân sáo đuổi theo.

Đám học sinh kia tức đến nghiến răng: “Ngươi xưng tên đi, chúng ta chờ!”

Bùi Ngụ Hành liếc nhìn lạnh lẽo, hỏi: “Ngươi nói gì với bọn họ thế?”

“Không có gì, chỉ là chúc họ thi tốt trước thôi,” nàng ngẩng đầu, mặt đầy vẻ giễu cợt, “Ngươi nhớ phải thi thật tốt, để đến lúc đó đè họ dưới chân, xem họ còn cười nổi không?”

“Vì sao nhất định phải thi đậu?”

“Bởi vì sau khi thi đậu, ngươi có thể nghiền nát họ bất cứ lúc nào. Đến lúc đó họ mới biết hối hận vì ngày hôm nay ăn nói không lựa lời.”

Bùi Ngụ Hành khẽ cười, như là hứa với nàng, cũng như hứa với chính mình: “Sẽ thi tốt. Đi thôi.”

Ở nhờ Thôi phủ, vốn tưởng Thôi Lăng sẽ chỉ điểm cho Bùi Ngụ Hành đôi chút. Nhưng Thôi Lăng sau khi về Lạc Dương thì bận rộn không ngơi nghỉ. Cũng may trên đường từ Việt Châu đến đây đã âm thầm chỉ dạy Bùi Ngụ Hành không ít điều. Nếu không, Tuyên Nguyệt Ninh tuyệt đối không để ông ấy được ăn cơm nàng nấu.

Không ít học sinh đã sớm đến Lạc Dương, thậm chí có người còn đến từ trước tết. So ra, nhóm học sinh đến từ Việt Châu, bởi vì Thôi Lăng, nên là những người đến sau cùng.

Mọi người sau khi vào Lạc Dương đều ngầm hiểu mà không nói ra, không còn thân thiết như lúc cùng nhau mở văn hội ở Việt Châu. Mỗi người đều âm thầm mong muốn vượt qua khoa khảo đầy cam go này.

Cùng với việc Thôi Lăng xuất hiện tại triều đình, các lời đồn về ông, về Bùi Ngụ Hành và cả Nữ Đế cũng dần dần nổi lên mặt nước.

Mọi người đều muốn biết Nữ Đế rốt cuộc có dụng ý gì, còn Bùi Thuần Nguyên – đệ tử của Thôi Lăng – liệu có thể gánh nổi trọng trách.

Trong hai tháng rét lạnh đầu xuân, Bùi Ngụ Hành mang theo mong đợi của mọi người, bước tới trước cửa trường thi. Sau khi trải qua hàng loạt kiểm tra, cuối cùng ngồi vào trường thi khảo tiến sĩ.

Mấy nghìn thí sinh trong trường, học sinh từ Việt Châu bị phân tán khắp nơi, nhưng hắn vừa vào đã thấy Trịnh Tử Duệ. Không sai, chính khí ngời ngời, Trịnh Tử Duệ luôn mang theo hào quang chính trực. Hai người khẽ gật đầu, rồi hắn được dẫn tới chỗ ngồi của mình.

Vị trí của hắn – chính diện dưới ghế giám khảo.

Chỗ ngồi này nếu không vững tâm dễ làm chân tay run rẩy. Như thí sinh ngồi bên hắn, hắn còn nghe rõ tiếng răng va lập cập.

Giữa những học sinh thấp thỏm, sợ hãi, co ro vì lạnh, thì làn môi đỏ thắm của Bùi Ngụ Hành lại bắt trọn ánh mắt tất cả. Người khác môi thì trắng, tím hoặc đỏ nhạt, chỉ riêng hắn đỏ rực, khiến người ta chỉ muốn hỏi: ngươi không lạnh sao?

Hắn lại còn tuấn mỹ, môi đỏ tươi càng khiến hắn trở thành tiêu điểm toàn trường thi. Vừa bước vào trường thi đã nhận được vô số ánh nhìn.

Nhưng thấy hắn ngồi ở vị trí ấy, mọi người đều lắc đầu, không dám nhìn nữa. Chỉ mong hắn không bị dọa đến phát khóc.

Giám khảo đã vào vị trí, ngồi đối diện với hắn, ánh mắt dường như lúc nào cũng đặt trên người hắn. Hắn thì như chẳng có chuyện gì, lấy giấy bút mực ra sắp sẵn từng món, lại cẩn thận đặt món ăn do Tuyên Nguyệt Ninh chuẩn bị để bên cạnh, tránh để giám khảo tuần tra giẫm phải.

Thí sinh đã vào bàn đầy đủ, cửa trường thi đóng chặt, cuộc thi bắt đầu. Khi đề thi phát xuống, có học sinh không kìm được mà khẽ rên một tiếng, ai nấy đều thở dài trong lòng.

Đây là đề gì vậy? Luận trị quốc thì còn xoay xở được, đối sách cũng có thể biên ra, nhưng vì sao đề thi kinh văn và thi phú lại khó như vậy?

Nhiều học sinh rất muốn khóc, nhưng cắn răng viết, tiếng bút sàn sạt vang khắp trường thi. Trong âm thanh đó, chỉ có một người ngoại lệ – Bùi Ngụ Hành.

Hắn ngồi yên như một nhà sư nhập định, chỉ nhìn chằm chằm vào đề thi, tay luôn giấu trong tay áo không hề lấy bút ra.

Quan giám khảo đã đi một vòng quanh sân, còn nán lại bên cạnh Trịnh Tử Duệ một lát. Khi trở về lại phát hiện Bùi Ngụ Hành vẫn chưa động bút.

Chưa viết gì sao?

Đệ tử của Thôi Lăng lại bị mấy đề thi này làm khó?

Thời gian trôi đi, đã có thí sinh viết xong phần thi phú và kinh văn. Chủ giám khảo không nhịn được lại liếc về phía hắn, thấy trên bàn vẫn chỉ là tờ giấy trắng.

Ông không thể nhịn được nữa, đi bộ mấy vòng...

Tưởng chừng quay lại sẽ thấy hắn bắt đầu viết, không ngờ lại thấy hắn đang ăn! Còn gọi binh lính mang nước ấm! Đúng là biết chăm sóc bản thân!

Chủ giám khảo vừa mới về chỗ đã tức giận nghĩ thầm: “Thôi Lăng, ông thật là hồ đồ! Đệ tử của ông không thèm cầm bút viết! Vậy mà còn khoe khoang với ta suốt ngày!”

Nhưng đúng lúc đó…

Khi buổi thi đã tới giữa ngày, đây cũng là lúc ấm áp nhất trong ngày, Bùi Ngụ Hành bắt đầu cử động. Tay hắn từ trong tay áo đưa ra – không phải để lấy đồ ăn – mà là cầm lấy bút lông trên bàn.

Quan chủ khảo cười lạnh: “Thời gian đã trôi qua gần một phần tư, giờ mới định viết bản nháp sao? Đủ thời gian sao? Còn mong chờ thắp đèn viết buổi tối à? Không sợ tay đông cứng đến viết không nổi chắc?”

Thôi Lăng, ông đây là tìm được đệ tử kiểu gì vậy?

Ừm?

Hắn không dùng giấy nháp, trực tiếp viết luôn lên bài thi?

Bị quan chủ khảo nhận định là quá mức tự tin vào bản thân, Bùi Ngụ Hành đã sớm viết sẵn bản nháp trong đầu, giờ thì hắn viết từng chữ một lại lên bài thi, mạch lạc trôi chảy, trong vòng vỏn vẹn hai canh giờ, trước khi trời tối đã viết xong toàn bộ bài thi.

Người từng quen biết hắn đều nói, hắn là kiểu người đã nhìn qua thì không quên được, đại não của hắn đủ để thay cho giấy nháp, cho nên cũng chẳng cần duỗi tay ra chi cho thêm đông lạnh.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (164)
Chương 1: Chương 1: Sống lại 1 đời Chương 2: Chương 2: Mọi cách làm khó dễ Chương 3: Chương 3: Không còn liên quan Chương 4: Chương 4: Lại lần nữa gặp nhau Chương 5: Chương 5: Trồi lên mặt nước Chương 6: Chương 6: Khó thở mà đi Chương 7: Chương 7: Dọn đến nhà mới Chương 8: Chương 8: Phát hiện khóa vàng Chương 9: Chương 9: Cầm cố chiếc khóa vàng Chương 10: Chương 10: Xót xa khó nói thành lời Chương 11: Chương 11: Cay đắng khó nuốt Chương 12: Chương 12: Phiền toái tìm đến cửa Chương 13: Chương 13: Hao hết tâm tư (1) Chương 14: Chương 14: Hao hết tâm tư (2) Chương 15: Chương 15: Bệnh tim khó chữa Chương 16: Chương 16: Canh gà ấm áp Chương 17: Chương 17: Đến cửa chào hỏi Chương 18: Chương 18: Được như ước nguyện Chương 19: Chương 19: Mọi việc đã chuẩn bị xong Chương 20: Chương 20: Chỉ thiếu gió đông Chương 21: Chương 21: Gió đông thổi đến Chương 22: Chương 22: Thắng lợi trở về Chương 23: Chương 23: Thành quả hiển lộ rõ ràng Chương 24: Chương 24: Hắn đẹp hơn hoa mẫu đơn Chương 25: Chương 25: Cá tự nguyện mắc câu (1) Chương 26: Chương 26: Cá tự nguyện mắc câu (2) Chương 27: Chương 27: Mỹ nhân và rượu hổ phách Chương 28: Chương 28: Lòng người không biết đủ Chương 29: Chương 29: Chân tình nơi nhân gian Chương 30: Chương 30: Chân tướng phơi bày Chương 31: Chương 31: Màn che rơi xuống Chương 32: Chương 32: Phá kén thành bướm Chương 33: Chương 33: Nhiều hiểu lầm Chương 34: Chương 34: Phúc họa đi liền Chương 35: Chương 35: Hoa trong gương, trăng dưới nước Chương 36: Chương 36: “Rút giải” tại núi Võng Sơn Chương 37: Chương 37: Mưu sự ở người Chương 38: Chương 38: Thành bại ở trời Chương 39: Chương 39: Tự nuốt lấy quả đắng Chương 40: Chương 40: Hoàn toàn khác biệt Chương 41: Chương 41: Họa vô đơn chí Chương 42: Chương 42: Lấy lửa cứu lửa Chương 43: Chương 43: Gà bay chó sủa Chương 44: Chương 44: Hậu sinh khả úy Chương 45: Chương 45: Thẩm vấn ở công đường Chương 46: Chương 46: Hồng nhan xương khô Chương 47: Chương 47: Nụ cười duyên dáng Chương 48: Chương 48: Tâm tư lay động Chương 49: Chương 49: Quan tâm quá sẽ loạn Chương 50: Chương 50: Hai khuôn mặt trên tranh Chương 51: Chương 51: Một lời mời Chương 52: Chương 52: Vào Châu Học Chương 53: Chương 53: Thiệp mời sinh nhật Chương 54: Chương 54: Giải đố giành trâm vàng Chương 55: Chương 55: Coi như bảo vật Chương 56: Chương 56: Cùng nhau đi về phía trước Chương 57: Chương 57: Nổi cơn giận dữ Chương 58: Chương 58: Quý nhân ưu ái Chương 59: Chương 59: Chữ viết tương tự Chương 60: Chương 60: Mỏng như vỏ quả vải Chương 61: Chương 61: Lòng rối như tơ, loạn như ma Chương 62: Chương 62: Đệ tử nhà quan nhân (1) Chương 63: Chương 63: Đệ tử nhà quan nhân (2) Chương 64: Chương 64: Rời khỏi Việt Châu Chương 65: Chương 65: Thiên kim thật giả Chương 66: Chương 66: Vô cùng xác thực không thể nghi ngờ Chương 67: Chương 67: Đến tân đô Lạc Dương Chương 68: Chương 68: Thiếu niên Trạng Nguyên Chương 69: Chương 69: Thuận buồm xuôi gió Chương 70: Chương 70: Gió sương giăng lối ở huyện Hàm Mãn Chương 71: Chương 71: Cứu người là cứu mình Chương 72: Chương 72: Ta chính là huyện lệnh mới Chương 73: Chương 73: Thanh bào bất ngờ đến Chương 74: Chương 74: Lấy nhu thắng cương Chương 75: Chương 75: Thất nguyệt lưu hỏa Chương 76: Chương 76: Bộc lộ mũi nhọn Chương 77: Chương 77: Tới rồi thì đừng đi Chương 78: Chương 78: Tự ý bắt giữ Chương 79: Chương 79: Ca ngợi giản dị Chương 80: Chương 80: Ông nói gà, bà nói vịt Chương 81: Chương 81: Trước sói sau hổ Chương 82: Chương 82: Khí thế ngất trời Chương 83: Chương 83: Hương thơm phả vào mũi Chương 84: Chương 84: Không xứng với nàng Chương 85: Chương 85: Tới cửa cầu thân Chương 86: Chương 86: Từ thương xót mà sinh tình cảm Chương 87: Chương 87: Ngự tứ quan phục màu đỏ Chương 88: Chương 88: Nghẹn họng trân trối mà nhìn Chương 89: Chương 89: Hạ lệnh hành hình Chương 90: Chương 90: Ta đẹp hay không đẹp? Chương 91: Chương 91: Dung mạo tương tự Chương 92: Chương 92: Lời đồn đáng sợ Chương 93: Chương 93: Thanh Hạnh bị đánh Chương 94: Chương 94: Thanh Hạnh Chương 95: Chương 95: Kế sách nguy hiểm Chương 96: Chương 96: Tự lừa mình dối người Chương 97: Chương 97: Lưỡng tình tương duyệt Chương 98: Chương 98: Gió chiều nào theo chiều ấy Chương 99: Chương 99: Không biết nên khóc hay cười Chương 100: Chương 100: Trao đổi thiếp canh Chương 101: Chương 101: Lời ngon tiếng ngọt Chương 102: Chương 102: Hạo Nguyệt Phường khai trương Chương 103: Chương 103: Tiền này đều cho huynh Chương 104: Chương 104: Bánh chưng Hàm Hương Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106: Ăn trộm gà không thành Chương 107: Chương 107: Quyên tiền cứu tế Chương 108: Chương 108: Khiêm tốn Chương 109: Chương 109: Đích nữ ở nơi nào Chương 110: Chương 110: Ngài có rắp tâm gì? Chương 111: Chương 111: Ta không phải đích nữ Chương 112: Chương 112: Tê Hà Đình Chủ Chương 113: Chương 113: Rời khỏi Hàm Mãn Châu Chương 114: Chương 114: Trở về Lạc Dương Chương 115: Chương 115: Mua nhà ở Lạc Dương Chương 116: Chương 116: Cưỡi lưng cọp khó xuống Chương 117: Chương 117: Thiêu Đuôi Yến (1) Chương 118: Chương 118: Thiêu Đuôi Yến (2) Chương 119: Chương 119: Thiêu Đuôi Yến (3) Chương 120: Chương 120: Nữ Đế dò hỏi Chương 121: Chương 121: Tâm tư chuyển biến Chương 122: Chương 122: Du ngoạn mùa hè Chương 123: Chương 123: Ai về chỗ người nấy Chương 124: Chương 124: Ba lần đến mời Chương 125: Chương 125: Trở lại Trịnh gia Chương 126: Chương 126: Khinh thường nhìn lại Chương 127: Chương 127: Trao đổi hôn ước Chương 128: Chương 128: Rắc rối vẫn tiếp tục Chương 129: Chương 129: Thần có việc muốn tấu Chương 130: Chương 130: Hạ chỉ ban hôn Chương 131: Chương 131: Song hỉ gả chồng Chương 132: Chương 132: Sống chết có nhau Chương 133: Chương 133: Mười dặm hồng trang Chương 134: Chương 134: Động phòng hoa chúc Chương 135: Chương 135: Đồ đáng ghét Chương 136: Chương 136: Ra tay đả thương người Chương 137: Chương 137: Ỷ thế hiếp người Chương 138: Chương 138: Tử nợ thì phụ trả Chương 139: Chương 139: Danh xưng hoàn toàn mới Chương 140: Chương 140: Nhận lỗi Chương 141: Chương 141: Không chết không ngừng Chương 142: Chương 142: Ấm áp vào mùa đông Chương 143: Chương 143: Lúc nửa đêm Chương 144: Chương 144: Ngoài dự đoán Chương 145: Chương 145: Khách không mời mà đến Chương 146: Chương 146: Chỉ là hiểu lầm Chương 147: Chương 147: Bùi gia cũng là thế gia Chương 148: Chương 148: Thế đạo hà khắc Chương 149: Chương 149: Muội muội khuyên a huynh Chương 150: Chương 150: Lật lại bản án Chương 151: Chương 151: Manh mối ban đầu Chương 152: Chương 152: Dẫn quân địch vào thành Chương 153: Chương 153: Bắt ba ba trong rọ Chương 154: Chương 154: Việc lớn trong thiên hạ, hỏng từ chuyện nhỏ Chương 155: Chương 155: Chọc vào ổ kiến Chương 156: Chương 156: Nỏ đã giương dây, tên đã lắp sẵn Chương 157: Chương 157: Oan khuất đã được minh oan Chương 158: Chương 158: Đại kết cục Chương 159: Chương 159: Ngoại truyện: Thường ngày ở Bùi gia (1) Chương 160: Chương 160: Ngoại truyện: Thường ngày ở Bùi gia (2) Chương 161: Chương 161: Ngoại truyện: Thường ngày ở Bùi gia (3) Chương 162: Chương 162: Ngoại truyện: Trịnh Bát lang mơ thấy kiếp trước (1) Chương 163: Chương 163: Ngoại truyện: Trịnh Bát lang mơ thấy kiếp trước (2) Chương 164: Chương 164: Ngoại truyện: Kiếp trước của Bùi Ngụ Hành và Tuyên Nguyệt Ninh (tiếp)