Chương 69
Quỷ Bí Chi Chủ - Q6: Người Theo Đuổi Ánh Sáng

Chương 69: Đổi một mục tiêu

Trên biển Sương Mù còn chưa bị màu u ám của chiến tranh bao phủ, "Tàu Tương Lai" đang được nhiều con thuyền khác tháp tùng, thong thả đi về phía Biển Cuồng Bạo.

"Thượng Tướng Ánh Sao" Cattleya gần đây không có chuyện gì, chỉ đợi Hội Khổ Tu Moses đáp lại lời thỉnh cầu, bước chậm trên boong, hưởng thụ ánh mặt trời chiếu xuyên qua làn sương mù mỏng.

Ánh mắt đảo qua, cô nhìn thấy Frank Lee.

Lái chính của "Tàu Tương Lai", nhân vật thứ hai của "Đoàn hải tặc ánh sao", mặc quần dài màu lam nhạt được may bằng vải bố dày, kết hợp với áo sơ mi trắng không cài hai nút trên cùng, để lộ ra lông ngực màu nâu dày, giống hệt một con gấu lớn hóa thành người.

Hắn đứng ở đầu thuyền, ngắm nhìn phía xa, không biết đang suy nghĩ chuyện gì, cả người trông suy sụp.

Bước chân Cattleya không tự chủ được mà thả chậm hơn chút, xoay người định tiến vào khoang thuyền.

"Thuyền trưởng!" Frank phát hiện ra cô, nhìn về phía này với vẻ mặt chờ mong, dường như đang đợi "Thượng Tướng Ánh Sao" này giải đáp vấn đề khó khăn.

Thân hình Cattleya khựng lại một chút, đẩy chiếc kính dày nặng trên mũi, hỏi như nói chuyện phiếm:

"Anh đang hoang mang điều gì à?"

Frank suy tư nên diễn đạt vấn đề của mình thế nào, sau đó nghiêm túc đáp:

"Tôi vừa xem kỹ một lượt những sáng tạo và phát minh trong nhiều năm qua."

"... Có cảm tưởng gì?" Cattleya phối hợp hỏi.

Frank gật đầu, buồn rầu nói:

"Còn rất nhiều chỗ cần kiểm điểm."

"Trong đó, mấu chốt nhất là những sự vật tôi đã sáng tạo ra vẫn còn thiếu một thứ quan trọng nhất."

Cattleya nghi hoặc, không muốn gặng hỏi, nhưng cuối cùng cô vẫn ôm lấy suy nghĩ mình phải có trách nhiệm đối với toàn bộ thuyền viên trên "Tàu Tương Lai", nên cân nhắc mở miệng:

"Là gì?"

"Chúng đều thiếu linh hồn!"

"Lúa mì, nho và nấm không có linh hồn là chuyện tốt..." Cattleya theo bản năng khuyên một câu, rồi nói tiếp: "Đây không phải lĩnh vực hiện giờ anh có thể chạm vào, anh chỉ là một "Tu Sĩ Cổ" danh sách 5."

Frank nghe vậy thì mắt sáng lên, thốt ra:

"Tôi rõ rồi!"

Gương mặt Cattleya hơi nhăn lại một chút:

"Anh, rõ cái gì?"

Frank đã quét sạch sự suy sụp vừa rồi:

"Tôi đã nắm rõ vấn đề ở chỗ nào, đó chính là những gì tôi muốn sáng tạo đã vượt qua năng lực cực hạn của "Tu Sĩ Cổ"."

"Cho nên, thuyền trưởng, tôi không làm "Tu Sĩ Cổ" nữa, tôi muốn trở thành "Nhà Giả Kim Cổ Điển"!"

Đây là danh sách 4 con đường "Người Trồng Trọt", là khởi điểm Bán Thần.

"Thượng Tướng Ánh Sao" Cattleya hơi nghiêm mặt lại, sau đó mới bày ra tư thái của thuyền trường và Bán Thần, khẽ gật đầu nói:

"Có mục tiêu là chuyện tốt, nhưng anh phải biết rõ chuyện này rất gian nan."

Ngụ ý chính là, đừng trông chờ vào điều gì, cũng đừng coi mục tiêu này là thật.

Frank Lee được "cổ vũ" gật mạnh đầu:

"Tôi sẽ cố gắng"

Để không cho Frank Lee làm ẩu, Cattleya quyết định nắm tiến độ của chuyện này ở trong tay mình:

"Tôi sẽ giúp đỡ anh."

Đến lúc đó, cho dù không có thu hoạch, cũng có thể nói với Frank Lee là "thật đáng tiếc".

Frank cực kỳ vui mừng, nói lời cảm ơn phát ra từ tận đáy lòng với thuyền trưởng, rồi nói:

"Tôi cũng sẽ viết thư cho Gehrman Sparrow, nhờ anh ấy trợ giúp một chút."

"Anh ấy là bạn tốt của tôi!"

Frank không biết là, mấy bức thư hắn viết trong nửa năm nay đều đi theo một quy trình khá phức tạp.

Giao cho tín sứ, tín sứ đưa cho Fors, Fors chuyển lại trong hội Tarot hoặc là mời Ngài "Kẻ Khờ" giúp đỡ.

Cattleya lại đẩy chiếc kính rất dày kia, không nói thêm gì nữa, xoay người vào khoang thuyền.

Quay lại phòng thuyền trưởng, cô còn chưa kịp suy nghĩ về việc vừa rồi đã thấy trên chiếc bàn đặt Kính lục phân bằng đồng thau xuất hiện một phong thư.

Cattleya vui vẻ trong lòng, không màng sử dụng năng lực phi phàm, bước nhanh tới cầm lấy lá thư, mở phong bì ra.

Bức thư này gửi từ Bernadette, sau khi hàn huyên vài câu ngắn gọn, cô trực tiếp nói:

"Gần đây nếu rảnh có thể bí mật đến La Cha."

La Cha là một hòn đảo khá kín đáo trong Biển Sương Mù, che giấu hành tung của "Nữ Vương Thần Bí", tên là "thành Phỉ Thúy".

Cattleya đọc đi đọc lại mấy lần, khóe miệng bất giác cong lên.

...

Trong biệt thự nhà Odora, khu Tây, Backlund.

Emlyn White lại gặp Nam tước Huyết tộc có dáng vẻ quý ngài trung niên, Cosmi Odora.

"Ngài Nibbs nói thế nào?" Emlyn đã khống chế tâm trạng của mình, cố gắng để mình trông không gấp gáp lắm.

Cosmi nhìn đôi mắt đỏ tươi của Emlyn, nói:

"Ngài ấy chỉ bảo tôi nói với anh, toàn bộ Huyết tộc đều không có đặc tính phi phàm Bá tước dư thừa, chỉ đành đợi đến khi các Bá tước hiện tại có ai đã già hoặc ngoài ý muốn qua đời mới để lại di sản."

Huyết tộc có sinh mạng lâu dài hơn nhân loại, cho dù không có tước vị, thành viên bình thường cũng có thể sống đến 300 tuổi, trong tình huống này, họ có thể tích lũy từng chút một, chiếm đầy mỗi cấp bậc, không để cho quá nhiều đặc tính phi phàm rảnh rỗi.

Cho nên, bất kể là thành viên bình thường tấn thăng Nam tước, hay Tử tước, cũng không hề dễ dàng, hoặc là đợi có người mất đi, hoặc là lấy được từ bên ngoài, hoặc là lập được đủ công lao, được ban cho vật quý giá.

Mà so với hai cấp bậc trước, Tử tước trở thành Bá tước là chuyện càng khó khăn hơn, bởi vì Bá tước Huyết tộc đã là Bán Thần, có thể dễ dàng sống hơn 1000 năm, Tử tước phải qua vài đời mới có hi vọng đợi được một Bá tước chết đi.

Vì vậy, chỉ cần có đặc tính Bá tước để không, sẽ lập tức phân phối xuống dưới, chứ không được cất trong "kho hàng".

Nói đến đặc tính Nam tước và Tử tước, ít nhiều còn có một phần dùng hình thức tồn tại là tài liệu phi phàm, vật phong ấn, bảo quản trong kho của Huyết tộc, có điều số lượng không nhiều, điều kiện để ban cho cực kỳ nghiêm khắc, đặc tính Bá tước thì thật sự không có chút dư thừa nào.

Emlyn đã đoán trước được câu trả lời này, anh nhìn Nam tước Cosmi, khẽ gật đầu nói:

"Nói cách khác, chỉ cần có vị Bá tước nào chết đi là sẽ đến lượt tôi?"

"Không." Cosmi lắc đầu: "Mặc dù anh đã tích góp khá nhiều công trạng, nhưng xếp hạng vẫn chưa phải là thứ nhất."

"Vậy tôi xếp thứ mấy?" Emlyn đầu tiên là nhíu mày, sau đó giãn ra ngay, không để mình biểu hiện quá rõ ràng.

Cosmi ho khan một tiếng, hắng giọng nói:

"Thứ 12."

'... Vậy thì đợi đến tận thế cũng không đến lượt... Nếu Thủy tổ đã giao trọng trách cứu vớt gia tộc, vì sao lại không sắp xếp chuyện này? Ma dược "Học Giả Đỏ Thẫm" của mình đã tiêu hóa được vài tháng rồi... Chẳng lẽ, đây lại là một thử thách nữa?' Emlyn lẩm bẩm hai câu, lặng lẽ vài giây, như có điều suy nghĩ, hỏi:

"Nếu, tôi lấy được đặc tính Bá tước từ chỗ khác, trong tộc có thể chuẩn bị nghi thức giúp tôi không?"

Cosmi thở hắt ra nói:

"Đương nhiên!"

Emlyn không ở lại nữa, rời khỏi biệt thự nhà Odora, đi xe ngựa quay về chỗ ở của mình.

Từ khi Feynapotter tuyên chiến với Loen, anh không còn tới giáo đường Bội Thu nữa, chỉ là nghe "Ngôi Sao" nói, cửa nơi đó đã bị phá hỏng, bị cướp đoạt khá nhiều thứ, trở thành nơi ở cho người vô gia cư.

Về phần cha xứ Utravsky, nửa tháng ở trong nhà giam sau cửa Chanis, nửa tháng ở trong một phòng trên tầng thượng của Giáo đường Thánh Samuel, bên cạnh chính là Tổng giám mục Backlund, cứ thế lặp đi lặp lại.

Làm vậy là lo ở lâu sau cửa Chanis sẽ khiến cha xứ Utravsky gặp phải sự ăn mòn không thể nghịch chuyển, không thể trị liệu, mà trong tình huống thế cục căng thẳng thế này, giáo hội Đêm Tối hi vọng giữ lại một điểm giảm xóc, tương lai cũng mượn việc này để bày tỏ thiện ý, đưa ra đàm phán.

Tuy Emlyn không phải là tín đồ Đêm Tối, thậm chí có chút ghét giáo đường, nhưng mỗi tháng đều đến Giáo đường Thánh Samuel hai lần cố định, thăm cha xứ Utravsky.

"Đến nơi nào mới lấy được đặc tính của Bá tước đây..." Cảm thấy mình đã lạc hậu, chưa chắc có thể gánh vác được tránh nhiệm cứu vớt chủng tộc, Emlyn vừa nhìn đường cái tiêu điều, vừa nghiêm túc suy nghĩ từng khả năng.

Anh nhanh chóng có một vài ý tưởng:

"Quý cô "Ẩn Sĩ" từng đề cập tới "Thánh Giả U Ám" của Hội Cực Quang đang chăn thả một "Vu Vương", thứ này đối ứng với đặc tính của Bá tước, nếu có thể dụ tên Bán Thần con đường "Người Chăn Cừu" này ra để săn bắn giống như "Thánh Giả Bí Mật", thì có thể giải quyết được..."

"Nhưng đã có bài học trước đó, "Thánh Giả U Ám" hẳn là sẽ không dễ dàng rơi vào bẫy..."

"Cũng có khả năng trực tiếp dẫn Vua Thiên Sứ đến..."

Đây là chuyện mà mọi người từng thảo luận trên hội Tarot, kết luận đưa ra là, trong vòng một năm trở lại đây cố gắng tránh Hội Cực Quang, gắng sức đừng trêu chọc.

Ngoại trừ chỗ "Thánh Giả U Ám" có đặc tính "Vu Vương" danh sách 4, Emlyn White chỉ còn nghĩ đến một chỗ:

"Học phái Hoa Hồng"!

Bất kể là ma cà rồng nhân tạo của Học phái Sinh Mệnh, hay là người sùng bái "Mặt Trăng Nguyên Thủy" vốn tồn tại ở lục địa Nam, hiện giờ đều thuộc về Học phái Hoa Hồng.

Đương nhiên, chắc chắn cũng có một phần theo đuổi tự do, trước mắt chưa gia nhập bất cứ tổ chức nào, nhưng hoặc là danh sách không cao, hoặc là không có đủ tin tức.

Vừa nghĩ đến Học phái Hoa Hồng, Emlyn lập tức nhớ đến một người:

Maric!

Maric là đại diện của phái Tiết Chế của Học phái Hoa Hồng, đây là thế lực phản kháng lại "Mẫu Thụ d*c v*ng".

"Hình như họ cũng muốn lấy được chút gì đó từ chỗ Học phái Hoa Hồng, có lẽ có thể tìm họ hợp tác..." Emlyn khẽ gật đầu.

...

Thành Mặt Trăng, một phần cư dân hơi lo lắng tập trung ở lối vào, thỉnh thoảng lại hướng ánh mắt về phía Đông.

Họ là người thân của đội ngũ mà Đại Tư Tế dẫn đi, đồng thời cũng đại diện cho đa số dân chúng thành Mặt Trăng.

Cuối cùng, ánh lửa lần lượt hiện lên, Đại Tư Tế Nim dẫn theo đám người Rus từ xa đi đến gần, về tới thành Mặt Trăng.

Một người đàn ông nghênh đón, chuyển ánh mắt về phía chị mình, phát hiện trên mắt cô ấy còn đang lưu lại vệt nước mắt.

Cư dân thành Mặt Trăng không phải người dị dạng này cảm nhận được cái nhìn của em trai, không kìm nén được sự rung động trong lòng, lên tiếng nói, lời chưa ra mà nước mắt đã chảy xuống:

"Thần, thần đến cứu vớt chúng ta..." Cô ấy khóc òa lên, khóc rất đau lòng, khóc rất thỏa thuê.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (116)
Chương 1: Chương 1: Lừa gạt Chương 2: Chương 2: Lỗi Chương 3: Chương 3: Lối đi hoàng hôn Chương 4: Chương 4: Cho anh một cơ hội Chương 5: Chương 5: Đi trong bóng đêm Chương 6: Chương 6: Suy tư Chương 7: Chương 7: Phong cách Chương 8: Chương 8: Giác ngộ Chương 9: Chương 9: Chứng thực Chương 10: Chương 10: Có tiến bộ Chương 11: Chương 11: Đếm ngược thời gian Chương 12: Chương 12: Lời tiên đoán Chương 13: Chương 13: Tiếp cận Chương 14: Chương 14: "Ăn gian" Chương 15: Chương 15: Đội hình hoành tráng Chương 16: Chương 16: Tên của nó Chương 17: Chương 17: Khi những ngôi sao trở về vị trí cũ  Chương 18: Chương 18: Mỏ neo của ta Chương 19: Chương 19: Dự định của Klein Chương 20: Chương 20: Nghi thức Chương 21: Chương 21: Kẻ thứ ba Chương 22: Chương 22: "Thản nhiên" Chương 23: Chương 23: Đề nghị Chương 24: Chương 24: Kết hợp hành động Chương 25: Chương 25: Ý tưởng rất quan trọng Chương 26: Chương 26: Âm mưu ngoài sáng Chương 27: Chương 27: Hỏi thay Chương 28: Chương 28: Ta có một bề tôi Chương 29: Chương 29: Hai tay chuẩn bị Chương 30: Chương 30: Hiệu quả khác biệt Chương 31: Chương 31: Cổ thành Nois Chương 32: Chương 32: Thánh ngôn Chương 33: Chương 33: Ưu thế của Klein Chương 34: Chương 34: "Ghi lại" Chương 35: Chương 35: Tái hiện Chương 36: Chương 36: Cơ hội và mạo hiểm cùng tồn tại  Chương 37: Chương 37: Thay đổi Chương 38: Chương 38: Mặt dày Chương 39: Chương 39: Ngày lễ mùa đông  Chương 40: Chương 40: Cộng hưởng Chương 41: Chương 41: Nắm chắc tâm lý  Chương 42: Chương 42: Mỗi người nắm chắc nhiệm vụ của mình Chương 43: Chương 43: Hướng Đông Chương 44: Chương 44: Sư tử vồ thỏ Chương 45: Chương 45: Cấp "0" Chương 46: Chương 46: "Vịt con xấu xí" Chương 47: Chương 47: Gió bão tâm linh Chương 48: Chương 48: "Cuồng loạn" Chương 49: Chương 49: Chiếc hộp xui xẻo Chương 50: Chương 50: Tính ngẫu nhiên Chương 51: Chương 51: Chuyên nghiệp Chương 52: Chương 52: Hội Tarot Chương 53: Chương 53: Thu hoạch Chương 54: Chương 54: Bất kể sống chết Chương 55: Chương 55: Cái bẫy dài tận 1000 năm Chương 56: Chương 56: Đều là cáo già  Chương 57: Chương 57: Dorian quyết đoán Chương 58: Chương 58: Sự yên tĩnh rất lâu không thấy  Chương 59: Chương 59: Hai lựa chọn Chương 60: Chương 60: Thành Mặt Trăng Chương 61: Chương 61: Tưởng tượng không ra Chương 62: Chương 62: Truyền bá hào quang Chương 63: Chương 63: Sương mù vĩnh hằng bất biến  Chương 64: Chương 64: Âm thanh Chương 65: Chương 65: Thời gian chưa tới Chương 66: Chương 66: Kiên trì cuối cùng cũng có hồi đáp Chương 67: Chương 67: Nấm Chương 68: Chương 68: Manh mối Chương 69: Chương 69: Đổi một mục tiêu Chương 70: Chương 70: Một bức "màn nhung" Chương 71: Chương 71: Lời nhắn Chương 72: Chương 72: Cơ sở nghiên cứu Chương 73: Chương 73: Cấp bậc đó Chương 74: Chương 74: Suy đoán về tận thế Chương 75: Chương 75: Khuyên giải Chương 76: Chương 76: Phát nấm Chương 77: Chương 77: Nghi thức triệu hồi Chương 78: Chương 78: Mong ước Chương 79: Chương 79: Trưng cầu ý kiến Chương 80: Chương 80: Tạm biệt Chương 81: Chương 81: "Đến thăm" khắp nơi Chương 82: Chương 82: Thí nghiệm đối lập  Chương 83: Chương 83: Hai nơi Chương 84: Chương 84: Hình chiếu "giáng trần" Chương 85: Chương 85: Phụ trợ tốt nhất Chương 86: Chương 86: Cùng hành động Chương 87: Chương 87: Phân chia Chương 88: Chương 88: Phỏng đoán Chương 89: Chương 89: Truyền thụ và kế thừa Chương 90: Chương 90: "Thuỷ triều" Chương 91: Chương 91: Thần Đèn Chương 92: Chương 92: Hành vi mê hoặc của nhân loại  Chương 93: Chương 93: Bận nhưng không cuống Chương 94: Chương 94: Nguyện vọng Chương 95: Chương 95: Không cần triệu hồi cũng có thể giúp đỡ  Chương 96: Chương 96: Nghe theo tâm nguyện  Chương 97: Chương 97: Cuối cùng Chương 98: Chương 98: Chờ đợi 1000 năm Chương 99: Chương 99: Thể hiện uy lực Chương 100: Chương 100: Phía sau cửa Chương 101: Chương 101: Biến hóa Chương 102: Chương 102: Ngài Tên Hề Chương 103: Chương 103: Chúc bình an Chương 104: Chương 104: Làm màu Chương 105: Chương 105: Châm biếm bản thân  Chương 106: Chương 106: Ta có, ngươi không có Chương 107: Chương 107: Quá yếu Chương 108: Chương 108: Thiên biến Chương 109: Chương 109: Vùng đất ngủ say  Chương 110: Chương 110: Toàn trí Chương 111: Chương 111: Không có ai là ngoại lệ  Chương 112: Chương 112: Bản chất của kẻ địch  Chương 113: Chương 113: Thủ hộ cuối cùng  Chương 114: Chương 114: Kế tục Chương 115: Chương 115: Chiến sĩ Chương 116: Chương 116: Ánh sáng