Chương 7
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất

Chương 7

Sự thách thức toát lên từ xương tủy ấy đã đạt đến ngưỡng “phóng khoáng hoang dại” rồi.Nhưng một người như vậy cũng có lúc cuồng nhiệt thế à?Vô hình trung bức tường vô hình đã bị phá vỡ, nhưng có vẻ nó cũng đốt thành tro những người chứng kiến việc ấy.Sáng rỡ, nồng nhiệt, tựa như đương thiêu cháy sinh mệnh.Và vừa nãy cậu ta gọi—Tĩnh, Tĩnh… Tường?Giọng nói kia quá yếu ớt, lúc này Tạ Tĩnh Dương không thể chắc chắn điều cậu nói là gì.Nhưng nỗi ưu tư chợt biến mất sau khoảnh khắc chấn động.Tạ Tĩnh Dương thông tỏ, cho dù đối phương có nhìn hắn thốt nên hai từ kia, song tuyệt đối không phải gọi mình.Thứ cảm xúc nồng nhiệt như muốn thiêu rụi mọi thứ ắt không thể giấu nhẹm đi được…Những ngày từ trước đến nay ở cùng với vị Ninh tiên sinh này, hắn chẳng cảm nhận được dù chỉ là một chút. Mục đích Ninh tiên sinh đến Tạ phủ có liên quan đến người đó sao?…Trong lúc Tạ Tĩnh Dương đang cau mày ngẫm ngợi, bỗng bên cạnh vang lên một trận ho khan nặng nề.Đại phu tóc trắng bạc phơ nhọc nhằn đặt hộp thuốc xuống đất, đen mặt nhìn về phía này.Thấy Tạ Tĩnh Dương ngoái đầu sang, lão đại phu hừ lạnh một tiếng: "Muốn thanh lọc cơ thể?

Hay là muốn hồi phục tinh thần?”Ông lại vung con dao dùng sắc thuốc lên: “Cắt sạch sẽ thì hiệu quả gấp nhiều lần!”Nói xong hai câu này, tiểu dược sư phía sau đến trễ thở gấp oang oang gọi: “Sư phụ, người đi chậm chút được không ạ!”Lão đại phu vừa lấy thứ gì đó ra khỏi hộp thuốc vừa hét toáng lên: “Đi chậm chút à!

Bệnh nhân đợi được không?!

Nếu ta chậm chạp lề mề giống như con thì chẳng biết người ta chết đi sống lại mấy lần rồi!”Lúc này tiểu dược sư chẳng hề nghe sư phụ giảng đạo lý, mắt chữ O mồm chữ A nhìn hai người trên giường nằm chồng lên nhau, lắp bắp nói: “Tướng...

Tướng quân?!”Nhất thời cậu ta không biết liệu mình có nên kéo sư phụ ra ngoài tránh bão không nữa.Đương nhiên cuối cùng tiểu dược sư vẫn không tránh đi, cậu ta bị sư phụ đá một cú vào mông, vội chạy đến giúp một tay.Tạ Tĩnh Dương bên kia đang ôm người nằm trên giường cũng lật mình, rồi nhân đó rút cánh tay thẳng tắp về lại.Tiểu dược sư nghe tiếng xương kêu răng rắc bèn run lẩy bẩy, rồi nhìn sang cần cổ hằn vết bầm tím của vị công tử trên giường và trạng thái bất tỉnh của cậu nữa…Tiểu dược sư nhìn tướng quân nhà mình bằng ánh mắt đầy sự lên án.— Cái này hơi, hơi…Cậu ta chưa kịp nghĩ ra từ miêu tả phù hợp đã bị sư phụ mắng, bảo cậu ta đến giúp đỡ.Tuy nhiên với tư cách là nhân vật chính, Tạ Tĩnh Dương chẳng hề xấu hổ tẹo nào — Tình huống này cũng chẳng có gì đáng làm hắn xấu hổ — hắn ngồi nép sang nhìn lão đại phu nào là kiểm tra mắt, nào là kiểm tra lưỡi.Thái độ bình thản của bọn họ thực sự khiến tiểu dược sư nghi ngờ suy đoán của bản thân.Chuyện này…Có lẽ, hiểu lầm rồi chăng?Suy cho cùng thì tướng quân há phải phải loại người như thế…*Bình Lão càng kiểm tra càng nhíu chặt đuôi mày, mãi đến khi ông thôi bắt mạch, lộ vẻ mặt trầm ngâm rút tay về, Tạ Tĩnh Dương vừa hay cất giọng: “Bệnh thật à?”Câu hỏi này khiến lão đại phu phải vuốt râu trợn mắt: “Bệnh còn giả nữa ư?!”Từ lâu Tạ Tĩnh Dương đã quen với tính tình của đối phương, nên dù bị dạy dỗ như vậy cũng chẳng khó chịu gì, hắn chỉ gật đầu tỏ ý đã hiểu.Chung quy dáng vẻ đó của cậu chắc chắn không phải giả ốm.Hơn nữa theo thói quen bình thường của Ninh tiên sinh, nếu đầu óc còn tỉnh táo thì cậu chẳng bao giờ làm ra hành động thất lễ kia.Sau khi Tạ Tĩnh Dương xác nhận xong xuôi những khúc mắc trong lòng thì không lên tiếng nữa, mà Bình Lão đằng kia nhất thời chẳng tiếp lời, chậm rãi đưa tay vuốt mượt hàm râu cắt tỉa gọn gàng trên cằm.Tạ Tĩnh Dương đợi thêm chốc chốc, thấy ông vẫn không định lên tiếng, bèn lần lữa hỏi: “Bệnh nặng lắm sao?”Mặc dù bệnh này nhìn thoáng qua trông có vẻ nguy hiểm, nhưng vì thường ngày Ninh Khả Chi vẫn luôn khỏe mạnh, không hề tỏ ra yếu đuối nên Tạ Tĩnh Dương cứ ngỡ chẳng phải chuyện to tát gì, song nhìn bộ dạng của Bình Lão hiện tại, có lẽ cũng chưa chắc mấy.Hắn khẽ nhíu mày.Tạ Tĩnh Dương vẫn chưa thông tỏ mục đích Ninh tiên sinh tới Tạ phủ vì điều chi.Không biết rằng giả như thật sự lâm trọng bệnh, có chăng người này sẽ ngừng tay hay vẫn tiếp tục hạ thủ…Biến số quá nhiều, ngay cả hắn cũng chẳng cách nào kiểm soát được.Khi mạch suy nghĩ thay đổi, vô thức toát ra đôi phần sát ý, lão đại phu trừng mắt nhìn hắn, không khách khí nói: “Nếu ngài giỏi giang thì đừng mời lão phu đến đây nữa!”Chẳng có vị đại phu nào lại vui sướиɠ nhìn kẻ khác tước đoạt đi sinh mệnh của bệnh nhân mình cả.

Tạ Tĩnh Dương giãn cơ mặt ra, nắm tay thành quyền: “Mời ngài.”Hắn vẫn biết biệt nhỡn liên tài.Mặc dù không rõ mục đích của Ninh tiên sinh, nhưng cậu chưa từng làm điều gì gây bất lợi cho Tạ phủ, tuy nhiên, người có tài thì có tật, Tạ Tĩnh Dương giữ người lại trong phủ chưa bao giờ nghĩ đến tư lợi cá nhân, hơn nữa sau vài lần thăm dò, thái độ của đối phương cũng khá nhập-nhằng.Bình đại phu nom bộ dạng Tạ Tĩnh Dương như thế, bất đắc dĩ kiềm chế sự cáu gắt, ông hỏi thêm vài câu về biểu hiện thường ngày của bệnh nhân, sau lại càng nhíu chặt mày, ông lẩm bẩm "Thật quá lạ", rồi thủ thỉ mấy câu mạch tượng Tạ Tĩnh Dương không thể hiểu nổi.Tạ Tĩnh Dương chờ một hồi lâu, cuối cùng lão đại phu cũng nói ngôn ngữ mà con người có thể hiểu được để giải thích bệnh tình của cậu. “Theo như mạch tượng này, ta vốn tưởng rằng cậu ta trời sinh cơ thể suy yếu, khiến khí huyết tồn đọng ở ngực, máu chẳng thể lưu thông… Nhưng cậu bảo cậu ta ngày thường khỏe mạnh, không hề có tình trạng suy nhược chút nào…”Lão đại phu tiếp tục phân tích tình trạng bệnh tình mâu thuẫn quái lạ kia, cuối cùng đưa ra kết luận—“Nếu vậy xem ra, chỉ có thể là ‘tâm bệnh’ mà thôi!”Mục đích của Tạ Tĩnh Dương luôn sáng tỏ, hắn kiên nhẫn chờ lão đại phu giải thích xong một lượt về bệnh tình rồi mới thưa: “Làm sao chữa khỏi?”Bình đại phu dứt khoát đáp lại ba từ: “Không chữa được!”Dưới ánh mắt nghi ngờ của Tạ Tĩnh Dương, trên mặt lão đại phu lộ ra vẻ khó chịu khi bị người khác hoài nghi về y thuật của mình, “Không nghe thấy lời lão phu vừa nói ấy là ‘tâm bệnh’ sao?

Cậu ta cảm thấy bản thân mình bị bệnh, không muốn sống nữa, nên tự nhiên bệnh thôi… Đợi đến lúc cậu ta nghĩ thông rồi, giác ngộ rồi thì căn bệnh này ắt sẽ khỏi.” 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (231)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231