Chương 7
Bậc Thầy Lừa Đảo - Ngân Phát Tử Ngư Nhãn

Chương 7: Chào mừng gia nhập trò chơi kinh dị

"Bà già, đây mới gọi là uy h**p." Lục Thanh Gia vung vẩy câu hồn tác dính máu.

Dù cả nhà bà lão quỷ cũng chẳng phải hạng lương thiện gì, biết rõ lừa hồn tệ của Mập sẽ khiến nó chết thảm, nhưng giờ phút này bọn họ mới nhận ra sâu sắc rằng so với tên cướp này, trò mèo của mình chẳng đáng để bày ra.

Chúng chỉ là bọn vặt vãnh lén lút trộm gà trộm chó dưới âm gian, nhưng với người thường mà nói, "quỷ" đã đủ để khơi dậy toàn bộ nỗi sợ hãi, trời sinh chiếm thế thượng phong.

Như tên Mập kia, ở dương gian cậu ta sẽ chẳng sợ loại ăn không ngồi rồi như cả nhà này, nhưng đổi thành quỷ, cho dù đến giờ chưa chịu bất cứ công kích thực chất nào, cũng vẫn có thể dọa cậu ta sợ chết khiếp.

Nhưng ai ngờ đồ Mập chết tiệt này lại tìm được một tay trợ thủ thế này, không hề có chút kính sợ nào với quỷ quái. Nhìn dáng vẻ tên cướp này, ở dương gian chắc chắn cũng có địa vị không tầm thường.

Ấy thế mà khi xuống âm gian, cậu lại như cởi bỏ mọi ràng buộc, việc gì độc ác tàn nhẫn, rước họa vào thân cũng dám làm, hoàn toàn chẳng giống một kẻ "bình thường" chút nào.

Giờ đây, cả nhà bà lão quỷ đối mặt với cậu chẳng khác nào bọn côn đồ tép riu chạm mặt đại ca hắc bang thật sự, liều mạng giãy giụa trong mắt đối phương chỉ là trò cười.

Mụ quỷ già thấy con trai mình mất một cánh tay, lại là bị câu hồn tác chém đứt thì chẳng thể nối lại, lập tức đau đớn tột cùng.

Một hàng quỷ quỳ trước Lục Thanh Gia cũng run rẩy không ngừng, người đàn bà quỷ hoảng sợ bịt lấy miệng đứa trẻ con, suýt để nó không bật khóc thành tiếng.

Cảnh tượng ấy thê thảm đến cực điểm.

Tên con trai đau đớn giãy giụa trên đất, nhìn mẹ mình ở ngoài màn hình TV: "Mẹ, mẹ mau cứu con đi! Con là đứa con duy nhất của mẹ, có cái gì quan trọng hơn mạng của con chứ?"

Bà lão quỷ thấy thằng con vừa thảm hại vừa vô dụng, trong lòng vừa thương xót lại vừa oán hận.

Bà ta trừng mắt nhìn Lục Thanh Gia, ánh mắt độc như rắn: "Mày chẳng lẽ không sợ——"

Lời đe dọa còn chưa kịp thốt ra, đã thấy tên cướp làm một động tác mời chào: "Bà cũng có thể chém thằng này một nhát để dọa tôi, hoặc phế một con mắt của nó cũng được."

Mập sợ đến mức tiểu ra quần: "Gia Gia, tôi là anh em duy nhất của cậu mà không phải tình anh em plastic đâu, cậu không thể nhẫn tâm vậy được!"

Lục Thanh Gia chẳng thèm để ý tên ngốc này, thảnh thơi nhìn bà lão quỷ, thúc giục: "Sao vậy? Bà sống chết cũng ngót trăm năm, dưới âm gian thiếu gì quỷ bị đứt tay cụt chân, ruột gan rữa nát. Chẳng lẽ bà còn sợ thấy máu sao?"

"Hay là nói, tuy bà chuyên nghề lừa gạt, nhưng trong lòng vẫn còn chút thiện, không nỡ ra tay?"

Mọi người nhìn thấy Lục Thanh Gia thản nhiên giẫm một chân lên mặt con trai của bà lão quỷ, từ từ nghiền ép cái kẻ đang khóc lóc sụt sùi kia xuống đất.

Ánh mắt cậu nhìn thẳng vào bà ta: "Bà già, một con bài không còn giá trị, thì còn gọi là con bài được sao?"

Nói xong, ánh mắt cậu lướt qua gã con trai thê thảm, dừng lại trên đứa cháu nhỏ đang run lẩy bẩy, hàm ý không cần nói cũng rõ.

Bà lão quỷ cuối cùng không chịu nổi áp lực, bật khóc thê lương: "Tôi đưa! Tôi đưa chẳng được sao? Cậu đừng động đến cháu tôi, nó còn nhỏ mà!"

Lục Thanh Gia cười: "Tôi thích nói chuyện với người biết điều như bà."

Sau đó mọi chuyện liền đơn giản hơn nhiều. Bà lão quỷ kia vừa khóc lóc vừa thả Mập ra, còng lưng chui trở lại trong TV, quay về âm gian.

Về tới âm trạch nhà mình, bà ta lôi ra đống hồn tệ giấu kín, vốn là lừa gạt từ Mập mà có, đứt ruột đứt gan mà trả lại cho Lục Thanh Gia.

Tiếp đó, từ trong thân thể mình móc ra một luồng khí giống như làn sương, đưa qua cho cậu. Luồng khí ấy chạm vào Lục Thanh Gia liền thẩm thấu nhập vào cơ thể cậu, tan biến không thấy đâu.

Rõ ràng cậu cảm nhận được mình vừa có thêm thứ gì đó. Khi tập trung nhìn về phía cả nhà bà lão quỷ, lập tức thấy rõ bản tướng của bọn họ.

Điều này khiến Lục Thanh Gia vô cùng hài lòng, sảng khoái bỏ qua cho cả nhà bà ta, mang theo những thứ mình thu được trong đêm trở lại hiện thực.

Vừa mở mắt đã thấy Mập đang ngồi chầu chực bên cạnh.

Thấy cậu tỉnh lại, cậu ta lập tức kêu lên: "Con trai à, cuối cùng cậu cũng chịu tỉnh rồi."

"Nào nào, mình bàn lại vụ tối qua đi. Tôi bị người ta dí lên thớt rồi, cậu không lo cho tôi, lại còn đứng bên cạnh đun sẵn nồi dầu sôi giục người ta xuống dao."

"Đêm qua tôi không mặc tã giấy, cậu có biết không? Nửa đêm phải thay quần, nhục chết đi được."

Lục Thanh Gia một phát hất cái mặt tên Mập này sang một bên, từ trong người lôi ra cây câu hồn tác giống dùi cui cảnh sát, cười một cách hài lòng.

Mập vừa nhìn thấy thế lại càng nổi trận lôi đình: "Được, được, được! Tôi coi như hiểu rồi. Tình nghĩa bao năm của tụi mình còn chẳng bằng một cái gậy rách. Tôi đi cho xong!"

Nói xong liền trở mình định bỏ đi.

"Đợi đã!" Lục Thanh Gia gọi với theo.

Mập thầm nghĩ, 'Thằng nhãi này cũng còn chút lương tâm', trong lòng đầy mong đợi quay đầu lại, chờ cậu hạ mình xin lỗi.

Ai dè Lục Thanh Gia lại nói: "Quần cậu thay ra thì mang đi, nhớ lau sạch sàn cho tôi."

Mập bi thương tột độ, suýt nữa diễn ngay màn quả phụ đi viếng mộ cho thằng máu lạnh này thấy được tiềm năng vô hạn của mình.

Lời ác chưa kịp buông, trong đầu đã vang lên một giọng nói——

【Chúc mừng người chơi Chu Hàng đã thắng lợi trong vòng tuyển chọn, đánh giá cấp S. Mong chờ màn thể hiện xuất sắc của bạn trong những trò chơi tiếp theo.】

Nghe xong, Mập không biết nên cười hay khóc.

Thông báo nói vậy, nghĩa là cửa ải mụ quỷ già coi như vượt qua rồi, đương nhiên là chuyện tốt. Nhưng nghĩ tiếp theo mới là bắt đầu, lập tức thấy tương lai u ám, đời người vô vọng.

Ngay sau đó, giọng nói kia lại vang lên:

【Dựa trên việc người chơi Chu Hàng vượt ải theo cách đặc biệt, các biện pháp hiệu quả đều do đồng đội thực hiện.】

【Trò chơi phán định rằng giá trị cống hiến của bạn quá thấp, mà đồng đội lại thích hợp tham gia chính thức hơn. Xin hỏi người chơi Chu Hàng có đồng ý nhường lại suất hay không?】

Cái... cái này còn có thể nhường được à?

Mập liếc nhìn Lục Thanh Gia đang ung dung lau dùi cui, trong lòng chợt ngổn ngang trăm mối.

Lúc đó cậu ta vốn nghĩ, cái trò chơi nguy hiểm khốn kiếp này cút đi càng xa càng tốt, nhưng nếu nhường cho Gia Gia——

Nói trắng ra, chuyện này là do cậu ta vướng phải, anh em tuy lanh lợi hơn, ứng phó thì nhẹ như không, nhưng bảo cậu ta đẩy anh em mình vào thì lại...

Đang còn rối rắm, chợt nghe Lục Thanh Gia hỏi: "Cậu vừa nghe thấy gì?"

Mập có chút do dự, không biết có nên nói hay không. 

Lục Thanh Gia lại tiếp: "Nói tôi nghe thử xem, lần này tôi ra mặt cũng không chỉ đơn giản là giúp cậu thôi đâu."

"Khác với cậu, tôi thật sự hứng thú với trò chơi này. Nếu có gì liên quan đến tôi, thì cứ nói ra cho tôi nghe."

"Nếu không, lần nào tôi cũng phải thông qua cậu mới tham dự được. Cậu sợ hãi, mà tôi cũng thấy phiền."

Mập giật mình: "Gia Gia, cậu thật sự quyết tâm dây dưa đến cùng à? Cái thứ này có thể mất mạng đó."

"Điều đó tôi so với bất kỳ ai đều rõ ràng hơn." Lục Thanh Gia nhìn cậu ta: "Bởi vì tôi đã tìm nó mấy năm nay rồi."

Mập ngây người, không dám tin nổi. Ý Gia Gia là cậu sớm đã biết sự tồn tại của trò chơi này sao?

Dưới sự thúc giục, Mập đành đem toàn bộ thông báo trong đầu kể lại.

Lục Thanh Gia nghe xong thì cười: "Tốt, vậy cậu nhường suất đi."

Mập cẩn trọng nói: "Không phải, tuy cậu thông minh hơn tôi, nhưng qua mấy chuyện hai hôm nay tôi nhìn ra rồi, cậu xử lý cũng quá bất chấp mọi hậu quả."

"Tôi nhìn thôi đã thấy mạo hiểm vô cùng, còn dám để cậu tham gia cái trò chết tiệt này sao?"

Lục Thanh Gia bất đắc dĩ thở dài: "Cậu thấy tôi cướp câu hồn tác của quỷ sai để lại hậu họa, hay là lúc đấu trí với bà già quỷ mà không chịu nhượng bộ?"

Ánh mắt Mập nói rõ rành rành, chẳng phải đều là chuyện cậu làm đó sao?

Lục Thanh Gia nói: "Bà lão quỷ vốn không thể gây thương tổn thực sự cho cậu, chuyện này tôi đã phân tích với cậu rồi. Nếu bà ta có thể, thì số tiền trên người cậu chắc chắn đã chẳng chờ đến lúc tìm được tôi."

"Trừ khi bà ta có khả năng dọa cậu chết ngay tại chỗ. Còn cậu, tuy gan nhỏ, nhưng cũng không đến mức chết vì sợ."

Mập bĩu môi, miễn cưỡng coi như tha thứ cho cậu vụ thấy chết không cứu.

Rồi lại nói: "Quan trọng là quỷ sai đó! Cậu không muốn sống nữa sao? Thứ đó mà cậu cũng dám chọc vào? Cậu cũng thấy rồi đấy, quỷ sai ở âm gian chẳng giống mấy chú cảnh sát của chúng ta đâu, đâu có dễ nói chuyện vậy."

Lục Thanh Gia: "Tôi cố tình ra tay đêm qua, đương nhiên là chắc chắn có thể thu dọn được hậu quả, sau này sẽ không vào âm gian đó nữa."

"Không thể nói thế được." Mập vội đáp: "Bây giờ cậu coi như đã có án tích ở âm gian rồi. Dù khi còn sống chúng không làm gì được cậu, nhưng mấy chục năm nữa mình cũng phải đến đó báo danh thôi."

"Người khác thì chỉ đến Quỷ Môn Quan đăng ký xong là đi, còn cậu thì sao? Vừa đến đã có án cướp vũ khí cảnh sát mấy chục năm trước, bọn chúng chẳng bắt gọn cậu ngay sao?"

Câu hồn tác của quỷ sai, về tính chất chẳng khác nào súng trang bị của cảnh sát, thậm chí còn nghiêm trọng hơn.

Lục Thanh Gia nở một nụ cười quái dị: "Ai nói với cậu rằng sau khi chết chúng ta phải đi báo danh ở đó?"

"Ồ? Nhưng chỗ đó không phải——"

"Đó không phải là âm gian của chúng ta, chí ít không phải âm gian của thế giới này." Lục Thanh Gia nói chắc nịch.

Thấy Mập vẫn ngơ ngác, cậu lại giải thích thêm: "Tôi chỉ dám hành động khi chắc chắn không có mối nguy nào."

Dĩ nhiên Lục Thanh Gia hiểu, dù có rủi ro, cậu cũng không bỏ qua một đạo cụ tốt như vậy: "Linh hồn một khi bước vào âm gian, sẽ tự động gặp gỡ những người thân cận ở dương gian hoặc từng có quan hệ giám hộ."

"Ví dụ như cha mẹ, anh chị em, nhưng tôi vừa không gặp cha mẹ, cũng không thấy cậu tôi. Theo tôi biết, suất đầu thai ít nhất cũng phải chờ hai mươi năm."

Cậu lại nói tiếp: "Cậu thấy chúng ta là linh hồn dương gian mà tiêu xài ở âm gian, bọn dân quỷ chẳng thấy lạ cũng là vì lý do này."

"Những linh hồn dương gian vô tình vào âm gian, có phải ai cũng mang theo hồn tệ như cậu đâu. Tiền từ đâu ra? Chẳng qua là nhập vào gia đình người thân, được dẫn đi trải nghiệm mà thôi.."

Nghe xong, Mập mới thở phào, thấy cậu tính toán thấu đáo, e dè hỏi: "Vậy... vậy tôi thật sự chuyển cho cậu à?"

Xác nhận đi xác nhận lại mấy lần, cuối cùng Mập cũng nhấn xác nhận chuyển nhượng trong trò chơi.

Ngay khoảnh khắc đó, cả hai cùng nghe thông báo trong đầu:【Chuyển nhượng thành công, vì đây là thỏa thuận đôi bên, công khai tự nguyện, nên không thể kích hoạt cơ chế xóa bỏ. Người chơi trước là Chu Hàng sẽ bị xóa ký ức liên quan đến trò chơi sau một phút.】

Mập hít một hơi lạnh: "Chết tiệt, tôi suýt chút nữa đi một vòng qua Quỷ Môn Quan rồi!"

"Giả sử mà có chút ý đồ xấu, lặng lẽ đẩy trách nhiệm cho người khác, thì cũng toi luôn."

Lục Thanh Gia nói: "Cậu cứ cầm quần mình ra ngoài trước đi, khỏi phải một phút sau nghi ngờ giới tính của mình."

Nói thật, cơ chế xóa bỏ ẩn giấu trong trò chơi tuy tàn nhẫn, nhưng Lục Thanh Gia lại thấy, ngay từ đầu nó đã gợi ý về phong cách chủ đạo của trò chơi.

Ngay sau đó, Lục Thanh Gia nhận được thông báo từ trò chơi:【Người chơi Lục Thanh Gia, chào mừng gia nhập trò chơi kinh dị.】

【Xin nhận phần thưởng vượt vòng tuyển chọn, chúc bạn có màn thể hiện xuất sắc hơn trong những trò chơi tiếp theo.】

Lục Thanh Gia trả lời với giọng nhẹ nhàng: "Ừ, cảm ơn ngài Chủ Thần chuyên đuổi theo vợ người khác, ngày ngày mơ tưởng cắm sừng xuyên chủng loài."

【Phụt!】Một âm thanh như ai đó vừa phun ra một ngụm máu già cỗi vang lên.

*

Tác giả có lời muốn nói:

Trò chơi: Tôi phải xử cậu ta, nhất định phải xử tên khốn này!!!!

___

Bót: Ố... Có trá, tò mò thân phận em thụ, người chơi cũ hả??? Hay gì nhể, thấy quen biết với chủ thần luôn nhè.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (101)
Chương 1: Chương 1: Ăn vạ và lừa đảo, ai hơn ai? Chương 2: Chương 2: Cuộc gọi lừa đảo Chương 3: Chương 3: Nhặt được của rơi, tạm thời... A, đồ giả!? Chương 4: Chương 4: Lừa hay bị lừa Chương 5: Chương 5: Phóng hỏa Chương 6: Chương 6: Khu tự trị Chương 7: Chương 7: Chào mừng gia nhập trò chơi kinh dị Chương 8: Chương 8: Ải 1(1) - [Khu nghỉ dưỡng suối nước nóng]: Tức hết cả trò chơi! Chương 9: Chương 9: Ải 1(2): Tống tiền Chương 10: Chương 10: Ải 1(3): Game kinh dị chứ có phải game tán gái đâu? Chương 11: Chương 11: Ải 1(4): Hệ thống trẻ trâu Chương 12: Chương 12: Ải 1(5): Lời ngon tiếng ngọt Chương 13: Chương 13: Ải 1(6): Bỏ 1 lời 10, tiền đến rồi~ Chương 14: Chương 14: Ải 1(7): Nhiệm vụ cá nhân Chương 15: Chương 15: Ải 1(8 - Kết): Chạm trán tình cũ Chương 16: Chương 16: Ải 2(1) - [Phim hài bi kịch]: Kẻ lừa đảo Chương 17: Chương 17: Ải 2(2): Mang tiền vào đoàn phim Chương 18: Chương 18: Ải 2(3): Cá cược Chương 19: Chương 19: Ải 2(4): Mục tiêu không đúng lắm Chương 20: Chương 20: Ải 2(5): Giao dịch... Cảnh sát đây! Chương 21: Chương 21: Ải 2(6): Có ngại chơi ba người không? Chương 22: Chương 22: Ải 2(7): Lừa hung thủ vào tròng Chương 23: Chương 23: Ải 2(8): Phun lửa nướng 'xúc xích' Chương 24: Chương 24: Ải 2(9): Hợp tác vui vẻ! Chương 25: Chương 25: Ải 2(10 - Kết): Cái đồ nghịch tử chết tiệt Chương 26: Chương 26: Đứa con ngốc nghếch với não yêu đương Chương 27: Chương 27: Ải 3(1) - [Bệnh viện thẩm mỹ đen tối]: Vào game trốn chồng Chương 28: Chương 28: Ải 3(2): Ủ đậu phụ thối Chương 29: Chương 29: Ải 3(3): Điều trị da bằng mỡ người? Chương 30: Chương 30: Ải 3(4): Quỷ chuyển giới Chương 31: Chương 31: Ải 3(5): Hội đồng quản trị tức chớt rồi ! ! ! Chương 32: Chương 32: Ải 3(6): Bị bắt cả lũ Chương 33: Chương 33: Ải 3(7): Trả son cho tao~ Chương 34: Chương 34: Ải 3(8): Thanh trừ Chương 35: Chương 35: Ải 3(9): Ảnh chụp Chương 36: Chương 36: Ải 3(10): Livestream vạch trần tội ác Chương 37: Chương 37: Ải 3(11 - Kết): Tôi tha thứ cho em Chương 38: Chương 38: Lời khuyên của mẹ Chương 39: Chương 39: Nhân viên mới Chương 40: Chương 40: Ải 4(1) - [Trường học tăm tối]: Quy tắc chỉ có một Chương 41: Chương 41: Ải 4(2): Lừa dối Chương 42: Chương 42: Ải 4(3): Người chơi Âu Hoàng Chương 43: Chương 43: Ải 4(4): Thao túng tâm lý quỷ Chương 44: Chương 44: Ải 4(5): Đối đầu với Âu Hoàng là cảm giác như thế nào? Chương 45: Chương 45: Ải 4(6): Tôi biết... Tôi là một người tốt Chương 46: Chương 46: Ải 4(7): Kiểm soát tiết tấu buổi học Chương 47: Chương 47: Ải 4(8): Thầy giáo không phải thầy giáo?!! Chương 48: Chương 48: Ải 4(9): Cướp bóc bao giờ cũng lời hơn làm thuê Chương 49: Chương 49: Ải 4(10 - Kết): Xá Xíu Mũ Xanh Chương 50: Chương 50: Bị đuổi Chương 51: Chương 51: Học ba dỗ vợ Chương 52: Chương 52: Ải 5(1) - [Showbiz Anh Hùng]: Hai tên ngốc yêu đương Chương 53: Chương 53: Ải 5(2): Hả? Anh hùng nào đây?!!! Chương 54: Chương 54: Ải 5(3): Cái nghèo hạn chế trí tưởng tượng của chúng ta Chương 55: Chương 55: Ải 5(4): Suýt bị cắt trứng =))) Chương 56: Chương 56: Ải 5(5): Cướp cờ Chương 57: Chương 57: Ải 5(6): Vu oan giá họa Chương 58: Chương 58: Ải 5(7): Báo cáo, ở đây có người dùng sắc đẹp để phạm luật! Chương 59: Chương 59: Ải 5(8): Trời lạnh rồi, cho Vương thị phá sản thôi! Chương 60: Chương 60: Ải 5(9): Ván cờ bị quấy nhiễu Chương 61: Chương 61: Ải 5(10): Tên người chơi Vô Hạn ngu ngốc Chương 62: Chương 62: Ải 5(11): Thay thế tuyển thủ Ma Vương Chương 63: Chương 63: Ải 5(12): Cái danh hiệu này nghe hay đấy, giờ nó là của tôi Chương 64: Chương 64: Ải 5(13): Bảy vạn con tin Chương 65: Chương 65: Ải 5(14): Lật tẩy Chương 66: Chương 66: Ải 5(15 - Kết): Tôi đâu có giận Chương 67: Chương 67: Nói chuyện nghiêm túc với tên ngốc này đúng là lỗi của cậu Chương 68: Chương 68: Gặp mặt kẻ thù Chương 69: Chương 69: Xong rồi, cả đời này coi như xong luôn rồi. Chương 70: Chương 70: Tái hợp Chương 71: Chương 71: Ải 6(1) - [Trò chơi bất hợp pháp]: Ký ức đứt đoạn Chương 72: Chương 72: Ải 6(2): Mở khóa ký ức Chương 73: Chương 73: Ải 6(3): Tượng sáp sống Chương 74: Chương 74: Ải 6(4): Vụ án giết người trong phòng kín Chương 75: Chương 75: Ải 6(5): Mỹ nhân rực rỡ, quyến rũ đến chói mắt. Chương 76: Chương 76: Ải 6(6): Lừa tình Chương 77: Chương 77: Ải 6(7): Thế mà bắt tôi phải bắt cá hai tay rồi sao? Chương 78: Chương 78: Ải 6(8): Nó không nỡ Chương 79: Chương 79: Ải 6(9): Bản sao rẻ tiền Chương 80: Chương 80: Ải 6(10): Nên tự biết rõ chỉ số thông minh của mình đi Chương 81: Chương 81: Ải 6(11 - Kết): Đánh nhau đi! Đánh đi nào! Chương 82: Chương 82: Anh nói lại lần nữa em nghe xem nào? Chương 83: Chương 83: Ải 7(1) - [Bí ẩn lời nguyền gia tộc]: Chẳng dễ sống Chương 84: Chương 84: Ải 7(2): Nguồn gốc lời nguyền Chương 85: Chương 85: Ải 7(3): Không thể để âm dương cách biệt quá lâu được Chương 86: Chương 86: Ải 7(4): Chồng của cậu ruột Chương 87: Chương 87: Ải 7(5): Nguyên liệu của đèn bảo mệnh Chương 88: Chương 88: Ải 7(6): Khóa ngọc Chương 89: Chương 89: Ải 7(7): Không thể lơ là một chút nào khi đối diện với cậu Chương 90: Chương 90: Ải 7(8): Xuất hiện BUG! Chương 91: Chương 91: Ải 7(9): Đơn giản đến mức các người không thể tưởng tượng nổi Chương 92: Chương 92: Ải 7(10 - Kết): Không giữ đượcLúc đầu, mọi người vẫn không tin lời giải thích này của Lục Thanh Gia. Dù sao thì đ Chương 93: Chương 93: Họp quản trị viên, chứng kiến thứ trò chơi mất mặt Chương 94: Chương 94: Ải 8(1) - [Giải Đấu Cạnh Tranh]: Chính thức gặp mặt Chương 95: Chương 95: Ải 8(2): Ngồi uống trà đàm đạo Chương 96: Chương 96: Ải 8(3): Thật hay thách? Chương 97: Chương 97: Ải 8(4): Chơi trò gia đình Chương 98: Chương 98: Ải 8(5): Tính kế lẫn nhau Chương 99: Chương 99: Ải 8(6 - Kết): Đi tìm linh hồn Chương 100: Chương 100: Hoàn chính văn Chương 101: Chương 101: Ngoại truyện