Chương 7
Quỷ Bí Chi Chủ - Q6: Người Theo Đuổi Ánh Sáng

Chương 7: Phong cách

Klein chống lên vách tường xám trắng, thong thả ngồi thẳng dậy, mỉm cười lắc đầu:

"Trước khi lấp đầy bụng, thì đầu óc của ta không chịu làm việc."

Anh vừa nói thật, vừa nói dối, bởi vì trước khi trở thành sinh vật thần thoại hoàn chỉnh, thánh giả vẫn cảm thấy đói bụng, khát nước, nhưng đối với một Bán Thần danh sách 3 mà nói, dăm bữa nửa tháng không bổ sung thức ăn nước uống cũng có thể chịu được, về phần sinh vật thần thoại hoàn chỉnh thì ăn cơm chỉ là sở thích, không phải nhu cầu thiết yếu.

Ý mà Klein muốn bày tỏ là trước khi chính thức chạy trốn, anh cần phải điều chỉnh trạng thái bản thân đến mức tốt nhất.

"Thói quen của một "Ảo Thuật Gia"." Amon mỉm cười đánh giá một câu: "Ta không phụ trách cung cấp đồ ăn, nhưng anh có thể tự mình nghĩ cách giải quyết."

Klein nhìn chiếc đèn lồng bằng da dưới đất, suy nghĩ vài giây, giơ tay phải ra, bắt vào hư không.

Trước mặt anh nhất thời hiện ra một chiếc bàn trà không cao lắm, đây là một thứ trong nhà của Dwayne Dantes.

Trong ánh sáng lờ mờ, Klein lại giơ tay ra lần nữa, triệu hồi ra một chiếc hộp được bọc tinh xảo từ lỗ hổng lịch sử.

Trong cái hộp này đựng dụng cụ ăn uống như dao, nĩa, đĩa, bát.

Sở dĩ Klein lựa chọn những thứ này, là vì nếu mình triệu hồi từng thứ một sẽ không thể hợp thành một bộ, anh chỉ có thể đồng thời duy trì được tối đa ba hình ảnh từ lỗ hổng lịch sử.

Sau khi ung dung bày dụng cụ ăn uống ra, Klein lịch sự nghiêng đầu sang, gật đầu với Amon đội mũ mềm chóp nhọn, tiếp đó anh mới triệu hồi ra một miếng thịt bò bít tết chín bảy phần, bên trên có rưới sốt tiêu đen.

Lúc nó rơi xuống đĩa, còn bốc lên chút hơi nóng, khi dao cắt xuống, bên trong lát cắt vẫn còn lộ ra máu đỏ.

Klein xiên một miếng thịt, bỏ vào miệng, chỉ cảm thấy xúc cảm rất chân thật, mùi vị tuyệt vời, không hề giống đồ giả chút nào, rõ ràng là an ủi được cái dạ dày nôn nóng của anh.

"Trong vòng 15 phút, ta không những không đói nữa, mà còn có thể được bổ sung dinh dưỡng "thật"." Sau khi nuốt miếng thịt bò, Klein mỉm cười giới thiệu với Amon, hệt như một chủ nhà hiếu khách, chứ không phải là một người phi phàm đáng thương bị bắt cóc.

Amon đẩy mép chiếc kính độc nhãn bằng thủy tinh lên, mỉm cười gật đầu nói:

"Ta đã từng thử rồi, cũng không tệ lắm."

"Ngươi điều chỉnh trạng thái nhanh đấy, thật sự không suy xét đến việc làm bề tôi của ta à?"

Klein lại cắt một miếng thịt bò nữa, vừa xiên nó lên, vừa đáp lại giống như đang tán ngẫu với bạn bè:

"Ngươi giết ta đi."

Giờ phút này, tia chớp lóe lên khá thường xuyên và bóng tối vô cùng vô tận luân phiên thống trị vùng đất này, những nơi ở xung quanh không thể chiếu sáng đến, có nhiều đôi mắt không hề có cảm xúc đang nhìn chằm chằm về phía này, những ngọn cỏ đỏ thẫm vặn vẹo khe khẽ lay động theo hướng gió thổi.

Mà trong tòa kiến trúc bị sụp một nửa, ánh sáng mờ nhạt nhuộm một màu ấm áp lên chiếc bàn trà cực kỳ có cảm giác nghệ thuật và bộ đồ ăn tinh xảo, mùi vị thịt bò bít tết tỏa ra bốn phía như có như không, gần như hoàn toàn tương phản với hoàn cảnh bên ngoài không có gì ngăn cách.

Klein chịu đựng cái nhìn chăm chú của lũ quái vật đáng sợ đang ẩn nấp trong bóng tối sâu thẳm, tao nhã, lịch sự thưởng thức đồ ăn ngon ở giữa vùng đất hoang vu u ám ấp ủ những thứ khủng khiếp, đáng sợ.

Ăn xong thịt bò, anh lại lấy một ly rượu lạnh được sản xuất từ trang viên Bài Ca Hoa Hồng, uống một hơi cạn sạch.

Tiếp theo, súp kem, cá tuyết chiên, bò sốt vang, khoai tây nướng và các loại rượu nho lần lượt được triệu hồi ra, rơi vào bụng Klein.

Trong quá trình này, thịt bò bít tết ăn đầu tiên đã vượt quá thời gian duy trì, biến mất không còn nữa, nhưng dạ dày và cơ thể của Klein được những món ăn phía sau mài mòn cảm giác, không phát hiện ra điểm ấy.

Đương nhiên, bàn trà và bộ đồ ăn cũng được triệu hồi lại, nếu không thì không thể giữ được đến khi kết thúc.

Bữa cơm này vừa kết thúc, Klein tiếp tục giơ tay, từ trong hư không bắt lấy một chiếc ly, bên trong đựng một viên kem hương thảo.

Klein lập tức dùng thìa thử đồ ngọt múc kem, bỏ vào miệng, cảm nhận nó tan chảy và vị ngọt thấm vào lưỡi.

Vừa ăn hết viên kem, anh vẫn chưa thỏa mãn, lại triệu hồi thêm một viên nữa từ trong lỗ hổng lịch sử.

Cứ thế, Klein ăn liên tiếp năm viên kem có mùi vị khác nhau.

Khi anh lấy đến viên kem thứ sáu, Amon ngồi bên cạnh anh bỗng cười nói:

"Vận mệnh của anh đã có sự thay đổi bất thường, đủ may mắn rồi."

"Đây là sự chuẩn bị của anh à?"

Bàn tay phải đang giơ ra của Klein bỗng khựng lại ngay giữa không trung, đồng tử chợt phóng to đến một mức độ nhất định.

Gần như cùng lúc ấy, trong bóng đêm thâm trầm xung quanh, ở nơi mà ánh đèn bão không thể chiếu đến, từng sinh vật hình thù kỳ quặc đồng loạt run rẩy, chớp mắt biến thành con rối của Klein.

Lúc này, Klein một hơi bỏ ra 100 con "Trùng Linh Hồn", hi vọng trong số đó có con may mắn thoát được sự đánh cắp của Amon.

Ngay sau đó, phía sau bàn trà, bóng người mặc áo nỉ đen không đội mũ lập tức thay bằng một con ma cà rồng cả người toàn mủ ghê tởm.

Bàn trà rất có cảm giác nghệ thuật và bộ đồ ăn tinh xảo hệt như thủy tinh rơi xuống đất, nứt ra nhiều vết mảnh, sau đó vỡ tan thành từng mảnh.

Chúng nhanh chóng quay trở về lỗ hổng lịch sử, tránh ảnh hưởng đến sự triệu hồi tiếp theo của Klein.

Giây tiếp theo, 100 con rối tính cả bản thể Klein không biết đã trốn đến đâu đều đồng loạt giơ tay ra, bắt về phía hư không, dùng số lượng lớn lần rút hình chiếu để tránh sự quấy nhiễu của Amon.

Giờ phút này, chúng đều là "Học Giả Cổ Đại".

Đây là năng lực đến từ "Pháp Sư Quỷ Dị", là cội nguồn của "Thầy Bói" biến chất.

Đương nhiên, xác suất triệu hồi thành công của mỗi một con rối đều độc lập, không ảnh hưởng gì đến nhau.

Giờ phút này, Klein vốn định triệu hồi hình chiếu của tiểu thư tín sứ Reinette Tinekerr khi đã lấy lại trạng thái mạnh nhất trong di tích Tudor, bởi vì liên quan đến khế ước và bùa chú, nên đây là hình ảnh của Thiên sứ mà anh dễ triệu hồi ra nhất từ lỗ hổng lịch sử.

Amon vẫn nhàn nhã ngồi tại chỗ, chiếc kính độc nhãn hiện lên ánh sáng nhàn nhạt, hắn nhìn thấy 100 Klein đồng thời tiến hành triệu hồi.

Klein và 100 con rối của anh giơ tay phải ra rồi thu lại, nhưng không thành công, không thể kéo được Reinette Tinekerr từ hư không ra ngoài.

Lúc này, Amon cũng giơ tay phải ra, túm về phía trước!

Cánh tay hắn chợt nặng xuống, tùy ý kéo về sau, bên ngoài tòa kiến trúc sập một nửa xuất hiện một con búp bê vải bị dây leo trói chặt, mặc váy dài diêm dúa, to bằng một tòa thành.

"Tà Vật Cổ Đại" Reinette Tinekerr!

Amon đã đánh cắp hình ảnh mà Klein triệu hồi ra từ lỗ hổng lịch sử!

Trong đôi mắt màu đỏ tươi của Reinette Tinekerr chợt phản chiếu bóng dáng 100 con rối của Klein.

Nhất thời, trên người những con rối hoặc mang dáng vẻ của Klein, hoặc trong trạng thái quái vật đều lóe lên ánh sáng nhạt, biến thành những động vật khác nhau như sơn dương mọc sừng dài trên đầu, con thỏ có bộ lông trắng muốt.

"Lời nguyền biến hình"!

Bản thể của Klein đã sớm biến mất, sau đó bước ra từ trong ánh lửa của chiếc đèn bão bằng da.

Anh nhìn đủ loại động vật có lẽ có thể gọi là bản thân mình trước mắt, đột nhiên ngồi xuống, bật cười ha hả:

"Ăn cơm xong tản bộ một chút có thể giúp ích cho sức khỏe."

Anh không hề để ý đến chuyện mình vừa thử chạy trốn, biểu hiện như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Amon vẫn giữ trạng thái nhàn nhã trước đó, mỉm cười, gật đầu rất phối hợp:

"Ta đã đọc qua khá nhiều sách mà nhân loại viết, bên trong quả thực có quan điểm này."

Nói tới đây, hắn giơ ngón tay chỉ vào hình chiếu của Reinette Tinekerr ở bên ngoài:

"Đây là tín sứ của anh?"

Đây là chuyện rất dễ chứng thực, Klein không giấu diếm, "ừm" một tiếng, gật đầu.

"Đáng tiếc." Amon đánh giá hình chiếu của Reinette Tinekerr từ trên xuống dưới vài lần, chẹp miệng lắc đầu nói.

Klein vừa cảm nhận đồ ăn trong dạ dày đã lần lượt biến mất, vừa lên tiếng hỏi:

"Đáng tiếc cái gì?"

"Ta nên dẫn theo anh chờ ở Backlund thêm vài ngày, như vậy có thể đợi tín sứ tới đưa thư cho anh. Sau đó, cô ta sẽ trở thành tín sứ của ta." Amon đẩy chiếc kính độc nhãn lên, cười nói: "Trộm một tín sứ cấp bậc Thiên sứ, việc này rất có tính thử thách, cũng rất vui, không phải sao? Trong cuộc sống luôn cần chút lạc thú, k*ch th*ch và chờ mong."

"Ta cũng nghĩ như vậy." Klein thành thật đáp lại lời Amon.

"Đáng tiếc." Amon đội mũ mềm chóp nhọn lại lắc đầu: ""Đêm Tối" mới là đối tượng phải cẩn thận, nếu còn ở lại thêm, ta cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì."

Lúc nói chuyện, "Thiên Sứ Thời Gian" này đã giải trừ hình ảnh của Reinette Tinekerr trong lỗ hổng lịch sử, để cô biến mất trước mặt Klein.

"Dường như ngươi rất kiêng kỵ Nữ thần?" Klein ngụy trang giọng điệu của tín đồ thành kính của "Nữ Thần Đêm Tối".

Đương nhiên, thật ra anh không cần ngụy trang, hiện giờ anh chính là bề tôi của Đêm Tối.

Ánh mắt Amon di chuyển về phía chiếc đèn lồng da trong tòa kiến trúc bị sập một nửa, nhìn ánh sáng mờ nhạt của nó, nói:

"Ta không thể đánh cắp được những chuyện muốn biết từ trong bí ẩn, không suy luận ra được ả đang bày bố cái gì, điểm mấu chốt thực sự ở nơi nào."

Đối với một Vua Thiên Sứ con đường "Kẻ Trộm" mà nói, sự kiêng kỵ này cũng đủ lý do.

Nhân lúc Amon trả lời câu hỏi này, Klein đột nhiên dùng tiếng Cự nhân thầm tụng niệm tôn danh của "Nữ Thần Đêm Tối".

"Người là Nữ Thần Đêm Tối cao quý hơn cả bầu trời sao, xa xưa hơn cả vĩnh hằng..."

Anh vừa niệm được một câu, thì suy nghĩ trong đầu đột nhiên biến mất, nếu không phải trước đó còn có dự định tương tự, thì thiếu chút nữa quên mất mình đã thử làm như vậy.

Amon quay đầu nhìn về phía anh, cười nói:

"Anh muốn thăm dò xem sau khi ta đánh cắp suy nghĩ và lời nói của mình, có phải sẽ lặp lại trong lòng một lần nữa?"

"Chỉ cần trở thành "Kẻ Ký Sinh" danh sách 4, là có thể khống chế được thứ mình trộm đi, khiến nó hiện ra ở một thời điểm thích hợp."

"Vậy à." Klein khẽ gật đầu nói: "Cảm ơn."

Lúc nói chuyện, Klein nhanh chóng âm thầm tổng kết lại bài học và kinh nghiệm từ lần chạy trốn vừa rồi:

'Bởi vì liên quan đến sự lệ thuộc và tồn tại của khế ước, trong tất cả Thiên sứ mình quen biết, triệu hồi tiểu thư tín sứ là dễ thành công nhất;
Triệu hồi kem trên tay Will trong quá khứ, có thể đại diện cho việc đã thành lập một mối liên hệ kỳ diệu với anh ta trong vận mệnh, nhận được may mắn, mỗi viên kem đều đại diện cho một phần may mắn... Mình vốn định dùng cách triệu hồi kem để qua mắt, bí mật triệu hồi "Rắn Vận Mệnh"'

'Sau đó triệu hồi ra sự quấy nhiễu nhất định trước, nếu không thì Amon sẽ trực tiếp đánh cắp mất hình ảnh mình triệu hồi từ lỗ hổng lịch sử, tốn bao công sức cuối cùng lại mang đến một sự trợ giúp cho hắn...'

Trong lúc Klein suy nghĩ, Amon chỉ đống động vật trúng "Lời nguyền biến hình", để lộ ra nụ cười xấu xa:

"Không phải ngươi lo Vùng đất bị Thần bỏ rơi không có thức ăn phù hợp sao? Giờ có rồi đấy, chỉ cần giải trừ nguyền rủa, thì chúng chính là động vật thực sự."

... Klein ngẩn ra một chút, đột nhiên nhìn về phía đám sơn dương và thỏ.

Khi anh sử dụng ý niệm, tầm mắt của lũ động vật này đồng loạt nhìn về phía anh.

Trên ý nghĩa nào đó, đây đều là bản thân Klein, dù sao chúng cũng là do "Trùng Linh Hồn" kết hợp với quái vật, trúng phải lời nguyền mà biến thành.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (116)
Chương 1: Chương 1: Lừa gạt Chương 2: Chương 2: Lỗi Chương 3: Chương 3: Lối đi hoàng hôn Chương 4: Chương 4: Cho anh một cơ hội Chương 5: Chương 5: Đi trong bóng đêm Chương 6: Chương 6: Suy tư Chương 7: Chương 7: Phong cách Chương 8: Chương 8: Giác ngộ Chương 9: Chương 9: Chứng thực Chương 10: Chương 10: Có tiến bộ Chương 11: Chương 11: Đếm ngược thời gian Chương 12: Chương 12: Lời tiên đoán Chương 13: Chương 13: Tiếp cận Chương 14: Chương 14: "Ăn gian" Chương 15: Chương 15: Đội hình hoành tráng Chương 16: Chương 16: Tên của nó Chương 17: Chương 17: Khi những ngôi sao trở về vị trí cũ  Chương 18: Chương 18: Mỏ neo của ta Chương 19: Chương 19: Dự định của Klein Chương 20: Chương 20: Nghi thức Chương 21: Chương 21: Kẻ thứ ba Chương 22: Chương 22: "Thản nhiên" Chương 23: Chương 23: Đề nghị Chương 24: Chương 24: Kết hợp hành động Chương 25: Chương 25: Ý tưởng rất quan trọng Chương 26: Chương 26: Âm mưu ngoài sáng Chương 27: Chương 27: Hỏi thay Chương 28: Chương 28: Ta có một bề tôi Chương 29: Chương 29: Hai tay chuẩn bị Chương 30: Chương 30: Hiệu quả khác biệt Chương 31: Chương 31: Cổ thành Nois Chương 32: Chương 32: Thánh ngôn Chương 33: Chương 33: Ưu thế của Klein Chương 34: Chương 34: "Ghi lại" Chương 35: Chương 35: Tái hiện Chương 36: Chương 36: Cơ hội và mạo hiểm cùng tồn tại  Chương 37: Chương 37: Thay đổi Chương 38: Chương 38: Mặt dày Chương 39: Chương 39: Ngày lễ mùa đông  Chương 40: Chương 40: Cộng hưởng Chương 41: Chương 41: Nắm chắc tâm lý  Chương 42: Chương 42: Mỗi người nắm chắc nhiệm vụ của mình Chương 43: Chương 43: Hướng Đông Chương 44: Chương 44: Sư tử vồ thỏ Chương 45: Chương 45: Cấp "0" Chương 46: Chương 46: "Vịt con xấu xí" Chương 47: Chương 47: Gió bão tâm linh Chương 48: Chương 48: "Cuồng loạn" Chương 49: Chương 49: Chiếc hộp xui xẻo Chương 50: Chương 50: Tính ngẫu nhiên Chương 51: Chương 51: Chuyên nghiệp Chương 52: Chương 52: Hội Tarot Chương 53: Chương 53: Thu hoạch Chương 54: Chương 54: Bất kể sống chết Chương 55: Chương 55: Cái bẫy dài tận 1000 năm Chương 56: Chương 56: Đều là cáo già  Chương 57: Chương 57: Dorian quyết đoán Chương 58: Chương 58: Sự yên tĩnh rất lâu không thấy  Chương 59: Chương 59: Hai lựa chọn Chương 60: Chương 60: Thành Mặt Trăng Chương 61: Chương 61: Tưởng tượng không ra Chương 62: Chương 62: Truyền bá hào quang Chương 63: Chương 63: Sương mù vĩnh hằng bất biến  Chương 64: Chương 64: Âm thanh Chương 65: Chương 65: Thời gian chưa tới Chương 66: Chương 66: Kiên trì cuối cùng cũng có hồi đáp Chương 67: Chương 67: Nấm Chương 68: Chương 68: Manh mối Chương 69: Chương 69: Đổi một mục tiêu Chương 70: Chương 70: Một bức "màn nhung" Chương 71: Chương 71: Lời nhắn Chương 72: Chương 72: Cơ sở nghiên cứu Chương 73: Chương 73: Cấp bậc đó Chương 74: Chương 74: Suy đoán về tận thế Chương 75: Chương 75: Khuyên giải Chương 76: Chương 76: Phát nấm Chương 77: Chương 77: Nghi thức triệu hồi Chương 78: Chương 78: Mong ước Chương 79: Chương 79: Trưng cầu ý kiến Chương 80: Chương 80: Tạm biệt Chương 81: Chương 81: "Đến thăm" khắp nơi Chương 82: Chương 82: Thí nghiệm đối lập  Chương 83: Chương 83: Hai nơi Chương 84: Chương 84: Hình chiếu "giáng trần" Chương 85: Chương 85: Phụ trợ tốt nhất Chương 86: Chương 86: Cùng hành động Chương 87: Chương 87: Phân chia Chương 88: Chương 88: Phỏng đoán Chương 89: Chương 89: Truyền thụ và kế thừa Chương 90: Chương 90: "Thuỷ triều" Chương 91: Chương 91: Thần Đèn Chương 92: Chương 92: Hành vi mê hoặc của nhân loại  Chương 93: Chương 93: Bận nhưng không cuống Chương 94: Chương 94: Nguyện vọng Chương 95: Chương 95: Không cần triệu hồi cũng có thể giúp đỡ  Chương 96: Chương 96: Nghe theo tâm nguyện  Chương 97: Chương 97: Cuối cùng Chương 98: Chương 98: Chờ đợi 1000 năm Chương 99: Chương 99: Thể hiện uy lực Chương 100: Chương 100: Phía sau cửa Chương 101: Chương 101: Biến hóa Chương 102: Chương 102: Ngài Tên Hề Chương 103: Chương 103: Chúc bình an Chương 104: Chương 104: Làm màu Chương 105: Chương 105: Châm biếm bản thân  Chương 106: Chương 106: Ta có, ngươi không có Chương 107: Chương 107: Quá yếu Chương 108: Chương 108: Thiên biến Chương 109: Chương 109: Vùng đất ngủ say  Chương 110: Chương 110: Toàn trí Chương 111: Chương 111: Không có ai là ngoại lệ  Chương 112: Chương 112: Bản chất của kẻ địch  Chương 113: Chương 113: Thủ hộ cuối cùng  Chương 114: Chương 114: Kế tục Chương 115: Chương 115: Chiến sĩ Chương 116: Chương 116: Ánh sáng