Chương 7
Sổ Tay An Toàn Lao Động

Chương 7: Sổ ghi chép gặp ma của thiếu nữ ma pháp

Sau khi bị cưỡng ép kéo vào không giả tưởng cùng với 2/3 số người trên thế giới, Lâm Chiếu Hạc cũng tưởng tượng có một ngày mình có thể gia nhập đại gia tộc của không gian giả tưởng. 

Trong mắt cậu, không gian giả tưởng có nghĩa là tất cả các loại hào quang và con đường hạnh phúc của nhân vật chính – ít nhất là đối với hầu hết các tác phẩm.

Tuy nhiên, khi giấc mơ trở thành hiện thực, Lâm Chiếu Hạc mới nhận ra khoảng cách giữa giấc mơ và hiện thực lớn đến nhường nào. Những người khác đều là khởi đầu của nhân vật chính, mà cậu lại là thiếu nữ ma pháp Chuối vàng ít nổi tiếng, lại còn bị đổi vai nữa.

Lâm Chiếu Hạc đau đớn vô cùng, ngay cả lúc đang ngủ cũng mơ thấy Phó Lê thì thào nói với cậu: “Hãy nhớ cách biến hình, chỉ cần ấn lên ngực sau đó hét lên thiếu nữ Chuối vàng biến hình là cậu có thể cứu thế giới rồi.”

Sau đó khuôn mặt của Phó Lê biến thành nụ cười dịu dàng của Trang Lạc, nụ cười càng ngày càng rạng rỡ khiến cho trái tim của Lâm Chiếu Hạc giống như chứa thì gì đó quá đầy và nó sắp trào ra. Nhưng mà tình cảm mênh mông của cậu còn chưa kịp thổ lộ thì gương mặt của cậu bỗng biến thành một cái lỗ đen, sau đó Lâm Chiếu Hạc nghe thấy một tiếng thét chói tai – cậu lập tức từ trong mơ tỉnh lại, đưa tay chạm vào mặt và cổ toàn mồ hôi lạnh.

“Đang nằm mơ à?” Nằm trên giường, Lâm Chiếu Hạc thầm thì thào, “Âm thanh gì…” Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng phát hiện bầu trời đáng lẽ được thắp sáng như mọi ngày thì lúc này lại tối đen như mực, thậm chí ngay cả đèn đường cũng không thấy bật.

Cậu cầm lấy điện thoại của mình lên xem giờ, phát hiện ra bây giờ đã là bảy giờ sáng. 

“Bảy giờ rồi cơ á.” Lâm Chiếu Hạc liền bật dậy: “Mà sao trời vẫn chưa sáng?”

Không chỉ bầu trời tối đen, cả thế giới đều yên lặng một cách kỳ lạ, không gian xung quanh dường như đã bị đóng băng. Lâm Chiếu Hạc đang định đứng dậy, nhưng trên trán bỗng nhiên thấy lạnh, có chất lỏng rơi xuống trán cậu, cậu đưa tay lên chạm vào vệt nước nhớp nháp, sau đó mới chậm rãi ngẩng đầu lên liền nhìn thấy có thứ gì đó dính trên trần nhà. Cái cổ dài trắng bệch ghé sát mặt cậu, gần đến mức gần như chạm vào chóp mũi của thứ đó.

Tim cậu đập loạn xạ, sự sợ hãi khiến Lâm Chiếu Hạc hoàn toàn tỉnh táo, cậu lập tức thở hổn hển, nhất thời không phân biệt được là đang mơ hay đang tỉnh. 

Lần nữa cảm thấy có cái thứ đó rơi trên trán, biểu cảm Lâm Chiếu Hạc liền đông cứng lại. Nếu như là người bình thường thì phản ứng đầu tiên chắc sẽ là ngẩng đầu lên nhìn nhưng Lâm Chiếu Hạc cố kìm nén bản năng. Cậu chạy một mạch ra ngoài mà không ngẩng đầu. Đến khi ra tới cửa cậu mới ngoảnh đầu lại nhìn trong phòng mình: “Cái thứ quái quỷ gì đây?”

Trong phòng không có thứ gì, chỉ có giọt nước từ từ nhỏ xuống từ trên trần nhà, Lâm Chiếu Hạc liếc mắt nhìn rồi giận dữ chửi rủa: “Tầng trên đang làm cái khỉ gì vậy??” 

Câu trả lời duy nhất dành cho cậu là sự im lặng.

Ánh trăng như nước như lụa hắt lên mặt đất qua khung cửa sổ, Lâm Chiếu Hạc như lạc nhịp với cả thế giới. Cậu thấy vết nước trên trần nhà tích tụ ngày càng nhiều, cuối cùng tụ lại thành một cơ thể tối đen như mực, cái cơ thể đó rục rịch như muốn rui ra. Cơ thể Lâm Chiếu Hạc cứng đờ như một tác phẩm điêu khắc, không thể nhúc nhích, chỉ có thể bất lực nhìn thứ gì đó to lớn lao ra từ trong bóng đen, chắn ngang ánh trăng từ cửa sổ…

Giây tiếp theo, Lâm Chiếu Hạc đột nhiên từ trong mơ tỉnh lại, nỗi sợ hãi khổng lồ khiến cậu th* d*c không ngừng, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy vệt nước quái dị trên trần nhà, nhất thời không phân biệt được là mình đang mơ hay đã tỉnh.

Cũng may lúc này ngoài cửa sổ trời đã sáng, Lâm Chiếu Hạc không dám ở trong phòng này nữa, suýt chút nữa đã lao ra ngoài. 

“CMN, xui vãi.” Lâm Chiếu Hạc còn chưa kịp rửa mặt đứng ở hành lang tức giận mắng. Cậu thật sự không dám về nhà nữa, chỉ có thể đi xe điện đến công ty với bộ đồ ngủ và cái đầu xù như tổ quạ.

Vừa đi cậu vừa chửi thề, giống như một người đang phát bệnh tâm thần khiến mấy người đi đường né như né tà, vì sợ cậu là nhân vật chính trong một cuốn tiểu thuyết nào đó. 

Tiểu Từ đứng ở quầy lễ tân nhìn thấy bộ dạng của Lâm Chiếu Hạc, cô rất ngạc nhiên: “Anh Lâm, anh làm sao thế?” 

Lâm Chiếu Hạc chán chường: “Đừng nói nữa, tôi mới gặp ma.”

Tiểu Từ hỏi, “Nghĩa là theo nghĩa đen hay hay nghĩa bóng?” 

Lâm Chiếu Hạc đáp, “Nghĩa đen.” 

Tiểu Từ nghe cậu nói liền bị đánh bay cơn buồn ngủ: “Sao lại gặp quỷ? Không phải hôm qua cậu đi gặp Nguyên Lương và Phó Lê à?”

Lâm Chiếu Hạc: “Cô còn nhớ tên của hai người này cơ à.” 

Tiểu Từ cười xấu xa: “Đương nhiên là nhớ, tôi là fan CP của bọn họ đó. Nhân tiện, có phải bọn họ gặp phải nguy hiểm gì không?” Nếu không, sao bọn họ đến tìm công ty bảo hiểm làm gì.

Lâm Chiếu Hạc nhớ lại lời dặn dò của Phó Lê: “Ừ… Phó Lê ngoại tình.” 

Tiểu Từ: “???” 

Lâm Chiếu Hạc: “Sao thế?”

Tiểu Từ: “Cậu nói ai ngoại tình?” 

Lâm Chiếu Hạc: “Phó Lê, sao vậy?” 

Tiểu Từ: “Aaaaaaaaaaaaa!!!”

Một tiếng thét chói tai xuyên thấu màng nhĩ của Lâm Chiếu Hạc, cậu chưa bao giờ nghĩ một cô gái dịu dàng ăn nói nhỏ nhẹ này lại có thể phát ra giọng hét kinh người như vậy. Hồi tận thế đến phản ứng của Tiểu Từ cũng không lớn như bây giờ, cô rú lên: “CP của tôi mà.”

Lâm Chiếu Hạc: “…” Cô còn kh*ng b* hơn ma nữa. 

Lâm Chiếu Hạc không dám tiếp tục nói chuyện phiếm với cô, cậu xoay người bỏ chạy, tìm một bộ đồ khác để thay bộ đồ ngủ hình con gấu trên người. Cậu vừa thay xong vừa đi ra đã gặp Trang Lạc ở cửa, hai người bốn mắt nhìn nhau, ký ức ngày hôm qua tràn về trong tâm trí cậu, thổi bay nỗi sợ hãi mà Tiểu Từ mang lại.

“Chào buổi sáng sếp.” Lâm Chiếu Hạc vờ như không có chuyện gì xảy ra, cậu chào hỏi Trang Lạc. 

Trang Lạc hỏi: “Tối qua ngủ không ngon?” 

Lâm Chiếu Hạc nói, “Tôi gặp ác mộng…” 

Trang Lạc: “Mơ thấy gì thế?”

Lâm Chiếu Hạc miêu tả ngắn gọn giấc mơ của mình, Trang Lạc trầm ngâm một lúc: “Thử hỏi Tề Danh đi, cậu ta là chuyên gia về mảng phim kinh dị, có thể cậu ta đã từng xem qua tác phẩm mà cậu đề cập.”

Lâm Chiếu Hạc gật đầu cảm kích nhìn Trang Lạc. Nếu xảy ra chuyện như thế này tốt nhất nên tìm nguyên tác, nếu không, thật sự không có cách nào biết rõ thứ bẩn thỉu kia. Tề Danh là chuyên gia lĩnh vực này của công ty bọn họ, nghe nói sau khi gia nhập công ty mỗi ngày đóng ba phim kinh dị, không có phim nào mà cậu ấy không biết.

Sau khi hai người nói chuyện, Lâm Chiếu Hạc lịch sự nói: “Vậy tôi đi trước nha sếp.” 

Trang Lạc nói: “Đi đi Chuối Vàng.” 

Nụ cười rạng rỡ của Lâm Chiếu Hạc ngay lập tức đông cứng lại: “…” 

Trang Lạc mỉm cười rồi đi về phía nhà vệ sinh.

Nỗi sợ hãi trong lòng Lâm Chiếu Hạc đã bị một câu thiếu nữ Chuối Vàng này làm dịu đi rất nhiều, bàn chân mệt mỏi và ngón tay lười không muốn động đậy.

Trong thế giới hai chiều hỗn loạn này, công việc kinh doanh của công ty cũng tốt một cách đáng ngạc nhiên, mọi người đều bận rộn làm việc riêng của mình. Lâm Chiếu Hạc tìm khắp công ty, cuối cùng tìm thấy Tề Danh đang thu mình trong một quả bóng trong góc, không biết cậu ấy đang làm gì. Tề Danh cũng là một nhân viên kỳ cựu, cậu ấy đã vào công ty được mấy năm rồi, vẫn còn sống và chưa từ chức.

“Tề Danh.” Lâm Chiếu Hạc gọi cậu ấy. 

Tề Danh ngẩng đầu, trên khuôn mặt tái nhợt, ngay cả đôi môi cũng không có chút máu, thoạt nhìn giống như một tang thi vừa mới bò ra khỏi nghĩa trang. Dù sao thì khuôn mặt của tang thi này cũng ưa nhìn, nếu không thật sự sẽ khiến người ta sợ hãi.

“Sao?” Tề Danh chậm rãi hỏi. 

“Tôi gặp chút chuyện rắc rối.” Lâm Chiếu Hạc nói, “Cho tôi xin lời khuyên được không?”

Tề Danh nhìn đồng hồ đeo tay: “Ba trăm một giờ, quét mã hay là tiền mặt?” 

Lâm Chiếu Hạc đau lòng, “Có thể rẻ hơn không?”

Tề Danh nói: “Nếu là con gái thì được giảm 20%.” 

Lâm Chiêu Hạc im lặng ba giây, sau đó hóm hỉnh nói: “Thực ra, tôi là thiếu nữ ma pháp.” 

Tề Danh: “???”

“Thật mà, cậu muốn xem tôi biến hình không?” Lâm Chiếu Hạc cảm thấy mình cần phải tiết kiệm sáu mươi tệ. 

Tề Danh nhìn Lâm Chiếu Hạc chằm chằm, có lẽ là muốn tìm vẻ đùa cợt trên mặt cậu, nhưng vẻ mặt của Lâm Chiếu Hạc quá thành khẩn, giống như đang nói với Tề Danh nếu cậu không tin, tôi sẽ biến hình cho cậu xem.

Không biết đang suy nghĩ gì, Tề Danh đột nhiên rùng mình, làm động tác dừng lại với Lâm Chiếu Hạc: “Không cần, tôi giảm giá cho cậu 20%. Hỏi đi, có chuyện gì.” 

Lâm Chiếu Hạc nhanh chóng miêu tả lại chuyện đã xảy ra ngày hôm qua.

Tề Danh im lặng một lúc lâu, nghe xong liền nói: “Thông tin quá ít, khó xác định được, chỉ biết trần nhà bị dột, gặp ác mộng. Nói thật là có rất nhiều phim ma có những tình tiết này, tôi cần những chi tiết cụ thể hơn, nếu không thì phạm vi quá lớn.” Cậu ấy nhìn Lâm Chiếu Hạc, “Sao cậu không chuyển nhà đi. Nếu là bình thường thì sau khi chuyển nhà thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Hầu hết các nhân vật chính của phim ma đều bị mắc kẹt ở một nơi cố định để rồi xảy ra tai nạn, nhưng thời này, có rất nhiều ngôi nhà trống, và bạn chỉ cần tìm một ngôi nhà sạch sẽ và chuyển vào đó. 

Lâm Chiếu Hạc có chút buồn bực, tuy lời Tề Danh nói có lý, nhưng nơi cậu đang sống có ý nghĩa đặc biệt đối với cậu nên nếu không cần thiết, thì cậu sẽ không chuyển đi.

Nhìn thấy vẻ mặt do dự của Lâm Chiếu Hạc, Tề Danh vỗ vai cậu: “Nhà thì có thể tìm được mà, nhưng đời người chỉ có một.” 

“Được.” Lâm Chiếu Hạc nghĩ đây là cách duy nhất. 

Sau khi tư vấn xong chuyện của cậu, cậu nhìn tư liệu dày đặc trên bàn Tề Danh: “Gần đây cậu bận việc gì à?”

Tề Danh nói rất chậm, gần như nói từng chữ: “Cậu khách hàng của Trương Tiêu Tiêu này hơi phiền phức nên dạo này tôi hơi bận.” 

Trương Tiêu Tiêu là anh chàng xui xẻo vừa vào công ty đã nhận phim ma, Lâm Chiếu Hạc rít lên, “Cậu ấy ổn chứ?”

Tề Danh nói: “Không sao.” 

Cậu ấy dừng lại, sau đó đột nhiên nâng mắt nhìn Lâm Chiếu Hạc, “Cậu thích xem phim ma trong nước không?” 

“Không thích.” Lâm Chiếu Hạc thành thật trả lời, “Hơi chán.” 

Tề Danh nhìn quanh: “Chán ở chỗ nào?”

Lâm Chiếu Hạc nói, “Nhìn hơi điên rồi ấy? Ma ở đâu ra.” Như chúng ta đều biết, sau khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, một người không thể biến đổi kỳ lạ như vậy.

Tề Danh đang dựa trên gối, nhưng nghe đến đây liền ngồi thẳng dậy: “Cũng có lý, cậu xem “Mê ly oán”chưa?”

“Ân oán gì?” Lâm Chiếu Hạc chưa từng nghe qua. 

Tề Danh vỗ tay nói tuyệt. Bộ phim này nổi tiếng đến mức gần như thành phim quốc dân luôn rồi, cậu ấy hỏi mọi người xung quanh, cho dù chưa xem nguyên tác nhưng cũng đã từng xem review, vậy mà Lâm Chiếu Hạc thì hoàn toàn không biết gì! Thật sự tìm mỏi mắt cũng không thấy, không tốn công sức mà vẫn có được, cộng thêm cái danh nổi tiếng toàn công ty của Lâm Chiếu Hạc, cậu chính là ứng cử viên sáng giá nhất!

Lâm Chiếu Hạc tự hỏi: “Cậu hỏi chuyện này làm gì?” 

Nụ cười trên mặt Tề Danh chợt tươi như hoa mới nở: “Cứu một mạng người như xây bảy tòa tháp…” 

Lâm Chiếu Hạc cảnh giác nói: “Mạng người ở không gian giả tưởng cũng là mạng.”

Tề Danh cười: “Chẳng lẽ mạng của Trương Tiêu Tiêu không phải là mạng?” 

Lâm Chiếu Hạc: “…”

Tề Danh: “Cậu ấy còn có một người mẹ bảy mươi tuổi và một đứa con trai ba tuổi.” 

Lâm Chiếu Hạc: “???”

Tề Danh: “Vợ cậu ấy vừa mang thai đứa con thứ hai được ba tháng, cậu ấy còn có thương tật nữa!” 

Lâm Chiếu Hạc: “…” Cậu đang nói cái gì vậy?

Tề Danh nói: “Phim ma mà Trương Tiêu Tiêu nhận cậu đi cùng chúng tôi đi.” 

Lâm Chiếu Hạc cứng họng, không phải từ chối kiểu gì, một lúc lâu sau mới nói: “Cậu ấy thương tật ở đâu?”

Giọng nói Tề Danh đều đều: “Vừa cắt một quả trứng.” 

Lâm Chiếu Hạc: “…” Đệt.

——————————————

Tác giả có chuyện muốn nói: 

Lâm Chiếu Hạc: Còn có chuyện gì tệ hơn chuyện mất trứng không?

Trang Lạc: Thiếu nữ ma pháp một trứng?

Lâm Chiếu Hạc: …

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (131)
Chương 1: Chương 1: Thế giới mới Chương 2: Chương 2: Khó khăn sinh tồn Chương 3: Chương 3: Nội dung công việc Chương 4: Chương 4: Lý do nên đọc một cuốn tiểu thuyết hai lần Chương 5: Chương 5: Rốt cuộc anh ta có ngoại tình hay không? Chương 6: Chương 6: Về chuyện thay đổi hành tinh Chương 7: Chương 7: Sổ ghi chép gặp ma của thiếu nữ ma pháp Chương 8: Chương 8: Người sắp chết Chương 9: Chương 9: Thôn Ngu Sơn Chương 10: Chương 10: Có tăng lương không? Chương 11: Chương 11: Chư thần rút lui Chương 12: Chương 12: Cơ thể ô uế này Chương 13: Chương 13: Bữa ăn cuối cùng Chương 14: Chương 14: Người đọc sách không nói chuyện yêu ma quỷ quái Chương 15: Chương 15: Hạ táng Chương 16: Chương 16: Tà vật Chương 17: Chương 17: Phẫn nộ Chương 18: Chương 18: Thế giới rộng lớn Chương 19: Chương 19: Mừng về nhà Chương 20: Chương 20: Tâm sự chị gái Chương 21: Chương 21: Người giết tôi Chương 22: Chương 22: Nhân sinh chính là lên xuống như vậy Chương 23: Chương 23: Thình lình bị bệnh Chương 24: Chương 24: Đúng là anh ta có tất cả Chương 25: Chương 25: Những thứ không thể từ bỏ chính là cuộc sống Chương 26: Chương 26: Biên giới Chương 27: Chương 27: Tôi đã chơi trò chơi này từ khi tôi được sinh ra Chương 28: Chương 28: Lúc đầu vào Biên Giới Chương 29: Chương 29: Có một số người một khi mất đi thì không còn nữa Chương 30: Chương 30: Cùng là con người như nhau Chương 31: Chương 31: Tầng 3 Biên Giới Chương 32: Chương 32: Giết chết đồng đội Chương 33: Chương 33: Trang nhật ký thứ 4 Chương 34: Chương 34: Giết Joseph Chương 35: Chương 35: Cố Tu Du Chương 36: Chương 36: Xảy ra chuyện gì thế? Chương 37: Chương 37: Mã số G (1) Chương 38: Chương 38: Mã số G (2) Chương 39: Chương 39: Mã số G (3) Chương 40: Chương 40: Mã số G (4) Chương 41: Chương 41: Mã số G (5) Chương 42: Chương 42: Mã số G (6) Chương 43: Chương 43: Cố Tuyệt Dục Chương 44: Chương 44: Cảm ơn món ăn tinh thần của cô Chương 45: Chương 45: Khoa học quyết đấu với huyền học Chương 46: Chương 46: Hai thái cực Chương 47: Chương 47: Thật giả Chương 48: Chương 48: Hàng xóm mới đến Chương 49: Chương 49: Luận về tính nguy hiểm của việc một chân đạp n thuyền Chương 50: Chương 50: Ngày hội trường Chương 51: Chương 51: Ở đâu có ma nữ ớ đó có chị em tốt Chương 52: Chương 52: Tầng một và tầng hai Chương 53: Chương 53: Trở thành tên ngốc Chương 54: Chương 54: Vài ba chuyện của bé cún Chương 55: Chương 55: Khu dung hợp S Chương 56: Chương 56: Tranh tài tranh tài tranh tài Chương 57: Chương 57: Không biết nấu ăn Chương 58: Chương 58: Một món ăn dự bị ưu tú Chương 59: Chương 59: Trong sơn động Chương 60: Chương 60: Thôn giả kim nhỏ Chương 61: Chương 61: Cánh bướm Mặt Trời Chương 62: Chương 62: Cướp ngục Chương 63: Chương 63: Câu đố của bướm Chương 64: Chương 64: Mua bán bằng tình yêu Chương 65: Chương 65: Những ký ức đã bị niêm phong giấu kín Chương 66: Chương 66: Người có khả năng ghi nhớ Chương 67: Chương 67: Về nhà rồi Chương 68: Chương 68: Nhanh chóng lan rộng (1) Chương 69: Chương 69: Nhanh chóng lan rộng (2) Chương 70: Chương 70: Nhanh chóng lan rộng (3) Chương 71: Chương 71: Nhanh chóng lan rộng (4) Chương 72: Chương 72: Nhanh chóng lan rộng (5) Chương 73: Chương 73: Nhanh chóng lan rộng (6) Chương 74: Chương 74: Nhanh chóng lan rộng (7) Chương 75: Chương 75: Nhanh chóng lan rộng (8) Chương 76: Chương 76: Nhanh chóng lan rộng (9) Chương 77: Chương 77: Nhanh chóng lan rộng (10) Chương 78: Chương 78: Nhanh chóng lan rộng (11) Chương 79: Chương 79: Nhanh chóng lan rộng (12) Chương 80: Chương 80: Nhanh chóng lan rộng (13) Chương 81: Chương 81: Nhanh chóng lan rộng (14) Chương 82: Chương 82: Việc lớn Chương 83: Chương 83: Trò chơi độc nhất vô nhị (1) Chương 84: Chương 84: Trò chơi độc nhất vô nhị (2) Chương 85: Chương 85: Trò chơi độc nhất vô nhị (3) Chương 86: Chương 86: Trò chơi độc nhất vô nhị (4) Chương 87: Chương 87: Trò chơi độc nhất vô nhị (5) Chương 88: Chương 88: Trò chơi độc nhất vô nhị (6) Chương 89: Chương 89: Trò chơi độc nhất vô nhị (7) Chương 90: Chương 90: Trò chơi độc nhất vô nhị (8) Chương 91: Chương 91: Trò chơi độc nhất vô nhị (9) Chương 92: Chương 92: Trò chơi độc nhất vô nhị (10) Chương 93: Chương 93: rò chơi độc nhất vô nhị (11) Chương 94: Chương 94: rò chơi độc nhất vô nhị (12) Chương 95: Chương 95: Trò chơi độc nhất vô nhị (12) Chương 96: Chương 96: Bí mật vĩ đại Chương 97: Chương 97: Thành công lẻn vào Chương 98: Chương 98: Anh là ai? Chương 99: Chương 99: Những bí mật đó Chương 100: Chương 100: Chân tướng Chương 101: Chương 101: Anh vậy mà lại lừa em Chương 102: Chương 102: Nguyện vọng của thần linh Chương 103: Chương 103: Anh ấy là thần linh Chương 104: Chương 104: Cuồn cuộn như thủy triều Chương 105: Chương 105: Là ai? Chương 106: Chương 106: Thần giả Chương 107: Chương 107: Quá khứ và hiện tại Chương 108: Chương 108: Những chuyện đã qua ấy Chương 109: Chương 109: Giết thần Chương 110: Chương 110: Thăm dò ranh giới tử vong Chương 111: Chương 111: Một vụ mưu sát vô cùng nổi tiếng Chương 112: Chương 112: Cái chết hoành tráng Chương 113: Chương 113: Chúc mừng năm mới Chương 114: Chương 114: Sàn đấu khốc liệt* Chương 115: Chương 115: Đạt được mong ước Chương 116: Chương 116: Cầu được ước thấy (Hoàn chính văn) Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện: Vị thần của thế giới ấy (1) Chương 118: Chương 118: Vị thần của thế giới ấy (2) Chương 119: Chương 119: Vị thần của thế giới ấy (3) Chương 120: Chương 120: Vị thần của thế giới ấy (4) Chương 121: Chương 121: Vị thần của thế giới ấy (5) Chương 122: Chương 122: Vị thần của thế giới ấy (6) Chương 123: Chương 123: Vị thần của thế giới ấy (7) Chương 124: Chương 124: Vị thần của thế giới ấy (8) Chương 125: Chương 125: Vị thần của thế giới ấy (9) Chương 126: Chương 126: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 127: Chương 127: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 128: Chương 128: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 129: Chương 129: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 130: Chương 130: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 131: Chương 131: Lâm Yên vs Lâm Yên (Hoàn toàn văn)