Chương 7
Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa

Chương 7

Miêu Cương.

Hạ Tuế An nghe thấy cái tên này, trong lòng trào dâng cảm giác quen thuộc khó tả. Ngẫm nghĩ lại câu nói cuối cùng của thiếu niên, nàng sững người: "Vậy tại sao bây giờ lại xuất hiện?"

Khách đ**m không đóng cửa, gió bấc luồn vào qua cổ áo Hạ Tuế An, lạnh đến mức khiến người ta run lên cầm cập.

Đồng thời, hơi lạnh cũng từ lòng bàn chân xộc lên.

Kỳ Bất Nghiên sao có thể không nghe ra ý tứ trong lời nói của Hạ Tuế An, nàng sợ hắn nảy sinh sát tâm với nàng, vì sắp g.i.ế.c người nên cảm xúc d.a.o động, khiến hình xăm cánh bướm sống động như thật hiện lên trên da.

Người ở Thiên Thủy trại thuộc Miêu Cương đều như vậy, nhưng nguyên nhân khiến cảm xúc d.a.o động của mỗi người lại khác nhau.

Ví dụ như, Kỳ Bất Nghiên từng thấy một tân lang vào ngày thành hôn, toàn thân hiện đầy hình bướm, ngay cả trên mặt cũng hiện lên một hình bướm tuyệt đẹp, hồi lâu không tan, sau khi nắm tay tân nương, màu sắc càng thêm rực rỡ.

Cũng trong ngày hôm đó, hắn nhìn thấy hình bướm của tân lang nọ từ màu sắc lộng lẫy chuyển sang màu xám tro khô héo, tân lang bị tân nương g.i.ế.c c.h.ế.t.

Nghe nói, nữ t.ử kia không hề yêu tân lang.

Nàng ta ra tay vào ngay đêm tân hôn.

Nữ t.ử dùng d.a.o găm đ.â.m tân lang mười mấy nhát, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe, trong khoảnh khắc nhuộm đỏ hình bướm, con bướm dường như sống lại trong chốc lát rồi mất đi màu sắc.

Người Thiên Thủy trại khi còn sống, gặp chuyện khiến cảm xúc d.a.o động sẽ hiện lên hình bướm rực rỡ, sau khi c.h.ế.t t.h.i t.h.ể cũng sẽ hiện lên, nhưng màu sắc không còn tươi thắm nữa mà trở nên xám xịt, ảm đạm.

Tựa như bức tranh bị phai màu.

Những hình bướm đó vẫn sẽ vĩnh viễn lưu lại trên bề mặt thi thể, cho đến khi mục rữa thành bùn.

Tuyền Lê

Người Thiên Thủy trại tin rằng con người sau khi c.h.ế.t sẽ hóa thành bướm.

Nguồn gốc là từ đây.

Kỳ Bất Nghiên chỉ từng trải qua việc một phần nhỏ trên cơ thể hiện lên hình bướm, thường là sau khi hắn g.i.ế.c người. Lúc đó thấy trên mặt tân lang kia cũng hiện lên hình bướm, hắn còn cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

Ngoài ra, cũng không có quá nhiều cảm giác khác.

Ngược lại, hắn cho rằng hình bướm màu xám hiện lên sau khi người Thiên Thủy trại c.h.ế.t rất đẹp.

Vì vậy, khi gia đình và bạn bè tân lang khóc lóc đau lòng vì cái c.h.ế.t của y, đòi g.i.ế.c nữ t.ử ngoại lai kia, Kỳ Bất Nghiên đứng một bên chỉ mải mê chiêm ngưỡng hình bướm lộ ra sau khi tân lang c.h.ế.t.

Hắn không để ý đến yêu hận tình thù trong miệng họ, cũng chẳng thể đồng cảm.

"Vậy tại sao bây giờ lại xuất hiện?"

Hạ Tuế An thấy Kỳ Bất Nghiên không trả lời mình, bèn lí nhí hỏi lại lần nữa.

Ký ức về bức tranh bướm khô héo trong đầu Kỳ Bất Nghiên tan biến, hắn nhấc chân đi ra ngoài, hờ hững nói: "Chắc là xuất hiện từ hôm qua, hôm nay mới tan đi."

Hôm qua hắn đã g.i.ế.c đám mã tặc ở khách đ**m.

Hóa ra là vậy, Hạ Tuế An thầm nghĩ hình bướm này tan chậm thật, mất cả một đêm mới từ từ biến mất, nếu hình bướm hiện lên nhiều và đậm hơn, chẳng phải phải mất cả một ngày một đêm mới tan hết sao? Nàng cũng xách tay nải nhẹ tênh của mình lên, bước ra khỏi khách đ**m: "Ngươi đợi ta với."

Kỳ Bất Nghiên vẫn giữ nguyên tốc độ.

Không biết hắn có nghe thấy tiếng nàng hay không?

Xung quanh vắng lặng, tiếng gió rít gào như ma khóc sói gào, Hạ Tuế An cuống lên, vươn tay túm lấy vạt áo hắn: "Ngươi đừng bỏ ta lại."

Kỳ Bất Nghiên bước chậm lại, mặc cho Hạ Tuế An túm hờ lấy vạt áo bào của hắn, giống như hắn mặc kệ đám cổ trùng bò lên người mình vậy.

"Ta đương nhiên sẽ không bỏ ngươi lại."

Hắn nói.

Giọng nói thiếu niên theo gió lọt vào tai.

"Cổ trùng ta từng nuôi, đến c.h.ế.t cũng chỉ có thể là cổ trùng của ta, không được nhận người luyện cổ khác làm chủ. Ngươi là người đầu tiên ta nuôi, cũng như vậy thôi, chẳng khác gì cổ trùng của ta cả."

"Còn nữa..."

Kỳ Bất Nghiên nhìn nàng cười: "Người ở chỗ chúng ta không dung thứ cho sự phản bội."

Hạ Tuế An ngước mắt lên, ấp úng: "Ta... ta sẽ không đâu."

Ra đến đường lớn Vệ thành, Hạ Tuế An nhìn thấy vài người dân Vệ thành. Những người này đang bẻ vỏ cây khô hoặc bốc tuyết ăn, có đứa trẻ thực sự nuốt không trôi, òa khóc nức nở, bị cha mắng.

Người phụ nữ ôm đứa con đang khóc, vẻ mặt vô cảm gặm vỏ cây, lẩm bẩm một mình: "Triều đình có phải mặc kệ Vệ thành chúng ta rồi không?"

Người Hồ phá Vệ thành cũng đã được một thời gian rồi, vậy mà triều đình vẫn chưa phái người tới.

Hoàng thành nơi đương kim thánh thượng ngự trị đối với Vệ thành mà nói là xa vời vợi, nhưng Tấn thành tuyệt đối không thể đến giờ vẫn chưa nhận được chút tin tức nào.

Trước những ngôi nhà đổ nát, mọi người im lặng không nói.

Họ ngẩng đầu nhìn trời.

Đói đến cùng cực, cũng không phải chưa từng nảy sinh ý định tìm xác tướng sĩ thủ thành đã c.h.ế.t để ăn, kỳ lạ là t.h.i t.h.ể những tướng sĩ đó trong ngày đông giá rét chưa đầy nửa tháng đã thối rữa không ra hình thù gì.

Người thanh niên có vẻ từng đọc vài năm sách thánh hiền, biết chút ít chuyện triều đình chợt lên tiếng.

"Mọi người không thấy chuyện Tưởng tướng quân bại trận có uẩn khúc sao? Hôm đó Tưởng tướng quân rõ ràng đã đ.á.n.h lui người Hồ, nhưng mà..."

"Thôi đi, chuyện đã đến nước này, nói những thứ đó còn có ích gì chứ."

Có người ngắt lời y.

Người cha nhìn đứa con đang khóc lem nhem mặt mũi, như hạ quyết tâm: "Còn không tìm được cái ăn, chúng ta đều sẽ c.h.ế.t đói hết."

Tay người phụ nữ ôm con cứng đờ.

Đứa trẻ bị bà ôm đau điếng: "Mẹ ơi, mẹ làm con đau."

Trong khoảnh khắc, lớp ngụy trang tê liệt vô cảm của người phụ nữ với thế giới bên ngoài tan biến, bà đau đớn khóc òa lên. Đứa trẻ ngược lại bị tiếng khóc của mẹ làm cho ngây người, nín khóc, quay sang dỗ mẹ đừng khóc nữa.

Hạ Tuế An nắm chặt vạt áo Kỳ Bất Nghiên hơn, đi ngang qua trước mặt họ, nàng phát hiện ánh mắt họ dường như vụt sáng lên.

Đó là ánh mắt khi nhìn thấy thức ăn.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (228)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228: Hoàn