Chương 71
Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm

Chương 71: Bắt đầu yêu đương lén lút

Màn đêm dần buông xuống, Ngu Duy cuộn mình trong chăn, chống cằm nhìn bầu trời ngoài cửa sổ ngày một tối đi.

Chỉ mới xa cách một buổi mà lòng nàng đã thấy trống vắng.

Ngu Duy cũng không biết tại sao, rõ ràng mới gặp Tạ Kiếm Bạch mấy canh giờ trước mà bây giờ nàng đã rất nhớ, rất nhớ hắn.

Giờ này, các nữ đệ tử khác sau khi làm xong việc cũng lần lượt trở về phòng, ngồi một bên cười nói vui vẻ.

Họ quay đầu lại liền thấy Ngu Duy trùm chăn qua đầu, chỉ để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn đang ngẩn người nhìn trời.

"Tiểu Duy sao lại lơ đễnh vậy?" Một nữ tu cười nói: "Có phải dạo này ra ngoài môn phái được ăn nhiều đồ ngon, về rồi thấy không quen đúng không?"

Kỳ khảo hạch ngoại môn được tổ chức mỗi năm một lần, tẩm xá cũng được thay đổi mỗi năm. Hiện tại một nửa số nữ tu ở chung tẩm xá với Ngu Duy là đệ tử mới được điều đến trong mấy tháng gần đây, họ chỉ từng thấy dáng vẻ sau khi thức tỉnh của nàng.

Nữ tu vừa lên tiếng đã quen biết Ngu Duy hơn một năm, trong tẩm xá còn lại ba, bốn nữ tu thân quen như nàng, họ đều đã chứng kiến quá trình trưởng thành thần kỳ của Ngu Duy, vì vậy dù bây giờ dáng người và khí chất của Ngu Duy trông cũng tương đương với họ nhưng giọng điệu của họ vẫn luôn thân mật như gọi muội muội.

Ký ức của họ vẫn dừng lại ở giai đoạn Ngu Duy ham ăn vặt nhưng họ nào hay biết, bây giờ nàng vẫn ham ăn, chỉ là đối tượng tham ăn đã thay đổi.

Nhân lời của nữ tu, Ngu Duy bất giác nghĩ đến chuyến đi tiên thành của mình dạo gần đây, nhớ lại những ngày vui vẻ thân mật cùng Tạ Kiếm Bạch, nghĩ đến một lát nữa là có thể gặp hắn, nàng lấy góc chăn che miệng, không nhịn được mà cười trộm.

Bộ dạng này của nàng hệt như một chú mèo con vừa ăn vụng thành công.

Các nữ tu đều bật cười thiện ý. Ngu Duy là một đại mỹ nhân, lại có sự thẳng thắn, chân thành như tiểu động vật, thật khó để khiến người ta không yêu thích.

Ninh Tố Nghi cũng cười theo. Sau khi trải qua những chuyện phiền lòng ở Ninh thị, bây giờ nàng vẫn có thể ngồi đây, nghe các đồng môn trò chuyện, nhìn họ trêu ghẹo Ngu Duy, mọi thứ cứ như một giấc mơ vậy, khiến lòng nàng tràn ngập sự mãn nguyện và biết ơn.

Nàng vui đến nỗi đã bỏ qua những thay đổi nhỏ nhặt của Ngu Duy.

Sau khi tẩm xá tắt đèn, Ngu Duy trùm chăn qua đầu, yên lặng chờ các nữ tu khác chìm vào giấc ngủ.

Đệ tử ngoại môn ngoài việc phải bận rộn làm việc còn phải tu luyện, mỗi ngày tinh lực của họ đều cạn kiệt, gần như đều ngủ thiếp đi trong vòng một tuần trà.

Đợi đến khi hơi thở của tất cả nữ tu, bao gồm cả Ninh Tố Nghi đều trở nên đều đặn, Ngu Duy mới từ từ kéo góc chăn xuống, để lộ đầu ra.

Nàng chống đầu dậy, nhìn quanh trong bóng tối. Thiên phú của Miêu tộc giúp nàng có thể nhìn rõ mọi thứ trong đêm.

Bỗng nhiên, một tiếng động trầm thấp vang lên, dường như có đệ tử nào đó lúc xoay người đã đụng vào chiếc bàn cạnh giường, Ngu Duy giật mình, vội rụt đầu vào trong chăn, sợ bị phát hiện mình còn thức.

Trước đây nàng cũng thỉnh thoảng lẻn ra ngoài chơi vào lúc nửa đêm, nhưng chưa lần nào căng thẳng như hôm nay, trong sự căng thẳng đó... trong lòng nàng lại có chút ngứa ngáy. Đó là mùi vị của sự k*ch th*ch.

Một lát sau, sau khi xác nhận mọi người trong phòng đều đã ngủ say, Ngu Duy dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vén chăn lên, nàng biến trở lại thành một con mèo trắng, không một tiếng động nhảy lên bàn rồi từ mặt bàn bước lên bệ cửa sổ, rời khỏi tẩm xá.

Nó nhẹ nhàng lướt đi dưới ánh trăng. Phải công nhận, sau chuyến đi này, thân thể nó quả thực đã được bồi bổ không ít, giờ đây nó chạy nhanh hơn, thân hình cũng nhẹ nhàng hơn.

Rất nhanh, tiểu yêu miêu đã đến khu rừng nhỏ, nơi nó và Tạ Kiếm Bạch từng kết nghiệt duyên.

Nó đứng trên cành cây, nhảy xuống đất, thân hình vừa lơ lửng giữa không trung thì bất chợt bị một bàn tay đỡ lấy bụng, bế ngược trở lại.

Hơi thở thanh lãnh quen thuộc bao trùm lấy nó. Mèo con biến trở lại thành một cô nương trẻ tuổi, tay Tạ Kiếm Bạch rất vững, ôm chặt lấy vòng eo của nàng.

"Tạ Thanh...."

Ngu Duy nũng nịu gọi, dư âm như móng vuốt mèo con cào nhẹ vào tim Tạ Kiếm Bạch. Nàng vươn tay, choàng qua cổ hắn, được Tạ Kiếm Bạch ôm vào lòng.

Nàng chỉ mải quấn quýt, không biết rằng tâm trạng Tạ Kiếm Bạch đang rất phức tạp, ngón tay hắn vô thức xoa nhẹ bên hông nàng.

Cái tên Tạ Thanh này trước đây là để che giấu thân phận nhưng đến bây giờ lại có chút chướng tai. Ngu Duy gọi càng ngọt, lòng Tạ Kiếm Bạch lại càng hụt hẫng.

Hắn không có nhiều thời gian để nghĩ đối sách. Ngu Duy choàng qua cổ hắn, cằm tựa vào ngực Tạ Kiếm Bạch, chớp đôi mắt long lanh cất giọng nói ngọt ngào: "Hôm nay chàng có nhớ ta không?"

Tạ Kiếm Bạch chỉ vừa cúi đầu chạm phải ánh mắt của nàng đã không kìm được mà quay mặt đi, né tránh đôi mắt của Ngu Duy rồi khẽ gật đầu.

Nếu sự phong phú về tình cảm có thể chấm điểm thì Tạ Kiếm Bạch trước đây chắc chắn là điểm âm, còn Ngu Duy là một trăm điểm. Tạ Kiếm Bạch chỉ vừa mới tan băng đã gặp phải một tiểu yêu miêu nhiệt tình hướng ngoại như vậy, thật sự có chút khó đỡ.

Hắn có thể dùng hành động để hôn nàng nhưng lại khó lòng chống đỡ được sự thẳng thắn của nàng. Những lời âu yếm mà Ngu Duy thuận miệng nói ra không chút ngượng ngùng, câu nào cũng khiến Tạ Kiếm Bạch phải xấu hổ.

Tạ Kiếm Bạch tưởng rằng mình đã che giấu sự thất thố này rất kỹ, tu sĩ có tu vi cao thâm có thể hoàn toàn kiểm soát cơ thể mình, dù hắn có lúng túng đến đâu cũng sẽ không biểu hiện ra mặt.

Hắn lại không biết rằng Ngu Duy vốn không cần nhìn lớp ngụy trang của hắn, chỉ cần dựa vào sự thay đổi trong khí tức và sức mạnh là nàng có thể cảm nhận được những biến đổi cảm xúc nhỏ nhặt của Tạ Kiếm Bạch.

Ngu Duy chớp đôi mắt ngấn nước, ngây thơ hỏi: "Là mỗi thời mỗi khắc đều nhớ đến ta sao?"

Tạ Kiếm Bạch vừa định tiếp tục gật đầu, Ngu Duy lại nhắm mắt lại, ra vẻ mình chẳng nhìn thấy gì cả.

"Ừm." Bất đắc dĩ, Tạ Kiếm Bạch lên tiếng đáp.

"'Ừm' là ý gì, ta không hiểu." Ngu Duy không buông tha cho hắn.

Thái dương Tạ Kiếm Bạch giật giật, hắn thấy hàng mi Ngu Duy run rẩy, nheo mắt lén nhìn hắn, trong lòng chỉ dâng lên cảm giác bó tay chịu trói trước nàng.

Hắn đưa tay sờ má nàng, bất đắc dĩ lặp lại: "Rất nhớ nàng."

Nhận được câu trả lời này, Ngu Duy cuối cùng cũng hài lòng.

Sức mạnh lãnh đạm, băng giá của Tạ Kiếm Bạch có chút biến đổi theo cảm xúc của hắn, Ngu Duy chính là thích nhìn dáng vẻ bối rối của hắn như vậy.

Hehe, bắt nạt người khác thật thú vị.

Ngu Duy siết chặt vòng tay, Tạ Kiếm Bạch đặt hai tay lên eo nàng, phối hợp cúi người xuống.

Nàng ghé vào tai hắn, nhẹ nhàng nói: "Ta cũng mỗi thời mỗi khắc, đều luôn nhớ đến chàng."

Không khí bất giác thay đổi, đến khi hoàn hồn lại, lưng Ngu Duy đã bị ép vào thân cây.

Tạ Kiếm Bạch sợ cái miệng này của nàng lắm rồi, hắn liền dùng cách nguyên thủy và trực tiếp nhất để tiểu yêu miêu phải im lặng.

Mỗi lần bị hôn, nàng mới tạm thời ngoan ngoãn hơn một chút.

Ngu Duy đã một thời gian không hút máu của Tạ Kiếm Bạch, dục niệm của nàng đối với hắn giờ đây cuối cùng đã tìm được cách giải tỏa đúng đắn, nàng hấp thụ sức mạnh của hắn qua những nụ hôn.

Sự thỏa mãn cả về thể xác lẫn tinh thần khiến nàng nhanh chóng trở nên lười biếng, từng sợi tóc đều toát lên vẻ thoải mái, lười nhác như được v**t v* bộ lông.

Ngu Duy rất thích nhìn dáng vẻ động lòng của Tạ Kiếm Bạch, một nam nhân ngày thường lạnh lùng xa cách như trích tiên lại vì nàng mà cảm xúc dâng trào, những nụ hôn của hắn luôn ẩn chứa chút mạnh mẽ, đó là bản ngã chân thật mà ngày thường Tạ Kiếm Bạch luôn cố gắng kìm nén.

Có lẽ những đêm như thế này luôn mang đến một bầu không khí ái muội không thể nói thành lời.

Tạ Kiếm Bạch hấp thụ hơi ấm từ người Ngu Duy cũng như nàng thích sự mát lạnh của hắn.

Những lúc ở bên nàng, Tạ Kiếm Bạch ngày càng học được cách gạt bỏ mọi thứ khác, không nghĩ đến đúng sai, không cân nhắc lợi hại, quên đi hiện thực và mọi phiền nhiễu, chỉ đơn thuần chìm đắm trong những cảm xúc thuần túy nhất, làm việc theo sự yêu thích bản năng nhất.

Hắn nghiêng đầu, sống mũi cao thẳng lướt qua vành tai Ngu Duy khiến tiểu yêu miêu rụt đầu lại, khẽ cười thành tiếng, dùng tay đẩy ngực hắn.

Tạ Kiếm Bạch nắm lấy những ngón tay mềm mại của nàng, hắn cúi đầu, lặng lẽ nhìn Ngu Duy trong vòng tay.

Dưới ánh trăng, đôi mắt hắn tĩnh lặng và bình yên. Ánh mắt hắn nhìn nàng chăm chú đến nỗi dường như trong thế giới của hắn chỉ có thể nhìn thấy một mình nàng.

Ngu Duy lại cảm nhận được một sự nóng bỏng trong ánh mắt tĩnh lặng mà chuyên chú đó, nàng bất giác có chút ngượng ngùng, đưa tay lên che mắt Tạ Kiếm Bạch.

Che đi đôi mắt hắn lại càng làm nổi bật vẻ tuấn mỹ của nam nhân, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng có hình dáng tuyệt đẹp và đường hàm sắc như tạc tựa như một tác phẩm nghệ thuật không chút tì vết.

Dù cho Tạ Kiếm Bạch không có tu vi cao thâm, chỉ riêng gương mặt này cũng đủ để khiến bao người kính ngưỡng tôn thờ.

Hàng mi nam nhân khẽ run làm lòng bàn tay nàng có hơi nhột. Lòng Ngu Duy cũng gợn lên những con sóng, nàng kéo gần khoảng cách, hôn nhẹ lên má và môi Tạ Kiếm Bạch như chuồn chuồn lướt nước, Tạ Kiếm Bạch không hề động đậy, mặc cho Ngu Duy che mắt mình mà hôn.

Đợi đến khi Ngu Duy cuối cùng cũng bỏ tay ra, hàng mi của Tạ Kiếm Bạch nhướng lên, đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn chăm chú nhìn nàng như lúc nãy.

Ai có thể ngờ được, kẻ vô tình một khi đã động lòng lại có thể nồng cháy đến thế?

Ngu Duy bị hắn nhìn đến độ vành tai cũng đỏ ửng, nàng đưa tay đẩy ngực Tạ Kiếm Bạch, ngượng ngùng nói: "Không được nhìn ta như vậy."

Không được, nàng phải tìm cớ gì đó để dời đi sự chú ý.

Ngu Duy chợt nghĩ ra một chuyện, nàng nói: "Chàng gọi ta đi."

Dù có chút khó hiểu, Tạ Kiếm Bạch vẫn làm theo yêu cầu của nàng, cất tiếng gọi: "Ngu Duy."

Chính là cái này!

"Người khác đều gọi nhũ danh của ta, sao chỉ có chàng gọi cả họ lẫn tên ta vậy." Ngu Duy lẩm bẩm: "A Ninh và Thừa Diễn chưa bao giờ gọi đại danh của ta cả."

Thật ra chuyện này Ngu Duy đã muốn hỏi Tạ Kiếm Bạch từ trước, chỉ là số lần Tạ Kiếm Bạch gọi tên nàng không nhiều, lần nào cũng gọi cả họ lẫn tên, Ngu Duy lần nào cũng muốn hỏi hắn nhưng sau đó lần nào cũng quên mất.

Chỉ là với tính cách cổ hủ của nam nhân này, nàng thật sự không thể tưởng tượng ra được dáng vẻ hắn chủ động gọi nhũ danh của nàng.

Quả nhiên, Tạ Kiếm Bạch khẽ cau mày, một lát sau, hắn mới nhẹ giọng nói: "...Tiểu Duy?"

Đối với một kiếm tu không có chút lãng mạn nào, dường như chỉ gọi một cái tên thân mật đã quá ngọt ngào rồi.

Thế nhưng Ngu Duy vẫn chưa hài lòng: "Không được, Tiểu Duy là A Ninh gọi ta. A Duy là Thừa Diễn gọi. Chàng không được trùng với họ, ưm... để ta nghĩ xem."

Suy nghĩ của Ngu Duy luôn nhảy cóc, nàng vừa mới động não, Tạ Kiếm Bạch đã có dự cảm không lành.

Rất nhanh, dường như nàng đã nghĩ ra được câu trả lời ưng ý, nàng vui vẻ nói: "Sau này chàng gọi ta là Duy Duy đi, chưa có ai gọi ta như vậy cả."

Nếu không phải vì tu vi cao, e rằng vành tai của Tạ Kiếm Bạch cũng đã đỏ ửng lên rồi.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (94)
Chương 1: Chương 1: Con mèo này hết cứu nổi rồi Chương 2: Chương 2: Cứu mạng, ta bị mèo cho ăn rồi! Chương 3: Chương 3: Đúng là một chú mèo hoang Chương 4: Chương 4: Ta muốn ngăn cản phụ mẫu yêu nhau Chương 5: Chương 5: Truyền thừa của Kiếm Tôn Chương 6: Chương 6: Ta không thích hắn Chương 7: Chương 7: Tìm thấy rồi Chương 8: Chương 8: Khó hơn nhiều so với làm gậy đánh uyên ương Chương 9: Chương 9: Hắn tuyệt đối không thể để phụ mẫu mình gặp nhau Chương 10: Chương 10: Lẽ nào là nữ nhi ngoài giá thú Chương 11: Chương 11: Ai nỡ lòng nào đánh thức mèo con đang say ngủ chứ Chương 12: Chương 12: Chuyện này ai làm người đó sẽ đắc tội mèo Chương 13: Chương 13: Đúng là hợp ý ta Chương 14: Chương 14: Giống như chó bảo vệ của cừu non Chương 15: Chương 15: Nỗi sợ bị thân mẫu và nghĩa mẫu thống trị Chương 16: Chương 16: Người vô tâm vô tình Chương 17: Chương 17: Túi vải hoa nhí Chương 18: Chương 18: Đừng nói những lời như vậy Chương 19: Chương 19: Là ngươi Chương 20: Chương 20: Mối quan hệ của bọn họ Chương 21: Chương 21: Hình như ta có nhi tử Chương 22: Chương 22: Đây là mẫu thân của ngươi? Chương 23: Chương 23: Nước miếng sắp rớt rồi Chương 24: Chương 24: Pháo hoa ngập trời Chương 25: Chương 25: Tạ Thiên Tôn thất thần Chương 26: Chương 26: Nàng thật hung hăng càn quấy Chương 27: Chương 27: Nghe nói là cắn người đau lắm Chương 28: Chương 28: Lực hấp dẫn Chương 29: Chương 29: Phản ứng cai nghiện Chương 30: Chương 30: Bắt đầu phụ từ tử hiếu Chương 31: Chương 31: Bà ấy chỉ là một chú mèo con mà thôi! Chương 32: Chương 32: Sau này ta muốn sinh một nữ nhi Chương 33: Chương 33: Sinh nam hay nữ đều như nhau Chương 34: Chương 34: Nàng rất đặc biệt Chương 35: Chương 35: Mèo nở ra từ trứng Chương 36: Chương 36: Chó con nức nở Chương 37: Chương 37: Không hổ là nương hắn Chương 38: Chương 38: Cảm giác bọn họ giống nhau y như đúc Chương 39: Chương 39: Mẫu thân ngươi gặp ta khi nào Chương 40: Chương 40: Tạ Kiếm Bạch hoàn toàn đứng hình Chương 41: Chương 41: Buông tay ra cho ta Chương 42: Chương 42: Ánh mắt đưa đẩy Chương 43: Chương 43: Canh phòng phụ mẫu nghiêm ngặt Chương 44: Chương 44: Nhà cây cho mèo còn mềm mại hơn hắn Chương 45: Chương 45: May mà đều không phải người bình thường Chương 46: Chương 46: Y không vượt giới hạn Chương 47: Chương 47: Y còn chưa nói gì cả Chương 48: Chương 48: Nhớ ta rồi sao Chương 49: Chương 49: Thật nhiều đuôi Chương 50: Chương 50: Ta tin tưởng ngươi Chương 51: Chương 51: Một con mèo cũng đừng để lọt vào Chương 52: Chương 52: Để lại một dấu móng vuốt Chương 53: Chương 53: Môn phái là do nhà ngươi mở à? Chương 54: Chương 54: Cơn đau nơi lồng ngực Chương 55: Chương 55: Tế phẩm quá đỗi mạnh mẽ Chương 56: Chương 56: Sao càng nhìn càng thấy y không vừa mắt Chương 57: Chương 57: Có lẽ hơi khó tin Chương 58: Chương 58: Cái gối ôm bạc hà mèo to đùng của nàng đâu rồi Chương 59: Chương 59: Không được gọi ta là di Chương 60: Chương 60: Sao cứ cảm thấy hai người này có gì đó là lạ Chương 61: Chương 61: Quen thuộc một cách khó hiểu Chương 62: Chương 62: Một bài học Chương 63: Chương 63: Buổi đấu giá Chương 64: Chương 64: Hắn vẫn cảm thấy không có khả năng Chương 65: Chương 65: Nàng chưa bao giờ thấy hắn có thần sắc đáng sợ như vậy Chương 66: Chương 66: Muốn thơm thơm thì có gì sai Chương 67: Chương 67: Sự chuyển biến giữa họ Chương 68: Chương 68: Bọn họ rõ ràng là người một nhà Chương 69: Chương 69: Tâm trạng của Kiếm Tôn hình như rất tệ Chương 70: Chương 70: Không để lại bất kỳ biến cố nào Chương 71: Chương 71: Bắt đầu yêu đương lén lút Chương 72: Chương 72: Phụ tử liên thủ Chương 73: Chương 73: Hóa ra nàng đang yêu đương?? Chương 74: Chương 74: Hóa ra chàng cũng biết ngượng Chương 75: Chương 75: Lộ tẩy rồi? Chương 76: Chương 76: Cảm giác như sắp có kế phụ Chương 77: Chương 77: Yêu một người là bản ngã Chương 78: Chương 78: Kẻ điên Chương 79: Chương 79: Chúng ta hợp tác báo thù được không? Chương 80: Chương 80: Vô Tận Chi Hải Chương 81: Chương 81: Vận mệnh chi thư Chương 82: Chương 82: Chân tướng Chương 83: Chương 83: Vì yêu nàng, mà tìm thấy hắn Chương 84: Chương 84: Mèo con mừng như điên Chương 85: Chương 85: Mèo con giá đáo Chương 86: Chương 86: Có Ngu Thừa Diễn là đủ quý giá rồi Chương 87: Chương 87: Ta đã trở về (Hoàn chính văn) Chương 88: Chương 88: Tạ Kiếm Bạch phiên ngoại [Phần 1] - Kiếp trước · Mèo xinh mùa thay lông Chương 89: Chương 89: Phiên ngoại Tạ Kiếm Bạch [Phần 2] - Kiếp trước · Bàn về việc làm thế nào mà một Băng sơn Kiếm Tôn số kiếp cô đ Chương 90: Chương 90: Phiên ngoại Tạ Kiếm Bạch [Phần 3] - Tình yêu và xiềng xích Chương 91: Chương 91: Ngoại truyện tiếp theo [Phần 1] Quản Tạ Kiếm Bạch cho thật tốt! Chương 92: Chương 92: Ngoại truyện tiếp theo [Phần 2] Những ngày rất tốt đẹp Chương 93: Chương 93: Ngoại truyện thế giới song song - Nếu gia đình chưa từng chia xa · Khi Ngu Tiểu Diễn muốn bỏ nhà ra đi Chương 94: Chương 94: Ngoại truyện Cấp ba hiện đại