Chương 72
Cẩm Niên

Chương 72: Tài nguyên

Khói hương trong chùa nghi ngút, bên ngoài đại điện, sương khói mờ ảo. 

Khương Cẩm Niên quay đầu lại, vừa vặn chạm mắt với Phó Thừa Lâm.

Phó Thừa Lâm hỏi cô: “Em đã cầu điều gì thế?”

Lúc đầu Khương Cẩm Niên không muốn nói thật. Nhưng dù sao cũng đang ở trong chùa, nói dối không tốt, cô đành tiết lộ: “Cầu cho anh sức khỏe và bình an. Em chỉ có duy nhất một tâm nguyện này thôi.”

Phó Thừa Lâm im lặng hồi lâu, hạ giọng nói: “Sao em không cầu tài cầu vận cho bản thân?”

“Em sợ cầu nhiều quá thì sẽ không linh nghiệm nữa,” Khương Cẩm Niên đan hai tay vào nhau, cảm thán: “Làm người không nên quá tham lam, anh thấy đúng không?”

Phó Thừa Lâm trả lời: “Anh không thể khẳng định cũng không thể phủ định, bởi vì bản thân anh là một người rất tham lam.”

Khương Cẩm Niên trêu chọc anh: “Tham, sân, si?”

Phó Thừa Lâm giải thích một cách dễ hiểu: “Tham là bị d*c v*ng trói buộc. Sân là dễ nổi giận. Si là u mê không phân biệt đúng sai, không hỏi nhân quả. Em thấy anh thuộc loại nào?”

Anh tiến đến trước mặt Khương Cẩm Niên. Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh: “Có lẽ đều không phải.”

Trong sân chùa, cây đại thụ vươn cao, cành lá sum suê, những tấm gỗ treo dây đỏ đung đưa trong gió. Từ gian nhà của các tăng nhân vang lên tiếng gõ mõ đều đều. Tường bao quanh chùa không chắn được cái lạnh thấu xương, gió lạnh từ bên ngoài thổi vào khiến Khương Cẩm Niên run rẩy hắt hơi một cái.

Phó Thừa Lâm đưa cô trở lại xe.

Họ băng qua một rừng cây, đi một quãng đường khá dài. 

Một đồng nghiệp của Phó Thừa Lâm là người tin Phật, yêu triết học, thường ngày ăn chay và hay đàm đạo thiền cơ với các nhà sư. Vị này yêu cầu tài xế đỗ xe thật xa, đến mức không nhìn thấy ngôi chùa mới thôi. Phó Thừa Lâm thấy cũng hợp lý nên đồng ý.

Lúc này trên xe không có tài xế nào. Phó Thừa Lâm tranh thủ mở máy tính xem báo cáo phân tích dữ liệu. Khương Cẩm Niên ngồi bên cạnh tò mò liếc nhìn.

Anh cười hỏi: “Cảm thấy hứng thú không?” 

Khương Cẩm Niên dè dặt đáp: “Có một chút.”

Ngón tay Phó Thừa Lâm đặt ở mép bàn phím, khẽ gõ gõ không tiếng động: “Công ty anh đang thiếu người. Năng lực của em anh hiểu rất rõ, anh cũng rất tin tưởng em. Làm việc ở chỗ anh em sẽ phải không chịu thiệt, càng không phải chịu uất ức gì, đãi ngộ cực kỳ tốt.”

Khương Cẩm Niên cười cười: “Đãi ngộ tốt á? Thế có tặng luôn sếp cho em không? Anh sếp họ Phó ấy, em nhắm ảnh lâu rồi.”

Trong ánh sáng mờ ảo của xe, ánh mắt anh tối sầm lại: “Cũng không phải là không được. Tặng cho em luôn.”

Khương Cẩm Niên hỏi anh: “Lần nào đào người anh cũng chân thành thế này à?” 

Phó Thừa Lâm đáp lại đầy hứng thú “Đây là lần đầu tiên anh tặng kèm bản thân mình đấy.” 

Anh hỏi: “Được không?”

Được hay không nhỉ?

Câu hỏi này khiến Khương Cẩm Niên băn khoăn.

Cô do dự vài phút rồi chốt hạ: “Không được.”

Ngoài dự tính nhưng cũng hợp tình hợp lý. Phó Thừa Lâm nghĩ thầm. Anh đóng tài liệu hợp đồng, nhường một bước: “Em muốn đến công ty nào thì nói với anh một tiếng nhé, có lẽ anh có bạn bè ở đó.”

Khương Cẩm Niên như con báo nhỏ xù lông: “Không cần nha, cảm ơn!”

Cô thay đổi mục tiêu nghề nghiệp của mình: “Em sẽ chuyển sang làm quỹ tư vài năm để tích lũy kinh nghiệm, sau đó tự lập đội ngũ đầu tư riêng, như vậy thì sẽ không bao giờ bị lãnh đạo cấp cao nghi ngờ nữa.”

Phó Thừa Lâm nhận xét: “Em có suy nghĩ như vậy là rất tốt. Nhưng lập đội ngũ riêng không có nghĩa là vạn sự hanh thông. Không có lãnh đạo nghi ngờ thì sẽ có khách hàng nghi ngờ. Anh biết mấy quỹ tư nhân không trụ nổi phải thanh lý tháo chạy rồi. Nhiều quỹ tư nhân phải tìm doanh nghiệp nhà nước góp vốn, tìm chính phủ làm chỗ dựa, em nên cân nhắc kỹ những rắc rối trong đó.”

“Em không có quan hệ,” Khương Cẩm Niên tỉnh táo nói, “Hai năm du học ở Mỹ em chỉ biết điên cuồng tập gym và vùi đầu làm bài tập… Làm ở công ty cũ em cũng ít khi xã giao.” 

Cô cúi đầu: “Em nghèo lắm, không có vốn khởi nghiệp.” 

Cô nheo mắt: “Năm nay em 27 tuổi rồi.”

Ngả đầu ra sau, Khương Cẩm Niên tự lẩm bẩm: “Em không có tuổi trẻ, cũng chẳng có thanh xuân.”

Phó Thừa Lâm gập máy tính lại: “Đợi đến khi em năm, sáu mươi tuổi nhìn lại bây giờ, em sẽ thấy lúc này mình rất trẻ. Thanh xuân chỉ là một khái niệm tương đối. Vả lại, không phải em còn có anh sao?” Anh chạm nhẹ lên mu bàn tay cô: “Em thiếu tiền hay thiếu quan hệ, chúng ta có thể hợp tác.”

Khương Cẩm Niên không phối hợp: “Anh nói chuyện hợp tác sao lại sờ tay con gái nhà người ta? Thì ra anh là người như vậy.”

Phó Thừa Lâm nhập vai: “Xin lỗi, thành thật xin lỗi, hay là đổi lại em sờ anh đi.”

Khương Cẩm Niên nâng tay phải của anh lên áp vào má mình cọ cọ. Làn da cô trắng mịn, dù không dùng kem nền hay cushion vẫn có độ bóng như ngọc trai, đúng là hiếm thấy. 

Phó Thừa Lâm bị cô dụi như vậy làm cho ngứa ngáy tâm can, tay anh dịch sang bên khiến Khương Cẩm Niên như một chú chim non đứng không vững, theo đó ngã vào đùi anh.

Phó Thừa Lâm ăn miếng trả miếng: “Cô Khương lúc bàn chuyện hợp tác sao lại ngã vào đùi đàn ông thế này?” 

Khương Cẩm Niên cáu kỉnh: “Vì em thích.”

Phó Thừa Lâm véo nhẹ má cô: “Nhìn ra được là em thích thật.”

Khương Cẩm Niên nghẹn lời. Còn anh thì luồn tay vào cổ áo cô, động tác thuần thục xoa nhẹ, hỏi nhỏ: “Thoải mái không?” Cô ôm lấy cánh tay anh gật đầu: “Chồng ơi xoa cho em chút nữa đi.” 

Phó Thừa Lâm lại từ chối: “Không được.”

Khương Cẩm Niên lật mặt: “Anh keo kiệt vậy!” 

Cô trách: “Vừa nãy còn hào phóng lắm mà, giờ là sao?”

Phó Thừa Lâm nhìn ra con đường nhỏ quanh co ngoài cửa sổ: “Mọi người sắp ra rồi. Em cũng vậy, đừng có nhiều ý nghĩ không đứng đắn nữa. Vừa rồi chúng ta đang bàn chuyện công việc, em lại nằm lên đùi anh rồi bắt anh xoa bóp là sao?” 

Khương Cẩm Niên vội vàng ngồi dậy, lưng thẳng tắp.

Cô mắng thầm: “Quỷ kế đa đoan.” 

Phó Thừa Lâm lại nắm lấy tay cô lần nữa. Lần này cô không dám nói gì, chỉ nghe anh thì thầm: Phó Thừa Lâm lại nắm tay cô, lần này cô không dám nói gì, nghe anh thì thầm: “Tối nay anh nhất định sẽ hào phóng.”

Mặt Khương Cẩm Niên đỏ bừng vì xấu hổ. Rất lâu sau, cô lại không chịu nhận, lạnh giọng đáp: “Ai thèm chứ!”

Đúng lúc đó Trịnh Cửu Quân và tài xế quay lại xe, vừa vặn nghe thấy ba chữ “Ai thèm chứ!” của Khương Cẩm Niên. 

Trịnh Cửu Quân tưởng rằng Khương Cẩm Niên và Phó Thừa Lâm cãi nhau. Bảo sao họ chỉ ở trong chùa một lúc đã biến mất, hóa ra là trốn vào xe cãi nhau. Thật không ngờ.

Thế là anh ta đứng ra hòa giải: “Thừa Lâm nói với tôi rồi, cậu ấy muốn sớm được kết hôn với cô, tốt nhất là trong năm nay. Hôm nay cậu ấy đến chùa chủ yếu cũng là để cầu tình duyên. Cô đừng giận dỗi cậu ấy, vợ chồng khó tránh khỏi xích mích nhỏ.”

Khương Cẩm Niên không tin.

Cô phụ họa cho có: “Thật vậy sao?”

Sau đó nhìn Phó Thừa Lâm đầy khiêu khích.

Phó Thừa Lâm á khẩu không trả lời nổi. 

Khương Cẩm Niên đắc ý: “Em thích nhất là nhìn bộ dạng anh lúc ăn phải trái đắng.”

Phó Thừa Lâm cười: “Em cũng dễ thỏa mãn thật.”

Ở hàng ghế trước, Trịnh Cửu Quân lấy lại tinh thần, chen vào:: “Thừa Lâm, tôi vừa nhận điện thoại của Vương tổng ở Thiên Tân. Ông ấy muốn vay một trăm triệu tệ, dùng đất đai của mình để làm tài sản thế chấp.”

Phó Thừa Lâm hỏi: “Nhà máy của ông ấy ở Trương Gia Oa, Thiên Tân. Mảnh đất thế chấp cũng ở đó à?” 

Trịnh Cửu Quân đáp phải.

Phó Thừa Lâm cất laptop đi, dứt khoát: “Kèo này không làm được. Mở miệng đã đòi một trăm triệu, coi chúng ta là máy in tiền chắc? Mảnh đất đó không đáng giá đến thế.”

Trịnh Cửu Quân do dự: “Cậu đã đến nhà máy của ông ấy chưa?”

Phó Thừa Lâm đáp: “Chưa.”

Trịnh Cửu Quân hòa hoãn: “Hay phái một đội đi khảo sát thực tế, tôi cũng chưa từng tiếp xúc với các hạng mục đầu tư gọi vốn bao giờ.”

Phó Thừa Lâm phân tích: “Vương tổng có hai nhà máy hóa chất hoạt động đã hơn mười năm, thiết bị hao mòn, cũ kỹ, thị phần cũng thấp. Tôi đoán ông ấy nói với cậu rằng, chỉ cần có tiền đổi thiết bị mới là có thể nối lại vài hợp đồng, kiếm được rất nhiều tiền để hoàn vốn cho chúng ta.”

Tiếng vỗ tay vang lên, Trịnh Cửu Quân cảm khái: “Cậu gắn máy nghe trộm trong điện thoại tôi à? Thế mà cũng đoán trúng.”

Anh ta nghiêng đầu nhìn Phó Thừa Lâm.

Xe chạy êm ru về phía trước.

Lúc này Khương Cẩm Niên mới nhận ra mọi người đang trở về công ty rồi. Cô cứ thế đi theo sao? Thật không ra thể thống gì, cô là kẻ thất nghiệp, dọc đường lại nghe trộm toàn bí mật. Nhưng cô không nhịn được mà nghĩ, công ty đầu tư của Phó Thừa Lâm trải rộng đủ mọi lĩnh vực: cổ phiếu, kỳ hạn, ngoại hối, trái phiếu… Anh bận như vậy mà vẫn có thời gian yêu đương với cô.

Phó Thừa Lâm lại lên tiếng: “Nếu mà máy nghe trộm thật thì tôi sẽ lắp cho mình trước, rồi gửi bản ghi âm cho cậu để cậu khỏi phải nghi ngờ. Ý tôi là rủi ro cao thì lợi nhuận cao, công ty không làm những phi vụ không chắc chắn. Trước kia Vương tổng khai thác than đá ở Sơn Tây, kiếm được một khoản lớn. Sau đó ông ấy bán mỏ than cho người khác, trong tay vẫn còn chút vốn liếng.”

Vị Vương tổng này thực ra là bạn của bố Trịnh Cửu Quân.

Bố anh ta từng dặn dò Trịnh Cửu Quân: “Các con có giúp được thì giúp, không giúp được thì thôi, không cần liên lạc. Trên thương trường, lòng người phải cứng rắn.”

Còn Vương tổng thì cầu xin trong điện thoại: “A Quân à, chú cũng nhìn con lớn lên. Chú đem cả nhà máy lẫn đất ra thế chấp… Tình hình của chú không trông chờ vào ngân hàng được. Chú lo đến mức ngày đêm không yên giấc. Công nhân còn cả gia đình trông chờ chú phát lương, họ không phải công nhân bình thường mà đều là bạn bè đã hơn mười năm. Người ta không có cơm ăn, chú hận không thể bán chính mình.”

Trịnh Cửu Quân động lòng trắc ẩn: “Hay mình khảo sát thực địa trước, làm một bản quy hoạch, nhỡ đâu có cơ hội kinh doanh thì sao?”

Phó Thừa Lâm lại nói: “Kiểu đầu tư gọi vốn này là biến nợ của công ty họ thành sản phẩm, hấp dẫn khách hàng mua. Họ vay tiền, chúng ta làm trung gian, khách hàng là nhà đầu tư…”

Anh ho nhẹ một tiếng: “Đến hạn mà họ không trả được tiền thì chúng ta sẽ là nhà họ Diêu tiếp theo.”

Trịnh Cửu Quân chần chừ: “Một trăm triệu tiền mặt, với chúng ta không phải con số trên trời. Hai ta cũng không đến mức rơi vào kết cục như Diêu Thiên đâu nhỉ.”

Khương Cẩm Niên bị dọa sợ.

Cô nghiêng người, tựa vào cửa sổ, nhớ đến quy mô vốn mà La Hạm và Hạ Tri Thu quản lý đều đã lên tới hàng trăm triệu, nhưng đó là tiền gom góp của rất nhiều khách hàng.

Chiếc xe lao nhanh về phía trước, ánh sáng và bóng tối đan xen liên tục chiếu lên gương mặt Khương Cẩm Niên. Phó Thừa Lâm nhìn cô, từ chối: “Nhà tôi quản lý tiền rất nghiêm. Từ nhỏ đã không được cho nhiều tiền tiêu vặt, thường phải tự chơi chứng khoán, tự kiếm thêm.”

Câu nói này… sao nghe cứ quen quen?

Trịnh Cửu Quân chợt nhớ ra, anh ta từng xem rất nhiều phỏng vấn người nổi tiếng, như con gái của Trump, hay nhà sáng lập Snapchat, ai cũng tự nhận xuất thân giàu có nhưng từ nhỏ đều dựa vào bản thân, gần như chưa từng nhận tiền tiêu vặt.

Khương Cẩm Niên lại rất dễ bị dính chiêu.

Cô chống cằm, nhìn Phó Thừa Lâm, trong mắt ánh lên sự ngưỡng mộ: “Thì ra từ nhỏ anh đã giỏi như vậy rồi à.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (88)
Chương 1: Chương 1: Ngoài ý muốn Chương 2: Chương 2: Duyên cũ Chương 3: Chương 3: Giới hạn Chương 4: Chương 4: Mặt nạ Chương 5: Chương 5: Hoa hồng Chương 6: Chương 6: Thư tình Chương 7: Chương 7: Sắc nước Chương 8: Chương 8: Bóng hình Chương 9: Chương 9: Quan tâm Chương 10: Chương 10: Tai họa Chương 11: Chương 11: Bụi mù Chương 12: Chương 12: Lễ thành lập Chương 13: Chương 13: Không chút tì vết Chương 14: Chương 14: Bí mật Chương 15: Chương 15: Đêm tuyết Chương 16: Chương 16: Thua cuộc Chương 17: Chương 17: Tới thăm Chương 18: Chương 18: Trở về nhà Chương 19: Chương 19: Chặng đường phía trước Chương 20: Chương 20: Trò hề Chương 21: Chương 21: Nhìn xa trông rộng Chương 22: Chương 22: Thanh tú Chương 23: Chương 23: Ánh trăng Chương 24: Chương 24: Áp lực Chương 25: Chương 25: Bay lượn Chương 26: Chương 26: Bóng gió Chương 27: Chương 27: Lưu luyến Chương 28: Chương 28: Hứa hẹn Chương 29: Chương 29: Thay đổi Chương 30: Chương 30: Nỗ lực Chương 31: Chương 31: Triền miên Chương 32: Chương 32: Lộ trình Chương 33: Chương 33: Tính toán Chương 34: Chương 34: Trung Thu Chương 35: Chương 35: Trăng sáng Chương 36: Chương 36: Quyết định Chương 37: Chương 37: Ngọc nát Chương 38: Chương 38: Nhân quả Chương 39: Chương 39: Liên lý Chương 40: Chương 40: Duyên cầm sắt Chương 41: Chương 41: Gai góc Chương 42: Chương 42: Tranh chấp Chương 43: Chương 43: Dạo đêm Chương 44: Chương 44: Ngôn từ sắc bén Chương 45: Chương 45: Tường vi Chương 46: Chương 46: Du lịch (1) Chương 47: Chương 47: Du lịch (2) Chương 48: Chương 48: Du lịch (3) Chương 49: Chương 49: Biến cố Chương 50: Chương 50: Đầu cơ Chương 51: Chương 51: Nghi ngờ Chương 52: Chương 52: Ăn khuya Chương 53: Chương 53: Đi công tác (1) Chương 54: Chương 54: Đi công tác (2) Chương 55: Chương 55: Đi công tác (3) Chương 56: Chương 56: Bù đắp Chương 57: Chương 57: Theo dõi Chương 58: Chương 58: Thời vận Chương 59: Chương 59: Dấu hiệu Chương 60: Chương 60: Tai nạn giao thông Chương 61: Chương 61: Sụp đổ (1) Chương 62: Chương 62: Sụp đổ (2) Chương 63: Chương 63: Sụp đổ (3) Chương 64: Chương 64: Tân nhiệm Chương 65: Chương 65: Giải trí Chương 66: Chương 66: Trò chơi Chương 67: Chương 67: Tranh chấp Chương 68: Chương 68: Nghỉ việc (1) Chương 69: Chương 69: Nghỉ việc (2) Chương 70: Chương 70: Nghỉ việc (3) Chương 71: Chương 71: Đi đường Chương 72: Chương 72: Tài nguyên Chương 73: Chương 73: Ứng tuyển Chương 74: Chương 74: Đổi vận Chương 75: Chương 75: Tân hôn Chương 76: Chương 76: Hành trình Chương 77: Chương 77: Sinh nhật Chương 78: Chương 78: Tâm nguyện Chương 79: Chương 79: Biến thiên Chương 80: Chương 80: Truy vết Chương 81: Chương 81: Lưỡi dao Chương 82: Chương 82: Nguyên Chỉ Chương 83: Chương 83: Kiêu ngạo Chương 84: Chương 84: Thành bại Chương 85: Chương 85: Sóng gió Chương 86: Chương 86: Bán hạ Chương 87: Chương 87: Váy cưới Chương 88: Chương 88: Tựa gấm - HOÀN CHÍNH VĂN