Chương 72
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 72: Hôm nay không thể.

Thịnh Dĩ sững người, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Giang Liễm Chu, mà Giang Liễm Chu thì chẳng hề có ý né tránh, vẫn nhếch khóe mắt nhìn cô đầy chuyên chú.

Ánh đèn đổ xuống đáy mắt anh, loang loáng ánh nước, phản chiếu trong đôi mắt đào hoa ấy không chỉ có ánh sáng, mà còn có hình bóng rõ ràng của cô.

Anh cứ thế nhìn cô chăm chú, dáng vẻ vốn cao ngạo tùy tiện, nay lại chất chứa sự đáng thương không giấu nổi.

Chỉ trong khoảnh khắc, Thịnh Dĩ bỗng nảy ra một ảo giác giống như cô đang bắt nạt anh vậy. Nhưng sao có thể chứ? Rõ ràng là anh đang nắm lấy cổ tay cô, là anh cúi đầu, rũ mắt nhìn cô, là anh giữ chặt lấy cô không buông, ấy vậy mà, trông anh lại cứ như là người bị ức h**p vậy.

Mũi cô đầy ắp mùi hương quen thuộc trên người Giang Liễm Chu, không nhịn được mà khẽ c*n m** d***.

Rồi lại nghe anh kéo dài âm cuối, giọng khẽ khàng mang chút nũng nịu: “Được không mà?”

Thịnh Dĩ cảm thấy da đầu mình hơi tê dại, mà có khi không chỉ là da đầu, dường như cả người cô đều đang ngứa ngáy khó hiểu. Ngay cả nơi sâu thẳm trong tim, cũng có cảm giác râm ran khó gọi thành tên.

Cô khẽ ho một tiếng, giọng bỗng chốc mềm hẳn đi, tựa như không thể khống chế: “Nhưng mà, em không mang theo đồ ngủ.”

Thịnh Dĩ có lẽ không tự nhận ra, mỗi lần giọng cô yếu xuống như vậy là khác hẳn với khi bình thường, dịu nhẹ, mềm mại, tựa như đang làm nũng. Lúc này, cô nhìn anh không chớp mắt, khẽ ngẩng cằm lên, chiếc cổ trắng mảnh đầy thu hút, còn đôi mắt đẹp thì sóng sánh như nước.

Giang Liễm Chu chỉ cảm thấy sao cô lại có thể quyến rũ đến thế? Cô hẳn là không biết, trước mặt cô, cái gọi là “tự chủ” của anh yếu ớt đến mức nào.

Anh khẽ kìm nén nhịp thở rối loạn, cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh: “Không sao đâu, ở nhà anh nhiều đồ ngủ lắm, em thích chọn cái nào cũng được.”

Thịnh Dĩ khẽ “ừm” một tiếng, tay vô thức nắm lấy vạt áo anh, ngồi rất gần anh: “Nhưng… nhưng em cũng không mang theo…”

“Gì cũng có.” Giang Liễm Chu nhướng mày cười nhàn nhã “Bảo bối à, em muốn gì anh cũng có hết.”

Thật ra Thịnh Dĩ cũng không rõ, khi nào thì anh gọi cô là “A Cửu”, còn khi nào thì lại gọi “bảo bối”.
Hoặc có lẽ…anh cũng chẳng thường xuyên gọi cô như vậy.

Nhưng giọng anh thật sự rất êm tai, gương mặt ấy cũng mê hoặc chết người, dù chỉ cười khẽ, cũng đẹp vừa đúng điểm rơi nơi trái tim cô.

Vì thế, cho dù không muốn thừa nhận, nhưng mỗi lần Giang Liễm Chu gọi cô là “bảo bối”, cô đều rất, rất vui. Cô dường như nghe thấy tiếng từng lớp phòng tuyến trong mình dần sụp đổ, còn lại một chút xíu lý trí cuối cùng…

“…Cô…”

“Chắc mẹ anh sẽ vui lắm cho mà xem, bà ấy nhắc chuyện này mãi rồi. Bà ngoại cũng đang đi du lịch, phải hai ngày nữa mới về, em ở khách sạn sao bằng ở nhà anh được?”

Kẻ địch quả thật quá mạnh, mạnh đến mức Thịnh Dĩ còn chưa kịp nói hết câu, lớp phòng bị mỏng manh đã bị Giang Liễm Chu dứt khoát gỡ bỏ hoàn toàn, cô khẽ nuốt một ngụm nước bọt.

Đòn kết liễu của Giang Liễm Chu là: “Mẹ anh còn chuẩn bị sẵn cả phòng cho em rồi, em không ở chẳng phải phụ lòng bà ấy sao?”

“……”

Không gian rơi vào tĩnh lặng.

Một lúc rất lâu sau, Thịnh Dĩ mới nghe thấy chính mình cất giọng: “Được thôi.”

Ngoài cửa, Trì Bách và Phó Thừa Trạch đã nói chuyện ba hiệp, mà vẫn chưa thấy Thịnh Dĩ bước ra.

Cung Kỳ Thụy tặc lưỡi cảm thán: “Dính nhau đến thế sao? Có một đêm ở khách sạn mà cũng phải tiễn biệt như thể chia xa mười tám năm.”

Ban đầu Trì Bách và Phó Thừa Trạch cũng chẳng nghĩ nhiều, nhưng nghe câu cảm thán ấy thì bỗng đồng loạt nhìn nhau, rồi cùng hiểu ra.

Quả nhiên.

Một phút sau, Giang thiếu gia đắc ý nắm tay bạn gái bước ra khỏi phòng khách, nhìn họ một cái ở cửa, còn giả vờ kinh ngạc: “Ơ, mấy cậu còn chưa đi à?”

Trì Bách: “…”

Phó Thừa Trạch: “…”

Cung Kỳ Thụy: “…”

Giang Liễm Chu lại phất tay qua loa nhìn họ lần nữa, giọng điệu đầy kiêu ngạo: “Sao, chẳng lẽ các cậu còn định đợi A Cửu?”

Ba người còn chưa kịp phản ứng, Giang thiếu gia đã lên tiếng tiếp, hơi nhún vai, giọng điệu vừa thiếu đòn lại vừa dửng dưng; “Còn trông mong bạn gái tôi đi cùng các cậu chắc?”

“…”

Thật chịu hết nổi, Giang Liễm Chu đúng là có bệnh, có đúng không?!

Trì Bách – người từng là nạn nhân sâu sắc, cũng là người hiểu rõ Giang Liễm Chu nhất, gần như lập tức đoán được chân tướng: Rõ ràng Thịnh Dĩ vốn định đi rồi, là cái tên chó Giang kia cứ nhất quyết không cho đi, chắc còn dùng vài trò mờ ám gì đó nữa mới dụ được cô đồng ý ở lại.

Giờ lại làm ra vẻ như Thịnh Dĩ là người chủ động đề nghị, còn ở lại đầy tình nguyện, Trì Bách im lặng mấy giây, lạnh lùng “hừ” một tiếng về phía Giang Liễm Chu.

Giang Liễm Chu: “?”

Mọi người đều rời đi rồi, Giang thiếu gia vẫn còn chưa phản ứng kịp, cứ nhìn chằm chằm bóng lưng Trì Bách rất lâu, cuối cùng mới quay người lại.

Thịnh Dĩ nghiêng đầu, do dự một lát, cuối cùng không nói gì, chỉ nhìn anh vài lần bằng ánh mắt vừa bất lực vừa bất chấp, khẽ lắc đầu, rồi cố gắng nhón chân lên, vỗ nhẹ vào đầu anh, còn khá dịu dàng nữa, giống như đang nói: “Không sao đâu.”

Làm xong hành động đó, Thịnh Dĩ mím môi cố nén nụ cười, giả vờ ra vẻ nghiêm túc, xoay người định bước vào phòng khách. Nhưng cô chưa kịp đi được hai bước thì đã bị Giang Liễm Chu kéo tay giữ lại. Bàn tay anh nắm chặt cổ tay mảnh mai của cô, khiến Thịnh Dĩ không kịp đề phòng, khẽ kêu lên một tiếng, rồi bị anh kéo thẳng vào lòng.

Anh cười lười nhác, khẽ cù vào chỗ nhột của cô, trêu chọc: “Được đấy, Thịnh Dĩ, dám cười anh cơ à?”

Thịnh Dĩ sợ nhột nhất, vùng đó trên người cô chính là tử huyệt. Bây giờ vừa vùng vẫy trong lòng anh vừa cầu xin tha thứ: “Em… Em nói chuyện đàng hoàng với anh! Đừng có cù em… anh…”

Hơi thở của Giang Liễm Chu áp sát, làn hơi ấm nóng phả vào vành tai cô, khiến toàn thân cô như bị điện giật, từ ngoài ngứa đến tận tim gan. Cô phản ứng mãnh liệt hơn hẳn.

“Còn dám không?” Anh nhìn chằm chằm vành tai trắng ngần của cô, cố kiềm chế h*m m**n cắn nhẹ một cái, liếc sang chỗ khác rồi ghé sát giọng trầm thấp, cố ý trêu đùa.

Mặc dù anh không cù cô nữa, nhưng Thịnh Dĩ vẫn thấy ngứa ngáy khó chịu một cách khó hiểu, cơ thể bất giác lại ngọ nguậy mấy lần, cho đến khi Giang Liễm Chu nắm chặt cổ tay cô, giọng điệu lười nhác mà lại ẩn chứa một tia nguy hiểm không thể gọi tên: “Bảo bối, đừng nhúc nhích.”

“Dựa vào đâu mà em phải…” Thịnh Dĩ đang định phản bác thì câu nói bỗng nghẹn lại.

Không hiểu sao, không khí xung quanh bỗng như bị phủ một tầng ám muội mơ hồ. Cô mím môi, hơi quay đầu đi, Giang Liễm Chu liền trông thấy rõ vành tai trắng nõn của cô vừa rồi, đang chậm rãi nhuộm thành màu hồng nhạt.

Không nhịn nổi nữa, anh cúi đầu, nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai ấy.

“Á…” Thịnh Dĩ khẽ kêu một tiếng, né tránh không kịp. Đôi tai mẫn cảm làm sao chịu được nhiệt độ như vậy, cô hơi xoay người tránh đi theo bản năng. Lần này không chỉ là vành tai, mà cả người cô cũng đang ửng hồng.

Cô vô thức nuốt nước bọt, giọng nói phát ra sau đó còn chính cô cũng cảm thấy mình yếu đuối đến mức lạ kỳ: “Anh đừng mà…”

“Chu Chu, A Cửu…”

Tiếng gọi của mẹ Giang vang lên, bà thấy Giang Liễm Chu và A Cửu ra khỏi phòng khách mãi chưa quay lại, nghĩ rằng có chuyện gì, liền bước tới gọi hai đứa. Nhưng vừa đến gần cửa phòng khách, bà chợt khựng lại khi bắt gặp cảnh tượng trước mắt.

“……”

Không khí ngay lập tức tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Nụ cười trên mặt Thịnh Dĩ đông cứng lại, cô lập tức vùng khỏi lòng Giang Liễm Chu, nhưng với tính khí vô lại của thiếu gia họ Giang, cô tuy thoát ra được, nhưng cổ tay vẫn bị anh nắm chặt không buông.

Thịnh Dĩ: “……”

Mẹ Giang: “……”

Ánh mắt bà rơi xuống bàn tay hai đứa đang nắm chặt lấy nhau, rồi từ từ ngẩng lên nhìn thẳng Giang Liễm Chu.

Phải nói sao nhỉ…Dù đây là con trai ruột của mình, nhưng trong giây phút này, bà vẫn không thể ngăn được suy nghĩ thoáng qua: “Con mình có phải là cầm thú không vậy?”

……

Bà im lặng hai giây, quay người định rời đi. Nhưng mới đi được vài bước, lại không nhịn được, ngoái đầu nhìn con trai một lần nữa, giọng cố gắng nhẹ nhàng, đầy hàm ý: “Ít nhất cũng phải về phòng chứ? Phải biết quan tâm đến cảm xúc của bạn gái chứ, được không?”

Giang Liễm Chu: “……”

Thịnh Dĩ: “……”

——–

Cho đến khi ngồi trên ghế nửa tiếng, rồi lại nằm vật trên giường thở dài thườn thượt thêm nửa tiếng nữa, Thịnh Dĩ vẫn chưa thể hoàn hồn lại.

Phải nói sao nhỉ, cô với Giang Liễm Chu cũng từng có không ít lần thân mật, mà Thịnh Dĩ vốn chẳng phải dạng người mặt mỏng, chưa bao giờ vì ánh nhìn của người khác mà thay đổi hành vi. Nhưng mà…

Lần này người nhìn thấy lại là mẹ của Giang Liễm Chu, chỉ cần nghĩ đến chuyện đó, Thịnh Dĩ liền không cách nào giữ bình tĩnh mà làm một “bking” (nữ vương bá khí) đúng chuẩn được nữa.

Cô lại thở dài, khoanh chân ngồi lên giường. Mẹ Giang đúng là rất tốt với cô, đến cả phòng cũng chuẩn bị sẵn từ sớm. Giường thì mềm, phòng sạch sẽ ấm cúng, phối tông hồng nhạt, tất cả đều mềm mại và tinh tế vừa đủ.

Điều khiến cô bất ngờ nhất là trong phòng còn có một chiếc tủ quần áo to đùng, bên trong nhét đầy ắp toàn là quần áo mới nhất, còn nguyên tem mác, nhìn là biết vừa size cô, cũng hợp gu cô.

Cũng vì thế mà chuyện xấu hổ ban nãy lại càng trở nên xấu hổ gấp bội. Tiếng thở dài còn chưa dứt, thì Thịnh Dĩ đã nghe tiếng gõ cửa vang lên, cô hơi ngồi thẳng người dậy, có chút lúng túng.

Ngoài cửa, giọng nam quen thuộc trầm thấp vang lên: “Bạn trai em đây.”

Thịnh Dĩ: “…”

Vừa thả lỏng được chút thì lại không nhịn được muốn lườm cho tên kia mấy cái.

Người khác gõ cửa thì nói một câu “Là anh đây”, riêng thiếu gia nhà họ Giang thì không lúc nào quên thân phận, mở miệng là “bạn trai em đây”. Có khi nào anh muốn làm một cái bảng tên in rõ bốn chữ đó đeo trước ngực không chừng?

Dù nói thế, nhưng rất đáng xấu hổ là Thịnh Dĩ vẫn không nhịn được mà bật cười, trong mắt ánh lên ý cười ngọt ngào, xỏ dép lê ra mở cửa.

Giang Liễm Chu lười biếng dựa vào tường, thấy cửa mở, nhấc mí mắt lướt nhìn cô mấy lượt, nhướng mày hỏi: “Sao còn chưa đi tắm? Quay một ngày chương trình, không mệt hả?”

Thịnh Dĩ bắt chước anh “chậc” một tiếng, vẻ mặt “anh còn mặt mũi hỏi à”, đầy khí chất “bking” bất mãn: “Xin lỗi nha, chứ anh nghĩ là tại ai hả?”

Giang thiếu gia hơi khựng lại, chậm rãi gật đầu, cũng không cãi lý với cô: “Tại anh?”

“Chứ còn gì nữa.” Nếu không phải vì anh lôi kéo cô ngoài sân, rồi để mẹ anh bắt gặp, cô có phải ngồi đây tự trách đến phát ngốc không!

Giang Liễm Chu nghiêng cằm, giọng điệu nhẹ tênh như gió thoảng mây bay: “Vậy… tại anh không vào tắm chung với em?”

Thịnh Dĩ: “……”

Hai giây sau: “RẦM!”

Cánh cửa bị đóng sầm lại ngay trước mặt Giang Liễm Chu, Giang thiếu gia không hề phòng bị, suýt nữa thì bị cửa đập vào mặt. Anh vội lùi lại hai bước, xoa xoa sống mũi, sợ hãi nhìn cánh cửa, tim còn đập thình thịch.

Lại im lặng thêm ba giây, Thịnh Dĩ lại nghe thấy tiếng gõ cửa lần nữa, kèm theo đó là giọng nói có chút không vui nhưng cũng không dám quá không vui của Giang Liễm Chu: “Bảo bối, mở cửa nào.”

“…”

Không ai trả lời, Giang Liễm Chu cũng chẳng rời đi, cứ đứng ở cửa, dáng vẻ cà lơ phất phơ, cất cao giọng gọi: “Thịnh Dĩ … anh yêu…”

Chữ “em” còn chưa kịp thốt ra, cánh cửa trước mặt đã bị mở bật ra từ bên trong, Thịnh Dĩ vừa kinh ngạc vừa xấu hổ, lập tức đưa tay bịt miệng Giang Liễm Chu lại, suýt nữa thì muốn giậm chân, cố ra vẻ bình tĩnh mà nghiêm giọng: “Anh hét cái gì vậy hả!”

Lúc nãy ở sân vườn thì thôi đi, giờ lại còn la lối um sùm, không thấy mấy cô giúp việc dưới lầu đều ngẩng đầu nhìn lên rồi sao?

Giang Liễm Chu hơi nhướng mày, ra vẻ không hài lòng: “Thế thì sao gọi là hét bậy?”

Vì Thịnh Dĩ đang bịt miệng anh nên giọng anh nghe nghèn nghẹn, hơi bị bóp méo, mà cô còn cảm nhận được môi anh đang cọ nhẹ vào lòng bàn tay mình, cô vội rút tay lại.

Giang đại thiếu gia như được nước làm tới, tiếp tục truy hỏi: “Anh chỉ nói lời từ đáy lòng thôi mà, tiểu thư Thịnh, sao lại bảo là anh hét linh tinh?”

Thịnh Dĩ: “…”

Thấy mấy cô giúp việc dưới lầu lại nhìn lên lần nữa, cô không chịu nổi cái cảm giác xấu hổ này nữa, túm lấy vạt áo Giang Liễm Chu, kéo mạnh anh vào trong phòng, còn chưa kịp mắng cho một trận, Giang Liễm Chu đã lên tiếng trước.

Anh nhìn chằm chằm vào cô không chớp mắt, đôi mắt đào hoa cong cong như ẩn tình, lại chẳng đứng đắn chút nào: “Sao chủ động quá vậy, tiểu thư của anh?”

Thịnh Dĩ: “?”

Cô im lặng hai giây, cuối cùng không nhịn được mà nhìn anh như thể đang quan sát một sinh vật kỳ lạ, rồi hỏi: “Giang Liễm Chu, rốt cuộc là anh đã làm cách nào để trở nên mặt dày như vậy hả?”

Giang Liễm Chu chẳng những không phật lòng với câu “mặt dày”, ngược lại còn gật đầu đầy tán đồng: “Mặt mũi thì quan trọng gì bằng bạn gái?”

Thịnh Dĩ thật sự cảm thấy Giang Liễm Chu đã bước tới cảnh giới “bất khả chiến bại”. Thật ra, tối nay Giang Liễm Chu có chút hưng phấn khó tả.

Nói chính xác hơn, chỉ cần nghĩ đến việc người con gái anh thích, bạn gái của anh, đã gặp bố mẹ anh, đang ở trong ngôi nhà của anh thì tim anh cứ thế từng lớp từng lớp cuộn sóng.

Đó là một cảm xúc vô cùng vi diệu, không cách nào dùng lời mà diễn tả được, giống như một ước nguyện đã ấp ủ bao năm, từng không dám mơ tới, giờ đây đột nhiên thành hiện thực chỉ sau một đêm.

Thịnh Dĩ rõ ràng đã dùng hành động để nói với anh rằng: Cô đã đưa anh vào kế hoạch tương lai của mình, cô sẵn sàng vì anh mà gặp những người hoàn toàn xa lạ, cô nghiêm túc, chân thành, và dành trọn vẹn bản thân vào mối quan hệ này… y hệt như anh.

Chỉ nghĩ đến thế thôi mà lòng Giang Liễm Chu đã không sao kìm được niềm hân hoan, muốn cười, muốn hôn cô, muốn ôm cô vào lòng.

Thịnh Dĩ khẽ mím môi, mãi một lúc sau mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí trầm mặc đột ngột phủ xuống căn phòng. Cô nói với Giang Liễm Chu, giọng có vẻ như phải cắn răng mới thốt ra được, lại còn cố làm ra vẻ thản nhiên, tự nhiên như không.

“Đêm nay… ừm, không thể thực hiện tâm nguyện của ba người bọn họ được đâu. Ở nhà anh còn có cô chú mà.”

Giang Liễm Chu, người vừa mới cúi đầu cười khẽ một mình, bỗng ngẩn ra. Thậm chí trong thoáng chốc, anh còn chưa hiểu ngay “tâm nguyện của ba người” là gì.

Thịnh Dĩ hẳn là đang nói đến “Để Thịnh Dĩ hôn Giang Liễm Chu mười phút.”, “Để Thịnh Dĩ nói với Giang Liễm Chu mười lần ‘Em thích anh lắm’, và còn “Để Thịnh Dĩ ôm Giang Liễm Chu ngủ một đêm.”

Giang Liễm Chu cảm thấy mình sắp phát điên vì cô rồi.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (102)
Chương 1: Chương 1: Bạn cùng bàn. Chương 2: Chương 2: Quà tặng kèm có chữ ký. Chương 3: Chương 3: Làm trâu làm ngựa. Chương 4: Chương 4: Hai mươi tệ. Chương 5: Chương 5: Đứa con bất hiếu. Chương 6: Chương 6: Chúc mừng năm mới. Chương 7: Chương 7: Gọi là anh. Chương 8: Chương 8: Lưng còn đau không? Chương 9: Chương 9: Vô đạo đức. Chương 10: Chương 10: Chụp ảnh định trang. Chương 11: Chương 11: Bắt đầu ghi hình. Chương 12: Chương 12: Phòng tối. Chương 13: Chương 13: Cái ôm ấm áp. Chương 14: Chương 14: Kẹo trái cây cứng. Chương 15: Chương 15: Nắm lấy áo tôi. Chương 16: Chương 16: Nắm lấy ngón tay. Chương 17: Chương 17: Tuần trăng mật. Chương 18: Chương 18: Gọi chồng. Chương 19: Chương 19: Cảnh đám cưới. Chương 20: Chương 20: Tân hôn vui vẻ. Chương 21: Chương 21: Một nụ hôn. Chương 22: Chương 22: Ôm eo khiêu vũ. Chương 23: Chương 23: Đồ ngủ đôi. Chương 24: Chương 24: Bạn trai của con. Chương 25: Chương 25: Chương trình phát sóng. Chương 26: Chương 26: Muốn cậu ôm tôi. Chương 27: Chương 27: Lần ghi hình thứ 2. Chương 28: Chương 28: Thích cô ấy. Chương 29: Chương 29: Cõng trên lưng. Chương 30: Chương 30: Lấy thân báo đáp. Chương 31: Chương 31: Vết đỏ trên cổ. Chương 32: Chương 32: Ôm chặt nhau trong tủ. Chương 33: Chương 33: Bức tranh mập mờ. Chương 34: Chương 34: Thích tôi một chút thôi. Chương 35: Chương 35: Giấc ngủ trưa (bao gồm cả nội dung trên diễn đàn). Chương 36: Chương 36: Cô gái dễ đọc vị. Chương 37: Chương 37: Ca khúc song ca trong album. Chương 38: Chương 38: Lần ghi hình thứ 3. Chương 39: Chương 39: Cậu đã từng thầm thích ai chưa? Chương 40: Chương 40: Chọn Giang Liễm Chu. Chương 41: Chương 41: Tôi rất thích. Chương 42: Chương 42: Vui đến vậy cơ à? Chương 43: Chương 43: Không có quyền quyết định. Chương 44: Chương 44: Ruy băng đen. Chương 45: Chương 45: Cùng nhau đến Cảnh Đại nhé! Chương 46: Chương 46: Bài viết hot ra khỏi vòng fandom. Chương 47: Chương 47: Quỳ trên bàn giặt. Chương 48: Chương 48: Tôi thích cậu. Chương 49: Chương 49: Trợ giảng của tôi. Chương 50: Chương 50: Vận mệnh xoay chiều. Chương 51: Chương 51: Gan to tày trời. Chương 52: Chương 52: Tôi cũng không phải là không biết. Chương 53: Chương 53: Vợ A Cửu. Chương 54: Chương 54: Lần ghi hình thứ 4. Chương 55: Chương 55: Bế công chúa 10 giây. Chương 56: Chương 56: Em mới cười rạng rỡ như vậy. Chương 57: Chương 57: Co được giãn được. Chương 58: Chương 58: Vẫn chưa tháo tai nghe livestream. Chương 59: Chương 59: Bên ngoài cửa sổ. Chương 60: Chương 60: Che mắt lại. Chương 61: Chương 61: Khẽ hôn lên trán. Chương 62: Chương 62: Kiễng chân hôn. Chương 63: Chương 63: Cũng thích anh. Chương 64: Chương 64: Công khai yêu đương. Chương 65: Chương 65: Mãi mãi cuồng nhiệt. Chương 66: Chương 66: Muốn hôn. Chương 67: Chương 67: Sao mà dính người thế? Chương 68: Chương 68: Lần ghi hình cuối cùng. Chương 69: Chương 69: Ôm nhau ngủ. Chương 70: Chương 70: Bộ đồ đôi đầu tiên. Chương 71: Chương 71: Ngủ lại ở nhà anh nhé. Chương 72: Chương 72: Hôm nay không thể. Chương 73: Chương 73: Kết thúc chương trình. Chương 74: Chương 74: Bài đăng lộ thân phận. Chương 75: Chương 75: Mọi góc nhỏ trên thế giới. Chương 76: Chương 76: Thích đến thế đấy. Chương 77: Chương 77: Cuối cùng cũng sẽ gặp lại. Chương 78: Chương 78: Anh ơi, em sai rồi. Chương 79: Chương 79: Rất muốn với em. Chương 80: Chương 80: Ngoại truyện 3 - Để em giúp anh. Chương 81: Chương 81: Ngoại truyện 4 - Ghé studio ăn trưa. Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 5 - Dọn sang nhà em. Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 6 - Kể một câu chuyện. Chương 84: Chương 84: Ngoại truyện 7 - Tôi đánh rơi chìa khóa rồi. Chương 85: Chương 85: Ngoại truyện 8 - Đều thấy hết rồi. Chương 86: Chương 86: Ngoại truyện 9 - Sống cùng nhau đúng không? Chương 87: Chương 87: Ngoại truyện 10 - Tranh chúc mừng sinh nhật. Chương 88: Chương 88: Ngoại truyện 11 - Livestream sinh nhật. Chương 89: Chương 89: Ngoại truyện 12 - Vọng Cửu bị lộ danh tính. Chương 90: Chương 90: Ngoại truyện 13 - Dỗ dành bạn gái. Chương 91: Chương 91: Ngoại truyện 14 - Buộc dây. Chương 92: Chương 92: Ngoại truyện 15 - Mở quà. Chương 93: Chương 93: Ngoại truyện 16 - Chia sẻ niềm vui. Chương 94: Chương 94: Ngoại truyện 17 - Trốn thoát khỏi mật thất. Chương 95: Chương 95: Ngoại truyện 18 - Lấy anh nhé Chương 96: Chương 96: Ngoại truyện 19 - Lâu ngày sinh tình. Chương 97: Chương 97: Ngoại truyện 20 - Tân hôn vui vẻ. Chương 98: Chương 98: Ngoại truyện 21 - Hưởng tuần trăng mật. Chương 99: Chương 99: Ngoại truyện 22 - Mãi mãi bên em. Chương 100: Chương 100: Ngoại truyện 23 - Vị khách đặc biệt. Chương 101: Chương 101: Ngoại truyện 24 - Em có thai rồi. Chương 102: Chương 102: Ngoại truyện 25 - Thịnh Cảnh.