Chương 73
Phản Diện Bị Ép Có Nỗi Khổ Riêng

Chương 73

Thi thể của Tuệ Trì và tiểu sa di, sáng hôm sau đã bị các tăng lữ quét dọn lúc trời vừa rạng phát hiện. Bởi vậy, lúc Vọng Ngưng Thanh xuống núi, nàng liền nghe thấy tiếng chuông vọng lại từ xa, vừa trầm vừa nặng.

Tiếng chuông báo tang vừa buồn vừa nặng nề, làm kinh động vô số chim chóc trong rừng bay tán loạn. Có con bồ câu trắng mềm mại sượt qua ống tay áo Vọng Ngưng Thanh, thoáng chốc dường như một đám mây trắng bay ra từ ống tay áo nàng. Nàng khẽ nghiêng đầu, khuôn mặt nghiêng tràn đầy vẻ hờ hững, lắng nghe tiếng tụng kinh “Địa Tạng Bồ Tát bổn nguyện kinh” vang vọng từ sâu trong núi, thản nhiên gẩy gẩy đám chim bay gần đó.

Vọng Ngưng Thanh theo chỉ dẫn của mèo nhỏ đi đến núi Côn Luân. Sau mấy tháng lăn lộn trong chốn hồng trần, nàng cuối cùng đã rũ bỏ được vẻ ngây thơ yếu đuối, dễ bị bắt nạt của một đứa trẻ. Khí chất càng thêm mờ mịt và nghiêm nghị. Nếu nói, Vân Xuất Tụ vừa xuống núi giống như viên ngọc thô được núi sông gột rửa, thì lúc này nàng phảng phất như đã lột bỏ lớp vỏ sần sùi bên ngoài viên ngọc, để lộ ra vẻ đẹp lộng lẫy bên trong.

Tiến về phía bắc, Vọng Ngưng Thanh gặp gỡ người giang hồ cũng dần trở nên đông đúc hơn. Mục tiêu của mọi người đều là núi Côn Luân, ôm ấp một bầu nhiệt huyết, ý đồ nổi danh, lập vang danh tại đại hội võ đạo .

Trong quá trình lên đường, Vọng Ngưng Thanh thỉnh thoảng sẽ nghe được từ miệng người qua đường về việc "Đại sư Tuệ Trì bị người ám toán mà chết". Đúng như nàng dự đoán, chuyện này lan truyền với một tốc độ đáng lo ngại trong giới giang hồ. Bởi vì chuyện này xảy ra trước đại hội võ đạo, nên khó tránh khỏi bị người ta gắn liền với âm mưu. Thế nhưng Vọng Ngưng Thanh nghe rất nhiều người phỏng đoán, lại phát hiện một cái tên xa lạ bị người ta nhắc đi nhắc lại – đó chính là Thánh nữ Bái Nguyệt Đàn, Nguyệt Thời Tế.

Mặc dù Đại sư Tuệ Trì ch·ết vì vết kiếm, nhưng những người trong giang hồ lại nhắc nhiều hơn về loại độc đó. Cái ch·ết của Đại sư Tuệ Trì không được vẻ vang, nên Khúc Lâm Tự có ý định giấu giếm việc này để người chết được an giấc ngàn thu. Nhưng chốn giang hồ rộng lớn này vốn không có bí mật gì đáng nói. Tất cả mọi người đều tò mò, với võ công cao cường như Đại sư Tuệ Trì, rốt cuộc sẽ ch·ết trong tay kẻ nào? Thiên Cơ Lâu – nơi chuyên buôn bán tin tức trên giang hồ – hôm đó đã nhận đơn, cuối cùng đưa ra kết luận "Đại sư Tuệ Trì ch·ết vì trúng độc", lúc này mọi người mới vỡ lẽ.

Việc Đại sư Tuệ Trì võ công rất cao quả thật không sai, nhưng võ công Khúc Lâm Tự dù có bền chắc đến đâu cũng không thể luyện tới ngũ tạng lục phủ. Nếu chết vì độc thì cũng không có gì lạ.

"Nhưng nói đến độc, nơi lợi hại nhất phải kể đến Đường Môn ở vùng đất Thục và Miêu Cương. Không biết là thế lực nào đã ra tay?"

"Đường Môn gia nghiệp lớn mạnh, hành sự tuy nói quỷ quyệt nhưng cũng tùy ý. Huyền Thưởng Lệnh treo trên bảng Đường Môn đều là bố cáo thiên hạ, nhưng không thấy ai ra nhận..."

"Nếu không phải Đường Môn vùng Thục, chẳng lẽ là Ma giáo Bái Nguyệt Đàn kia? Nghe nói Thánh nữ của họ xuống núi, có ý định tham gia võ đạo đại hội lần này, có thể nào—"

Vọng Ngưng Thanh mỗi khi đến một nơi nghỉ chân, nàng đều ghé vào quán trà để tiện tìm hiểu tin tức. So với quán trọ, tửu lầu (quán rượu) là nơi cung cấp chỗ nghỉ cho người giang hồ phong trần mệt mỏi, quán trà lại là nơi có nhiều lời đồn đại xôn xao, tìm hiểu tin tức cũng tiện hơn. Bởi vì quán trà thường mời một hai vị thuyết thư tiên sinh (người kể chuyện) nổi tiếng đến kể về những sự kiện lớn gần đây trong giang hồ. Có người khơi chuyện, tự nhiên sẽ có tiếng tranh luận. Nhưng Vọng Ngưng Thanh nghe đi nghe lại, phát hiện mọi người đều nói về Thánh nữ Bái Nguyệt Đàn Nguyệt Thời Tế, mà về cơ bản không ai nhắc đến Viễn Sơn Hầu.

Mèo nhỏ đắc ý nói: "Tuy rằng có danh hiệu “Bắc Vọng Tế Nguyệt, Đông Ly Viễn Sơn”, nhưng thực ra nhân phẩm của Viễn Sơn Hầu, mọi người đều rất tin phục." Nó tiếp lời: "Cái này liên quan đến khí chất của một người. Ngươi nghĩ mà xem, một người nếu ngày thường trông rất chững chạc, nghiêm chỉnh thì dù có chuyện xấu gì xảy ra, mọi người sẽ theo bản năng mà loại trừ người này, đúng không? Ngược lại, một người nếu vẻ ngoài lưu manh, vừa nhìn đã thấy rất hạ đẳng thì dù chuyện xấu có phải do người này làm hay không, mọi người cũng sẽ theo bản năng mà cảm thấy người này chắc chắn nhúng tay vào đó."

"Viễn Sơn hầu tuy hành sự tùy ý, nhưng thắng ở chỗ hắn sở hữu một khuôn mặt bá đạo như bạo quân. Loại người này vừa nhìn đã thấy rất trong sáng, chính trực, khinh thường dùng thủ đoạn hạ độc như vậy." Mèo nhỏ miệng nói chê bai, nhưng lại chẳng hề che giấu sự yêu thích của mình đối với Viễn Sơn Hầu: "Ngược lại, Bái Nguyệt Đàn này lại mang danh “Ma giáo”, ngay cả Thánh nữ cũng có thể bị gán cho là yêu nữ, nhưng không thể chuyện dơ bẩn nào cũng đổ lên đầu họ chứ? Đây là kết quả của việc ngày thường không làm điều tốt."

"Chưa chắc." Vọng Ngưng Thanh lắc đầu, trầm giọng nói: "Nếu Bái Nguyệt Đàn thật sự hung ác khát m·áu, uy thế ngút trời thì những người giang hồ này căn bản không dám ở đây mà nói linh tinh. Chỉ có thứ khiến người ta không dám nhắc đến dễ dàng mới là đáng sợ thật sự. Bái Nguyệt Đàn, vẫn còn xa mới được như vậy."

Mèo nhỏ cứng họng, lại có chút không thể phản bác, bởi vì Vọng Ngưng Thanh nói rất có lý. Mặc dù mất trí nhớ, nàng cũng không bị một vài biểu hiện bề ngoài che mắt.

Vọng Ngưng Thanh còn chú ý đến một điểm khác: một nguyên nhân nữa khiến người giang hồ nghi ngờ Thánh nữ Ma giáo là bởi đóa hoa sơn chi cắm trên ngực Tuệ Trì.

Tất cả mọi người mặc định người ra tay là một nữ tử, bởi vì chỉ có nữ tử mới có tâm tư lãng mạn, thi vị như vậy, sau khi g·iết người còn cắm một đóa hoa kiều diễm trên ngực người ch·ết. Đương nhiên, không phải không có nam tử tâm tư tinh tế, nhưng một nam tử dùng độc, yêu hoa, lại có lòng lang dạ sói... k*ch th*ch, vậy thì quá sức k*ch th*ch rồi.

Bởi vì h·ung th·ủ không rõ, nên người giang hồ gọi nữ tử g·iết người dưới ánh trăng này là "Bạch Hoa".

Còn về việc "Bạch Hoa" có phải là Nguyệt Thời Tế hay không? Mọi người vẫn còn do dự, chỉ chờ sau khi đại hội võ đạo kết thúc có thể có chút tin đồn lan ra.

Hai ngày trước đại hội võ đạo, Vọng Ngưng Thanh cuối cùng đã đến dưới chân núi Côn Luân. Bởi vì số bạc Lâm Du Cảnh cho vẫn còn dư, nên Vọng Ngưng Thanh theo lời khuyên của mèo nhỏ đã tự sửa soạn tử tế một phen. Nàng cứ thế vạt áo bay bay đi trên đường, ngay cả trẻ con chơi bùn ven đường cũng không nhịn được ngẩng đầu nhìn nàng, càng không nói đến những hiệp khách giang hồ đã biết nhìn nhận cái đẹp.

Dung mạo nàng quá đỗi xinh đẹp, ánh mắt lại mang theo vài phần lạnh lùng thoát tục, một mạch đi tới cũng không có nhiều người dám bắt chuyện với nàng.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (271)
Chương 1: Chương 1: Thế giới 1: Trưởng công chúa hoang đường Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43: Ngoại truyện: Buộc chặt lòng ta cả một đời. Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156: Ngoại truyện: Người tựa trăng sáng trên sông (2) Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255: Ngoại truyện: Trên trời có Bạch Ngọc Kinh (1) Chương 256: Chương 256: Ngoại truyện: Trên trời có Bạch Ngọc Kinh (2) Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267 Chương 268: Chương 268 Chương 269: Chương 269 Chương 270: Chương 270 Chương 271: Chương 271