Chương 75
Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn

Chương 75: Chương 49

Lên xe, có máy sưởi sưởi ấm thì lý trí mới chậm rãi quay về.

Quý Thiển Ngưng cảm thấy lấy Mạc Hạm làm là chắn thì quá mất dạy, đối phương không so đo với cô làm lòng cô rất áy náy, vì để che đậy bản thân mà cô tìm mấy lời vô vị để nói: "Tôi gửi tin nhắn cho chị mà chị không thấy sao?"
"Thấy." Mạc Hạm đảo tay lái, thản nhiên nói: "Chị vào thẳng luôn, cũng không thấy phiền gì."
"Bảo vệ không bảo chị đăng ký?"
Mạc Hạm cười nhạo: "Chị tới nhiều lần lắm rồi, bảo vệ đã sớm quen mặt chị rồi.

Còn hỏi chị là có phải có người nhà trong đó không, nếu có thì anh ta có thể giúp chị liên hệ với bên bất động sản để làm giấy thông hành đó."
Quý Thiển Ngưng không biết lời chị nói là thật hay giả, nhưng xét theo tốc độ Mạc Hạm vào thì hẳn là không đăng ký mà vào thẳng.

Còn mấy đề tài "Người nhà", "Giấy thông hành" quá nhạy cảm này thì không nên tìm hiểu thêm, cô vội nói sang chuyện khác: "Sao chị đóng máy nhanh quá vậy?"
Mạc Hạm nhìn cô qua kính chiếu hậu, ánh mắt thâm sâu, nói: "Chị nói đạo diễn đẩy suất diễn của chị lên đầu, quay cả ngày lẫn đêm suốt một tuần luôn đó.

Đóng máy xong là muốn đi tìm em liền, vậy mà em lại nói có xếp hàng thì cũng không đến lượt chị nữa."
Biểu cảm của Mạc Hạm lúc này vô cùng khớp với cái icon [????????????] chị gửi khi nhắn tin với cô.

Nhíu mày, khóe mắt rũ xuống, môi mỏng nhẹ nhấp, có chút đáng yêu là chuyện gì đây?
Tính ra thì các cô cũng quen nhau được 11 năm rồi nhưng đây vẫn là lần đầu tiên Quý Thiển Ngưng thấy Mạc Hạm lộ ra vẻ mặt đáng yêu đến thế.

Cô cảm thấy mới lạ, lại thấy buồn cười, đồng thời lại bởi vì những lời chị nói mà có chút cảm động cùng chột dạ.

Quý Thiển Ngưng không khỏi nhìb lại bản thân, những lời nhắn của cô trên Wechat có phải là quá đáng lắm không?
Nhưng cô lại là loại người vịt chết nhưng mỏ vẫn cứng, dù có sai thì cũng không muốn nhận sai.

Cô ngồi thẳng dậy, lại nói sang chuyện khác: "Có hơi đói, chúng ta đi ăn cái gì đi?"
Mạc Hạm nhìn rõ ý đồ của cô nhưng cũng không xé rách, nói: "Trời lạnh thì đi ăn lẩu đi."
"Cũng đúng, tôi rất thích ăn lẩu."
Nói xong câu này thì Quý Thiển Ngưng cũng không biết nên nói gì nữa.

Mỗi lần ở riêng với Mạc Hạm đều rất xấu hổ, trước kia cô còn có thể hợp tình hợp lý mà giận dỗi ngược lại, nhưng bây giờ người ta là bạn, dỗi nữa thì lại không thích hợp.

Mấu chốt là Mạc Hạm cũng không hỏi cô là muốn ăn ở đâu, có là là cũng thấy xấu hổ như cô chăng?
Quá trình thích ứng này có đôi chút khó khăn nhỉ.

Kệ đi, đi đâu cũng được, dù sao Mạc Hạm cũng sẽ không đến mức đem cô đi bán.

Quý Thiển Ngưng điều chỉnh lại dáng ngồi, ấp úng nửa ngày, nói: "Nghe chút nhạc đi."
Cô quen tay duỗi tay vào radio rồi nhanh chóng chỉnh sang một kênh âm nhạc.

Quý Thiển Ngưng ngồi thẳng, mới ngẩng đầu thì chạm phải đôi mắt thâm khó đoán của Mạc Hạm.

Quý Thiển Ngưng nghĩ là chị trách mình tự tiện chủ trương, đang muốn giải thích thì nghe Mạc Hạm nói: "Hình như em rất quen thuộc xe chị đó."
Mí mắt Quý Thiển Ngưng giật giật, thầm nghĩ thôi toi.

Kiếp trước tuy cô là người đại diện của Mạc Hạm nhưng khi đi ra ngoài thì phần lớn là Mạc Hạm lái xe, còn cô thì ngồi bên cạnh, nhàm chán thì sẽ mở nhạc nghe trên radio.

Đối với chiếc xe này, Quý Thiển Ngưng không dám nói là nhắm mắt lại có thể chạm vào chuẩn xác từng linh kiện, nhưng cô lại quá quen thuộc bất kỳ chi tiết nào của nó.

Vừa rồi hình như quên hết rồi......!
Cô rất nhanh đã bình tĩnh lại, nói: "Không phải là xe thì đều như nhau sao?"
Mạc Hạm nhìn cô một cái, không nói gì nữa.

Có âm nhạc nên bầu không khí cùng không còn quá khô khan.

Nhưng không biết có phải do trong xe quá ấm quá thơm không mà Quý Thiển Ngưng nghe được một lát lại muốn ngáp một cái.

Cô lại ngại nói muốn tắc nhạc đi, như thế thì trông mình độc đoán quá.

Mạc Hạm thấy cô vẫn luôn nhích tới nhích lui, thì đánh vỡ sự trầm mặc, chị nói: "Nói chuyện một lát đi."
"Khụ, nói cái cái gì?"
"Lần này về nhà ăn tết có vui không?"
"Cũng tạm."
"Sức khỏe của ba em có tốt không?"
"Vẫn ổn.

Cảm ơn quan tâm."
"Mẹ kế với em kế thì sao, hai người họ thế nào?"
"Thì cũng vậy thôi." Quý Thiển Ngưng trả lời theo bản năng, nói xong thì mới phản ứng lại, nhìn chị đầy kinh ngạc, "Sao chị biết rõ tình huống nhà tôi quá vậy?"
Ngón tay thon dài của Mạc Hạm gõ gõ vô lăng, nói với thái độ thản nhiên: "Lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, khi em uống say đã tự nói với chị đó."
Quý Thiển Ngưng: "......" Mình của năm đó sao thiếu cảnh giác quá vậy, mới thấy một lần liền cùng người đào tim đào phổi, trách không được cuối cùng lại bị ăn sạch sành sanh.

Hai người câu được câu không hàn huyên rất nhiều, chiếc xe càng lúc càng đ xa.

Phố xá sầm uất cùng ánh đèn rực rỡ càng lúc càng xa, xe cũng càng ngày càng ít, người đi đường cũng chỉ còn thưa thớt.

Trời tối nên Quý Thiển Ngưng bị mất phương hướng, cô nhìn kiến trúc xa lạ ở hai bên, hỏi: "Chị muốn dẫn tôi đi đâu vậy?"
Mạc Hạm nhìn vẻ mặt lo lắng của cô, nhịn không được mà chế giễu: "Sợ sao?"
Quý Thiển Ngưng cứng cổ nói: "Tôi là sợ chị đi nhầm đường thôi!"
Mạc Hạm cười nhẹ, nói: "Không nhầm, chỉ là muốn dẫn em tới một nơi đặc biệt thôi.".

||||| Truyện đề cử: Vợ Hờ Yêu Của Tổng Tài |||||
Quý Thiển Ngưng bình tĩnh lại.

Quý Thiển Ngưng cứ nghĩ là chị muốn chở mình tới quán cơm bí ẩn nào đó, nhưng lại thấy Mạc Hạm lái xe vào một khu dân cư giàu có, nhìn từng căn biệt thự xa hoa thì trong lòng cô không khỏi sinh ra cảm giác vi diệu.

Hình như cô đã từng tới nơi này.

Cửa cảm biến điện tử nhận dạng biển số xe, cửa sắt tự động mở ra.

Mạc Hạm lái xe vào đi vào, đỗ trong gara, nói với Quý Thiển Ngưng đang như bị điểm huyệt: "Tới rồi."
Quý Thiển Ngưng lấy lại tinh thần, tháo dây an toàn rồi xuống xe, nhìn căn nhà được đèn đường chiếu sáng như ban ngày mà trong lòng ngũ vị tạp trần.

Cô đúng là đã từng tới nơi này, nhưng là mười năm trước.

Bóng bay được đính trên hàng rào trắng quanh sân, những hàng cây xanh treo đầy dải lụa chúc mừng, trên thảm cỏ xanh là một tấm thảm đỏ thật dài, cuối thảm đỏ là một cái cổng vòm làm từ hoa hồng nhạt.

Nam MC mang vest đứng giữa sân khấu hình trái tim, dùng chất giọng cao vút nói lớn với các quan khách: "Hoan nghênh mọi người tới tham dự hôn lễ của cô Mạc và cô Quý!"
Khách khứa không nhiều lắm, nhưng nghi thức hôn lễ lại làm rất long trọng.

Đại bộ phận là các gia đình thân thiết liên quan tới nhà họ Mạc, mà khách đại diện cho hai vị tân nương thì chỉ có một.

Mạc Hạm vốn có tiếng là cao lãnh lương bạc, chị còn không có nổi một người bạn tốt ở trong giới này.

Mà bên Quý Thiển Ngưng thì chỉ mời mình Quý Minh Dương.

Khách khứa đứng thưa thớt ở khắp nơi, có người nâng chén chúc mừng, có người thờ ơ, lại có người không có ý tốt.

"Quý Thiển Ngưng là con gái nhà ai? Chưa từng nghe lão Mạc quen ông chủ Quý hay Quý tổng nào cả."
"Tôi nghe nói là diễn viên."
"Khó trách, rất xứng đôi với A Hạm đó."
"Xứng đôi gì chứ, tôi nghe nói là hình như cái cô diễn viên nhỏ đó khi cứu A Hạm thì bị thương, hủy dung, tiền đồ huỷ hoại, sau đó liền ăn vạ nói phải gả cho A Hạm."
"Phải không?! Kia quá đáng thương."
"Đáng thương gì chứ, làm diễn viên vừa khổ lại mệt, có bản lĩnh để nổi tiếng thì không tính, không có bản lĩnh thì chỉ sợ là ngay cả bản thân cũng nuôi không nổi.

Trèo lên nhà họ Mạc, thì chính là cả đời vinh hoa phú quý.

Chậc chậc, tâm cơ của cái cô diễn viên nhỏ đó cũng sâu đó."
"Cũng không thể nói như vậy, nói không chừng là người ta và A Hạm là tình đầu ý hợp mà."
"Nếu là anh, anh nguyện ý cưới một quái vật bị hủy dung xấu xí vậy sao?"
Quý Thiển Ngưng và Quý Minh Dương ở bên cạnh tâm sự đôi lời tri kỷ của cha con.

Gió Đông hôm nay vừa hay lại thổi những lời vớ vẩn đó tới đây, khiến khuôn mặt đang tươi cười hạnh phúc của cô đóng băng lại.

*Mình nghĩ đây là biến thể của câu "Mọi chuyện đã xong, chỉ chờ gió Đông trong Tam Quốc Chí)
Sau khi khách khứa tan hết, cả căn nhà lớn này cũng chỉ còn lại hai người các cô.

"Hôm nay là ngày cưới của chúng ta, sao em lại không vui?" Mạc Hạm xốc mảnh vai trên đầu cô, nhìn khuôn mặt cứng ngắc được tấm mà che lại của cô mà nói
Quý Thiển Ngưng nhớ tới bốn chữ vừa nghe được "Quái vật xấu xí", nội tâm lại đau nhói lên, cô miễn cưỡng cười vui nói: "Em rất vui mà."
"Vui mà sao lại khóc?" Mạc Hạm nhíu mày, giúp cô lau hai hàng nước mắt.

Quý Thiển Ngưng vừa cười vừa khóc, nói: "Bởi vì......!Rất vui nha."
Mạc Hạm nói cô là ngốc nghếch.

Đêm động phòng hoa chúc, là giây phút mà Quý Thiển Ngưng ghi khắc cả đời.

Cô mang váy cười l*m t*nh cùng Mạc Hạm, đau đến mức tận cùng, nhưng cũng vui sướng đến mức tận cùng.

Căn biệt thự này, là quà cưới mà Mạc Húc Khôn tặng cho hai người, là tân phòng của các cô.

Sau khi ký đơn ly hôn thì Mạc Hạm đưa căn nhà này cho cô nhưng cô không nhận.

Từ lúc trùng sinh tới này thì Quý Thiển Ngưng vẫn luôn rất bài xích những chuyện và người liên quan tới kiếp trước, chính là đối mặt này tòa phòng ở, nàng nội tâm cực kỳ bình tĩnh.

Có lẽ là nơi này chứa đứng sự ngọt ngào vô tận của hai người họ, dù chỉ là biểu hiện giả dối thì nơi này cũng là nơi mà cô hạnh phúc nhất.

Cô không hề ghét nơi này chút nào, thậm chí rất muốn vào xem thử bài trí nơi này có giống như lúc trước không.

Cô thậm chí còn không để ý là mình đi trước Mạc Hạm một bước, bước nhanh đi đến trước cửa, ma xui quỷ khiến vươn ngón trỏ bên tay phải ra, nhấn vào chỗ nhận dạng dấu vân tay đầy quen thuộc.

—— "Không nhận dạng được dấu vân tay, vui lòng nhập lại."
Âm thanh báo sai máy móc vang lên từ hệ thống khiến người Quý Thiển Ngưng thân giật mình một cái, tỉnh táo lại trong nháy mắt.

Thu tay lại, quay đầu diện với ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Mạc Hạm khiến Quý Thiển Ngưng hoảng hốt trong lòng, xấu hổ mà giải thích: "Tôi chưa từng ở nơi cao cấp như vậy nên có chút tò mò."
Mạc Hạm nhìn cô một cái thật sâu rồi nắm lấy bàn tay lạnh cứng của cô, dưới cái nhìn khó hiểu của cô, chị dùng tay cô ấn 6 sáu số mật mã theo thứ tự.

"Tích" một tiếng, mở khóa thành công, cửa mở.

Quý Thiển Ngưng hơi hơi thất thần, bỗng dưng nghe được Mạc Hạm hỏi bên tai mình: "Thấy rõ không?"
"......!Cái gì?"
Mạc Hạm xem nhìn vẻ mặt mông lung của cô thì biết là vừa nãy cô không hề nghiêm túc nhìn, bật cười nói: "Mật khẩu là 101211.

Chẳng lẽ em không thấy chuỗi số này rất quen thuộc sao?"
Quý Thiển Ngưng mờ mịt, lắc đầu.

Mạc Hạm hơi thở dài một tiếng khó mà nge được, ngón tay gõ nhẹ lên chóp mũi cô, nói: "Đây là ngày mà chúng ta gặp nhau lần đầu tiên."
Được chị nhắc nhở thì Quý Thiển Ngưng mới sực nhớ, khiếp sợ không thôi: "Chị lại dùng ngày đó để làm mật khẩu nhà?"
Mạc Hạm nghiêm mặt nói: "Do dễ nhớ lắm, hơn nữa chị cũng thấy nó có ý nghĩa lắm."
Quý Thiển Ngưng: "......"
Mạc Hạm kéo tay cô vào nhà.

Đèn cảm ứng và hệ thống sưởi tự động bật lên.

Nhìn cách bài trí quen thuộc ở trong phòng làm chóp mũi Quý Thiển Ngưng đau xót.

Sợ bị Mạc Hạm nhìn ra điều gì, cô vội cúi đầu, nói: "Ngại ghê, tôi muốn đi toilet."
Mạc Hạm chỉ về phía nào đó, nói: "Đi thôi."
Thật ra không cần Mạc Hạm dẫn thì Quý Thiển Ngưng có nhắm hai mắt cũng có thể tìm được, chỉ là sợ lại bị lộ vẻ ngụy trang thôi.

Cô bước nhanh trốn vào toilet, nhìn bản thân thất thố ở trong gương mà thở hắt ra.

Cô cũng không dám ở trong đó quá lâu, bởi vì cái toilet này có quá nhiều ký niệm của cô và Mạc Hạm khi chung sống với nhau ức.

Đặc biệt là cái bồn tắm siêu to khổng lồ kia, cô chỉ mới liếc một cái thôi mà không khỏi đỏ mặt tim đập nhanh.

Sau khi bình tĩnh lại, Quý Thiển Ngưng mở cửa toilet ra.

"Hở ——" nàng không nghĩ tới Mạc Hạm đứng ở ngoài cửa, sợ tới mức thốt lên.

Mạc Hạm cười hỏi cô: "Rửa tay sao?"
Quý Thiển Ngưng nhìn bàn tay khô ráo của mình "Không rửa......"
Mạc Hạm không nhịn được mà đẩy cô vào lại, nói: "Cùng nhau rửa đi, rửa xong rồi ăn gì đó.".

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (160)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: -1 Chương 20: Chương 20: Chương 19-2 Chương 21: Chương 21: Chương 19-3 Chương 22: Chương 22: Chương 20 Chương 23: Chương 23: Chương 20-2 Chương 24: Chương 24: Chương 21-1 Chương 25: Chương 25: Chương 21-2 Chương 26: Chương 26: Chương 22-1 Chương 27: Chương 27: Chương 22-2 Chương 28: Chương 28: Chương 23-1 Chương 29: Chương 29: Chương 23-2 Chương 30: Chương 30: Chương 24-1 Chương 31: Chương 31: Chương 24-2 Chương 32: Chương 32: Chương 25-1 Chương 33: Chương 33: Chương 25-2 Chương 34: Chương 34: Chương 26-1 Chương 35: Chương 35: Chương 26-2 Chương 36: Chương 36: Chương 27-1 Chương 37: Chương 37: Chương 27-2 Chương 38: Chương 38: Chương 28-1 Chương 39: Chương 39: Chương 28-2 Chương 40: Chương 40: Chương 29 Chương 41: Chương 41: Chương 30-1 Chương 42: Chương 42: Chương 30-2 Chương 43: Chương 43: Chương 31-1 Chương 44: Chương 44: Chương 31-2 Chương 45: Chương 45: Chương 32 Chương 46: Chương 46: Chương 33-2 Chương 47: Chương 47: Chương 34 Chương 48: Chương 48: Chương 34-2 Chương 49: Chương 49: Chương 35 Chương 50: Chương 50: Chương 35-2 Chương 51: Chương 51: Chương 36 Chương 52: Chương 52: Chương 36-2 Chương 53: Chương 53: Chương 37 Chương 54: Chương 54: Chương 37-2 Chương 55: Chương 55: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi Chương 56: Chương 56: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi 2 Chương 57: Chương 57: Hôm Nay Chị Chỉ Ước Một Điều Duy Nhất Chương 58: Chương 58: Chương 39-2 Chương 59: Chương 59: Nếu Tôi Nói Là Tôi Được Sống Lại Thì Bạn Có Tin Không Chương 60: Chương 60: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 61: Chương 61: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 62: Chương 62: Chương 41-2 Chương 63: Chương 63: Nó Chứng Tỏ Là Em Đã Làm Việc Không Chăm Chỉ Chương 64: Chương 64: Chương 42-2 Chương 65: Chương 65: Hai Người Bị Mắng Mà Còn Phải Bị Mắng Cùng Nhau Chương 66: Chương 66: Tôi Đúng Là Khốn Nạn Mà Chương 67: Chương 67: Chương 44-2 Chương 68: Chương 68: Em Thấy Rồi Đấy Chị Vẫn Sống Rất Khỏe Mạnh Mà Chương 69: Chương 69: Chương 45-2 Chương 70: Chương 70: Tôi Sẽ Cho Chị Một Cơ Hội Chương 71: Chương 71: Chương 46-2 Chương 72: Chương 72: Chương 47 Chương 73: Chương 73: Chương 48 Chương 74: Chương 74: Chương 48-2 Chương 75: Chương 75: Chương 49 Chương 76: Chương 76: Chương 49-2 2 Chương 77: Chương 77: Chương 50 Chương 78: Chương 78: Chương 51 Chương 79: Chương 79: Chương 52 Chương 80: Chương 80: Chương 52-2 Chương 81: Chương 81: Chương 53 Chương 82: Chương 82: Chương 54 Chương 83: Chương 83: Chương 54-2 Chương 84: Chương 84: Chương 55 Chương 85: Chương 85: Chương 55-2 Chương 86: Chương 86: Chương 56 Chương 87: Chương 87: Chương 56-2 Chương 88: Chương 88: Chương 57 Chương 89: Chương 89: Chương 58 Chương 90: Chương 90: Chương 58-2 Chương 91: Chương 91: Chương 59 Chương 92: Chương 92: Chương 59-2 Chương 93: Chương 93: Chương 60 Chương 94: Chương 94: Chương 61 Chương 95: Chương 95: Chương 62 Chương 96: Chương 96: Chương 63 Chương 97: Chương 97: Chương 63-2 Chương 98: Chương 98: Chương 64 Chương 99: Chương 99: Chương 64-2 Chương 100: Chương 100: Chương 65 Chương 101: Chương 101: Chương 65-2 Chương 102: Chương 102: Chương 66 Chương 103: Chương 103: Chương 67 Chương 104: Chương 104: Chương 67-2 Chương 105: Chương 105: Chương 68 Chương 106: Chương 106: Chương 68-2 Chương 107: Chương 107: Chương 69 Chương 108: Chương 108: Chương 69-2 Chương 109: Chương 109: Chương 70 Chương 110: Chương 110: Chương 70-2 Chương 111: Chương 111: Chương 71 Chương 112: Chương 112: Chương 72 Chương 113: Chương 113: Chương 73 Chương 114: Chương 114: Chương 73-2 Chương 115: Chương 115: Chương 74 Chương 116: Chương 116: Chương 75 Chương 117: Chương 117: Chương 75-2 Chương 118: Chương 118: Chương 76 Chương 119: Chương 119: Chương 76-2 Chương 120: Chương 120: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này Chương 121: Chương 121: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này 2 Chương 122: Chương 122: Chết Rồi Lại Sống Chương 123: Chương 123: Chết Rồi Lại Sống 2 Chương 124: Chương 124: Chương 79 Chương 125: Chương 125: Chương 80 Chương 126: Chương 126: Chương 81 Chương 127: Chương 127: Chương 82 Chương 128: Chương 128: Chương 82-2 Chương 129: Chương 129: Chương 83 Chương 130: Chương 130: Chương 84 Chương 131: Chương 131: Chương 84-2 Chương 132: Chương 132: Chương 85 Chương 133: Chương 133: Chương 86 Chương 134: Chương 134: Chương 87 Chương 135: Chương 135: Chương 88 Chương 136: Chương 136: Chương 88-2 Chương 137: Chương 137: Chương 89 Chương 138: Chương 138: Chương 89-2 Chương 139: Chương 139: Chương 90 Chương 140: Chương 140: Chương 91 Chương 141: Chương 141: Chương 92 Chương 142: Chương 142: Chương 93 Chương 143: Chương 143: Chương 93-2 Chương 144: Chương 144: Chương 94 Chương 145: Chương 145: Chương 94-2 Chương 146: Chương 146: Chương 95 Chương 147: Chương 147: Chương 95-2 Chương 148: Chương 148: Chương 96 Chương 149: Chương 149: Chương 97 Chương 150: Chương 150: Chương 97-2 Chương 151: Chương 151: Kết Thúc Chương 152: Chương 152: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 1 Chương 153: Chương 153: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 2 Chương 154: Chương 154: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 3 Chương 155: Chương 155: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 4 Chương 156: Chương 156: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 5 Chương 157: Chương 157: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 6 Chương 158: Chương 158: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 7 Chương 159: Chương 159: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm Chương 160: Chương 160: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm 2