Chương 75
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân

Chương 75: Thì ra cái kiểu “vụng về mà vẫn thích trêu người” này là khắc sâu trong xương cốt, chẳng thể sửa được. (Kết t

“Phó Minh Tùy nói… cậu ấy thật sự cố ý sao?”
Cố ý ôm eo cô một cái? Cố ý kéo cô lại gần?
Hứa Thư hoàn toàn không biết anh rốt cuộc có ý gì! Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cô cứ trừng mắt nhìn anh, nhưng ánh mắt của đối phương lại vô cùng thản nhiên, khiến cô chẳng biết phải nói gì tiếp theo.
Hứa Thư nhận ra mình đã quá sơ suất, cô hành động quá l* m*ng rồi.
Hỏi xong câu đó, Phó Minh Tùy thì đường hoàng trả lời xong, còn người lúng túng lại là cô.
Giờ mà cô đáp lại thì kỳ, mà không đáp lại cũng kỳ…
Thôi mặc kệ, giả chết cho rồi.
Hứa Thư “bỏ mặc tất cả” mà ngả người dựa vào cửa kính xe, giả vờ nhắm mắt dưỡng thần, mặc kệ mọi thứ.
Chỉ là mắt có thể nhắm lại, chứ tai thì không thể bịt lại.
Cô vẫn nghe thấy tiếng cười của anh, giọng cười trầm thấp mà trong trẻo, khiến mặt cô nóng bừng trong bóng tối.
Hứa Thư đâu phải học sinh tiểu học không hiểu chuyện, lên cấp ba rồi, ngoài học hành ra còn chuyện gì nữa chứ… cô cũng hiểu cả.
Dù chưa từng yêu ai, nhưng chẳng lẽ chưa ăn thịt heo thì chưa từng thấy heo chạy sao?
Cho dù đang học ở một trường trọng điểm, vẫn có không ít bạn học đang lén lút yêu đương, ngay cả Uý Duyệt cũng vậy.
Nhưng mà… Phó Minh Tùy thật sự có ý với cô sao?
Hứa Thư cảm thấy người này thật sâu không thấy đáy, cô không đoán nổi, nhưng điều duy nhất cô biết rõ anh là người có chừng mực, lẽ nào lại không hiểu rõ những hành động đó thực sự quá mức ám muội sao?
Nếu nghĩ theo chiều ngược lại… thì dường như câu trả lời đã quá rõ ràng.
Chỉ có điều, dù là vậy, Hứa Thư cũng chỉ có thể tạm thời né tránh.
Cô… cô đâu có thời gian mà suy nghĩ đến chuyện yêu đương chứ.
Hơn nữa, hai người họ có quen thân gì cho cam!
Cô vừa đi vừa nghĩ ngợi rối loạn cả đoạn đường.
Đến khi xe taxi dừng trước cổng khu dân cư, Hứa Thư lúng túng đến mức không dám chào tạm biệt, cứ thế chạy biến đi như trốn nợ.
Suốt đường đi cúi đầu về nhà, cô nhận được tin nhắn của Phó Minh Tùy:
“Về đến nơi nhớ báo bình an.”
Chỉ đi qua một khu dân cư thôi mà, có gì mà phải báo bình an chứ!?
Hứa Thư vừa lẩm bẩm, vừa lấy chìa khóa mở cửa thì vẫn nhắn lại cho anh một tin: “Về rồi.”
Gia đình cô của cô đang ăn cơm tối, thấy cô vào thì chào một tiếng, Hứa Thư không thấy đói, lịch sự lắc đầu rồi trở về phòng.
“Không biết suốt ngày nó bận cái gì…” – Hứa My lẩm bẩm với vẻ không vui, nhưng vì Hứa Thư đã đưa một phần tiền trợ cấp của Hứa Minh Hoa cho bà ta nên bà cũng không nói thêm gì nữa.
Phó Minh Tùy nhìn ra được thái độ né tránh của Hứa Thư, nhưng anh cũng không vội vàng nói rõ điều gì.
Thật ra, điều anh muốn chỉ là giữ một chút sự hiện diện bên cạnh cô mà thôi, không nhất thiết phải bắt cô phải có sự phát triển thực chất nào với mình ngay ở giai đoạn trung học này.
Anh biết sắp tới, cô sẽ phải trải qua một quãng thời gian vừa dài vừa vô cùng khó khăn.
Sống – chết – bệnh tật, dù là trong dòng thời gian kỳ lạ này, Phó Minh Tùy cũng không thể thay đổi.
Điều duy nhất anh có thể làm, chính là ở bên cô, cùng cô vượt qua giai đoạn đó.
Khi kỳ nghỉ hè thực sự bắt đầu, hai người vẫn chưa liên lạc lại với nhau.
Phó Minh Tùy tính toán thời gian, biết rõ lúc đó chuyện gì đã xảy ra, nên không gửi tin nhắn quấy rầy cô.
Đợi đến khi bước vào năm cuối cấp (lớp 12), ai cũng có thể nhìn thấy trên đồng phục của Hứa Thư được khâu thêm một dải băng đen.
Phó Minh Tùy dĩ nhiên cũng thấy, anh lặng lẽ thở dài một tiếng, cảm thấy dải băng đen ấy thật chướng mắt.
Chưa đến một tháng sau, Hứa Thư đã gầy đi rất nhiều.
Vốn dĩ thân hình đã mảnh mai, giờ thì gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.
Khuôn mặt nhỏ nhắn từng có chút mỡ má, giờ đây đường viền quai hàm sắc sảo gần như sắc bén.
Một buổi chiều nắng đẹp, Hứa Thư ngồi ở bậc thềm cạnh sân thể dục rộng lớn, cúi đầu nhìn những con kiến trên cát.
Ánh mắt trống rỗng, không có tiêu điểm gì cả… chỉ là nhìn lũ kiến chậm rãi bò đi.
Cho đến khi một cái bóng đổ xuống, che mất cả đàn kiến, rồi lại di chuyển sang bên cạnh cô và ngồi xuống.
Một mùi hương chanh nhè nhẹ, mát lành quanh quẩn ở chóp mũi, khiến Hứa Thư không cần ngẩng đầu cũng biết ngay người vừa đến là ai.
Người ngồi sau cô, tiết nào cũng ngửi thấy mùi này.
Thời gian qua cô rõ ràng ở trong trạng thái rất tệ, đến cả Uý Duyệt nói chuyện với cô cũng cẩn thận từng chút một, có thể tránh nói gì là sẽ tránh…
Nhưng không ngờ Phó Minh Tùy lại đến.
Đầu óc Hứa Thư xoay đi xoay lại, nhưng vẫn không nói gì.
Cuối cùng vẫn là Phó Minh Tùy mở lời trước:
“Không nóng à?”
Tháng chín, Giang Thành vẫn chưa hề mát mẻ, khoảng thời gian buổi chiều, ánh nắng chiếu xuống người đúng là rất nóng.
Vậy mà Hứa Thư vẫn cứ phơi mình dưới nắng như thế.
Nghe câu hỏi của anh, cô im lặng rất lâu mới trả lời:
“Thật ra phơi nắng thế này, cũng khá tốt.”
Trong lòng cô rất lạnh, như thể rơi vào một hầm băng sâu không thấy đáy, toàn thân lạnh lẽo.
Giọng cô vẫn nhẹ nhàng và dịu dàng như mọi khi, nhưng ai cũng có thể nghe ra trong cảm xúc lúc này của cô có một chút mông lung, thậm chí là u uất.
Cô khẽ nói:
“Kiến đang tìm nhà.”
Từng bầy từng đàn mà tìm.
Phó Minh Tùy hiểu được hàm ý trong lời cô, đến cả kiến cũng có nhà.
Cậu ngừng lại một chút rồi nói:
“Đừng để bị phơi nắng quá mức.”
Hứa Thư quay mặt đi. Thời gian này cô nhận được không ít lời an ủi, ai cũng có, nhưng kiểu “đặc biệt” như Phó Minh Tuỳ lại là lần đầu.
Cô không biết Phó Minh Tùy có cố tình không nói gì hay không, dù sao thì chuyện sinh ly tử biệt ấy, người ngoài có nói gì cũng giống như đang đứng ở trên cao mà chỉ trỏ.
Nếu chưa từng trải qua nỗi đau thấu xương ấy, thì nói gì cũng vô nghĩa.
Phó Minh Tùy đã im lặng rất lâu.
Anh hiểu, đối với cô gái kiêu hãnh như vậy, lòng tự trọng còn quan trọng hơn tất cả.
Đau buồn có thể khiến cô đắm chìm một tháng, hai tháng, nhưng tuyệt đối không thể kéo dài cả một năm, nhất là trong năm lớp 12, một năm có thể quyết định cả cuộc đời.
Không cần anh nói ra, cô sẽ hiểu.
Quả nhiên, ánh mắt Hứa Thư chớp chớp, cố gắng gượng cười:
“Phó Minh Tùy, cách cậu an ủi người khác thật đặc biệt.”
Anh cũng bật cười, đôi mắt đen nhìn cô đầy dịu dàng:
“Cậu cần người khác lặp đi lặp lại mấy lời quen thuộc bên tai cậu à? Hứa Thư, cậu là một người thông minh, cậu không cần điều đó. Những câu như ‘nén bi thương’, ‘hãy mạnh mẽ lên’… nói tới nói lui cũng chỉ có vậy thôi.”
Hứa Thư nghĩ đi nghĩ lại thì cũng đúng.
Bị người khác thương hại liên tục thực sự là một chuyện rất tệ.
Sau khi trò chuyện vài câu với Phó Minh Tùy, cô nhận ra được bạn học đối xử như người bình thường, thực ra mới là điều tốt nhất.
“Cậu nói đúng.” Cô lấy lại tinh thần, đứng dậy:
“Phải về làm đề rồi.”
Phó Minh Tùy mỉm cười, cũng đứng dậy theo cô:
“Đúng lúc lắm,” anh nói:
“Tôi vừa tổng hợp được một loạt đề khó.”
“……”
Nhiệm vụ học tập cực kỳ nặng nề, từ sáng sớm đến tối khuya cũng không làm hết đề, bài tập, sách tham khảo thì đọc mãi chẳng xong…
Trong tình cảnh như thế này, “quên đi” hình như cũng không phải là chuyện quá khó.
Hứa Thư cố gắng khiến thần kinh mình trở nên tê dại, chỉ đắm chìm trong việc học.
Để tránh mâu thuẫn với Hứa My trong khoảng thời gian dễ nổi nóng của lớp 12, cô đã dọn ra khỏi nhà Hứa My, thuê một căn hộ nhỏ gần trường.
Chính là căn hộ ở khu nhà Phó Minh Tùy đang sống, cũng là do anh giới thiệu là “kiểu căn hộ phù hợp”.
Học kỳ đầu lớp 12 trôi qua, tuy có chút cô đơn và tẻ nhạt, nhưng cô cũng không còn thời gian để đau buồn hay than thở.
Chỉ là, đến dịp Tết Nguyên Đán cột mốc ấy Hứa Thư khó tránh khỏi có chút bi thương.
Năm ngoái… vẫn còn là ba người cùng nhau ăn bữa cơm đoàn viên, Mộ Chi làm sủi cảo, cô và Hứa Minh Hoa ở bên cạnh, nhìn như đang phá nhưng thật ra là đang giúp, tuy bình dị nhưng đầy hạnh phúc.
Vậy mà chỉ trong một năm ngắn ngủi, đã chỉ còn lại mỗi mình cô.
Không tự chủ được, nước mắt bắt đầu dâng lên trong mắt Hứa Thư.
Rồi cô ép bản thân không được nghĩ ngợi nữa, chỉ chăm chăm làm bài tập, làm đề nhưng đúng vào thời điểm đặc biệt này, cô không thể hoàn toàn kiểm soát và điều chỉnh được cảm xúc của mình.
Cô chưa từng được rèn luyện để trở nên bất khả xâm phạm.
Mặc dù cửa sổ đã đóng chặt, nhưng tiếng pháo và pháo hoa bên ngoài vẫn không ngừng vang lên, từng đợt từng đợt chui vào tai Hứa Thư.
Như có một bàn tay vô hình, siết chặt lấy lồng ngực cô, đến mức không thể thở nổi.
Hứa Thư cắn bút với khuôn mặt tái nhợt, cười khổ phát hiện ra mình đã đánh giá quá cao bản thân.
Cô rất sợ cô đơn, sợ đến mức sắp phát điên, nhất là trong những ngày sum vầy hạnh phúc của mọi người như thế này, cô đơn của cô càng trở nên không thể chịu nổi…
Khi cô đang bồn chồn khó chịu, đắn đo không biết có nên ra ngoài đi dạo một vòng, dù chỉ để dính chút hơi pháo, khói lửa ngày Tết cho khuây khỏa, thì chuông cửa vang lên.
Ai lại đến tìm cô lúc này?
Hứa Thư không hiểu chuyện gì, mơ hồ ra mở cửa rồi trông thấy Phó Minh Tùy, khuôn mặt trắng trẻo, tuấn tú trong đêm đông lại càng nổi bật.
Có một câu nói thế nào nhỉ?
Bóng dáng cao ráo của anh dựa vào khung cửa, khí chất nho nhã điềm đạm, ngũ quan lại đẹp như vẽ đơn giản bằng nét mực nhạt.
Thấy bộ dạng ngạc nhiên của Hứa Thư, Phó Minh Tùy mỉm cười, lắc lắc que pháo bông trong tay.
Anh nói:
“Chúc mừng năm mới.”
Sau đó ngừng một chút, dường như đã chuẩn bị sẵn từ lâu, lại hỏi:
“Bạn học, có muốn đi đốt pháo bông với tôi không?”
Nếu là nửa năm trước, có đánh chết Hứa Thư cũng không ngờ được rằng đến Tết Nguyên Đán, mình đã mất đi tất cả, rồi lại cùng một nam sinh chưa thân lắm đi chơi pháo hoa.
Nhưng sự thật là như vậy.
Cô đi theo Phó Minh Tùy ra ngoài, trong đêm Giao thừa không một bóng người trên con phố vắng, chịu đựng cái lạnh đến mức hà hơi thành khói, những ngón tay trắng trẻo đông cứng đến tím tái, cầm lấy cây pháo hoa rực rỡ nhưng chỉ chớp lóe trong phút chốc — để tìm kiếm chút niềm vui.
Chỉ có điều, giống như pháo hoa, niềm vui ấy cũng có hạn sử dụng.
Sợi dây mảnh của que pháo trong tay Hứa Thư cháy bùng lên, ánh sáng lấp lánh làm cô bật cười trong chốc lát, cuối cùng lại chỉ còn một đống tro tàn trống rỗng.
Cô ngẩn ngơ nhìn những ngón tay đang cầm lấy đoạn cuối tàn lụi của pháo hoa.
“Sao thế, chưa chơi đã?”
Phó Minh Tùy dựa vào tường, bóng của anh dưới ánh đèn đường bị kéo dài, anh mỉm cười nói:
“Còn có thể tiếp tục mua.”
Hứa Thư im lặng một lát, lắc đầu:
“Thôi vậy.”
“Kiểu giải trí để xua đi cô đơn thế này lãng phí quá, dù có chơi bao nhiêu cũng sẽ đến lúc chấm dứt.”
Dù sao cô vẫn là một cô gái thực tế.
“Không đâu.”
Phó Minh Tùy lại khẽ thể hiện một chút nét ‘con nhà giàu’ vẫn luôn được giấu kín, giọng nói thản nhiên:
“Có thể mua mấy thùng pháo hoa, cậu muốn chơi bao lâu thì chơi bấy lâu.”
Cùng lắm thì, đốt pháo cả đêm cũng được.
Niềm vui là thứ rất khó mua, hoàn toàn không thể đánh giá bằng tiền hay sự lãng phí.
Hứa Thư toát mồ hôi, nhìn anh, hiếm hoi mới nói một câu:
“Đừng làm loạn nữa.”
Phó Minh Tùy không nhịn được bật cười.
“…Cậu cười cái gì?”
Hứa Thư bị anh cười đến ngượng, mà cảm giác trống rỗng trong lòng cũng vô thức tan biến không dấu vết.
“Cười cậu kiềm chế quá đấy, thích thì cứ thả lỏng một chút.”
Phó Minh Tùy cười cong cả mắt, nói với cô:
“Vào dịp Tết đặc biệt như thế này, cậu càng nên cho phép mình được buông thả một chút.”
Cái người này…
“Cậu nói tôi đó.” Hứa Thư không cam lòng, ngẩng đầu nhìn con phố vắng tanh không một bóng người, dứt khoát nói thẳng:
“Chẳng phải cậu cũng vậy sao?”
Phó Minh Tùy có hơi hiểu cô đang ám chỉ điều gì, nhưng lại giả vờ không biết, cười hỏi ngược lại:
“Tôi ‘cũng vậy’ là sao?”
“Cậu cũng đang kiềm chế đấy thôi.”
Hứa Thư dứt khoát “phá bình buông xuôi”, trong đêm đông lặng lẽ, đôi mắt đen láy lại càng trong veo, cô không né tránh, nhìn thẳng vào anh:
“Chẳng phải cậu thích tôi sao?”
Chuyện thích một người, Phó Minh Tùy rõ ràng cũng đang che giấu, vậy cớ gì lại đường hoàng đi giáo huấn người khác như vậy?
Hứa Thư nói xong chẳng thèm để ý gì nữa, nhưng lập tức quay đi chỗ khác, không dám nhìn cậu chính cô cũng không hiểu sao mình lại bốc đồng đến thế, nhưng… hình như nói ra rồi cũng không hối hận.
Chỉ là cái khoảng thời gian chờ đợi câu trả lời, thật sự giống như ngồi trên đống lửa.
Cô cúi đầu nhìn bóng mình dưới đất, nhưng trong tai lại vang lên tiếng Phó Minh Tùy:
“Đúng vậy.”
Nghe được câu trả lời, Hứa Thư lập tức quay đầu lại theo bản năng, đôi mày cong khẽ nhướng lên:
“Cậu thật sự thừa nhận à?”
“Thì sao phải phủ nhận chứ?”
Phó Minh Tùy không nhịn được bật cười:
“Tôi chính là thích cậu…”
“Đừng nói nữa!”
Chính Hứa Thư là người khơi ra chuyện này, thế mà đến lúc thật sự nghe anh nói, lại không chịu nổi, vội vàng đưa tay bịt tai mình.
Giữa mùa đông lạnh giá dưới 0 độ, lòng bàn tay áp lên gò má lại nóng hầm hập, cô cảm thấy cả người như sắp bốc cháy vậy.
Phó Minh Tùy nhìn dáng vẻ trốn tránh, rụt rè của cô, khẽ thở dài một hơi khó phát hiện ra.
Thì ra cái kiểu “vụng về mà vẫn thích trêu người” này là khắc sâu trong xương cốt, chẳng thể sửa được.
Nhưng sao lâu rồi không gặp…
Giờ lại thấy đáng yêu thế này?
“Hứa Thư, thả lỏng đi.”
Phó Minh Tùy bước lại gần, gỡ tay cô đang bịt tai xuống:
“Tôi sẽ không tạo áp lực cho cậu đâu.”
Nhưng Hứa Thư vẫn không nhìn anh, cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi chân mình, nhỏ giọng nói:
“Tôi không biết yêu đương đâu.”
Thật ra nói với anh, cũng là để làm rõ điều này.
“Trong kế hoạch tương lai của tôi không có việc học đại học ở Giang Thành, thậm chí không phải ở trong nước… Tôi muốn ra nước ngoài…”
Hứa Thư ngừng một chút, cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Phó Minh Tùy, trong mắt có chút chua xót:
“Nên… xin lỗi cậu.”
Cô đã thấy quá nhiều chuyện tình cảm không đi đến đâu, nên cũng không có ý định thử.
Nhưng một khi đã hiểu rõ tấm lòng của người kia, dù thế nào cũng nên cho anh một câu trả lời dứt khoát.
Phó Minh Tùy nghe vậy, trong lòng lại cảm thấy cô gái nhỏ của mình quả nhiên không phải người bình thường.
Đối diện với loại “mỹ sắc cám dỗ” cấp bậc như anh, mà vẫn có thể kiên định với kế hoạch tương lai của mình, không lay chuyển chút nào.
Thật sự là, tuổi còn nhỏ mà đã rất vững vàng.
Nhưng…
Anh đâu có ý định thay đổi gì của cô đâu.
Thế nên, Phó Minh Tùy mỉm cười, trả lời lại một cách nhẹ nhàng:
“Những chuyện đó, không sao cả mà.”
Không sao cả?
Hứa Thư ngẩn người, lơ ngơ hỏi lại:
“Hả?”
“Tôi đâu có bảo cậu phải thay đổi kế hoạch tương lai vì tôi.”
Phó Minh Tùy nói thật lòng:
“Tôi chỉ là thích cậu, muốn ở bên cậu thôi.”
Thích một người không phải để bắt người đó thay đổi vì mình, mà là để trở thành chỗ dựa vững chắc cho người ấy.
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của Hứa Thư, Phó Minh Tùy khẽ nói:
“Tôi sẽ là hậu thuẫn cho cậu, hiểu không?”
Cô từ trước đến nay luôn là một mình gánh vác, quá mệt rồi.
Còn anh, chỉ đang làm việc mình nên làm mà thôi chỉ là làm sớm hơn mười năm.
Khi dần hiểu ra ý anh, tai Hứa Thư đỏ lên:
“Cậu đang nói gì vậy…”
Cô hất tay anh ra, chạy về phía con hẻm nhỏ dưới ánh đèn đường.
“Hứa Thư, tôi cần cậu nói một câu…”
Phó Minh Tùy đuổi theo, giọng nói mang theo nụ cười sáng sủa:
“Rằng cậu cũng thích tôi.”
Hứa Thư dừng bước, nhưng không quay đầu lại, chỉ hỏi:
“Cậu nói trong kế hoạch tương lai của cậu có tôi à?”
Phó Minh Tùy:
“Ừ.”
“…Vậy thì để tương lai hẵng nói.”
Cô quay đầu lại cười với anh, lúm đồng tiền lém lỉnh.
Người thông minh sẽ không nói quá nhiều vào lúc còn trẻ.
Dù sao thì…
Tương lai còn rất dài.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Làm anh bẩn rồi Chương 2: Chương 2: So với công ty, điều cô hứng thú là người lãnh đạo. Chương 3: Chương 3: Phó Minh Tuỳ: “ Lên xe đi, tôi đưa cô một đoạn.” Chương 4: Chương 4: “Họ lúc nào cũng cần ở bên chiều chuộng, lãng mạn. Không phù hợp làm vợ.” Chương 5: Chương 5: “Cô Hứa, cô thích Tổng giám đốc Phó sao?” Chương 6: Chương 6: “Trong giờ làm việc không nói chuyện riêng.” Chương 7: Chương 7: “Lại sắp xếp cho cậu đi xem mắt à?” Chương 8: Chương 8: “Cô thậm chí còn sợ tiếng tim đập của mình bị Phó Minh Tùy nghe thấy.” Chương 9: Chương 9: “Lén lút nhét vào tay anh một mẩu giấy nhỏ.” Chương 10: Chương 10: Lạy Chúa, xin hãy phù hộ cho ảo mộng nhỏ bé của con. Chương 11: Chương 11: Lần sau mình có thể đổi chỗ hẹn. Chương 12: Chương 12: Nhiều năm trước anh từng gặp Hứa Thư một lần. Chương 13: Chương 13: Trước khi đăng ký kết hôn, để bố mẹ gặp mặt con dâu một chút. Chương 14: Chương 14: Chiếc áo sơ mi nam. Chương 15: Chương 15: Ở mọi giai đoạn của cuộc đời, cô đều rung động vì Phó Minh Tùy. Chương 16: Chương 16: Là vợ anh, phải mạnh mẽ một chút. Chương 17: Chương 17: Bởi vì luôn đứng trên đỉnh cao, nên đã quen với việc "ban ơn". Chương 18: Chương 18: “Ông Phó vào đó lấy tinh dịch, sau đó đưa lại là được.” Chương 19: Chương 19: Chỉ là muốn thử giúp anh. Chương 20: Chương 20: Sao người này cứ coi cô như trẻ con vậy? Chương 21: Chương 21: Bộ dạng lần đầu yêu của một đứa chưa từng hẹn hò như cậu, sao giấu nổi chứ? Chương 22: Chương 22: Thật ra tôi đã định kết thúc sớm công việc hôm nay, để có thể ở bên em. Chương 23: Chương 23: Phó Minh Tuỳ nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng chạm vào môi mình: “Phải hôn ở đây.” Chương 24: Chương 24: “Anh thường đeo ghim cài áo à?” Chương 25: Chương 25: Kiểu giao tiếp thân mật giữa người trưởng thành vào ban đêm. Chương 26: Chương 26: “Nhà cũ” bị cháy. Chương 27: Chương 27: “Mấy ngày tới anh có thể ở bên em” Chương 28: Chương 28: Lúc hôn em, anh chẳng hề kỵ sạch, chỗ nào của em… anh cũng rất thích. Chương 29: Chương 29: Rất hưởng thụ khi thấy cô chủ động nhào đến ôm và hôn anh. Chương 30: Chương 30: Là một cơ hội để cô có thể “vượt ranh giới”, thậm chí là “dựa vào cưng chiều mà kiêu ngạo”. Chương 31: Chương 31: Đúng là tuổi trẻ bồng bột, không biết trân trọng lòng tốt, quá kiêu ngạo. Chương 32: Chương 32: Lần đầu cảm nhận được chút “tổng tài bá đạo” từ anh. Chương 33: Chương 33: Phó Minh Tùy vừa nhìn thấy, cúi đầu liền hôn cô, làm trôi mất lớp son. Chương 34: Chương 34: “Anh chỉ đang … ra oai thôi.” Chương 35: Chương 35: Có phải anh đã bắt đầu thích cô một chút rồi không? Chương 36: Chương 36: Anh đưa tay đặt mặt dây chuyền đang treo trên ngực cô vào giữa môi cô, để cô cắn nó bằng răng. Chương 37: Chương 37: Phó tổng hiếm khi có cảm giác “thất bại” trong đời, vậy mà lúc này lại thấy hơi nản lòng. Chương 38: Chương 38: Anh không muốn cô trở thành mục tiêu của dư luận, bị tất cả mọi người dùng ánh mắt dò xét mà quan sát. Chương 39: Chương 39: Cô quá đáng yêu nên anh đã hôn nhẹ một cái. Chương 40: Chương 40: Tắm là một khâu quá lãng phí thời gian… Chương 41: Chương 41: Vì em quá gầy… nên mới dễ ngất xỉu như vậy. Chương 42: Chương 42: Phó Minh Tùy vẫn đứng nguyên tại chỗ, đôi mắt đen ánh lên nụ cười nhìn cô chăm chú, thật… khiến người ta thấy y Chương 43: Chương 43: Những scandal tình cảm là thứ dễ khiến một người bị cản trở nhất. Chương 44: Chương 44: Con mèo nhớ em đến mức rụng lông rồi. Chương 45: Chương 45: “Anh không dùng biện pháp gì, để vợ phải uống thuốc à?” Chương 46: Chương 46: Vụ tai nạn nhiều năm trước thật sự không đơn giản… Chương 47: Chương 47: Nghĩ mà xem, phụ nữ dù ngoan đến đâu, cũng cần được dỗ dành mà. Chương 48: Chương 48: Phó tổng, áo sơ mi là kích cỡ của anh. Chương 49: Chương 49: Cô là vì yêu anh nên mới muốn lấy anh. Chương 50: Chương 50: Vậy cô mong anh sẽ phản ứng thế nào đây? Chương 51: Chương 51: Đến gặp em - Đối với anh chính là chuyện quan trọng nhất. Chương 52: Chương 52: Anh sẽ không làm thủ tục ly hôn với em đâu. Chương 53: Chương 53: Anh có thể làm người theo đuổi cuồng nhiệt của em không? Chương 54: Chương 54: Anh theo đuổi con gái mà để thư ký giúp gửi hoa, đã thế còn chê bai đủ kiểu. Chương 55: Chương 55: Vậy khi anh bế em áp lên tường thì vẫn ổn đúng không? Chương 56: Chương 56: Chín phần là vì vợ nó đấy… Chương 57: Chương 57: Anh biết, em chỉ đang ghen thôi Chương 58: Chương 58: Anh không nên để em nhìn thấy cô ta. Chương 59: Chương 59: Nhìn thấy ánh mắt sững sờ của Phó Minh Tùy, cô thậm chí còn có cảm giác sảng khoái như đã vỡ bờ. Chương 60: Chương 60: Phó Minh Tùy muốn hủy bỏ thỏa thuận tài sản tiền hôn nhân. Chương 61: Chương 61: Anh không sợ em dùng khối tài sản kếch xù này của anh để nuôi trai bao à? Chương 62: Chương 62: Anh gần như sốt ruột mà hôn lên môi cô Chương 63: Chương 63: Anh luôn có một thứ khó kiềm chế… Chương 64: Chương 64: Hứa Thư và Phó Minh Tuỳ đang tình tứ…. Chương 65: Chương 65: Thật ra là em cố tình làm anh bị bẩn đấy. Chương 66: Chương 66: Anh không muốn có một đứa con sao? Chương 67: Chương 67: Mê hồn đoạt cốt, lại càng khiến người ta không thể dừng lại Chương 68: Chương 68: Kết thúc phần chính của truyện. Chương 69: Chương 69: Ngoại truyện - Chỉ cần có lòng, mỗi ngày đều có thể trôi qua thật lãng mạn. Chương 70: Chương 70: Ngoại truyện - Ghen Chương 71: Chương 71: Về chuyện Phó Minh Tùy mang theo ký ức quay trở về năm 17 tuổi (Nếu gặp nhau lúc trung học) Chương 72: Chương 72: Biết nên dùng thủ đoạn như thế nào để từ từ tiếp cận cô (Nếu gặp nhau lúc trung học) Chương 73: Chương 73: Dù Phó Minh Tùy tuy hay cười, nhưng thật ra rất lạnh lùng (Nếu gặp nhau lúc trung học.) Chương 74: Chương 74: Ở cái tuổi mười bảy mười tám này, có cậu con trai nào chưa từng thích một “khuôn mặt mối tình đầu” như thế đ Chương 75: Chương 75: Thì ra cái kiểu “vụng về mà vẫn thích trêu người” này là khắc sâu trong xương cốt, chẳng thể sửa được. (Kết t Chương 76: Chương 76: Một cái Tết náo loạn – Vị khách không mời mà đến Chương 77: Chương 77: Một cái Tết hỗn loạn – Em thích trẻ con ...vậy tụi mình sinh một đứa nhé? Chương 78: Chương 78: Một cái Tết hỗn loạn như gà bay chó sủa — nhưng lại đang chuẩn bị để mang thai. Chương 79: Chương 79: Một cái Tết “náo nhiệt” Chương 80: Chương 80: Chúng ta đang trong giai đoạn tạo người mà. Chương 81: Chương 81: Phản ứng khi mang thai. Chương 82: Chương 82: Cuộc sống hàng ngày trong thời kì mang thai. Chương 83: Chương 83: Nhật ký nuôi con của Phó tổng.