Chương 77
Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên

Chương 77: Hồi kinh

Ba ngày sau, mật chiếu thứ ba của Tống Sưởng cũng được đưa đến tay Châu Đàn.

Sở Lâm được Yên Phục cấp tốc phi ngựa ngày đêm mời từ Tây Cảnh đại doanh về. Sau khi xem mật chiếu, ông liền hiểu rõ sự tình hệ trọng, quyết định điều binh tháp tùng Châu Đàn trở về kinh thành gấp.

Khúc Du thầm nghĩ, trước đây nàng từng khuyên Sở Lâm không nên tùy tiện can dự vào loạn cục Biện Đô, nhưng sau khi nhận được mật chiếu của Tống Sưởng, chuyến đi này căn bản khó lòng chối từ.

Trước khi khởi hành, Yên Phục và Từ Thực đã có một cuộc mật đàm với phu thê Châu Đàn.

Sở Lâm về kinh là để hộ vệ Tống Sưởng, nhưng ông chưa chắc đã được an toàn tại Biện Đô. Nhìn thấy bệnh tình của Đức Đế ngày càng trầm trọng, không biết đến ngày nào di chiếu trong tay Châu Đàn sẽ phát huy tác dụng.

Trước ngày đó, họ sẽ cho binh lính cải trang thành đội thương nhân đi về Biện Đô, chuẩn bị cho việc cung biến.

Vương Di Nhiên biết Khúc Du sắp đi đã khóc mấy bận. Nhược Châu cách Biện Đô quá xa, sau này muốn gặp lại e rằng không dễ dàng. Hà Nguyên Khải đứng bên cạnh an ủi bà, nói rằng chỉ cần hắn được thăng quan vẫn sẽ có cơ hội đến Biện Đô bái kiến.

Lần này họ đi gấp gáp, đồ đạc mang theo còn chẳng bằng lúc đến, để tránh đánh động, còn cố ý chọn đêm khuya xuất thành. Khúc Du vén rèm xe ngựa, ngoảnh lại nhìn Nhược Châu với ánh đèn lấm chấm, trong lòng cảm xúc ngổn ngang.

Châu Đàn im lặng ngồi bên cạnh nàng, không hề ngoái nhìn lại một lần nào.

“Lúc đến gió thoảng mây trôi, ngày đi lại vạn dặm sầu giăng.” Chàng trầm giọng nói: “Ta vốn nghĩ ngày này sẽ không đến sớm như vậy.”

Rèm xe lay động, ánh đèn ngoài kia lướt qua. Khúc Du buông tay xuống, trong lòng thầm nghĩ. Thì ra không chỉ một mình nàng lưu luyến những ngày tháng quên hết ưu phiền này. Nhưng có những chuyện không thể không làm.

Phò tá triều cương khiến nó không rơi vào tay bạo quân, ấy là vì đại cục của thiên hạ. Biến pháp Tước Hoa Lệnh là sửa lại những sai sót còn sót lại trong pháp lệnh trước đây của Cố Chi Ngôn, ấy là vì cái lợi của vạn dân.

Không ai có thể nói rõ, vì sao có những người sinh ra trên đời đã định sẵn phải gánh vác sứ mệnh phi thường. Nàng đã quan sát thật lâu, lịch sử năm nghìn năm trôi qua, thế đạo vẫn đầy rẫy chông gai, nhưng luôn có người cam tâm tình nguyện vất vả mở đường.

Theo đuổi vì điều gì? Cam lòng vì việc chi?

Chẳng phải những người tuẫn đạo dâng hiến thân thể và linh hồn cũng chính là vì cái ‘đạo’ này hay sao?

Châu Đàn không biết từ lúc nào đã nắm lấy tay nàng.

Khúc Du nghĩ, nàng chỉ là một người bình thường không thể bình thường hơn được nữa. Nàng không phải là kẻ mê học, năm xưa nàng hoàn toàn không thể lý giải vì sao giáo viên hướng dẫn lại say đắm nghiên cứu những nhân vật lịch sử ảo, thà cả đời không lấy chồng, bầu bạn với ‘người ấy’ ở nơi xa xôi.

Nàng không phải là ‘siêu nhân’ trong ngòi bút của Nietzsche. Dù nàng ngưỡng mộ những người tuẫn đạo một lòng muốn bắc ngang chiếc cầu, nhưng ngay cả khi tâm sự cùng Châu Đàn ở nơi sơn lâm ngoại ô kinh thành, cảm xúc trong lòng nàng cũng chỉ là khâm phục. Nàng thấu hiểu sâu sắc, song luôn cảm thấy bản thân không thể làm được như thế.

Suốt một năm qua, Châu Đàn từng cùng nàng thắp nến trò chuyện đêm khuya. Chàng nói, ngay trong ngày tân hôn nàng lần đầu gặp chàng, trong mộng chàng đã có cảm ứng, dường như có thần linh dẫn lối trong cõi hư vô, khiến chàng nhận ra mình gặp được tri kỷ. Nhưng phải đến khi nàng đánh trống nơi phố Ngự, chàng mới thực sự nảy sinh tình yêu.

Khúc Du từng nhiều lần tự vấn, nàng không phải người của triều đại này, tại sao lại phải minh oan cho họ. Nàng đã không thể nhớ lại tâm trạng lúc bấy giờ của mình, chỉ mơ hồ nhớ rằng khi nhìn thấy Chỉ Lăng chấm nước viết chữ trong Phương Tâm Các nàng đã hạ quyết tâm.

Có lẽ còn sớm hơn thế, ngay từ khi Cốc Hương Huỷ rơi xuống từ Phàn Lâu nàng đã không thể đứng ngoài cuộc.

Trong đêm khuya, Châu Đàn âu yếm v**t v* gương mặt nàng, nói: “Nàng không hề tầm thường, ít nhất… nàng đã nghe được tiếng khóc than trong bóng tối.”

Nghĩ đến đây, Khúc Du cuối cùng cũng bật cười.

Nếu nàng là Châu Đàn, trong tình cảnh này cũng sẽ nghĩa không màng đến hậu quả quay về Biện Đô. Cũng như nàng là Khúc Du, tò mò về sự thật lịch sử, không thể cắt đứt tiếng khóc than trong bóng tối. Thế nên cho dù có luyến tiếc sự an bình của Nhược Châu cũng sẽ không ngoảnh đầu lại nhìn.

Họ nắm tay nhau, trong đêm xuân tĩnh mịch, mạnh mẽ, khí thế tiến về phía cái gọi là đạo trong lòng mình, lại vừa vặn cùng chung một lý tưởng. Có lẽ, điều này cũng có thể coi là một loại lãng mạn đến tột cùng.

Thái tử phi kinh sợ ngã bệnh, đã bốn ngày không xuất hiện trước mặt hắn.

Tống Thế Diễm đặt tay xoa xoa ấn đường trước ánh nến, chợt nghe thấy mạc liêu vừa bước vào nói: “Tiểu Châu đại nhân đã về Biện Đô.”

“Sao?” Hắn ta đặt sách tre xuống, có chút kinh ngạc: “Mật chiếu của phụ hoàng vậy mà lại giao cho Châu Đàn?”

Tống Sưởng bệnh nặng nhưng chưa đến mức mất hết ý thức, dù tay hắn ta có thể vươn tới đại nội Biện Đô, nhưng cũng không dám hành động càn rỡ.

Ví như hắn ta chỉ biết Đức Đế liên tiếp phát ra ba phong mật chiếu, nhưng lại không biết mật chiếu này đã đi về đâu.

Tống Thế Diễm đứng dậy, vừa suy ngẫm vừa lẩm bẩm: “Học trò của Cố Chi Ngôn, tam bảng Trạng Nguyên lang, là cái đinh trong án Nhiên Chúc chưa được nhổ, mặt ngọc lòng dạ Tu La của Hình bộ, kẻ đã một tay đánh đổ Phó Khánh Niên…”

Mạc liêu nghe thấy một tiếng “cách” giòn tan của quân cờ rơi xuống đất. Thì ra Tống Thế Diễm mải nghĩ, tay áo rộng lướt qua bàn cờ, làm quân rơi xuống đất. 

“Theo tính cách của phụ hoàng, mấy chuyện này dù chỉ dính vào một việc thôi thì người cũng sẽ không giữ lại tính mạng kẻ đó.” Tống Thế Diễm rủ mắt xuống, không biết là nói với mạc liêu hay nói với chính mình: “Ta vốn tưởng người không giết hắn, chỉ là biếm đi xa khỏi Biện Đô là để đề phòng ta. Nhưng vào lúc này, người mà người tin tưởng nhất, tại sao lại là Châu Đàn?”

Mạc liêu không nói gì, có lẽ nhất thời hắn cũng chưa nghĩ thông vấn đề này.

“Cảnh An, ngày mai ngươi hãy đi điều tra một phen, rốt cuộc phụ mẫu Châu Đàn đã mất sớm ở Lâm An có lai lịch thế nào.” Thái Tử hoàn hồn lại, nhíu mày căn dặn: “Ta chỉ biết mẫu thân hắn hình như xuất thân từ thế gia Kim Lăng, nhưng nếu chỉ như vậy…”

Hắn không nói tiếp, mà chuyển sang hỏi: “Hiện giờ hắn đã vào cung chưa?”

Mạc liêu đáp: “Bên cạnh tiểu Châu đại nhân có binh lính của Sở lão tướng quân, người của chúng ta không thể động đến hắn. Sau khi vào thành hắn liền thẳng tiến đại nội, giờ phút này hẳn là đã diện kiến bệ hạ.”

Tống Thế Diễm không hề hoảng loạn. Ngón tay thon dài của hắn ta mân mê chiếc nhẫn ban chỉ nạm ngọc lưu kim nặng trịch, cười khinh miệt một tiếng: “Gặp thì đã sao? Sở Lâm bao năm nay ngoài đánh trận ra chẳng quan tâm chuyện gì khác, đại doanh Biện Đô sớm đã trở thành tâm phúc của cô. Ông ta không giữ được hoàng thành đâu.”

Mạc liêu nói: “Điện hạ mưu tính nhiều năm, tất nhiên không phải mấy người này có thể phá hoại được.”

Tống Thế Diễm lại đột nhiên hỏi: “Phu nhân của Châu Đàn có theo hắn trở về không?”

Mạc liêu không hiểu ý, nhưng vẫn đáp: “Dĩ nhiên là có. Tiểu Châu đại nhân hồi kinh chỉ mang theo phu nhân và một thị vệ, người trong nội trạch đều ở lại Nhược Châu, hẳn là trong lòng cũng không nắm chắc được tình hình Biện Đô.”

“Nếu hai người họ tình cảm sâu đậm, Châu Đàn sẽ không thể để phu nhân đi theo trở về.” Tống Thế Diễm đã hiểu ra, đầy vẻ tự tin nói: “Chắc là nàng ta cũng lo lắng cho người thân ở Biện Đô thôi. Châu Đàn là cô gia quả nhân* còn nàng ta thì không.”

*Người không có người thân, không có vướng bận.

Thái Tử nhắc đến Khúc Du, mạc liêu chợt nhớ ra một chuyện: “Sau khi Xuân nương tử nhập phủ, Xuân Phong Hóa Vũ Lâu liền đóng cửa nghỉ, người của chúng ta đã lật tung mọi ngóc ngách nhưng vẫn không tìm thấy tung tích của Cao cô nương… Hạ lưu sông Biện mấy ngày trước có vớt được một nữ thi thể bị hủy dung, nhìn vóc dáng thì có vẻ giống, nhưng không thể xác định có phải hay không nên tạm thời chưa bẩm báo.”

“Con gái của Cao Tắc tuy có chút thú vị nhưng quá cứng rắn, không sống được lâu.” Tống Thế Diễm không cho là đúng, phất tay, như thể nghĩ ra một ý tưởng thú vị, nói: “Hiện giờ cô có một chuyện khác… Ngươi hãy bảo Tống Kỳ dẫn một đội người theo, bao vây quanh Khúc phủ.”

Mạc liêu kinh ngạc: “Khúc phủ?”

Thái Tử ngáp một cái, lười biếng nói: “Đi đi.”

Thấy hắn ta không muốn giải thích, mạc liêu cũng không dám hỏi thêm. Khi sắp bước ra khỏi cửa, hắn ngửi thấy một mùi hương hoa mai tĩnh mịch.

Mạc liêu lập tức nghiêng mình nấp sau tấm bình phong ở cửa, đợi đến khi Diệp Lưu Xuân bước vào, mới khẽ chào một tiếng rồi vội vã rời đi.

Dù hắn được Thái tử tin tưởng nhưng việc nhìn thấy thiếp thất của Thái tử vẫn là thất lễ, huống hồ lại là người có thân phận nhạy cảm như Diệp Lưu Xuân.

Diệp Lưu Xuân không nhìn thấy hắn, nhưng nàng biết Thái tử rất tin tưởng người mạc liêu này, liền cúi người nói: “Thiếp đến không đúng lúc, phải chăng đã làm chậm trễ chính sự của điện hạ?”

Nàng vốn giỏi quan sát sắc mặt, lại quen biết Thái tử nhiều năm nên vô cùng hiểu rõ tâm tư của hắn ta. Sau khi bị ép vào phủ, nàng biết có làm loạn cũng vô ích, liền dứt khoát vẫn hầu hạ Thái tử như trước, thậm chí còn tùy tiện thêu dệt vài câu “đã mến mộ từ lâu” để dỗ dành hắn ta.

Tống Thế Diễm tuy biết đây không phải thật lòng, nhưng lại vô cùng hưởng thụ sự giả dối phụng sự của nàng, dường như có thể đạt được một sự kh*** c*m khi ép buộc nàng khuất phục.

“Không sao, Lưu Xuân sao lại tới đây?” Tống Thế Diễm ngồi lại trước án, trêu chọc ánh nến bên tay. “Cô mấy ngày không đến thăm nàng, không biết nàng đang bận rộn chuyện gì.”

Diệp Lưu Xuân khẽ phe phẩy chiếc quạt tròn trong tay, mũi hắn tràn ngập mùi hương hoa mai dễ chịu của Tín Dương công chúa: “Mấy hôm nay thiếp hầu hạ Thái tử phi, người bệnh nặng lắm. Nếu điện hạ rảnh rỗi, chi bằng hãy đi thăm người một chút.”

Tống Thế Diễm đưa tay ra, mạnh mẽ kéo nàng vào lòng. Trong mắt Diệp Lưu Xuân lóe lên một tia chán ghét, nhưng mặt nàng vẫn nhu thuận, nửa từ chối nửa đón ý nói: “Hôm nay tâm trạng điện hạ có vẻ không tệ?”

“Ta đã nhờ người dốc sức tìm kiếm tung tích của Cao cô nương nhưng giờ vẫn chưa tìm thấy. Ta biết tình cảm tỷ muội các nàng sâu nặng, nhất định quan tâm. Nếu thực sự không tìm được, Lưu Xuân cũng đừng đau lòng.” Tống Thế Diễm hít hà ở cổ nàng, lộ ra một nụ cười âm trầm: “Nhưng mà, một vị tỷ muội tốt khác của nàng hôm nay lại vừa về Biện Đô đấy.”

Diệp Lưu Xuân giật mình: “Du Du đã trở về?”

Tống Thế Diễm đánh giá thần sắc của nàng, cười nói: “Đúng vậy.”

“Nhưng, nàng ấy không phải đã theo tiểu Châu đại nhân đến Nhược Châu rồi sao?”

“Phụ hoàng bệnh nặng triệu Châu Đàn hồi kinh.”

Diệp Lưu Xuân không tiếp lời. Nàng đã quen biết Châu Đàn từ Lâm An, cộng thêm những tiết lộ mơ hồ của Bạch Sa Đinh sau này, ít nhiều cũng có thể đoán ra. Nàng không biết Tống Thế Diễm đã biết được bao nhiêu, đành phải giữ im lặng.

Nghĩ đến Bạch Sa Đinh, lòng nàng lập tức dâng lên một trận chua xót.

Tống Thế Diễm lại thu hết biểu cảm của nàng vào mắt, cố ý nói: “Lưu Xuân có phải đang nghĩ đến Bạch lang của nàng không?”

Diệp Lưu Xuân cố nặn ra một nụ cười, đang định phủ nhận, Tống Thế Diễm liền nói tiếp: “Hắn hẳn là đã đến nhậm chức ở phía nam rồi, một đường ăn chơi nhảy múa, chè chén cùng kỹ nữ, đã sớm quên nàng đến tận chín tầng mây. Lưu Xuân nàng một lòng vì hắn, hắn lại hoàn toàn không hay biết, chỉ cho rằng nàng thấy hắn thất thế liền tham phú quý mà vào phủ Thái tử… Người bạc bẽo khó trách, một tấm chân tình của Lưu Xuân, thật sự là trao lầm người rồi.”

“Thiếp giờ ở nơi đây, trong mắt trong lòng tự nhiên chỉ có điện hạ.” Diệp Lưu Xuân không vì lời hắn ta nói mà thất thố, chỉ nhẹ nhàng nói: “Chuyện cũ mà thôi, thiếp được điện hạ yêu thương, nữ tử trong thiên hạ đều ngưỡng mộ, hà tất phải hao tâm tổn trí vì người như vậy.”

Tống Thế Diễm nghe những lời này vô cùng thoải mái, cũng không bận tâm nàng nói thật hay giả. Hắn khẽ hôn một cái lên cổ nàng, hạ giọng nói: “Lưu Xuân là người hiểu ý cô nhất. Để làm nàng vui, vài ngày nữa, ta sẽ mời vị tỷ muội tốt của nàng vào phủ ở lại chơi vài ngày cùng nàng, được không?”

Diệp Lưu Xuân nghe hiểu hàm ý trong lời nói của hắn, không khỏi cứng người lại.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (132)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Thư gấm ngừng gửi - 01. Dẫn · Mộng hoa rơi Chương 2: Chương 2: Hồi 1: Khúc nhạc lỗi nhịp - Chương 2: Ban hôn Chương 3: Chương 3: Xuất giá Chương 4: Chương 4: Chữa lành Chương 5: Chương 5: Hành nghề y Chương 6: Chương 6: Bức ép Chương 7: Chương 7: Tỉnh dậy Chương 8: Chương 8: Quản gia Chương 9: Chương 9: Về thăm nhà Chương 10: Chương 10: Rơi lầu Chương 11: Chương 11: Hồi 2: Bạch Lãng - Chương 11: Suy đoán không căn cứ Chương 12: Chương 12: Hoài nghi Chương 13: Chương 13: Tiên sinh Chương 14: Chương 14: Phố bắc Chương 15: Chương 15: Phương Tâm Chương 16: Chương 16: Đối chất Chương 17: Chương 17: Nghe trộm Chương 18: Chương 18: Thăm dò Chương 19: Chương 19: Ho ra máu Chương 20: Chương 20: Kinh ngạc đau đớn Chương 21: Chương 21: Hồi 3: Chim yến quay về - Chương 21: Đánh trống Chương 22: Chương 22: Quy tắc Chương 23: Chương 23: Nguyệt Sơ Chương 24: Chương 24: Biến động đột ngột Chương 25: Chương 25: Thanh danh Chương 26: Chương 26: Cô Vụ Chương 27: Chương 27: Nhiên Chúc* Chương 28: Chương 28: Thượng dược* Chương 29: Chương 29: Tương trợ Chương 30: Chương 30: Trở về Chương 31: Chương 31: Quyển 2: Đầu bạc thắp nến - Hồi 4: Hoa rơi - Chương 31: Thắp nến Chương 32: Chương 32: Cây cao Chương 33: Chương 33: Tiệc thu Chương 34: Chương 34: Gặp gỡ Chương 35: Chương 35: Tiểu Diệp Chương 36: Chương 36: Sớm chiều Chương 37: Chương 37: Triều Từ Chương 38: Chương 38: Đấu cờ Chương 39: Chương 39: Gậy ông đập lưng ông Chương 40: Chương 40: Thành thật Chương 41: Chương 41: Hồi 5: Cầm đuốc du ngoạn - Chương 41: Lá thư tay Chương 42: Chương 42: Di chiếu Chương 43: Chương 43: Chân Như Chương 44: Chương 44: Đêm dài Chương 45: Chương 45: Cửa tiệm Chương 46: Chương 46: Chuyện xưa Chương 47: Chương 47: Ngà say Chương 48: Chương 48: Trâm Kim Chương 49: Chương 49: Hồi 6: Khổ vì ngày ngắn - Chương 49: Bạch thị Chương 50: Chương 50: Thuật lại chuyện xưa Chương 51: Chương 51: Thân thế Chương 52: Chương 52: Mưu tính Chương 53: Chương 53: Gặp trên điện Chương 54: Chương 54: Hối hận Chương 55: Chương 55: Thế thắng Chương 56: Chương 56: Cùng chí hướng Chương 57: Chương 57: Trừ Tịch* Chương 58: Chương 58: Rời thành Chương 59: Chương 59: Quyển 3: Phong ba bình lặng - Hồi 7: Bách trượng băng - Chương 59: Cản đường Chương 60: Chương 60: Tri châu Chương 61: Chương 61: Đường Hoa Chương 62: Chương 62: Dự tiệc Chương 63: Chương 63: Bóng hạnh Chương 64: Chương 64: Bày mưu Chương 65: Chương 65: Quân lương Chương 66: Chương 66: Bước ngoặt Chương 67: Chương 67: Tử khâm Chương 68: Chương 68: Đêm đẹp Chương 69: Chương 69: Hồi 8: Hàng vạn dặm tụ lại - Chương 69: Vui vẻ hoà hợp Chương 70: Chương 70: Thất Tịch Chương 71: Chương 71: Chiến khởi Chương 72: Chương 72: Đại thắng Chương 73: Chương 73: Đêm thành hôn Chương 74: Chương 74: Đêm xuân Chương 75: Chương 75: Vĩnh hằng Chương 76: Chương 76: Tô án Chương 77: Chương 77: Hồi kinh Chương 78: Chương 78: Hồi 9: Lữ khách phương nam - Chương 78: Dây cót Chương 79: Chương 79: Thượng Vân Chương 80: Chương 80: Chiều ý Chương 81: Chương 81: Bệnh nặng Chương 82: Chương 82: Cung biến Chương 83: Chương 83: Băng hà Chương 84: Chương 84: Ngắm trăng Chương 85: Chương 85: Thuyền rời bến Chương 86: Chương 86: Ngục giam Chương 87: Chương 87: Quyển ngoại truyện 1: Giấc mộng tảng sáng của Trang Sinh - Chương 87: Kiếp trước · Khởi đầu (1) Chương 88: Chương 88: Kiếp trước · Khởi đầu (2) Chương 89: Chương 89: Kiếp trước · Khởi đầu (3) Chương 90: Chương 90: Quyển 4: Mưa nhuận cõi trần - Hồi 10: Chẳng thấy quân - Chương 90: Tường thành Chương 91: Chương 91: Thừa nhận Chương 92: Chương 92: Bánh xe Chương 93: Chương 93: Đình sơn Chương 94: Chương 94: Tuyên chiếu Chương 95: Chương 95: Chầu sớm Chương 96: Chương 96: Thư phòng Chương 97: Chương 97: Đình phi Chương 98: Chương 98: Tình ý Chương 99: Chương 99: Đảng tranh Chương 100: Chương 100: Hồi 11: Cư ngụ trong rừng - Chương 100: Biện chính Chương 101: Chương 101: Đón gió Chương 102: Chương 102: Vẹn toàn Chương 103: Chương 103: Dây leo Chương 104: Chương 104: Thỏ khôn Chương 105: Chương 105: Đại ẩn Chương 106: Chương 106: Mộng cũ Chương 107: Chương 107: Hoàng lăng Chương 108: Chương 108: Hồi tưởng lại Chương 109: Chương 109: Bản tâm Chương 110: Chương 110: Hồi 12: Kim Lữ khúc - Chương 110: Đối chất Chương 111: Chương 111: Túi thơm Chương 112: Chương 112: Kết quả Chương 113: Chương 113: Mười tội ác lớn Chương 114: Chương 114: Tố trạng Chương 115: Chương 115: Chiếu ngục Chương 116: Chương 116: Đêm tuyết Chương 117: Chương 117: Thiên Ảnh Chương 118: Chương 118: Năm mới Chương 119: Chương 119: Hồi kết (Hoàn chính văn) Chương 120: Chương 120: Bách khoa Châu Đàn Chương 121: Chương 121: Quyển ngoại truyện 2: Sắc xuân rạng rỡ - Chương 121: Năm tháng đổi thay – Phiên ngoại hiện đại (1) · Vụn vặt đời Chương 122: Chương 122: Quay về – Phiên ngoại hiện đại (2) · Vụn vặt đời thường Chương 123: Chương 123: Vĩnh ngộ lạc – Phiên ngoại cổ đại (1) · Khúc dạo đầu trước câu chuyện Chương 124: Chương 124: Thời niên thiếu – Phiên ngoại cổ đại (2) · Châu Đàn thuở thiếu thời Chương 125: Chương 125: Song trùng – Phiên ngoại cổ đại (3) · Giả như kiếp trước Châu Đàn xuyên không đến sau khi ẩn cư Chương 126: Chương 126: Quyển ngoại truyện 3: Muôn hồng nghìn tía - Chương 126: Xuân giang hoa nguyệt (1) – Ngoại truyện Diệp Lưu Xuân x Bạch Sa � Chương 127: Chương 127: Xuân giang nguyệt (2) – Ngoại truyện Diệp Lưu Xuân x Bạch Sa Đinh · Gió nước rơi vào hư không Chương 128: Chương 128: Xuân giang nguyệt (3) – Ngoại truyện Diệp Lưu Xuân x Bạch Sa Đinh · Mây biếc chao nghiêng Chương 129: Chương 129: Bích trâm du (1) – Ngoại truyện Cao Vân Nguyệt x Nhậm Thời Minh · Đêm tĩnh hoa rơi Chương 130: Chương 130: Bích trâm du (2) – Ngoại truyện Cao Vân Nguyệt x Nhậm Thời Minh · Trăng xuân bên khe suối Chương 131: Chương 131: Chỉ còn lại nỗi hận · Ngoại truyện Bách Ảnh – Bao gồm phần twist của án Nhiên Chúc Chương 132: Chương 132: Giữa áng mây rực rỡ – Ngoại truyện Tô Triều Từ · Thư bộc lộ tâm can, kỳ năm (Hoàn toàn văn)