Chương 77
Núi Tiểu Đàm Không Có Đài Thiên Văn

Chương 77: Đông Chí lại đến.

Đàm Hựu Minh liếc hắn, mặt không biến sắc: “Là bùa bình an thôi.”

“Anh hỏi em một lần nữa, là bùa gì?”

Đàm Hựu Minh thoáng ngẩn ra, đoán chừng hắn đã biết chuyện rồi. Anh có chút tức giận, vẫn cứng đầu: “Chỉ là bùa bình an bình thường thôi.”

Thẩm Tông Niên nhìn anh chằm chằm, giơ lá bùa hoán nghiệp đã mở sẵn ra trước mặt anh như đang trưng lệnh truy nã, thẩm vấn: “Bùa bình an bình thường cũng ghi cả ngày tháng năm sinh sao?”

Đàm Hựu Minh mím chặt môi, Thẩm Tông Niên thẳng tay xé “xoẹt” lá bùa làm đôi ngay trước mặt anh.

“Anh làm gì thế!” Đàm Hựu Minh vừa gấp vừa giận, lao tới định giật lại, Thẩm Tông Niên giơ cao tay lên, tay còn lại khóa chặt hai cổ tay anh.

Đàm Hựu Minh không vùng vẫy được, đành trơ mắt nhìn hắn đặt lá bùa hoán nghiệp lên ngọn nến đỏ, lửa bén vào bùa, cháy bùng lên, ánh lửa đỏ rực chập chờn phản chiếu lên gương mặt lạnh lẽo âm u của Thẩm Tông Niên.

Đợi đến khi lá bùa cháy thành tro, hắn mới quay đầu lại, không chút cảm xúc cảnh cáo Đàm Hựu Minh: “Đừng để anh phát hiện em xin loại bùa này thêm lần nào nữa, anh thấy lần nào sẽ đốt lần đó.”

Đàm Hựu Minh tức đến mức định chửi, lại nghe thấy hắn trầm giọng nói tiếp: “Đàm Hựu Minh, anh bị thương cũng chỉ là bị thương một phần, nhưng nếu em bị thương, nỗi đau ấy truyền sang anh sẽ tăng lên gấp mười, gấp trăm lần, em tự chọn đi.”

Đàm Hựu Minh sững sờ, cơn giận đang hừng hực trong lòng bỗng tắt ngúm. Ở nơi thánh địa Đạo giáo này không được ôm ấp, cũng chẳng thể nắm tay, anh đành bước lại gần, thật gần, dính sát vào người hắn, giọng điệu có phần không phục: “Đại sư đã nói mệnh em tốt mà, đổi cho anh chút xíu có sao đâu.”

Thẩm Tông Niên rũ mắt nhìn khuôn mặt đang ở rất gần, chẳng hề lung lay: “Chuyện này không liên quan đến mệnh tốt hay xấu, nếu là anh muốn đổi cho em, em có chịu không?”

Đàm Hựu Minh im bặt.

Thẩm Tông Niên đặt tay lên vai anh, khẽ v**t v* sau gáy, hạ giọng vừa dỗ vừa trách: “Hôm nay là sinh nhật anh, em ngoan chút đi.”

Đàm Hựu Minh bướng bỉnh: “Thế anh cũng đừng nói mấy lời ấy ở chỗ này chứ.” Nhỡ đâu Thiên Tôn nghe thấy rồi tưởng thật thì phải làm sao.

Thẩm Tông Niên bóp mạnh sau gáy anh một cái: “Em bớt đã sai còn hay cãi ngược đi, chính em gây ra chuyện mà giờ không cho người ta nói à?”

Đàm Hựu Minh rụt cổ lại.

“Đàm Hựu Minh,” Thẩm Tông Niên nhíu mày, nhìn anh bằng ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa nghiêm túc, “Đừng sợ, cũng không cần bù đắp cho anh, chỉ cần em ổn thì anh sẽ ổn, mọi chuyện sẽ không xảy ra đâu.”

Đàm Hựu Minh đắm đuối nhìn hắn, ánh mắt nồng nhiệt mà cũng sâu hun hút: “Câu này em cũng dành tặng lại anh, anh có ổn thì em mới ổn được, anh cũng phải nhớ cho kỹ đấy.”

Hai lá cành chung cội đều hiểu rõ đe dọa đối phương chẳng có ích gì, cứ đem bản thân ra làm mồi nhử mới mang lại hiệu quả tức thì, mà ai cũng bướng bỉnh như nhau.

Thế này là được rồi, không ai dám manh động nữa, cả hai thầm hạ quyết tâm phải đối xử thật tốt với bản thân, không dám để đối phương phải đau lòng.

Thẩm Tông Niên đồng ý trước: “Được.”

Đàm Hựu Minh nép sát vào hắn, cũng khẽ đáp: “Đồng ý.”

Hai người họ từ nhỏ đã vậy, cãi nhau nhanh mà làm hòa cũng nhanh, đốt xong lá bùa hoán nghiệp, cả hai cùng đi xin một cặp bùa đồng tâm và bùa giải hạn.

Đàm Hựu Minh cứ nhất quyết muốn hỏi về bát tự của hai người, nhưng anh không dám hỏi pháp sư Huyền Lăng vốn đã tường tận gốc rễ, đành lén đi hỏi một chú đệ tử mới vào nghề.

Đệ tử tay nghề còn non, xem mà hoang mang: “Thiên can lục hợp, duyên nợ gắn kết… nhưng mà sao… sao lại là hai cung nam thế này.”

Đàm Hựu Minh lại được phen vui vẻ, không nhịn được cười.

Về đến nhà, con vẹt xanh của ông nội đã đứng sẵn ở cửa chào đón.

“Chúc mừng sinh nhật! Chúc mừng sinh nhật!”

“Nịnh hót quá đi mất, sinh nhật tao sao chẳng thấy mặt mày đâu,” Đàm Hựu Minh tiện tay rắc cho nó nắm thức ăn, rồi chạy biến vào bếp xem bữa tiệc sinh nhật của Thẩm Tông Niên có món gì. Sau khi xác nhận món mì trường thọ của Quan Khả Chi đã có trong danh sách, anh mới hài lòng, khẽ thì thầm đắc ý với Thẩm Tông Niên: “Anh cứ chờ mà ăn hai bát nhé, ăn bù luôn phần thiếu của năm ngoái đi.”

Đàm Trọng Sơn khui rượu, ông cụ Đàm và Cao Thục Hồng đang vui nên cũng rót đầy hơn nửa ly, còn dúi cho Thẩm Tông Niên một phong bao lì xì dày cộp.

Ông cụ Đàm mặt đỏ gay, phấn khởi nói: “Thằng bé Niên năm nay đã 31 tuổi rồi, thời gian trôi nhanh quá. Hồi con mới đến mới cao có chừng này thôi, đã lười ăn lại còn ít nói, gương mặt nhỏ cứ lạnh tanh, ta với bà nội con thật sự chẳng biết phải làm sao.”

Mọi người đều cười rộ lên.

Cao Thục Hồng nhấp nửa ngụm rượu vang: “Chẳng phải sao, đến cả bà với ông con, rồi chú thím phải bó tay hết, cuối cùng đành đẩy thằng Minh ra trận. Hì, ai mà ngờ lại gặp đúng thầy đúng thợ!”

Đàm Hựu Minh vênh mặt: “Con mà lại!”

Ông cụ Đàm nâng ly lên: “Nào, mọi người cùng cụng ly với nhân vật chính hôm nay đi. Chúc con sinh nhật vui vẻ, năm nào cũng bình an, sau này mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió, vui vẻ hạnh phúc, đừng có gì cũng tự ôm hết vào người, có chuyện gì cứ nói với gia đình. Gia đình này mãi là chỗ dựa của các con. Các con đều là những đứa trẻ ngoan, dù các con muốn làm gì, định làm gì, ông bà cha mẹ cũng luôn hết lòng ủng hộ.”

Cao Thục Hồng cũng hào hứng nói: “Đúng thế! Nào, nhân vật chính của nhà mình ước một điều đi, không, ước hai điều. Có gì muốn thì cứ nói với gia đình, năm ngoái chưa đón sinh nhật thì hôm nay phải bù thêm một cái nữa.”

Thẩm Tông Niên đứng dậy, nâng ly rượu lên, mọi người đều chờ hắn lên tiếng. Hắn nhìn ông cụ vẫn còn cao lớn, bà cụ vẫn luôn thanh lịch, nghiêm túc, trịnh trọng cất lời: “Ông, bà, chú Đàm, thím Quan, cảm ơn mọi người, con không còn nguyện vọng gì khác,” Hắn siết chặt ly rượu, im lặng một giây, hiếm khi thấy có phần căng thẳng, khó khăn mở lời thỉnh cầu, “Con chỉ muốn xin mọi người một cơ hội sau này được chăm sóc Đàm Hựu Minh, con… con sẽ hết sức đối tốt với em ấy, khiến cho em ấy hạnh phúc.”

Đàm Hựu Minh không kịp đề phòng, kinh ngạc nhìn hắn, hiếm hoi lắm mới thấy thẹn thùng, thầm nghĩ sao mà Thẩm Tông Niên bản lĩnh thế không biết.

Gương mặt anh đỏ lên vì hơi men, mắt nhìn láo liên khắp nơi, bị dì Quan Khả Chi lườm cho một cái.
Đúng là gừng càng già càng cay, một năm rưỡi qua ông cụ đã từng khóc, từng bệnh, từng u sầu, giờ đây đã nhìn thấu sinh tử, ông cụ cụng ly với Thẩm Tông Niên trước: “Vậy thì con cứ rước thằng nhóc nghịch ngợm này đi đi, sau này tha hồ mà vất vả với nó.”

Cao Thục Hồng cũng tỏ thái độ: “Ừ ừ, các con cứ sống thật tốt là được.”

Đàm Trọng Sơn và Quan Khả Chi cũng mỉm cười nâng ly, uống cạn sạch.
*

Sau khi cắt bánh, thổi nến, hai người tản bộ về lầu bát giác. Từ núi Bảo Kinh nối sang núi Từ Ân, ánh đèn sáng rực, nến đỏ lung linh, đều là đèn bình an mà Đàm Hựu Minh đã dâng lễ, ngay cả khi Thẩm Tông Niên đã trở về, chúng vẫn không hề bị dỡ xuống.

Đàm Hựu Minh vẫn còn đang chìm trong những lời thề non hẹn biển của Thẩm Tông Niên trước mặt bề trên, vừa ngọt ngào, đắc ý, lại vừa có chút thẹn thùng, mu bàn tay cứ chực chạm vào tay hắn rồi lại rụt về. Thẩm Tông Niên liếc anh một cái, trở tay nắm chặt lấy bàn tay cứ lúc gần lúc xa của anh, đan chặt vào nhau, Đàm Hựu Minh sướng đến mức suýt chút nữa là vểnh đuôi lên tận trời xanh.

“Cười gì thế?”

Đàm Hựu Minh liếc xéo hắn: “Em vui thì em cười thôi, anh quản làm gì.”

“Ngốc.”

Đàm Hựu Minh kêu “hừ”: “Vừa nãy còn nói sẽ đối tốt với em, chăm sóc em, làm em vui vẻ, có phải anh trở mặt hơi nhanh không?”

Ánh mắt Thẩm Tông Niên thoáng hiện ý cười nhạt: “Anh đâu có nói là sẽ chăm sóc đồ ngốc.”

“Anh mới là đồ ngốc ấy,” Đàm Hựu Minh leo tót lên lưng hắn, ra lệnh: “Đồ ngốc, cõng em.”

Thẩm Tông Niên hơi khụy gối, Đàm Hựu Minh nhảy phắt lên, bắp chân đá qua đá lại, lập tức bị hắn bóp mạnh một cái: “Đừng quậy.”

“Đm,” Đàm Hựu Minh phóng đại hét lên, “Thẩm Tông Niên, anh có sở thích kỳ quặc gì không đấy, tím hết cả rồi này.”

Mấy người làm đi ngang qua đều ngoái đầu nhìn, Thẩm Tông Niên đen mặt: “Đừng có ăn vạ.”

Đàm Hựu Minh kẹp chặt lấy eo hắn, ngang ngược không ai bằng: “Em cứ ăn vạ đấy, em còn muốn bắt đền anh cơ.”

Hai người ầm ĩ về đến phòng, Thẩm Tông Niên đặt anh xuống giường, Đàm Hựu Minh vẫn không buông tay, hai cánh tay ôm chặt cổ hắn, đôi chân dài thuần thục quắp lấy hông hắn, giả làm gấu Koala: “Anh đi đâu đấy?”

Thẩm Tông Niên từ trên cao nhìn xuống, không nói gì, chỉ rũ mắt lặng lẽ nhìn anh.

Ánh mắt Đàm Hựu Minh lại bắt đầu láo liên, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chẳng phải anh đã ra mắt gia đình rồi sao, giờ chúng ta danh chính ngôn thuận, có người lớn chứng kiến hẳn hoi rồi.”

Đáy mắt Thẩm Tông Niên hiện lên ý cười nhạt: “Em mà cũng biết danh chính ngôn thuận à.”

“…” Đàm Hựu Minh hung hăng bóp cổ hắn lắc mạnh, “Rốt cuộc anh có chịu bóc quà không?”

Thẩm Tông Niên giả ngây: “Quà đâu?”

Đàm Hựu Minh mất kiên nhẫn, hơi hếch cằm, dắt tay hắn đặt lên hàng cúc áo sơ mi của mình, đây là một món quà không hề dễ chọc: “Đây.”

Ý cười trong mắt Thẩm Tông Niên tan biến, hắn chống một tay bên cạnh đầu anh, dùng lực bóp lấy cằm anh tạo thành một vết hằn, rồi lại khẽ v**t v*, trầm giọng nói: “Em sẽ đau đấy.”

Đầu gối Đàm Hựu Minh cọ vào hông hắn, rục rịch không yên: “Cũng có thể sẽ rất sướng.”

Ánh mắt Thẩm Tông Niên tối sầm lại, sâu đến mức khiến người ta rờn rợn. Đàm Hựu Minh bị hơi nóng từ cơ thể hắn bao trùm lấy, ban đầu thấy lạ lẫm, nhưng chỉ chớp mắt đã bị dã tính mạnh mẽ, đầy chiếm hữu đang chực chờ bùng nổ ấy mê hoặc, bản tính ngưỡng mộ kẻ mạnh khiến anh đổ gục, say đắm, hưng phấn tột độ, không thể chờ đợi thêm.

Anh chưa bao giờ nói rõ được mình thích Thẩm Tông Niên ở điểm nào, giờ nghĩ lại, chắc là thích chính sự mạnh mẽ và tính chiếm hữu của hắn.
*

Chẳng biết là ai ra tay trước, tóc tai Đàm Hựu Minh nhanh chóng rối bời, hàng mi cũng thấm đẫm hơi nước, lòng bàn chân anh đạp lên bắp đùi săn chắc của Thẩm Tông Niên, chủ động rướn thắt lưng lên đón nhận.

Ngón tay Thẩm Tông Niên luồn qua mái tóc đen của anh, cứng rắn xuyên qua lớp non mềm, con thuyền đơn độc lênh đênh bấy lâu cũng tìm được bến đỗ, dòng ngầm cuộn lên, cơ thể nhấp nhô, hơi thở dồn dập theo những đợt sóng trắng, lớp sau nối lớp trước dâng trào.

Hai người lớn lên bên nhau từ nhỏ, quá đỗi quen thuộc cơ thể đối phương còn hơn cả chính mình. Tay đỡ cổ, chân gác eo, khớp nối khăng khít như hai nhành dây leo sinh trưởng tùy ý quấn quýt. Lá cành chung cội, một đóa hai mầm, cùng chia sẻ ban ngày, cũng san sẻ đêm đen, chia sẻ ánh nắng, cũng chia sẻ mưa sương. Bão giông dồn dập táp vào đầu lá, làm mầm non run rẩy.

Thuở nhỏ cùng nhau đọc sách biết chữ, giờ đây cùng nhau khám phá cơ thể. Thời thơ ấu thân thiết, tuổi dậy thì đầy đau đớn, lễ trưởng thành lỡ dở, đi quanh một vòng rồi cũng đến lúc thành đôi.

Hạt giống Thẩm Tông Niên gieo từ mười mấy năm trước, đêm nay cuối cùng cũng nở hoa kết trái, chỉ chờ hắn tưới tắm mưa sương.

Đàm Hựu Minh cảm thấy cơ thể mình như được lấp đầy bởi hơi thở thuộc về Thẩm Tông Niên, rồi lại mọc ra những cành lá mới, nhú mầm, lớn lên, tràn đầy, kết thành trái ngọt của riêng hai người.

Thẩm Tông Niên đã chờ đợi quá lâu, quá lâu rồi, hắn hoàn toàn phớt lờ những lời mắng nhiếc của Đàm Hựu Minh, quai hàm banh chặt.

Đàm Hựu Minh bị thiêu đốt rồi lại bị thấm đẫm, bị tưới trọn, anh ngửa đầu nhắm mắt, thống khoái, nhiệt tình nhưng cũng đầy khiêu khích: “Mẹ kiếp anh…”

“Đm… anh rốt cuộc muốn…”

“Cái đệt…”

“Mẹ kiếp, anh điên rồi, điên thật rồi.”

“Anh có nghe thấy em nói gì không hả.”

“Thẩm Tông Niên, Thẩm Tông Niên!!!”

Giọt sương tinh khiết rỉ ra từ đâu lá, hai cơ thể đẫm mồ hôi cùng run lên bần bật. Lồng ngực Thẩm Tông Niên và Đàm Hựu Minh phập phồng thở gấp, ánh mắt thất thần nhìn đối phương, để rồi giây tiếp theo lại ôm chặt lấy nhau.

Trong vũ trụ của riêng hai người, hai trái tim đập liên hồi như những thiên thể đang chực chờ tan vỡ.

……
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (78)
Chương 1: Chương 1: Câu lạc bộ đua ngựa. Chương 2: Chương 2: Cây lì xì. Chương 3: Chương 3: Sóng gió hội trường. Chương 4: Chương 4: Hai gương mặt đại diện. Chương 5: Chương 5: Trái tim trong lõi quả. Chương 6: Chương 6: Tây dương tử kinh. Chương 7: Chương 7: Robot thiên văn. Chương 8: Chương 8: Tinh vân không tên. Chương 9: Chương 9: Chúa trời yêu thương thế gian. Chương 10: Chương 10: Chó chăn cừu. Chương 11: Chương 11: Mẫu đơn pháp lam. Chương 12: Chương 12: Tuyết trời Manchester. Chương 13: Chương 13: Tình anh em. Chương 14: Chương 14: Đâu thể oán trách mặt trời. Chương 15: Chương 15: Ải núi tuyết. Chương 16: Chương 16: Cầu phúc tại miếu tổ. Chương 17: Chương 17: Bồ đề lá nhỏ. Chương 18: Chương 18: Khu vực đếm ngược. Chương 19: Chương 19: Tết trên đảo. Chương 20: Chương 20: Mùng 5 Tết. Chương 21: Chương 21: Trái tim của mặt trời. Chương 22: Chương 22: Sương mù trời đông và rêu phong. Chương 23: Chương 23: Cặp bài trùng Xứ Cảng. Chương 24: Chương 24: Êm ấm thuận hòa. Chương 25: Chương 25: Chuông cảnh báo từ địa ngục. Chương 26: Chương 26: Cành lẻ chim côi. Chương 27: Chương 27: Chim sợ cành cong. Chương 28: Chương 28: Sóng điện dưới lòng biển. Chương 29: Chương 29: Đàm phán tại Thủ đô. Chương 30: Chương 30: Bay vào hoàng hôn. Chương 31: Chương 31: Chuyến bay lúc nửa đêm. Chương 32: Chương 32: Lương duyên thật giả. Chương 33: Chương 33: Lỡ hẹn ở Vịnh Xích. Chương 34: Chương 34: Trận bão đầu tiên. Chương 35: Chương 35: Tạm biệt đường Berlin. Chương 36: Chương 36: Oan gia ngõ hẹp. Chương 37: Chương 37: Phúc lộc đầy nhà. Chương 38: Chương 38: 1824 cùng bình minh. Chương 39: Chương 39: Bức tường sắp sụp. Chương 40: Chương 40: Thuận buồm xuôi gió. Chương 41: Chương 41: Đối chọi gay gắt. Chương 42: Chương 42: Đổi ngược quỹ đạo. Chương 43: Chương 43: Kỵ thay đổi. Chương 44: Chương 44: Vì yêu sinh hận. Chương 45: Chương 45: Tính cả đường dài. Chương 46: Chương 46: Ưng Trì ánh trôi. Chương 47: Chương 47: Bãi đỗ xe giữa không gian. Chương 48: Chương 48: Đau đớn tận cùng. Chương 49: Chương 49: Khớp mộng khuyết thiếu. Chương 50: Chương 50: Hệt như xương sườn. Chương 51: Chương 51: Ngôi nhà nhiều niềm vui. Chương 52: Chương 52: Nào biết đủ. Chương 53: Chương 53: Đường Lâm Tiên Lạc. Chương 54: Chương 54: Quả ngọt năm tháng. Chương 55: Chương 55: Chuyến tham quan kiến tập mùa thu. Chương 56: Chương 56: Thách thức luật lệ. Chương 57: Chương 57: Kết đồng tâm hồn. Chương 58: Chương 58: Đập nồi dìm thuyền. Chương 59: Chương 59: Lễ Trung Nguyên. Chương 60: Chương 60: Đèn hoa tỏ mờ. Chương 61: Chương 61: Tình thế biến chuyển. Chương 62: Chương 62: Đường cùng Vịnh Xích. Chương 63: Chương 63: Cái giá của động lòng. Chương 64: Chương 64: Từ biệt cánh bướm. Chương 65: Chương 65: Mùa lũ xám. Chương 66: Chương 66: Hội chợ Thương mại Hàng hải. Chương 67: Chương 67: Lá cành chung cội. Chương 68: Chương 68: Họa tiết bướm đôi. Chương 69: Chương 69: Đảo khu 11. Chương 70: Chương 70: Tôi thích cậu. Chương 71: Chương 71: Nương tựa kết cành. Chương 72: Chương 72: Chim mỏi về tổ. Chương 73: Chương 73: Nhân vật Pixel. Chương 74: Chương 74: Hơn cả tiệc cưới. Chương 75: Chương 75: Một cặp ngốc nghếch. Chương 76: Chương 76: Mầm xanh hy vọng. Chương 77: Chương 77: Đông Chí lại đến. Chương 78: Chương 78: Đài thiên văn lấp lánh.