Chương 78
Vai Ác Quốc Sư Xinh Đẹp Như Hoa

Chương 78: Cánh môi mềm ấm

Thẩm Chiết Chi mở lòng bàn tay ra, không vội khép lại, hỏi: "Đây là gì vậy?"

Y từng sờ qua rất nhiều đồ quý giá, vừa chạm vào vật này đã biết đây không phải là thứ tầm thường.

"Chỉ ấn."

Quý Cảnh Chi dùng bàn tay dày rộng của mình giữ lấy tay Thẩm Chiết Chi, nhẹ nhàng khép ngón tay lại, để y nắm chặt chỉ ấn đó.

"Sau khi ta rời đi, chỉ cần có chỉ ấn này là có thể ra lệnh cho người trong phủ Trấn Nam Vương, không cần lo lắng có ai dám bắt nạt ngươi."

Quý Cảnh Chi nói rất đơn giản về công dụng của chỉ ấn, nhưng lại liếc sang quản sự đang đứng bên cạnh.

Quản sự hiểu ý ngay.

Vương gia không chỉ nói cho Thẩm Chiết Chi nghe, mà là cố ý nói để bọn họ – những người ở lại phủ – phải chú ý, phải chăm sóc cho Thẩm Chiết Chi thật tốt khi Vương gia vắng mặt.

Thẩm Chiết Chi dĩ nhiên biết chỉ ấn nhỏ bé này không đơn giản như lời Quý Cảnh Chi nói. Bản thân y cũng chưa từng có ý định sử dụng nó để sai bảo người trong phủ, định trả lại cho Quý Cảnh Chi.

"Cứ giữ lấy, chờ ta về rồi trả lại cũng chưa muộn." Quý Cảnh Chi vẫn để Thẩm Chiết Chi nắm chặt lấy con dấu, giọng cũng dịu lại, nói: "Đặt vào tay người khác ta không yên tâm."

Thẩm Chiết Chi khẽ thở dài.

Thôi thì tạm giữ một thời gian vậy. Chỉ cần giữ kỹ, chờ Quý Cảnh Chi trở về rồi trả lại là được.

Y lấy túi gấm đựng chỉ ấn, treo bên hông, vạt áo ngoài buông xuống vừa khéo che khuất. Sau đó, y đi cùng Quý Cảnh Chi đến sảnh lớn ăn cơm trưa.

Buổi chiều, Quý Cảnh Chi theo đúng lời Thẩm Chiết Chi dặn đến thư phòng xử lý công việc. Thẩm Chiết Chi chỉ đến một lúc, mang theo một hộp bánh hoa lê đưa cho hắn, sau đó rời đi.

Ngày thường, việc công đều được xử lý tại sân, bên cạnh luôn có Thẩm Chiết Chi cùng ngồi. Nay chỉ có một mình, đột nhiên thấy không quen.

Vì vậy mà hắn xử lý văn thư còn nhanh hơn bình thường. Vừa rời khỏi thư phòng thì gặp một nha hoàn đi ngang, định hỏi thì nàng đã hiểu ý, nói luôn: "Tiên sinh đang ở biệt viện, cả trưa nay đều ở đó."

"......"

Quý Cảnh Chi buông tay khỏi lan can, bước chân lập tức đổi hướng, đi thẳng về phía biệt viện.

Khi hắn tới, đúng lúc thấy Thẩm Chiết Chi đang bị mấy nha hoàn vây quanh, vừa đóng nắp một chiếc hộp gỗ, giao cho một nha hoàn đứng cạnh.

Vừa thấy Vương gia bước vào cổng viện, một nha hoàn đã phát hiện, đẩy đẩy mấy người bên cạnh. Chẳng mấy chốc, cả nhóm đều biết Vương gia tới, lập tức như chim thú tản ra, đứng thẳng sau lưng Thẩm Chiết Chi, hành lễ xong thì cúi đầu, không ai dám hé miệng, hoàn toàn không còn vẻ vui vẻ nhộn nhịp như lúc trước.

Các nàng vẫn còn rất sợ Quý Cảnh Chi.

Dù tiên sinh từ sau khi đến phủ đã khiến Vương gia thay đổi nhiều, nhưng sự thay đổi ấy gần như chỉ đến từ thái độ của tiên sinh. Còn Vương gia, vẫn khiến người ta khiếp sợ như trước.

Chỉ có tiên sinh là nghĩ khác.

Những ngày ở chung gần đây, các nha hoàn nhận ra vị tiên sinh nhìn thì lạnh lùng cao ngạo kia, thật ra cũng rất hiền lành, chỉ cần không chạm vào giới hạn thì làm gì cũng không sao.

Ai mà không muốn được chuyện trò với một người đẹp chứ?

Mấy hôm nay, rất nhiều người tranh nhau xin được tới hầu hạ Thẩm Chiết Chi, chen chúc muốn vào biệt viện này.

Chỉ khổ nỗi là Vương gia quá hay đến đây, mỗi lần đều vừa vặn bắt gặp cảnh các nàng đang ríu rít trò chuyện với tiên sinh.

Lần này cũng vậy.

Mấy nha hoàn lặng lẽ đứng sau như đàn chim non, không dám động đậy.

Nghe tiếng hít khí khe khẽ phía sau, Thẩm Chiết Chi chỉ khẽ mỉm cười.

"Nha hoàn nói ngươi cả trưa đều ở đây." Quý Cảnh Chi đi đến bên cạnh Thẩm Chiết Chi, ngồi xuống ghế đá, một tay chống bàn hỏi: "Đang làm gì vậy?"

"Rảnh quá không có việc gì, nên chuẩn bị vài thứ cho ngươi."

Quý Cảnh Chi đưa mắt nhìn về chiếc rương gỗ mà từ sáng đã thấy, vừa định mở ra xem thì ngoài phủ bất ngờ vang lên tiếng mõ điểm canh, từng tiếng vọng lại gần rồi xa dần.

Quý Cảnh Chi nuốt lời sắp nói xuống, ngẩng đầu nhìn sắc trời đã ngả tối: "Đã lúc này rồi."

"Lúc này thì sao?"

"Có cái muốn cho ngươi nếm thử."

Quý Cảnh Chi đặt rương gỗ xuống, nghiêng người tới gần, ghé tai Thẩm Chiết Chi thì thầm: "Đi bếp một chuyến."

Vừa nói, hắn vừa liếc nhìn đám nha hoàn đang đứng cạnh. Thấy mấy người không chú ý đến động tĩnh bên này, hắn mới yên tâm.

Hắn dẫn Thẩm Chiết Chi đi tới nhà bếp.

Thẩm Chiết Chi cuối cùng cũng hiểu tại sao Quý Cảnh Chi lại để ý thời gian đến vậy.

Lúc này còn chưa đến giờ nấu cơm chiều, các đầu bếp trong bếp đều đang lo làm việc khác, lát nữa mới quay lại.

Thẩm Chiết Chi tự giác ngồi xuống trước bếp, chống cằm hỏi: "Đến đây làm gì vậy?"

"Ta tới học cách làm món điểm tâm trước kia với mấy đầu bếp."

Quý Cảnh Chi nhanh nhẹn đi quanh phòng bếp tìm đồ. Khi đang nói thì quay đầu lại, thấy Thẩm Chiết Chi đang mặc một bộ áo xanh dài quét đất, chống cằm nhìn về phía hắn, dáng vẻ thư thả, lười nhác mà thoải mái.

Trông y đối lập hoàn toàn với căn bếp khói bụi, vậy mà lại vô cùng hài hòa.

Tựa như cả thời gian cũng vì thế mà chậm lại.

"Điểm tâm?" Thẩm Chiết Chi hỏi.

"Loại ngươi từng nói ngon ấy, hình con thỏ nhỏ."

Thẩm Chiết Chi phải hồi tưởng một lúc mới nhớ ra Quý Cảnh Chi đang nói đến món gì.

Đó là khi y mới đến vương phủ, đầu bếp có làm món đó cho y. Khi ấy y thấy ngon nên đã đưa phần còn lại cho Quý Cảnh Chi ăn thử.

Y chỉ tiện miệng khen "cũng ngon đấy", không ngờ Quý Cảnh Chi lại nhớ đến tận hôm nay.

Quý Cảnh Chi cười, nói: "Ta đã thử làm vài lần rồi, chắc sẽ không quá tệ đâu."

Khi học từ đầu bếp, các nàng cũng chỉ làm theo cảm tính, chẳng ai nhớ rõ tỉ lệ nguyên liệu là bao nhiêu, chỉ nhớ đại khái dùng gì, trình tự ra sao. Những phần còn lại Quý Cảnh Chi phải tự mình thử từng chút một.

Hắn đã thử làm vài lần, mùi vị lần nào cũng khác nhau, hình con thỏ thì chẳng ra thỏ. Nhưng sau nhiều lần thử nghiệm, cuối cùng cũng nắm được cách pha tỉ lệ cho đúng.

Ban đầu hắn còn tính thử thêm vài lần nữa, không ngờ Quý Hành Trì lại thiếu kiên nhẫn đến thế, hắn vừa mới hồi kinh đã bị phái đi Bắc Cương. Vậy nên hôm nay là cơ hội duy nhất để hắn làm món đó.

Đây là món điểm tâm duy nhất Thẩm Chiết Chi từng nói là "ngon". Sau này những món đầu bếp mang tới, y cũng chẳng đụng tới mấy, chỉ có món bánh con thỏ này là từng ăn vài cái.

Thẩm Chiết Chi cứ ngồi yên trên ghế, lắng nghe tiếng động trong bếp, có một lúc, ý thức như muốn mơ màng.

"Chiết Chi." Quý Cảnh Chi gọi.

"Ừm?" Y đáp.

Quý Cảnh Chi phủi bột mì trên tay, nhẹ nhàng hỏi: "Đôi mắt của ngươi... sao lại không nhìn thấy? Là do bị thương hay là bẩm sinh?"

Giọng hắn nhẹ nhàng, dường như cẩn thận từng chút một.

Bởi người mang khuyết tật thường không thích người khác hỏi nguyên nhân, điều này Quý Cảnh Chi rất hiểu. Nhưng hắn vẫn muốn biết vì sao Thẩm Chiết Chi lại không nhìn được.

Trong thành có nhiều danh y, thậm chí nơi rừng sâu núi thẳm cũng có những thần y ẩn cư. Nếu mắt Thẩm Chiết Chi còn có thể chữa được, hắn nhất định sẽ cố gắng thử.

Hắn mong Thẩm Chiết Chi cũng có thể nhìn thấy thế giới này.

Nếu có thể chữa khỏi, hắn định sau khi trở về từ Bắc Cương sẽ đưa Thẩm Chiết Chi đi tìm danh y.

"Ta bẩm sinh đã vậy rồi." Thẩm Chiết Chi bình thản trả lời, thậm chí còn nở một nụ cười, không một chút buồn thương hiện lên giữa chân mày: "Không chữa được đâu."

Vốn dĩ y cũng không cảm thấy thế gian này có gì đáng xem, giờ thì đơn giản là... không thể nhìn nữa.

Y đã quen với sự cô độc của bản thân, cũng đã chấp nhận việc mình không thể dung hòa với thế gian này.

Nếu như lại có thể nhìn thấy, lại bị cuốn vào cuộc sống thế tục đầy thị phi, chẳng những tổn thương chính mình mà còn làm hại đến người khác.

Như hiện tại thế này là tốt rồi.

Quý Cảnh Chi im lặng một lát, tay vẫn đang nhào bột từ lúc nào đã trở nên tê dại.

Tới khi hoàn hồn lại, hắn mới phát hiện cục bột đã bị mình nhào nát thành một cục nhỏ xíu không còn hình dạng.

Hắn vội vàng nhào lại rồi tìm thêm bột mì, kết quả lại làm đổ luôn thau bột bên cạnh.

Cảnh tượng lúc đó vô cùng hỗn loạn.

Thẩm Chiết Chi nghe thấy tiếng lộn xộn từ không xa vọng lại thì bật cười.

Y đứng dậy, lặng lẽ tiến gần Quý Cảnh Chi, rửa sạch tay xong thì thừa dịp Quý Cảnh Chi đang luống cuống tay chân, lặng lẽ thò tay lấy một nắm bột mì.

Sau khi Quý Cảnh Chi thu dọn lại đống hỗn độn ổn thỏa, nghiêng đầu nhìn thì phát hiện bóng dáng áo xanh vốn đang ngồi yên trước bếp chẳng biết đã biến mất từ lúc nào, chỉ còn cái ghế nhỏ nằm chơ vơ bên bụi rậm.

Trong lòng bất chợt rối loạn, hắn vội vàng lau tay, định bước qua tìm người.

"Cảnh Chi."

Phía sau vang lên một giọng nói, Quý Cảnh Chi lập tức quay đầu lại, phản xạ có điều kiện đưa tay vòng ra sau cổ người kia, định khóa cổ.

Tới lúc nhận ra người phía sau là ai, hắn vội giảm lực nhưng vẫn lỡ tay kéo người kia đổ về phía mình.

Thẩm Chiết Chi đâm đầu vào ngực áo Quý Cảnh Chi.

Tay Quý Cảnh Chi cứng đờ, không biết phải làm gì thì Thẩm Chiết Chi đã ló đầu ra từ lòng ngực hắn, đôi má trắng hồng lộ ra từ tay áo đỏ sẫm, cứ như vừa chui lên từ dưới đất.

Hắn thấy Thẩm Chiết Chi cười, đôi môi đỏ cong cong.

Sau đó Thẩm Chiết Chi ra tay.

Trước mắt trắng lóa, Quý Cảnh Chi lúc này mới phát hiện Thẩm Chiết Chi đang nắm thứ gì đó trong tay — một đòn chí mạng đang chờ hắn.

Bột mì ném thẳng vào mặt Quý Cảnh Chi, trắng xóa một mảng. Thẩm Chiết Chi đưa tay sờ lên mặt hắn, cảm thấy đầy tay là bột mì, vừa định cười, ai ngờ Quý Cảnh Chi cúi đầu một cái, bột mì rơi lả tả xuống, đúng lúc dính hết lên mặt y — trắng không kém.

Thẩm Chiết Chi: "......"

Quý Cảnh Chi bật cười thành tiếng.

Thẩm Chiết Chi bèn lấy hết phần bột còn lại chà hết lên người hắn.

Hai người trắng như bột đang lăn lộn trong bếp, cuối cùng vẫn là Quý Cảnh Chi lấy nắm bột trên đầu Thẩm Chiết Chi đè lại rồi tranh thủ thời gian làm thỏ nhỏ... à nhầm, làm điểm tâm hình thỏ nhỏ.

Đêm nay bột nhào không được như ý, lúc mở nắp xửng hấp ra, Quý Cảnh Chi thấy "chú thỏ mập" đã biến thành một đống hình thù kỳ lạ không rõ là gì. Nhưng may mà hương vị vẫn giữ nguyên, hắn hơi chột dạ đưa cái "dị hình" ấy cho Thẩm Chiết Chi.

Thẩm Chiết Chi vừa sờ là biết ngay hình dáng chẳng đâu vào đâu — tạm gọi là "con thỏ" — không đúng lắm, y lau tay, mặt không biểu cảm nhét vào miệng.

Quý Cảnh Chi ngồi đối diện, thấy Thẩm Chiết Chi nhai đến mức quai hàm hơi bị kẹt lại, thấy buồn cười thì đưa tay chọc nhẹ một cái.

Thẩm Chiết Chi gạt tay hắn ra.

Quý Cảnh Chi không động nữa.

Đợi đến khi Thẩm Chiết Chi nuốt xong, hắn vừa ngẩng đầu thì Quý Cảnh Chi đã phát hiện bên mép còn dính một hạt bột nhỏ, chẳng suy nghĩ gì nhiều, đưa tay ra muốn giúp y gạt đi.

Cảm giác ngứa ngứa nơi khóe môi khiến Thẩm Chiết Chi tưởng Quý Cảnh Chi lại đang nghịch ngợm, giống như trước kia nên định gạt tay hắn ra.

Quý Cảnh Chi không phản ứng kịp, ngón tay theo lực lập tức trượt lệch... chạm lên cánh môi ấm mềm.

Cảm thấy xúc cảm rất dễ chịu, hắn thậm chí còn ấn nhẹ thêm một cái.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (86)
Chương 1: Chương 1: Vai ác quốc sư Chương 2: Chương 2: Vai ác quốc sư đã chết Chương 3: Chương 3: Trấn Bắc tướng quân Chương 4: Chương 4: Những điều từng lãng quên Chương 5: Chương 5: Thô bạo mà ngây thơ Chương 6: Chương 6: Ôn nhu phong tình Chương 7: Chương 7: Đệ nhất mỹ nhân Chương 8: Chương 8: Áo rơi xuống Chương 9: Chương 9: Kiếm lóe sáng Chương 10: Chương 10: Lặng lẽ mà dịu dàng Chương 11: Chương 11: Phong hoa tuyệt đại Chương 12: Chương 12: Hoa lê rơi, mỹ nhân say lòng người Chương 13: Chương 13: Mỹ nhân lên đài (1) Chương 14: Chương 14: Mỹ nhân lên đài (2) Chương 15: Chương 15: Mỹ nhân lên đài (3) Chương 16: Chương 16: Tóc đen xõa vai Chương 17: Chương 17: Nếu hắn may mắn và sống lâu Chương 18: Chương 18: Mười năm đã trôi qua Chương 19: Chương 19: Thả hoa đăng Chương 20: Chương 20: Ước nguyện Chương 21: Chương 21: Đi theo ta đi Chương 22: Chương 22: Nếu có ý nghĩa Chương 23: Chương 23: Liếc mắt một cái kinh hồng Chương 24: Chương 24: Đại mỹ nhân Chương 26: Chương 26: Hỏa táng tràng đã chuẩn bị xong! Chương 27: Chương 27: Mỹ nhân liếc mắt một cái Chương 28: Chương 28: Ta đưa ngươi về nhà Chương 29: Chương 29: Hối hận Chương 30: Chương 30: Chiết Chi, đưa ta về nhà Chương 31: Chương 31: Hỏa táng tràng + rớt áo choàng!! Chương 32: Chương 32: Quốc sư hy sinh vì nước Chương 33: Chương 33: Vẽ mỹ nhân Chương 34: Chương 34: Bức hoạ mỹ nhân Chương 35: Chương 35: Hoàng đế tới Chương 36: Chương 36: Ân sư Chương 37: Chương 37: Sư phụ...người trở về rồi Chương 38: Chương 38: Không để ý Chương 39: Chương 39: Tựa như tiên giáng trần Chương 40: Chương 40: Một kiếm phá trời cao Chương 41: Chương 41: Chơi quá trớn, Vương gia đến rồi Chương 42: Chương 42: Tỉ mỉ từ cổ đến xương quai xanh Chương 43: Chương 43: Thần muốn cầu hôn quốc sư đại nhân Chương 44: Chương 44: Nhưng trẫm cũng... từng đem lòng yêu sư phụ Chương 46: Chương 46: Chẳng lẽ Thẩm Chiết Chi chính là quốc sư? Chương 47: Chương 47: Lộ diện năng lực trước mặt Vương gia, một thân áo trắng kinh hồng Chương 48: Chương 48: Ký ức trở lại Chương 49: Chương 49: Cung yến (1) Chương 50: Chương 50: Cung yến (2) Chương 51: Chương 51: Cung yến (3) Chương 52: Chương 52: Cung yến rơi áo lót (1) Chương 53: Chương 53: Cung yến rơi áo lót (2) Chương 54: Chương 54: Cung yến rơi áo lót (3) Chương 55: Chương 55: Quốc sư đại nhân, ngài còn sống Chương 56: Chương 56: Lộ thân phận Chương 57: Chương 57: Làm đế hậu của ta Chương 58: Chương 58: Tung tích của Quốc sư Chương 59: Chương 59: Chân tê Chương 60: Chương 60: Mái tóc dài xõa mềm mại Chương 61: Chương 61: Tháo cây sáo xuống Chương 62: Chương 62: Dưới trăng, mỹ nhân nằm ngủ say giữa hoa Chương 63: Chương 63: Trẫm đi đón Quốc sư đại nhân về nhà Chương 64: Chương 64: Đế vương ngạo mạn Chương 68: Chương 68: Ngươi cởi đồ hay để bọn ta làm? Chương 69: Chương 69: Y và phu nhân trông giống nhau Chương 70: Chương 70: Tìm được Quốc sư đại nhân Chương 71: Chương 71: Để ngươi cũng nếm mùi cảm giác cầu mà không được Chương 72: Chương 72: Trẫm sẽ theo mong muốn của người, làm một vị hoàng đế tốt Chương 73: Chương 73: Thẩm Tứ - Thẩm Chiết Chi Chương 74: Chương 74: Dưới gốc hoa đào, hương thơm còn vương Chương 75: Chương 75: Tiểu Tứ, về nhà đi Chương 76: Chương 76: Thân thế dần hé lộ Chương 77: Chương 77: Ép Chiết Chi vào cung Chương 78: Chương 78: Cánh môi mềm ấm Chương 79: Chương 79: Quá khứ hé lộ Chương 80: Chương 80: Bắt đầu chiến sự Chương 81: Chương 81: Quốc sư ra trận Chương 82: Chương 82: Tuyệt sắc tiên nhân Chương 83: Chương 83: Giá trị vũ lực max Chương 84: Chương 84: Y là tiểu Tứ Chương 85: Chương 85: Tiệc tối Chương 86: Chương 86: Đoạn đường cuối cùng Chương 87: Chương 87: Ta tới đón em về nhà Chương 88: Chương 88: Trở về Chương 89: Chương 89: Tu La tràng Chương 90: Chương 90: Gặp lại Chương 91: Chương 91: Đại hôn【Kết thúc】