Chương 78
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 78: Tôi sắp phát điên rồi

***

 

Chương 78: Tôi sắp phát điên rồi

 

Ngay khi Thương Vân Tú nhào ra ngoài cửa sổ Phó Vinh Khanh đã biết y định làm gì, hắn nhào tới nhưng vẫn chậm một bước.

 

Ô tô vừa mới lăn bánh, lực quán tính hơi lớn, Thương Vân Tú rơi xuống đất lăn nửa vòng mới ngừng lại, bàn tay chống dưới đất rướm máu, bùn đất dính vào không thấy rõ vết thương. Đầu gối của y cũng bị thương, may mắn là không gãy xương hay chấn thương nào nghiêm trọng hơn.

 

"Đau quá..." Thương Vân Tú không nói là đau chỗ nào, y chủ động nhào tới, cánh tay quấn chặt lấy cổ của Phó Vinh Khanh: "Anh đưa em trở về là muốn tránh mặt em đến khi nào? Nếu thật sự muốn cắt đứt cũng phải nói rõ ràng... Chỉ cần anh nói không thích, em sẽ..."

 

"Em nên bị tôi đánh cho một trận!"

 

Thương Vân Tú không muốn đi bệnh viện, vết thương cũng không nghiêm trọng đến mức cần đến bệnh viện một chuyến. Y sợ Phó Vinh Khanh đưa mình đến viện, sau đó báo cho Tứ Lâm Công quán rồi phủi mông bỏ đi.

 

Giày vò một hồi, Phó Vinh Khanh đưa người về biệt thự Dương Lâm, Thương Vân Tú không cho người khác chạm vào, chỉ cho Phó Vinh Khanh đụng vào mình.

 

"Sao lại không mắng em?" Thương Vân Tú nhìn vào lòng bàn tay mình. Khử trùng là đau đớn nhất nhưng hai năm qua y đã không còn sợ cảm giác đau này nữa, lông mày cũng không nhíu lại chút nào.

 

"Nào dám, mắng rồi em lại nhảy lầu, tôi không bồi thường nổi."

 

Thương Vân Tú nghe rất rõ mấy câu nói nhảm của hắn, y đưa chân giẫm lên giày hắn, đối phương không nói gì y bèn cúi xuống, nép vào lòng hắn: "Đêm nay anh phải ở cạnh em."

 

"Tôi là trai bao ở lầu Danh à, em nói ở là ở chắc?"

 

Phó Vinh Khanh ngoài miệng cứng rắn nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng, rón rén thoa thuốc rồi quấn băng gạc. Hắn không đẩy người ra, áp cằm lên trán y để kiểm tra nhiệt độ.

 

"Vinh Khanh, hôm sinh nhật bà Tiêu là em sai, em không nên vờ như không quen anh, em biết lỗi rồi." Thương Vân Tú ngước mặt lên, đặt một nụ hôn lên khóe môi hắn: "Em cứ tưởng anh đã cưới vợ và có con... Em thật sự sai rồi, em không phải cậu Tiền gì cả, là Tú Tú, Thương Vân Tú."

 

"Tôi lấy vợ sinh con? Tôi có cái phúc ấy sao?" Phó Vinh Khanh khô khan hừ hôm tiếng: "Lúc em đẩy tôi ra cũng dứt khoát thật đấy. Thương Vân Tú, nếu em không muốn đi theo tôi thì tránh xa tôi ra, đừng vội nhào đến chỗ tôi để rồi bị tôi lạnh nhạt."

 

"Vinh Khanh..." Thương Vân Tú mặc kệ bàn tay đã được băng bó xong chưa, yêu cầu: "Anh ôm em đi."

 

"Không ôm."

 

"Em yêu anh." Thương Vân Tú nói: "Đêm nay dù thế nào em cũng phải ngủ chung với anh."

 

Thương Vân Tú vén nhẹ lớp quần áo dính chặt trên da mình lên, kéo tay Phó Vinh Khanh sờ lên ngực mình, chạm vào vết sẹo do súng bắn và vết thương do phẫu thuật.

 

Y dựa vào vai Phó Vinh Khanh, im lặng hồi lâu: "Em rất nhớ anh, trong đầu ngày ngày đều nghĩ về anh. Em cho rằng em phải chết, em... Em không dám để cho anh biết, em sợ em sẽ chết..."

 

Giọng điệu của Thương Vân Tú rất bình tĩnh, lồng ngực phập phồng và nhịp đập mạnh mẽ của trái tim như truyền từ bàn tay lên người Phó Vinh Khanh. Tim hắn nhói lên một thoáng, cơn đau ấy nghẹn lại trong lồng ngực, làm thế nào cũng không tiêu tan.

 

"Em sợ em chết đi, anh sẽ càng thêm khổ sở."

 

Phó Vinh Khanh không lên tiếng, hắn nhớ tới rất nhiều chuyện. Những ngày đó cứ như đã trôi qua mấy đời, hắn còn chưa nghĩ ra khoảng thời gian không có Thương Vân Tú mình đã phải sống thế nào... Hắn thật may mắn, vì ông trời không muốn nên đã trả Tú Tú về cho hắn.

 

Vừa định đưa tay ôm người kia, Thương Vân Tú đã buông tay hắn ra, nghiêng người nằm xuống giường, nước mắt từ hốc mắt trái trượt vào vành mắt bên phải: "Anh vẫn không muốn để ý đến em..."

 

Phó Vinh Khanh nào không để ý chứ, hắn lên giường nằm khẽ vỗ lưng cho y: "Em ngủ một giấc thật ngon đi, để cho tôi quên sạch chuyện hôm nay em nhảy ra cửa sổ, khi nào không muốn đánh em nữa tôi mới nói chuyện đàng hoàng với em."

 

Thương Vân Tú nói từ chối nhưng tác dụng của thuốc khiến y không khỏi buồn ngủ, mơ mơ màng màng thiếp đi.

 

Cậu Phó nhân cơ hội hôn mấy cái lên đôi môi căng mọng, sau đó đứng dậy tới Tứ Lâm Công quán nói cho rõ ràng với ông cụ Tiền, thời gian nghiện mà còn ngại này với hắn là quá đủ rồi.

 

Còn làm thế nào được nữa? Tiền Thế Nguyên bảo hắn tự xem mà làm, sau đó sai người đóng gói số thuốc Thương Vân Tú cần uống ba bữa mang tới: "Cậu đừng có bắt nạt nó, nếu nó muốn ở cùng với cậu thì hãy để nó ở nhà cậu một thời gian."

 

"Cái gì mà một thời gian, em ấy là vợ cháu, đã vào cửa rồi còn trả lại cho ngài à?" Phó Vinh Khanh không vui lắm.

 

"Lúc nãy nó còn nhảy cửa sổ xe, cậu có bản lĩnh lắm, lần sau lại chọc nó nhảy lầu hay nhảy thuyền thì sao? Tình cảm mà, cần phải tiến hành từ từ từng bước một mới được." Nhưng dù thế nào đó cũng là ý tưởng của Tiền Thế Nguyên, đầu tiên là ông ấy không thể chất vấn vì ý tưởng ngu ngốc của mình được, thứ hai là, nó không hiệu quả sao?

 

"Được rồi, ông à, ngài không nỡ để Tú Tú đi chứ gì, vậy nên mới khuyến khích cháu đẩy người ra đúng không?"

 

"Nói hươu nói vượn." Tiền Thế Nguyên liếc hắn.

 

"Phó Vinh Khanh cháu tin ngài mới lạ đấy!"

 

Phó Vinh Khanh suy nghĩ một hồi rồi quyết định không gây thêm rắc rối nữa. Tối nay ôm người dỗ dành, những khó chịu trong mấy ngày qua tan thành mây khói.

 

Không ngờ về đến nhà người hầu lại nói Thương Vân Tú đi rồi, để lại tờ giấy trên bàn.

 

"Anh về đi, em đi là được."

 

Ý là, lần này Phó Vinh Khanh đi ra ngoài, nhóc vô lương tâm kia nghĩ hắn tránh mặt không gặp à? Còn chưa thả gói thuốc xuống cậu Phó đã xoay người chạy ra ngoài, chưa tới mấy phút đã chạy về, người hầu cho rằng hắn đang muốn cất gói thuốc, thế là chủ động đưa tay ra nhận.

 

Nào ngờ Phó Nhị gia lại không muốn thả thuốc xuống mà hỏi: "Y đi hướng nào?" Mình vừa mới về từ Tứ Lâm Công quán, dọc đường không gặp được người, y không về nhà họ Tiền thì đi đâu? Chẳng lẽ là đại viện?

 

"Gia." Đường Dật tới, từ Tam Cảnh viên đến, anh ta mệt mỏi nói: "Gia, có thư của ngài, từ nước ngoài gửi về, được mấy ngày rồi nhưng ngài không có ở nhà nên nó bị đặt ở đó mãi."

 

...

 

Chạng vạng tối trời nổi gió, bầu trời u ám, không biết lúc nào sẽ đổ mưa. Thương Vân Tú quỳ gối trước mộ cha mẹ, thắp hương, còn mang theo rất nhiều hoa quả và bánh ngọt. Cổ họng y đau rát vì nói quá nhiều, thế là yên lặng quỳ, nghĩ muốn ở cùng họ lâu thêm một chút.

 

Phó Vinh Khanh tới nơi thì trời đã quá tối, hắn đến gần mới hỏi: "Người nằm ở đây là cha vợ của tôi à?"

 

Hắn lại gần nhìn: "Đúng thật rồi, mẹ vợ cũng ở đây." Thế là hắn lùi hai bước rồi quỳ xuống: "Mong cha mẹ nhận lễ của con rể, con mang rượu vang tới, không biết hai người uống có quen không."

 

Hắn dùng răng cắn mở nắp bình, rót một nửa xuống trước bia mộ, một nửa để trong bình.

 

Thương Vân Tú không ngờ hắn sẽ đến, nét mặt đầy kinh ngạc, gió lạnh thổi đến khiến khuôn mặt y trắng bệch, có thể nhìn thấy vệt nước mờ mờ.

 

Phó Vinh Khanh cởi áo khoác quấn lên người Tú Tú, ôm người che chở: "Cha mẹ đừng để ý, sức khỏe của Tú Tú rất kém, uống thuốc như ăn cơm bữa vậy. Tay chân y vụng về không thể chăm sóc tốt bản thân, quanh năm suốt tháng toàn bị bệnh, sơ sẩy một chút là ốm ngay. Bên ngoài lạnh quá, chỉ sợ không ở cùng hai người được lâu, con dẫn y về uống thuốc đã, y bệnh người bị giày vò là con."

 

Tú Tú không đáp lại hắn, bờ vai run rẩy, nghẹn ngào kiên quyết nói: "Anh đừng đến đây."

 

"Là chưa đến mức gọi cha mẹ. Nhưng mà Tú Tú à, gặp cũng đã gặp rồi, em cũng đừng che giấu tôi nữa."

 

"Anh..."

 

"Tôi nhớ em, hai năm nay tôi nhớ em sắp điên rồi rồi. Tôi sắp xếp thời gian của bản thân kín mít, bận rộn mới không có thời gian buồn bã, tôi thật sự sợ bản thân đã điên rồi, tôi..." Phó Vinh Khanh ôm lấy y, dùng bàn tay xoa lưng y, không dùng bao nhiêu sức, như đang trấn an con chó con mèo vậy, vuốt lông dịu dàng dỗ dành. Hắn lại nói "tôi nhớ em" thêm lần nữa, ôm lấy Thương Vân Tú nãy giờ vẫn không có phản ứng gì.

 

"Tôi không tin em đã chết, tìm em rất lâu, nếu rảnh rỗi lại chờ ở cổng Tường Nhạc Hối giống hệt như một kẻ điên. Nhìn thấy bóng lưng của một ai đó có vài phần giống em, tôi sẽ xông ra giữ chặt người ta, xoay người lại cũng không phải em, nhiều lần đều không phải. Lúc ấy tôi vừa sốt ruột vừa nhớ em, còn bực mình nghĩ nếu có gan thì đời này em đừng trở về nữa. Nhưng tôi lại sợ em thật sự có gan đó, cả đời không quay về nữa. Thế là tôi đành tự an ủi bản thân, Tú Tú, sau này tôi sẽ không bắt nạt em nữa, sẽ cho em tất cả kẹo, em mau trở về đi."

 

"Em không biết tôi đã ấm ức bao nhiêu đâu, tôi giận bản thân nhưng vẫn phải tự dỗ dành mình. Tôi ấm ức đến mức khóc ba ngày ba đêm mà vẫn không dừng được. Tú Tú à, tôi nhớ em, nhớ đến sắp điên rồi..."

 

"Phó Vinh Khanh, anh..."

 

"Mấy ngày nay là tôi không đúng, là tôi không đúng. Em mắng tôi, giận tôi, oán trách tôi cũng được. Trong lòng tôi thương em, sao dám không thương chứ." Phó Vinh Khanh nói: "Chúng ta kết hôn đi, tôi muốn toàn thành đều biết tôi đã có được em. Tú Tú, lúc trước tôi hay nói xằng bậy nhưng xưa nay tôi chưa từng đem chuyện tình cảm ra đùa giỡn, dù thế nào, tôi vẫn luôn rất yêu em, không hề dối gạt một chữ nào. Tú Tú, em thương tôi đi mà, đừng sợ nữa nhé, tôi sắp điên rồi."

 

Phó Vinh Khanh nói năng lộn xộn, cách lúc phát điên cũng không xa.

 

"Anh, anh..." Thương Vân Tú đâu ngờ hắn lại nói nhiều đến vậy, y sững sờ đứng xem, cuối cùng cũng không nói được câu từ chối. Y vươn tay ôm cổ hắn rồi hôn lên, vừa trúc trắc vừa mãnh liệt.

 

Phó Vinh Khanh, người mấy ngày trước còn đẩy y ra, bây giờ khi về biệt thự Dương Lâm lại có thái độ khác một trời một vực. Đêm đó hắn giày vò Thương Vân Tú đến mức phải xin tha, nói cái gì mà không mang thai thì không được ngừng, đại khái là còn đang canh cánh trong lòng chuyện "lấy vợ sinh con".

 

Thương Vân Tú thảm thương cả người đầy dấu đỏ, mặc quần áo kiểu gì cũng không che được, xuống giường bước đi cũng lảo đảo. Y đi đến thư phòng tìm người, người thì không thấy nhưng lại thấy một góc phong thư không thể quen thuộc hơn được đè bên dưới chồng sách.

 

Thương Vân Tú đỡ eo đi qua, lấy ra xem, nháy mắt mặt đã đỏ bừng.

 

Sao lá thư này...

 

Thì ra hắn đọc thư rồi mới thay đổi thái độ...

 

Buổi chiều xử lý xong công việc quay về biệt thự Phó Nhị gia mới biết Thương Vân Tú không chịu gặp mình. Hắn bước lên lầu, gõ cửa, bên trong im lặng không có tiếng đáp lại, chờ người hầu đi tìm chìa khóa mở cửa thì đã qua nửa tiếng.

 

Phó Vinh Khanh không nằm lên giường, chỉ ôm y cách tấm chăn: "Em nói em không gặp ai?"

 

"Không gặp Phó Vinh Khanh của Tam Cảnh viên."

 

Phó Vinh Khanh: "Em không gặp tôi, tôi gặp em." Hắn luồn tay vào trong chăn, sờ chỗ này xoa chỗ kia: "Tôi chỉ làm hơi mạnh một chút, cũng không đến mức Tú Tú giận tôi chứ?"

 

"Đừng sờ, có gì nói mau." Thương Vân Tú không tức giận mà chỉ ngại muốn chết. Sao hắn không hủy mấy bức thư kia đi chứ, từng câu từng chữ bên trong... Chính y cũng không dám nhớ lại...

 

"Không cho sờ, em có người mới à?" Phó Vinh Khanh ngửi khắp người y: "Không ngửi được mùi nào khác, không có đâu nhỉ?"

 

"Phó Vinh Khanh, có phải anh..."

 

Có phải anh trộm thư của em từ xa không...

 

Phó Vinh Khanh không nghĩ tới điều này, xoa một hồi bắt đầu thở hổn hển: "Tôi ở đây, em nói đi, tôi nghe rõ từng chữ mà."

 

"Ưm..." Chạm vào chỗ không nên chạm, Thương Vân Tú rên lên một tiếng, đè tay lại hỏi hắn: "Đây là thái độ muốn nghe của anh à?"

 

"Sao lại không? Sao không nghe được chứ? Bây giờ chúng ta đang quấn lấy nhau, chỉ cần tai không điếc, em rên khẽ một tiếng tôi còn nghe được."

 

"Lưu manh..."

 

"Chỉ mắng mà không nói, tôi coi như là lời âu yếm đấy nhé. Tú Tú ngoan, em gọi một tiếng nữa đi, tôi thích nghe."

 

"Đừng vậy mà, anh khoan đã." Thương Vân Tú không địch lại hắn, khẽ rên thành tiếng, y không thể kìm nén nổi hơi nóng sắp trào ra, đành cố nuốt xuống bụng. Đừng nói là tiếng nói, ngay cả hơi thở cũng không nghe thấy.

 

"Nhịn gì chứ?" Phó Vinh Khanh kéo y cùng làm: "Chẳng lẽ mấy ngày nay thứ em nghĩ đến không phải cái này?"

 

"Là, là cái này... Phó Vinh Khanh..." Thương Vân Tú bị hắn xoa đến mức không phân biệt được Đông Tây Nam Bắc, sau đó cũng không quan tâm nữa mà gọi Vinh Khanh, tiên sinh, chồng. Không xấu hổ, không ngượng ngùng, chỉ cần hắn nói ra là Thương Vân Tú sẽ gọi theo y hệt.

 

Sáu lá thư trên bàn được khóa vào trong ngăn tủ, cùng với tờ di chúc năm đó.

 

Hai năm, hai năm giày vò tra tấn ròng rã ấy đã kết thúc, đều kết thúc rồi.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (85)
Chương 1: Chương 1: Có một không hai Chương 2: Chương 2: Nhị gia là người rất chu đáo Chương 3: Chương 3: Tú Tú Chương 4: Chương 4: Không giống nói dối Chương 5: Chương 5: Mặt đỏ như máu Chương 6: Chương 6: Đoạn tử tuyệt tôn Chương 7: Chương 7: Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi Chương 8: Chương 8: Nhị gia đừng nói đùa Chương 9: Chương 9: Nào nỡ bỏ Chương 10: Chương 10: Hắn là người tốt bụng Chương 11: Chương 11: Không sợ em thì tránh làm gì? Chương 12: Chương 12: Hắn đang theo đuổi cậu à? Chương 13: Chương 13: Kém một bậc Chương 14: Chương 14: Nó không dám Chương 15: Chương 15: Tú Tú, em có giận không? Chương 16: Chương 16: Em thích đàn ông Chương 17: Chương 17: Trải đời Chương 18: Chương 18: Nhị gia có phúc lớn Chương 19: Chương 19: Tôi không rảnh Chương 20: Chương 20: Hôm nay em có nhớ tôi không? Chương 21: Chương 21: Sao phải ức hiếp người ta như thế? Chương 22: Chương 22: Thương Vân Tú đi rồi? Chương 23: Chương 23: Nhớ ra chưa? Chương 24: Chương 24: Rất nhiều ấm ức Chương 25: Chương 25: Nhị gia chửi hay lắm Chương 26: Chương 26: Vừa rồi tôi đánh có đau không? Chương 27: Chương 27: Hùng hổ dọa người Chương 28: Chương 28: Tôi không thể sống thiếu em Chương 29: Chương 29: Là Nhị gia đang giúp tôi sao? Chương 30: Chương 30: Hôn thêm chút nữa Chương 31: Chương 31: Em xem tôi là gì? Chương 32: Chương 32: Chịu thua Chương 33: Chương 33: Hắn sẽ có người mình thật sự thích Chương 34: Chương 34: Em dám bước một bước thử xem Chương 35: Chương 35: Mày đã hiểu chưa? Chương 36: Chương 36: Gọi Nhị gia cũng vô dụng Chương 37: Chương 37: Em muốn tôi làm sao? Chương 38: Chương 38: Y là vợ tương lai của con Chương 39: Chương 39: Chỉ sợ hơi khó... Chương 40: Chương 40: Có qua có lại Chương 41: Chương 41: Em cũng muốn đúng không? Chương 42: Chương 42: Địa điểm tùy anh chọn Chương 43: Chương 43: Để tôi xem em có khóc không nào Chương 44: Chương 44: Nhóc câm Chương 45: Chương 45: Sao tôi thấy em không vui lắm? Chương 46: Chương 46: Vợ ngốc Chương 47: Chương 47: Không nhìn không nhìn Chương 48: Chương 48: Một nỗi chua xót xộc lên não Chương 49: Chương 49: Có mắt nhìn Chương 50: Chương 50: Ở lại cũng không có ý nghĩa Chương 51: Chương 51: Không hề cố kỵ mới có thể nói thẳng Chương 52: Chương 52: Thật ra tôi là như vậy Chương 53: Chương 53: Em còn muốn ở lại sao? Chương 54: Chương 54: Tôi mới muốn em khóc cho đã đời đấy Chương 55: Chương 55: Nhị gia là ngôi sao may mắn của em Chương 56: Chương 56: Có thể thấy người là được Chương 57: Chương 57: Phó Vinh Khanh bị cản lại Chương 58: Chương 58: Tôi và hắn không hợp Chương 59: Chương 59: Thương Vân Tú, chúng ta chưa xong đâu Chương 60: Chương 60: Thời gian chuộc tội Chương 61: Chương 61: Y lại làm gì nữa? Chương 62: Chương 62: Tôi và anh ta... Không có gì khác nhau? Chương 63: Chương 63: Quả hồng giả Chương 64: Chương 64: Em nhớ tôi, đúng không? Chương 65: Chương 65: Ở cùng em một đêm Chương 66: Chương 66: Y yêu Phó Vinh Khanh Chương 67: Chương 67: Phó Vinh Khanh nhất định sẽ tới Chương 68: Chương 68: Bỏ súng xuống Chương 69: Chương 69: Y không còn nữa Chương 70: Chương 70: Thương Vân Tú vẫn lắc đầu từ chối Chương 71: Chương 71: Cả người hắn đều kháng cự Chương 72: Chương 72: Gửi người thân yêu của tôi Chương 73: Chương 73: Cậu chủ nhà họ Phó kết hôn rồi ư? Chương 74: Chương 74: Cậu út nhà họ Tiền Chương 75: Chương 75: Tú Tú? Chương 76: Chương 76: Tôi quỵt tiền của cậu à? Chương 77: Chương 77: Tôi chỉ hát cho Nhị gia nghe Chương 78: Chương 78: Tôi sắp phát điên rồi Chương 79: Chương 79: Cắn đau... Chương 80: Chương 80: Phó Vinh Khanh cúi đầu hôn một cái Chương 81: Chương 81: Vậy em muốn ngủ Chương 82: Chương 82: Hắn nói như bản thân rất ấm ức Chương 83: Chương 83: Nhị gia, nghe em giải thích Chương 84: Chương 84: Vinh Khanh, em ôm được mặt trăng rồi Chương 85: Chương 85: Ngoại truyện: Sách nát