Chương 79
Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa

Chương 79: Dính bẩn rồi

Giang Ngự Hàn cúi đầu nhìn xuống quần mình, quả nhiên bị làm bẩn.
 
Dung Yên lúc này đã xoay người lại, không còn quay lưng về phía anh nữa.
 
Giọng cô khàn đặc, yếu ớt nói:
 
“Em tìm video trước đó… không phải để sỉ nhục anh, mà là để học hỏi, để bản thân bớt ngu ngốc đi một chút.”
 
Càng nghĩ, cô càng cảm thấy mình chẳng làm được gì ra hồn, ngoài việc làm bánh.
 
“Anh ơi, hay là để em làm bánh cho anh nhé!”
 
Giang Ngự Hàn đã bình tĩnh lại, anh chỉ vào quần mình, giọng điệu đầy ẩn ý:
 
“Em… nửa tháng trước em mới tới mà? Sao lại đến nữa rồi?”
 
Dung Yên sững sờ, hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì.
 
Giang Thiếu nhẹ nhàng ho một tiếng rồi lấy điện thoại ra.
 
“Có cần đến bệnh viện ngay không?”
 
Dung Yên lập tức ngồi phịch xuống sofa, vò đầu bứt tóc, trông cực kỳ khó chịu.
 
“Em trai, em nói cái gì vậy? Tự dưng lại muốn đi bệnh viện? Chẳng lẽ là do cái chân em bị chị ngồi hỏng rồi hả?”
 
Giang Thiếu day nhẹ thái dương, nhắm mắt hít sâu một hơi:
 
“Dung Yên, đứng dậy.”
 
Phản xạ có điều kiện, Dung Yên bật người đứng lên ngay.
 
Cô lẩm bẩm đầy uất ức:
 
“Chị đâu có ngồi lên đùi em nữa đâu, sao vẫn hung dữ bắt chị đứng lên thế?”
 
Mặt anh lạnh như tiền, chậm rãi nói từng chữ một:
 
“Nhìn ghế sofa đi.”
 
Dung Yên hừ một tiếng, nhưng vẫn ngoảnh đầu lại nhìn chỗ mình vừa ngồi.
 
“Máu… máu ư…?”
 
Cô ngồi bệt xuống sàn, lập tức ôm chặt lấy chân Giang Ngự Hàn, giọng nói run rẩy:
 
“Ghế sofa sao lại có máu? Em trai ơi, đây là hiện tượng siêu nhiên sao? Mau chạy đi!”
 
Giang Ngự Hàn muốn gỡ tay cô ra, nhưng thất bại.
 
Bởi vì Dung Yên đang ôm chặt lấy chân anh bằng tất cả sức lực của mình.
 
Anh có chút bực bội, nghiến răng nói:
 
“Hiện tượng siêu nhiên cái gì, đó là máu của em.”
 
Ngay lập tức, Dung Yên bật dậy.
 
“Trời ạ! Đó là máu của chị sao? Nhưng chị đâu có bị thương! Chẳng lẽ chị mới chính là hiện tượng siêu nhiên?”
 
Không thể chịu nổi nữa, Giang Thiếu nghiêm giọng quát:
 
“Mau vào nhà tắm ngay lập tức!”
 
Vừa đi, Dung Yên vừa quay đầu lại, giọng nói đầy vẻ bướng bỉnh:
 
“Đồ đàn ông tồi!”
 
Cô đóng cửa phòng tắm, soi gương nhìn sau lưng mình.
 
Cô đang mặc bộ đồ ngủ màu hồng, vết máu hiện lên vô cùng rõ ràng.
 
Dung Yên vỗ vỗ đầu mình, cuối cùng cũng hiểu ra.
 
Cô khẽ mở cửa nhà tắm, thò đầu ra nhìn…
 
Không thấy Giang Ngự Hàn trong phòng khách, cô liền lén lút chạy về phòng lấy đồ.
 
Chả trách bụng cô có chút khó chịu, tâm trạng lại tụt dốc không phanh.
 
Sau khi thay quần áo sạch sẽ và bước ra khỏi phòng tắm, Dung Yên nhìn thấy Giang Ngự Hàn đã thay một bộ đồ màu nâu nhạt, trông nhàn nhã nhưng vẫn phong độ.
 
Xem ra, dạo gần đây anh hồi phục khá tốt, có thể tự thay quần áo.
 
Chỉ là vẫn chưa thể đi lại như người bình thường, vẫn phải dựa vào xe lăn.
 
Dung Yên cười ngốc nghếch, nói:
 
“Hóa ra là chị đến tháng rồi! Để chị lau ghế sofa ngay, có dọa em sợ không, em trai?”
 
Giang Ngự Hàn: “...”
 
Dung Yên nhanh chóng dọn sạch vết máu trên sofa, cô phủi tay, vui vẻ nói:
 
“Xong rồi! Giờ em chỉ cần nghỉ ngơi thôi.”
 
Anh lạnh giọng hỏi:
 
“Em có cần đi bệnh viện không?”
 
Dung Yên lắc đầu liên tục, còn vẫy tay từ chối:
 
“Không cần, không cần! Giờ chị chỉ muốn nghỉ ngơi thôi! Sao lại có hai em trai đẹp trai thế này nhỉ?”
 
Cô ôm lấy hộp giấy, lẩm bẩm một mình:
 
“Sao trần nhà lại chuyển động thế kia?”
 
Giang Ngự Hàn nhíu mày, kéo cô dậy:
 
“Vào phòng ngủ.”
 
Cô bướng bỉnh phản kháng:
 
“Không, chị muốn ngủ sofa! Chuyện của chị, em trai ít lo đi!”
 
Nói rồi, cô hất tay anh ra, lại nằm xuống sofa, cố tình quay lưng về phía anh.
 
Giang Ngự Hàn trầm giọng, chậm rãi nói:
 
“Nếu để An An thấy em ngủ trên sofa…”
 
Dung Yên lập tức bật dậy, ngắt lời anh:
 
“Chị vào phòng ngủ ngay đây! Không thể để An An biết chị với ba nó đang chiến tranh lạnh được.”
 
Giang Ngự Hàn: “...”
 
Vừa vào phòng, cô không chút do dự mà lao lên giường, chui vào chăn.
 
Chỉ có kẻ ngốc mới chọn chiếc giường vừa hẹp vừa nhỏ đó.
 
Không cần Dung Yên giúp, Giang Ngự Hàn tự mình dịch chuyển từ xe lăn lên giường.
 
Nhìn người con gái đã nhắm mắt say ngủ, ánh mắt anh dần chìm vào suy tư.
 

 
Đau bụng quá!
 
Dung Yên mở mắt, đầu óc trống rỗng trong chốc lát.
 
Nhưng khi bắt gặp ánh nhìn lạnh lùng của Giang Ngự Hàn, ký ức của cô lập tức ùa về.
 
Đúng vậy, cô vẫn nhớ mọi chuyện xảy ra tối qua, không bị đứt đoạn hoàn toàn.
 
Nhưng cô thật sự mong rằng, mình đã quên sạch tất cả.
 
Dung Yên mím môi, cô không biết phải nói gì với anh, chỉ có thể gượng cười một cách đầy chua chát.
 
Sau đó, cô đứng dậy đi vào phòng tắm.
 
May mắn là lần này bộ đồ ngủ không bị dính máu nhưng cô chỉ muốn trốn biệt lên sao Hỏa mà thôi!
 
Sau khi rửa mặt xong, cô còn lần chần một lúc lâu mới chịu bước ra ngoài.
 
Giờ đã hơn chín giờ sáng, An An đã đi nhà trẻ.
 
Đầu và bụng đều đau, Dung Yên cảm thấy may mắn vì hôm nay không có cảnh quay nào.
 
Cô ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện Giang Ngự Hàn, vừa vặn nhìn thấy một bát cháo đường đỏ trên bàn trà.
 
Không hề liếc nhìn cô, ánh mắt Giang Ngự Hàn dừng trên màn hình máy tính bảng.
 
Giọng nói trầm thấp, mang theo từ tính đầy mê hoặc:
 
“Ăn cháo đi.”
 
Thực ra, cô cũng đang đói, hơn nữa, ăn một bát cháo đường đỏ có lẽ sẽ giúp bụng cô dễ chịu hơn.
 
Cầm lấy bát cháo, cô ăn từng miếng chậm rãi, trông vô cùng tao nhã.
 
Nhưng ký ức về tối qua cứ lần lượt hiện lên trong đầu, khiến cô xấu hổ đến mức muốn đào một cái lỗ mà chui xuống.
 
Cô gọi Giang Ngự Hàn là “em trai”, sau đó lại gọi là “anh trai”.
 
Cảm giác tối qua cô chẳng khác nào một kẻ vừa trốn ra khỏi bệnh viện tâm thần!
 
Quan trọng nhất là cô còn làm bẩn quần của anh!
 
Ôi trời! Giá mà cô có thể úp mặt vào bát cháo này luôn cho rồi!
 
Ăn được một phần ba bát cháo, cô đã no nhưng ít nhất bụng cũng dễ chịu hơn chút.
 
Thực ra Giang Ngự Hàn không hề nhìn cô ăn, chỉ là tự cô thấy ngượng đến mức muốn chết.
 
Thu dọn bát cháo xong, cô đứng dậy, vừa nói vừa bước đi:
 
“Em đi giặt đồ.”
 
Bộ đồ ngủ bị bẩn, cả chiếc quần của Giang Ngự Hàn nữa tất cả đều nhắc nhở cô rằng, chuyện tối qua không phải là một giấc mơ.
 
Nhưng vừa bước được một bước, giọng nói lạnh lẽo của anh vang lên phía sau:
 
“Ngồi xuống.”
 
Sau một chút do dự, cô ngoan ngoãn quay lại, ngồi xuống sofa.
 
Bởi vì cô không phải kiểu người trốn tránh trách nhiệm, thế nên, cô khẽ cong môi, nở một nụ cười đầy bất đắc dĩ:
 
“Anh Giang à, tối qua em say quá. Nếu có chỗ nào mạo phạm anh, em xin lỗi, thực sự xin lỗi.”
 
Anh khẽ nhíu mày, lạnh lùng hỏi:
 
“Em chắc chắn chỉ là ‘mạo phạm’ thôi sao?”
 
Nhiệt độ trên mặt Dung Yên đột ngột tăng vọt.
 
Quả thực quá xấu hổ!
 
Sau một hồi suy nghĩ nghiêm túc, cô hắng giọng nói:
 
“Em có thể đền anh một chiếc quần mới.”
 
Giang Ngự Hàn: “...”
 
Anh không nghèo đến mức không mua nổi một cái quần.
 
Ngả lưng ra xe lăn, ánh mắt anh sắc bén nhìn cô:
 
“Em… có thể nhờ bạn đi cùng đến bệnh viện.”
 
Dung Yên ngẩn người, sau đó cúi đầu, hơi ngượng ngùng nói:
 
“Em thực sự không cần đến bệnh viện đâu.”
 
Nghe vậy, sắc mặt Giang Ngự Hàn tối sầm, giọng nói có phần giận dữ:
 
“Em có biết điều căn bản nhất không?”
 
Dung Yên bị dọa đến mức run lên:
 
“Em có chứ! Nhưng trường hợp của em thật sự không cần đi bệnh viện mà!”
 
Giang Ngự Hàn khẽ gõ lên bàn trà, nhấn mạnh từng chữ:
 
“Cứ nửa tháng một lần, nhất định phải đến bệnh viện.”
 
Dung Yên như thể bị sét đánh trúng: “...”
 
Đúng lúc này, điện thoại của cô bất ngờ đổ chuông khiến cô giật nảy mình.
 
Cuống cuồng tìm điện thoại, nhìn thấy tên trên màn hình, cô chợt nhớ ra một chuyện vô cùng quan trọng.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (127)
Chương 1: Chương 1: Li hôn đi, em không muốn làm thế thân nữa Chương 2: Chương 2: Anh điên rồi Chương 3: Chương 3: Tối nay anh muốn thế nào cũng được Chương 4: Chương 4: Cô mang thai rồi Chương 5: Chương 5: Muốn? Chương 6: Chương 6: Anh nhất định làm em hài lòng Chương 7: Chương 7: Giang Thiếu rất tức giận Chương 8: Chương 8: Giang phu nhân đang xót anh sao? Chương 9: Chương 9: Giang Ngự Hàn hơn anh cả trăm lần Chương 10: Chương 10: Tại sao phải giấu anh Chương 11: Chương 11: Có làm em đau không? Chương 12: Chương 12: Kỷ niệm một năm ngày cưới Chương 13: Chương 13: Vạn vạn sủng ái Chương 14: Chương 14: Bé con đừng sợ Chương 15: Chương 15: Anh giúp em gội đầu được không Chương 16: Chương 16: Mẹ ơi, mau trở về Chương 17: Chương 17: Em là vợ anh sao? Chương 18: Chương 18: Rất đau Chương 19: Chương 19: Xấu hổ Chương 20: Chương 20: Mất trí nhớ Chương 21: Chương 21: Ngoại tình Chương 22: Chương 22: Vợ ơi, muốn ngắm em Chương 23: Chương 23: Bá khí bảo vệ chồng Chương 24: Chương 24: Vợ không hôn anh, anh không ngủ được Chương 25: Chương 25: Bảo bối Chương 26: Chương 26: Anh sẽ từ từ dạy em Chương 27: Chương 27: Mang thai đứa thứ hai Chương 28: Chương 28: Anh hợp tác một chút được không Chương 29: Chương 29: Thật là quá đáng Chương 30: Chương 30: Em không được phép giở trò lưu manh Chương 31: Chương 31: Vợ à, em thật dịu dàng Chương 32: Chương 32: Kiểm hàng Chương 33: Chương 33: Ngoại tình Chương 34: Chương 34: Thật thô lỗ Chương 35: Chương 35: Màu hồng Chương 36: Chương 36: Đã tìm được rồi Chương 37: Chương 37: Tôi không thể kiểm soát chính mình Chương 38: Chương 38: Tắm chung Chương 39: Chương 39: Dỗ dành Chương 40: Chương 40: Bất ngờ Chương 41: Chương 41: Lấy thân báo đáp Chương 42: Chương 42: Sao tư tưởng của em lại không trong sáng như vậy Chương 43: Chương 43: Anh không cử động được, em giúp anh tắm đi Chương 44: Chương 44: Em chậm thôi Chương 45: Chương 45: Yêu cầu của anh quá đáng lắm Chương 46: Chương 46: Vợ ơi, em phải chịu trách nhiệm Chương 47: Chương 47: Có phải anh làm em đau không Chương 48: Chương 48: Vợ à, anh khó chịu Chương 49: Chương 49: Giúp anh Chương 50: Chương 50: Ba sắp bị thịt rồi Chương 51: Chương 51: Khẩu vị quá nặng Chương 52: Chương 52: Con đã nhìn thấy gì Chương 53: Chương 53: Vợ anh là nhất Chương 54: Chương 54: Em chê anh rồi, cảm thấy anh không sạch sẽ Chương 55: Chương 55: Anh muốn ôm em ngủ Chương 56: Chương 56: Bàn tay anh đặt trên eo thon của cô, khẽ động Chương 57: Chương 57: Đã cởi ra rồi Chương 58: Chương 58: Đến lượt em chủ động rồi Chương 59: Chương 59: Đàn ông đều suy nghĩ bằng nửa thân dưới Chương 60: Chương 60: Thật sự khiến người ta quá xấu hổ Chương 61: Chương 61: Ngày càng dịu dàng Chương 62: Chương 62: Thật non nớt Chương 63: Chương 63: Máu tươi đỏ thẫm Chương 64: Chương 64: Bê bối Chương 65: Chương 65: Ông ta đã chạm vào em ở đâu Chương 66: Chương 66: Giữa ban ngày, chú ý một chút Chương 67: Chương 67: Chủ động hôn anh Chương 68: Chương 68: Vì Ngưỡng Mộ Anh Chương 69: Chương 69: Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu Chương 70: Chương 70: Mặc cho chồng cậu xem Chương 71: Chương 71: Giang Thiếu có chướng ngại tâm lý Chương 72: Chương 72: Khoa nam Chương 73: Chương 73: Đừng ngại Chương 74: Chương 74: Không cần em lo Chương 75: Chương 75: Vừa nhìn, vừa sỉ nhục tôi Chương 76: Chương 76: Quy tắc ngầm Chương 77: Chương 77: Nửa đêm làm chuyện xấu Chương 78: Chương 78: Gối lên đùi anh, gọi một tiếng “anh ơi” Chương 79: Chương 79: Dính bẩn rồi Chương 80: Chương 80: Ngủ ở đây Chương 81: Chương 81: Cú xoa đầu đầy cưng chiều Chương 82: Chương 82: Em có phải là đàn ông không? Chương 83: Chương 83: Tối nay chín giờ, đến phòng tôi Chương 84: Chương 84: Tối nay, chín giờ Chương 85: Chương 85: Như thế này, tôi đã mãn nguyện rồi Chương 86: Chương 86: Ôm ôm nhấc cao cao Chương 87: Chương 87: Đau cả miệng Chương 88: Chương 88: Quá đỗi kinh ngạc Chương 89: Chương 89: Đừng mơ quyến rũ tổng tài của chúng tôi Chương 90: Chương 90: Chụp lén Chương 91: Chương 91: Bí ẩn Chương 92: Chương 92: Không ngủ được thì làm chuyện khác Chương 93: Chương 93: Em đang hỏi chân nào? Chương 94: Chương 94: Mềm không được thì dùng cứng Chương 95: Chương 95: Dụ dỗ anh Chương 96: Chương 96: Ôm lấy vòng eo mảnh mai của em, không để em rời đi Chương 97: Chương 97: Cuộc sống vợ chồng Chương 98: Chương 98: Chị dâu, chuyện này gấp gáp lắm sao? Chương 99: Chương 99: Dấu hôn trên cổ Chương 100: Chương 100: Muốn giữ lại đến đêm tân hôn Chương 101: Chương 101: Cuộc vui cuối cùng Chương 102: Chương 102: Không, tớ không đợi! Chương 103: Chương 103: Trong thang máy, anh đừng như vậy Chương 104: Chương 104: Không nói gì thì anh sẽ hôn em Chương 105: Chương 105: Sao lại mềm mại đến thế? Chương 106: Chương 106: Vợ ơi, để anh chạm vào được không? Chương 107: Chương 107: Bán thân Chương 108: Chương 108: Trái tim như tan chảy Chương 109: Chương 109: Không cần, sẽ đau đấy Chương 110: Chương 110: Nụ hôn sâu trong xe Chương 111: Chương 111: Ngứa quá Chương 112: Chương 112: Cầu xin anh, giúp tôi Chương 113: Chương 113: Ở bên tôi một đêm Chương 114: Chương 114: Người chồng chu đáo Chương 115: Chương 115: Thú vui nhỏ giữa vợ chồng Chương 116: Chương 116: Nóng quá, nóng quá Chương 117: Chương 117: Em đang quyến rũ anh sao? Chương 118: Chương 118: Anh được hay không? Chương 119: Chương 119: Năm hộp dùng rất lâu đấy Chương 120: Chương 120: Em đeo vào giúp anh Chương 121: Chương 121: Tiểu biệt thắng tân hôn Chương 122: Chương 122: Vợ ơi, đừng lớn tiếng như vậy mà Chương 123: Chương 123: Ngủ chung Chương 124: Chương 124: Chống lưng của cô ấy là tôi Chương 125: Chương 125: Cuối cùng cũng biết được tên của cô ấy Chương 126: Chương 126: Làm điều mình muốn Chương 127: Chương 127: Đại kết cục