Chương 8
Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều

Chương 8

Một bài hát kỳ lạ như vậy, không chỉ nghe không hiểu mà đa số người đều không cảm thấy nó giống một "bài hát", vậy mà danh khí cứ lén lút bò lên, khiến mấy tuyển thủ trước đó đều bị tụt hạng.

Các tuyển thủ bị tụt hạng tự nhiên là muốn xem xem rốt cuộc bài hát đã "đè đầu cưỡi cổ" họ hay như thế nào, nhưng lúc họ ấn vào màn hình, thứ đầu tiên đập vào mắt họ đều là mấy cái bình luận kiểu...

- Nó thật sự không dễ nghe nhưng tôi đã nghe đi nghe lại mười mấy lần rồi...

Không dễ nghe, mà nghe tận mười mấy lần?

Khẳng định là thủy quân!

Rất nhiều người đã mang theo nghi ngờ này, ấn mở video.

Đầu tiên họ nhìn thấy một thiếu niên tóc dài mặc đồ cổ trang, đẹp tới mức khiến họ không thể dời mắt. Họ nghĩ: Nhất định là sắc đẹp đã chỉnh sửa!

Các tuyển thủ sôi nổi tìm xem thông tin của tuyển thủ có tên là Mạc kia, phát hiện cậu cư nhiên không hề ẩn mục nhan sắc. Ở đó là số 0% tròn trĩnh, có nghĩa là cậu chưa từng cài đặt sửa lại nhan sắc!

Vô luận là khi điều chỉnh nhan sắc đẹp lên hay xấu hơn thì ở mục thông tin đều sẽ biểu thị phần trăm tỉ lệ, nhưng đa số người dùng đều sẽ chọn cách ẩn mục đó đi.

Cậu lại không có! Là 0%!

Nói cách khác, dáng vẻ hiện giờ của cậu chính là bộ dáng vốn có của cậu!

Thôi thôi. Người đẹp như thế này, khẳng định giọng hát không tệ lắm đâu nhỉ?

Kết quả "tiếng ca" của người đẹp vừa vang lên, các cư dân mạng đều sửng sốt. Cái bài hát quái quỷ gì thế này?! Quá khó nghe rồi đấy!

Họ lại nghe lại lần nữa.

Ừm, hình như cũng tạm được...

Lần tiếp theo... Chỉ khó nghe có chút chút thôi.

Lần thứ ba... Thoải mái quá~

Sau mười lần nghe đi nghe lại... Có loại cảm giác linh hồn đang thăng hoa!

Các cư dân mạng: "..." Cái bài hát này thật thần kỳ!

Không chỉ như thế, thậm chí còn có người phát hiện thời điểm thức hải tinh thần của mình không ổn định, vừa nghe được bài hát này, liền sẽ cảm thấy toàn bộ thế giới đều an tĩnh lại.

Sau đó, họ vẫn luôn nghe nó. Sau năm lần, thức hải tinh thần của họ liền ổn định trở lại.

Có nghĩa là bài hát này thật sự có hiệu quả trấn an tinh thần!

Chẳng lẽ thiếu niên tên Mạc này cũng là nhân ngư?

Cơ mà nhân ngư ca hát trên tinh võng sẽ không có tác dụng trấn an, yêu cầu phải tiếp xúc gần gũi mới có thể có tác dụng.

Ngày thường nghe các video ca hát, mọi người sẽ chỉ cảm thấy bản thân bình tĩnh thả lỏng hơn chứ không hề có bất kỳ hiệu quả trấn an nào. Vì sao bài hát của Mạc lại có hiệu quả như vậy?

Tuy nhiên dù có là thế, vẫn ngày càng có nhiều người hoài nghi Mạc là một nhân ngư.

Một là do cậu quá đẹp, hai là tiếng ca của cậu giống như nhân ngư. Nhân ngư hát bằng tiếng nhân ngư, còn cậu hát bằng một loại tiếng không ai nghe hiểu.

Dù sao đều là nghe không hiểu, có lẽ cùng một loại với ngôn ngữ nhân ngư thì sao?

Ngày hôm sau, Mạc Bạch mới biết được bài Chú Đại Bi của mình đã nổi tiếng.

Việc này phải quy công cho Mạc Hướng Thiên.

Giờ phút này, Mạc Hướng Thiên đang ở Mậu dịch tinh, đang gọi điện cho Mạc phu nhân, ngữ khí đầy kích động nói: "Vợ ơi, vợ ơi! Anh thấy được đêm đó cứu anh rồi!!!"

Mạc phu nhân kinh ngạc: "Anh nhìn thấy cậu ấy?"

Mạc Hướng Thiên lập tức chia sẻ link cuộc thi cho vợ mình: "Chính là cậu ấy! Anh nhận ra cậu ấy! Ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy cậu ấy, anh đã nhận ra rồi! Hơn nữa em nghe bài hát của cậu ấy đi, có tác dụng trấn an đấy! Người này quả thật quá lợi hại! Còn lợi hại hơn cả nhân ngư!"

Mạc phu nhân lập tức ấn vào xem.

Mạc Bạch đang ở một bên chơi cầu trượt thì nghe bài Chú Đại Bi bằng tiếng Phạn vang lên, vừa vặn cậu đang trượt xuống dưới, bị biển bóng vùi lấp.

Cậu bò dậy, trên đỉnh đầu còn có một con búp bê vải, vẻ mặt khó tin nhìn về phía Mạc phu nhân.

!!!

Sao mẹ lại nghe Chú Đại Bi của cậu?!

Nghe xong, Mạc phu nhân cũng cảm thấy tâm trạng mình bình thản hơn rất nhiều nhưng vẫn nhịn không được nói: "Người này... đúng là có chút giống với Bạch Bạch."

"Lúc ấy anh đã nói rồi mà! Cậu ấy thật sự rất giống bảo bảo của chúng ta! Chờ sau này bảo bảo lớn lên, nói không chừng cũng đẹp như cậu ấy đấy!" Giọng nói của Mạc Hướng Thiên vang vọng khắp biệt thự.

Mạc Bạch đã hiểu, suy đoán của cậu cũng đã được chứng thực.

Ngay khi phát hiện việc tinh thần lực bạo loạn không khác biệt gì lắm với tẩu hỏa nhập ma, cậu đã có suy đoán này. Nếu muốn dự phòng việc tẩu hỏa nhập ma, vậy có phải nên cho họ nghe "thanh tâm chú" hay là "tĩnh tâm quyết" không?

Thanh tâm định thần, sợ gì tẩu hỏa nhập ma nữa?

Bởi vậy, Chú Đại Bi chỉ là một bài thí nghiệm.

Và hiển nhiên, hiệu quả thí nghiệm có vẻ không tệ lắm.

Loại thần chú này vốn khác với dị năng trấn an của nhân ngư, từ trước tới giờ nó chưa từng có dị năng gì. Nhưng từ thời xa xưa, nó đã được dùng để siêu độ, để tinh lọc tâm linh cho biết bao nhiêu con người.

Bản thân nó chính là chỗ đặc biệt.

Mạc Bạch không biết ca hát, cậu chỉ biết đọc mấy bài chú. Vì vô luận là chùa miếu hay đạo quan, cơ hồ trước cổng đều có một nguyện trì.

Nghe được nhiều, đạo giáo Phật giáo, cậu đều biết chút chút.

Trọng điểm chú ý của Mạc phu nhân cao hơn nhiều: "Cậu ấy tự gọi mình là Mạc, chẳng lẽ có là liên quan gì đó tới Mạc gia chúng ta?"

Nếu đổi lại là trước kia, Mạc Hướng Thiên khẳng định sẽ trực tiếp nói: Khẳng định là không có liên quan, Mạc gia chỉ còn lại một mình hắn thôi!

Nhưng bây giờ hắn không dám khẳng định nữa.

Từ khi kế thừa một viên tinh cầu, hắn đã hoài nghi có phải bên ngoài còn có con cháu Mạc gia bị lạc không.

Mạc phu nhân lại nói: "Hơn nữa cậu ấy với Bạch Bạch còn khá giống nhau..."

Mạc phu nhân càng nghĩ càng cảm thấy đứa nhỏ này có lẽ có liên quan gì đó tới Mạc gia.

Mạc Bạch như không có chuyện gì tiếp tục chơi cầu trượt. Nếu cậu nói người kia chính là cậu, chỉ sợ không có ai tin, dù sao cái thân xác này của cậu mới có sáu tuổi thôi.

Mạc Hướng Thiên nhíu mày: "Như vậy đi, anh sẽ thử nhắn tin hỏi cậu ấy một chút, nhân tiện cảm ơn chuyện cậu ấy đã cứu anh. Nếu như có thể, tốt nhất là có thể gặp mặt trực tiếp cảm ơn, thế sẽ tiện nói hơn."

"Được."

Hai người vừa cúp máy được một lúc, Mạc Bạch đã vội đăng nhập tinh võng, chờ tin nhắn của Mạc Hướng Thiên. Kết quả vừa ấn vào xem, cả vạn tin nhắn chờ đã suýt nữa đè chết cậu.

Cơ bản đều là dò hỏi xem rốt cuộc cậu có phải nhân ngư hay không, thậm chí cậu còn thấy cả tin nhắn của hiệp hội nhân ngư. Hình như bên đó cũng hoài nghi cậu là nhân ngư, còn là một nhân ngư không được đăng ký trong danh sách.

Mạc Bạch ẩn đi tất cả các tin nhắn, chỉ để lại cái của Mạc Hướng Thiên.

Mạc Hướng Thiên tự giới thiệu trước, đầu tiên cảm ơn cậu đã cứ hắn, còn nói chưa giáp mặt cảm ơn, rồi con trai hắn rất giống cậu, vân vân và mây mây.

Mạc Bạch nhìn mà buồn cười, chỉ trả lại bốn chữ: [Không cần cảm ơn.]

Mạc Hướng Thiên rất kích động: [Hiện giờ tôi đang ở Mậu dịch tinh, không biết chờ tôi trở lại, có thể mời ngài tới nhà tôi ăn một bữa cơm được không? Cơm vợ tôi nấu rất ngon, con trai tôi cũng rất đáng yêu! Họ đều cảm thấy rất biết ơn ngài!]

[Xin lỗi, chỉ sợ không được.]

Quả nhiên Mạc Hướng Thiên có chút thất vọng nhưng cũng không nhắn gì thêm, rất sợ ân nhân cứu mạng của mình không thoải mái, chỉ hỏi có thể thêm phương thức liên lạc không.

Ở mục thông tin trong quang não của Mạc Bạch có ghi lại số điện thoại, chính là số của Mạc Hướng Thiên.

Cậu nghĩ nghĩ, đăng ký một tài khoản trên Tinh Bác. Tinh Bác giống như Wechat, Weibo, mấy ứng dụng xã hội ở đại cầu, cũng là mạng xã hội được nhiều người dùng nhất trên tinh võng. Đăng ký xong, cậu liền gửi mã kết bạn cho Mạc Hướng Thiên.

Mạc Hướng Thiên cảm thấy mỹ mãn, chuẩn bị off mà vẫn không quên nhắc nhở: [Nếu ngài có thời gian, nhất định phải tới nhà chúng tôi một chuyến nhé! Con trai tôi thật sự siêu siêu đáng yêu! Ngài khẳng định sẽ thích thằng bé!]

Mạc Bạch: "..." Được rồi được rồi, biết tôi đáng yêu rồi!

Chỉ sợ cậu đến, Mạc Hướng Thiên cũng không nhìn thấy được. Có vẻ như thần hồn của cậu, có mỗi mình Văn Chiêu Diễn có thể nhìn thấy.

Mạc Bạch thở dài. Chờ thần lực của cậu khôi phục thêm chút nữa, thật ra có thể gặp ba Mạc ở trong mơ nhưng cùng lắm cũng chỉ là mơ mới thấy thôi.

Nếu thần hồn của cậu rời thể xác, hẳn là chỉ có Văn Chiêu Diễn mới thấy được.

Cùng lúc đó bên trang viên, Văn Chiêu Diễn đang nghe thủ hạ báo cáo hướng đi của tam hoàng tử.

Tam hoàng tử vẫn chưa rời khỏi An dưỡng tinh. Hơn nữa vì lần trước bị Tiểu Mạc Bạch cho ăn mệt một vố nên gã đã ghi hận trong lòng, một lòng muốn trả thù.

Tuy nhiên hiện giờ Mạc gia đã trở thành nhà giàu số một đế quốc, muốn trả thù cũng không thể quá mức trắng trợn nên gã vẫn luôn âm thầm trù tính chuyện gì đó.

Văn Chiêu Diễn lo rằng gã sẽ thật sự làm ra chuyện gì đó với bạn nhỏ kia, liền sai người theo dõi gã chặt chẽ.

Lúc này, Kate bỗng tới, đồng thời chia sẻ một đoạn video.

Kate nói: "Điện hạ, ngài mau nghe bài hát của người này đi! Dù là nghe cậu ta hát cách một cái màn hình, bài hát đó vẫn có hiệu quả trấn an đấy!"

Văn Chiêu Diễn không có quá nhiều hứng thú: "Chưa chắc có hiệu quả với ta."

"Nhưng điện hạ, ngài rất quan trọng với chúng tôi! Lão nguyên soái đã từng nói là chỉ cần có một phần vạn cơ hội có thể chữa trị cho ngài, chúng tôi đều không được bỏ qua. Hay là ngài thử xem đi?"

Nếu thật sự có hiệu quả, bọn họ nhất định phải nghĩ cách tìm được thiếu niên tiên Mạc kia!

Văn Chiêu Diễn bình thản mở đoạn video kia ra, giây tiếp theo liền cứng người. Thiếu niên mặc trường bào quen thuộc, vẫn hệt như lúc trước, tuấn mỹ tới mức giống hệt tinh linh vốn không tồn tại trên thế giới này. Mái tóc đen của cậu chảy dài như thác nước, khuôn mặt sáng ngời đẹp đẽ, khiến người ta không dời mắt đi được.

"Là cậu ta." Trong mắt Văn Chiêu Diễn có thêm một tia kinh ngạc.

Kate càng kinh ngạc hơn: "Ngài quen cậu ta?!"

Văn Chiêu Diễn "ừ" một tiếng: "Chính cậu ta đã cứu Mạc Hướng Thần."

Lần này Kate thật sự bị chấn kinh: "Cậu ta chính là cao nhân thần bí đêm đó?! Cậu ta tự xưng mình là Mạc, chẳng lẽ cậu ta là người Mạc gia sao?"

Không biết Kate nghĩ tới cái gì, đôi mắt lập tức trợn tròn.

Văn Chiêu Diễn như biết đối phương muốn nói tới "con riêng", dù sao thiếu niên với cậu nhóc Tiểu Mạc Bạch kia rất giống nhau. Chỉ là y không muốn nghe cái từ "con riêng" này, liền nói thẳng: "Cậu ta là người em trai đã mất tích của Mạc phu nhân, là cậu của Mạc Bạch."

Kate càng thêm khiếp sợ: "Vậy mà lại là cậu của cậu nhóc Mạc Bạch kia! Cháu ngoại giống cậu, khó trách!"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (112)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96: Hoàn chính văn Chương 97: Chương 97: Phiên Ngoại 1 Chương 98: Chương 98: Phiên Ngoại 2 Chương 99: Chương 99: Phiên Ngoại 3 Chương 100: Chương 100: Phiên Ngoại 4 Chương 101: Chương 101: Phiên Ngoại 5 Chương 102: Chương 102: Phiên Ngoại 6 Chương 103: Chương 103: Phiên Ngoại 7 Chương 104: Chương 104: Phiên Ngoại 8 Chương 105: Chương 105: Phiên Ngoại 9 Chương 106: Chương 106: Phiên Ngoại 10 Chương 107: Chương 107: Phiên Ngoại 11 Chương 108: Chương 108: Phiên Ngoại 12 Chương 109: Chương 109: Phiên Ngoại 13 Chương 110: Chương 110: Phiên Ngoại 14 Chương 111: Chương 111: Phiên Ngoại 15 Chương 112: Chương 112: Phiên Ngoại 16