Chương 8
Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 8: Tôi mời cô đến lúc nào?

Hình ảnh video chuyển trực tiếp đến cảnh hai người đàn ông bước xuống từ xe trộn bê tông.
Viên Lợi cẩn thận nên đã cố ý thay một bộ quần áo, đội mũ lưỡi trai, Đổng Diệu Huy chắc là do vội vàng, hoặc là tuyệt đối yên tâm về địa điểm gặp mặt, quần áo không thay vẫn là bộ đang mặc trên người.
Hai người sóng vai đi về phía đống cát, hình ảnh được điều chỉnh tốc độ, bối cảnh trong video đã chuyển sang phía sau một gian nhà tạm. Đổng Diệu Huy nhận lấy một tập tài liệu, mở ra lật xem vài trang, dường như đang xác định có phải thứ mình cần hay không.
Thời gian góc dưới bên phải video từng giây từng phút trôi qua, Đổng Diệu Huy cuối cùng cũng gập tài liệu lại, từ túi trong áo âu phục móc ra một tấm thẻ ngân hàng đưa sang.
Tốc độ nhận tiền của Viên Lợi rất nhanh, rời đi cũng rất nhanh.
Đổng Diệu Huy đợi anh ta đi xa rồi, đổi một con đường khác rời đi.
Vừa khéo là lúc Viên Lợi rời đi gặp phải công nhân vận chuyển đồ đạc, không chú ý người phía sau đi tới, cánh tay vung lên, vành mũ không cẩn thận bị đánh rơi, lộ ra khuôn mặt không vui của Viên Lợi.
Anh ta gần như không do dự, nhanh chóng nhặt mũ lên đội lại ngay ngắn, công nhân đặt tay phải lên thái dương, đại khái là đang xin lỗi anh ta, anh ta làm như không nghe thấy, cắm đầu đi đường của mình.
Hình ảnh Đổng Diệu Huy rõ nét hơn nhiều, quay được trọn vẹn một khuôn mặt, dường như không sợ mình sẽ bị camera giám sát quay được.
Hình ảnh dừng lại ở bóng lưng rời đi của Đổng Diệu Huy, mũi tên tam giác xuất hiện ở vị trí giữa màn hình, trong phòng họp chết lặng như tờ.
Người của Gia Liên phẫn nộ nhìn chằm chằm Viên Lợi, người của Hào Lợi kinh ngạc nhìn Đổng Diệu Huy.
Chu Uẩn cầm lấy bút ghi âm trên bàn, từ từ đi về phía Đổng Diệu Huy, đèn xanh luôn sáng, đang sử dụng bình thường, đầu bằng phẳng chĩa vào Đổng Diệu Huy, giọng nói dịu dàng nhưng nội dung nói ra lại rất lạnh lùng: “Giám đốc Đổng, video anh xem rồi, những gì tiếp theo anh nói vừa là sự thật cũng là bằng chứng.”
Nhiều đôi mắt nhìn chằm chằm mình như vậy, Đổng Diệu Huy không biết phải làm sao, anh ta giống như con tinh tinh trong vườn bách thú bị người ta tùy ý ngắm nghía, không thể đánh trả càng không thể cãi lại.
Từng ánh mắt ném tới pha lẫn ý vị không rõ ràng, nội tâm nhạy cảm của Đổng Diệu Huy đang dần phóng đại, bên tai dường như có giọng nói trống rỗng đang nói với anh ta, những người này đều đang xem trò cười của anh ta, bọn họ đều muốn anh ta không ngóc đầu lên được, cả đời như bùn loãng ở lại trong công ty nhỏ tầm thường, dựa vào nịnh nọt kiếm cơm ăn qua ngày.
Âm thanh bên tai ngày càng dày đặc, ồn ào đến mức đầu óc ong ong. Đổng Diệu Huy giơ tay bịt tai trái, ngón trỏ tay phải từ từ chỉ về phía Chu Uẩn, đem tất cả sự tức giận và mũi dùi chĩa vào cô: “Tại sao… tại sao cô lại hại tôi?!”
Sự bất thường của anh ta, mọi người đều nhìn thấy, người của Hào Lợi sợ Đổng Diệu Huy kích động, lần lượt đứng dậy vây quanh anh ta, cố gắng khuyên bảo người bình tĩnh lại.
Mồm năm miệng bảy cũng không thể ngăn cản Đổng Diệu Huy phát điên, mà chỉ dẫn đến một kết quả khác: khiến người đàn ông đang trong trạng thái bực bội càng thêm nóng nảy, dùng sức đẩy đồng nghiệp vướng víu ra, không quan tâm người khác có bị thương hay không, giống như để hoàn thành một thiết lập nào đó, nhắm chuẩn Chu Uẩn lao thẳng tới.
Đám đông chen chúc trước mắt Chu Uẩn qua một trận phát điên của Đổng Diệu Huy tản ra hết. Những cái đầu người lúc nhúc mắt Chu Uẩn đột ngột biến mất, cô giống như binh lính mất đi áo giáp, không có bất kỳ vật phòng thân nào phơi mình dưới ngọn giáo dài của quân địch.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, cô không kịp đưa ra phản ứng nhanh nhất, chỉ theo bản năng nhắm mắt nghiêng mặt, cầu mong tránh được cú tấn công dữ dội đầu tiên.
Bờ vai cô dường như được ôm trọn, ấm áp có lực. Chu Uẩn thậm chí có thể nhìn thấy góc nghiêng lướt qua và cánh tay hơi nâng lên của anh.
Trong văn phòng tiếng hít hà vang lên, không ai dám động đậy, nhìn chằm chằm vào thứ trong tay Văn Chú, nuốt nước bọt dường như trở thành việc duy nhất bọn họ có thể làm, mỗi đôi mắt không nhìn thấy gì khác, mà chỉ có khẩu súng trong tay Văn Chú.
Họng súng đen ngòm dí vào chính giữa trán Đổng Diệu Huy, ngón cái khẽ động, gạt chốt an toàn, tiếng lạch cạch giòn tan đủ để uy h**p tất cả mọi người có mặt.
Dấu hiệu phát điên của Đổng Diệu Huy giống hệt con cá sống bị nhét vào ngăn đông lạnh, ngông cuồng chưa đến một phút, im hơi lặng tiếng, con ngươi nhìn lên trên, nhìn chằm chằm khẩu súng đang dí vào trán, cứ như xem phim cảnh sát hình sự nhiều quá, hai tay từ từ giơ lên.
Văn Chú thông qua ánh mắt nghiêm túc của anh ta, nhìn thấu ý tứ không phục, khẩu súng dí vào trán dùng sức ấn xuống, giọng nói lạnh lùng: “Cho anh ba giây, dẹp cái trò điên của anh lại.”
Chu Uẩn đứng sau lưng Văn Chú, độ rõ nét sánh ngang góc nhìn thứ nhất. Ánh mắt tàn nhẫn không chịu khuất phục nơi đáy mắt Đổng Diệu Huy qua một câu nói của Văn Chú tan biến, hai tay giơ lên chậm rãi hạ xuống, người cũng bình thường hơn nhiều: “Văn tổng, tàng trữ s.ú.n.g đ.ạ.n trái phép trong nước là phạm pháp.”
“Cứ việc đi kiện.” Khẩu súng trong tay Văn Chú hơi dời đi.
Tất cả mọi người, bao gồm cả Chu Uẩn, đều tưởng Văn Chú sẽ thu súng ngăn chặn diễn biến không thể kiểm soát. Đổng Diệu Huy càng lộ vẻ đắc ý, giống như đang nói mình thắng rồi, ngay cả Văn Chú cũng sợ anh ta.
Khóe miệng anh ta vừa kéo ra một nụ cười sắp hiện mà chưa hiện, thì một tiếng động lớn như sấm sét vang vọng tòa nhà trụ sở chính Thịnh Hoằng, những người xem náo nhiệt xung quanh hoàn toàn chết sững, biểu cảm kinh ngạc và sợ hãi đồng thời xuất hiện trên mặt, trơ mắt nhìn Đổng Diệu Huy ôm ngực liên tục lùi về sau, không kiểm soát được ngã vào ghế văn phòng.
Tay anh ta ôm chặt lấy ngực thở hổn hển, như đang giãy giụa cận kề cái chết, ngũ quan vì đau đớn mà vặn vẹo vào nhau, giơ cánh tay phải yếu ớt lên, hướng ngón tay chỉ về hướng Chu Uẩn: “Kẻ… kẻ g.i.ế.t người!”
Chu Uẩn tức đến mức bật cười. Sắp chết đến nơi rồi mà vẫn còn nhớ chĩa mũi dùi vào cô, còn biết chọn quả hồng mềm mà nắn, nhìn bộ dạng đó của anh ta, đúng là sống lâu mới thấy.
Bàn tay đó như gắn radar dò tìm, chính xác không sai lệch chỉ vào Chu Uẩn, cô nghiêng đầu, đầu ngón tay cũng động theo một cái.
Chu Uẩn cố ý trốn sau lưng Văn Chú, kiễng chân từ vai phải anh lộ ra đôi mắt sáng lấp lánh, đuôi lông mày khẽ nhướng, khiêu khích Đổng Diệu Huy.
Anh ta thu tay về, làm ra vẻ như bị trọng thương, ngã vào trong ghế không dậy nổi.
Nhân viên Hào Lợi đùn đẩy nhau cử nữ nhân viên phát tài liệu kia ra mặt khuyên giải, cô ta mặt mày ủ rũ sắc mặt cũng chẳng tốt hơn Đổng Diệu Huy là bao, sau khi đến gần, dùng sức vỗ một cái: “Giám đốc Đổng, anh không sao, mau dậy đi, đừng làm mất mặt nữa.”
Chu Uẩn thậm chí có thể thấy nữ nhân viên nghiến răng nghiến lợi nói mấy chữ cuối cùng, lực trên tay chuyển sang quần áo Đổng Diệu Huy, cố gắng kéo người dậy.
Khẩu súng đó không có bất kỳ sát thương thực tế nào, giống súng đồ chơi trẻ em, chỉ là làm giả quá giống thật, khoảnh khắc dí vào trán Đổng Diệu Huy, mọi người theo bản năng tưởng là thật, Văn Chú lại gạt chốt an toàn xuống, phát ra âm thanh giống tiếng nổ súng khiến người ta lầm tưởng trúng đạn rồi.
Lồng ngực bị Đổng Diệu Huy ôm chặt không có bất kỳ tổn thương nào, anh ta từ từ buông tay ra, vẫn không chắc chắn lắm, quệt lung tung hai cái, không có đau đớn rõ rệt, lòng bàn tay cũng không có vết máu.
Anh ta ngẩn người trên ghế, đầu óc nhất thời không kịp xoay chuyển, nhưng rất chắc chắn mình đã rất mất mặt rồi.
Mấy người Hào Lợi đi cùng đều không nỡ nhìn, quay sang nhìn nhau, nếu có thể thì thà rằng độn thổ luôn cho rồi.
Sự xấu hổ bỗng dưng sinh ra, dù sao cũng là công ty lớn, có Giám đốc như vậy làm đại diện Hào Lợi, nói khó nghe chút thì là chưa đánh đã thua. Người phụ nữ vừa khuyên giải Đổng Diệu Huy là người đầu tiên đứng ra nói rõ quan hệ: “Văn tổng, anh ta tạm thời không tính là nhân viên Hào Lợi chúng tôi, vẫn chưa chuyển lên chính thức, Giám đốc cũ gần đây trong nhà có việc mới để anh ta tạm thay vị trí.”
Ngay lúc bị rũ sạch quan hệ, mắt Đổng Diệu Huy lóe lên vẻ hung dữ, trừng mắt nhìn người phụ nữ, cơn giận tăng vọt: “Các người có ý gì? Tôi là giám đốc của các người đấy!”
Người phụ nữ vừa muốn phản bác, một tràng tiếng gõ cửa bên ngoài phòng họp cắt ngang lời định nói, người đứng ngoài cửa nhẹ nhàng đẩy cửa ra: “Văn tổng, lễ tân nói có điện thoại gấp.”
Văn Chú nhìn Tống Miện, anh ta gọi điện thoại nội bộ, sau khi biết người gọi thì đưa điện thoại qua: “Văn tổng, người của Hào Lợi.”
Thông thường mà nói, nếu chỉ là mấy người không quan trọng, Tống Miện sẽ không chuyển điện thoại, chắc hẳn đằng sau cuộc điện thoại này là người đứng đầu Hào Lợi.
Văn Chú rũ mắt liếc qua điện thoại, giọng nói trầm thấp, có sự quyết đoán không cho phép nghi ngờ: “Nói thẳng ra đi.”
Tống Miện im lặng chốc lát rồi nói: “Khương tổng của Hào Lợi.”
Dứt lời, phòng họp đang yên tĩnh lại lần nữa khôi phục “sức sống”, tiếng thảo luận nhỏ như muỗi kêu, nhưng nếu tụ lại cùng nhau thì là vo ve không ngừng, ồn đến đau đầu.
Khớp ngón tay Văn Chú khẽ cong, gõ lên bàn họp “Người của Hào Lợi ngoại trừ Đổng Diệu Huy, toàn bộ đi ra ngoài.”
“Dựa…”
Người đàn ông chưa nói xong đã bị nữ nhân viên bên cạnh véo mạnh một cái, những lời chưa nói hết bị cắt ngang trong tiếng “á”.
Người của Hào Lợi coi như biết nghe lời, Văn Chú vừa lên tiếng, không kịp thu dọn đồ đạc, vội vàng rời khỏi phòng họp.
Khoảnh khắc cửa mở, mấy người chạm mặt với ông chủ công ty, việc được giao cho thì làm hỏng bét, hình tượng cũng bị hủy hoại gần hết bọn họ biết mình đuối lý, nhìn thấy Khương Nghiêm Bân phản ứng đầu tiên không phải là ngụy biện mà là nhanh chóng cúi đầu đợi ăn mắng.
Khương Nghiêm Bân khi không cười thì ngũ quan càng thêm đáng sợ,  ông ta không nói gì, nhưng ánh mắt quét qua dường như đã nói lên tất cả, cuối cùng hóa thành một câu: “Cút về đi.”
Giọng nói khàn khàn trầm thấp là thể diện ông ta dành cho mình cũng là dành cho công ty, cũng không thể để người Thịnh Hoằng xem trò cười.
Mấy người mặt mày xám xịt nhanh chóng chạy trốn khỏi nơi thị phi này.
Khương Nghiêm Bân cũng không thèm nhìn một cái, điều chỉnh hơi thở, thu lại mọi cảm xúc, khôi phục tư thái nghiêm nghị như mọi khi cất bước đi vào phòng họp.
Ông ta và nhà họ Văn coi như là chỗ quen biết cũ, những năm đầu tiếp xúc với bố Văn Chú khá nhiều, còn về Văn Chú, số lần gặp mặt không nhiều, thỉnh thoảng có thể gặp trong tiệc rượu, có điều mỗi người có vòng tròn nịnh hót riêng, cơ hội ngồi xuống nói chuyện tử tế gần như không có.
Khương Nghiêm Bân tự cho mình trạc tuổi bố Văn Chú, gặp mặt nhiệt tình chào hỏi: “Cháu hiện giờ quản lý công ty lớn như Thịnh Hoằng, chú thật sự ngưỡng mộ anh Văn đấy, có người con trai xuất sắc như cháu.”
Văn Chú ngồi trên ghế da chưa từng đứng dậy, cầm bút chọn ra một tờ giấy tài liệu trong đống tài liệu Đổng Diệu Huy mang đến, buồn chán bắt đầu vẽ vời.
Khương Nghiêm Bân nói xong rồi nhưng anh mãi không đáp lại, Chu Uẩn đứng bên cạnh anh, biết rõ nhất anh đang làm gì.
Anh dùng bút máy phác họa thành thạo đường nét khuôn mặt người trên giấy A4 trước, hạ bút dứt khoát gọn gàng, không đứt mực, một lát sau, đường nét đó ngày càng rõ ràng, Chu Uẩn lờ mờ phát hiện giống một người.
Ánh mắt cô chìm đắm trong bức vẽ đó, cũng chìm đắm trong khả năng hội họa sống động như thật của Văn Chú, cô quả thực không ngờ đường đường là Tổng giám đốc của Thịnh Hoằng thế mà đã nắm giữ một mục trong cầm kỳ thư họa, chẳng lẽ ba mục còn lại kia cũng không tồi?
Bút trong tay Văn Chú không dừng dại, đầu cũng chưa từng ngẩng lên, nhưng lại chịu nói chuyện rồi, có điều vừa mở miệng đã mỉa mai gọi người ta là “lão nghệ sĩ”.
“Ngưỡng mộ ông ấy cái gì?” Văn Chú vẽ đường viền tay áo “Bỏ vợ bỏ con à?”
Lời này vừa nói ra, bầu không khí vốn dĩ đã kỳ quái dần dần không thể kiểm soát, bất kỳ ai cũng không ngờ Văn Chú một chút cũng không kiêng kỵ thân thế, thoải mái đến mức có thể nói ra một cách tùy tiện như vậy.
Chu Uẩn được coi là người tiếp xúc với Văn Chú nhiều nhất trong phòng họp hôm nay ngoại trừ Tống Miện, đôi môi mỏng gần như không nhìn thấy vân môi kia, mỗi câu nói ra đều như tẩm độc, người có chút khả năng chịu đựng có lẽ còn chịu được, người tâm lý yếu ớt e là bị chửi cho khóc rồi.
Trong phòng họp vẫn còn người ngoài, thậm chí còn có đối thủ, Khương Nghiêm Bân tự nhận là bậc cha chú, vãn bối không nể tình châm chọc, cái mặt già này không biết giấu đi đâu, giống như đang nói với mọi người, lời ông ta vừa nói là đang cố gắng bắt chuyện, còn Văn Chú người ta căn bản không thân với ông ta.
“Cháu ngoan, chú và bố cháu những năm đầu quan hệ không tồi, giờ ông ấy đi nước ngoài bọn chú cũng thường xuyên liên lạc, thỉnh thoảng còn nói về cháu, ông ấy có nói tính khí của cháu…”
Bộpppp…
Bút máy đập mạnh lên tờ giấy tài liệu đang phác họa dở.
Chu Uẩn nhìn thấy rõ ràng đường viền hàm căng chặt của Văn Chú, đó là phản ứng theo bản năng của đàn ông khi không vui, càng là tín hiệu đếm ngược phát ra của cơn giận.
Khương Nghiêm Bân mày rậm nhíu chặt, nhìn chằm chằm chiếc bút máy đang lắc lư trên mặt giấy, giọng nói cao lên vài phần: “Văn Chú, cho dù ông cụ Văn ở đây, cũng phải khách sáo với nhà họ Khương chúng ta vài phần, cháu hết lần này đến lần khác tỏ thái độ không tôn trọng trưởng bối là ý gì!”
“Không muốn tôn trọng.” Văn Chú cầm bút lên lại, bút máy ma sát trên giấy tạo ra tiếng sột soạt rõ ràng “Dưới lầu có hòm thư khiếu nại, thứ sáu hàng tuần sẽ được gửi đến tay ông cụ Văn trong miệng ông, nhanh thì mất một tuần xử lý, chậm thì xa xôi không hẹn ngày về.”
Chu Uẩn thực sự không nhịn được, nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, khóe môi hơi cong.
Cô mới phát hiện người như Khương Nghiêm Bân phải để Văn Chú trị ông ta, trị phát nào chuẩn phát đó.
Khương Nghiêm Bân đang buồn bực không có chỗ trút giận, mặt mũi mất hết chưa biết tìm lại thế nào, mắt liếc thấy Chu Uẩn cười trộm, lập tức trừng mắt quát: “Sao cô lại ở đây? Đây là chỗ cô nên đến sao?!”
Ngọn lửa chiến tranh vô duyên vô cớ lại cháy lan sang mình, Chu Uẩn cạn lời. Hai năm trước ở nhà họ Chu, cảnh tượng mở cửa cho đến ngày nay vẫn không thể nào quên. Vợ chồng nhà họ Khương cực kỳ cay nghiệt, nếu không phải bọn họ nhất quyết đòi một lời giải thích, có lẽ cô cũng không cần chạy đến Dung Thành, ở lì hai năm.
Ý niệm tính cả nợ mới lẫn nợ cũ ùa vào đại não Chu Uẩn, cô không phải con rối gỗ bị giật dây chịu nhiều hạn chế, chỉ có thể để người ta sắp đặt như hai năm trước nữa.
Chu Uẩn hít sâu một hơi: “Khương tổng, việc tôi xuất hiện ở đây không cần ông đến xía vào, Văn tổng mời tôi đến, tôi tự nhiên không thể không nể mặt người ta.”
“Văn tổng mời cô?” Ánh mắt pha lẫn nghi ngờ của Khương Nghiêm Bân lại rơi trở lại trên người Văn Chú, tuy nói vừa rồi có chút xích mích nhỏ, nhưng trước mắt ông ta càng nóng lòng muốn biết đáp án, tự động loại bỏ chút không vui vẻ đó, hỏi thẳng “Cháu này, cháu mời cô ta đến à?”
Văn Chú cuối cùng cũng dừng bút, từ từ dựa vào lưng ghế, xoay ghế đối mặt với cô, trên khuôn mặt góc cạnh toát lên vẻ lười biếng, khác với sự sắn bén trong từng lời nói và hành động vừa rồi, giờ phút này toát lên vài phần lưu manh không làm việc đàng hoàng.
Anh khẽ mở miệng, Chu Uẩn nhìn chằm chằm môi anh, lờ mờ cảm thấy không phải lời hay ý đẹp gì.
“Tôi mời cô đến lúc nào?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (148)
Chương 1: Chương 1: Việc đầu tiên em làm khi về Túc Nguyên là nói dối anh sao? Chương 2: Chương 2: Cô hiểu tôi lắm à? Chương 3: Chương 3: Hai người ai là kẻ nói dối đây? Chương 4: Chương 4: Cô ở chỗ tôi chỉ là một tấm danh thiếp có in tên Chương 5: Chương 5: Gương mặt tuấn tú nửa quen nửa lạ xuất hiện trước mắt cô Chương 6: Chương 6: Cô chắc là cô em gái thứ ba mươi bảy mà cậu ta quen biết đấy Chương 7: Chương 7: Tin tôi xé nát miệng anh không! Chương 8: Chương 8: Tôi mời cô đến lúc nào? Chương 9: Chương 9: Từng đến núi Tứ Kỳ chưa? Chương 10: Chương 10: Văn tổng sao không dứt khoát cướp luôn đi! Chương 11: Chương 11: Tách ra một lát cũng không có chuyện gì đâu Chương 12: Chương 12: Yêu thầm không phải là phong cách của tôi Chương 13: Chương 13: Ngoại trừ việc công ích miễn phí, thì con người tôi không bao giờ làm chuyện kinh doanh lỗ vốn Chương 14: Chương 14: Nguy hiểm rình rập Chương 15: Chương 15: Tôi khá tò mò hắn định trả thù chúng tôi thế nào đây? Chương 16: Chương 16: Cô đã bao giờ thấy ai cầu xin người khác mà đứng thẳng người chưa? Chương 17: Chương 17: Cứu người chữa thương, tiện thể dỗ dành cô Chương 18: Chương 18: Như vậy có được coi như là dỗ dành xong chưa? Chương 19: Chương 19: Một người theo đuổi điên cuồng Chương 20: Chương 20: Ngay trong ngày hôm đó đến nhà họ Chu thăm hỏi định ngày cưới Chương 21: Chương 21: Tôi không có ý định tham gia vào mối quan hệ của hai người Chương 22: Chương 22: Quy tắc giải đấu do đích thân tôi định ra Chương 23: Chương 23: Dám cá một ván không? Chương 24: Chương 24: Dù sao thì quan thanh liêm như tôi cũng khó xử việc nhà Chương 25: Chương 25: Thế này mới gọi là lạt mềm buộc chặt, học hỏi đi Chương 26: Chương 26: Anh trai cô... bị tai nạn xe rồi Chương 27: Chương 27: Vừa có được ân tình, vừa xây dựng được hình tượng, vừa đạt được mục đích Chương 28: Chương 28: Tôi không cần thiết cứ phải làm một người cao thượng trong xã hội này Chương 29: Chương 29: Tiếng hét như muốn xé toạc bầu trời Chương 30: Chương 30: Sai bảo tôi đến nghiện rồi phải không? Chương 31: Chương 31: Đó là tín hiệu ngầm hiểu giữa hai người Chương 32: Chương 32: Cô nghĩ tôi tuyển không được người sao? Chương 33: Chương 33: Thế thì càng phải thử xem Chương 34: Chương 34: Nhớ chưa? Công chúa nhỏ nhà họ Chu Chương 35: Chương 35: Nếu không nghe lời, đều phải “g.i.ế.t” không tha Chương 36: Chương 36: Tự tay diệt trừ chẳng lẽ không đúng sao? Chương 37: Chương 37: Đấu trí đấu dũng Chương 38: Chương 38: Người phụ nữ họ Ôn Chương 39: Chương 39: Ở nhờ Chương 40: Chương 40: Yên tâm, tôi chăm sóc cô ấy rất tốt Chương 41: Chương 41: Văn Chú! Anh là đồ khốn! Chương 42: Chương 42: Thú vui đặc biệt của người có tiền Chương 43: Chương 43: Quay được thứ mình muốn rồi chứ? Chương 44: Chương 44: Tôi nói loa phóng thanh cô ta có biết là cái gì không? Chương 45: Chương 45: Thề phải để lại ký hiệu thuộc về anh trên người cô Chương 46: Chương 46: Lại là một kẻ cứng đầu Chương 47: Chương 47: Tín hiệu nguy hiểm Chương 48: Chương 48: Cũng nên thành thật một lần rồi chứ Chương 49: Chương 49: Cho dì út của cô cùng những người khác một con đường sống Chương 50: Chương 50: Dồn vào chỗ chết mới hả dạ Chương 51: Chương 51: Kẻ lãng tử rong chơi giữa nhân gian Chương 52: Chương 52: Chính là không muốn để anh tìm thấy cô ấy nữa Chương 53: Chương 53: Hạ lão phu nhân bảo tôi qua đây đưa chút đồ Chương 54: Chương 54: Hình như nhìn thấy người quen Chương 55: Chương 55: Không phải cô thích Chu Vực sao? Chương 56: Chương 56: Sự yêu thích của cô được niêm yết giá công khai Chương 57: Chương 57: Thủ đoạn thay người không kẽ hở thế này mà chỉ làm một nhân viên quèn thì phí tài năng quá Chương 58: Chương 58: Vậy thì hôm nay họ chết chắc rồi! Chương 59: Chương 59: Giúp tôi tìm một người Chương 60: Chương 60: Xem vừa nãy nó có phải mở mắt không? Chương 61: Chương 61: Đài Diệu Nguyên lờ mờ cảm thấy không đúng lắm Chương 62: Chương 62: Cô Chu... cũng ở trên du thuyền Chương 63: Chương 63: Biến mất khỏi cuộc đời của tất cả bọn họ Chương 64: Chương 64: Cô là bạn cô ấy nhưng không phải là cô ấy Chương 65: Chương 65: Không giống như bút tích của đàn ông Chương 66: Chương 66: Đạo diễn có hài lòng với biểu hiện của tôi không? Chương 67: Chương 67: Sai. Là đối tượng kết hôn. Chương 68: Chương 68: Là vị hôn phu của tôi Chương 69: Chương 69: Tôi trước nay luôn muốn cả hai Chương 70: Chương 70: Trước đó đã có bao nhiêu lần? Chương 71: Chương 71: Đừng ở lại chỗ này Chương 72: Chương 72: Cậu chắc chắn không cùng bọn tớ trở về sao? Chương 73: Chương 73: Cô phải giữ chân vị đại gia này Chương 74: Chương 74: Cô không sợ anh ta trả thù cô sao? Chương 75: Chương 75: Cô không có người thay thế Chương 76: Chương 76: Vốn dĩ đã u ám cần gì phải che đậy Chương 77: Chương 77: Tớ sẽ khiến Văn Chú đích thân mời tớ về Chương 78: Chương 78: Tôi thiếu chút quan tâm đó của cô ấy chắc? Chương 79: Chương 79: Chuyện này e là không đơn giản như vậy Chương 80: Chương 80: Vậy em muốn thế nào? Chương 81: Chương 81: Không phải muốn xem vết thương sao? Chương 82: Chương 82: Mua chuộc tôi cái gì? Cơ thể hay tình cảm? Chương 83: Chương 83: Nghe nói cậu bắn rất chuẩn? Chương 84: Chương 84: Tôi luôn luôn dung túng cho em hết lần này đến lần khác Chương 85: Chương 85: Cười bản thân chạy trời không khỏi nắng chứ sao! Chương 86: Chương 86: Anh muốn thế nào? Chương 87: Chương 87: Cũng gần như nhau cả thôi, chỉ là trải nghiệm khác nhau Chương 88: Chương 88: Lần sau em không may mắn thế đâu Chương 89: Chương 89: Trên mặt em dính bẩn, tôi lau sạch cho em rồi Chương 90: Chương 90: Tiền điện nước cũng do Văn tổng các anh lo liệu sao? Chương 91: Chương 91: Không hoan nghênh tôi đến à? Chương 92: Chương 92: Trong mắt anh tôi và anh ấy là loại quan hệ đó sao? Chương 93: Chương 93: Anh đây là thương lượng hay là ép hôn Chương 94: Chương 94: Đừng có vào đâu? Chương 95: Chương 95: Tại sao trên người em lại có mùi nước hoa nam? Chương 96: Chương 96: Tôi quả thực thích hợp hơn anh Chương 97: Chương 97: Xem tôi là lốp dự phòng phải không? Chương 98: Chương 98: Tôi sẽ chuẩn bị cho Văn tổng một đĩa khai vị Chương 99: Chương 99: Tôi thì không sao, chủ yếu là em thôi Chương 100: Chương 100: Tôi không chịu sự quản lý của anh ta, anh ta chỉ chịu trách nhiệm dẫn đường Chương 101: Chương 101: Bảo người phụ nữ của anh gọi cho Tống Miện sẽ thích hợp hơn tôi đấy Chương 102: Chương 102: Tôi khó để em thích đến thế sao? Chương 103: Chương 103: Tôi đang đợi em không còn mâu thuẫn nữa Chương 104: Chương 104: Tôi quả thực không nỡ động vào em, nhưng người đàn ông em tìm thì chưa chắc đâu Chương 105: Chương 105: Ai bảo tôi thích em trước chứ. Chương 106: Chương 106: Em không cho rằng chuyện tìm đàn ông kia đã qua rồi đấy chứ? Chương 107: Chương 107: Lần sau anh không dễ dỗ như vậy đâu Chương 108: Chương 108: Anh không phải là muốn chơi trò phản gián đấy chứ? Chương 109: Chương 109: Em muốn tận tay tống tất cả người nhà họ Chu vào tù Chương 110: Chương 110: Anh nói xem bàn tay dính máu người sẽ trông như thế nào? Chương 111: Chương 111: Nợ tiền trả tiền, giết người đền mạng Chương 112: Chương 112: Lúc ở dưới biển bố tôi có nói chuyện với ông không? Chương 113: Chương 113: Tôi có bảo anh giết người sao? Chương 114: Chương 114: Quan hệ của chúng ta cứ giữ bí mật trước đã Chương 115: Chương 115: Ngày mai tăng cường độ áp lực cho anh trai em Chương 116: Chương 116: Đừng để đến lúc đó tự vả mặt Chương 117: Chương 117: Anh sẽ tự tay giết chết đứa bé này Chương 118: Chương 118: Bởi vì anh ta mới là đứa con riêng đó Chương 119: Chương 119: Người của anh sẽ bảo vệ em Chương 120: Chương 120: Vẫn thoải mái hơn là đi cùng người ngoài Chương 121: Chương 121: Vị trí chính thất chỉ có thể mang họ Văn Chương 122: Chương 122: Anh trở nên dính người từ bao giờ vậy? Chương 123: Chương 123: Anh ta bảo tôi quyến rũ Chương 124: Chương 124: Đây chính là ba thước lụa trắng *của anh ta Chương 125: Chương 125: Mọi bí ẩn vào giờ khắc này cuối cùng cũng dần sáng tỏ Chương 126: Chương 126: Cháu đưa cô ấy đến đây không phải để chú kén cá chọn canh Chương 127: Chương 127: Phải cho anh biết tại sao em không vui chứ? Chương 128: Chương 128: Đừng cực đoan, hãy nghĩ đến em một chút Chương 129: Chương 129: Chê anh không đủ đẹp trai, đứng ở đây làm em mất mặt hả? Chương 130: Chương 130: Hết hứng thú tự nhiên sẽ được đưa đến nơi có hứng thú với bọn họ Chương 131: Chương 131: Anh ta chết thì có liên quan gì đến em? Chương 132: Chương 132: Anh đây không phải là thích mà là chiếm hữu Chương 133: Chương 133: Sự yên tĩnh trước cơn giông bão Chương 134: Chương 134: Anh sẽ không đưa sự sống chết của em vào trong kế hoạch của mình Chương 135: Chương 135: Giải quyết tất cả những người có thể dùng được bên cạnh Chu Bá Sầm Chương 136: Chương 136: Sao trước mặt bác sĩ lại nói chúng ta là bạn bè thế? Chương 137: Chương 137: Khoảng cách này xác xuất thành công vẫn rất lớn Chương 138: Chương 138: Là trùng hợp hay là do con người làm ra? Chương 139: Chương 139: Ngăn chặn mọi bất trắc xảy ra trước khi anh tìm đến Chương 140: Chương 140: Chỉ có hướng tiến về phía trước chứ không có đường quay đầu. Chương 141: Chương 141: Trong này có một người vô cùng quan trọng đang ở Chương 142: Chương 142: Nghe mấy tin đồn về anh từ miệng chó là sao đây hả? Chương 143: Chương 143: Đích thị là gian thương! Chương 144: Chương 144: Tháng bảy sơ kiến, tháng tám tương phùng Chương 145: Chương 145: Nhìn thế này khá giống một loài sinh vật Chương 146: Chương 146: Cái tôi giỏi không phải là thu hút sự chú ý của phụ nữ đâu Chương 147: Chương 147: Kẻ ngu ngốc thì không phân biệt biên giới Chương 148: Chương 148: Làm quá vấn đề