Chương 8
Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy

Chương 8

Vừa định mở miệng hỏi thêm về chuyện của Khương Nghiên, Tông Tinh Trạch ngước lên liền bắt gặp nụ cười nhàn nhã của Tịch Quan Minh cứng đờ nơi khóe môi. Hiếm khi thấy anh có biểu cảm này, y lập tức tò mò, rướn cổ lại gần hỏi ngay, “Ơ, cậu bị gì đấy? Cái vẻ mặt gì đây hả?”
Vừa dứt lời, y liền cúi đầu nhìn vào màn hình máy tính, lập tức thốt lên đầy kinh ngạc, “Ối giời ơi! Cuối cùng thì Tư Húc cũng không nhịn nổi mà ra tay rồi hả?”
Thấy Tịch Quan Minh hoàn toàn phớt lờ mình, Tông Tinh Trạch vươn tay chọc chọc vào tay anh hai cái, hỏi tiếp, “Mà cậu kiếm đâu ra thằng này đấy? Cả cái Kim Tước Hoa này kiếm mỏi mắt cũng chẳng thấy ai dám đối đầu với Tư Húc trắng trợn thế đâu nhé. Hay cậu hứa hẹn cho nó cái gì rồi?”
Tịch Quan Minh chỉnh lại âm lượng tai nghe, hỏi ngược, “Dựa vào đâu mà nghĩ cậu ta là người của tôi?”
Tông Tinh Trạch phì cười, “Ơ kìa, cần gì dựa vào đâu? Bây giờ cả Kim Tước Hoa ai mà chả biết nó là đàn em ruột của hội trưởng! Đi đến đâu cũng miệng trước miệng sau nhắc cậu lia lịa, ai không biết còn tưởng hai người có thâm tình gì ấy!”
Tịch Quan Minh nheo mắt, “Cậu điều tra cậu ta rồi?”
Tông Tinh Trạch bĩu môi, “Điều tra làm gì? Cái hôm nó cầm đôi chổi lau nhà ‘Phương Thiên Họa Kích’ xông vào đánh trận trong nhà thể chất đã thành giai thoại bất hủ rồi. Hai ngày liền, bảng tin WeChat của trường tràn ngập tin tức về nó.”
Thấy anh im lặng, Tông Tinh Trạch lại ghé sát hơn, “Sao tự nhiên câm luôn rồi? Nói nghe coi, cậu rốt cuộc làm sao thu phục nó vậy? Tôi cũng muốn tìm một con chó săn ngoan ngoãn thế này nè! Cái tên Tư Húc đó nhìn là thấy ghét, tôi ngứa mắt hắn lâu lắm rồi.” Y cười cười nói tiếp, nhưng trong lòng lại có một suy nghĩ chưa nói ra, Lúc cần thiết, biết đâu còn có thể nhân cơ hội đâm Tịch Quan Minh một nhát.
“Cậu ta không phải là chó của tôi.” Tịch Quan Minh hờ hững nói.
Tông Tinh Trạch cười khẩy, “Trước mặt tôi còn bày đặt làm màu? Mà khoan, cái bàn cờ vua quốc tế cậu để ngoài bàn trà đâu rồi? Sao không chơi nữa?”
“Thu lại rồi.”
Trong màn hình, những chiếc lá đồng đỏ trải một lớp dày trên mặt đất trong rừng sồi. Thiệu Dã kiêu ngạo hất cằm lên, chẳng có chút nào giống người sắp bị hội đồng, mà trông như cậu một mình sắp xử đẹp cả đám bên kia.
Tư Húc vốn cũng không nhất thiết phải ra tay với Thiệu Dã. Hắn vừa bị gia đình giam lỏng sau vụ đua xe ở Thiên Nhận Sơn hồi hè, xe cũng bị thu, mẹ hắn còn bảo rằng phải xem biểu hiện trong học kỳ này rồi mới quyết định có trả lại hay không. Thế nên, hắn không muốn gây ra chuyện lớn, nhất là khi sau lưng Thiệu Dã còn có tên ngụy quân tử đáng ghét Tịch Quan Minh đó. Có khi anh ta chẳng thèm quan tâm sống chết của Thiệu Dã, nhưng cũng không loại trừ khả năng anh ta sẽ nhân cơ hội gây chuyện, lúc đó rắc rối lại càng chồng chất.
Tư Húc khoanh tay trước ngực, nhìn Thiệu Dã một lúc lâu rồi hỏi một câu đầy hoài nghi, “Mày bị Tịch Quan Minh bỏ bùa à?”
Thiệu Dã trừng mắt nhìn hắn, vẻ mặt đầy khinh bỉ, “Bỏ bùa? Mày mê tín vừa thôi! Hội trưởng nhà tao dùng nhân cách thu phục lòng người nhé!”
Tư Húc: …
Nhân cách cái con khỉ!
Hắn nghiến răng chửi thầm hai câu, sau đó hỏi tiếp, “Mày định bám theo Khương Nghiên mãi à?”
Thiệu Dã nghiêng đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu, “Ủa? Người suốt ngày bám theo Khương Nghiên hình như là mày chứ?”
Trời đất chứng giám! Ngày nào cũng chạy theo Khương Nghiên không tha là ai chứ? Nếu không phải Tư Húc cứ bày trò tạo tình huống gặp gỡ vô tình có sắp đặt, thì cậu cũng chẳng phải lúc nào cũng để mắt đến chuyện này, đến mức thời gian tập luyện của cậu cũng bị cắt giảm đáng kể!
“Tao với Khương Nghiên là…”
Là cái gì đây?
Tư Húc nghẹn lời, nói trắng ra là chẳng biết phải giải thích kiểu gì, cuối cùng chỉ có thể tức tối quát lên, “Tịch Quan Minh cho mày cái gì, tao cho gấp đôi! Sau này tránh xa Khương Nghiên ra!”
“Không đời nào! Những gì lão đại cho tao, mày có cho nổi không?” Thiệu Dã cự tuyệt thẳng thừng.
“Rốt cuộc anh ta cho mày cái gì?” Tư Húc hỏi. Theo hắn biết, từ trước đến giờ Tịch Quan Minh chẳng từng hứa hẹn hay trao cho Thiệu Dã bất kỳ lợi ích nào. Ít nhất là trên bề mặt thì trông có vẻ vậy.
Trước màn hình, Tịch Quan Minh hơi ngả người ra sau, đôi mắt dài híp lại, nhìn Thiệu Dã trên màn hình, ngón tay nhẹ nhàng gõ hai cái lên mặt bàn, vẻ mặt không rõ cảm xúc.
Bên cạnh, Tông Tinh Trạch không nghe được cuộc đối thoại, thấy hai bên cứ đứng đó mãi mà chưa động thủ, sốt ruột đến mức muốn lao vào giục đánh nhau. Y vươn tay định gỡ tai nghe của Tịch Quan Minh xuống, “Nói cái gì vậy? Để tôi nghe với!”
Tịch Quan Minh nghiêng đầu nhìn y một cái, ánh mắt nhàn nhạt. Tông Tinh Trạch bĩu môi, rụt tay lại, lầm bầm, “Đúng là keo kiệt.”
Trong màn hình giám sát, Thiệu Dã đứng dưới tán cây sồi cổ thụ, những chiếc lá đỏ lượn vòng trong gió, nhảy múa như những cánh bướm. Ánh nắng chiều thu xuyên qua tán lá rậm rạp, phủ lên người cậu một vầng sáng ấm áp, trông chẳng khác gì được thần thánh ban phước. Cậu dõng dạc tuyên bố, “Một tương lai tươi sáng!”
Trước màn hình, Tịch Quan Minh hoàn toàn không ngờ lại nghe được một câu trả lời kiểu này. Anh ngây ra một lúc, sau đó đưa tay đỡ trán, chậm rãi bật cười.
Tông Tinh Trạch nghe thấy tiếng cười của anh thì lập tức lùi hai bước về phía góc tường, cảnh giác như gặp phải sinh vật nguy hiểm, “Ơ đù, cậu đừng cười kiểu này, tôi hơi sợ đấy!”
Bên kia, Tư Húc đã cạn lời đến cực điểm.
Tươi sáng cái gì cơ?
Tương lai nào hả?
Hắn hoàn toàn bị câu trả lời này làm cho nghẹn họng, một lúc sau mới gượng cười hai tiếng, càng nghĩ càng thấy buồn cười, cuối cùng không nhịn được mà cười ha hả như thằng điên.
Thiệu Dã bị tiếng cười của hắn làm cho sững người. Có gì buồn cười à? Cái thằng này cười như phát dại thế kia, không lẽ định cắn người thật?
Tư Húc cười xong thì đứng thẳng người dậy, bỗng nhiên cảm thấy bản thân vừa rồi còn phí sức đi thương lượng với Thiệu Dã đúng là ngu hết chỗ nói. Hắn hít sâu một hơi, vung tay ra hiệu, “Đập nó!”
Thế là màn vây đánh hội đồng cuối cùng cũng chính thức bắt đầu.
Tông Tinh Trạch chống cằm nhìn màn hình nãy giờ, sau cùng bình luận một câu, “Thằng nhóc này cũng ghê gớm đấy, tiếc là mấy thằng Tư Húc gọi tới cũng không phải dạng vừa đâu. Nhìn tình hình này, nó không trụ nổi đâu. Tư Húc ra tay lần này có vẻ nặng, chó cưng của cậu chắc lại phải nhập viện vài tháng, sau này khó mà dùng được nữa. Tôi khuyên cậu nên đi tìm con khác ngay đi là vừa!”
Tịch Quan Minh chẳng nói gì, chỉ tiện tay gõ vài phím trên bàn phím, màn hình trước mặt lập tức tối đen, chỉ còn phản chiếu khuôn mặt vô cảm của anh.
Tông Tinh Trạch ngơ ngác, “Ơ, sao không xem nữa?”
Tịch Quan Minh đứng dậy, bước ra ngoài.
Tông Tinh Trạch gọi với theo, “Ê! Cậu đi đâu thế?”
Tịch Quan Minh đáp, “Đi tìm thằng đệ hữu dụng nhất trần đời của tôi.”
“?” Tông Tinh Trạch suýt sặc nước bọt, nghi ngờ bản thân nghe nhầm, “Cái gì? Cậu đùa tôi à?”
Tịch Quan Minh hơi nhếch môi, cười như không cười, nhẹ nhàng buông hai chữ,  “Cậu đoán xem?”
Nói xong, anh đẩy cửa, không thèm ngoảnh đầu lại mà bước đi thẳng.
Tông Tinh Trạch nghe xong câu này thì rối như tơ vò, giơ tay búng búng mấy sợi tóc mái trước trán, rồi lập tức chạy theo, cười cợt nói, “Còn đệ với chả đệ, cậu dậy thì muộn hả?”
Trong rừng sồi, Thiệu Dã quỳ một chân trên mặt đất. Cậu chẳng nhớ mình đã tung bao nhiêu cú đấm, cũng chẳng nhớ mình đã ăn bao nhiêu đấm. Trên người chi chít vết thương do cành cây và đá cào rách, khóe miệng cũng bị nứt toác. Cậu ho khẽ một tiếng, lập tức có mùi tanh mặn của máu tràn lên cổ họng.
Những kẻ vây đánh cậu thực ra cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu, chỉ là bọn chúng đông người hơn, thế nên vẫn chiếm được ưu thế. Nếu cứ đánh tiếp thế này, chắc cậu phải tự đào hố rồi tự chôn mình luôn cho xong. Nhưng đến nước này rồi, chuyện khi nào cuộc chiến dừng lại không còn do cậu quyết định nữa.
Tiếng th* d*c nặng nề vang vọng trong khu rừng sồi yên tĩnh, đám người kia lần lượt đứng dậy, tiếp tục bao vây cậu. Cách đó không xa, Tư Húc giơ tay ra hiệu, mấy tên kia lập tức đứng yên tại chỗ.
Hắn chậm rãi bước qua thảm lá vàng rơi, đi đến trước mặt Thiệu Dã, cúi đầu nhìn xuống kẻ đang ngồi bệt dưới đất, nhếch mép cười khinh bỉ, “Tao đã nói rồi, Tịch Quan Minh căn bản chẳng coi mày ra gì. Mày xem, bị đánh thành cái dạng này rồi, anh ta có thèm phái ai đến xem mày sống chết ra sao không?”
Thiệu Dã thầm chửi, nãy giờ đánh nhau quần quật, cậu có rảnh đâu mà để ý xem có ai đến không?
Mà nói thật, cậu cũng không tin Tư Húc lại rảnh đến mức đi canh xem có ai xuất hiện không nữa.
Dạo gần đây, Tư Húc bị Thiệu Dã chọc tức không ít, bây giờ cuối cùng cũng xả được cục tức này, nghĩ lại mấy câu ngu xuẩn vừa rồi của Thiệu Dã, hắn lại không nhịn được mà bật cười.
“Tịch Quan Minh có thể cho mày một tương lai tươi sáng? Hahaha! Đây chắc chắn là câu chuyện cười hay nhất tao nghe được trong năm nay đấy! Nhưng nể tình mày làm tao vui như vậy, tí nữa tao sẽ bảo bọn nó nương tay, ít nhất cũng để mày kịp thi cuối kỳ.”
Không cần đâu, cảm ơn.
Tư Húc cúi người xuống, định đưa tay nâng đầu Thiệu Dã lên xem cái mặt tuyệt vọng của cậu bây giờ ra sao, nhưng lại thấy người cậu bẩn quá, tay vừa giơ lên nửa đường đã ghê tởm rụt lại.
“Mày lấy gì ra mà nghĩ Tịch Quan Minh quan tâm đến sống chết của mày? Nếu anh ta thực sự để ý, đã không để mày tới đây làm đối thủ của tao. Mày có cái gì để chống lại tao? Cơ bắp chắc? Hay là cái đầu chỉ cần lắc nhẹ là nghe thấy tiếng nước bên trong?”
Thiệu Dã gục đầu xuống, cậu thực sự hết hơi rồi, chẳng buồn đáp lại. Cậu chỉ ước gì Tư Húc có thể đọc được suy nghĩ của mình, để nghe xem trong lòng cậu đang chửi hắn ta thậm tệ đến mức nào.
“Thật ra cũng chẳng bất ngờ, Tịch Quan Minh giỏi nhất là đóng kịch mà. Cả Khương Nghiên cũng bị anh ta lừa đấy thôi, rõ ràng bụng dạ nham hiểm, thù dai nhỏ nhen, thế mà lúc nào cũng giả vờ làm học sinh gương mẫu, tao nhìn thôi cũng muốn nôn.”
“Ồ? Không ngờ cậu Tư Húc đây lại hiểu tôi rõ như vậy đấy?”
Giọng nói của Tịch Quan Minh vừa vang lên ngay sau lưng, Tư Húc liền giật mình quay đầu lại.
Hắn nhìn thấy Tịch Quan Minh khoác trên người bộ đồng phục đen, từng bước tiến đến, trên mặt hắn thấp thoáng chút kinh ngạc.
Ban đầu, hắn tưởng Tịch Quan Minh chỉ coi Thiệu Dã như quân cờ thí mạng, thế mà bây giờ lại chịu mò đến đây vì cậu? Anh ta đang tính toán cái gì đây?
Trong khi đó, Thiệu Dã vốn đang nửa sống nửa chết trên mặt đất, nghe thấy giọng nói quen thuộc liền lập tức ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đen sáng rực như chó con thấy chủ.
Tên chó săn đáng thương cuối cùng cũng đợi được đại ca đến cứu!
Tịch Quan Minh đi đến trước mặt Thiệu Dã, cúi đầu nhìn cậu. Trong mắt cậu là sự vui sướng và đắc ý rõ rệt.
Anh hơi sững lại, bỗng dưng cảm thấy vui vẻ một cách khó hiểu. Cảm giác này còn khiến anh hứng thú hơn cả việc ngồi sau màn điều khiển những cuộc tranh đấu trong trường học.
Thiệu Dã trước sau vẫn tin tưởng anh một cách mù quáng, không hề nghĩ rằng anh có thể bị lép vế trước Tư Húc. Cậu lập tức mách lẻo như một đứa trẻ tìm mẹ méc chuyện, “Hội trưởng, lần này cũng là bọn họ ra tay trước!”
Tịch Quan Minh nhàn nhạt đáp, “Biết rồi.”
“Thật đáng yêu ghê!” Tông Tinh Trạch đứng sau lưng, xoa tay đầy thích thú, rồi ghé sát lại nói nhỏ với Tịch Quan Minh, “Hội trưởng đại nhân, hay là nhường cậu ta cho tôi đi?”
Tịch Quan Minh còn chưa kịp trả lời, đã nghe thấy Thiệu Dã gằn từng chữ,
“Cút mẹ mày đi.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (206)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (1) Chương 189: Chương 189: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (2) Chương 190: Chương 190: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (3) Chương 191: Chương 191: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (4) Chương 192: Chương 192: Ngoại truyện: Tuyến if (1) Chương 193: Chương 193: Ngoại truyện: Tuyến if (2) Chương 194: Chương 194: Ngoại truyện: Tuyến if (3) Chương 195: Chương 195: Ngoại truyện: Tuyến if (4) Chương 196: Chương 196: Ngoại truyện: Tuyến if (5) Chương 197: Chương 197: Ngoại truyện: Tuyến if (6) Chương 198: Chương 198: Ngoại truyện: Tuyến if (7) Chương 199: Chương 199: Ngoại truyện: Tuyến if (8) Chương 200: Chương 200: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! Chương 201: Chương 201: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (2) Chương 202: Chương 202: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (3) Chương 203: Chương 203: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (4) Chương 204: Chương 204: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (5) Chương 205: Chương 205: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (6) Chương 206: Chương 206: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (7)