Chương 8
Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm

Chương 8

Phòng ngủ rất lớn được thông với phòng sách, để chủ nhân của nó có thể tiện qua lại. Không có đồ vật trang trí dư thừa gì, càng lộ ra vẻ trống vắng. Trong phòng rõ ràng có lò sưởi, nhưng lại lạnh lẽo như vốn dĩ không có người ở.

Giá sách màu đen chiếm cả bờ tường.

Bàn làm việc rộng lớn cũng mang một màu đen. Một máy tính, một cây bút máy, màn hình vẫn đang sáng, hắt lên sườn mặt của Bạch Tông Ân.

Sắc mặt trắng bệch nhưng khỏe mạnh, ánh mắt lại lạnh lẽo, không có nhiệt độ.

Chú Quyền đã xuống lầu.

Bạch Tông Ân xử lý xong công việc, đóng lại máy tính.

Mỗi lần di chuyển bộ thân thể này, anh nhìn xuống đôi chân tàn phế của mình, Bạch Tông Ân luôn tự nói với bản thân.

Anh vẫn chưa thể chết.

Ít nhất hiện tại không thể chết được.

Phía cuối giường xuất hiện một cái hộp, nơ con bướm đã mất. Bạch Tông Ân lạnh lùng nheo mắt, từ rất xa nhìn thấy cái hộp kia --

Anh điều khiển xe lăn về phía trước.

Bạch Tông Ân đưa mắt nhìn chốc lát, sau đó nhẹ nhàng mở ra nắp hộp.

Khăn quàng cổ màu trắng gạo đã được gấp lại chỉnh tề, yên lặng nằm ở trong hộp.

"Rất ấm áp, tui thử một chút rồi, thật sự mềm mại."

Đôi mắt của thiếu niên rất sáng, và đen láy, khi nói chuyện rất nghiêm túc, mang theo chân thành mà mong đợi nhìn anh.

Bạch Tông Ân dường như có thể nhìn xuyên thấu qua chiếc khăn quàng cổ này, thấy được viễn cảnh thằng nhóc ngốc kia đem khăn vòng một vòng trên cần cổ xinh đẹp, tròn tròn đôi mắt cười cong lên, lộ ra lúm đồng tiền nho nhỏ. Sau đó lại nhìn về phía gương nghĩ linh tinh nói: "Cái này đi. Cũng không biết chồng tui có thích hay không."

Bàn tay đang v**t v* khăn quàng cổ bỗng dừng lại.

___

"Haizzz ~ "

Tề Trừng thở ra một hơi, vị bạn thân là con trai này cũng thật đáng sợ.

May là đối phương khi thấy rằng thẻ cậu bị khóa thì cũng qua loa an ủi vài câu 'Nào có thời gian thì ra ngoài', 'Chẳng trách gần nhất gọi cậu, cậu đều không ra' ...

Hoàn toàn cho cậu được mấy cái cớ để khỏi ra ngoài.

Rất tốt.

Tề Trừng nằm xuống lại tiếp tục đọc truyện.

Nữ chính thật sự rất đáng yêu nhưng sao lại yêu thích tên giáo bá xấu xa vô lại thế cơ chứ?

Chả hiểu kiểu gì mà Tề Trừng lại đột nhiên nhớ tới ông xã lạnh lùng vô tình, một câu liền an bài cho cậu ăn cháo cả một tuần... Cậu chọc chọc khuôn mặt giáo bá trong truyện, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nếu xấu xa thì chồng tui cũng xấu xa."

Đúng là đại nhân vật phản diện mà.

Mười một giờ, Tề Trừng càng ngày càng xem chăm chú, cậu nằm úp sấp trong ổ chăn, đôi mắt trợn lên như chuông đồng.

Không nghĩ tới luôn, tên giáo bá này không chỉ nhìn xấu xa, lại còn hay nói lời cợt nhả.

Ông xã không có như vậy đâu.

...

A a a a a đánh nhau đánh nhau, giáo bá vì nữ chính mà đánh nhau rồi.

...

Đến hừng đông, đôi mắt Tề Trừng dù chua xót nhưng tinh thần lại cực kì phấn khởi. Cậu lăn lộn trên chiếc giường một mét tám, đổi lấy tư thế thoải mái, cong mông tiếp tục xem.

Bảy giờ rưỡi ngày hôm sau.

Chú Quyền làm đồ ăn sáng sau đó lại nhìn về phía lầu hai. "Sao hôm nay Tiểu Trừng chưa xuống dưới? Hay là thật sự bị cảm mất rồi? Thể trạng cậu ấy yếu, hôm qua lại mặc ít, aizz, đúng là không nên để cậu ấy đi mua đồ."

"... Con đi lên xem một chút." Bạch Tông Ân thả xuống cà phê trong tay chén.

"Được được được."

Chú Quyền nhìn bóng lưng của Bạch Tông Ân. Thật kinh ngạc nha, hôm nay Tông Ân liền chủ động, cũng là lo lắng cho Tiểu Trừng.

Lầu hai, phòng của Tề Trừng.

Cửa sổ sát đất không kéo rèm lên, tấm rèm trắng tinh mềm mại tự nhiên rũ xuống. Ánh nắng ngày đông cũng không chói mắt, rất dịu, cả phòng đều được chiếu sáng.

Lần trước Bạch Tông Ân đã phát hiện.

Tề Trừng không thích kéo rèm lại che đi ánh sáng.

Người nằm trên giường ngủ say như chết vậy, đem chăn ôm vào trong ngực, gối nằm chẳng biết bay xuống thảm trải sàn từ khi nào. Bên cạnh cái đầu nhỏ kia là một quyển truyện manga đang mở ra một nửa.

Áo ngủ tơ lụa bị bung mấy cúc áo, lộ ra nửa cái vai. Tay chân xinh đẹp tinh tế, trông rất gầy, làm người ta cảm thấy đáng thương, cùng với đó chính là bả vai mượt mà, đầu ngón chân tròn tròn, móng tay cắt gọn sạch sẽ, khỏe mạnh màu trắng.

Giống như một cậu bé.

Bạch Tông Ân thu hồi ánh mắt, tới gần bên giường, cầm lên quyển truyện manga kia.

Giáo bá và tiểu chim sẻ.

Đấy là tên truyện.

Hiển nhiên, đây chính là lí do vì sao người đang nằm trên giường lại dậy trễ.

Tề Trừng cảm giác có chút lạnh, mơ mơ màng màng trở mình, bị tia sáng ngoài cửa sổ chiếu vào mắt làm khó chịu, cậu rầm rì dùng cánh tay che kín lại, quay người trở về, sau đó --

Làm sao cảm giác cứ kì kì.

Tề Trừng thả xuống cánh tay đang che mắt, đập vào mắt chính là một đôi chân, trên đầu gối của đôi chân kia còn là quyển truyện manga tối hôm qua cậu đang đọc.

Ông, ông xã???

!!!!

Nhìn thấy đúng thật là ông xã, Tề Trừng ngoan ngoãn ngồi dậy.

"Ông, ông xã, sao anh lại tới đây?"

Đống lông tóc màu vàng trên đỉnh đầu bị dựng hết cả lên, mắt to tròn bởi vì chưa tỉnh ngủ hẳn mà mơ mơ màng màng. Vì động tác quá lớn, áo ngủ bị bung hai cúc áo kia làm lộ ra phần lớn da thịt, xương quai xanh mảnh khảnh, như ẩn như hiện --

Bạch Tông Ân dời ánh mắt, nhìn chăm chú vào quyển truyện manga, không hề trả lời vấn đề thiếu niên hỏi.

Tề Trừng dời lực chú ý đến tầm nhìn của ông xã.

Thịch. Đỏ mặt.

A a a xấu hổ chết cậu rồi.

"Tui không biết đã mua phải truyện tranh thiếu nữ, mua sai rồi nhưng cũng không thể lãng phí mà không đọc nó được." Tề Trừng nhỏ giọng chính mình giải thích.

Bạch Tông Ân quét mắt nhìn người đang ngoan ngoãn ngồi trên giường.

Tề Trừng yên lặng đem tư thế biến thành ngồi xổm.

Ngoan ngoãn, đáng yêu, vô tội.

"Từ tiểu công chúa điện hạ, bây giờ phải đổi lại thành chim sẻ nhỏ." Bạch Tông Ân âm thanh không có chút tình cảm.

Tề Trừng lại nghe được giọng điệu trào phúng, mặt đỏ lên, a a a a a tại sao ông xã đại nhân vật phản diện này lại biết đến giáo bá gọi nữ chính là chim sẻ nhỏ chứ!!! Ông xã đã xem đến khúc nào rồi vậy?!???

"Nữ chính được gọi là chim sẻ nhỏ, nhưng tui không có phải là nữ chính." Tề Trừng tội nghiệp.

Bạch Tông Ân không muốn tiếp tục cái đề tài này nữa. "Chú Quyền lo lắng rằng cậu lại sinh bệnh, kêu tôi lên xem một chút."

Tề Trừng lập tức thấy hổ thẹn. Tối hôm qua cậu thức đêm đọc truyện sau đó lại ngủ quên, làm hại chú Quyền phải lo lắng.

"Tui không sao, bây giờ tui xuống lầu liền đây." Tề Trừng từ trên giường nhảy xuống, chân trần chạy trối chết vào phòng tắm rửa mặt sạch sẽ. Chờ lúc cậu đi ra, ông xã cũng đã đi rồi, truyện manga c*̃ng được đặt lại ở bên giường.

Không biết ông xã có thấy cảnh giáo bá hôn nhẹ nữ chính hay không.

Chắc là không đâu ha?

Tề Trừng thay đổi quần áo rồi xuống lầu, thành thật ngại ngùng nói với chú Quyền rằng cậu thức đêm đọc truyện mới ngủ quên.

"Các con thanh niên đều thích thức đêm xem điện thoại di động, chơi game, nhưng cũng phải chú ý một chút, thức đêm có hại cho thân thể."

(3h sáng còn ngồi edit truyện nhột zl huheo :)) )

Bạch Tông Ân ăn cháo, nhàn nhạt nói: "Chim sẻ nhỏ thì không sợ thức đêm."

Tề Trừng: ! ! ! !

"Chim sẻ nhỏ gì cơ?" chú Quyền thấy tai Tiểu Trừng hồng hồng liền biết có gì đó không đúng.

"A cháo hôm nay ăn ngon ghê á." Tề Trừng vội vã cuống cuồng đổi chủ đề.

Sau này nếu cho cậu thức đêm cậu cũng không dám nữa đouuu.

Chú Quyền nhận ra chồng chồng hai người có một bí mật nhỏ, cho nên thức thời không hỏi nữa.

Ăn xong bữa sáng, Tề Trừng đi ngủ bù. Ngủ một mạch đến buổi trưa mới tỉnh lại ăn cơm, cả người giống hệt như một loại thực vật, lười biếng không có tinh thần gì. Cuối cùng cậu thẳng thắn dự định ra ngoài tản bộ một vòng.

"Con đi ra ngoài nha, đi mua quần áo giữ ấm với giày nữa." Tề Trừng hỏi chú Quyền có muốn đi cùng hay không.

Chú Quyền không cần thiết, quay sang hỏi Bạch Tông Ân: "Tông Ân có muốn cùng đi với Tiểu Trừng không?"

Tề Trừng nghiêm túc đứng ở lối ra vào, chẳng khác nào học sinh tiểu học, tròn tròn đôi mắt to, chỉ thiếu một cái đuôi lắc lư phía sau nữa mà thôi.

Bạch Tông Ân không có hứng thú nên từ chối. Tề Trừng không biết tại sao có chút chút thất vọng, rũ đầu xuống, giống y như là cún con không được chủ nhân dẫn đi ra ngoài chơi...

Cậu muốn đi quẹt quẹt thẻ của chủ nhân, ấy, bậy bậy, là thẻ của ông xã!!

【... Tiêu phí chi ra năm ngàn sáu trăm nhân dân tệ... 】

【... Tiêu phí chi ra một ngàn sáu trăm nhân dân tệ... 】

【... Tiêu phí chi ra tám nhân dân tệ... 】

Tề Trừng mua quần áo giữ ấm hàng thông thường, nhưng dù không phải hàng hiệu đi nữa cũng rất đắt. Hai tay mỗi tay một túi, một túi là quần áo giày dép các kiểu, một cái túi khác thì là đồ ăn.

Tí nữa về cậu sẽ làm nũng với ông xã, để dỗ dành ông xã vui vẻ!!!

Ấy, quên mất ông xã bảo cậu là chim sẻ nhỏ!

Vẫn đáng giận!

Tưởng Chấp lái xe, xa xa nhìn thấy ven đường có bóng lưng quen thuộc, đi ngang qua nhìn thử.

Quả nhiên là anh dâu Đát Kỉ kia!!!

Kể từ lần trước bị Bạch Tông Ân nói rõ ràng, Tưởng Chấp rất thương tâm, cái tên Đát Kỉ này rõ ràng xấu xa, không xứng với đại ca hắn, nhưng mà--

Tưởng Chấp liền nhớ lại lời Úc Thanh Thời nói.

"Em bị cuồng anh trai à?"

"Nếu đó là người anh trai của em yêu thích, nhưng em lại đối xử với người ta như vậy, anh trai em sẽ rất khó xử."

Tưởng Chấp có phải cuồng anh trai hay không hắn cũng không biết. Hắn chỉ biết là, khi còn bé, lúc đó chân của đại ca vẫn còn tốt, anh sẽ ôm hắn chơi, dạy hắn leo cây. Hắn bị bắt nạt, cũng sẽ giúp hắn, anh chưa bao giờ ghét bỏ hắn ấu trĩ.

Sau đó dì Lý vì tai nạn xe cộ mà qua đời, hắn khi đó còn nhỏ, không hiểu chuyện mà vẫn quấn lấy Bạch Tông Ân, anh trai không hung dữ với hắn, ngược lại còn sờ sờ đầu hắn, khuyên hắn đừng khóc kẻo đau cổ họng.

Cho tới bây giờ, mỗi lần thấy hắn lái xe đều sẽ căn dặn hắn phải chú ý an toàn.

Cõi đời này tốt với hắn nhất chỉ có anh trai.

Tưởng Chấp khịt mũi lại, nguyện ý vì anh trai mà tôn trọng tên anh dâu kia.

Vừa nghĩ xong hắn liền tiến đến đằng trước.

Tiếng phanh xe dừng lại ngay bên ven đường.

Tề Trừng bị dọa cho nhảy dựng, quay đầu liền nhìn thấy cửa thủy tinh của một chiếc xe Jeep đang dần hạ xuống, lộ ra gương mặt của nam chính công kia.

"Này, muốn tôi chính thức nhận cậu làm anh dâu cũng được nhưng tôi cho cậu biết, anh của tôi là *Võ Tòng, không đúng, nếu cậu dám phụ lòng anh tôi thì tôi chắc chắn sẽ hóa thành Võ Tòng cho coi!"

Trí thông minh của tên vai chính này có vấn đề à?

"Cậu lại nói xàm cái gì đấy." Tề Trừng rất tức giận, gõ gõ kính xe, "Tự soi gương lại thử coi, cậu có chỗ nào so sánh được với chồng tui. Cậu mới chính là Võ đại lang á!"

Nói rồi cậu xách đồ chạy như điên về biệt thự.

Cậu phải về nhà mách với mọi người.

Tề Trừng chạy giống như có chó rượt theo đằng sau. Vào nhà rồi liền bỏ đồ vật xuống phòng khách, chạy lạch bạch lên lầu, gõ cửa, nhỏ giọng gọi: "Ông xã, tui về rồi nè, anh đang nghỉ ngơi hả?"

Qua vài giây, cửa mở.

Bạch Tông Ân ngồi ở xe lăn, Tề Trừng còn chưa kịp nói, dưới lầu liền truyền đến âm thanh của chú Quyền và Tưởng Chấp.

"Cậu gặp Tiểu Tưởng?" Bạch Tông Ân lạnh nhạt hỏi.

Tề Trừng còn đang rất tức giận, vốn dĩ muốn mách lại với ông xã nhưng vừa nghĩ đến câu nói kia của Tưởng Chấp, không nặng nề lặp lại trong đầu. Ông xã của cậu cao cường, đẹp trai như vậy, tại sao có thể là Võ đại lang, mắt Tưởng Chấp đúng là có vấn đề!

Cậu gật gật đầu, đem lời nuốt trở vào.

Bạch Tông Ân nhìn ra Tề Trừng vốn định nói chuyện với anh nhưng nhắc tới Tưởng Chấp liền không muốn nói nữa.

Bạch Tông Ân không tự biết thần sắc trên mặt đã trở nên lạnh lẽo từ bao giờ.

"Tui mua quần áo giữ ấm, còn mua cả giày nữa." Tề Trừng đổi đề tài, một bên cởϊ áσ khoác, vừa rồi chạy lên lầu gấp quá quên mất phải cởi ra, bây giờ một thân liền thoải mái. "Đúng rồi, tui còn mua cả kẹo hồ lô."

Bạch Tông Ân nghĩ đến tin nhắn nhắc nhở tám nhân dân tệ.

"Tui cố ý mua cho anh đó, ông xã anh có muốn ăn hay không, chỗ này buôn bán xếp hàng rất dài, nhất định là ăn rất ngon."

"Không cần." Bạch Tông Ân lạnh như băng từ chối.

Dưới lầu đã không còn thanh âm nói chuyện của chú Quyền và Tưởng Chấp, thang máy vang lên, Tưởng Chấp lên đây.

Nhìn thấy Bạch Tông Ân và Tề Trừng đứng trước cửa phòng nói chuyện, Tưởng Chấp bắt đầu chột dạ. Vừa nãy sao hắn có thể nói như vậy, đại ca dĩ nhiên không phải Võ đại lang, có phải cũng là hắn cơ, a không không, anh em hai người ai cũng không phải Võ đại lang.

"Anh."

Tưởng Chấp Husky được trực giác mách bảo rằng bầu không khí này có hơi không đúng, cẩn thận từng li từng tí thăm dò: "Anh, anh dâu chắc sẽ không mách lẻo với anh đó chứ? Em thật sự không có ý đó, là em nói sai rồi."

Tề Trừng bây giờ thật sự muốn mách lại với ông xã! Tức ghê. Đáng lẽ nên nói với ông xã để anh ấy treo tên em rể thúi này lên đánh một trận...

Hai người này rõ ràng là có bí mật gạt anh, Bạch Tông Ân tự dưng cảm thấy trong lòng thật bực bội.

_______

*Võ Tòng a.k.a Võ đại lang: Là một nhân vật được Thi Nại Am viết trong tác phẩm "Thủy Hử" vào khoảng thế kỷ 14. Trong số 108 vị hảo hán Lương Sơn Bạc, nhiều người đặc biệt chú ý đến Võ Tòng. Nhân vật này được mô tả có sức khỏe, võ công hơn người khi tay không đánh hổ...

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (114)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21: Đồ ngốc nhỏ của ông xã Chương 22: Chương 22: Ông xã sống lâu trăm tuổi để có thể ăn bám lâu thật lâu Chương 23: Chương 23: Ông xã thật đẹp trai... Chương 24: Chương 24: Cún con trộm trộm ông xã Chương 25: Chương 25: Ông xã, đây là Chó ngốc của chúng ta! Chương 26: Chương 26: Được ông xã tặng một điều ước Chương 27: Chương 27: Cún con tâm tư xấu xa Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29: Nhóc Đói Cơm của ông xã Chương 30: Chương 30: Ông xã, em dựa vào mặt để kiếm ăn đó! Chương 31: Chương 31: Chồng nhỏ của ông xã Chương 32: Chương 32: Ông xã ôm em đi kẻo lạnh Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: cv Chương 36: Chương 36: bái baii não Chương 37: Chương 37: trá hình Chương 38: Chương 38: năn nỉ Chương 39: Chương 39: tiếp tục năn nỉ Chương 40: Chương 40: Trên giá sách của ông xã có một góc nhỏ truyện tranh của tui Chương 41: Chương 41: Trừng Trừng của ông xã đang tập thể dục Chương 42: Chương 42: Bảo bối có một không hai của ông xã Chương 43: Chương 43: Ông xã à, chúng ta là một đôi trời sinh Chương 44: Chương 44: Ông xã muốn chuyển nhượng cổ phần Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46: Cá mắm nhỏ của ông xã Chương 47: Chương 47: Mèo nhỏ meo meo Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Trừng Trừng của ông xã đồng ý Chương 50: Chương 50: Ông xã giúp Trừng Trừng tắm... Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53: Kỳ nghỉ suối nước nóng của Trừng Trừng và ông xã Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Ông xã ơi... bốn tuần rồi Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65: 65: Lam Nhất Nhất Của Ông Xã Và Hồng Linh Linh Của Tui Chương 66: Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67: 67: Ông Xã Và Tui Nhặt Được Một Tiểu Chính Thái Này Chương 68: Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71: 71: Ông Xã Chương 72: Chương 72: 72: Cún Nhỏ Lướt 5g Của Ông Xã Chương 73: Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74: 74: Ông Xã Em Tức Giận Đó Chương 75: Chương 75: 75: Ông Xã Chúng Ta Sắp Được Gặp Em Bé Rồi! Chương 76: Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78: 78: Ông Xã Ơi Chúng Ta Nướng Bánh Đii Chương 79.8: Chương 79-80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82: 82: Ông Xã Phạn Phạn Mọc Răng Rồi! Chương 83: Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84: 84: Ông Xã Chúng Ta Có Hai Nga Tử Lận! Chương 85: Chương 85: 85: Bé Con Kỳ Tích Chương 86: Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88: 88: Ông Xã Ơi Không Muốn Nhà Rộng Như Vậy Đâu Chương 89: Chương 89: 89: Ông Xã Em Cũng Đi! Chương 90: Chương 90: 90: Ông Xã Anh Có Muốn Ăn Kẹo Hồ Lô Không Chương 91: Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115