Chương 80
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 80: Khi Nào Thì Lên Kinh Thành?

 Kỳ Hoài Cảnh nghe vậy bật cười khẽ, không kìm được mà lắc đầu.Nhắc đến quê nhà, Lập Đông lại nhớ ra một chuyện: “Tam gia, bao giờ chúng ta lên kinh thành?”Bạch Lộ nghe thấy vậy cũng ngồi xuống bậc thềm: “Đúng thế, đã lâu rồi chưa quay về phủ Việt gia.”Ba người họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tuy danh nghĩa là chủ tớ nhưng tình cảm lại vô cùng sâu đậm.Cả hai đều biết Kỳ Hoài Cảnh từ trước đến nay luôn có tính toán trong lòng, chắc chắn đã có chủ ý vì thế họ đều chờ hắn nói một lời chắc chắn.Nhưng Kỳ Hoài Cảnh chỉ mân mê chén trà sứ trắng trong tay, xoay đi xoay lại, hồi lâu cũng không mở miệng. Mặc dù dưới tay hắn ở Quảng Lăng có cửa hàng của Kỳ gia nhưng gần như hắn chưa bao giờ để tâm đến.Một là quy mô nhỏ, không đáng bận lòng, hai là đám huynh đệ con thiếp thất cứ luôn âm thầm để mắt tới chút tài sản này...Còn cửa hàng ở kinh thành mới là sản nghiệp thực sự của hắn.Năm ngoái, hắn gần như cả năm không về kinh thành, mọi việc ở đó đều do các chưởng quầy xử lý.Nếu có chuyện quan trọng, họ sẽ phái người thân tín cưỡi ngựa xuyên suốt hai nơi đến gặp hắn để xin chỉ thị.Hắn đã ở Quảng Lăng quá lâu rồi.Tết vừa qua, chuyện cửa hàng lại càng bận rộn, đối chiếu sổ sách, kiểm hàng, kết giao thương nhân...Những việc này sớm muộn gì cũng cần hắn đích thân đến kinh xử lý một phen.Ánh trăng lạnh như nước, Kỳ Hoài Cảnh chậm rãi uống một ngụm trà nóng, cuối cùng mới mở lời: “Đầu tháng Hai sẽ lên kinh.”Ánh mắt hắn liếc nhìn Thẩm Đường đang cho A Hôi ăn cỏ dưới ánh trăng, rồi nói thêm một câu: “Nhưng sẽ không về phủ Việt gia, bảo người đi dọn dẹp lại phủ đệ của ta trước đi.”Lập Đông không nói gì, Bạch Lộ khẽ gật đầu.Sau khi cho A Hôi ăn xong, Phùng Khê lại dẫn Thẩm Đường đi xem hòm đựng hồ sơ y án của nhà mình.Cuốn y án mới nhất do chính tay Thẩm Đường viết.Vì dùng giấy Tuyết Lãng hảo hạng, chữ viết kiểu Tâm Hoa tiểu tự tinh tế, nên trông rất nổi bật giữa những tập y án cũ kỹ, nguệch ngoạc của các năm trước.Phùng Khê cười nói: “May nhờ nàng nghĩa khí tương trợ, lão tổ tông nhà ta nhìn thấy cuốn y án này, không những không mắng mà còn khen ta một trận ra trò.”Thẩm Đường mỉm cười: “Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.”Vừa nói, nàng vừa nhặt vài cuốn y án cũ lên xem.Chữ viết của các bậc trưởng bối Phùng gia đều đẹp hơn chữ của Phùng Khê, Thẩm Đường lật từng trang một, rất ngạc nhiên: “Những cuốn y án này của nhà nàng viết rất chi tiết, có căn cứ, kiến thức lại sâu rộng mà còn tích lũy bao nhiêu năm nay nên được phân loại biên tập thành sách.” “Sau này nếu có thể xuất bản, không chỉ là một di sản mà còn là công đức cứu người cho đời sau.”Phùng Khê nở một nụ cười nghi hoặc.“Chỉ là… mấy thứ này thôi sao? Một đống sổ sách cũ rách, cũng chỉ lúc rảnh rỗi ta mới lật xem, chẳng phải thứ gì quý báu cả.”Thẩm Đường nhìn đống y án chất cao như núi, nhất thời trầm mặc.Chúng không phải do danh y nổi tiếng viết ra, không dùng dược liệu quý hiếm cũng chẳng chữa cho quan lại quyền quý nhưng lại là kết tinh bao năm hành y khắp hang cùng ngõ hẻm của ba đời Phùng gia.Y học coi trọng thực chứng, biết đâu trên một tờ giấy cũ nát nào đó lại ghi chép phương thu[ố]c cứu mạng mà người dân thường tìm mãi không ra thì sao?!Nàng cụp mắt, khẽ vuốt những trang giấy ố vàng, khẽ thở dài: “Thật đáng tiếc… Dân thường muốn trừ bệnh tránh họa, thường chỉ biết đến chùa khấn Phật, cầu xin Bồ Tát phù hộ.”“Thế nhưng những dòng chữ thực sự có thể giúp họ trừ bệnh tránh họa như thế này lại bị chôn vùi trong rương gỗ cũ, năm này qua năm khác, đến mục nát thành tro.”Phùng Khê không hiểu được cái gọi là dân chúng hay thiên hạ gì đó, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai nàng an ủi: “Không đáng tiếc đâu. Nhà ta chỉ biết chữa bệnh, năm miệng ăn cộng thêm Lập Đông, gom lại cũng chẳng ai có khả năng viết sách.”Thẩm Đường khép cuốn sổ cũ lại, quay đầu cười hỏi: “Vậy có phải nàng đang thiếu một người bạn, rảnh rỗi, có tâm lại từng biên tập sách không?”Phùng Khê khoanh tay, mỉm cười nhìn nàng: “Không thiếu. Ta đúng là có một người bạn như vậy, nhưng ta lại không muốn làm phiền người đó vì chuyện này.”“Này nhé, một là đống sổ này quá nhiều, ta đọc lật bao nhiêu năm nay, đến giờ vẫn chưa đọc hết một lượt. Hai là…”Nàng thẳng thắn mỉm cười: “Hai là ta không tin sẽ có người bỏ tiền ra mua loại sách này. Rõ ràng là một vụ đầu tư lỗ vốn, may ra còn phải đổ vào vài trăm lượng bạc mà chẳng thu được gì cả, vậy thì cần gì chứ?” Thẩm Đường quay đầu liếc nhìn Kỳ Hoài Cảnh đang ngồi trong ánh trăng, sau đó quay lại, nháy mắt với nàng: “Vừa khéo đấy, người bạn mà nàng nói… hình như cũng không thiếu tiền để tiêu đâu.”Trên đường về nhà, Thẩm Đường hào hứng kể cho Kỳ Hoài Cảnh nghe “đại sự” mới mà mình vừa nhận.Kỳ Hoài Cảnh nghe xong, cả đoạn đường im lặng chẳng buồn đáp lời.Thẩm Đường vươn tay kéo đai lưng của hắn, không cho hắn đi quá nhanh: “Phu quân à, chàng giận gì vậy? Ta vốn nhàn rỗi cũng chẳng có việc gì làm, coi như gi-ết thời gian, còn có thể luyện chữ nữa.”“Giống như mấy hôm trước sửa lại y án ấy, cũng chẳng mệt mỏi gì...”Nàng hỏi liên tục mấy lần, mãi đến khi sắp về đến nhà thì rốt cuộc Kỳ Hoài Cảnh mới chịu mở miệng nói thật.“Nếu nàng thấy nhàn rỗi buồn chán, cũng có vô số cách để giải khuây như đốt hương, cắm hoa, xem kịch, nghe hát, chơi cờ, đ-ánh xúc xắc… nhưng tất cả đều không đủ khiến nàng thích thú!”“Nàng thích nhất là đọc sách, thích viết chữ, thích bới đống giấy vụn kia, đến mức… thích đến nỗi chẳng buồn ăn cơm.”Thẩm Đường khẽ nhíu mày, nhìn chăm chú vào ánh mắt và hàng lông mày hắn.“Vậy, chàng giận vì điều đó sao? Vì sở thích của ta… không giống người khác lắm ư?”Ánh trăng tròn vằng vặc rọi lên gương mặt điềm tĩnh của nàng, khiến Kỳ Hoài Cảnh nhất thời không biết phải mở lời thế nào.Chính những sở thích “khác người” này của nàng, hết lần này đến lần khác nhắc nhở hắn rằng,Thẩm Đường đúng ra nên lấy một người đọc sách.Nhưng… đó đâu phải lỗi của nàng.Yêu hay không yêu, vốn chẳng nằm trong lòng bàn tay ai cả.Giống như hắn yêu nàng vậy.“...Không phải.”“Là vì mỗi lần nàng bận rộn, sẽ không chịu ăn uống tử tế, cũng ngủ rất muộn, người cũng gầy đi nhiều.”“Giờ lại còn muốn bận rộn nhiều việc như thế, lại kéo dài lâu đến vậy!”“Mà nàng thì cứ mãi không biết thương lấy thân mình...”Thẩm Đường hiểu ý, khẽ gật đầu rồi nheo mắt cười như trăng khuyết.“Chuyện này đúng là không thể xong trong một sớm một chiều, có khi vài ba năm cũng chưa chắc xong.” “Cũng có thể bận rộn mãi mà chẳng thu được gì... Nhưng ta có thể hứa với chàng, chỉ xem như giải trí thôi, không để lỡ bữa ăn, cũng sẽ ngủ đúng giờ.”“Chàng đừng giận nữa, được không?”Kỳ Hoài Cảnh hừ nhẹ một tiếng, nắm lấy tay nàng, tiếp tục bước đi.“Miệng hứa suông ai tin? Viết hẳn giấy cam kết cho ta, điểm chỉ vào. Ta còn phải mời một người làm chứng, tiện bề bảo đảm...”Thẩm Đường bật cười, gật đầu đồng ý.Khi hai người sắp đến cổng lớn Kỳ gia, vẫn còn vừa đi vừa đùa giỡn chuyện lập khế ước thì chạm mặt một nhóm người lũ lượt đi ra từ cổng phụ.Thì ra là đoàn hát của Việt phu nhân vừa mới tan buổi diễn.Các đào kép mặt mày vẫn còn trang điểm đậm, luống cuống khiêng rương đồ, hòm trang sức theo đại quản gia dẫn đường ra ngoài.Vừa đến gần, quản gia liền chào hỏi, đám đông cũng lập tức dừng lại, đồng thanh cúi người chào: “Tam gia, Tam phu nhân”.Kỳ Hoài Cảnh chỉ khẽ “ừm” một tiếng, không dừng bước.Thẩm Đường mỉm cười, khẽ gật đầu với mọi người.Nhưng trong ánh trăng mờ, nàng bỗng thấy một bóng lưng mảnh mai, cúi gập xuống, trông quen quen…Nhìn kỹ lại thì không rõ mặt.Nàng vừa định nhìn kỹ hơn thì Kỳ Hoài Cảnh đã kéo tay nàng bước qua ngưỡng cửa phủ Kỳ gia.“Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là để A Trân làm người đảm bảo cho nàng đi. Nếu nàng thất hứa, ta sẽ gi-ết nó nấu canh mèo.” Thẩm Đường thu lại ánh mắt, quay người lại, hơi nâng giọng lên: “Vậy sau này, chàng cũng phải cẩn thận đấy…” 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Gả Cho Biểu Ca Chương 2: Chương 2: Xoa Eo Giúp Ta Với Chương 3: Chương 3: Bộ Y Phục Này...Cứ Như Là Không Mặc Gì Vậy! Chương 4: Chương 4: Thành Phu Thê Chương 5: Chương 5: Đêm Động Phòng, Nến Đỏ Đêm Qua Đã Tắt Chương 6: Chương 6: Việt Phu Nhân Ngang Ngược Chương 7: Chương 7: Ra Oai Khi Dâng Trà Chương 8: Chương 8: Vậy Thì Mẫu Thân Ăn Đi, Đừng Khách Sáo Chương 9: Chương 9: Hắn Thực Sự Đói Rồi Chương 10: Chương 10: Vị Phu Quân Khó Tìm Nhất Thế Gian Chương 11: Chương 11: Tần Khương Vân Chương 12: Chương 12: Trên Đời Này, Phần Lớn Nam Nhân Đều Bạc Bẽo Chương 13: Chương 13: Chổ Nào Mà Chưa Từng Thấy Qua! Chương 14: Chương 14: Chuyện Này…Thật Khó Mà Nghiêm Túc Cho Được Chương 15: Chương 15: Đầu Thai Cũng Là Một Bản Lĩnh Lớn Chương 16: Chương 16: Việc Mạo Phạm Nhất Trên Đời Này Chương 17: Chương 17: Vì Để Yêu Ta Chương 18: Chương 18: Ta Để Ý Nàng…Đã Rất Lâu Rồi Chương 19: Chương 19: Ai Cũng Thích Được Gả Cho Biểu Ca Chương 20: Chương 20: Đường Đường Chính Chính Rút Kiếm Chương 21: Chương 21: Ma Vương Gây Rối Chương 22: Chương 22: Tam Gia Kiêu Ngạo Chương 23: Chương 23: Bánh Ngọt Quế Hoa Hạt Dẻ Chương 24: Chương 24: Nàng Là Người Của Ta Chương 25: Chương 25: Quạ Chê Lợn Rừng Đen Chương 26: Chương 26: Bàn Bạc Chuyện Trung Thu Chương 27: Chương 27: Đời Người Chớ Nên Mang Thân Nữ Nhân Chương 28: Chương 28: Thịt Nai Nướng Chương 29: Chương 29: Ánh Trăng Của Thời Niên Thiếu Chương 30: Chương 30: Kẻ Vô Liêm Sỉ Chương 31: Chương 31: Thuốc A-n Tha-i Chương 32: Chương 32: Nuông Chiều Người Trong Lòng Mình Yêu Thương Nhất Chương 33: Chương 33: Đẹp Mắt Mà Vô Dụng Chương 34: Chương 34: Dạ Yến Trung Thu Chương 35: Chương 35: Xách Đao Xông Lên Xé Người Chương 36: Chương 36: Rơi Xuống Nước Cứu Người Chương 37: Chương 37: Nàng Đúng Là Oan Nghiệt Kiếp Trước Của Ta Mà Chương 38: Chương 38: Đi Một Nước Cờ Hiểm Chương 39: Chương 39: Tây Viện Chẳng Có Kẻ Nào Tử Tế Chương 40: Chương 40: Đợi Kiếp Sau Ta Đền Làm Hiền Tế Nhà Nàng Chương 41: Chương 41: Thẩm Vấn Kẻ Phản Bội Trong Đêm Chương 42: Chương 42: Khiêng Người Ra Ngoài Chương 43: Chương 43: Tây Viện Có Tin Vui Chương 44: Chương 44: Từ Đâu Lại Lồi Ra Tên Vô Lại Này Vậy?! Chương 45: Chương 45: Phùng Khê Chương 46: Chương 46: Thoải Mái Buông Thả Một Chút Chương 47: Chương 47: Không Phụ Sứ Mệnh Chương 48: Chương 48: Trang Viên Của Kỳ Gia Chương 49: Chương 49: Sao Lại Tiếc Chứ?! Chương 50: Chương 50: Nàng Là Biểu Đệ Của Ta Chương 51: Chương 51: Tặng Sách Chương 52: Chương 52: Giấu Diếm Tài Sản Riêng Chương 53: Chương 53: Đ-ánh Cờ Trên Xe Ngựa Chương 54: Chương 54: Vị Hiền Tế Ở Rể Phủ Phùng Gia Chương 55: Chương 55: Một Ao Nước Đục Chương 56: Chương 56: Xót Xa Cho Phu Quân Mình Chương 57: Chương 57: Món Quà Tuyệt Vời Của Phùng Khê Chương 58: Chương 58: Thưởng Cho Ngươi Bữa Tối Chương 59: Chương 59: Trong Phòng Có Ma Chương 60: Chương 60: Chúng Ta Nhỏ Tiếng Thôi Nhé! Chương 61: Chương 61: Tuyết Đầu Mùa, Tỉa Cành Mai Chương 62: Chương 62: Che Chở Người Mình Thương Chương 63: Chương 63: Lạnh Lùng Xem Kịch Chương 64: Chương 64: Tác Phong Của Việt Phu Nhân Chương 65: Chương 65: Vì Sao Đặt Tên Này? Chương 66: Chương 66: Tuyệt Kỹ Của Thẩm Đường Chương 67: Chương 67: Ba Tầng Rưỡi Tháp Phù Đồ Chương 68: Chương 68: Tỳ Vị Bất Hòa Chương 69: Chương 69: Tính Nết Nhu Nhược Chẳng Ra Gì Chương 70: Chương 70: Hai Người Mai Về Nghỉ Sớm Đi Chương 71: Chương 71: Hai Người Mai Về Nghỉ Sớm Đi Chương 72: Chương 72: Tự Sinh Một Đứa Đi Chương 73: Chương 73: Người Đệ Đệ Vô Dụng Chương 74: Chương 74: E Là Khó Có Con Chương 75: Chương 75: Ai Mà Có Phúc Phận Tốt Đến Vậy Chương 76: Chương 76: Ta Đã Là Tiểu Tức Phụ Rồi Chương 77: Chương 77: Nhất Định Phải Cùng Chàng Ngủ Một Đêm Chương 78: Chương 78: Ngẩng Đầu Ba Thước Có Thần Minh Chương 79: Chương 79: Hai Người Họ…Đang Ngủ Cùng Nhau Sao? Chương 80: Chương 80: Khi Nào Thì Lên Kinh Thành? Chương 81: Chương 81: Danh Tiếng Của Kỳ Nhị gia Chương 82: Chương 82: Cắn Rách Khóe Môi Chương 83: Chương 83: Tôn Nhi Tức, Mau Đứng Lên Chương 84: Chương 84: Biểu Thiếu Gia Đã Trở Về Chương 85: Chương 85: A Ly Có Ở Nhà Không? Chương 86: Chương 86: Gã Này Có Nhiều Biểu Muội Thật Ghê Ấy Chương 87: Chương 87: Không Phải Oan Gia Thì Không Chạm Mặt Chương 88: Chương 88: …Muốn Không? Chương 89: Chương 89: Khóc To Lên Một Chút Chương 90: Chương 90: Tiểu Biểu Muội Việt Gia Chương 91: Chương 91: Ta Thấy Ngươi Buồn Cười Nhất Chương 92: Chương 92: Vẫn Là Tôn Nữ Tế Việt Gia Chương 93: Chương 93: Có Hơi Quá Đê Tiện Rồi Chương 94: Chương 94: Ngươi Đang Giở Trò Gian Lận Chương 95: Chương 95: Giấc Mộng Vương Vấn Dư Hương Chương 96: Chương 96: Về Quê Mổ Heo Chương 97: Chương 97: Kế Phá Cục Chương 98: Chương 98: Tiểu Tử Này Là Gian Thương Chương 99: Chương 99: Ngầm Hãm Hại Chủ Tử? Chương 100: Chương 100: Thu[ố]c Này Của Ngươi Có Hiệu Quả Không? Chương 101: Chương 101: Là Nàng Ta Quyến Rũ Ta Trước Chương 102: Chương 102: Quả Thực Là Chấn Động Kinh Người Chương 103: Chương 103: Không Phải Sinh Ra Đã Phú Quý Chương 104: Chương 104: Tạ Đại Nhân Ở Quảng Lăng Thành Chương 105: Chương 105: Cô Nương Chèo Thuyền Nhỏ Chương 106: Chương 106: Chỉ Nguyện Lòng Chàng Như Lòng Ta Chương 107: Chương 107: Nhị Lang, Dậy Uống Thu[ố]c Nào Chương 108: Chương 108: Lựu Đỏ Tháng Năm Chương 109: Chương 109: Thì Ra Là Đứa Nhỏ Chương 110: Chương 110: Mặc Nàng Muốn Làm Gì Thì Làm Chương 111: Chương 111: Trên Đời Này, Không Ai Yêu Nàng Hơn Ta Chương 112: Chương 112: Đứa Trẻ Ấm Áp Như Hơi Thở Chương 113: Chương 113: Giống Hệt Như Chàng Chương 114: Chương 114: Cũng Đến Lượt Ta Tận Hưởng Một Chút Rồi Chương 115: Chương 115: Mọi Chuyện Trôi Theo Dòng Nước Chương 116: Chương 116: Còn Hơn Cả Gió Xuân Chương 117: Chương 117: Nhân Gian Như Ý [Hoàn]