Chương 81
Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn

Chương 81

Lâm Hoa Kiện nhìn thấy ba mình đến, lau mặt một cái, có điều vẫn không ngăn được nước mắt chảy dài.

Vệ Bình An nhìn thoáng qua em rể và hai cháu trai quân nhân thân thể cường tráng, trong lòng nghĩ thầm: Những thằng nhóc choai choai kia thật quá đáng, cho dù muốn gây chuyện cũng không thể liên lụy đến người vô tội. Hiện tại quan trọng nhất chính là em gái ông ta, chờ sau khi em gái ổn rồi, ông sẽ tìm những người đó tính sổ, lúc trước không ai nguyện ý ra tay, đó là do không muốn chọc phải phiền toái, mất công dẫn đến việc trở thành nhân vật chính trong những cuộc trò chuyện của mọi người, hiện tại...

Chuyện này của em gái, ông nhất định phải đòi lại công đạo.

Biết được chuyện mà Vệ Hỉ Nhạc đã trải qua, khuôn mặt Lâm Thanh Thạch bình tĩnh đến mức có thể dọa trẻ em khóc, ông cũng biết đám người kia, một lòng nhiệt tình không sai, nhưng quá ngây thơ, quá xúc động, rất dễ dàng trở thành quân cờ của người khác.

Hiểu Hiểu cúi đầu, ai cũng không nhìn thấy biểu tình trên mặt cô, chỉ có Lâm Hoa Khôn cách cô gần nhất có thể phát hiện một chút khác thường, vừa rồi trong nháy mắt cảm thấy thân thể rét run, là ảo giác sao?

Không phụ sự chờ đợi của Hiểu Hiểu, lúc Mai Tố Khanh đi ra hướng về phía cô gật gật đầu, sau đó chuyển hướng Lâm Thanh Thạch: "Dì Vệ đã qua cơn nguy kịch, trước tiên ở bệnh viện tĩnh dưỡng một thời gian, sau đó có thể xuất viện về nhà."

Ngay sau đó là các bác sĩ khác mặc áo blouse trắng, vô cùng bội phục nói tiếp: “May mà nhờ có bác sĩ Mai, không ngờ bác sĩ Mai còn trẻ mà lại hiểu biết nhiều như vậy."

Mai Tố Khanh mỉm cười: "Ai cũng có chuyên môn riêng mà, đối với loại thương tích này thì tôi tương đối am hiểu."

Sau khi cô ấy trở về, đối với chuyện trước đó và mọi người đều tỏ ra là không nhớ rõ, nhưng vẫn có hiểu biết về sinh hoạt hàng ngày, hơn nữa sau khi trở về, cấp trên cũ của Mai Tố Khanh hy vọng cô ấy sớm nhớ tới chuyện cũ, vẫn mang cô ấy theo bên cạnh, ở phương diện này cô ấy biểu hiện ra một chút thiên phú vượt trội, người khác tuyệt đối không cảm thấy kỳ quái, vẫn nghĩ đây là do ký ức ban đầu của Mai Tố Khanh đang chậm rãi khôi phục.

Một thân y thuật này của cô ấy là có nguồn gốc cả.

Vị bác sĩ kia ngưỡng mộ và bắt tay Mai Tố Khanh.

Ông đã xem giấy chứng minh thân phận của cô ấy rồi.

Nếu không cũng sẽ không để cho một người không liên quan đi vào.

Hai tay Lâm Thanh Thạch nắm lấy tay Mai Tố Khanh: "Vô cùng cám ơn cháu!" Chỉ ngắn ngủi vài chữ, nhưng Mai Tố Khanh nghe ra bên trong tràn đầy cảm kích.

Cô ấy buông tay ra: "Chú Lâm, không cần như vậy, đây là chuyện cháu nên làm, hiện tại dì còn chưa tỉnh, chắc là phải đợi đến buổi tối hoặc ngày mai mới tỉnh lại, cần phải bảo trì yên tĩnh, không nên để quá nhiều người đi vào thăm dì, chia lượt đi vào đi."

Hiểu Hiểu đi vào nhìn mẹ, so với sức sống lúc ban ngày ra khỏi cửa, hiện tại sắc mặt bà tái nhợt, đầu run run được quấn băng gạc màu trắng, bất tỉnh nhân sự nằm trên giường, giống như một con búp bê vải bị làm hỏng. Lâm Hoa Khôn nhìn thấy mẹ như vậy, nước mắt lách tách rơi xuống, lại không rên một tiếng, cậu còn nhớ rõ bác sĩ nói muốn giữ im lặng.

Sau đó Hiểu Hiểu đã bị Vệ Tử Tín mang đi, bọn họ muốn thương lượng một ít chuyện, một đứa trẻ như cô ở chỗ này sẽ nhàm chán, đi tiệm cơm quốc doanh đợi đi.

Hiểu Hiểu biết bọn họ muốn thương lượng cái gì, cũng không phản kháng, nhìn Mai Tố Khanh, cô sớm muộn gì cũng sẽ biết, quân tử báo thù, mười năm không muộn, tiểu nhân báo thù, trăm năm cũng không muộn.

Cô không phải là quân tử.

Lâm Hoa Khôn cũng đi cùng Hiểu Hiểu, Vệ Tử Tín dẫn bọn họ trở về tiệm cơm quốc doanh, việc ra nông nổi này, tất cả mọi người đều không ăn cơm, tùy tiện lấy chút đồ lót dạ vậy.

Tuy rằng Vệ Tử Tín chỉ là công nhân tạm thời, nhưng anh cả Vệ Tử Nghĩa của ông ta là phó lãnh đạo trong phòng bếp, cho nên vào phòng bếp thuận tiện chế biến một chút gì đó cũng không ai nói gì.

Ông ta lấy bột mì của mình ra, nấu một nồi Gnocchi (*), tất cả mọi người đều không ăn cơm, ông ta tìm một hộp cơm lớn, đựng mì vào, sau đó để Lâm Hoa Khôn và Hiểu Hiểu ở bên cạnh ăn, ông ta đi đưa đồ ăn cho nhóm người bên kia, bảo hai người ngoan ngoãn không nên chạy loạn.

Lâm Hoa Khôn liên tục bảo đảm: "Con sẽ trông chừng em gái, sẽ không đi nơi nào cả!"

Nếu như đi nơi nào rồi lại xảy ra chuyện thì phải làm sao bây giờ?

Gnocchi nóng hầm hập nuốt xuống bụng, dạ dày ấm lên, Hiểu Hiểu thở ra một hơi, ngoan ngoãn ngồi ở đó, có những nhân viên khác nhìn thấy đứa nhỏ hiểu chuyện như vậy, còn mang cho bọn họ một ít đậu phộng.

Cũng không đợi lâu lắm, Vệ Tử Tín tới mang bọn họ đến bệnh viện, Mai Tố Khanh nhìn người bạn thân trên mặt không có biểu tình gì, không tiếng động thở dài: "Mẹ của cậu không sao, yên tâm đi!"

Gương mặt nhỏ nhắn của Hiểu Hiểu vẫn không chút thay đổi: "Cám ơn cậu, nhưng mà thời điểm này không có biện pháp không bị ảnh hưởng, sau khi tớ đi còn xảy ra chuyện gì không?”

Chú thích:

Gnocchi (mì kiểu Bắc): là một loại mì truyền thống rất phổ biến ở miền Bắc Trung Quốc, đặc biệt là ở Hà Nam, với các nguyên liệu chính là bột mì, cà chua và bắp cải. Đặc trưng của nó là gluten, nước dùng đậm đà, là món ăn ngon hiếm có.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (171)
Chương 1: Chương 1: 1: Trở Về Chương 2: Chương 2: 2: Đông Đủ Chương 3: Chương 3: 3: Thiên Vị Chương 4: Chương 4: 4: Nam Phụ Chương 5: Chương 5: 5: Si Tình Chương 6: Chương 6: 6: Quà Tặng Chương 7: Chương 7: 7: Ăn Thịt Hộp Chương 8: Chương 8: 8: Ngượng Ngùng Chương 9: Chương 9: 9: Đồ Bố Thí Chương 10: Chương 10: 10: Trọng Nam Khinh Nữ Chương 11: Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38: 38: Chương 39 Chương 39: Chương 39: 39: Chương 40 Chương 40: Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171